The Cilent
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[T] Love and Hatred [Long fic | Hyunseung, Hyuna,...]

Discussion in 'Fan Fic' started by seung_oppa, Sep 23, 2012.

Thread Status:
Not open for further replies.
  1. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    - Author: seung_oppa (toto)
    - Disclaimer: các nhân vật trong fic không thuộc về tác giả nhưng họ ra sao do tác giả quyết định.
    - Rating: T
    - Category: non-SA, general
    - Characters: Hyun Seung, Hyuna, Beast,...
    - Status: on going
    - Summary: Trả thù có phải là tất cả hay không?
    Liệu em có đáp trả lại tình yêu của tôi hay chỉ mãi chìm sâu trong hận thù.
    …Như thế này liệu có khó xử với tôi quá hay không?
    Cầm súng nhưng lại không biết phải chỉa họng súng vào ai.

    - Note:

    +Nội dung của fic không được thực tế lắm. Nếu bạn là người yêu chủ nghĩa thực tế thì không nên đọc.
    +Trong quá trình viết fic, nếu có sai sót gì thì mong các bạn phản hồi lại giúp mình để mình còn rút khinh nghiệm nhé!



    CHAP 1

    _ Cộp! Cộp, cộp! - Tiếng bước chân vang đều trên dãy hành lang của ngôi nhà rộng lớn. Dãy hành lang dài nhưng tối tăm, có mùi gì đó tanh tanh. Cô gái nhỏ bước đi chầm chậm, nó đưa tay sờ sọang bức tường, nơi dính những vệt màu đỏ ươn ướt. Rồi nó nhìn xuống sàn nhà, nơi có nhiều vệt đỏ trải dài. Đôi lông mày nhíu lại, khuôn mặt tóat lên đầy vẻ sợ hãi. Nó vội vàng chạy nhanh trên dãy hành lang, lần theo vết đỏ trên sàn nhà, rồi đột nhiên nó dừng lại trước căn phòng số bảy. Cửa phòng không đóng, đôi mắt nó mở to ra, đôi đồng tử giãn ra đến cực đại, đầy vẻ kinh hãi. Nó dần dần tiến vào trong căn phòng, bước đi không vững, run run. Sau đó nó dừng lại. Khóe mắt bắt đầu chảy ra những dòng lệ trong suốt.

    _ Bố, Mẹ ! ... sao … sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì? - Đứa bé lắp bắp, ngồi xuống bên cạnh nơi bố mẹ nó nằm trên sàn nhà. Lúc này, xung quanh họ được bao phủ bởi thứ chất lỏng màu đỏ quạnh.

    _ Bố à, mẹ à ! Tỉnh lại đi. Là con đây mà. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Nó lấy tay lay lay hai người. Nhưng mãi họ vẫn không tỉnh. Trên người họ, cơ bản là không còn hơi ấm, thân thể lạnh ngắt.

    _ Bố, mẹ, sao thân thể bố mẹ lại lạnh như vậy? Tỉnh lại đi mà. Bố mẹ đừng làm con sợ. Con xin hai người đấy. HuHuHu ! ! ! ! - Nước mắt nó dàn dụa.

    Rốt cuộc thì ở nhà đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay, nó đã đứng đợi ở cổng trường suốt một tiếng đồng hồ để chờ bố đến đón. Ngày nào cũng vậy. Nhưng tuyệt nhiên, ngày hôm nay, ông không đến đón nó. Đứng chờ ở cổng trường suốt một tiếng, nó rất giận. Tại sao bố lại không đến đón nó. Hôm nay là sinh nhật bảy tuổi của nó, bố đã hứa chiều nay sẽ cùng mẹ đến đón nó đi chơi công viên nước mà. Nó giận dỗi đi bộ về nhà. Về đến nhà, nó định sẽ làm mặt dỗi với bố mẹ đến hết ngày mới thôi, sau đó bắt hai người phải đền cho nó ngày một ngày đi chơi khác. Nhưng, tại sao? Mọi chuyện lại chưa thế này? Chưa kịp nghe câu ”chúc mừng sinh nhật từ bố mẹ”, chưa nhận được quà, cũng chưa được cắt bánh sinh nhật. Thế mà…Một đứa bé mới bảy tuổi như nó không khỏi hỏang sợ khi thấy bố mẹ mình nằm bất động trên sàn nhà, máu cứ không ngừng tuông ra. Gọi mãi nhưng không ai trả lời. Nó lúc này chỉ biết gào khóc.



    _ Hộc ! hộc ! hộc ! - Người đàn ông thở hổn hển vì chạy quá nhanh. Ông ta chạy vào ngôi nhà lớn, thấy cửa mở toang, cảm thấy điều không hay đã xảy ra. Ông ta chạy lên cầu thang, thấy vết máu loang lổ khắp nơi. Mặt ông tái xanh lại. Bỗng nhiên ông nghe thấy tiếng khóc thảm thiết phát ra từ căn phòng cuối hành lang, cửa không đóng. Ông đã đến muộn, quá muộn là đằng khác. Trước mặt ông là một cảnh tượng hết sức kinh hòang. Đứa bé đang ngồi cạnh hai xác chết đầy máu khóc gào cả lên.

    _ Hai người…. ! ! ! Xin lỗi, tôi đã đến quá muộn rồi… Bọn khốn ! - Người đàn ông bất lực rơi nước mắt, đứng như người mất hồn. Rồi ông tiến tới gần đứa bé.

    _ Có chú ở đây, cháu đừng sợ. - Người đàn ông ôm đứa bé vào lòng. Cảm giác đau nhói.

    _ Chú … chú … à. Cháu sợ lắm ! Tại sao bố mẹ không tỉnh lại nữa? Hic ! - Đứa bé giương đôi mắt đầy sợ hãi lên nhìn người đàn ông.

    _ Nghe chú nói đây, họ sẽ không tỉnh lại nữa đâu. Họ chết rồi. Chú thật sự xin lỗi, chú không thể làm gì được nữa cả. - Người đàn ông nắm chặt lấy đôi bàn tay dính đầy máu của đứa bé - đôi bàn tay đang run rẩy.

    _ Không … không thể … nào. Tại sao? – Đứa bé dường như không tin vào điều này. Cơ thể mất hết cảm giác.

    _ Chúng ta phải rời khỏi đây thôi. Không còn thời gian nữa. - Người đàn ông ôm đứa bé đứng dậy.

    _ Không ! Còn bố mẹ cháu thì sao? Chúng ta phải đưa họ theo. - Đứa bé vùng vằng. Không chịu rời đi.

    _ Họ đã chết rồi. Họ chỉ là cái xác không hồn thôi. Điều quan trọng là cháu – người duy nhất của gia tộc Kim còn sống. Chú có nghĩa vụ phải bảo cháu. Chú đã hứa với bố mẹ cháu rồi. - Ông ta nhấc bổng đứa bé lên mặc cho đứa bé phản đối.

    _ Chú, bỏ cháu xuống. HuHuHu … ! Cháu không thể bỏ bố mẹ nằm ở nơi lạnh lẽo như thế này được. Chú ! - Đứa bé không ngừng giãy dụa, hướng đôi mắt đầy đau đớn về phía bố mẹ nó.

    _ Chúng ta sẽ trả thù cho họ ! Nhưng trước tiên chúng ta phải sống, còn sống thì mới trả thù cho bố mẹ cháu được. Cháu hiểu chú nói không ? - Người đàn ông lay lay đứa bé.

    _ Trả … trả thù? - Đứa bé ngẩn ra một hồi. Từ “trả thù” quá đỗi xa lạ với nó. Nhưng phải đợi một lúc sau, nó mới bình tĩnh lại được. Đôi mắt màu xám của nó mở to ra, nhưng trong đó không còn chứa đựng nỗi sợ hãi nữa mà thay vào đó là ánh mắt rất “lạnh”. Cuối cùng nó cũng chịu buông xuôi, hình ảnh bố mẹ nó ngày càng xa dần, xa dần. Đôi mắt nó từ từ nhắm lại. Rồi khép hẳn.

    Mười lăm năm sau.

    Học viện JEUST, một ngôi trường quý tộc - nơi chỉ dành cho giới thượng lưu tại Hàn Quốc theo học. Ngôi trường hiện đại bậc nhất châu Á. Học sinh theo học trong trường đa số là các cậu ấm cô chiêu, chỉ có một ít thiểu số học sinh theo học nhờ học bổng của trường. Nhưng điều kiện xét tuyển cũng rất khó khăn. Học sinh phải mang gốc gác là quý tộc. Những học sinh được vào trường nhờ học bổng sẽ bị gọi là “bán quý tộc”.

    Ngôi trường với khuôn viên rộng lớn hàng nghìn héc ta. Mang vóc dáng của một lâu đài cô kính với những khu rừng mô hình thu nhỏ trong khuôn viên. Bên trong ngôi trường cũng không kém, trang thiết bị hiện đại, lớp học được chia thành ba khối.

    Khối C: những học sinh mới vào trường. Khối B: những học sinh đang học năm giữa và khối A: những học sinh năm cuối - cũng là nơi tập trung những học sinh có quyền lực nhất trong trường - Hội học sinh JEUST.

    Hội trưởng của hội: JANG HYUN SEUNG, học sinh năm cuối. Là người có quyền lực cao nhất trong giới học sinh của trường. Qủan lí cả ba khối. Là học sinh ưu tú suốt nhiều năm liền. Con trai của ông chủ tập đòan VENUES lớn nhất Hàn Quốc. Không những thế lại còn rất rất đẹp trai. Mang vẻ đẹp có thể thu hút cả người cùng giới và khác giới. Con gái trong trường cứ gọi là đổ ầm ầm, con trai thì nể phục anh. Nhưng có điều, tính cách có phần hơi cổ quái. Lúc vui, lúc buồn, không thể phân biệt được. Là một con người cực kì khó hiểu. Bề ngòai thì lạnh lùng đấy, nhưng chỉ những ai đã từng tiếp xúc với anh mới có thể thấy bộ mặt thứ hai của anh. Thật giả lẫn lộn, khó mà phân biệt được. Để duy trì chiếc ghế hội trưởng cũng không phải dễ, lúc nào cũng phải cảnh giác cao độ, những kẻ muốn chiếm vị trí này cũng không phải là ít.

    Nổi tiếng là vậy, nhưng vẫn chưa có ai có thể làm anh xiêu lòng trừ một người. KIM HYUNA - học sinh năm ba. Diện mạo xinh đẹp, rất dễ thu hút người khác phái, khiến người cùng phái ghen ghét. Nhưng tính cách lạnh như băng, rất bí ẩn. Tuy cũng là con nhà danh giá nhưng lại không hề ai biết xuất thân của cô, tòan bộ thông tin của cô trong ngôi trường này hầu như không có gì ngòai cái tên, tuổi và diện mạo. Có ai đó đã cố ý dấu thông tin về cô.

    HyunSeung đã để ý cô từ rất lâu. Kể từ lần đầu gặp cô. Hai người đi lướt qua nhau trên cầu thang. Đôi mắt của anh vô tình chạm vào ánh mắt lạnh như băng của cô - đôi mắt màu xám, tuyệt đẹp. Lạnh nhưng cô độc, tựa như một hồ băng, anh cảm nhận được điều đó. Có cái gì đó rất cuốn hút ở cô, anh không thể nói thành lời. Nhưng tại sao cô lại đeo kính áp tròng màu nâu? Để che dấu đôi mắt màu xám? Đôi mắt tuyệt đẹp như thế tại sao cô phải che dấu? Anh chỉ có cơ hội nhìn thấy đôi mắt xám khi cô đưa tay chỉnh lại tròng kính trên cầu thang nhưng lại vô tình làm rơi. Anh nhặt hộ cô tròng kính nhưng khi ngẩng mặt lên, ánh mắt chạm vào nhau, anh mới phát hiện ra đôi mắt màu xám của cô. Mái tóc dài màu nâu mềm mượt, đôi mắt xám sắc sảo, làn da trắng hồng, trên người cô tỏa ra mùi hương lạnh như băng. Làm anh phải “đổ” ngay từ lần đầu tiên. Người ta gọi là tiếng sét ái tình. Anh đã mang trong lòng tình cảm đơn phương này lâu lắm rồi, muốn bày tỏ nhưng lại không nói thành lời. Cứ mỗi lần gặp cô là anh lại không thể nói được một câu nào cả. Nhưng năm nay, trong vũ hội mùa đông của trường, anh nhất định phải bày tỏ với cô. Có lẽ anh đã quá “say” trong tình yêu rồi. Tình yêu rất ngọt, ăn nhiều sẽ bị đau răng. Và anh cũng vậy. Càng yêu nhiều thì lại càng đau - đó là chuyện sau này.

    HyunSeung lê bước trên dãy hành lang, tiến tới căn phòng của hội học sinh JEUST. Đứng ngòai cửa, anh nghe thấy vài tiếng động không bình thường.

    _ Nhẹ tay thôi chứ ! Anh không sợ hội trưởng phát hiện ư?

    _ Hì ! Anh không sợ ! Cưng sợ hắn ta à?

    _ Tất nhiên rồi. Chắc trong ngôi trường này là chỉ có anh không sợ anh ta thôi – cô gái nũng nịu.

    _ Rầm ! - HyunSeung nãy giờ đứng ngòai cửa nghe mà máu nóng bốc lên cả đầu. Không nhịn nổi nữa anh liền đạp cửa một cái “rầm”.

    _ A ! Hội … hội … t … rưởng. - Cô gái đang ngồi trong lòng Doo Joon giật mình, nhìn thấy bộ mặt hầm hầm lửa giận của HyunSeung sợ quá liền nhanh chóng cài vội nút áo sơmi lại rồi chạy ra ngòai thật nhanh.

    _ Cậu ! To gan lắm. Dám coi thường luật của trường.Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Đây là phòng của hội học sinh không phải là chỗ để cậu tán tỉnh. Cậu xem lời tôi nói là cái gì hả? - HyunSeung nổi nóng.

    _ Haiz !. Hội trưởng, điếc tai quá à ! Ai bảo phòng của hội học sinh thỏai mái quá đi cơ, nào là bộ ghế sofa êm ái như giường này, điều hòa chạy suốt hai bốn trên hai bốn, thức ăn lúc nào cũng đầy ắp trong tủ lạnh. Bảo sao tôi lại không chọn chỗ này cơ chứ? Cậu xem, mỗi lần cậu nổi giận là một cánh cửa lại ra đi. Thật phí tiền.Hì ! ^^ - Doo Joon ngóay ngóay lỗ tai, anh vẫn ung dung nằm trên ghế sofa mặc cho HyunSeung ra sức chửi rủa.

    Tính của anh là vậy, đường đường là hội phó hội học sinh, đẹp trai, phong lưu, thay bạn gái như thay áo, tính cách khác một trời với hội trưởng, chỉ có anh mới dám xem thường lời nói của HyunSeung. Nhưng khi đã bắt tay vào công việc thì lại là một người cực nghiêm túc, năng lực của anh cũng không phải hạng tầm thường, nói không ngoa chắc chỉ xếp sau hội trưởng trong trường này thôi. Anh cũng là cánh tay phải đắc lực của hội trưởng, chính vì thế mà HyunSeung dù có tức giận với anh đến mấy cũng không dám đuổi anh ra khỏi hội.

    Vậy nên mới nói, cách trút giận duy nhất của HyunSeung lên Doo Joon là giao cho anh ta thật nhiều việc, còn mình thì ung dung ngồi chơi. Thế nhưng anh ta vẫn cứ “ung dung” mà làm, đến hạn là xong việc, đầy đủ không thiếu một thứ gì. Thế mới tức chứ !

    _ Ôi trời ! Cậu được lắm. Bản kế họach cho vũ hội làm xong chưa? Hôm nay là hạn cuối đó. Từ hôm qua đến giờ mà làm chưa xong là chết với tôi. - HyunSeung đi đến giữa phòng, tới nơi đặt bộ bàn ghế của hội trưởng, ngồi xuống chiếc ghế xoay, lấy trong hộc tủ ra chai xịt khử mùi không khí rồi xịt khắp phòng. Vốn anh rất dị ứng với mấy chuyện nam nữ này.

    _ Xong rồi ! – Doo Joon với tay lấy bản kế họach trên bàn, đưa đến để trước bàn hội trưởng.

    HyunSeung đeo kính, lấy tay lật từng trang xem xét kĩ lưỡng, đôi lông mày nhíu lại một lúc sau đó gấp bản kế họach lại, để xuống bàn.

    _ Chưa đạt ! - HyunSeung lạnh lùng nói.

    _ Oa ! Cái cậu này. Chưa đạt là sao? Thời hạn cậu cho chỉ vỏn vẹn có một ngày, cậu làm tôi phải thức khuya để làm đấy. Cậu xem, tôi làm chi tiết như thế này rồi. – Doo Joon cầm lấy bản kế họach, lật lại từng trang cho HyunSeung xem.

    _ Làm lại tất cả. Cậu có thời gian rảnh để chơi bời sao không có thời gian để làm việc. Tôi không nói lần ba. À, tiện thể gọi thợ đến thay cánh cửa cho tôi. - HyunSeung xoay ghế ra phía sau.

    _ Chết tiệt ! Làm lại thì làm. - Doo Joon tức giận, cầm bản kế họach bước ra khỏi phòng, đá cửa một cái “rầm”.



    _ Đáng đời cậu. - Trên khóe miệng HyunSeung nở nụ cười đắc chí. Thực ra bản kế họach Doo Joo làm rất tốt, nhưng vì muốn trả đũa cậu ta vụ lúc nãy nên anh mới bắt cậu ta làm lại. Kể ra thì cũng hơi qúa. Nhưng nghĩ lại thì cũng là một hình phạt thích đáng cho cậu ta. HyunSeung vui vẻ bắt chéo chân lên bàn huýt sáo.

    TO BE CONTINUED
    • Like Like x 3
    • Thanks Thanks x 2
  2. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    CHAP 2

    Học viện JEUST

    _ Reng ! Reng!Reng !!!! - Chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa.

    Tiếng chuông vừa vang lên, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng động nào, không hò hét cũng không reo vang, chỉ có tiếng chào thầy cô. Vì đây là một ngôi trường quý tộc nên sẽ không có cảnh đám học sinh chạy ùa ra trong giờ ra chơi, mọi thứ rất từ tốn, không bao giờ vội vã, phải giữ đúng phong cách của giới quý tộc. Hẳn có lẽ mọi học sinh ở đây đều đã được học những điều đó từ rất nhỏ. Đó là style riêng của học sinh trường này.

    Học viện JEUST không có căn tin mà chỉ có phòng ăn. Với đội ngũ đầu bếp hàng đầu trên thế giới, thực đơn rất đa dạng, phong phú từ các món châu Á đến các món châu Âu. Phòng ăn được trang trí như nhà hàng năm sao với đầy đủ tiện nghi, phục vụ riêng. Riêng với hội học sinh JEUST thì được đặc cách cả một khu VIP để dùng bữa.

    Hyuna đang ngồi một mình dùng bữa tại chiếc bàn gần cửa sổ - chỗ ngồi yêu thích của cô, tai đeo headphone vừa nghe nhạc vừa ăn. Có vẻ không chú ý tới mọi thứ xung quanh lắm, giống như chỉ có cô chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Thế nên, khi hội học sinh JEUST đi qua, cô không biết rằng hội trưởng đang nhìn mình rất chăm chú làm cho hội con gái phải lao đao, nháo nhào cả lên.

    Dường như không muốn gây náo lọan thêm nên HyunSeung lạnh lùng quay đầu đi thẳng, đến chiếc bàn dành cho hội học sinh để nhanh chóng dùng bữa, anh còn cả núi công việc chưa xử lí xong. Nhưng ngồi vào chỗ chưa được bao lâu, anh lại cảm thấy khó chịu trong lòng. Gã trai tóc nâu, đeo chiếc kính cận bưng khay thức ăn đến bàn Hyuna và ngồi cạnh cô. Hyuna có vẻ không phản khán lại, vẫn chăm chú ăn nhưng khi gã bắt chuyện, cô tháo tai phone ra, miệng cô mấp mấy mấy từ gì đó. Vì ngồi xa nên anh không nghe rõ hai người nói gì với nhau.

    _ ”Sáng hôm nay, nghị viên quốc hội Lee Joon Gi vừa được phát hiện tử vong tại nhà riêng của ông. Nguyên nhân cái chết vẫn chưa được xác định rõ nhưng theo nguồn tin ban đầu là do chứng suy tim của ông. Hiện cảnh sát đang tập trung theo dõi vụ việc…” - Tiếng nói của phát thanh viên vang lên trong bản tin thời sự, từ chiếc TV được lắp giữa phòng ăn.

    _Xem ra đã hòan thành xong nhiệm vụ rồi nhỉ?- Hyuna liếc nhìn bản tin trên TV rồi mở miệng.

    _ Cũng nhờ có độc dược của cô mới bào chế mà nhiệm vụ lần này nhanh chóng thành công. Tiếp tục phát huy nhé. - Chàng trai đeo kính - tên của anh là Jun Hyung- nở nụ cười.

    _Đừng có ỷ vào tôi quá.- Hyuna lạnh lùng. Chuyên ngành mà cô đang theo học tại trường là nghiên cứu sinh học, bào chế ra các lọai thuốc,..Từ nhỏ cô đã rất có năng khiếu về lĩnh vực này, nhưng đó chỉ là công việc tay trái của cô.

    _ Tên hội trưởng có vẻ để ý cô?- Jun Hyung liếc nhìn HyunSeung – người đang dán con mắt đầy tia lửa điện vào mình.

    _ Tốt nhất là đừng nên thích tôi. Sau này hắn sẽ đau đớn. – Hyuna.

    _ Nghe nói nhiệm vụ lần này của cô rất khó khăn. - Jun Hyung.

    _ Không cần anh lo. Đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của tôi. - Hyuna.

    _ Hả? Vậy là cô định “rửa tay gác kiếm sao”? Boss đã biết chuyện này chưa? - Jun Hyung không khỏi ngạc nhiên. Một Hyuna lạnh lùng, giết người không chớp mắt mà lại có thể bỏ rơi tổ chức như vậy ư? Boss lại dễ dàng để cô ra đi như vậy sao? Vắng cô là cả một sự thiếu hụt lớn cho tổ chức.

    _ Hừ. Tôi và ông ta cùng chung mục đích. Vả lại, đây không phải là nhiệm vụ mà là trả thù ! - Hyuna nhấn mạnh từ “trả thù”. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ căm phẫn khi nhắc đến từ ấy. Rồi cô đứng dậy, đẩy ghế và rời khỏi bàn ăn. Để một mình Jun Hyung ngồi lại.

    “Trả thù”? Mục đích thật sự của cô khi gia nhập tổ chức là gì Hyuna? Cô có quá nhiều bí mật. Thật sự cô sẽ ra đi sao? - Jun Hyung không khỏi băng khoăng. Có lẽ anh không thể hiểu hết tất cả mọi chuyện, dù đã cùng Hyuna trải qua nhiều nhiệm vụ nhưng anh vẫn chưa biết được con người thật sự của cô, cả Boss cũng vậy.



    _ Này, tên tóc nâu, đeo kính gồi gần cửa sổ cạnh cô gái kia là ai vậy? - HyunSeung chỉ tay về hướng Jun Hyung đang ngồi ăn quay sang hỏi Dong Woon.

    _ À, cậu ta là học sinh năm ba, một người không mấy nổi bật trong trường, thành tích học tập và thể thao đều xếp lọai trung bình. Là con trai ông chủ của một công ty mới nổi trên thị trường. Tên cậu ta là Yong Jun Hyung.- Dong Woon nhìn Jun Hyung rồi nói một mạch. Hồ sơ lí lịch của từng học sinh trong trường cậu đều nắm rõ như trong lòng bàn tay, những số liệu ấy cậu đều ghi chép trong bộ não của mình. Với IQ lên đến 135, cậu tự tin giữ chức thư kí trong hội học sinh JEUST. Là một con ngừơi tao nhã, ấn tượng đầu tiên của mọi người đối với cậu là một chàng trai nhã nhặn, dễ tính và thông minh.

    _ Hừ! Chỉ là một tên tầm thường mà dám tiếp cận cô ấy. - HyunSeung chép miệng.

    _ Còn hơn người nào đó đường đường là hội trưởng mà lại nhát như thỏ đế. Hí Hí ! – Doo Joon đang ngồi ăn bên cạnh nói móc Hyun Seung rồi bụm miệng cười.

    _ CÁI CẬU NÀY ! – Hyun Seung quay sang phía Doo Joon hét lớn lên làm cho mọi người trong phòng ăn giật mình, mấy trăm con mắt đổ dồn về phía anh. Có tiếng xì xào, bàn tán.

    “ Cậu thấy chứ? Hội trưởng hôm nay lạ ghê. ’’ hay “ Oppa khi giận lên trông cũng vẫn đẹp trai cậu nhỉ ! ’’ … và …

    _ Hội trưởng … ! – Dong Woon bên cạnh nhắc khéo.

    _ À.. Ừm. Nhìn gì mà nhìn, còn không lo mà ăn đi. – Hyun Seung nhận ra mình mất kiểm sóat liền hắng giọng, lấy tay chỉnh lại cà vạt, mặt hơi đỏ lên một chút. Sau câu nói của Hyun Seung thì phòng ăn mới im ắng trở lại.

    Tại dinh thự nhà HyunSeung.

    Ngôi biệt thự cực rộng lớn không thua bất cứ khu resort nổi tiếng nào. Nếu đã một lần lỡ bước chân vào khu dinh thự người ta sẽ không khỏi ngỡ ngàng và chóang ngợp bởi vẻ tráng lệ, hòanh tráng của tòa nhà. Xung quanh ngôi nhà được bao bọc bởi những dãy hàng rào sắt màu đen cao đồ sộ, phủ đầy hoa hồng mọc bám trên những thanh sắt trông cổ kính nhưng cũng đầy ma quái. Phía trước cổng là hai con sư tử đá to lớn thể hiện quyền uy của dòng họ Jang. Từ cổng đi vào bộ vào nhà phải ít nhất mười phút. Chính giữa khuôn viên của tòa nhà là đài phun nước lớn. Tòa nhà được chia làm ba khu vực. Khu A: nơi dành cho người trong gia tộc ở, khu B: dành cho người làm ở và khu C: khu vực cấm – Những ai không có phận sự đều không được vào khu này. Đến cả Hyun Seung cũng chưa bao giờ đến đây. Trong nhà này, chỉ có chủ tịch Jang và những người có phận sự mới có thể ra vào khu C. Đó là một khu nhà rộng lớn được bao bọc bởi môt lớp tường dày và cao. Ngòai ra hệ thống bảo mật tối tân được lắp đặt khắp mọi ngõ ngách. Không ai biết trong tòa nhà khu C có những gì mà ông chủ lại cấm ra vào, chỉ biết rằng lúc trước có một người làm vì tò mò nên đã bí mật lẻn vào đó. Kết quả là một đi không trở lại.

    HyunSeung từ trên chiếc xe hơi đen bóng lóang Lincoln Town Limo đời mới nhất từ từ mở cửa bước xuống. Anh vừa bước xuống đã có người chạy ra giúp anh cầm cặp sách. Đúng phong cách của một thiếu gia.

    _ Qủan gia Lee, ở nhà có chuyện gì xảy ra không?- HyunSeung từ tốn hỏi.

    _ Không có gì mới thưa cậu chủ, nhưng hôm nay, chủ tịch về sớm bảo có chuyện cần nói với cậu ạ. – Qủan gia Lee kính cẩn. Ông đã làm việc cho nhà họ Jang hơn năm mươi năm nay. Từ lúc chỉ là một người giúp việc bình thường nay đã trở thành một trong hai tổng quản gia của của cả tòa nhà to lớn này. Lúc trước ông làm việc cạnh ông chủ nhưng nay tuổi đã cao, ông trở thành quản gia quản gia của Hyun Seung.

    _ Vậy ư !? Tôi biết rồi. – HyunSeung

    _ Cậu chủ đã về ! – Đám người giúp việc đứng xếp thành hai hàng trước cánh cửa chính kính cẩn cúi người chào Hyun Seung.

    Anh không nói lời nào đưa bàn tay lên vẫy ra hiệu ngừng chào rồi đi thẳng một mạch tới cầu thang lên lầu. Anh bước từng bước chậm rãi trên hành lanh, sau đó dừng chân trước cánh cửa màu nâu. Anh đưa tay lên ổ khóa nhẹ nhàng vặn. Cánh cửa từ từ mở ra, tiếng “ cộp, cộp, …’’ của bàn phím máy tính, trước mặt anh lúc này là người đàn ông trung niên đang chăm chú đánh cái gì đó từ laptop trên bàn làm việc. Có vẻ vì anh mà người đàn ông đang đánh máy bỗng dừng lại, đẩy chiếc laptop sang một bên. Lúc này khuôn mặt ông ta giãn ra, vết seo trên đuôi mắt trái có thể thấy rõ.

    _ Ta đợi con lâu rồi đấy – Người đàn ông nở nụ cười trên khóe môi. Một nụ cười cực kì “ hiền từ” – nụ cười mà ông chỉ dành riêng cho con trai ông.

    _ Bố ! Có chuyện gì mà gấp vậy ? – HyunSeung nũng nịu kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo một chân qua đùi. Anh chỉ trở nên như thế này khi ở trước mặt bố mình. Từ nhỏ anh đã rất được bố nuông chiều, lớn lên trong vòng tay của bố mà không phải mẹ.

    _ Hahaha !!! Con trai, có tin vui cho con đây. – Ông Jang vui vẻ.

    _ Bố lại định làm gì nữa đây. Mỗi lần có tin vui là lại có chuyện. Lần trước thì bố bắt con đi xem mắt, lần trước nữa thì … Chậc ! – HyunSeung chán nản.

    _ Lần này là tin vui của bố. – Ông Jang nghiêm túc.

    _ Chuyện gì vậy bố? - HyunSeung.

    _ Bố sẽ tái hôn. – Ông Jang.

    _ Hả? Bố nói thiệt chứ? – HyunSeung vỗ vỗ đầu dường như không thể tin chuyện này.

    _ Bố đã chọn ngày ra mắt rồi. – Ông Jang vui vẻ nói.

    _ Khoan nào, tại sao bố không nói với con chuyện này sớm hơn? Con không được biết gì cả và đùng một cái, bố bảo sẽ tái hôn. – HyunSeung ôm đầu.

    _ Bố xin lỗi nhưng bố và cô ấy đã quen nhau trong bí mật, cô ấy chưa muốn công khai chuyện này. – Ông Jang.

    _ Con không phản đối chuyện bố tái hôn. Bố đã nuôi dưỡng con bao lâu nay rồi, bây giờ bố cũng cần có một người để nương tựa. Nhưng mà, bố à, cái người mà bố sắp kết hôn, con không hề biết dung mạo lẫn tính cách của người ấy thì làm sao mà con yên tâm được. Hay là bố lại quen với cô ca sĩ, diễn viên hay người mẫu nào đó? Nếu vậy thì tuyệt đối không được ! – HyunSeung lấy tay ra hiệu dấu chéo, anh vốn rất kĩ tính, bởi thế nên những gì mà anh vừa ý thì thứ đó phải rất hòan hảo.

    _ Cuối tuần này, bố sẽ dẫn người đó về ra mắt. Bây giờ thì con không cần lo lắng bởi vì người đó – là một người vô cùng hòan mỹ. – Ông Jang mỉm cười đầy ẩn ý. Ông vốn biết tính con trai mình nên trong chuyện chọn vợ ông cũng chọn rất kĩ càng. Không phải cứ quen qua loa vài tháng rồi cưới nhau. Ông đã trải qua nhiều mối tình nhưng cô gái này lại đặc biệt làm ông chú ý nhất.
    • Like Like x 4
  3. trieuminh0404 360Kpop Member

    Message Count:
    157
    Likes Received:
    356
    Reputation:
    71
    Ratings Received:
    +11 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    au ơi!!!!!! sao fic nào của au cũng hay hết dzậy nè! em ghiền fic au lắm đó!
    mà fic này có vẻ hình sự nhỉ? ko biết sau này, khi trả thù, hyuna có bị tình cảm chi phối ko ta? nếu thế thì càng tốt!
    mới 2 chap đầu, em chẳng biết com j` hơn! au thông cảm nha! :D
    au 5TING!!!!!
    • Like Like x 1
  4. Lee Seung Hyun 360Kpop Member

    Message Count:
    205
    Likes Received:
    197
    Reputation:
    112
    Ratings Received:
    +0 / 3 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Fic của Au hay ghê
    Khổ thân đứa bé ấy thật đấy
    Bố mẹ chết vào đúng sinh nhật
    Còn bố của Hyunseung thì sắp tái hôn
    Mih tò mò ko bít ai sẽ cưới ông ta nhỉ
    Hóng chap mới nhìu nha
    Có chap mới cho cái link nha
    • Like Like x 1
  5. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    Cảm ơn các bạn vì đã quan tâm fic của au.
    thanks nhìu:jangch0:



    CHAP 3


    Phòng hội học sinh JEUST.

    _ Đây ! Bản kế họach đó. Lần này bảo đảm không còn gì để chê đâu nhá ! – Doo Joon vứt bản kế họach lên trên bàn của HyunSeung.

    HyunSeung lật từng trang ra xem, anh xem rất kĩ lưỡng. Qủa thật là quá hòan hảo, không có chỗ nào để chê cả.

    _ Thế nào ? Tốt quá chứ gì ! Tôi còn chuẩn bị cả phần cho cậu và Hyuna rồi đấy. – Doo Joon tự mãn.

    _ Cái gì ? Cậu nói lại xem. – HyunSeung nhướn mày.

    _ Chẳng phải là màn tỏ tình của c… - Doo Joon chưa kịp nói hết câu đã bị HyunSeung bịt mồm lại.

    _ Im miệng Sao cậu biết chuyện này được ? – HyunSeung sợ người khác nghe thấy liền ngó nghiêng xung quanh cảnh giác.

    _ Ư … ỏ ay ậu a … - Doo Joon ú ớ vì bị HyunSeung chặn họng.

    _ Cậu nói gì tớ không hiểu ? – HyunSeung.

    _ Bỏ cái tay thối của cậu ra. Chết tiệt ! – Doo Joon đẩy tay HyunSeung ra.

    _ Cái tay thối !? Nói mau, nói trước khi tôi cho cậu mềm xương. – HyunSeung tức giận.

    _ Hừ . Chẳng phải cậu định tỏ tình với cô ấy ở đêm vũ hội sao. Tôi biết tỏng ý đồ của cậu rồi. Cậu xem Yoon Doo Joon này là ai cơ chứ ! – Doo Joon vênh mặt lên.

    _ Cậu mà dám hé mồm với ai về chuyện này là cậu sẽ không thể đến trường với bộ dạng như bây giờ nữa đâu đấy. – HyunSeung đe dọa Doo Joon, tay ra hiệu khóa miệng lại.

    _ Tôi biết rồi. Ai mà dám đụng vào thiếu gia nhà họ Jang chứ. – Doo Joon biết quá rõ tính khí của HyunSeung. Chỉ cần cậu đã nói là sẽ làm. Cũng chỉ cần một câu nói của cậu thì chắc chắn công ty nhà anh sẽ gặp khó khăn. Năm xưa, cũng nhờ có bố của HyunSeung mà công ty của bố anh đang trên bờ vực phá sản đã vực dậy được. Hằng ngày anh hay chọc phá cậu vậy thôi chứ trong thâm tâm anh rất quý cậu. Lun xem cậu như một đứa em trai bé bỏng, lớn xác nhưng không hiểu chuyện đời.



    _ Này con nhỏ nghèo kiết xác kia, sao lại đi lâu vậy? Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi? Đồ chậm chạp. – Cô gái vung chân đá vào người cô bạn đeo chiếc kính cận – tên cô là Ji Yeon. Cô bị tới năm đứa con gái dồn vào chân cầu thang.

    _ Như vậy có quá không? – Một đứa trong đám con gái lên tiếng.

    _ Hừ. Đáng lắm, chỉ cần nhìn thấy mặt nó là tao chỉ muốn hành hạ nó. Đồ đáng ghét. – Cô gái lúc nãy vung chân đánh Ji Yeon hằn học, có vẻ cô là chị cả của nhóm – Rose. Nói rồi cô cùng bốn đứa con gái còn lại vung chân, vung tay, ra sức đấm đá vào Ji Yeon mặc cho cô năn nỉ, khóc lóc.

    _ Mình biết lỗi rồi, lần sau mình sẽ không tái phạm nữa. Các cậu tha cho mình đi mà. Hic ! – Ji Yeon vừa cầu xin vừa lấy tay đỡ.

    _ Tránh đường. Vướng quá ! – Hyuna đột nhiên xuất hiện. Cô có vẻ không quan tâm tới mấy chuyện này.

    _ Chị à, nó là Kim Hyuna học khối A. Tốt nhất là không nên đụng vào nó. – Đứa con gái trong đám lên tiếng.

    _ Hừ. Làm như chị đây không biết chắc. Đi mau đi để tụi này còn làm việc ! – Sau tiếng nói của Rose, đám con gái tránh sang một bên nhường đường cho Hyuna đi.

    Khi Hyuna đi ngang qua Ji Yeon, ánh mắt cô chỉ liếc nhìn Ji Yeon một cái. Một cái nhìn không quan tâm, cũng không tò mò. Chỉ đơn giản là một cái nhìn. Hyuna vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng.

    _ Làm ơn giúp mình ! – Ji Yeon nói với giọng yếu ớt. Ngước nhìn Hyuna với ánh mắt cầu cứu. Nhưng tuyệt nhiên cô không để ý mà vẫn tiếp tục quay đầu bước đi chầm chậm.

    _ Mày cầu xin nó ư ? Sẽ không ai giúp mày đâu. Mày chỉ là đồ bỏ đi, đồ con rơi. – Rose chế nhạo Ji Yeon.

    _ Tránh ra. – Hyuna từ trên cầu thang bước xuống.

    _ Mày muốn quản chuyện của con nhỏ này ư? – Rose

    _ Bốp ! – Hyuna giơ bàn tay tát vào mặt Rose một cái thật mạnh.

    _ Con khốn ! Mày dám … - Rose đưa tay sờ lên mặt, chỗ bị Hyuna tát đã đỏ lên, nóng cả một vùng má. Rose tức điên không chịu nổi liền lao vào Hyuna, định sẽ dần cho cô một trận.

    Nhưng chưa kịp làm gì Hyuna thì Rose đã bị cô khóa chặt tay lại, đẩy sang một bên góc tường. Rồi cô nắm lấy tay Ji Yeon kéo đi, chạy thật nhanh.



    _ Hộc ! Hộc ! Hộc ! … Cám.. cám ơn cậu ! – Ji Yeon thở dốc.

    Hyuna không nói gì cả, cô kéo Ji Yeon chạy lên sân thượng rồi khóa chặt cửa lại. Tự nhiên cô lại nổi máu anh hùng cứu người. Thật phiền phức. Cô nằm xuống sàn sân thượng có vẻ vì mệt quá, đúng là lâu rồi không họat động mạnh chỉ ở trong phòng tbí nghiệm làm cho cơ thể cô giảm dần sức đề kháng, làn da cô có vẻ xanh xao hơn hẳn. Mặc cho ánh nắng mặt trời chiếu vào, cô vẫn không cảm thấy khó chịu, thấy dễ chịu là đằng khác. Giống như con mèo lười sưởi nắng.

    _ Cậu thích phơi nắng à ? – Ji Yeon ngồi xuống cạnh Hyuna.

    Hyuna không trả lời, cô vẫn đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

    _ Mình là Park Ji Yeon, học lớp A1. Cám ơn bạn vì đã cứu mình. Thôi chết, đến giờ vào học rồi. Mình vào trước nhé ! – Ji Yeon nhìn đồng hồ.

    _ Miệng cậu … không sao chứ? – Hyuna lên tiếng sau một hồi im lặng. Cô bỗng bật dậy, nắm lấy tay của Ji Yeon kéo lại, tay kia sờ lên khóe miệng của Ji Yeon – nơi vẫn còn đọng lại vết máu do bị đánh ban nãy

    _ Mình không sao … Gịong bạn … tuyệt thật … - Ji Yeon ngẩn người ra một lúc rồi chào tạm biệt Hyuna. Cô chạy thật nhanh xuống cầu thang.

    _ Hừ ! Tuyệt ư ?! – khóe miệng Hyuna hơi cong lên.



    _ Này, cậu đã xem bản thông báo về vũ hội chưa? Nghe nói là năm nay bắt buộc mọi người phải tham gia đó. Hình như còn có cả phần vũ hội hóa trang nưa, rồi trò bắn súng đồng đội nữa đó, … - Đám học sinh xì xào bàn tán trước tờ thông báo dán trước bản tin trường.

    _ Đêm vũ hội !? Cô sẽ tham gia chứ ? Xem này, bắt buộc đó. Tôi và cô sẽ là một cặp. – Jun Hyung khoanh tay trước ngực.

    _ … - Hyuna im lặng, không nói gì. Những thứ như vũ hội hay tiệc tùng chả bao giờ hấp dẫn cô. Đơn giản chỉ là nhiệm vụ. Không biết tự bao giờ cô đã trở thành con người vô giác như vậy.

    Đêm vũ hội, học viện JEUST.

    Học viện lúc này không còn là cái học viện với không khí buồn tẻ, cổ kính nữa mà thay bằng một diện mạo mới. Tòa lâu đài cổ kính được bao phủ bởi lọat dây ánh sáng rực rỡ giữa màn đêm với bầu trời đầy sao. Âm nhạc dịu dàng vang lên. Chính giữa sân trường là đài phun nước với đủ màu sắc của những ống đèn neon tựa như những dải cực quang trên bầu trời Bắc Cực về đêm. Giữa suối phun có một vị thần Hy Lạp lớn trông vô cùng sống động càng làm tôn thêm vẻ thanh tao của học viện. Tất nhiên, mọi thứ đều là tiền nào của đấy. Để làm cho các học sinh của mình hài lòng, nhà trường không ngần ngại chi thẳng tay.
    • Like Like x 5
  6. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    CHAP 4

    Namthanh nữ tú ồ ạt tiến vào hội trường. Ai ai cũng khóac lên người những bộ lễ phục hàng hiệu. Nữ thì váy áo thướt tha, nam vest chỉnh tề. Dường như để xứng với cái không gian đầy quý tộc này đến cả phục vụ cũng ăn mặc đẹp đẽ, họ đều trải qua khóa huấn luyện quốc tế hạng nhất. Đồ ăn tinh xảo mỹ vị, ly thủy tinh cùng rượu vang cao cấp, phục vụ đi đi lại lại giữa đám đông thuần thục đưa rượu cho khách. Đây không đơn giản chỉ là một buổi vũ hội bình thường mà là một xã hội thuộc về giới thượng lưu.

    Hyuna trong chiếc váy ngắn màu huyết dụ bó sát cơ thể tôn thêm vẻ quý phái, kiêu sa nhưng cũng không kém phần quyến rũ. Bộ váy làm tôn nước da trắng nõn của cô. Cặp cùng cô là Jun Hyung, để không trở nên quá nhạt so với người đẹp, đêm nay anh đã thay đổi rất nhiều. Đầu tiên phải kể đến đôi kính cận được thay bằng kính áp tròng, mái tóc vuốt ngược ra đằng sau, bộ vest đen đầy lịch lãm, trông anh không thua kém gì Hyuna.

    HyunSeung cả đêm sắc mặc cơ hồ đều không tốt, mặc dù trong mắt người khác anh là dạng mặt không đổi sắc, nhưng chỉ cần ở đâu có anh ở đó sẽ có một đống người vây quanh, trai gái đủ cả, các lọai khen tặng lấy lòng không ngừng tuôn ra ào ào, liên tiếp, làm cho anh càng ngày càng ghét. Cái lọai chuyện này, còn không bằng trò chuyện với trẻ con còn có ý nghĩa hơn. Nguyên nhân sắc mặt không tốt của anh có lẽ còn do bộ đồ đêm nay anh mặc. Anh vốn thích những bộ đồ vest lịch lãm thế nhưng Doo Joon. Cái người tự nhận là hào hoa bắt anh phải mặc bộ đồ này. Áo vest đen thời thượng tay áo xăn lên đến khuỷu tay mix cùng áo sơ mi trắng, cà vạt đen thắt lệch, mái tóc được đánh rối kiểu lãng tử. Doo Joon bảo rằng như thế sẽ thu hút được nhiều con gái hơn. Cơ mà anh thiếu gì con gái vây quanh chứ, thật ra là để người nào đó để ý đến mình thôi. HyunSeung lấy một ly rượu từ phục vụ đi tới gần cửa sổ tìm một góc sáng sủa ngồi xuống. Ly rượu vang được anh nốc gần cạn đáy thì bỗng dừng lại, đôi mắt anh hơi nheo lại bỗng mở ra. Là Hyuna, cô đang đi dạo ở dưới sân trường một mình. Chẳng phải đây là cơ hội tốt cho anh hay sao? Như muốn tiếp thêm dũng khí HyunSeung uống cạn hết phần rượu còn lại. Tửu lượng của anh khôg được tốt lắm.

    Sân rất rộng, còn có vài cây đại thụ đã trên trăm năm, trong không khí có mùi hương đặc biệt của cây cối cùng hoa cỏ, dọc theo con đường nhỏ trải đá chậm rãi đi về phía trước, Hyuna cảm thấy nhàn nhã hiếm có khi thóat ra khỏi cái đám đông ồn ào trong hội trường. Bỗng cô khựng lại một lúc, HyunSeung đứng đối diện cô cách không xa, nhưng sau đó cô lại tiếp tục bước đi như không cảm thấy sự tồn tại của anh. HyunSeung lúc này đã ngà ngà hơi rượu, đợi đến lúc Hyuna bước ngang qua, anh nắm lấy tay cô kéo lại.

    _ Sao lại tránh mặt mình? – HyunSeung mặt đỏ bừng vì rượu.

    _ … - Hyuna.

    _ Hyuna à, mình muốn nói với cậu điều này. Ợ ... ! Cậu, mình biết cậu lâu lắm rồi. Chúng ta chưa nói chuyện lần nào nhỉ? – HyunSeung.

    _ Lần này, mình có chuyện muốn nói với cậu. Cậu nghe đây, mình chỉ nói một lần thôi. – HyunSeung tiếp tục. Anh đưa tay về phía Hyuna, chĩa ngón tay cái thẳng trước mặt cô. - Mình thích cậu … Ợ ~ ~ ! – Anh nói thẳng thừng, có vẻ vì do say rượu nên lúc này nhận thức của HyunSeung không được tốt lắm.

    _ Cậu say rồi. Xem như những lời cậu nói là đùa. – Hyuna.

    _ Mình không say. Đó là thật lòng, mình thích cậu từ lâu, lâu lắm rồi. Mình rất rất rất thích cậu. Nói xem, mình có điểm nào làm cậu không hài lòng? – HyunSeung.

    _ Thứ gì cũng tốt, trừ một điều … - Hyuna ngập ngừng.

    _ Điều gì? – HyunSeung thắc mắc.

    _ Có lẽ cậu không nên biết thì tốt hơn. – Hyuna.

    _ Đó là điều gì mà mình không có quyền được biết. Đến cả người con gái mà mình yêu thương cũng không nắm giữ đượctrái tim thì mình không phải là Jang HyunSeung. Cậu nói xem. – HyunSeung bắt đầu cảm thấy khó chịu.

    Bỗng Hyuna nắm lấy cà vạt của HyunSeung kéo anh lại gần, đưa đôi mắt sắc nhìn thẳng vào mắt HyunSeung, sau đó đặt lên môi anh một nụ hôn nồng nàn, đầy mãnh liệt. Phải nói là cô rất biết cách hôn. Trong tình huống này, HyunSeung hòan tòan bị động.

    _ Ngọt … ngọt quá ! – HyunSeung thốt lên sau khi Hyuna buông anh ra.

    _ Tình yêu như một viên kẹo ngọt đang nghẹn lại nơi cổ họng. Khi cậu nếm, nó ngọt ngào hơn bao giờ hết. Nhưng một khi lỡ nuốt vào nó sẽ làm cậu đau nhói. Nếu sau này, vì những chuyện mà tôi làm, cậu không ghét tôi. Tôi sẽ cảm thấy rất áy náy trong lòng. – Hyuna đưa ra một câu nói đầy ẩn ý cho HyunSeung rồi cô nhanh chóng rời bước đi để lại HyunSeung một mình như một tên ngốc.

    _ Em có ý gì Hyuna? – HyunSeung cảm thấy khó hiểu.

    _ Ợ ! Oẹ … ọe … !!! – HyunSeung bỗng mất cân bằng, gập người xuống nôn thốc. Có lẽ đây là kết quả của việc không quen uống rượu.

    […] Sáng chủ nhật hôm sau, tại dinh thự nhà họ Jang.

    _ Cậu chủ, cậu chủ !!! – Qủan gia Kim nhỏ nhẹ.

    _ Ồn chết đi được ! – HyunSeung lấy chăn che khắp người lại.

    _ Hôm nay là ngày ông chủ giới thiệu …

    _ Thôi chết ! – Không đợi quản gia Kim nói hết câu HyunSeung liền bật dậy. – Sao ông không nói sớm, người ấy đã đến chưa? – HyunSeung vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

    _ Đã đến rồi thưa cậu. Đang đợi ở phòng khách. – Qủan gia Kim.

    _ Chuẩn bị quần áo cho tôi mau. – HyunSeung trong nhà vệ sinh nói vọng ra.

    _ Có lẽ đêm qua cậu chủ uống rất nhiều. - Qủan gia Kim.

    Cả đêm qua say rượu vật vã báo hại làm anh ngủ say như chết. Sáng dậy thì đau đầu. Cơ mà chuyện tối qua thật đúng là xấu hổ mà. Nghĩ đến đó làm anh không muốn nghĩ tiếp nữa. Đã không nhắc lại thì thôi chứ nhắc lại làm anh thật muốn đào lỗ chui xuống đất.

    HyunSeung mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây tươm tất. Chải lại mái tóc rối bù. Vừa ra khỏi phòng vừa khóac vội chiếc vest đen đi nhanh đến phòng khách. Tim anh lúc này đập thình thịch, có lẽ vì hồi hộp. Cưới vợ cho bố anh chứ có phải là anh đâu cơ mà. Thế nhưng không hiểu sao tim anh lại khó chịu như vậy. HyunSeung từ từ vặn ổ khóa phòng ra.

    _ HyunSeung, con đến rồi à ! – Ông Jang đang ngồi trên bộ ghế sofa.

    Trước mặt anh là cô gái với chiếc đầm trắng ngắn tới đầu gối trông rất thanh khiết, mái tóc đen xõa dài ra sau lưng đang đứng ngắm nhìn cảnh vật ngòai ban công.

    _ À ! Giới thiệu với con … - Ông Jang lên tiếng.

    Khỏanh khắc mà cô gái quay người lại là phút giây mà tim HyunSeung như muốn ngừng đập. Mặt anh tái xanh, đôi mắt mở to hết có thể. Bất giác tay chân không còn chút cảm giác, mọi thứ xung quanh như không tồn tại. Văng vẳng bên tai chỉ là một cái tên.

    _ Kim Hyuna …
    • Like Like x 4
  7. trieuminh0404 360Kpop Member

    Message Count:
    157
    Likes Received:
    356
    Reputation:
    71
    Ratings Received:
    +11 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    aaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!! au ơi. ko lẽ au cho hyuna cưới ba hyunseung à? em biết lắm mà! thế nào au cũng ác độc vs seungie cho coi! :(( *giãy đành đạch*

    au ơi là au! au cho đôi trẻ trắc trở quá! làm sao mẹ kế iu con ck dc đây hả au? au mà ko sớm cho 2 ng` phát triển tình cảm là em phá nhà au à nha! :sat:
  8. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    CHAP 5

    _ Con quen cô ấy đúng không? Học cùng trường mà. – Ông Jang.

    _ Không ! Con … không biết cô ấy. – HyunSeung nắm chặt tay. Cố kìm nén sự tức giận. Tại sao? Lại là cô ấy. Anh nhìn thẳng vào mắt Hyuna như muốn một câu trả lời thực sự. Nhưng trái lại Hyuna vẫn tỉnh bơ, xem như không có chuyện gì.

    _ Thế à. Cũng lạ thật, bố cứ nghĩ là có ai trong trường mà con không biết cơ chứ. Đây là con trai của anh. – Ông Jang không hay biết chuyện gì vẫn quay sang giới thiệu HyunSeung cho Hyuna.

    _ Chào cậu. – Hyuna cúi người chào.

    _ À. Bố đã dự kiến ngày cưới rồi. Hết năm nay, khi Hyuna tốt nghiệp. Bố và cô ấy sẽ tổ chức lễ cưới. Con thấy thế nào? – Ông Jang.

    _ Rầm! Con không đồng ý ! – HyunSeung lấy tay đập xuống bàn.

    _ Con làm sao vậy? – Ông Jang.

    _ Bố … cả hai người … đây chỉ là một vở kịch thôi phải không? – HyunSeung nhăn mặt lại như sắp khóc, môi anh mím chặt lại. Rồi sau đó anh bỏ chạy ra khỏi phòng.

    _ Xin lỗi em, anh không ngờ thằng bé phản ứng quá khích như vậy.- Ông Jang.

    _ Không sao, có lẽ hôm nay tâm trạng của cậu ấy không được tốt. Em không bận tâm đâu. Có lẽ em nên rời khỏi đây sớm. – Hyuna nở nụ cười hiền từ. Cô quả thật là diễn rất giỏi.

    _ Để anh tiễn em. – Ông Jang.

    _ Em đi một mình được mà. – Hyuna nhanh chóng rời khỏi phòng.

    _ Chủ tịch, người tin cô gái ấy ư? – Kris – Tổng quả gia thứ hai của nhà họ Jang, chuyên phục vụ chủ tịch Jang.

    _ Vậy cậu nghĩ tại sao ta lại giới thiệu cô ấy cho con trai của ta và còn cả chuyện hôn lễ nữa chứ. – Chủ tịch Jang.

    _ Làm sao mà tôi có thể hiểu ngài thưa chủ tịch. – Kris.

    _ Cậu vẫn còn trẻ lắm để hiểu hết mọi chuyện. – Chủ tịch Jang cười đầy ẩn ý.



    Hyuna thở phào nhẹ nhõm khi vừa bước ra khỏi cánh cửa chính nhà họ Jang. Vậy là cuối cùng cô cũng có thể đường đường chính chính bước chân vào ngôi nhà này. Tuy kế họach có hơi khác so với ban đầu vì ngặp phải một trở ngại nhỏ. Nhưng xem ra cũng đã thành công được một phần. Cô đã quan sát cơ cấu ngôi nhà được một lúc, quả thật là đường đi ở đây rất khó nhớ. Tuy ngôi nhà chỉ có ba khu nhưng nếu không cẩn thận sẽ rất dễ bị lạc trong cả tòa nhà rộng lớn này. Nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng nó lại như một mê cung. Nếu không phải cô thông minh thì cũng chẳng thể nhớ được đường đi của tòa nhà này. Nhưng lạ ở chỗ, tại sao cô lại không thấy khu C ở đâu cả, Boss đã đưa bản đồ cho cô xem một lần, nhưng có vẻ như cấu trúc ngôi nhà này đã được thay đổi. Xung quanh bốn bề đều là những khu rừng trúc nhỏ bao phủ. Rốt cuộc thì người đàn ông đó, ông ta muốn dấu gì trong khu nhà đó.

    _ Ai đó? Mau ra mặt. - Hyuna phát hiện có người đang theo dõi cô.

    _ Là mình. – HyunSeung từ sau bức tường bước ra.

    _ Tại sao lại theo dõi tôi? – Hyuna cảnh giác.

    _ Cậu, thật ra cậu muốn gì? Tại sao lại muốn kết hôn với bố mình? – HyunSeung.

    _ Còn vì thứ gì nữa. Là tình yêu. – Hyuna.

    _ Mình biết cậu không yêu bố mình. Ánh mắt của cậu nói lên điều đó. Có phải vì cậu muốn tiền của bố mình không? Nếu là tiền thì mình cũng có. Cậu biết là mình thích cậu thế nào mà. – HyunSeung.

    _ Bốp ! – Hyuna giơ tay tát vào mặt HyunSeung.

    _ Tôi không phải hạng người đó. Xin cậu đừng nói những lời làm tổn thương tôi. – Hyuna rơi nước mắt.

    _ Mình xin lỗi cậu. Nhưng cậu làm mình khó xử lắm, chẳng lẽ sau này mình phải gọi người mà mình yêu một tiếng “mẹ”. Đau đớn lắm cậu biết không? – HyunSeung nắm chặt tay của Hyuna lại.

    _ Vậy nên tôi đã bảo cậu là đừng yêu tôi mà. – Hyuna quay người bước đi. Xem như cô đã hòan thành vở diễn của mình. Nước mắt chỉ là giả. Cô đã diễn thật tròn vai một cô gái đáng thương, yêu hết mình. Nhưng tại sao trong lòng cô cảm thấy như mình vừa làm nứt một khối pha lê trong suốt. Trong lòng cảm thấy có lỗi với một người nào đó. Lẽ ra người ấy không nên xen vào cái kế họach đầy hận thù của cô. Người ấy hòan tòan vô tội. Có thay chỉ là vì sinh ra trong cái gia đình đó.

    HyunSeung đứng nhìn Hyuna rời đi mà lòng đau như cắt. Đây là lần đầu tiên trong đời anh thấy tức giận như vậy. Một HyunSeung tự cao tự đại mà phải hạ thấp mình cầu xin tình yêu của một cô gái như vậy ư? Đã thế, còn bố anh nữa. Con gái trên đời này thiếu gì. Cớ sao ông lại chọn Hyuna? Ngay từ lúc này, anh nhận ra anh đã yêu cô nhiều như thế nào. Dù thế nào đi nữa, anh nhất quyết sẽ không đồng ý chuyện giữa bố và Hyuna.



    _ HyunSeung à, là bố đây, mở cửa đi con. – Ông Jang đứng ngòai cửa.

    _ Ông có chắc là thằng bé vẫn còn ở trong phòng chứ? – Ông Jang quay sang hỏi quản gia Kim.

    _ Rõ ràng tôi thấy cậu chủ vào phòng rồi chốt cửa lại mà. – Qủan gia Kim nhớ lại.

    _ Hừ. Thế tại sao nó không trả lời tôi? Ông quả thật già quá nên lẩm cẩm rồi. – Ông Jang quát lên.

    _ Bố, tại sao lại mắng quản gia Kim, ông ấy có tôi gì đâu cơ chứ. – HyunSeung từ dưới lầu bước lên. Cậu vừa mới ở bên ngòai về.

    _ Con đã đi đâu vậy? – Ông Jang lo lắng.

    _ Bắt đầu từ khi nào mà bố muốn quản chuyện của con? – HyunSeung.

    _ Tại sao con lại thay đổi nhanh vậy? – Ông Jang.

    _ Hờ, bố hãy tự xem lại mình trước đi.

    _ HyunSeung, con giận ta vì chuyện lúc nãy ư?

    _ Đúng. Dù thế nào đi nữa, con cũng sẽ không chấp nhận chuyện của hai người đâu. – HyunSeung quả quyết.

    _ Chẳng phải con luôn ủng hộ ta sao?

    _ Vậy bố muốn con gọi cô gái bằng tuổi con mình là “mẹ” sao? Bố hơn người ta cả chục tuổi, thế mà còn muốn làm chồng người ta. Bố không sợ người ngòai cười chê à? Con chẳng đã nói với bố là gì? Con không chấp nhận mối quan hệ này. Hai người hãy chia tay đi.

    _ Bố không sợ người ngòai nhìn vào nói gì. Bố chỉ biết rằng bố và cô ấy đến nhau chỉ vì tình yêu. Nếu con không thích, có thể không gọi tiếng “mẹ” cũng được. Chuyện nào bố cũng đồng ý với con riêng chuyện này thì không. Nhất định phải cưới. – Ông Jang khẳng định.

    _ Vậy thì con sẽ lấy tất cả từ tay bố. – HyunSeung nắm chặt tay lại, máu trong cơ thể anh nóng dần lên. Chỉ vì một cô gái mà anh làm đến mức ày chứng tỏ anh yêu cô đền dường nào. Qủa là giận quá nên hóa rồ rồi. Anh tiến nhanh về phía phòng, đóng cửa cái “rầm”.

    _ Hahahaha !!!! Chiếm lấy tất cả của ta ư? Con bất mãn vói ta đến độ muốn lật đổ người bố này hay sao? Được lắm, không hổ danh là con trai ta. Ta sẽ chờ xem con có thề làm gì. – Ông Jang cười lớn.

    […]

    Học viện JEUST, phòng hội học sinh.

    _ Hả? Cậu nói thật chứ? – Doo Joon kinh ngạc hết cỡ.

    _ Đến cả tôi cũng không thể tưởg tượng nổi chuyện này là thật. – HyunSeung.

    _ OMG ! Đây là lần đầu tiên trong đời tớ chứng kiến chuyện hai bố con cùng yêu một cô gái. Đây sẽ là mối tình mẹ kế - con chồng đây. – Doo Joon.

    _ Cậu chế nhạo tôi? – HyunSeung nhướn lông mày.

    _ Không … Chỉ là tớ thấy chuyện này thật quá sức tưởng tượng của tớ. – Doo Joon phân trần.

    _ Có lẽ tôi đã biết thế nào là yêu rồi cậu ạ. – HyunSeung buồn rầu.

    _ Cậu còn chưa chịu từ bỏ cô ấy sao. Cậu định đối đầu với bố mình chắc? – Doo Joon.

    _ Tôi không biết. Cả hai người, ai cũng quan trọng với tôi cả. Tôi không biết là mình nên buông xuôi hay tiếp tục phản đối. - HyunSeug chán nản.

    _ Cậu yêu cô ấy mà. Chẳng phải đến cuối năm nay hai người mới tổ chưa đám cưới sao? Cậu đẹp trai, lại trẻ hơn bố cậu, tiền cũng không kém, cơ hội vẫn còn đấy thôi. – Doo Joon phân tích.

    _ Thế ư. Nhưng nếu đến cuối cùng cô ấy vẫn chọn bố tôi thì sao? – HyunSeung.

    _ Cậu trở nên bi quan như thế từ khi nào vậy. Cậu nên nhớ còn Yoon Doo Joon này ở bên giúp cậu nữa nhé. Rõ ràng so với bố, cậu vẫn có nhiều lợi thế hơn ông ấy. Cô ấy không thể nào không yêu cậu.Thế này nhé, tớ và cậu sẽ cá cược. Nếu tớ thua, tùy cậu quyết định. Nhưng nếu tớ thắng, chậc, cậu phải nghe theo lời tớ trong vòng một tháng. Thế nào?.- Doo Joon quả quyết, cậu đưa tay vuốt ve mái tóc của HyunSeung.

    _ Cậu không sợ thua? Tôi không xem tình yêu là một trò chơi. Tôi khác cậu. Vả lại tôi không có tâm trí để cá cược. – HyunSeung.

    _ Tôi đã nói rồi. Cậu sợ mọi người biết chuyện này ư? Yên tâm, chỉ có tôi và cậu biết. Còn nữa, chỉ cần cậu đồng ý. Không có gì là không thể. – Doo Joon chắc nịch.

    _ Cậu phải chịu trách nhiệm giúp tôi lấy lại tinh thần. Chiến sĩ khi lâm trận tinh thần không tốt sẽ dễ thua. Và tôi thì không muốn là người thua cuộc. Nhất là với bố tôi. – HyunSeung.
    • Like Like x 3
  9. Lee Seung Hyun 360Kpop Member

    Message Count:
    205
    Likes Received:
    197
    Reputation:
    112
    Ratings Received:
    +0 / 3 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Không thể tin đk
    Hyuna lấy bố chủa Seung hyun ứ
    Đừng nói là để trả thù đấy
    Thế thì Seung hyun sẽ bị tổn thương
    Hóng chap moi nhiu
    Co chap moi cho cái link nha
    • Like Like x 3
  10. seung_oppa 360Kpop Member

    Message Count:
    163
    Likes Received:
    526
    Reputation:
    248
    Ratings Received:
    +5 / 16 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    CHAP 6

    Tại quán café.

    _ Xin lỗi nhưng cô có thể ngừng nói được không? Cô đã nói suốt một tiếng đồng hồ rồi. – HyunSeung chán nán nhìn đồng hồ.

    _ Ơ … lâu thế cơ à, em không biết. Vậy mời anh. – Cô gái ra dáng e thẹn, xấu hổ.

    _ Thôi khỏi, tôi không có hứng thú. Có lẽ chúng ta không hợp nhau.– HyunSeung từ chối rồi anh nhanh chóng tính tiền ra khỏi quán để mặc cho cô gái há hốc miệng không biết nói gì.



    _ Đây là cô gái thứ bảy rồi đó. Liệu có ai làm cho cậu vừa lòng được không hả trời? Sao trên đời lại có dạng đàn ông như cậu chứ? Tôi điên mất thôi. – Doo Joon xoa xoa mái tóc rối tung cả lên.

    _ Lẽ ra không nên dành thời gian vào những thứ vô bổ này. Tôi đã nói ngay từ đầu là sẽ chẳng có ai hợp với tôi đâu. – HyunSeung hất cằm. Từ sáng đến giờ vì làm theo ý của Doo Joon mà anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Cái gì mà hẹn hò thử chứ? Anh có phải là tên ngốc đâu. Dù sao anh cũng là đàn ông lẽ nào lại không cưa nổi một cô gái. Đẹp trai ngời ngời như anh mà ai dám từ chối.

    _ Cũng tại cậu cả, tôi bảo cậu chỉ cần hẹn hò thử với một cô gái, để tôi xem cậu làm ăn ra sao để còn biết đường mà tính. Cậu lại “kén cá chọn canh”, người này thì chê xấu, người kia thì chê õng ẹo, cô khác thì lại chê không biết cách ăn nói, … Là đàn ông sao mà cậu kĩ tính đến vậy? Cậu mà như thế là ế suốt đời đó.

    _ “Ế” ? – HyunSeung mặt tối sầm lại.

    _ Không .. không phải … ý tôi là cậu phong luư, anh tuấn như vậy, trên đời nào chẳng có cô gái nào xứng với cậu cả trừ … Hyuna. – Doo Joon bị một phen hú vía liền tìm cách gỡ gạc.

    _ Nói xem … - HyunSeung đập bàn một cái “rầm” ! – Tôi phải làm thế nào?

    _ À, xem nào. Ngày mai cô ấy sẽ dọn đến nhà cậu đúng không? – Doo Joon hết hồn. Cố gắng suy nghĩ.

    _ Grừ … đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Sống cùng một nhà mà không thể yêu nhau thì có ích gì chứ. – HyunSeung mặt lại càng tối thêm.

    _ Bình tĩnh … Tớ lại nghĩ đó là cơ hội tốt cho cậu.

    _ Cơ hội?

    _ Chẳng phải cậu sẽ có thời gian tiếp cận cô ấy? Đối với típ con gái lạnh lùng như Hyuna thì phải tấn công liên tục.

    _ Cậu bảo xem, phải tấn công như thế nào? – HyunSeung nhướn lông mày.

    _ Theo kinh nghiệm của tôi. Trước hết, cậu cần phải thay đổi một vài thứ. Chẳng hạn như ánh mắt của cậu. Ánh mắt không có chút cảm xúc nào cả. Cậu xem tôi này. – Doo Joon làm mẫu cho HyunSeung, ánh mắt của Doo Joon đột nhiên thay đổi hẳn. Ánh mắt như nửa cười nửa không. Tuyệt chiêu này Doo Joon đã luyện rất lâu, con gái mà nhìn vào ánh mắt này bảo đảm sẽ đổ liền.

    _ Ánh mắt này … - HyunSeung sững người.

    _ Thế nào? Tôi đã tốn khá nhiều công sức đó. Suốt ngày đứng trước gương chỉ để tập nhìn, nếu ánh mắt thể hiện quá vui cũng không tốt, mà quá lạnh lùng thì càng không. Phải nửa chừng như thế này này. – Doo Joon vênh mặt giải thích.

    _ Đồ chết tiệt cậu. Tại sao không nói sớm hơn để tôi khỏi phải khổ sở như thế này. – HyunSeung.

    _ Đây chỉ là một trong rất rất nhiều điều mà tôi muốn cậu thay đổi. Người lạnh lùng không thể nào ở cùng với người lạnh lùng. Cậu hiểu ý tôi chứ?

    _ Ý cậu là tôi và Hyuna giống nhau? – HyunSeung chỉ vào mặt mình.

    _ Đúng. Tính cách hai người quá giống nhau. Ở cùng e sẽ gây nhàm chán. Chẳng những thế, gây ra hoạ cũng không chừng.

    _ Cậu là thầy bói đấy hả? – HyunSeung cốc đầu Doo Joon một cái.

    _ Tôi chỉ nói sự thật thội mà. – Doo Joon mếu máo xoa đầu.

    _ Còn không mau giúp tôi? – HyunSeung lườm Doo Joon.

    _ Biết rồi khổ lắm.



    Rốt cuộc thì luyện tập cả ngày trời vẫn chưa đâu vào đâu. Trời đã tối, HyunSeung mệt mỏi trở về nhà với đôi mắt đờ đẫn. Kết quả của việc luyện tập đây mà. Mỏi mắt kinh khủng. Tại sao chỉ là một ánh mắt thôi mà lại khổ sở đến thế? Chẳng lẽ như lời Doo Joon nói anh là một tên ngốc không biết cưa gái.

    _ Cậu chủ đã về. – Đám giúp đứng trước cửa đồng thanh.

    _ Sắc mặt cậu chủ trông không được tốt.. Để tôi đi mời bác sĩ. - Qủan gia Kim nhanh chóng ra đỡ lấy HyunSeung.

    _ Không sao, ta chỉ hơi mệt. Dìu ta lên phòng là được rồi. – HyunSeung xua xua tay.

    _ Cậu chủ … về chuyện vợ sắp cưới của ông chủ … - Qủan gia Kim ngập ngừng.

    _ Đó không phải là chuyện của ông. Bây giờ ta đang mệt, muốn được nghỉ ngơi. Ông mau ra ngoài đừng cho ai vào làm phiền ta.

    HyunSeung đóng cửa cái rầm, chưa kịp thay đồ anh đã ngã mình xuống giường. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi đối với anh. Lúc nghe tin Hyuna sẽ dọn đến đây ở anh không khỏi bàng hoàng. Hai người sẽ ở chung nhà với nhau, hằng ngày phải đối mặt mới nhau, đó đều là những tháng ngày mà anh từng mơ ước. Nhưng bây giờ thì không, anh không muốn như thế chút nào. Anh không muốn hằng ngày nhìn thấy bố anh và cô ấy tình tứ bên nhau. Chỉ mới nghĩ đến điều đó thôi là trong lòng anh lại cảm thấy khó chịu. Mãi chìm trong đống suy nghĩ ngổn ngang, HyunSeung chợp mắt lúc nào không hay biết.

    Nửa đêm.

    Hyuna trong trang phục đen, cô đội chiếc nón đen che gần nửa khuôn mặt. Toàn thân cô được bao phủ bởi màu đen. Hyuna mở cửa phòng, quan sát hai bên hành lang, thấy không có động tĩnh gì cô liền nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Trên tay cô cầm một chiếc vali nhỏ, cô bước đi nhanh nhưng rất nhẹ nhàng, tựa như một cô mèo nhỏ.

    _ Rẽ phải. Ra khỏi toà nhà chính sau đó theo lối mòn phía sau vườn hoa. - Gịong nói đàn ông phát ra từ chiếc tai phone nhỏ mà Hyuna đang đeo trên tai.

    _ Bên ngoài không có ai chứ? – Hyuna cẩn trọng ngó nghiêng xung quanh.

    _ Cô yên tâm. Hệ thống camera tôi đặt trong sân vườn vẫn chưa bị phát hiện. – Chàng trai ngồi trong chiếc xe đậu trước dinh thự nhà họ Jang hơn 5km.

    _ Gìờ này mà anh vẫn còn có hứng ăn uống ư?

    _ Ầy, vì chuyện của cô mà hôm nay mà tôi chưa có gì bỏ vào bụng nè. – Jun Hyung bốc vội nắm bắp rang nhai ngồm ngoàm.

    _ Tập trung vào. Không có nhiều cơ hội như lần này đâu. Khó khăn lắm mới lựa được ngày lão ta vắng nhà.

    _ Tôi biết rồi. – Jun Hyung uể oải đáp.

    _ Đã đến khu vực như anh nói. Đúng là có bức tường cao chắn ngang đây. – Hyuna dừng lại.

    _ Cô tiến hành đột nhập hệ thống thử xem. Đừng chạm vào thứ gì cả. Tôi cũng sẽ giúp cô một tay. – Jun Hyung chăm chú nhìn màn hình máy tính.

    _ Ok. – Hyuna lấy chiếc laptop từ trong vali ra. Cô đeo bao tay đen, bật lên laptop lên bắt đầu truy cập vào hệ thống của ngôi nhà. Trên màn hình máy tính xuất hiện sơ đồ của ngôi nhà với hàng tá con số. Hyuna gõ bàn phím với tốc độ nhanh nhất có thể nhưng mãi vẫn chưa tìm ra lỗ hỗng của hệ thống để đột nhập vào.

    _ Có lẽ dữ liệu anh đưa tôi hôm trước đã bị thay đổi.- Hyuna.

    _ Lão già này ghê thiệt, chẳng lẽ cứ hai ngày lão lại thay đổi dữ liệu một lần. – Jun Hyung.

    _ Rốt cuộc thì ai là người tạo ra hệ thống bảo mật này, nó quá hoàn hảo. Dường như không có khuyết điểm nào để phá vỡ cả.

    _ Boss vẫn chưa điều tra được tên dấu mặt trong ngôi nhà này ư? – Jun Hyung thắc mắc.

    _ Làm ơn đi. Anh đừng hỏi những câu dư thừa như thế nữa. Nếu đã điều tra được thì giờ này tôi và anh còn ngồi đây làm gì. – Hyuna khó chịu.

    _ Không xong rồi. Có người đang đến. – Jun Hyung vội vã nhắc Hyuna.

    _ Sao giờ này mới nói. – Hyuna nhanh chóng gấp laptop lại rồi tìm chỗ trốn.

    HyunSeung nửa đêm chợt tỉnh giấc. Cổ họng anh khát khô cả lên, anh lồm cồm bò dậy đi tìm nước uống. Không muốn đám người làm tỉnh giấc anh lặng lẽ rời khỏi phòng xuống nhà bếp. Nhưng đi đươc nửa đường anh phát hiện có điều gì đó bất thường bên trong nhà. Là một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, HyunSeung vội vàng núp sau bức bình phong. Anh theo dõi bóng đen đến tận phía sau khu vườn rốt cuộc lại đến khu vực cấm.

    _ Là tên hội trưởng. – Jun Hyung.

    _ Hắn ta theo dõi tôi từ khi nào? Tôi đã bảo anh phải tập trung vào. Hự … – Hyuna đột nhiên kêu lên nhưng rất nhỏ.

    _ Cô sao vậy? – Jun Hyung lo lắng.

    _ Chết tiệt. Tại sao lại nhằm vào đúng lúc này mà phát bệnh cơ chứ? – Hyuna ôm ngực đau đớn.

    _ Cô vẫn ổn chứ? Có cần tôi đến giúp? – Jun Hyung

    _ Anh đừng manh động. Tôi … không sao, anh mau chóng rời khỏi đó. – Hyuna ngắt dây liên lạc.

    _ Hyuna à, Hyuna , …. – Jun Hyung.

    _ Ư … - Hyuna khẽ rên lên. Cô lấy tay bịt miệng lại cố để không phát ra tiếng động.

    _ Ai đó? – HyunSeung tiến tới nơi phát ra tiếng động.

    “ Không xong rồi, anh ta đang tiến lại gần đây. Tại sao lại đau như thế này? Đau hơn mọi lần. Chẵng lẽ liều lượng thuốc mình dùng hiện giờ vẫn không đủ. Đau quá, lồng ngực của mình như muốn nổ tung ra. Cơ thể … không thể cử động nữa rồi. Chiếc laptop … không thể để anh ta phát hiện được.” – Hyuna mồ hôi đầm đìa, dùng chút sức lực cuối cùng của mình ném chiếc laptop ra xa.

    HyunSeung càng lúc càng tiến lại gần nơi Hyuna nấp. Anh bước chầm chậm, đưa tay khẽ đẩy tán lá cây ra. HyunSeung sững người lại khi nhìn thấy cơ thể người nằm trong bụi cây. Anh tiến lại gần nâng người ấy lên để nhìn rõ mặt.

    _ Là cô … tại sao lại ở đây? – HyunSeung lắp bắp.
    • Like Like x 5
Thread Status:
Not open for further replies.

Share This Page