Running Man Ep 217
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[T] Có những nốt nhạc bị gãy đôi [Short fic | Super Junior, E.L.F]

Discussion in 'Completed Fic' started by dung_noi_yeu_em, Mar 25, 2012.

  1. dung_noi_yeu_em 360Kpop Member

    Message Count:
    20
    Likes Received:
    128
    Reputation:
    129
    Ratings Received:
    +1 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Title: Có những nốt nhạc bị gãy đôi


    Author: dung_noi_yeu_em a.k.a ankan a.k.a Kân


    Disclaimer:Nếu muốn sở hữu Super Junior, cứ việc. Và sau đó bạn sẽ phải hối hận vì đã ích kỷ.


    Genre:Sad, Angst, Non-AU, Songfic, OOC.


    Rating: T


    Characters: Super Junior, E.L.F.


    Status:Twoshots - Completed.


    Summary:


    “... Có những nốt nhạc bị bẻ ra, gãy đôi và rơi rụng...
    Có những linh hồn bị giằng xé, quằn quại và đớn đau...
    Có những cuộc đời không bao giờ tìm thấy mảnh vỡ đẹp đẽ nào trong kí ức nữa...
    Tan hoang...”


    Author’s Note:


    - Không phân biệt quá khứ. Không phân biệt hiện tại. Không phân biệt tương lai. Chỉ là một quãng dài mộng tưởng. Một chút khó thở. Một thoáng nhói lên không tên. Đan xen vào nhau, lẫn lộn một câu chuyện không đầu không cuối, đừng đọc nếu không thích thể loại Sad.


    - Có thể có BL hoặc không tùy theo cảm nhận của bạn trong từng câu chữ, văn học vốn là “tảng băng trôi” mà.


    - Tên của fic chẳng qua chỉ là cách nói ẩn dụ thôi, vì thế đừng đánh đồng nó với nội dung của nó, và cũng đừng thắc mắc tại sao tôi lại đặt như vậy.


    - Tặng cho người tôi yêu – Jewel Angel! – Tôi không thể viết fic hay được như em, nhưng tôi biết tôi viết nó bằng tất cả tấm lòng mình và tôi biết tình cảm này là thật, em là thật, tôi là thật, Super Junior và E.L.Fs là thật. Em đã từng tồn tại đã từng bên cạnh tôi.


    - Tôi không kết bạn với Sone hoặc Sone – [...] ! Plz BACK!



    [​IMG]


    Bấm vào đây để nghe nhạc -> Sad Violin<- Bấm vào đây để nghe nhạc




    CHAPTER I

    “Insomnia”

    ...


    JungSoo kéo cánh cửa kính của cửa hàng lại, treo lên chiếc biển đề chữ “CLOSE” lên tay cầm, nhìn quanh một lượt nữa phía ngoài con đường vẫn nhộn nhịp kia, bước lại chỗ thu ngân, tự rót cho mình một cốc cà phê ấm rồi từ từ quay bước đi vào trong.


    Anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế sofa nâu duy nhất trong căn phòng chỉ tràn ngập một màu trắng, lật qua lật lại những cuốn tạp chí cũ nhưng lại được cất một cách cẩn thận vào kệ sách.


    Bao năm qua, dù có bận bịu đến thế nào, mỗi buổi sáng anh đều dành ra ba mươi phút để chạy bộ ra đường lớn HeeBin và mua một tờ báo mới của M!Net. Trên đó đăng tất tần tật các hoạt động âm nhạc, điện ảnh, nhạc kịch,... của các ca sĩ trong nước. Từ những người mới debut cho đến những ai đã và đang nổi tiếng. Tất nhiên, anh chỉ chọn những trang có đăng tin tức về những người anh quan tâm.


    Chợt anh dừng lại ở trang cuối và nhìn như thôi miên vào đó – hình ảnh của 13 chàng trai trẻ với những mái đầu lổm chổm màu nọ màu kia, thấp cao đủ kiểu nhưng nụ cười của họ lại giống nhau, đôi mắt họ lại hướng những ánh nhìn chứa đựng những nỗi niềm giống nhau.


    Anh đưa mắt nhìn lần lượt từng người, từng kỉ niệm xưa lại ùa về, đầy ắp trong tâm trí anh, khiến anh không thể dứt ra được.


    Đây là DongHee của anh, “cậu nhóc” – anh vẫn thường gọi thế - có mái đầu nấm đang tít mắt cười. Thật thích làm sao khi được vòng tay ôm lấy thân hình to tròn ấy, bẹo hai cái má phúng phính ấy. Tự anh anh thấy nhớ cậu quá! Hồi đó chỉ vì Super Junior mà cậu không thể lấy vợ sớm được, để NaRi phải chờ thật lâu dù cậu đã cầu hôn cô ấy từ album thứ tư của nhóm. Không biết bây giờ cậu đã có mấy đứa con rồi nhỉ? Có lẽ chúng cũng giống DongHee - mũm mĩm, đáng yêu và ngoan ngoãn.


    Hồi ấy cậu cũng thuộc top những người lớn tuổi trong nhóm lên anh chẳng phải lo lắng gì nhiều cho cậu. DongHee chu đáo và cũng chín chắn nhiều hơn anh, vì vậy có cậu ở bên, anh cũng đỡ được phần nào cái gánh nặng đang đè trên vai.


    Được làm Leader chỉ vì anh là người “già” nhất, lúc ấy thật sự áp lực lắm. Anh cứ tự hỏi: “Nếu làm không tốt thì sao? Nếu lỡ mình gây ra sai phạm gì thì sao? Nếu lỡ nhóm vì mình mà bị tan rã thì sao?...”. Anh sợ lắm! Nhưng may sao có DongHee – cậu luôn ở bên động viên, an ủi và khích lệ anh, luôn bảo rằng mình rất tin tưởng vào anh và tin rằng anh sẽ làm tốt như bất cứ Nhóm trưởng của nhóm nào trong Kpop, có khi còn làm tốt hơn họ nhiều lần.


    Anh thì vẫn thường mỉm cười và xoa mái tóc của cậu rối bù lên, rồi cảm ơn cậu thật nhiều. Cái gì chứ tính đến quân số thì Super Junior phải ăn đứt trong Kpop rồi, hồi đó anh cũng đâu có tin SM sẽ cho ra một boyband với 13 thành viên đâu? Anh còn tưởng họ nói chơi cơ mà?


    Nhưng may sao Super Junior vẫn tồn tại, và con số 05 bị bỏ đi. Cái khoảnh khắc ấy, anh muốn khóc thật to và ôm lấy 12 cậu nhóc kia, muốn cho họ biết anh hạnh phúc thế nào khi biết Super Junior trở thành nhóm nhạc chính thức trực thuộc SM và được hoạt động cùng nhau sau bao năm dài làm trainee cực khổ, vất vả.


    Thế nhưng trong lúc anh đang rất mong chờ sự thành công của nhóm trong tương lai thì cậu lại đâm ra tự ti về bản thân và ngoại hình của mình. Cậu bảo cậu xấu xí, mập ú, không xứng đáng được đứng trong hàng ngũ của nhóm. Lúc đầu anh đã rất tức giận, nhưng sau đó lại thấy thương cậu lắm! Chính anh cũng từng như vậy mà. Thậm chí anh còn không dám chắc mình có được debut hay không khi đã 6 năm rồi mà vẫn chỉ dậm chân tại chỗ, không được công ty chú ý tới.


    Nhìn những nhóm nhạc khác cùng hoặc khác công ty lần lượt được đứng trên sân khấu, anh lại lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Ra đời với cái mác “Boyband dự án”, anh thậm chí còn chẳng dám tin nó có thể hoạt động được trong khi sở trường của các thành viên lúc ban đầu chẳng phải là ca hát.


    Nhưng anh cũng khâm phục cậu lắm! Vì DongHee đã dám bước qua cái rào cản ấy để đứng bên cạnh anh và những người anh em khác, cùng cố gắng, cùng tỏa sáng, cùng đem âm nhạc đến cho hàng tỉ người trên khắp thế giới, trải dài màu xanh ngọc bích đến bất cứ nơi đâu họ đã và sẽ đi qua. Từng mốc thời gian cứ lần lượt hiện lên trong đầu anh, về thành công của nhóm, về những giải thưởng mà Super Junior đạt được.


    Có lẽ bây giờ cửa hàng thịt của DongHee làm ăn phát đạt lắm, gia đình của họ cũng sống hạnh phúc, thanh thản hơn trước đây.


    Nhấp ngụm cà phê đã nguội ngắt tự bao giờ, lúm đồng tiền nơi má trái khẽ hiện lên khi anh đưa mắt sang bên cạnh DongHee – nơi có hình ảnh của một chàng trai cao dong dỏng với nụ cười hiền hậu.


    HanKyung nấu ăn ngon lắm! Anh thích nhất là món Cơm chiên Bắc Kinh mà cậu làm, mỗi lần như vậy lại nhờ cậu làm cho một đĩa, nhưng rốt cuộc nó lại bị cái tên Kim HeeChul cuỗm mất khi chưa được một miếng nào. Cậu ta cũng thích ăn đồ HanKyung nấu, cực kì luôn ý, nhưng không hiểu sao cứ chờ lúc anh chuẩn bị ăn thì chạy ra giành. Sao bình thường không yểm rồi ăn một mình cho rồi. Thật là bực mình!


    JungSoo thích nhất lúc nghe HanKyung nói tiếng Hàn. Mỗi một câu cậu nói ra là mọi người lại ôm bụng cười ngặt nghẽo. Lúc mới vào Kí túc xá, anh nói với anh quản lí là sẽ dạy tiếng Hàn cho cậu ấy, nhưng rốt cuộc HeeChul lại giành mất, cả hai còn cãi nhau ỏm tỏi, báo hại hàng xóm người ta qua mắng vốn suốt cả buổi tối khiến mọi người không ai ngủ được. Bình thường cậu ta lười như hủi ấy, tự dưng hôm đó siêng bất tử!


    Mà kết quả sau bao năm tháng miệt mài học tập của HanKyung là gì? HeeChul toàn dạy cậu ta chửi thề, nói tục mà thôi. Toàn mấy thứ không nên dạy, thế mà cũng vác ra nhét hết vào đầu HanKyung. Nhưng sao đang nói đến HanKyung mà anh toàn lôi chuyện của HeeChul không vậy nhỉ? Thật là, hai người này khiến anh điên mất!


    Lúc nghe tin HanKyung đệ đơn kiện SM mà không nói với cả nhóm tiếng nào, anh điếng người đi khi biết bản hợp đồng mà công ty kí với cậu còn khắc nghiệt hơn của anh gấp nhiều lần. Vậy mà, trong suốt những năm sống cùng nhau, anh không hề biết điều đó. Chắc hẳn cậu đã phải rất khó khăn mới đưa ra được lựa chọn như vậy. Hoặc Super Junior, hoặc sự tự do và đối đãi công bằng – nếu là anh, có lẽ anh sẽ không thể làm được như cậu. Đối với anh, cả hai thứ đó đều quan trọng như nhau, mất đi một thứ thì cuộc đời anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa.


    Anh biết cậu cũng đau lắm, và cũng khóc nhiều lắm! Tình cảm họ dành cho nhau nhiều và sâu đậm như vậy, làm sao có thể nói dứt bỏ là dứt bỏ ngay được?


    Nhưng may mắn là sau khi về lại Trung Quốc, sự nghiệp của cậu phát triển hơn lúc còn trong nhóm nên anh cũng chẳng cần phải lo lắng gì nhiều nữa. Tuy vậy, JungSoo vẫn luôn cập nhật đầy đủ những tin tức về HanKyung trên báo, trên mạng. Khi anh đọc một mẩu tin nhỏ, có câu hỏi “HanGeng, cậu có muốn trở về với nhóm cũ Super Junior của mình không?”, cậu đã trả lời: “Nhóm cũ nào, Super Junior vẫn luôn là nhóm của tôi mà?”, điều ấy khiến anh vui đến phát điên lên dù chẳng hiểu tại sao.


    Ai cũng buồn, ai cũng mệt mỏi, nhưng anh biết người đau nhiều nhất là HeeChul. Hai người họ đi đâu cũng dính như keo vậy mà. HeeChul thì luôn bắt nạt HanKyung, trong khi đó cậu ấy chỉ mỉm cười và làm theo cái tên lười biếng, xấu tính kia. Nửa đêm nửa hôm, khi anh khát nước và trở dậy uống, thì thấy HanKyung đang nấu mì trong bếp, hỏi ra mới biết HeeChul đòi ăn. Nói thật, cái lúc ấy anh ức chế lắm, muốn chạy ngay lên phòng và lôi cậu ta ra khỏi giường, đạp cho một trận nên thân. Ai đời tất cả mọi người trong nhóm đều làm việc đến mệt lả đi, về nhà chỉ muốn chui ngay vào giường đánh một giấc cho đã dù có khi thời gian ngủ chỉ vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ thì cậu ta lại hành hạ HanKyung như thế.


    Tuy nói thì nói thế, nhưng anh cũng hiểu HeeChul rất yêu thương anh em trong nhóm, dù chẳng bao giờ chịu nói ra mấy câu hoa mĩ đó. Cái lúc HanKyung đi, cậu ta trầm cảm cả mấy tháng trời. Suốt ngày chỉ nhốt mình trong phòng, không chịu đi đâu, cũng không thèm nói chuyện với ai, ai đòi vào phòng cũng cấm tiệt, mang cơm lên thì lúc ăn lúc không, nửa đêm lại lù lù xuất hiện dưới bếp như một con ma báo hại thằng Hae khóc mấy trận vì tưởng là ma thật.


    Buổi tối cái hôm 09-12-2010, khi Super Junior không nhận được Golden Disk Daesang, cậu ta lò dò vào phòng khiến anh suýt chết vì đau tim, hai thằng già ngồi lại uống với nhau. Lần đó có lẽ là lần khiến JungSoo nhớ nhiều nhất. Cậu ta tựa đầu lên vai anh, thì thầm những câu chuyện vui bất tận của cả nhóm mà anh nghe chẳng thấy buồn cười chút nào, ngược lại nước mắt còn chảy ra nữa. HeeChul kể với anh thật nhiều bí mật giữa cậu ta và HanKyung mà trước đó anh chưa từng biết đến. Cậu ta cũng khóc, nhưng chỉ rưng rứt những tiếng nấc nhỏ trong cổ họng chứ chẳng để thoát ra ngoài chút âm thanh nào.


    Cái lúc mà anh vòng tay ôm HeeChul vào lòng, khẽ hôn lên mái tóc của cậu, an ủi cậu, anh nhận ra cậu cũng có lúc yếu đuối như bất cứ ai – cái yếu đuối ấy được bao bọc kĩ lưỡng, đẹp đẽ bên trong cái mã của một con người AB bất cần, ngang ngược. Trong khi anh dễ dàng khóc vì một chuyện buồn gì đó thì cậu ta lại cứ toe toét cười như chưa bao giờ được cười, thế nhưng không ai là không biết HeeChul vẫn luôn chui vào phòng và ôm gối khóc một mình, chẳng để ai biết.


    HeeChul của anh vẫn ngốc nghếch và trẻ con lắm!


    Đứng cạnh Chàng trai Đại Lục là cậu cứ luôn thể hiện những điệu bộ khiến ai nhìn vào cũng phải cười ngất. Đặc biệt, HeeChul chỉ thích ôm lấy cánh tay của HanKyung mà thôi, những cử chỉ dịu dàng ấy dành cho cậu ta khiến anh cũng phải ghen tị. Họ cứ như thế nên E.L.Fs ghép thành couple là phải mà. Hai kẻ đó còn hứa với nhau sẽ cùng mở một cửa hàng Cơm chiên, nhưng rốt cuộc HanKyung vẫn làm ca sĩ, còn HeeChul lại thành MC quốc dân – tuy cùng một thế giới giải trí nhưng hai con đường lại hoàn toàn khác nhau, có muốn cũng không thể gặp nhau được.


    Xa lắm rồi cái thời còn cắm mặt ở máy tính đọc fanfic, xa lắm rồi cái thời cả đám phải chen chúc nhau trong một căn phòng nhỏ ở kí túc xá, sáng nào anh cũng phải vất vả vật lộn với xoong chảo, nồi niêu để làm bữa sáng cho lũ trẻ. Tối thì không chịu đi ngủ, sáng thì dậy muộn, lại còn gào thét đòi ăn cơm nữa. Xa lắm rồi những ngày sống chung chí chóe đùa chọc nhau, rồi khi nổi giận thì lại làm mặt lạnh, báo hại anh phải đi dỗ hết đứa này đến đứa kia hoặc dọn tàn cuộc tan hoang khi chúng nó đập vỡ đồ. Xa lắm rồi cái thời còn được gọi là Super Junior...


    Thỉnh thoảng vẫn có vài cô bé đến quán anh nhưng không phải là để uống cà phê mà để tặng quà cho anh. Nhìn những món quà được gói bọc cẩn thận bằng giấy bọc màu xanh ngọc bích và những chiếc nơ xinh xinh, lòng anh bất giác thắt lại, đau tê tái.


    - Đừng làm như vậy nữa cô bé à. Anh đâu còn là ca sĩ thần tượng nữa. – Anh mỉm cười nhẹ nhìn đôi mắt trong veo thoáng chút ngỡ ngàng của cô bé xưng tên là E.L.F.
    - Nhưng anh mãi mãi là Park JungSoo của chúng em, mãi là Super Junior LeeTeuk của E.L.Fs. Điều đó là sự thật và nó sẽ mãi mãi không đổi thay. – Cô bé nhìn rất cương quyết.
    JungSoo chợt phì cười, quả thật anh cũng rất ngạc nhiên khi đã mười năm trôi qua rồi mà vẫn có người nhớ đến Super Junior.
    - Cảm ơn em rất nhiều. Nhưng anh vẫn không thể nhận được, anh biết các em đặt rất nhiều tình cảm vào nó nhưng đừng lãng phí tiền như vậy, anh nghĩ em nên tặng nó cho bố mẹ hoặc những người em yêu quý khác...
    - Nhưng người em yêu là anh! – Cô bé đột ngột ngắt lời anh. – Với E.L.Fs, Super Junior mãi mãi là những chàng trai ở tuổi 20, dù cho có bao nhiêu năm trôi qua nữa, thì chuyện đó đã xảy ra thật sự và được tạc vào chuỗi những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của chúng em. Con số 13 là con số E.L.Fs yêu và tôn thờ, tình cảm này là thứ E.L.Fs mãi mãi trân trọng. Chúng ta mãi yêu nhau dù còn trẻ hay đã già, hoặc chết đi thì điều đó vẫn không bao giờ đổi thay. Anh là bạn trai của em, vậy hãy nhận nó đi, nếu không em sẽ giận anh đó!
    Cô ấy dúi món quà vào tay anh rồi bỏ chạy thật nhanh. Có lẽ cô ấy khóc, vì anh thấy đôi mắt kia đỏ hoe, và cô ấy vừa chạy vừa lau đi.
    Anh cũng muốn khóc, cũng muốn được khóc như mười năm về trước, muốn được mọi người gọi là “Con vịt già mít ướt”.


    Showbiz đổi thay xoành xoạch theo thị hiếu của khán giả, những nhóm nhạc/ ca sĩ nào không còn thu hút được fan nữa thì điều tất yếu là phải kết thúc, lui về hậu đài cho lớp trẻ tiến tới. Anh biết điều đó, anh hiểu rất rõ, nhưng sao vẫn thấy đớn đau mãi vậy?


    JungSoo nhìn về phía bên kia con đường, nơi có một công ty giải trí mới vừa được thành lập, họ dán poster thật to của một nhóm mới nào đó có tên là “B©Boy-Mighty”, trước cổng công ty là lũ lượt những fan đang kéo tới.


    Thở hắt ra, anh quay trở lại công việc của mình.


    Những thứ ấy với anh, trở thành dĩ vãng rồi.


    ...


    Nhắm mắt, ngả đầu ra chiếc ghế mong tìm chút cảm giác thoải mái hơn, anh lại nhớ đến dáng ngồi mỗi sáng của SiWon hồi trước.


    Trong khi cả đám vẫn đang lăn lộn trong chăn êm nệm ấm thì cậu nhóc đã dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, rồi tự pha cho mình một cốc cà phê không sữa ít đường, sau đó ngồi trên sofa đọc báo uống cà phê. Trông cứ như một doanh nhân thành đạt vậy!


    Cậu ấy còn luôn có những cử chỉ, điệu bộ rất lịch lãm, đặc biệt là với phái nữ. Cười thì mỉm mỉm, còn lấy tay che miệng lại, ngồi lúc nào cũng vắt chân trông rất đĩnh đạc, chào thì chơi cái màn “ba ngón”, nói chuyện thì cứ khua tay múa chân loạn xà ngầu cả lên, và vì thế nên lũ quỷ sứ kia đem cái màn bắt chước đó ra làm thú vui. Ngay cả cái điệu cười “ha há” của anh mà chúng nó cũng không chừa. Lên Strong Heart còn kể xấu anh nữa chứ?


    Kết thúc với việc con số 13 sụp đổ và cái tên “Super Junior” biến mất, SiWon lại trở về với gia đình của mình, kế thừa công ty mĩ phẩm nổi tiếng “Diamond”. Có lẽ nó đã trả lại cho cậu cuộc sống đúng nghĩa nếu không là một ca sĩ.


    À mà nói đến người bắt chước SiWon giống nhất thì không thể không nhắc đến thằng Hae của anh. Cứ mỗi lần nó học bộ cậu nhóc kia thì ai cũng phải cười nghiêng ngả hết cả. Cái thằng bé hay cười nhưng cũng mau nước mắt hơn ai hết.


    Nói ra thì có vẻ hơi thiên vị nhưng thật sự thì anh thương DongHae nhỉnh hơn mấy đứa nhóc khác một chút. Vì nỗi đau mất cha chưa khi nào nguôi ngoai, mỗi lần nhắc đến ông, nó đều rơi nước mắt, hoặc giả sử có nhe răng ra cười thì anh cũng biết nó đang rất buồn.


    Sức khỏe của nó cũng chẳng hơn đứa nào trong nhóm hết, vậy mà lúc nào cũng bày đặt chăm sóc này nọ những đứa bị ốm. Mỗi lần có bất cứ thành viên nào vào bệnh viện là mặt nó lại xanh lét, lo sợ vẩn vơ dù đó chỉ là cảm nhẹ thôi, anh biết điều đó mà, nó sợ sẽ mất thêm bất cứ một ai nó yêu thương nữa trong cuộc đời.


    Kết thúc mỗi câu chào với E.L.Fs, DongHae đều nói cái câu: “Các bạn hãy giữ gìn sức khỏe nhé!”, anh biết thể nào nó chẳng nghĩ đến cha.


    Ấy vậy chứ DongHae cũng tếu lắm, có chuyện vui là lại cười nhăn nhở, hết quàng vai bá cổ anh lại đi khoe với những người khác khiến mọi người cũng thấy vui lây.


    Mà anh thì anh hơi bị dị ứng với DongHae, vì nó lúc nào cũng kêu “hyung~” ngọt xớt, tất nhiên lúc ấy anh biết nó có việc muốn nhờ vả hay đang vòi vĩnh cái gì đấy rồi. Đi ngủ thì nó không cho anh ngủ, trèo vào giường lăn lộn, kéo hết chăn của anh, rồi lại bật bật tắt tắt cái đèn ngủ báo hại anh phải thay cả mấy chục cái vì bị hư công tắc hết cả; rồi có khi nó không làm vậy mà lại nghĩ nghĩ ra cái gì đó rồi cứ nằm đấy mà hát, à đúng hơn là rên rỉ chứ nhỉ? Giọng thằng bé đã ngọt ngào, lại hát nho nhỏ như thế, có không muốn nghe cũng không cưỡng lại được, mà anh lại là một người khó ngủ nếu có ai đó nằm bên cạnh hát hò cái gì đấy, nên sáng hôm sau đảm bảo Kí túc xá Super Junior có thêm một con gấu trúc nữa sánh đôi với con Chồn hôi nhiều chuyện kia.


    Mà bây giờ chẳng biết nó có tìm được cô nào để yêu hay không. Cái thằng ấy cassanova kinh khủng, gặp em nào cũng hớp hồn em ấy, nhưng lại chẳng để ý ai hết. Chẳng biết nó có bị ế không nữa!


    Mà nói tới thằng Hae thì làm sao thiếu thằng HyukJae được? Hai đứa này đi đâu cũng bám dính lấy nhau như song sinh chẳng bằng ý. Chuyện gì cũng lôi nhau ra một góc thủ thỉ to nhỏ, anh có hỏi thì chối bay chối biến, ấy vậy mà “Hae của em” hỏi thì khai tất tần tật. Đúng là chiều quá chúng nó sinh mưu đồ tạo phản mà?


    HyukJae của anh cũng mau nước mắt kinh khủng! Hình như hai đứa nó tính bù trừ cho nhau hay sao ấy, không đứa này thì cũng đứa kia khóc lóc kể lể, rồi ôm rịt anh mỗi khi có chuyện buồn.


    Anh nhớ nhất mỗi lần nhận giải, nhất là Golden Disk Daesang, HyukJae đứng khóc hu hu trông mà thấy tội. Cả hai đứa nó, anh chẳng muốn nhìn thấy đứa nào khóc cả, anh chỉ thích nhìn hai đứa, à không, là cả nhóm luôn cười cơ. Chúng nó khóc có thể vì vui sướng nhưng làm sao không đan xen vào đó những nỗi buồn được? Và khi đó thì anh hiểu rằng mình là một nhóm trưởng tồi, không thể dẫn dắt cả nhóm đi lên cũng như sẻ chia những vui buồn cùng các thành viên.


    Nhưng ấy là lúc khóc thôi nhớ, cái lúc mà chúng nó trêu anh rồi cười hô hố ấy, nói thật anh chỉ muốn cho mỗi đứa một cú đấm thôi. Bọn nó nghịch ngu lắm, thường làm ba cái trò ngốc nghếch, anh nhìn cũng phát hoảng chứ đừng nói đến ai. Ai đời nửa đêm lại chơi lửa ở trên giường, nếu anh mà không nhìn thấy, để lũ nó đốt cả kí túc xá chắc “Super Junior” thành “Super Chicken” hết rồi, lúc đó có xuống địa ngục, Diêm Vương hỏi tội chắc anh cũng không biết vì sao mình chết quá!


    Sau khi nhóm... Anh thật sự không muốn nói ra cái từ này, nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật. Nhóm ran rã, hai đứa dắt díu nhau đi làm vũ sư cho JYP hết trơn. Anh vui nhất khi nghe thấy tên hai đứa được xướng lên trong phần phát biểu cảm tưởng của những nghệ sĩ được hai đứa nó thiết kế vũ đạo cho. Tuy nghe ra thấy anh có phần hơi lo xa, nhưng anh sợ sau này khi chúng nó già yếu, dặt dẹo, không còn nhảy nhót gì được nữa thì chắc đói nhăn răng hết quá. JungSoo có khuyên hai đứa về làm nhân viên cho anh mà chúng nó không chịu. Cũng phải, hai cái đứa ấy đam mê và theo đuổi những bước nhảy trên sân khấu thì làm sao chịu sống cuộc sống như anh chứ? Chỉ có anh là buồn tẻ và nhạt nhẽo vậy thôi.


    JongWoon của anh thì sau bao ngày tháng tự kỉ trong kí túc cùng với mấy con rùa và chó thì đã trở thành bác sĩ thú y với cái bằng loại giỏi chễm chệ trong tủ kính. Bao nhiêu chú thú cưng dù bị ốm nặng cỡ nào, đem đến chỗ cậu ấy đều trở nên khỏe mạnh, lanh lợi, vui vẻ trở lại. Nó vẫn thường thủ thỉ gì đó với bọn chúng mà anh nghe sao vẫn không thể hiểu nổi. Nhất là với Dangkkoma, JongWoon chỉ cần gõ gõ vào mai của chú rùa, nói mấy câu thì lập tức chú rùa ngoan ngoãn chui ra và nằm yên nghe cậu ấy tự kỉ.


    Hôm trước con chó con của chị gái anh không biết bị làm sao mà cứ buồn buồn rầu rầu, chỉ nằm yên một chỗ, không chịu ăn uống gì hết trơn, có dỗ thế nào cũng không chịu nghe. Chị ấy hoảng quá chẳng biết làm thế nào, ẵm nó đến chỗ anh, nhưng anh cũng có biết đâu, thế là đem đến chỗ JongWoon. Khám xong cho chú cún MinHan, cậu ấy buông một câu xanh rờn mà tới giờ anh vẫn còn nhớ và vẫn chưa hết ngạc nhiên xen lẫn buồn cười: “Nó bị thất tình đấy hyung, nói đúng hơn là tình yêu bị chia cắt nên nó đang bất mãn đấy, không phải buồn đâu!”. Trời ơi anh cũng có biết mô tê gì đâu, hỏi lại chị ấy mới biết là hôm trước dẫn MinHan đi dạo công viên, có gặp một người bạn của chị cũng dắt chó đi dạo, hai bọn chúng gặp nhau rồi tâm đầu ý hợp ra sao đấy, quấn quít dữ lắm, nhưng đột nhiên chị có việc gấp nên dắt về trước, nhưng cậu nhóc lại tưởng chị không muốn cho mình và cô cún kia quen nhau, nên đâm ra dỗi.


    Đúng là rắc rối thật! Dù là động vật hay người cũng khó mà thoát khỏi cái mớ bòng bong của “tình yêu”.


    Nhưng anh cũng thấy tiếc cho JongWoon, nó hát hay, chất giọng lại tuyệt vời không chê vào đâu được, vậy mà lại từ bỏ sân khấu rực sáng bóng đèn để về nhà chơi với những chú thú cưng. Thật sự anh cũng chẳng hiểu hết con người nó nữa.


    ...


    Rời chiếc ghế êm ái, anh đi lại phía cửa sổ nhìn ra hướng đông. Khẽ đẩy cánh cửa ra cho gió đêm lùa vào, thích thú đùa nghịch làm rối mái tóc màu cà phê sữa của mình.


    Đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, anh nhìn xuống phía dưới con đường vẫn nhộn nhịp xe cộ qua lại, không hề có dấu hiệu nghỉ ngơi. Anh cũng từng sống vội vã như thế, sống gấp gáp như tranh cướp, như chạy đua với thời gian không bao giờ ngừng nghỉ vì anh sợ, sợ rằng cái thứ vô hình ấy sẽ cướp mất họ khỏi anh, sẽ lấy mất những kí ức đẹp đẽ của họ trong anh, anh sợ cái cảm giác phải chia xa, anh sợ hàng nước mắt ly biệt, sợ phải nói ra câu “Annyeong!” với ý nghĩa kết thúc những ngày tháng sống bên nhau tuy mệt nhọc, vất vả nhưng tràn ngập tình thương và nụ cười hạnh phúc.


    Anh đã lo sợ, đã chạy nhanh như vậy, nhưng rốt cuộc thời gian vẫn phũ phàng tước đi tất cả những gì anh đã cố sức níu giữ trong ngần ấy năm. Super Junior tan đàn xẻ nghé, mỗi người một nơi, anh thì về nhà mở một tiệm cà phê nhỏ - cái giấc mơ anh vẫn thường mơ, và vẫn thường chia sẻ nó với YoungWoon của anh, nhưng anh cứ tưởng tượng nó sẽ đẹp lắm, vui lắm chứ không bình lặng đến mức tẻ nhạt như thế này. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ mở cửa, rồi đóng cửa, đi qua đi lại quan sát những nhân viên đang làm việc hay hứng chí phác họa thân ảnh của một vài vị khách lạ bước vào quán.


    Leader của Super Junior ngày nào giờ đây cũng chỉ như bao con người bình thường khác, chẳng còn nổi tiếng, chẳng còn phải chạy show, ăn cơm trên máy bay còn nhiều hơn ở nhà, nhiều khi kiệt sức đến mức phải lết vào viện chuyền nước, hết MC đến DJ, rồi diễn viên,... đủ thứ trên đời này. Đã chẳng còn những ngày chỉ được ngủ có một đến hai giờ đồng hồ, có khi còn thức ròng chẳng được nghỉ ngơi, chỉ mong có một chiếc sofa để ngả lưng cho đỡ mỏi cái tấm lưng sắp gãy đến nơi.


    Bây giờ anh vẫn còn giữ những thói quen đó – thức dậy vào hai, ba giờ sáng, nấu một nồi súp thật to để rồi giật mình nhận ra chỉ có một mình, không thể nào ăn hết được, đành đổ đi dù tiếc rẻ hoặc mời những cô nhân viên háu ăn kia đánh chén dùm; thỉnh thoảng vẫn cứ trằn trọc lo lắng cho mấy đứa nhóc bên Đài Loan, để rồi tự cốc đầu mình khi nhớ ra chúng nó có còn là ca sĩ thần tượng nữa đâu; đôi lúc lại tự dưng đi tìm con mèo để rồi tự cười mình khi nhớ ra anh làm gì có nuôi mèo? Chỉ có HeeChul nuôi thôi.


    Dường như những thứ ấy ăn sâu vào tiềm thức anh lắm rồi, cho nên bây giờ, dù đã trải qua bao nhiêu năm rồi, cái tên Super Junior đã chìm vào quên lãng từ lâu rồi, nhưng anh vẫn không sao bỏ được những thói quen ấy.


    JungSoo chợt thấy lạnh, và anh ước gì bây giờ có một vòng tay ôm lấy anh, bao bọc anh bằng những hơi thở ấm áp.


    Anh thích được mấy đứa nhỏ ôm lấy mình, nhưng cái cảm giác an toàn, vững chãi và yên bình ấy, chỉ duy nhất anh được cảm nhận trọn vẹn từ cậu – YoungWoon. Mỗi khi anh mệt mỏi, cậu sẽ dùng đôi bàn tay to lớn ấy ôm gọn anh vào lòng, thật chặt, áp đầu anh vào lồng ngực mình, lúc ấy anh có thể thấy trái tim cậu đập những nhịp thật đều, thật chậm; cậu sẽ bảo anh: “Nếu hyung còn không chịu nghỉ ngơi, em sẽ bẻ gãy cổ hyung rồi quẳng ra cửa sổ đấy!”.


    Khi anh đang suy tư, nghĩ ngợi về một điều gì đó, cậu sẽ nhẹ nhàng luồn tay mình từ phía sau vào ôm lấy eo anh, đan thật chặt những ngón tay vào nhau, như thể chỉ cần sơ hở buông ra một chút thôi, anh sẽ bay mất, nhưng cậu không ôm chặt và chỉ vừa vặn, để JungSoo không thấy khó thở. Rồi thủ thỉ vào tai anh: “Hyung đang nghĩ gì vậy? Nghĩ đến Super Junior thì được, còn léng phéng thầm thương trộm nhớ cô nào thì chết với em!”. Đến cái giây phút yên lặng mỏng manh của anh cũng bị cậu khuấy động hết lên, làm nó đảo loạn hết cả.


    Mỗi khi anh khóc, cậu sẽ vòng tay ngang ngực anh, khẽ vuốt ve mái tóc anh, hôn lên đó và thì thầm trấn an anh: “Không sao đâu, đừng sợ, có em ở đây rồi! Em sẽ bảo vệ hyung.” hoặc “Cứ khóc đi, đừng kìm nén, đừng giấu diếm một mình. Em hiểu mà...”.


    Anh thích cái cảm giác như được truyền cho sức mạnh như anh đan những ngón tay của mình vào từng kẽ hở trên bàn tay cậu. Nắm lấy đôi bàn tay ấy, anh vững tâm hơn; nhìn vào đôi mắt ấy, anh thấy lòng thanh thản đến lạ.


    Anh thích đôi mắt cười của cậu, thích cái cách cậu nắm đuôi gà của anh rồi giật lên, thích cái cách cậu cầm bình xịt muỗi chạy khắp phòng rồi la hét với lũ muỗi, thích cái cách cậu nắm hai vạt áo của anh rồi sửa lại cho thẳng thóm mỗi lần anh giỡn hăng quá làm lệch hết cả, thích cái cách cậu bá vai anh,... Thích tất cả. Nhớ tất cả.


    Anh cũng thích cả cái cách cậu nói xấu anh, đem mấy chuyện xấu xa của anh trong nhà ra tuyên bố với bàn dân thiên hạ trên toàn thế giới, khiến anh bị quê không biết để đâu cho hết, rồi cười “ha ha” thoải mái vô cùng. Thích cái cách khi lui về sau cánh gà, YoungWoon lại nắm lấy đôi vai của anh, hỏi dịu dàng: “Hyung không giận em đấy chứ? Nếu hyung không thích, lần sau em sẽ không làm như thế nữa...” nhưng sau đó vẫn cứ bô bô như thường.


    JungSoo còn nhớ như in cái ngày cậu nhập ngũ. Cậu cũng ôm anh như thế, siết chặt anh vào lồng ngực mình, nhưng vị trí đã đổi ngược lại. Lúc ấy, anh cảm thấy như mình đang truyền sức mạnh cho cậu. Anh có thể cảm nhận rõ từng giọt nước mắt nóng hổi của cậu trên vai mình, thấm ướt lớp áo thun, từng tiếng nấc thổn thức của cậu như giằng xé anh, nhịp tim gấp gáp của cậu như cào cấu anh: “Em xin lỗi, hyung, vì tất cả...”.


    Mắt anh chỉ ươn ướt, anh đã không khóc. Vì anh biết cậu sẽ trưởng thành hơn, sẽ chín chắn hơn lúc trước kia rất nhiều.


    Kết thúc cuộc sống với một Super Junior giờ đã trở thành quá vãng, cậu trở thành huấn luyện viên Boxing nổi tiếng thế giới. Lúc trước anh có khuyên cậu đừng chơi môn thể thao đó vì nó vận động mạnh quá, sẽ bị chấn thương nặng lắm, YoungWoon dạ dạ vâng vâng rồi cuối cùng vẫn chẳng chịu nghe lời anh. Cậu là con gấu chồn bướng bỉnh, chơi ngu, ngốc nghếch, lười biếng, ở bẩn, cà chớn, mất nết,... nhưng không hiểu sao anh lại nhớ cậu nhiều đến vậy, nhiều hơn anh tưởng...


    ...


    Rời khỏi khung cửa sổ, anh tiến lại phía tủ gỗ, bật chiếc máy chơi DVD lên và mở một đĩa nhạc bất kì. Tiếng nhạc êm như ru khẽ đưa Seoul vào giấc ngủ nhẹ nhàng khi con đường kia đã thưa dần những tiếng động ồn ào của cuộc sống.



    Ước cho thời gian quay trở lại
    Ước cho đôi mắt đừng đổi màu
    Ước cho lệ kia chưa từng chảy mãi
    Ước cho chúng ta đừng xa nhau
    Ngày ấy lúc còn bên nhau, chúng ta đã hát cho nhau nghe những giai điệu không tên...
    Những nốt nhạc dần hòa vào không gian cùng những bông hoa bồ công anh lặng lẽ bay về cuối trời chiều...




    Bài hát mới của RyeoWook lại được phát liên tục trên radio và các đài truyền hình. Vẫn ở trong giới giải trí như HeeChul, HanKyung, DongHae và EunHyuk nhưng cậu bé của anh lại lui về đằng sau, làm một nhạc sĩ bình thường. Thật tiếc, vì anh rất muốn được tiếp tục nghe cậu hát, được nghe những lời tán thưởng của mọi người về giọng ca của cậu và những bài hát luôn tạo nên những hit lớn như thế.


    Chất giọng cao vút, trong trẻo ấy luôn thu hút anh dù cho anh có đang làm gì, đi đâu. Nó cho anh được tìm về quãng thời gian còn được ngồi bên cậu, còn được nói chuyện cùng nhau, được sáng tác ra những bài hát để tặng cho nhau và tặng cho E.L.Fs. Anh nhớ mãi cái dáng nho nhỏ của cậu lục tục trong bếp làm cơm cho cả nhà những buổi sáng anh lười biếng, dậy muộn hay những khi anh bận việc. Anh nhớ đôi bàn tay dịu dàng của cậu lướt trên từng phím đàn, phát ra những âm điệu khiến người ta dù chỉ nghe một lần đã nghiện.


    Anh nhớ khuôn mặt đỏ lựng vì ngượng của cậu mỗi lần bị mọi người trêu, nhớ cái cách cậu cười hiền hậu với anh. Nhớ lắm!


    Anh nhớ cả SungMin của anh nữa. Cậu nhóc nhìn bề ngoài có vẻ dịu dàng, đáng yêu, hơi ngốc nghếch một chút, nhưng lại có một niềm tin và nghị lực vô cùng mạnh mẽ.


    Cùng làm trainee tròn sáu năm với anh, cậu nghĩ gì, làm gì anh đều thuộc lòng hết, như chính bản thân anh vậy. Đôi lúc cậu cứ mờ mờ nhạt nhạt, chẳng nhiều chuyện hay làm mấy hành động điên rồ như anh để được lên hình, có khi còn ngồi im, chẳng nói câu nào dù đang lên truyền hình.


    Một cậu bé ít nói, hướng nội, tưởng chừng yếu đuối nhưng lại mạnh mẽ đến bất ngờ. Đó là những gì anh thấy ở cậu, nhưng dĩ nhiên anh chỉ cho cậu biết anh hiểu cậu in ít thôi. Nhớ sao cái dáng cậu cầm cây nhị khúc côn múa máy tùm lum khi nổi giận, nhớ sao đôi môi chúm chím làm nũng của cậu mỗi lần có ai bảo cậu hãy thể hiện hành động dễ thương.


    Không bao giờ khóc dù mắt cậu đã tèm nhem nước, không bao giờ nói từ bỏ dù con đường họ đi có chông gai và đau đớn đến đâu, không bao giờ nói kết thúc dù mọi thứ đã gần như kiệt quệ và không còn gì có thể cứu vãn được nữa.


    Trở thành một võ sư sau khi giải nghệ, dường như cậu đã có một cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ hơn. Nhưng anh biết mà, làm sao những cô gái E.L.Fs của anh tha cho cậu được?


    Còn thằng nhóc KyuHyun... Nói thật, anh chỉ muốn lập tức phi đến chỗ nó và đập vào mặt nó mấy cái thôi. Ai đời hết làm ca sĩ thì người ta làm MC, DJ, hay chí ít cũng mở một tiệm ăn như ShinDong, còn nó lại mở... quán net. Thật hết biết với cái thằng này!


    Thỉnh thoảng đi ngang qua chỗ nó, anh cứ sợ nó sẽ lại buồn, rồi lại ôm lấy anh mà khóc ầm lên như hồi SM tuyên bố Super Junior bị tan rã, nhưng ai ngờ bước vào cửa, thấy nó đang cắm mặt vào máy tính chủ, bấm loạn xà ngầu với mấy thứ game online nhan nhản ấy, bên cạnh là một đống những đứa “cùng chí hướng” với nó cũng dán mắt vào màn hình, liên tục la hét, chỉ trỏ. Anh nhìn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trái sang phải, từ phải qua trái, từ trong ra ngoài, nhìn đi nhìn lại, nhìn mãi mà vẫn không sao tìm đâu ra cái chi tiết nào chứng tỏ nó đã từng là Super Junior KyuHyun – giọng ca vàng của nhóm cả. Nó ngồi chồm hổm trên ghế, tay gãi gãi bắp chân toàn lông lá, với cái quần đùi màu xanh ngọc bích của E.L.Fs tặng hồi trước, còn nguyên si hàng chữ “KyuMin” ứ có sai nét nào; cái áo ba lỗ chắc sắp bục ra đến nơi, chắc cái mùi chua loét ấy cũng không thể nào không có. Tóc tai thì y như người rừng, còn khuôn mặt của nó thì rỗ chẳng khác gì đá tổ ong.


    Bao nhiêu lần gọi điện méc bố nó, vậy mà không hiểu thằng này làm cách nào đến giờ cái tiệm ấy vẫn còn tồn tại, mà lại phát triển dữ dội mới kinh chứ? Anh thật hối hận hồi trước đã cưng chiều nó quá, nếu không nó đâu có hư đến nỗi chẳng thèm dùng kính ngữ khi nói chuyện với mấy thằng anh của mình, lúc nào cũng chực đá vào mông người khác rồi bỏ chạy, còn bày ra mấy cái trò quái đản để chọc bọn anh nữa chứ?


    Nhưng dù sao cũng bù qua sớt lại được chút ít, không nổi tiếng vì cái này thì cũng nổi tiếng với cái khác, nó được ghi danh vào danh sách những game thủ nổi tiếng trong và ngoài nước, rồi chế tác bài “7 years of love” thành “7 years of StarCraft” như hồi trước E.L.Fs vẫn thường viết fic như thế thật, rồi hát nghêu ngao.


    Nhiều lúc cũng muốn vào mắng nó lắm, nhưng anh lấy tư cách gì mà nói nó trong khi cuộc sống của anh còn buồn tẻ hơn nó nhiều. Dù có cho anh là kẻ vô trách nhiệm, anh cũng chỉ biết nói với bố nó thôi, anh sợ cái cảnh mấy anh em gặp lại nhau lắm!


    Còn một đứa nữa – cái thằng nhóc lầm lì nhất Super Junior – Kim KiBum. Bây giờ nó vẫn là diễn viên như hồi ấy, được xếp vào hàng những diễn viên gạo cội có đóng góp to lớn cho ngành giải trí của Hàn Quốc dù tuổi đời còn rất trẻ. Tuy SungMin mờ nhạt nhưng cũng chẳng bằng nó, chỉ xuất hiện ở Super Show 1, cho đến album thứ hai thì thôi luôn. Anh ghét cái đội hình cứ hết thiếu đứa này đến thiếu đứa kia, hết trống chỗ này đến trống chỗ nọ, lúc nào cũng thưa thớt chẳng ra sao cả.


    Nhớ làm sao mỗi lần chuẩn bị đi đâu đó thì JungSoo lại bắt cả nhóm phải xếp hàng, rồi điểm danh từng đứa từ lớn đến nhỏ, đầy đủ rồi mới đi. Nhiều lúc HeeChul phàn nàn dữ lắm, cậu cho anh là nhiều chuyện, dư cơm, nhưng anh chỉ cười trừ. Làm sao lại có thể nói cho cậu biết anh thích công việc ấy vô cùng được – cái việc cứ đếm qua đếm lại từng đứa như gà mẹ dẫn con đi kiếm ăn.


    Anh đã đếm kĩ lắm, nhiều lắm, vậy mà cuối cùng vẫn rơi rụng mất vài đứa, đội hình cứ thưa dần theo từng ngày.


    KiBum cứ luôn bảo rằng nó vẫn chưa làm được gì cả, bảo mọi người hãy chờ, bảo rằng nhất định nó sẽ về. Anh đã đợi, Super Junior và E.L.Fs đã đợi đấy thôi, nhưng cái thằng nhóc thất hứa ấy cứ đi biệt tích, chẳng chịu trở về kí túc xá. Anh ghét cái cách nó cười “hề hề” bảo không có chuyện gì cả, ghét cả cái dáng nó ngồi trầm mặc trong góc, ghét tất cả!


    Nhưng sao JungSoo vẫn nhớ da diết những thứ ấy, nhớ làm sao giọng rap trầm trầm của nó, nhớ những câu Tiếng Anh nó chỉ cho anh, nhớ tiếng bước chân nó rón rén kéo lại chăn cho anh, nhớ hơi thở nhè nhẹ, đều đều phả vào trong không gian tĩnh lặng.


    Có những nốt nhạc bị bẻ ra, gãy đôi và rơi rụng...
    Có những linh hồn bị giằng xé, quằn quại và đớn đau...
    Có những cuộc đời không bao giờ tìm thấy mảnh vỡ đẹp đẽ nào trong kí ức nữa...
    Tan hoang...
    Tôi đi nhặt nhạnh và gom góp
    Tôi đi tìm kiếm...
    Tìm mãi trong kí ức đỏ đến nhói đau...
    Đỏ đến nhòe nhoẹt cả đất trời, vỡ ra và ôm vào kỉ niệm những thổn thức không tên...
    ...



    ...



    Ngả lưng ra sofa, JungSoo buông tiếng thở dài để nó tan vào trong màn đêm u huyền, lờ mờ, ảo ảo như câu chuyện phiếm nhạt phèo nửa mùa chẳng ai thèm kể nữa; cầm chiếc cốc đã cạn từ bao giờ, anh trở lại với chiếc ghế nâu và bản nhạc ballad da diết, du dương, nhẹ nhàng nhưng đủ ám ảnh tâm trí. Những nốt nhạc vẫn cứ thả vào anh những nuối tiếc của một thời vàng son đã qua đi vội vã. Đôi mắt đen tuyền gần như hòa lẫn vào không gian đen đặc nếu nếu chẳng còn văng vẳng những tiếng nấc nghẹn chua chát và dòng thủy tinh lấp loáng chảy dài ẩn hiện trêu ngươi trên hàng mi thưa.


    Chợt dấy lên cảm giác sợ hãi, chợt nhớ nhung đến thèm muốn điên cuồng một cái siết chặt giữa tiết trời lạnh giá đủ đóng băng những xúc cảm không được hâm nóng; chợt thấy đau lòng, hoang mang, lạc lõng giữa con đường đời xa hoa, chói sáng những ánh đèn đẹp đẽ nhưng chẳng phải dành cho anh; chợt muốn chết ngạt trong những cái nhìn của những ngày xưa cũ, để dành lại tất cả những vinh quang một thời và nỗi niềm tiếc nuối xa xăm, muộn màng này cho một kiếp sống mòn mỏi, hư vô; để dành lại từng cơn đau cho khóe mắt đỏ hoe chưa kịp khô dòng lệ đắng và nơi ngực trái vẫn thổn thức những nhịp đập nhói lên nỗi đau không định nghĩa được, để dành những gì đẹp đẽ nhất ném trả lại cái sân khấu kệch cỡm, tráng lệ ngày hôm qua những cong cớn của một kiếp sống muốn được thể hiện mình nhưng vẫn mãi bị đày đọa, bị chèn ép để rồi khi ra đi vẫn không thể dằn lòng ngăn những mấp máy chẳng thể thoát ra khỏi bờ môi khô khốc khóc cho một đời nghệ sĩ lắm đắng cay; để nhổ một bãi cười cho cái vinh hoa lố bịch xoáy mãi trong dòng đời vòng vèo không lối thoát; để chờ màu thời gian đổi thêm chút sắc nữa cho đời ưỡn ngực khoe chút sự thật còn sót lại sau những trận cuồng phong dữ dội; để tặng lại nụ cười vẹn nguyên những yêu thương ngày cũ, dù nhức nhối nhưng vẫn cố níu lại chút hư vô nhòe nhoẹt những vết ố vàng của đời biến sắc, trả lại bao yêu thương cho quá khứ cứ vô tình cướp đi những dấu yêu mong manh mà vẫn khạc vào cuộc sống tiếng cười khả ố tỉnh rụi.


    Bóc mòn rồi những dối trá ngọt ngào ngày hôm qua, chỉ để lại đêm nay: Anh và đau đớn. Xát thêm chút nữa đi thứ muối mằn mặn rát rạt, cho rõ ràng thêm chút nhói nơi tim đau. Lẳng lơ thêm chút nữa những cám dỗ ngọt dịu, để rồi bàng hoàng chợt tỉnh giấc giữa đêm nghe xót xa dâng lên nơi khóe mắt cay xè...


    Chỉ một chút thôi...


    chẳng đủ gọi tên một nỗi đau...
    chẳng đủ thức dậy những nhức nhối mòn mỏi...
    ...
    ...
    ...
    END CHAPTER I
    ~ Ankan ~
    • Like Like x 42
    • Thanks Thanks x 1
  2. dung_noi_yeu_em 360Kpop Member

    Message Count:
    20
    Likes Received:
    128
    Reputation:
    129
    Ratings Received:
    +1 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã yêu thích fic của tôi - vốn là một kẻ ôm đồm chen chân chứ chẳng phải là ELF. Và nếu bạn đã vào đây, hãy để lại cho tôi một cái comment đúng nghĩa làm kỉ niệm. Kamsa!
    CHAPTER II
    SUPER JUNIOR 13 AND EVER LASTNG FRIENDS
    Not only a memories...



    Rầm! Rầm! Rầm!


    JungSoo giật mình, thức tỉnh khỏi cơn mộng mị trong giấc ngủ ngắt quãng và chóng vánh kéo đến chỉ vì anh đã quá mệt mỏi. Chậm chạp đưa đôi mắt lờ đờ của mình nhìn về phía chiếc đồng hồ trên tường, chỉ mới 5 giờ sáng. Tiếng động ồn ào ngoài kia cứ dội liên hồi, không có dấu hiệu ngừng nghỉ dù anh đã gào khản cả cổ là sẽ ra mở cửa ngay.


    - Mở cửa ra mau lên!


    - Đợi một chút!


    Gì thì gì, cũng phải để anh đánh răng, rửa mặt, hoàn tất vệ sinh cá nhân buổi sáng đã chứ? À mà mấy người ngoài kia không đọc được hay họ bị mù chữ mà không thấy tấm biển với cái tiêu đề to tổ bố: Angle’s Flowers – Open: 7 giờ 00 phút, Close: 21 giờ 00 phút nhỉ?


    Vật vã mãi một hồi, JungSoo cũng lê lết được cái thân tàn của một “ông già 40” vào trong phòng tắm, múc nước xối ào ào cho tỉnh ngủ. Mà giọng nói... Không phải chứ, anh bị lú lẫn rồi sao?


    - Có mở cửa ra không thì bảo? Không ông đây đốt nhà, phá tiệm thì đừng có trách ông ác nhé!


    - Ra liền đây!


    Lắc đầu ngán ngẩm khi âm thanh ồn ào cùng tiếng đập cửa không ngớt kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại, JungSoo hẩm hiu nghĩ đến số phận của mình khi “về già” cũng không được sống yên thân, tiến về phía cửa chính với đôi mắt vẫn còn lim dim muốn ngủ tiếp, mái tóc dài ướt mẹp được vuốt ngược ra sau vẫn rối bù lên như tổ quạ, chiếc khăn tắm quấn hờ hững ngang vai và những bọt xà phòng đầy miệng. Đừng hỏi vì sao anh lại làm như thế nhé, vì JungSoo yêu dấu của chúng ta ngây thơ nghĩ rằng “kẻ - phá – đám – đáng – bị - nguyền – rủa – nào – đó” nếu nhìn thấy anh trong bộ dạng này sẽ tá hỏa mà bỏ chạy.


    Thế nhưng...


    - Cậu chết luôn trong đấy hay sao mà...


    Giọng nói này...


    JungSoo trố mắt ra nhìn...


    Và...


    Ực! - Anh nuốt luôn tất cả chỗ bọt kem đánh răng vào bụng.


    Trước mắt anh, một mái tóc rực lửa với cặp mắt đang nheo nheo nhìn anh với vẻ rất chăm chú, cứ như đang nghiên cứu một vật thể lạ nào đó vừa rơi xuống trái đất.


    Khuôn mặt vô cùng rạng ngời dù bao nhiêu năm đã trôi qua vẫn không rửa trôi được sắc xuân trong đáy mắt người đó. Một khuôn miệng chúm chím trông có vẻ nhu mì nhưng luôn thốt ra những lời khiến người khác phải dựng tóc gáy. Một thân ảnh anh đã mất đến 10 năm mới có đủ dũng cảm để nhìn lại, đủ dũng cảm để không thấy sợ hãi, nuối tiếc khi đối mặt trực diện...


    Người ấy cũng trao anh ánh mắt tương tự, nhưng dần dần nó chuyển sang những trạng thái khác: từ tức giận đến ngạc nhiên, rồi thì khó hiểu, sau đó là chứa chan và giờ thì... vô cùng đắc ý.


    - HeeChul hyung, JungSoo hyung đâu?


    - HeeChul hyung, cho em vào với!


    - Chullie... có... ờ... có thấy JungSoo hyung không?


    - HeeChul hyung, sao cửa mở mà hyung không vào?


    Từng giọng nói mà đến chết anh vẫn không thể nào quên được giờ đang từ từ xuất hiện trong không gian, đập vào óc anh những cú nện tưởng chừng không thể nào mạnh hơn được nữa. Rồi thì những cái đầu với đủ loại màu tóc lần lượt xuất hiện phía sau con người có tên... Kim HeeChul.


    - Á?


    - Ớ?


    - Ôi!


    - Trời ơi!


    Sau đó là hàng loạt âm thanh của tiếng máy ảnh chụp lách cách vang lên.


    JungSoo choàng tỉnh khỏi cơn thôi miên mang tên “Kim HeeChul” khi những tiếng cười giòn giã vang lên tiếp nối sau chuỗi âm thanh đã chẳng êm dịu trước đó.


    - Ha ha ha... hyung ơi... hyung đang đánh răng hả?


    - Hố hố hố... hyung của chúng ta trông đẹp ra phết trong cái style này!


    - Hi hi hi... hyung à...


    - Hức hức hức...


    JungSoo vẫn là không thể nào tin được những gì đang hiện ra trước mắt mình. Những đứa em của anh – những “Super Junior”, nhưng Siêu Nhí của anh – từng người, từng người một – những con người mà anh mong ngóng bao lâu nay, giờ đây lại đột ngột xuất hiện trước mắt anh như một phép màu của tạo hóa. Từ đứa lớn nhất đến đứa bé nhất, quân không thiếu một tên nào.


    - JungSoo hyung, hyung... mới ngủ dậy sao? – Cái giọng nhỏ nhẻ này là của SungMin mà. Anh nhớ chứ!


    - Ờ...


    - Hèn gì tôi gọi khản cổ mà chẳng ma nào thèm đáp lại một câu, tôi còn tưởng mình đang diễn một vở độc thoại, hóa ra cậu đang chăn êm nệm ấm, nướng khét cả giường trong này hả? – Vẫn là chất giọng oanh tạc ấy.


    - Xin lỗi... – Nói rồi, anh chạy vội vào nhà tắm trước khi mọi người kịp ngạc nhiên về hành động kì lạ của mình.


    Lại xối nước ào ào trên người, ướt hết cả quần áo, anh cố gắng lay cho đầu óc mình tỉnh hẳn. Những gì anh vừa đối mặt cứ như là một giấc mơ vậy, dù anh đã tự tát mình một cái thật đau và khẳng định rằng đó là sự thật, là những gì anh đã nhìn thấy, đã trải qua nhưng vẫn không sao tin được.


    10 năm, không một lần anh đến thăm chúng nó, không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn, cũng chẳng có một lời chào hỏi, thăm nom nào.


    Anh sợ... sợ rằng bằng bất cứ giá nào anh cũng sẽ chạy đến chỗ chúng nó, ôm lấy chúng nó mà khóc mất.


    Anh sợ cái cảm giác mất mát, anh sợ mình sẽ phải chấp nhận rằng tất cả đã không còn là những gì anh tôn thờ nữa.


    Anh sợ phải đối mặt với chính sự tự hào của anh khi tất cả chúng đã tự lùi dần vào góc khuất từ lúc nào anh chẳng kịp nhận ra.


    Anh sợ...


    - Hyung...


    Một vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, một dáng người nhỏ tựa vào lưng anh, khe khẽ gọi - cái giọng nũng nịu vòi vĩnh của thẳng nhóc DongHae mít ướt. Rồi cứ như thế, cứ thế, những vòng tay cứ dần nhiều thêm, chỗ đứng cứ càng chật thêm, những tiếng khóc cứ dần to thêm, anh cứ càng bị chìm sâu thêm trong cứ cái ôm siết ngày tái ngộ không tên.


    Những tiếng nấc nghẹn ngào cứ mỗi lúc một nhiều hơn và lớn dần lên, những đau thương lại trỗi dậy, cào cấu tâm can, nhưng đồng thời yêu thương và những kỉ niệm cũng ùa về, đầy ắp trong tâm trí anh – chuỗi ngày của quá khứ, của những chàng trai hai mươi, hai nhăm còn bên nhau, chen chúc trong một căn phòng nhỏ nóng nực mà chẳng lúc nào vơi ngớt những tiếng cười hạnh phúc.


    Nước mắt anh cũng rơi, răng anh cắn chặt môi dưới đến nỗi bầm tím hết cả, JungSoo xoay người lại, vòng tay ôm lấy tất cả những gì đối với anh đã từng là đau thương trong một thời gian dài, nhưng giờ lại trở thành một điều bất ngờ nhiều nước mắt.


    Anh lại được tìm về cái cảm giác làm một leader của những cậu nhóc còn chưa trưởng thành, lúc nào cũng mè nheo “hyung, hyung”, cái cảm giác được bao bọc những gì anh trân trọng nhất bằng hơi ấm này.


    - Tại... tại cậu đấy! Đồ vịt già...


    - Hyung...


    - JungSoo hyung... Em nhớ hyung!...


    Có lẽ qua thời gian, qua những thăng trầm của cuộc sống, những cảm xúc trong anh sẽ có lúc bị chi phối, nhưng thật sự, khi gặp lại khoảnh khắc này – cảm giác ấy vẫn cứ vẹn nguyên như ban đầu.


    Vẫn y hệt với lúc cả nhóm lúc nhúc mười mấy đứa trên sân khấu, ôm nhau khóc khóc cười cười, mừng mừng tủi tủi cho ngày giành được Golden Disk Daesang, khi cái tên “Super Junior” lại được xướng lên và những bước chân ấy lại tự hào bước trên thảm đỏ; vẫn y hệt cái cảm giác anh dịu dàng đưa mắt nhìn xuống khán đài sáng rực màu xanh ngọc bích của những mái tóc dài ẩn hiện cùng hàng lệ ướt đẫm hai gò má trong niềm vui chiến thắng; vẫn y hệt cái không khí thiêng liêng, đẹp đẽ nhất khi triệu triệu trái tim cùng hòa làm một trong tiếng nhạc rộn rã âm điệu của “Sorry Sorry”; vẫn là cái ấm lòng dù ngoài trời đang âm độ với những ánh nhìn không cần lời nói cũng đủ để hiểu tất cả – đã cố gắng thật nhiều, làm việc thật chăm chỉ từ lúc bắt đầu con đường mang tên “Pearl Sapphire Blue” của hy vọng, ước mơ, niềm tin và khát khao cháy bỏng được cất tiếng hát để đem đến tình yêu cho hàng triệu con người trên thế giới này, để gần nhau hơn những trái tim tìm kiếm những trái tim khác cùng chung một nhịp đập, hướng về một nơi duy nhất, nhìn ngắm và trao gửi tất cả vào một nơi duy nhất mang tên “Ever Lasting Friends”, dù biết rằng con đường ấy sẽ gồ ghề, mệt mỏi và chông gai lắm, sẽ trắc trở và khó khăn hơn tưởng tượng rất nhiều.


    Những gì đã trải qua là thật, xúc cảm này là thật, niềm hạnh phúc này là thật và nỗi đau cũng đang hiện diện tại nơi đây, ngay lúc này, nhưng nó cũng dần dần bị phai mờ và cuốn trôi bởi những dòng nước mắt – chẳng phải khóc vì yếu đuối, đớn hèn, mệt mỏi mà vì tất cả – cuối cùng cũng được ở bên nhau, cùng quây quần và cho nhau biết những gì đang diễn ra chẳng phải chỉ là một cơn mơ đơn thuần.


    Nhìn ngắm lại từng gương mặt đứng trước mình, JungSoo như sống lại những ngày còn là thực tập sinh của cả nhóm, với nỗi lo sợ chẳng được debut, hoặc có thể thì sẽ chẳng làm được gì với cái mác “Nhóm nhạc dự án” và những kế hoạch nối tiếp nhau đè nặng lên vai tất cả, với lịch làm việc thâu đêm suốt sáng không có thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, chỉ mong có đủ thì giờ để hoàn thành tất cả một cách xuất sắc nhất, hoàn hảo nhất để đem đến những điều tuyệt vời nhất cho FanClub tuyệt vời nhất thế giới – những người đã đem lại ánh hào quang xanh ngọc bích cho họ, luôn ở bên họ để động viên những lúc họ chán chường nhất, an ủi những lúc họ buồn bã nhất, xoa dịu những lúc họ đau đớn nhất, sẻ chia niềm hạnh phúc cho nhau, cùng nắm tay nhau bước đi trên con đường dài dằng dặc mênh mông không bến bờ, không điểm tựa, cùng nhau hát vang bài hát “Marry U” như một lời hứa cho tình yêu vĩnh cửu này, cùng cố gắng hơn nữa để nó tồn tại mãi dù tháng năm đã đi qua, thời xuân sắc đã nằm lại trong quá khứ và những ước mơ kia đã từng trở thành hiện thực, để cùng nhìn nhau và cùng trao cho nhau tình yêu thương vô bờ bến trong con ngươi đen láy không chút vụ lợi, ích kỷ, nhỏ nhen; để viết nên một huyền thoại tạc vào muôn đời lịch sử cho thế hệ mai sau phải đọc và ngưỡng mộ; để cùng dệt cho nhau những tấm thảm xanh đưa nhau đi đến cuối con đường, rồi khi đã cảm thấy mãn nguyện, đầy đủ, sẽ từ từ buông tay nhau và trả lại tất cả về lối xưa chốn cũ, rời khỏi ánh đèn chói lòa của sân khấu để là chính mình, sống cho riêng bản thân mình, để nuôi dưỡng một tình yêu từng được mình tôn thờ và tự nguyện rằng sẽ mãi mãi bảo vệ nó, sẽ không bao giờ lãng quên.


    Super Junior sẽ vẫn mãi là Super Junior – là những chàng trai tài hoa đôi mươi trong lòng những E.L.Fs nhỏ nhắn, dễ thương nhưng cũng dũng cảm và sâu sắc biết bao!


    E.L.Fs sẽ vẫn mãi là E.L.Fs – là những cô gái mặc chiếc áo màu xanh ngọc bích với đôi mắt sáng ngời dịu dàng nhìn mãi về một hướng, trao đi bao yêu thương mà không bao giờ hy vọng sẽ được đáp lại; khuôn miệng mỉm cười hạnh phúc ngày tất cả đã tìm thấy cho mình một điểm tựa vững chắc để tựa vào khi bước chân vào dòng đời xô bồ, hỗn độn và bon chen nhau kiếm sống.


    Super Junior sẽ vẫn mãi là những Super Man của E.L.Fs – những anh chàng siêu nhân đẹp rạng ngời mang âm nhạc đến và kết nối hàng triệu E.L.Fs trên thế giới lại với nhau.


    E.L.Fs vẫn sẽ mãi là “Những người bạn vĩnh cửu”, luôn ở bên Super Junior cho đến những giây phút cuối cùng, cùng hít thở, cùng sống, cùng những nhịp đập của trái tim mơ về ngày mai tươi sáng.


    Super Junior và E.L.Fs sẽ mãi là người yêu của nhau – với tình yêu kì lạ, tuy buồn, tuy nhiều nước mắt và nỗi buồn nhưng đẹp và kiên cường nhất thế giới – những con người yêu nhau sâu đậm dù chưa một lần ngả vào vòng tay nhau, chưa từng tựa đầu lên vai nhau nghe nhau thủ thỉ, chưa từng kể cho nhau nghe những nhọc nhằn cay đắng trong cuộc sống, chưa từng trao cho nhau những cái ôm siết riêng tư, chưa từng sánh bước bên nhau, tay trong tay nguyện thề hẹn ước; chưa từng một cái hôn ngọt ngào đúng nghĩa cho một tình yêu,...


    Bởi vì chỉ có người trong cuộc mới hiểu và hiểu sâu sắc những gì đã trải qua, đã gìn giữ, để trưởng thành thêm chút nữa những rung động đầu đời.


    Rồi ngày mai dù đến dù không, thì những gì đã xảy ra vẫn sẽ mãi là thứ được mỗi con người mang trong mình ước mơ màu Xanh ngọc bích sẽ giữ gìn mãi.


    Vì đã yêu, cho nên đến cuối cùng, vẫn chỉ là yêu, yêu bằng cách đơn giản nhất, nhẹ nhàng nhất, ngây ngô nhất, ngốc nghếch nhất, mù quáng nhất, đau đớn nhất nhưng cũng sâu sắc nhất, chân thành nhất, dịu dàng nhất, đẹp nhất...




    ...
    Ngày hôm đó tiệm hoa Angel’s Flowers treo biển đóng cửa vô thời hạn với lí do chủ tiệm đi nước ngoài... dưỡng lão, nhưng người qua đường thỉnh thoảng vẫn nghe thấy thanh âm của những tiếng gào rú, tiếng loảng xoảng đập phá, tiếng cằn nhằn hay chỉ đơn giản là những tiếng cười rộ lên đằng sau cánh cửa im lìm đóng chặt.


    Sẽ không còn Super Junior nữa – vì đó là sự thật, nhưng sẽ mãi mãi là những thiên thần màu xanh ngọc bích trong đôi mắt E.L.Fs, sẽ chỉ là một Park JungSoo với lúm đồng tiền yêu yêu dù đã rời xa cái thời đôi mươi lâu lắm rồi nhưng nụ cười vẫn không thôi tắt trên môi, là tấm gương về nghị lực phi thường và niềm tin vững chắc vào tương lai.


    Sẽ chỉ là một Kim HeeChul là niềm tự hào của bao E.L.Fs với trình tự sướng không để đâu cho hết, khác người nhưng vẫn đẹp cả về ngoại hình lẫn tâm hồn của một con người mang nhiều đau thương mà chưa bao giờ biết rơi lệ lụy ngã.


    Sẽ chỉ là một HanKyung từ Đại lục xa xôi tìm đến xứ sở kim chi mong thực hiện ước mơ của đời mình, và giờ đây đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ quên, không bao giờ muốn quên và cũng không bao giờ được phép quên đối với mỗi cô gái màu xanh ngọc bích.


    Sẽ chỉ là một Kim JongWoon khép kín, tuy hơi có chút khác người nhưng lại dễ dàng khiến người ta có cảm tình bởi giọng hát trầm ấm ngọt ngào, là một âm sắc dịu dàng điền vào khoảng trống của một bản nhạc hỗn tạp, xô bồ của thế sự.


    Sẽ chỉ là một Kim YoungWoon – hình ảnh của một người đàn ông đầy trách nhiệm và luôn lo lắng cho E.L.Fs, là một bờ vai vững chãi để tựa vào những khi bế tắc, mệt mỏi.


    Sẽ chỉ là một Shin DongHee với dáng người tròn trịa – niềm tự hào của “Hội những người thừa cân”, là sự thôi thúc phấn đấu của mỗi E.L.Fs.


    Sẽ chỉ là một chàng trai dịu dàng nhưng vẫn mạnh mẽ với cái tên Lee SungMin mang lại ánh sáng ấm áp sưởi ấm cho cuộc đời lạnh lẽo này, là một viên kẹo ngọt ngào dành cho những ai biết sẻ chia, biết yêu thương cuộc sống.


    Sẽ chỉ là một Lee HyukJae với niềm đam mê cháy bỏng trong những bước nhảy điêu luyện và đáng là niềm tự hào của Super Junior, là một cuốn sách hay đọc mãi không bao giờ thấy chán và mỗi lần đọc sẽ là một lần E.L.Fs nghiệm ra được nhiều điều hay, nhiều điều đẹp từ nó.


    Sẽ chỉ là một cậu nhóc tên Lee DongHae làm việc hết mình vì ước mơ của cha, yêu quý và rất mực hiếu thảo với gia đình, là liều thuốc giảm đau cho mỗi E.L.Fs khi gặp tổn thương.


    Sẽ chỉ là một Choi SiWon khá giả nhưng chẳng bao giờ dựa thế gia đình mà luôn đi lên bằng chính đôi chân của mình, đôi lúc chững chạc nhưng đôi lúc lại như trẻ con.


    Sẽ chỉ là một Kim RyeoWook ngọt ngào, nhỏ nhẻ với nụ cười dễ thương mang hình ảnh của một người chồng mẫu mực mà bao E.L.Fs mơ ước, là khoảng lặng trong tâm hồn để tìm về mỗi khi thấy cuộc đời này quá vội vã, mỗi khi cần sống lại những kí ức mang tên “Super Junior”.


    Sẽ chỉ là một Kim KiBum không bao giờ nói nhiều nhưng người khác vẫn hiểu những điều sâu thẳm trong đáy mắt ấy, làm việc hết mình mong tô đậm thêm màu sắc cho cái tên Super Junior trong ngành giải trí.


    Sẽ chỉ là một chàng trai có cái nickname “Miracle” với cái nhếch mép đáng yêu, hội tụ tất cả những tật xấu trên đời này, luôn khiến người khác thấy lo lắng nhưng cũng làm họ cười thật nhiều, là người con trai cuối cùng và duy nhất hoàn thiện con số mà bao E.L.Fs tôn thờ...


    Sẽ chỉ là những cô nàng đến từ mọi vùng miền của mọi đất nước trên hành tinh được bao bọc bởi ¾ là màu xanh ngọc bích, tuy tính cách, suy nghĩ, phong tục tập quán, lối sống,... khác nhau, nhưng đều vui vẻ chia sẻ cho nhau tình yêu chung lớn nhất, đẹp nhất dành cho một cái tên đặc biệt nhất, duy nhất và mỗi lần nhắc đến họ, E.L.Fs sẽ mãi không bao giờ hết chuyện để nói. Rồi sau này khi mỗi cô gái ấy bước đi trên con đường của riêng mình, dù cho bao nhiêu năm trôi qua nữa, khi họ đã đã có một gia đình của riêng mình, lo toan những thứ lớn lao hơn bây giờ, thì mỗi khi thoáng thấy bóng dáng chiếc áo màu xanh ngọc lẫn vào dòng người đông đúc và hối hả trên phố, họ sẽ lại gọi nhau ý ới, mỉm cười nhìn nhau và gật đầu đầy hạnh phúc vì họ biết, không chỉ có một mình họ còn nhớ, còn nuôi dưỡng tình yêu “ảo” ấy.


    Kết thúc của một tình yêu là chia tay, kết thúc của một nỗi nhớ là quên lãng, kết thúc của những chuỗi ngày hạnh phúc và đau đớn và nước mắt, kết thúc những ngày tháng mơ mộng là thực tại khắc nghiệt, kết thúc những hy vọng này là sự nuối tiếc khôn nguôi,...



    Nhưng đối với E.L.Fs, kết thúc của một tình yêu là một tình yêu khác lớn lao hơn, cao thượng hơn – những người đối với họ từng là người xa lạ hoặc những người họ ghét, sau đó trở thành người họ yêu thương, mà mỗi cô gái vẫn thường đùa nhau gọi đó là “chồng” của mình rồi sau đó lại trở về với chính vị trí lúc ban đầu – một Idol mà họ mến mộ và tôn thờ suốt đời.


    Kết thúc của những chuỗi ngày nhớ mong là sự lắng sâu, là đem những khuôn mặt ấy, những giọng hát ấy, hình ảnh đẹp nhất ấy gửi lại sâu thật sâu vào trái tim, để không ai có thể lấy ra, không ai có thể cướp đi cũng như xóa mất nó khỏi tâm trí họ.


    Kết thúc những chuỗi ngày hạnh phúc là nụ cười thanh thản, mãn nguyện vì những gì họ cố gắng suốt đời để bồi đắp, nuôi dưỡng cuối cùng cũng có kết quả, và những người họ yêu cuối cùng cũng tìm thấy nửa kia của mình, rời xa giới giải trí mệt mỏi và sống một cuộc sống như bao chàng trai khác trên thế giới này.


    Kết thúc những ngày tháng mơ mộng là những trải nghiệm thực tế đáng trân trọng, họ sẽ tự hào vì mình đã từng biết yêu, từng yêu hết lòng và trao trọn trái tim cho một chàng trai nào đó.


    Kết thúc những chuỗi ngày hy vọng này là những hy vọng khác đầy thiết thực hơn, về một “kiếp khác” không có Super Junior, không có E.L.Fs, không có tình yêu “buồn nhất thế giới”, không có SM, không có Lee SooMan, không có những gì khiến tình yêu của họ phải rơi nước mắt thêm bất cứ một lần nào nữa, tất cả những thứ ấy sẽ trở thành “thì quá khứ”, sẽ chấm dứt mãi mãi.


    E.L.Fs là những cô gái ích kỷ, nhưng họ vẫn có đủ cao thượng để cho đi mà không đòi hỏi sự đáp trả, vẫn có đủ sự mạnh mẽ để ru ngủ những thao thức một thời của mình...
    ...
    ...




    Có khi nào một buổi sáng thức dậy, mở mắt ra và anh lại nghe thấy...


    - JungSoo hyung! Sao hyung cứ dậy muộn hoài vậy! Mau lên đi! Sắp trễ giờ làm rồi kìa!


    - Uhm~... để hyung ngủ thêm tí nữa đi YoungWoonnie, tối nay hyung hứa sẽ cho em đi uống với hội bạn.


    - Em cóc cần lời hứa của hyung! Mau phi ra khỏi giường ngay cho em!


    - HeeChul! Con HeeBum lại mang... ờ... cái áo khoác của tôi đi đâu rồi?


    - Tìm nó chứ tìm tôi làm gì? Tôi lấy áo của cậu chắc? Mà... HanKyung ơi, có cơm chiên chưa?~


    - Không có! Nhịn hết!


    - Tiên sư nhà cậu, hôm nay có gan cãi lại ông đấy hử? Chết này!


    - Ahhhh! Cậu hành hung tôi nhé! Không nấu cơm cho cậu nữa!


    - Ôi trời ơi ai thả giày vào bể cá của tôi thế này?


    - Thằng Kim KyuHyun đấy! Hôm qua thấy nó léng phéng lại chỗ đấy mà.


    - Nó đâu! Không ra đây ông “tìm diệt” thì đừng có trách!


    - Hyuk! Underwear của hyung đâu? Sao em cứ tự tiện lấy mặc mà không hỏi gì hết thế hả?


    - Em không có!


    - Nói láo! Cái thứ ló ra màu hồng chóe hiệu D&G kia ở đâu ra?


    - Em không có! Không có mà!


    - Lôi cổ nó ra khỏi cái máy tính đi SungMin! Mau lên không nó chết luôn trong StarCraft đấy!


    - Hyung lo việc của mình đi, đừng nhiều chuyện xía vào chuyện của người khác! SungMin hyung còn bận đi đòi underwear của mình rồi!


    - Hyung! Hộp sữa em để trên bàn đi đâu mất rồi! Cả miếng pizza đang ăn dở nữa!


    - Thằng Hae lấy cho cá ăn rồi, ăn tạm cái khác đi!


    - Lee DongHae!!!


    - Ông bóp cổ thằng nào con nào ăn trộm quyển truyện tranh của ông!


    - Con Heebum quý hóa nhà cậu đấy!


    - Kim YoungWoon! Hyung nuôi cậu để cậu bóp cổ hyung lôi đi như thế hả? Con em kiểu gì thế này?


    - Hyung dạy hư chúng em chứ ai? Còn bây giờ... đi đánh răng mau lên!


    - Jo KyuHyun! Đĩa game của anh cậu lại chôm mất rồi hả? Trả lại đây mau lên!


    - Kim KiBum đấy, không phải em!


    - Lại còn nói trổng, hôm nay hyung không đập mày hyung mang họ của DongHae!


    - Họ ai cũng là “Lee” mà, hyung tưởng chơi em được à?


    - Á à, lại còn cãi! Đứng lại mau!


    - Oh My God! Ai nhét chung quần áo trắng với quần áo màu của em đi giặt thế này?


    - Cái thằng cha vừa ba chân bốn cẳng chạy ra từ nhà tắm mà trên mồm còn nguyên kem đánh răng ấy, em trù cho hắn chết dịch luôn đi! Há há...


    - Amen! Chúa phù hộ cho chúng con!


    - Chảo cơm cháy rồi! HanKyung hyung, sao hyung bỏ đi mà không nói em?


    - Á, hyung quên!


    - Loạn quá, loạn quá đi mất!


    Sẽ có thể nhé! Dù thật hay nó chỉ đơn giản còn tồn tại và ẩn khuất đâu đó trong tiềm thức của anh, và của mỗi chúng ta...


    Sẽ còn tiếp, những câu chuyện bất tận về tình yêu lạ kì của những con người lạ kì...


    ...
    ...
    ...


    To be continued...
    ~ Ankan ~
    Là gió, là bụi đỏ, và nhạt mờ em tôi...
    Ngày 10/03/2012, lưu bút.
    • Like Like x 32
    • Agree Agree x 2
  3. Kennydn97kd Freelance Subber

    Message Count:
    1,761
    Likes Received:
    6,031
    Reputation:
    27,561
    Ratings Received:
    +18 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Đầu tiên, tôi muốn cám ơn author vì đã cho tôi đọc một fic tuyệt vời như thế. Không phải là những câu chuyện tình lãng mạn, mà là một câu chuyện lấy đi cả tiếng cười và nước mắt của người đọc. Nói sao đây nhỉ? Nếu không có những dòng bị lỗi type thì tôi sẽ không mất hứng như thế này. Nhưng về phần màu sắc, tôi cảm thấy nó rất hài hòa, gây cho tôi hứng thú khi đọc. Phải nói đây là một fic khiến tôi thật sự cảm thấy thích và muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Đọc fic, tôi có cười, nhưng cũng bật khóc. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tan rã. Có lẽ là do tôi quá mơ mộng, không thực tế. Tôi cũng biết trên đời này không có gì là mãi mãi cả. Nhưng chẳng phải dù tan rã, họ vẫn xem nhau như anh em sao? Kí ức của họ không bao giờ phai nhòa, đối với ELF - những cô gái, chàng trai cầm những quả bóng xanh ngọc bích; và cả Super Junior - những con người tuyệt vời. Nếu thật sự có ngày này, tôi mong rằng mọi người sẽ luôn nhớ về nhau như author đã viết. Tôi có thể nhận một sự tin tưởng chứ?^^

    Fic rất hay. Sâu lắng ở shot đầu, sau đó là sự vỡ òa trong hạn phúc khi họ gặp lại nhau. Vẫn nhưng tiếng cười đùa, vẫn những câu châm chọc lẫn nhau. Nhưng mấy ai biết rằng, tình cảm của họ dành cho nhau, tốt đẹp biết bao. Phải nói rằng, khi đọc những dòng đầu tiên, tôi đã nghĩ mình sẽ không thể nào đọc tiếp được nữa. Tôi sợ phải nghĩ đến việc họ tan rã, sợ họ sẽ quên mất họ đã từng có những con người ủng hộ hết mình. Tôi sợ...

    Tôi thật sự khâm phục author. Tôi không thể nào viết hay được đến thế. Tôi muốn nhấn thật nhiều like nhưng làm sao bây giờ, tôi chỉ có một nút like *cười*. Cuối cùng, tôi mong rằng mình sẽ đọc được nhiều fic như thế này. Chúc một ngày tốt lành!

    Dành tặng cho tất cả ELF: Dù họ có tan rã, chúng ta vẫn là bạn chứ? ^^
    • Like Like x 10
  4. Parksujuful 360Kpop Member

    Message Count:
    21
    Likes Received:
    40
    Reputation:
    34
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Bạn đã nói là mình có thể bình luận tùy theo cảm xúc với từng câu chữ, đúng không?
    Mình rất muốn có thể viết được một bài bình luận, nhưng kì lạ là sau khi đọc, mọi thứ đều bay mất. Tất cả những gì đọng lại là thứ cảm xúc vừa muốn cười vừa muốn khóc mà fic của bạn mang lại...

    Rất, rất, rất cám ơn bạn. Bạn nói rằng bạn chỉ là một "kẻ chen chân", nhưng thậm chí bạn còn hiểu SJ và ELF còn hơn cả chính ELF nữa... Cám ơn bạn rất nhiều...

    Trừ việc cám ơn ra, mình vẫn phải bình luận về fic...Nhưng, những gì mình có thể nói chỉ là TUYỆT VỜI. Xin lỗi...Mình chỉ biết nói có vậy thôi...Cổ họng mình giờ đang nghẹn lại, và đầu óc cũng không thể nghĩ được gì nữa, cũng vì tác phẩm của bạn...

    Chúc bạn vui vẻ! Cám ơn một lần nữa!
    • Like Like x 7
  5. udonshinta13 360Kpop Member

    Message Count:
    8
    Likes Received:
    11
    Reputation:
    14
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chị ơi, có thể trả lời em một câu hỏi được không?
    Chị đã làm E.L.F từ bao giờ?

    Chị là một chút tò mò của em thôi, không có ý gì đâu. Chớp mắt cái đã 10 năm Sj bên nhau chị ha. Dù bây giờ Sj của chúng ta có được xưng tụng như thế nào đi nữa thì sao em vẫn thấy có gì đó thật trống trải, bỗng nhiên em nhận ra có quá nhiều thứ dối trá, quá nhiều thứ biến mất đi và chúng làm em sợ đến mức hoài nghi tất cả đều không thật

    Chị ơi, em nhớ ghê cái thời chúng ta có một đám nhóc con đầu xù như ổ rơm, quậy không biết trên dưới, cố gắng hết sức mình trên sân khấu để rồi khi về lại sau cách gà thì khóc như những đứa trẻ

    Tất nhiên là bây giờ SJ của chúng ta vẫn khóc, vẫn cố gắng nhưng có gì đó không như xưa. Dù cho không phải những ngày tháng xưa là hoàn hảo cho tất cả. Tất nhiên là mọi thứ đều phải thay đổi, không ai cứ ở mãi trên một con đường mà em thì có thể là quá tham lam, quá lo nghĩ hoặc có thể là cả hai khi đòi hỏi các anh bên nhau vui cười như ngày xưa ấy

    E.L.F chúng ta cũng đã thay đổi, chúng ta bây giờ có đôi khi hay vịn vào các thì quá khứ đơn có từ "sang" của E.L.F's Marry u, hay một biển xanh tràn ngập trước tòa nhà SM với thông điệp SJ + - 1 = 0 mà tự vỗ ngực hô rằng mình là fc tốt nhất/hùng hậu nhất/yêu thương nhau nhất...v.v... mà không tự nhìn lại chúng ta đã làm gì ở thì hiện tại này. Cãi vã, kiêu ngạo và đôi khi trở nên quá quắt, coi rằng mình luôn đúng khi dựa vào những thì quá khứ đơn xưa kia, em không nói fc mình toàn người như thế hay fc mình dở, thật ra thì em luôn tự hào khi giải thích cho bất cứ ai hỏi ý nghĩ của từ E.L.F (tin em đi, em đã, đang và chắc chắn sẽ luô làm như vậy) nhưng đôi khi em thấy buồn khi mọi thứ thay đổi

    Chị ơi, có quá nhiều thứ để nói nhưng em không thể diễn đạt ra hết đươc (vì khi nghe tiếng bàn phím lọc cọc thì em lại quên mất tiêu những gì muốn nói ~^^~), nên có lẽ cái comment này chỉ đến đây thôi, mà hình như đây cũng không hẳn là comment, vì em thấy có nói gì về fic đâu *tha lỗi cho em*

    Cuối cùng, xin cảm ơn chị vì đã viết fic này, khi đọc nó, em có cảm tưởng như khoảng thời gian hạnh phúc của chúng ta được lưu giữ như những đoạn băng trên youtube ah. Hai chap trên chị viết về SJ, vậy chị có thể dành một chap dù là bé xíu cũng được, để nói về chính chúng ta - những "ác quỷ cánh xanh lè" ^^

    P/S: nếu chị thấy khó chịu vì em gọi chị là "chị" thì cho em xin lỗi, vì em không thích gọi ss, thế thôi. Nhưng nếu chị thật sự không thích, em sẽ gọi chị là ss ha
    Cùng nghe "Our Love" nha chị :D:jun:
    • Like Like x 8
  6. dung_noi_yeu_em 360Kpop Member

    Message Count:
    20
    Likes Received:
    128
    Reputation:
    129
    Ratings Received:
    +1 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    @ Kennydn97kd: Đầu tiên xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã đọc và bỏ thời gian com cho fic của tôi. Không hẳn là lần đầu tiên viết hay post foc, nhưng là lần đầu tiên - với cái fic đầu tiên thuộc về riêng bản thân tôi, xuất phát từ những gì tôi nghĩ và cảm nhận về thế giới màu xanh của Super Junior và ELF. Thật sự xin lỗi vì trong quá trình edit vẫn để xảy ra lỗi type, nhưng tôi đã khắc phục nó sớm nhất có thể. Căn bản tôi là một người tuy vẫn mơ mộng, nhưng cũng xa lắm rồi cái thời cứ bô bô "SuJu thuộc về riêng họ và ELF" hay "Không gì có thể chia cắt họ", cũng bởi tôi sống hơi thực tế, suy nghĩ có hơi khiến người khác thấy như bị bóc mẽ khi nói chuyện cùng và tất nhiên - trong mối quan hệ giữa rds và au như thế này nữa. Tôi không là một ELF nên chẳng thể nào dành cho họ tình cảm trọn vẹn được như các bạn, cũng không thể nào hiểu được họ nhiều và sâu sắc như các bạn, đây cũng chẳng phải thứ gì hay ho cho lắm, mà chỉ đơn giản là những gì tôi áp đặt cho họ qua đôi mắt không mấy sáng sủa của mình, bản thân làm sao biết được nếu như họ rơi vào tình cảnh như vậy, họ sẽ có những suy nghĩ như thế, hành động và cảm nhận như những gì tôi nghĩ được.

    Cuối cùng vẫn là tôi rất cảm ơn bạn! Kamsa!

    @ Parksujuful: Với tư cách một author, tôi cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đọc và yêu thích fic của tôi^^

    Thật vui vì những gì bạn cảm nhận cũng giống như tôi cảm nhận được khi đưa tay type từng dòng, từng dòng trong fic này. Lúc đang viết, tôi đang nghe Click nên những cảm xúc đan xen lẫn lộn vào nhau rất nhiều, rất nhiều những thứ tôi thậm chí còn không thể tự mình giải thích nổi. Post cái rep này cũng không hẳn là một cái rep cho rds mà giống một câu chuyện hơn, nhỉ?

    @ udonshinta13: Cảm ơn bạn đã chia sẻ những cảm nhận của mình với tôi, nhưng thật sự thì tôi không phải ELF, chỉ là một fan đơn thuần của họ thôi, và tôi biết từ khi mình lai tạp thì Cass cũng chẳng Cass mà ELF cũng chẳng là ELF rồi. Còn từ bao giờ, thì có lẽ là gần 3 năm bạn ạ, không dài, không ngắn nhưng những gì cô bé Mizzle cho tôi biết về SJ cũng đủ để đựơc tự xưng là một fan và có đủ tư cách để viết một cái fic như thế này, bằng chính những gì tôi biết được từ Mju. Fan được chọn Idol, nhưng tôi thấy mình đã quá nhiều để dành thêm tình cảm cho bất cứ một thứ gì khác, cho nên những gì có trong fic cũng chỉ là sự gắn mác cho thứ mà tôi tôn thờ.

    P/s: Bạn gọi thế nào cũng được, tôi không quan trọng vấn đề xưng hô đâu, tôi 90, nhé!

    Chân thành cảm ơn các bạn lần nữa! *Cúi đầu*
    • Like Like x 11
  7. meomuopbun 360Kpop Member

    Message Count:
    563
    Likes Received:
    2,384
    Reputation:
    688
    Ratings Received:
    +0 / 20 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Có thật au ko phải là ELF ko z? Mình thật khâm phục au, au ko là ELF nhưng lại có thể viết 1 fic hay và ý nghĩa cứ như au là 1 au là 1 ELF z đóa *bội phục bội phục*
    Mặc dù mình bít sẽ có 1 ngày tan rã nhưng mình chưa 1 lần ngồi tưởng tượng xem các oppa sẽ như thế nào, sống ra sau, cảm xúc như thế nào,…..có thể vì mình vẫn chưa đối mặt với điều đó đc…..mình lun xem các oppa là thần tượng, lun xem những nỗ lực, cố gắng của các oppa như 1 tấm gương để mình phấn đấu, cảm động với tình anh em của họ và mình lun có 1 suy nghĩ “các oppa giỏi thật, tuy lịch diễn dày đặc nhưng các oppa học rất giỏi”…..và dường như mình đã quên….quên các oppa cũng là những con ng` bình thường như chúng ta….có yêu ghét hờn giận…..nhưng lại ko thể thể hiện ra dc…..ko dc sống thật với bản thân….đó là 1 thiệt thòi lớn….mình thật ích kỷ…..chỉ hi vọng SJ ko bao giờ tan rã mà ko nghĩ đến các oppa sẽ phải chịu những j`
    Sr au mình comt có vẻ lạc đề và lung tung nhưng đó là suy nghĩ và cảm nhận của mình về các oppa “ôi trình văn của mềnh thật là…lủng củng thật”
    Tuy các oppa ko còn là thành viên của SJ và mỗi ng` theo một lối đi riêng nhưng tình cảm của họ ko bao giờ thay đổi, họ như những ng` anh em z……hì nếu sau này 13 ng` họ sống cùng nhau thì hay bít mấy nhỉ…..1 khu biệt thự gồm 13 tầng sắp theo thứ tự thành viên……mỗi tầng dành cho vợ chồng con cái của thành viên đó…… yàà….như z sẽ vui lắm lắm lun í và họ sẽ ko bao giờ xa nhau nữa…..haizz ước mơ cũng chỉ là ước mơ mà thôi hux
    Điều cuối cùng là mình mún cảm ơn au vì đã viết 1 fic có ý nghĩa như z *cúi đầu*
    • Like Like x 4
  8. chuxulovesuperjunior 360Kpop Member

    Message Count:
    1
    Likes Received:
    0
    Reputation:
    100
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    thực sự đọc xong fic của bạn tôi đã khóc rất nhiều mỗi lần chỉ dám đọc ít sợ khóc nhiều quá mẹ biết...........MÌnh chưa từng nghĩ đến ngày SJ không còn trên sân khấu nữa...Bạn làm mìn quay lại thực tại thực tế buồn có thể Sj sẽ tan rã.Mình ít đọc fic nên không biết nhiều......Nhưng đối với mình đây là fic hay nhất viết về SJ và elf mình từng đọc !!!!!!!!!!! cảm ơn bạn nhiều
    --- Double Post Merged, May 10, 2013 ---
    Học lớp 9 rồi fic của bạn không chỉ khiến mình nghĩ đến phút chia tay của SJ vs ELF mà còn của tuổi học trò nữa cũng sắp rồi .........Buồn lắm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Share This Page