Gapdong
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[T] Yêu thêm lần nữa [Long fic | EunHae, Kyumin]

Discussion in 'Fan Fic' started by Na <3, Jun 10, 2013.

  1. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    [T] Yêu thêm lần nữa [ Longfic | EunHae, Kyumin]




    - Title: Yêu thêm lần nữa
    - Author: Na <3
    - Pairings: Eunhae, Kyumin và một số couple truyền thống của SJ
    - Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuốc về mình, mình viết vì mục đích phi lợi nhuận.
    - Rating: T
    - Category: Sad, romance, little fun, HE
    - Status: On going
    - Ps: SONE vui lòng click BACK, vì au đối xử không tốt lắm với SNSD trong fic này *kamsa*
    - Summary:

    Có phải thời gian sẽ làm tình yêu ngày càng phai nhòa không anh?

    Hay chỉ làm nỗi nhớ của em về anh tăng lên không ngừng?

    Tình là gì hả anh?

    Sao người ta cứ luôn kiếm tìm nó

    Để khi có được nó rồi

    Lại dễ dàng buông tay…

    ------------

    Seoul 3:00 pm

    Trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô seoul. Cách biệt với sự náo nhiệt của thế giới bên ngoài là sự yên tĩnh và đơn độc. Căn nhà nhỏ nằm lọt thỏng giữa bóng đêm. Không ánh sáng, không tiếng động gì thoát ra ngoài tiếng côn trùng rả rít về đêm…

    Cậu ngồi đó, trong căn phòng vắng anh. Cô đơn, lạnh lẽo như chính cậu vậy. Nhớ lắm ánh mắt, nụ cười và cái mặt ngô ngố của anh. Từng giọt nước mắt khẽ lăn dài trên gò má. Mím môi cảm nhận vị của nó. Mặn! Như chính cậu vậy. Đưa mắt nhìn toàn căn phòng, từng chiếc gối, từng khung ảnh đều làm cậu nhớ đến anh.

    Tự cốc vào đầu mình sao cậu lại nhớ tới con người ấy chứ. Anh đem đến cho cậu hạnh phúc và làm cậu đắm chìm trong vọng tưởng, vọng tưởng rằng anh là của cậu, vọng tưởng rằng anh thật sự yêu cậu dù có chuyện gì xảy ra, vọng tưởng, vọng tưởng về tất cả, về anh, về cậu để rồi chính anh đạp đổ cái vọng tưởng vĩnh hằng ấy xuống tận cùng. Còn lại gì sau tất cả? Nỗi đau hay lòng hận thù?...

    Cậu _ Lee Donghae. Cậu chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ, đơn độc trong chính cuộc sống này cho đến khi cậu gặp anh. Anh gặp cậu lúc cậu đau khổ nhất, anh kéo cậu ra khỏi những thứ xấu xa và hỗn độn, anh mang đến cho cậu những điều mới mẻ. Anh dạy cậu nhìn nhận cuộc sống theo cách khác, nhiều màu sắc hơn và ấm áp hơn. Nhưng giờ thì sao cậu chẳng còn gì ngoài nỗi đau lẫn thể xác và tinh thần. đợi anh trong bốn năm dài để rồi nhận lại là nước mắt và nỗi đau. Hận anh. Hận anh và… Yêu anh…

    ------- Flashback---------

    Seoul vào mùa đông thật sự rất đẹp, mùa của những đôi tình nhân, mùa của những cái ôm siết ấm áp. Cậu ngỡ mình sắp cảm nhận được điều đó. Hôm nay Sungmin báo với cậu rằng anh đã về Hàn nên cậu muốn tạo sự bất ngờ cho anh. Loay hoay trước gương cả tiếng đồng hồ để trau chuốc cho mình, cậu muốn trông thật xinh đẹp khi đứng trước mặt anh. Đối với một đứa con trai mà nói hắn xinh đẹp thì là một sự xỉ nhục nhưng nó đúng với cậu, cậu xinh đẹp và mỏng manh như một con búp bê sứ có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

    Thận trọng với chiếc bánh kem trên tay, cậu biết anh thích nhất là anh bánh kem do chính cậu làm nên đã vất vả cả ngày hôm nay chỉ mong nhìn thấy nụ cười của anh. Anh đi bốn năm, những dòng thư anh gửi ngày càng thưa thớt dần với lí do công việc, nhưng cậu không hề giận anh, cậu biết đó là điều tất nhiên. Nhưng cậu không vô tâm, đôi lúc cậu có cảm giác đau nhói ở ngực khi nghĩ về anh, cái cảnh tượng anh trong tay với một cô gái nào đó cứ len lõi trong tâm trí cậu, nhưng vì yêu anh, tin tưởng anh nên cậu cố đè nén cái cảm giác ấy xuống…

    Đứng trước cửa nhà anh, niềm phấn khởi xen lẫn hạnh phúc. Cậu muốn thấy gương mặt anh sau bao ngày xa cách, muốn thấy nụ cười ngô ngố của anh khi nhận được món quà của cậu. Anh rất kén ăn nhưng anh luôn khen bánh cậu làm là ngon nhất mà. Nghĩ tới đó thôi là tim cậu lại đập nhanh, môi nở nụ cười mãn nguyện.

    Rón rén tra chiếc chìa khóa trước kia anh trao cho cậu vào ổ, cậu muốn tạo sự bất ngờ cho anh. Lấy lại tinh thần, chút nữa thôi cậu sẽ gặp anh, sau cánh cửa này, anh sẽ ôm cậu vào lòng, hôn lên mái tóc này và mỉm cười với cậu.

    Phì cười trước vẻ lúng túng của mình không ngờ đã lâu không gặp anh đã khiến cậu ngốc nghếch thế này.

    Nhưng cậu không giữ được nụ cười đó lâu…

    * Bộp*

    Chiếc bánh kem trên tay cậu rơi xuống nền đất lạnh tạo nên âm thanh khô khốc, cậu có nhìn lầm hay không. Anh đang tình tứ ôm hôm một cô gái chứ không phải là cậu… Và anh đang rất vui bên cô ấy…

    Nghe tiếng động Hyukjae quay mặt lại và chết đứng khi nhìn thấy người đang đứng sững trước mặt mình. Người ấy, con người mà anh hằng đêm mong mõi. Giờ đây đang đứng trước mặt anh với ánh mắt không thể vô hồn hơn.

    - Hyukie… Anh… Anh có thể nói là em nhìn lầm không?... Có thể không? _ Giọng nói cậu thốt ra trong không gian yên lặng run run vỡ vụn hòa vào dòng nước mắt.

    - Ai vậy honey? _ Cô gái anh vừa hôn lúc nãy nhìn cậu với ánh mắt coi thường lẳng lơ rồi kéo anh vào nụ hôn dài.

    Họ đang muốn bóp chết trái tim cậu sao? Nó đang vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ nhưng cậu muốn nghe anh giải thích. Chỉ là hiểu lầm hay những điều thường xuất hiện trong giấc mơ của cậu nay đã trở thành sự thật.

    - Hae à! Đây là… Jessica… Hôn thê của anh… _ Tiến đến gần cậu, khó khăn lắm anh mới ngăn mình ôm cậu vào lòng mà lau những giọt nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt xinh đẹp. Anh ghét kkhi cậu khóc. Anh đã từng khiến kẻ làm cho cậu khóc phải sống không bằng chết. Nhưng giờ đây người làm cậu khóc lại là anh.

    - Vị… Hôn thê? _ Cậu không nghe lầm, những điều cậu lo sợ đã trở thành sự thật. Đau ư? Đau chứ tim cậu vỡ mất rồi. Cậu còn ở trong căn nhà này làm gì nữa chứ. Cậu muốn chạy thật xa… và thế là cậu chạy, chạy trong nỗi đau, trong sự tủi nhục và trong nước mắt.

    Anh đến bên đời em, mang đến cho em hạnh phúc
    Bắt em đợi chờ trong hy vọng
    Đổi lại cho em là nỗi đau
    Nước mắt


    Cậu chạy... Chạy mãi... Chạy đến khi hai chân rã rời vì kiệt sức. Ngước mặt lên, trời đã chuyển mưa, từng hạt mưa cứ thế vô tình táp vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu. Nước mắt hòa lẫn vào nước mưa. mặn! cậu thấy nước mưa có vị mặn hay chính nước mắt của cậu làm nó mặn...

    Mặt kệ những cái nhìn thương cảm lẫn dò xét của mọi người. Tự cười chính bản thân mình vì đã quá tin tưởng anh để rồi nhận lại chẳng là gì. Ừ thì cậu yêu anh! Ừ thì cậu mong manh! Nhưng cậu không dễ gục ngã. Nhưng giờ đây cậu chẳng biết nên đứng lên hay thả rong chính mình vào dòng xoáy này...

    Cậu cứ thẩn thờ đi như người điên. Đi một cách vô định không biết về đâu. Đến khi giật mình mới nhận ra cậu đang đứng trước ngôi nhà của mình.... À không! Nhà của cậu và anh.

    Ngôi nhà theo kiến trúc Châu Âu cổ kính nhưng ấm áp vì trước đây nó luôn đầy ắp tiếng cười của cậu và anh. Sao giờ đây trông nó ảm đạm, cô đơn đến thế...
    ---------End Flashback------------

    Từng dòng ký ức ấy cứ hiện lên trong tâm trí cậu. Nó lại khiến tim cậu quặn đau. Khiến cậu hận anh. Hận anh vì đã mang cho cậu niềm tin nhưng cậu cũng cảm ơn anh, anh cho cậu thấy cuộc sống khắc nghiệt như thế nào...

    Mỗi ngày đi trên đường vô tình gặp anh cùng tay trong tay bên cô gái ấy cười nói vui vẻ vậu lại cười cho chính mình. Để rồi đêm xuống cậu ngồi bó gối nhớ lại và đau!... Trong những lúc ấy cậu chỉ có Sungmin làm bạn. cậu tâm sự cho Min nghe và nhận lại những cái ôm ấm áp. cậu biết Min là người bạn tốt, Có lẽ cuộc đời không khắc nghiệt như cậu nghĩ khi đem đến cho cậu một người bạn thật sự...

    Mỉm cười. Nụ cười duy nhất mà cậu cảm thấy rằng cậu cười trong suốt mấy ngày nay. cậu phải mạnh mẽ lên, cậu không được phép gục ngã. Cậu phải sống thật tốt cho anh biết không cần anh cậu cũng có thể vui vẻ, vì cậu là LEE DONGHAE.

    Ngày mai là một ngày mới và sẽ có nhiều điều thú vị. Qua cơn mưa trời sẽ nắng. Trút bỏ những bụi bẩn là một thứ gì đó mới mẻ hơn. hãy cứ đợi đó Lee Hyukjae...

    End chap 1 _ TBC
    • Like Like x 14
    • Thanks Thanks x 4
  2. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 2 _ part 1




    Gạt bỏ nỗi đau sau lưng
    Em cần phải bước tiếp
    Vì em mạnh mẽ
    Hay vì em quá yêu anh nên em cần phải quên anh…

    ----------



    8:00 Am

    Thức dậy sau đêm dài mệt mõi, vặn mình cho bớt đau, cả đêm qua cậu khóc suốt đêm rồi ngủ lúc nào không hay…

    Ra khỏi nơi mà cậu tự giam mình bao lâu nay, cảm giác thật sự rất thoải mái, rất mới mẻ. Hít một hơi dài cho không khí căng tràn trong lòng ngực, mùi của tuyết, mùi của mùa đông, mùi của những điều mới. Vứt bỏ dư âm của sự đau khổ, quá khứ… Hôm nay cậu lại là Lee Donghae của ngày nào, Mạnh mẽ và yêu đời.

    Miracle là tiệm bánh ngọt nơi cậu làm việc, cũng có thể gọi đây là ngôi nhà thứ hai của cậu. Mọi người ở đây ai cũng đều rất yêu mến cậu dù cậu mồ côi, và điều đặc biệt nhất là… Chính anh là người giới thiệu cậu vào Miracle.



    ----- Plashback------



    - Hyukie, mình đi đâu thế? _ Níu tay áo anh để anh trả lời mình mà anh cứ im lặng rồi cười mãi làm cậu chẳng biết như thế nào.

    Hôm nay bỗng dưng anh kéo cậu dậy sớm nói là để tận hưởng không khí mùa Xuân và cho cậu một điều đặc biệt.

    - Haenie! Đến nơi rồi! _ Anh reo lên như đứa trẻ khi được cho kẹo lần đầu vậy, thật là mất hình tượng của một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn mà.

    - Miracle? Sao anh lại dẫn em đến đây?

    - Cậu bé ngốc này, chẳng phải em cứ mè nheo với anh rằng ở nhà chán chết rồi muốn kíếm việc làm à. Anh không yên tâm cho em tự kiếm chỗ làm. Đây là nơi một người quen của anh, sẽ an tâm hơn khi em làm ở đây! _ Cốc yêu cậu một cái. Cậu nhóc này thật tình là không thể ngừng yêu mà.

    -------- End Plasback-----------



    - Haenie? Sao em lại đứng đây? Vào đi, trễ là chết với Chullie hyung đó!

    - Chào Hannie hyung. Em vào liền.

    Giật mình vì tiếng kêu bất ngờ của Hankyung, nhưng cũng cảm ơn hyung ấy đã kéo cậu ra khỏi dòng kí ức ngọt ngào ấy. Miracle có nghĩa là phép lạ, điều đó đã xảy ra với cậu một lần, nhưng không có nghĩa nó sẽ xảy ra lần thứ hai… Nếu có, phải chăng chỉ là hão huyền.

    * leng keng*

    Đã bao lâu rồi cậu chưa được nghe âm thanh quen thuộc này nhỉ? Từ lúc đó chăng? Mặt dù hang ngày cậu nghe âm thanh của tiếng chuông này đến phát chán nhưng sao hôm nay cậu cảm thấy nó thân thuộc và ấm áp đến thế…

    - LEE DONGHAE EM ĐẾN TRỄ!!! _ Một giọng nói oanh vàng trong trẻo vang lên khiến người khác phải rùng mình.

    Con người xinh đẹp có giọng nói đến cả loa cũng thua xa này là Kim Heechul _ Vợ hợp pháp của chàng trai Hankyung và sở hữu tiệm bánh ngọt Micarle. Một con người phải nói là xinh đẹp hơn cả hoa, mặt dù là con trai nhưng phải khiến cánh đàn ông mê mẫn, trong đó có anh chàng người Trung Quốc khờ khạo Hankyung.

    - Chullie, vợ à, nhóc hae nó… _ Han nói đỡ cho cậu trước mặt vợ mình, không thì thằng bé sẽ bị băm nát làm mồi cho con Heebum mất.

    - Em biết rồi, chồng khỏi lo, em chỉ dọa nó thôi! _ Nháy mắt với ông chồng khờ khạo, khuyến mãi thêm nụ hôn gió, Chullie thật biết cách khiến người khác mê mẫn mà. Trước tình cảnh này Han chỉ còn cách chạy vào WC cứu vớt cái lỗ mũi đang trong tình trạng phun máu như vòi ròng thôi.

    - Chullie hyung à, em xin lỗi, em ngủ quên. Những ngày qua em nghỉ phép mà không hỏi hyung, em xin lỗi! _ Cúi đầu hối tội thật sự cậu nghĩ cũng đã hơn một tuần rồi, cậu không muốn các hyung phải lo lắng cho mình.

    - Haenie lại đây! _ Ngoắc cậu lại gần mình, Heechul muốn biết cậu em của mình thế nào. Có thể bề ngoài trông anh rất dữ dằn và khó gần nhưng tiếp xúc mới biết Heechul hyung cũng rất ngọt ngào.

    - …

    - Nói hyung nghe mấy ngày nay sao em lại như thế? Sungmin nó kể bọn hyung hết rồi, em không cần phải dấu. Có gì cứ nói với bọn hyung, vì chúng ta là gia đình mà…

    Heechul cười, đó không phải là nụ cười nhếch mép mà là nụ cười của người anh lớn dành cho đứa em của mình, đối với anh, ngoài gia đìng nhỏ này, không điều gì có thể quan trọng hơn.

    - Hyung à… uuuhuhu…

    Ôm lấy đứa em tội nghiệp của mình, thấy nó khóc anh cũng cảm thấy chạnh lòng. Trước giờ đối với anh Donghae luôn là đứa ngoan hiền, dễ bảo và cũng là đứa yếu đuối nhất. Nhìn nó khóc trong lòng mình, nhìn đôi mắt sưng đỏ thật sự bây giờ anh chỉ muốn đấm vào mặt tên khỉ đó một phát. Nhưng việc cần làm hiện giờ là làm cho Donghae nín khóc cái đã, thật tình cứ mỗi lần khóc là không bao giờ nín. Có buồn gì cũng phải nghĩ đến sức khỏe chứ.

    - Ya!!! LEE DONGHAE em nín khóc ngay cho hyung. Hyung nói cho em biết nhé, chẳng có cuyện gì phải khóc cả, cho dù thằng Hyuk không cần em nhưng hyung cần em, Sungmin cần em, mọi người cần em và luôn yêu thương em. Em không thể tự dày vò bản thân mình mãi. Mạnh mẽ lên, hyung biết là em làm được. Và bây giờ vào rửa cái mặt lấm lem của em rồi làm việc đi. Em đến trễ những 15 phút, đứng khóc 15 phút, có biết sẽ làm hyung mất bao nhiêu khách không hả?

    Ngớ người trước hyung của mình. Heechul nói đúng, cậu không thể khóc mãi, cậu cũng đã quyết tâm rồi mà. Hít một hơi thật sâu, cậu không khóc nữa, chạy thẳng vào nhà vệ sinh để rửa mặt. Heechul hyung nói đúng, cậu còn các hyung, còn gia đình này mà, mọi người chính là gia đình của cậu.

    Nhìn đứa em của mình ngu ngơ chạy đi Heechul phì cười.

    - Em phải mạnh mẽ lên Donghae à! Tương lai đối với em có thể sẽ rất khó khăn cho mà xem! Hazz… Phải vào xem ông xã thế nào rồi! CHỒNG À!!!...

    Trong lúc đó

    - Honny à em muốn ăn bánh ngọt!

    Jessica cố níu lấy tay Eunhyuk mà mè nheo với cái giọng nhão nhoét đặc trưng của mình. Đúng là khiến người ta rùng mình mà. Người đi đường thì cứ nhìn anh và cô ta như một đôi đũa lệch. Anh nỗi bật, sang trọng, trên người toát ra vẻ lãnh đạm đến đâu thì cô ta chỉ giống như những đứa con gái mê trai bu quanh anh mà thôi.

    - Muốn thì cô tự đi mà mua lấy, cô nói tôi làm gì!

    Anh cảm thấy chán ghét với cô nàng tiểu thư này lắm rồi, ngán đến tận họng. Nếu không phải vì appa anh bắt anh cưới cô ta rồi tới umma anh dọa chết thì anh chả quan tâm cô nàng Jessica này đâu. Vì cô ta mà anh và cậu mới hiễu lầm nhau...

    Mỗi lần nhắc tới cậu thì ngực anh lại nhói lên cơn đau âm ỉ. Anh biết chính anh làm cậu tổn thương, anh làm cậu khóc, anh làm cậu đau. Ngay lúc cậu bỏ chạy anh đã muốn chạy theo mà ôm thân ảnh đó vào lòng, hôn vào mái tóc ấy, lau từng giọt nước mắt, hôn cậu và nói không sao đâu,... Anh còn muốn làm nhiều điều cho cậu lắm nhưng lí trí lại không cho anh làm. Giữa hiếu và tình anh đành phải chọn người đã nuôi nấng anh.

    Anh biết cậu sẽ khóc, sẽ hận anh nhưng anh không còn biết làm gì hơn...


    End chap 2 _ part 1

    ps: mọi người nhớ com cho au nhé * khóc* cho au có động lực. Longfic đầu tay của au đấy *cúi đầu* kamsa :)
    • Like Like x 11
  3. phuthuy_tinhyeu Lazy ♥ Hae

    Message Count:
    1,360
    Likes Received:
    3,586
    Reputation:
    15,536
    Ratings Received:
    +79 / 15 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chỉ 1 câu thôi "BUỒN" au ạ.
    Một cái sad fic rất hợp vs tâm trạg của tôi lúc này.
    Đúng là giữa tình và hiếu bên nào cũng quan trọng nhưng nếu để chọn 1 trog 2 thì chúng ta đành chọn hiếu thôi.
    Nhưng vứt bỏ 1 tình yêu đẹp để làm tròn chữ hiếu và đến với người mình không yêu thì quả thật bất công cho anh quá.
    Không chỉ bất công cho 1 mình anh mà nó còn bất công cho cả cậu - người mà anh yêu nữa.
    4 năm chờ đợi 1 tình yêu đẹp, những tưởng cuối cùng sẽ chạm đến bến bờ của hạnh phúc nhưng kết thúc 4 năm dài chờ đợi đó lại là nỗi đau không thể nào đau hơn.
    Nhưng nỗi đau này không phải chỉ mình cậu phải chịu mà chính anh cũng đang chịu nỗi đau đó cùng cậu dù nỗi đau này do chính anh taọ ra cho cậu.
    Hỏi: Hỡi thế gian tình là gì mà có thể làm cho con người ta tột cùng hạnh phúc nhưng cũng làm con người ta tột cùng đau khổ.
    Nhưng khi đau thế này chúng ta ms có thể biết được đâu là người quan trọng với mình và ai tốt với mình và đối xử chân thành với mình
    Khi đau hãy quay đầu nhìn lại, hãy mở lòng mình và ta sẽ thấy được vẫn có ng yêu thương và bảo vễ ta.
    Nói thật vs au tôi là đứa lười comt fic lắm nhưng nếu đã comt thì tức là tôi thích fic đó và ... tôi thích fic của ban.
    BUỒN và một chút lắng đọng.
    Lâu lắm lắm rồi tôi không tìm được fic nào ưng ý như fic này.
    Mặc dù môtip có hơi cũ nhưng cách hành văn of bạn làm tôi thấy thích.
    Nó không mang đến cho tôi cảm giác gượng gạo như những fic khác.
    Cố gắng viết tiếp nhé. Tôi hứa sẽ theo fic bạn đến cùng chỉ cần ra chap thật nhanh, đừng ngâm fic và làm tôi quên mất cốt truyện và mạch cảm xúc thì tôi hứa sẽ cố gắng hết sức comt cho bạn từng chap 1.
    Ra chap mới nhớ tag cho tôi.
    • Like Like x 2
  4. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 2 _ part 2

    ----------



    - Haenie bàn số ba một phần bánh dâu!!! _ Giọng oanh vàng của Chul vang lên đến chim đang bay cũng phải thắng lại… Rồi té xỉu.

    - Hazz… Con bé Bom này đi nói chuyện với người yêu hay sao mà lâu muốn chết. Hành mình chạy bàn muốn hụt hơi!!!

    - Nè lầm bầm cái gì đó? ĐI LÀM NGAY CHO HYUNG!!!

    Đúng là không cái dại nào bằng cái dại nào con cá nó quên rằng Chul tì tuy già nhưng tai rất thính. Chỉ tội cho khách trong quán, người ngoài đường, chim chóc chó chuột xung quanh trong bán kính 50 mét đỗ lại thôi.

    Bỗng

    Một cơn lốc hồng từ đâu bay tới với tốc độ ánh sáng.

    - CÁ À CỨU THỎ VỚI CÓ CON SÓI ĂN HIẾP THỎ… OAOAOA…

    * Rầm*

    *Xoảng xoảng*

    * Phụt*


    Một loạt âm thanh vui nhộn xảy ra trình tự nó như sau: Sau khi con thỏ bay vào như vũ bão một cách bất ngờ cùng một chất lượng âm thanh lớn không thua kém gì đại tỉ Kim Heechul thì cánh cửa nó đã về với chúa, toàn bộ nhân viên thấy thế không khỏi hoảng mình mà tiễn luôn đống chén ly tiếp bước. và toàn bộ sự việc được thu vào đôi mắt của cặp vợ chồng nào đó ngồi gần đấy đang thong thả uốn trà ngắm cảnh, vì quá shock mà người vợ phun hết toàn bộ trà đang yên vị trong miệng mình mà đáp thẳng vào mặt người kế bên…

    - LEE SUNGMIN!!!... CON THỎ Ú NÀY MỖI LẦN ĐẾN LÀ MỖI LẦN CÓ CHUYỆN LÀ SAOOOO?…

    Tình hình là sau khi con thỏ _ Lee Sungmin vừa xuất hiện thì quán của đại tỉ Chul lỗ vốn nặng. Còn Sungmin sau khi nghe một tràn được phun ra từ cái miệng xinh xắn của đại tỉ thì chỉ biết núp sau lưng cậu mà trốn bão.

    - Hức… Minnie có làm gì đâu… Hức hức… Haenie cứu Minnie với… Oa oa oa…

    - Khóc cái gì mà khóc, hyung chưa xử tội em làm quán hyung lỗ vốn mà khóc cái gì.

    Thấy tình thế không lợi nghiêng về Sungmin cậu chỉ còn nước dỗ Cho Min nín khóc thôi, Sungmin tuy rất hĩu chuyện, giỏi võ nhưng là một người rất dễ thương và hơi con nít. Vừa bị la tí thôi mà nước mắt nước mũi đua nhau chảy ra hết rồi. Ai nhìn vào mà nói con người này qua tuổi 16 lâu rồi không chứ.

    - Minnie nín nào kể Haenie nghe có chuyện gì, ai dám bắt nạt Minnie nào?

    - Hức… Hức… là là… _ Vừa đưa tay quệt nước mắt + nước mũi sẵn tiện trét lên tấm tạp dề của Donghae mà nói.

    * leng keng*

    - Thằng nhóc này làm gì chạy dữ vậy… Hộc… Thằng nhóc ấy đâu rồi?

    - Đó người bắt nạt Minnie đó, Haenie phải giúp Minnie xử tội hắn… Hix.

    - YA NÀY TÔI ĐÃ LÀM GÌ CÔ, CÔ ĐÁNH TÔI TRƯỚC NHÉ, VỚI LẠI ĐÓ CHỈ LÀ VÔ TÌNH THÔI, TÔI ĐÃ XIN LỖI CÔ RỒI CÒN GÌ… CÔ MAU ĐỀN CÁI ÁO CHO TÔI...


    --------- Plashback---------


    Hôm nay Sungmin đang chuẩn bị đến Miracle để xem Donghae thế nào, Sungmin rất lo cho cậu không phải vì Sungmin là bạn cậu mà Min là gia đình của cậu. Min đã định nghĩa điều đó từ khi gặp cậu, thấy nụ cười ngây thơ của cậu, bên cậu trong suốt những tháng ngày hyukjae đi xa. Là người đầu tiên biết về việc giữa cậu và Hyuk, Sungmin cũng như mọi người, rất muốn chạy tới mà cho Hyuk bài học, nhưng Sungmin không thể, lúc đó Sungmin chỉ có thể an ủi cho cậu phần nào để cậu vơi đi nỗi buồn.

    Mãi suy nghĩ mà chẳng nhìn đường nên Sungmin lỡ chân đạp thẳng vào đuôi con chó gần đó.

    - Gâu gâu… Phập!


    Tội nghiệp thằng nhỏ đang mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ thì bị ngay một con thỏ hồng thơ thẫn phá ngang.

    - AAAA THẢ QUẦN MINNIE RAAA…

    * Soạt*

    * Rầm*

    Ngực chạm ngực, mắt gặp mắt, môi chạm môi… Sungmin mở to cặp mắt của mình mà không đóng lại được vì quá ư là bất ngờ. Thời gian như ngưng lại. Con chó đang gặm ống quần Sungmin cũng vì không khí tràn ngập trái tim hồng mà trốn đi chỗ khác. Người đi đường thì nhìn muốn rớt hai tròng mắt. Còn Sungmin và ai kia thì cứ nằm đó mà hưởng thụ.

    1s

    2s

    3s



    13s

    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAA… bỏ ra đồ biến thái…

    *Binh*

    *Bốp*

    *Hự*

    *Soạt*

    Không hổ danh là để tử của đại tỉ Kim Heechul chỉ bằng một cú đánh đầu, thụi cù chỏ, đá vào hồng tâm và võ mèo cào của tỉ đã truyền dạy, giờ đây người đối diện với Sungmin trông chẳng khác gì ăn mày thứ thiệt. Tóc tai bù xù, một tay ôm ngực một tay ôm… Còn áo thì mất đi một bên ống tay.

    Sau khi bị một trận hành hạ tra tấn dã man thì cuối cùng người đó cũng tỉnh dậy, mặt mũi bơ phờ mà nhìn con người vừa đánh mình với ánh mắt không thể “thiện cảm” hơn.

    - YAA!!! CON NHỎ NÀY CÔ MUỐN CHẾT À!!!

    * Rưng rưng*

    - OAOAOA... NỤ HÔN ĐẦU CỦA MINNIE... Đồ biến thái...

    - Này tôi chưa bắt đền cô nhé, cái áo của tôi là hàng hiệu đấy, thêm nữa, cô làm tôi bầm dập như vầy rồi bồi thường đi chứ!!! CÔ NÍN KHÓC NGAY CHO TÔI...

    - Hức đồ biến thái ta không thèm bồi thường, ngươi phải đền nụ hôn đầu cho ta...

    Nói xong Sungmin lè lưỡi trêu chọc người đó rồi chạy thẳng đến Micarle. Còn người bị thiệt thì đứng ngẩn ngơ vì vẻ đáng yêu ấy.


    Kyu's POV

    - Con nhỏ này dữ dằn thật mà sao... Dễ thương thế! Quái sao đỏ mặt thế này... Axx Kyu à tỉnh lại. Đúng rồi cô ta còn chưa bồi thường cho mình...

    - YAAAAAAAAAAAAA!!!

    End Kyu's POV


    ---- End Flasback----------


    End chap 2 _ Part 2


    -------------------------
    kamsa mọi người đã ủng hộ fic *cúi đầu*

    Savann : kamsa ngưi nhá ><ngươi ráng ik

    Plyz Ly : có cm nhiệt tình là ta vui ròi kamsa nàng

    tieugiagia65 : Bạn jess sẽ được ưu đãi mà =]]

    phuthuy_tinhyeu : kamsa đã cm nhiệt tình, thật ra là lần đầu viết fc + rất dốt văn mà thích chen chân nên đã chuẩn bị tinh thần nhật phản hồi rồi nhưng mà bạn thích fic mình thật sự rất vui. Fic không chỉ buồn không mà nó đi xuyên suốt theo câu chuyện cuộc đời mấy chẻ nên vui buồn lẫn lộn.

    Vk Hyukie Love SJ
    enjoy~
    • Like Like x 12
  5. phuthuy_tinhyeu Lazy ♥ Hae

    Message Count:
    1,360
    Likes Received:
    3,586
    Reputation:
    15,536
    Ratings Received:
    +79 / 15 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    ờ hờ chap này vui nha ...
    Minnie đáng yêu lại là đồ phá hoại vậy sao?
    Ầy ... như thế là không được nha.
    Đừg có dìm hàg bạn ấy kiểu thế à nha.
    Góp ý tí xíu. Bạn bị nhầm lẫn cách xưg hô thì phải? Ở đoạn trên Kyu kêu Min là cậu nhưng trong đoạn flasback Kyu lại kêu Min là cô và con nhỏ này trong khi bạn chưa có 1 chi tiết nào nói về việc Kyu đã fát hiện ra giới tính của Min.
    Thêm nữa chap này tôi không thích cách hành văn của bạn cho lắm.
    Bạn cho diễn biến tâm trạng Kyu đi quá nhanh và điều đó làm tôi không thích chút nào. Bạn hãy làm sao cho diễn biến tâm trạng Kyu chậm lại như vậy sẽ làm fic hay và lắng đọng hơn.
    Một điều nữa cho bạn đó là bạn đừng lột tả tính cách xấu xa của Jessica 1 cách vội vàng mà hãy lột tả nó từ từ , như vậy tôi nghĩ sẽ tạo đk sự hấp dẫn. Bạn hiểu ý tôi chứ?
    Nếu bạn làm vậy tôi nghĩ fic của bạn sẽ tạo được sự khác biệt với các fic khác.
    Tôi chỉ nói ra suy nghĩ của mình thôi nếu bạn thấy quá lời hay khó chịu thì cho tôi xin lỗi.
    • Like Like x 2
  6. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 3

    ----------------------------


    - Thì ra mọi chuyện nó là như vậy! Minnie à cậu mau xin lỗi người ta đi. Cậu làm Kyuhyun ra nông nỗi như vầy nhìn cũng tội lắm đấy!

    Sau khi nghe Kyuhyun tường thuật lại mọi chuyện, cậu và mọi người cũng không thể tin nỗi Sungmin ngày thường dễ thương điềm đạm như thế lại có thể ra tay khiến từ một người bình thường thành chẳng khác gì ban chủ cái bang.

    - Xin lỗi gì tôi không những muốn cô ta xin lỗi tôi, tôi còn muốn cô ta phải bồi thường cho tôi nữa kia. Thật xúi quẩy mà! Vì cô ta mà hôm tay tôi phải hoãn lại cuộc hẹn quan trọng. Cô ta đúng là đồ sao chổi mà!!!

    Tuy nhiên sau khi nói xong câu đó thì Kyuhyun bỗng thấy lạnh gáy lạ lùng. Quái giưa trời nắng chang chang thì lạnh gì. Nhưng nhìn lại thì bỗng thấy sát khí tỏa ra ngùn ngụt tù con người mà anh vừa mắng xối xả kia…

    - YA MẮT NGƯƠI BỊ BÙ LỆCH ĂN À! HAY MẮT NGƯƠI ĐỂ TRÊN CHÂN MÀY. TA LÀ CON TRAI, CON TRAI 100% ĐÓ. CÒN NỮA TA KHÔNG PHAI SAO CHỔI, XUI LẮM TA MỚI ĐỤNG PHẢI TÊN SÓI DÊ NHƯ NGƯƠI! ĐỒ SÓI DÊ BIẾN THÁI!

    Sungmin thật sự đã không chịu nỗi nữa mà hét lên. Con người mà bị sỉ vả một cách trắng trợn như vậy ai chẳng tức, nay giờ Sungmin đã nhịn lắm rồi. Đồng ý là từ khi cha sinh mẹ đẻ trông Sungmin còn đẹp hơn cả con gái, Sungmin cũng đã quen với việc thường xuyên bị nhận nhầm nhưng lần này ngu gì để bị chửi.

    Chẳng có ai ngu đến mức để yên cho người khác chửi mình, huống hồ gì Sungmin cũng không phải tay vừa. Sungmin là ai chứ! Để tử của Kim heechul lừng danh đấy. Chỉ có ai ngu mới dám đụng vào…

    - Cái… Cái… Cô… Con trai… Cô là con trai…

    Đưa mắt nhìn sang những người khác để chắc rằng mình không bị gạt. Nhận lại chỉ là những cái gật đầu ma ánh nhìn thông cảm ủa mọi người mà thôi. Đối với những người ở đây thì chuyện những thằng con trai theo đuổi cậu, heechul và Sungmin đến tận quán rồi ngớ người chết đứng khi biết bị họ là là con trai là chuyện bình thường như ở huyện.

    - Vậy…

    - Cậu ấy là con trai. Xin lỗi vì cậu ấy ra tay hơi mạnh bạo với anh. Chuyện Sungmin bị bọn con trai theo đuổi sàm sỡ xảy ra rất nhiều nên cậu ấy chỉ tự vê vậy thôi. Xin chào tôi là Donghae! Tôi xin thay mặt cậu ấy xin lỗi anh…

    - Thà nói như cậu tôi còn chấp nhận. Xin lỗi người khác cũng phải có thành ý chút chứ!

    - Được rồi tôi xin lỗi anh, Haenie của tôi chẳng có lỗi gì với anh cả, tôi xin lỗi là được chứ gì!...

    Cuối cùng miễn cưỡng lắm Sungmin cũng dằn lòng mà xin lỗi con sói dê này _ Biệt danh mà Sungmin tặng cho Kyuhyun. Mặc dù Sungmin rất ngang bướng nhưng Sungmin cũng giống như Heechul, rất yêu quý cậu, thấy cậu thay mặt mình xin lỗi ai mà chẳng thấy có lỗi…

    * leng keng*

    - Xin chào quý…

    Là anh

    Và… Cô gái ấy…
    - Hony à quán này đẹp quá! Mình vào kia đi anh…

    Nhói!

    Đó là cảm giác duy nhất của cậu lúc này. Ông trời thật biết cách trêu người mà!

    - Haenie à!... Em có cần hyung kêu con bé Bom qua không

    Từ lúc thấy anh bước vào cùng người con gái đó, thấy ánh mắt cậu dõi theo cả hai, thấy cô gái ấy choàng tay thân mật với anh. Heechul không chịu nỗi, Heechul không muốn mọi việc như lúc sáng lại tiếp diễn. Nhưng cậu cứ thế đứng đó. Cậu em này của anh đang nghĩ gì vậy…

    - Không cần đâu hyung! E sẽ qua đó phục vụ họ với tư cách là những người khách. Chẳng phải em đã nói em sẽ ngẩng đầu mà sống tiếp sao. Em là Lee Donghae của hyung mà của mọi người! Và bây giờ em là nhân viên của Miracle!

    Ngước mặt lên, cậu nói một mạch không ngừng nghỉ. Cậu muốn ngăn những giọt nước mắt đang chực chờ tràn khỏi mi. Cười! Cậu không muốn mọi người cứ phải lo lắng cho mình hoài như thế.

    Anh đến, anh cùng cô gái ấy. Lúc ấy tim cậu đau lắm. Nhìn anh đi bên cô ấy, nhìn cách cô ấy choàng tay anh, ánh mắt cô ấy nhìn anh, cậu cứ ngỡ cái ngày hôm ấy lại tràn về. Nó cứ như vừa mới xảy ra hôm qua vậy, cảm giác ấy cứ vây quanh cậu… Không buông… Tại sao.


    -Xin chào quý khách muốn dùng gì ạ!

    Lấy hết can đảm cuối cùng cậu cũng có thể đứng trước mặt anh. Lúc này cậu mới để ý đến cô gái đi cùng anh. Cô ấy rất xinh đẹp! Da trắng, mắt to, môi chum chím đỏ hồng, suối tóc bồng bềnh,… Chẳng trách anh say mê cô ấy. Nhìn lại bản thân mình cậu chẳng khác nào đĩa mà đòi đeo chân hạt, hoa dại đi so với hoa hồng…

    - Hony anh muốn ăn gì.

    - Gì cũng được!

    - Vậy cậu cho chúng tôi một phần tiramisu và hai ly hồng trà nhé!

    - Vâng! Quý khách đợi một chút ạ!

    Cậu đi rồi. Đến giờ anh vẫn không tin nỗi, người vừa đứng trước mặt anh là cậu. Anh nghĩ rằng cậu rất hận anh, rất ghét anh, anh nghĩ cậu sẽ khóc rất nhìu. Những ngày qua đi cùng Jessica là thể xác của anh, nhưng tâm trí của anh luôn nghĩ về cậu. Anh không muốn đế đây với Jess, nhưng anh muốn nhìn cậu, muốn thấy cậu như thế nào. Có thể anh đên đây là sai lầm, nhưng thấy cậu mạnh mẽ như thế, cậu có thể quên anh thì anh cũng hạnh phúc lắm rồi…

    Thiên thần của anh, xin em đừng khóc nhé!
    Tim anh đau lắm
    Em cứ mạnh mẽ như thế nhé
    Xin em! Hãy quên anh nếu được
    Anh chỉ mang đến cho em nỗi đau mà thôi…
    Thiên thần bé nhỏ của anh…


    --------------


    * Cộp cộp*

    - A! Chào cậu! Lần trước tôi đã gặp cậu ở nhà của chúng tôi đúng không. Không ngờ cậu lại làm ở đây! Tôi tên là Jessica cậu gọi tôi là Jess được rồi! Tôi vừa từ Mĩ về. Hân hạnh được làm quen!... Tôi là hôn phu của Hyukie!

    Giật mình. Thì ra là cô gái đi chung với anh. Cô gái xinh đẹp ấy nói chuyện với cậu ư. Nhưng cô ta vừa nói…

    - Nhà của chúng tôi.

    - Lần trước chẳng phải anh ấy đã nói vậy sao. Ai ngờ cậu lại bị kích động như thế. À anh ấy từng kể với tôi cậu là người yêu cũ của anh ấy. Thảo nào! Xin lỗi cậu…

    Cô gái này… Người yêu cũ! Đúng rồi cậu chỉ là quá khứ của anh mà thôi. Còn cô ấy mới là hiện tại… Cậu lấy tư cách gì mà đòi so sánh với cô ấy. Người ta có học thức, gia cảnh hoàn hảo, cậu chỉ là một đứa mồ côi không cha không mẹ…

    Cười chính bản thân mình. "Mày bị sao vậy Donghae. Mày lại tự hoang tưởng nữa rồi"…

    - Vâng! Chào cô… Tôi là… Lee Donghae!

    - Vậy tôi thứ lỗi không nói chuyện với cậu lâu, tôi phải ra với anh ấy kẻo đợi lâu anh ấy lại giận! thật tình người gì cứ như con nít ấy… Có duyên chúng ta sẽ gặp lại…

    Ngu ngốc!

    Khi bóng người con gái đã khuất hẳn cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Người con gái xinh đẹp này khi đứng gần thật sự khiến đối phương có cảm giác gì đó… Lạnh… Ánh mắt cô ấy… Khác hẳn với lần đầu tiên gặp gỡ. Có lẽ vì cậu quá shock nên nhìn nhầm chăng! Cô ấy rất dễ thương nhưng ánh mắt ấy… Nó khiến người khác chẳng thể đoán được cô ta đang nghĩ gì!

    Cốc vào đầu một cái tự mắng chính bản thân mình. Gì chứ người ta là tiểu thư danh giá cậu làm gì có tư cách để xét nét người ta.

    Ngắm lại mình trong gương, cậu phải mạnh mẽ lên. Ra làm việc thôi nào. Cậu là ai chứ, Lee Donghae đấy, không thể để tình cảm xem vào công việc được.

    Hít một hơi thật sâu và cổ vũ cho bản thân mình. Donghae à fighting!


    End chap 3

    ------------------
    phuthuy_tinhyeu : Mình cũng công nhận chap trước hơi lủng củng, mình cũng đã rút kinh nghiện cho chap này rồi. bn góp ý chân thành nhé, không sao đâu ^^

    tieugiagia65 : xl bn nhé chap này không đưa bn được rồi... >< Mình hk onl fb đưa bn được nên có lẽ phải từ chap sau *cúi đầu* thứ lỗi

    @ Vk Hyukie Love SJ : ta làm xong chap ms rồi nhé. Ngươi onl thì vào cm. tag ngươi vào rồi đấy.

    ps: chap này mình ra hơi nhanh vì chap sau có lẽ sẽ ra hơi chậm mt nhà mình bị hư rồi... * khóc* nên có ra chận tí mọi người đừng bỏ fic nhé
    • Like Like x 6
  7. phuthuy_tinhyeu Lazy ♥ Hae

    Message Count:
    1,360
    Likes Received:
    3,586
    Reputation:
    15,536
    Ratings Received:
    +79 / 15 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Tình yêu thật giống 1 liều thuốc.
    Khi con người ta đau nó có thể chữa lành nỗi đau đó và sẽ giúp chúng ta trở nên hạnh phúc hơn.
    Khi con người ta buồn, nó giúp con người ta trở nên vui hơn.
    Nhưng cũng chính nó làm con người ta đau đến tột cùng.
    Còn gì đau hơn khi tự mình nhìn thấy và chứng kiến người mình yêu tay trong tay hạnh phúc bên người khác.
    Đau lắm khi nhìn thấy người mình yêu đứng trước mặt mà phải giả mhư không quen biết.
    Ừ tình yêu mà. Có ngọt ngaò nhưng cũng lắm đắng cay.


    phải nói tôi là1 người cực kì, cực kì khó tính (mọi người nói tôi vậy và chính tôi cũng tự nhận mình như thế.)
    Một fic để được tôi thực sự yêu thích thì khó lắm.
    Nói thật khi mới đọc chap 1 tôi thực sự rất thích fic bạn ... vì lúc đó tôi thấy cách diễn đạt của bạn rất chín chắn.
    Nhưng những chap gần đây tôi thực sự không thích lắm.
    Tôi thực sự không biết nói thế nào cả.
    Những chap gần cách diễn đạt của bạn có phần hơi lủng củng. Cách hành văn cũng không hay như trước nữa (có lẽ có mình tôi thấy như thế vì tôi thực sự kén chọn. Bạn thông cảm.)
    Riêng về chap 2 và 3 tôi thấy hình như cảm xúc k còn dạt dào và lắng đọng như chap 1.
    Còn nữa trước khi post chap bạn nên kiểm tra lại lỗi type như thiếu chữ, thiếu dấu.
    Bạn cũng nên chú ý cách trình bày bố cục fic. Bởi vì nếu bố cục fic đẹp sẽ giúp mọi người thấy hứng thú hơn khi đọc tác phẩm của bạn.
    Nói chung là tôi muốn bạn hãy tìm lại những cảm xúc để viết những chap sau cho hay như chap 1.
    Tôi có 1 lời khuyên dành cho bạn: Hãy viết chap tiếp nếu như bạn thực sự có hứng viết và có cảm xúc. (Tôi cũng như v. Nếu không có hứ và k có cảm xúc tôi sẽ không động đến nó hoặc tìm lại cảm xúc của mình. Nói thật 1 chap của tôi tôi phải đánh vật hơn 1 tháng mới xong đấy. Tôi nói thế không có nghĩa là khuyến khích bạn ngâm chap đâu nhá. :-D ) Đừng viết nó hay coi nó như là nghĩa vụ mình fải viết và fải làm. Đừng viết nó 1 cách câu nệ. Như vậy tác phẩm của bạn sẽ không dành được tình cảm của mọi người đâu.
    Có thể khi đọc xong những lời này của tôi bạn sẽ thấy khó chịu và có thể ghét tôi nữa. Nhưng xin lỗi bạn vì tôi không quen nịnh người khác trừ khi là trêu đùa. Trên đó là những lời thật lòng của tôi nhưng dù gì cũng type ra rồi nên post lên luôn.
    Mong bạn thông cảm nếu bạn không thích thì lần sau tôi sẽ không comt kiểu thế nữa.
    Thành thật xin lỗi.
    • Like Like x 2
  8. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 4

    Yêu không phải là dễ. Để yêu một người và khắc sâu người đó vào tim lại càng khó. Hỏi trên đời tại sao mọi người lại cần yêu? Mọi người trả lời yêu là thuốc, yêu là động lực cho cuộc sống, chỉ khi yêu con người mới có thể nhận thấy cuộc sống tươi đẹp đến mức nào… Vì khi đó trong trái tim họ, chỉ cần được bên người mình yêu đến suốt đời là họ mãn nguyện…

    Chúng ta đã từng yêu nhau, xin đừng làm em khóc.
    Khi em khép đôi mi mình em vẫn thấy bóng dáng anh trong tâm trí em.
    Khi em bịt chặt tôi tai, tiếng anh vẫn còn vang vọng trong trái tim em.
    Anh là nguồn sáng cho cuộc đời tâm tối của em.
    Hôm nay em lại ngồi đây đợi chờ anh, chỉ mong nhìn thấy anh.
    Em có ngốc lắm không anh? Khi em cứ dằn vặt lòng mình hãy cố quên anh đi thì trái tim em lại nhói lên…
    Em có ngốc lắm không anh? Khi cứ giả vờ mỉm cười. Giả vờ rằng em đã ổn…
    Em có ngốc lắm không anh?...
    Em ngốc! Vì em yêu anh…




    ------ Plashback --------


    - Haenie đứng lại!...

    - Lêu lêu! Anh là con khỉ già chậm chạp anh không đuổi kịp em đâu! HAHAHA…


    --------- End Plashback-----------



    Mỉm cười khi nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc ấy rồi tự mình bật khóc khi khoảng thời gian ấy không còn. Cậu luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mọi người, cậu giả vờ rằng mình đã quên anh…

    Từ cái ngày cậu gặp anh ở Miracle cùng cô gái ấy. Nhìn thấy gương mặt anh! Từng ánh mắt, bờ môi, giọng nói, tiếng cười đều làm cậu nhớ đến anh. Cậu cố gắng gạt nó ra khỏi tâm trí nhưng biết là sao được khi cậu đã khắt sâu nó vào tim.

    Tim có bốn ngăn và mỗi ngăn đều dành cho anh



    Cậu ngồi đó cho gió thổi vào mình, gió mang cậu đi, gió khiến cậu cảm thấy thanh thản.

    Nằm xuống thảm cỏ xanh mướt. Nơi đây từng là thiên đường của cậu và anh, chỉ riêng cậu và anh mà thôi…

    Anh từng nói con người ai cũng cân những khoảng lặng để nhìn nhận cuộc sống vì khi lòng chúng ta lặng thì chúng ta mới biết được điều gì là đúng đắn.

    Dẫu biết một lần yêu là sẽ đau. Mỗi lần xa nhau là con tim lại khóc. Em tự cho mình dấu chấm hết để kết thúc một mối tình. Dẫu biết trong tình yêu sẽ gặp sóng gió vì nó không chỉ có nụ cười và hạnh phúc… Anh là người quan trong nhất trong đời em nhưng khi em đã không giữ được trái tim em thì em đành phải buông tay…

    Xóa tên anh ra khỏi bộ nhớ, gạch tên anh ra khỏi trái tim…

    Nhưng em chẳng thể nào làm được điều đó.

    Khi mà xóa và gạch tên chỉ là hình thức. Còn hình bóng anh thì đã in sâu vào tiềm thức của em…

    Và em cũng chẳng thể khiến anh quay về với em

    Nên xin anh hãy cho em ôm ấp mối tình này cho riêng em mà thôi. Dẫu biết điều đó là ích kỷ! Nhưng em thà ích kỷ nhìn anh cười để e đau còn hơn để em đau trong khi em luôn mỉm cười…

    Cậu cứ thế ngồi thẩn thờ trong những dòng suy nghĩ của chính mình. Cậu biết cậu không thể đến nơi này vì nơi này có anh. Nhưng trái tim cậu cứ thôi thúc chân cậu bước đi.

    Nếu đã là định mệnh thì xin cho cậu giữ khoảnh khắt này một chút thôi.

    Van xin trái tim của chính mình. Xin hãy cho cậu yếu đuối mỗi khi cậu về nơi đây, chỉ có nơi đây cậu mới có thể là chính mình. Một Lee Donghae lụy tình… Một Lee Donghae yếu đuối… Một Lee Donghae yêu Lee Hyukjae…



    -------------



    Ở một nơi nào đó có một người cũng đang khóc… Nhưng anh khóc vì anh ghét bản thân mình. Anh khóc vì anh quá nhu nhược. Anh khóc vì anh làm câu khóc. Anh khóc vì anh chẳng thể nào chạy tới lau đi những dòng nước tràn trên khuôn mặt nhỏ của cậu. Anh khóc vì cậu đau… Anh khóc vì cậu… Lee Hyukjae khóc vì Lee Donghae!...
    Hỏi thế gian tình là gì?
    Mà mọi người vẫn luôn tìm kiếm
    Để khi có được nó rồi lại dễ dàng buông tay…





    Hai con người đang khóc… Hai dòng ký ức của quá khứ đang hướng về nhau trong hiện tại nhưng chẳng thể níu giữ lấy nhau…

    Hỏi ông trời tại sao lại tạo ra cảm giác yêu? Tạo ra niềm hạnh phúc khi hai con người đang yêu?... Tạo ra tình yêu? Để rồi lại tạo thêm sự đố kị? Tạo thêm đau khổ và tạo nên sự chia ly?...

    Cậu đứng đó nhìn về khoảng xa xăm, nhớ về anh…

    Còn anh đứng đó ánh mắt chỉ hướng về thân ảnh của người con trai bé nhỏ trước mắt. Con tim này của anh luôn hướng về cậu.

    Anh cứ nghĩ rằng quên anh đi rồi cậu sẽ hạnh phúc. Chỉ cần cậu được hạnh phúc anh đau cũng mãn nguyện.

    Nhưng nhìn cậu che giấu cảm xúc của mình. Nhìn cậu cắn chặt đôi môi ngắn tiếng nấc anh còn đau hơn cậu gấp ngàn vạn lần…

    Tại sao anh chẳng thể như những người con trai khác? Chạy đến và ôm người yêu bé nhỏ của mình. Tại sao anh phải tử bỏ hạnh phúc của mình? Tại sao anh lại không thể làm câu hạnh phúc? Tạ sao?… Tại sao?…

    Anh cứ như con thiêu thân, còn cậu là ánh sang thiêu đốt anh. Dù biết sẽ đau nhưng vẫn lao vào cậu.

    Cậu không biết được rằng anh vẫn dõi theo cậu hàng ngày. Dù là CEO của một tập đoàn lớn, thời gian không nhiều nhưng anh vẫn luôn biết cậu đi đâu và làm gì. Để rồi mỗi tối lại ngắm cậu qua những tấm ảnh rồi tự cười ngây ngốc hay nỗi cơn ghen khi thấy cậu cười với người khác, vô thức lồng lộn đi kiếm người đó vì dám bén mảng đến gần cậu. Rồi lại giật mình giờ đây anh chẳng là gì đối với cậu.

    Rồi giờ đây anh cảm thấy mình quá ngu ngốc khi những nụ cười ấy chỉ là chiếc mặt nạ do chính cậu đeo lên để che giấu cảm xúc của bản thân…

    Con người khi yêu quả thực rất ngu ngốc. Nhưng vì ngu ngốc nên trên đời này mới có thứ gọi là tình yêu…

    -------------------------

    ps all : xin lỗi vì mấy chap trước quá cẩu thả và lủng củng. Bù chap này cho m.n
    phuthuy_tinhyeu
    Savann
    tieugiagia65
    • Like Like x 7
  9. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    114
    Likes Received:
    530
    Reputation:
    531
    Ratings Received:
    +36 / 12 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 5


    Anh cứ đứng đó lẳng lặng ngắm nhìn bóng hình cậu qua khung cửa sổ chẳng biết đã bao lâu rồi. Cậu không hề biết sau khi cậu rời khỏi nơi đó thì anh cũng theo cậu. Không phải chỉ ngày hôm nay mà đó đã trở thành thói quen của anh từ lâu lắm rồi… Từ cái ngày đó… cái ngày mà anh ghét nhất… Ngày anh thấy mắt cậu dường như trở nên lạnh lẽo đến rợn người. Ngày anh không thể ôm cậu trong vòng tay, không thể nói anh yêu cậu như những người bình thường khi họ yêu nhau…

    Anh chỉ có thể làm được như thế khi nôi nhớ về cậu đong đầy trong anh. Ngắm cậu từ xa để in sâu hình bóng cậu vào tim, cố gắng kìm nén cơ thể mình lại khi con tim luôn khiến anh chạy đến ôm cậu bất cứ lúc nào.

    Anh là con người tài giỏi. Anh phong lưu. Anh đa tình. Anh lạnh lùng. Anh được mọi người ví như con quỷ của ngành kinh tế. Nhưng khi anh đối diện với Lee Donghae thì anh chỉ là Lee Hyukjae. Một Lee Hyukjae lụy tình…

    Anh không thể đếm được bao nhiêu ngày anh nhớ cậu hay bao nhiêu lần anh muốn bỏ cuộc mà quay về bên cậu nhưng đành ngậm ngùi quay đầu lại.

    Ông trời không cho không thứ gì cho bất cứ ai. Ông cho anh sự giàu có nỗi tiếng, ông cho anh gặp cậu. Nhưng anh không cho cậu ở bên anh. Thế có ác lắm không hay khi yêu con người luôn cần thử thách để yêu nhau nhiều hơn.

    Con người ấy! Bóng hình ấy chỉ cách anh một bức tường nhưng đối với anh sao mà nó xa vời thế…



    Anh đứng đây
    Gần bên em
    Nhưng em à
    Sao anh thấy
    Nó dài hơn cả thế kỉ…



    Rồi khi đèn phụt tắt là khi anh biết anh không còn nhìn thấy cậu nữa nhưng anh không muốn rời đi. Vì nơi đây còn vương vấn hơi ấm và mùi hương của người nào đó.

    I wanna love you

    I can’t live without you

    Lee Hyuk jae không thể sống thiếu Lee Donghae…

    Đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì bỗng điện thoại anh khẽ reo. Bực tức nhìn vào màn hình khi biết người gọi, anh gằn giọng.

    - Cô gọi tôi?

    - …

    - Tôi biết rồi! Tôi sẽ về cô đi ngủ trước không cần chờ tôi!

    Đút điện thoại vào túi quần anh luyến tiếc nhìn ngôi nhà lần cuối mà rời đi.


    ---------


    Quăng điện thoại lên giường một cách mạnh bạo chẳng cần biết nó có làm sao. Jessica dường như đang tức điên. Cô ghét cách anh nói thế với cô. Cô biết anh đi đâu, làm gì vì cô không ngu ngốc mà ngược lại cô rất khôn ngoan và gian xảo.

    Người ta nói hoa hồng có gai. Cô xinh đẹp như đóa hồng nở rộ vào mùa xuân nhưng đóa hồng này lại mang đầy sự ganh ghét và đố kỵ.

    Cô biết anh đi gặp Donghae. Cô biết anh còn yêu cậu. Không phải yêu bình thường mà là yêu sâu đậm.

    Đối với anh cô chỉ là hôn thê trên giấy tờ và đính ước. Nhưng đối với cô, anh là tất cả…

    Cô yêu anh… Jessica yêu anh… Rất yêu anh… Nên cô không thể nhường anh cho Lee Donghae.

    Người ta nói sự đố kỵ là một con quỷ dữ. Nó sẽ ăn mòn từng chút từng chút một đến khi người đó hoàn toàn đắm chìm trong sự ganh ghét và đố kỵ…

    Jessica là con người thông minh, thủ đoạn nhưng vẫn không thể thoát khỏi lưới tình mà chúa đã giăng ra.

    Đối với cô. Yêu không phải để người mình yêu hạnh phúc. Nếu cô không được tình yêu đó thì chỉ có thể chiếm đoạt và đạp đổ. Nhưng cô quá yêu anh nên cô chỉ có thể dùng mọi cách chiếm đoạt anh dù cô biết trái tim anh không thuộc về cô…

    Con người khi yêu thật quá ngu ngốc
    Lee Donghae ngốc vì yêu
    Lee Hyukjae ngốc vì yêu
    Jessica ngốc vì yêu…



    Nắm chặt những tấm hình trên tay cô nghiến răng, mắt cô thoáng hiện lên những tia cay độc rồi lại trở về vẻ bình thường vốn có của nó…

    Giết Lee Donghae

    Không!

    Cô không thể! Nếu cô giết cậu anh sẽ không tha thứ cho cô.

    Cô không muốn anh ghê tởm cô… Nhưng Lee Donghae…

    Môi Jessica bỗng nở nụ cười. Cũng không hẳn là cười mà chỉ là nhếch lên. Rùng rợn và cay độc…

    Quăng những tấm hình đã bị vò nát vào thùng rác. Cô leo lên giường đi ngủ, trên môi vẫn nở nụ cười ma mị…

    - Lee Donghae! Lee Hyukjae phải là của Jessica! Xin lỗi nhưng Jessica yêu Lee Hyukjae!...

    Màn đêm vẫn thế vẫn yên bình như chính nó nhưng nào ai biết trong đêm mới là thời gian người ta sống thật với chính mình…


    ----------


    Bar Break Down là Bar nổi tiếng nhất nhì chốn Seol phồn hoa này. Nơi đây tập trung những thành phần có địa vị cao trong xã hội và cung là nơi buôn bán tàng trữ ma túy lớn của thế giới ngầm ở Seol.

    Danh vọng. Quyền lực. Dục vọng. Những thứ này đều tồn tại ở nơi đây dưới chân của “ Sói Bạc “… Người có quyền hành cao nhất tại Break Down cũng như với thế giới ngầm ở Seol.

    Tuy nhiên ngoại trừ những thuộc hạ thân tính và nhân viên tại đây thì không một ai biết mặt mũi hoặc gia thế của Sói Bạc như thế nào. Chỉ biết rằng hắn rất đẹp, đẹp như chính vị thần hy lạp cổ xưa. Chính vì như thế mới có sự đồn thổi rằng nếu Hyukjae là con quỷ của ngành kinh tế khiến cho những CEO lâu năm cũng phải nể mặt thì Sói Bạc là vị thần của bóng đêm…

    Một ánh mắt! Của một vị thần! Hắn đang theo dõi con mồi của hắn…

    Một dáng người mũm mĩm với mái tóc hồng! Dáng vẻ dễ thương ấy không thuộc về nơi này. Hắn vẫn nhìn ngắm con người say khướt ấy một cách bí mật. Không động tĩnh. Chỉ đơn giản là theo dõi từng cử chỉ điệu bộ của người đó.

    Thoáng giận giữ, hắn bóp chặt chiếc ly thủy tinh đắt tiền đến vỡ vụn, rượu trong ly vương đầy trên chiếc áo trắng. Hắn đứng dậy, một cách từ tốn, nhưng mọi người đều biết không nên đụng đến hắn ngay lúc này nếu không muốn chết một cách tàn độc dưới tay hắn. Bản thân hắn đã tỏa ra hàn khí khiến con người ta kinh sợ và phục tùng. Nhưng ngay lúc này đây cái hàn khí ấy trỗi dậy mạnh hơn bao giờ hết…

    Hắn tiến lại gần con người ấy. Người đã ngủ say tự lúc nào. Tức giận nhìn thằng đàn ông đang cố gắng ve vãn người ấy. Hắn gằn giọng.

    - Tao cho mày 3s để mày biến đi chỗ khác không thì đừng hòng mà sống yên ổn trên cái đất Seol này!

    - Thằng này láo! Mày biết ông mày là ai không mà dám lớn giọng với ông!

    - 1… 2… 3… Hết giờ!

    Nói rồi hắn quật ngã thằng đàn ông mới 3s trước đây vẫn còn ngạo mạn một cách nhanh chóng. Nhưng như thế không hẳn là hết. Hắn dùng chân đạp lên bàn tay phải của gã ấy khiến nó kêu lên âm thanh đứt gãy đến rợn óc mà trên môi hắn vẫn nở nụ cười như chưa có gì xảy ra.

    - Cái tay này của mày! Nó rất hư mày biết không? Tao chỉ dạy dỗ lại nó thôi vì nó dám đụng chạm vào người của tao! Khôn hồn thì biến!


    Hắn nghiến răng nói. Đến lúc này gã ấy chỉ còn nước ôm lấy cách tay bị phế của mình mà lũi thũi đi ra không quên nhìn hắn với ánh mắt căm phẫn…

    Đồ ngu ngốc!

    Xử lí xong gã ấy hắn tiến đến ngắm nhìn con người đang say ngủ. Ánh mắt hắn không còn tàn độc như trước mà trở nên ôn nhu và thoáng chút yêu thương.

    Bế người ấy lên một cách nhẹ nhàng như nâng niu một báu vật bằng thủy tinh. Hắn bỏ đi khỏi nơi ồn ào này không quên quăng cho người bên cạnh một câu:

    - Nó mà bén mảng đến đây lân nữa mày cứ làm theo như luật lệ cũ. Cho nó biết thế nào là trừng phạt khi dám động vào người của tao. Nghe rõ chưa Ye Sung!

    Người tên Ye Sung chỉ còn nước thở dài ngán ngẩm nhìn theo bóng dáng hắn khuất xa nơi cuối cánh cửa.

    - Mày vẫn vậy Kyuhyun à!... Mày luôn như vậy khi có chuyện dính dáng đến em ấy!...

    Tình yêu là một thứ khó đoán

    Có những thứ ta thấy trước mắt nhưng cái cốt lõi trong đó mới là điều mà ta không nhìn thấy. Và chính nó mới là điều chúng ta cần biết...



    End chap 5

    --------------

    Chap này up hơi trễ vì mình bận cả tuần nay *cúi đầu* xl m.n mong m.n đừng bỏ fic :)

    phuthuy_tinhyeu : bn cứ cho mình ý kiến mình rất thích cm của bn :)
    Plyz Ly : Tội con Dép lắm >< Nó cũng yêu thằng Hyuk
    tieugiagia65 : bn add nick m lẹ nhé m đưa chap ms
    Savann: người yêu ơi chap ms nhé. Biết ngưi bận nhưng chừng nào onl đọc cm cho ta
    Chuối hột cn : kamsa bạn nhé bn thích fic là m vui ròi
    kyumin_doublehj : m cung mong v :)
    ps : cm của các bn la động lực cho mình nhé. Nhưng năm nay m lên 11 ròi nên sau khi nhập học có thể up chap ms trễ 1 tuần có thẩ chỉ 1 chap nhưng m sẽ cố gắng up nhanh hơn cho m.n hoặc 1 chap se dài hơn . Một lần nữa kamsa vì đa ủng hộ fic
    • Like Like x 10
  10. phuthuy_tinhyeu Lazy ♥ Hae

    Message Count:
    1,360
    Likes Received:
    3,586
    Reputation:
    15,536
    Ratings Received:
    +79 / 15 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chào au. Đến tranh thủ comnt cho au đây.
    Mấy hôm nay bận quá nên không có thời gian comnt cho bạn.
    Bạn đừng buồn nhé.
    Nói thật là tôi chưa đọc kĩ 2 chap này của bạn nên không biết nói gì cả.
    Chỉ đơn giản là comnt động viên bạn thôi,
    Để chap sau đọc kĩ rồi comnt nhiệt tình cho bạn nhé,
    Bạn này. Mấy chap này tôi thấy cách hành văn của bạn cũng đã có chuyển biến hơn chap 2 rồi.
    Nhưng tôi vẫn chưa mấy hài lòng về cách trình bày của bạn.
    Tôi nghĩ bạn nên chăm chút lại cách trình bày của mình sao cho bắt mắt 1 chút vì đó cũng là bộ mặt của fic mà.
    Vả lại dù chưa đọc kĩ nhưng tôi vẫn thấy bạn mắc phải những lỗi khi type đấy nhé.
    Không biết tôi nhắc bạn chưa nhưng bạn cũng cần xem lại 1 lượt thật kĩ trước khi post nhé
    Tất nhiên bài nào cũng có những lỗi sai nhất định chứ khôn bài nào là hoàn hảo 100 phần trăm nhưng cũng đừng để 1 bài post của mình có nhiều lỗi type như thế được.
    Tôi chỉ góp ý với bạn thế thôi. Tôi bận rồi. Mong chap mới của bạn sẽ hay hơn nữa.
    À bạn nên cho các nhân vật nói nhiều hơn nữa chứ đừng để họ "câm" như thế nhé. =)))


    P/s: Tôi có quá khó tính không nhỉ? Một lần nữa sr bạn au vì đã bị tôi chặt chém như thế.
    • Like Like x 2

Share This Page