Bad Guys
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[T] Android [Long fic| HanChul]

Discussion in 'Fan Fic' started by Gal, Dec 3, 2011.

  1. SangMi 360Kpop Member

    Message Count:
    26
    Likes Received:
    678
    Reputation:
    375
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    A~ Giờ con mới để ý thấy nha~
    Cách hành văn của appa hệt như con người của appa luôn ấy =)))))
    "Chú em" =)) y chang a~ =))

    À vâng, part 2 có hắn nhưng lại là đánh nhau ==!
    Cơ mà hấp dẫn a~ ;))
    Con thích cách appa miêu tả xen kẽ hai cuộc đánh nhau, rất hay~
    Mà thôi, con phải học bài, comt nhiêu đó thôi.
    Pp appa~ hwaiting~ con hóng chap mới.
    • Like Like x 1
  2. Gal 360Kpop Member

    Message Count:
    423
    Likes Received:
    569
    Reputation:
    5,273
    Ratings Received:
    +1 / 12 / -0
    Awarded Medals (2):
     
    Chap 10: Thư giãn tí cũng tốt cho sức khỏe, nhỉ?

    Tháng tư lẽ ra vẫn còn là thời gian của những buổi sáng trời trong xanh, tràn ngập ánh nắng vàng ươm cùng không khí oi bức. Nhưng hôm nay, từ tờ mờ sáng, trời đã mưa tầm tã. Không bầu trời xanh, không mây lượn lờ trôi, không nắng vàng, chỉ có nước như trút từ trên trời xuống. Cảnh vật ẩn hiện mờ mờ ảo ảo sau làn nước. Mưa phủ lên khắp nơi một bầu không khí ẩm ướt lành lạnh, làm mọi người chỉ muốn được ấm áp nằm lì trong lớp chăn dày. Và Park In Young cũng không phải ngoại lệ. Với tay sang chiếc bàn cạnh giường, đập nát cái đồng hồ xấu số đang kêu inh ỏi, cô gái xinh đẹp cuộn mình trong chăn, tiếp tục ngủ như một chú mèo lười nhác. Chỉ đến khi hơn mười chiếc đồng hồ còn lại trong phòng đồng loạt kêu ầm ĩ thì cô mới lồm cồm chui ra khỏi chăn, khuôn mặt ngái ngủ hiện rõ vẻ tức giận, lầm bầm, Lẽ ra không nên để mấy cái thứ đó quá xa tầm với như vậy.


    In Young tốn mất một tiếng rưỡi cho việc vệ sinh cá nhân, thay đồ và trang điểm mỗi sáng. Hôm nay cô tốn thêm mười lăm phút để thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm trách ông trời, Lẽ ra ông nên cho mưa xuống vào ban đêm để tôi được ngủ ngon hơn. Và bất chợt, như thể nhớ ra một chuyện gì đó, cô vội chộp lấy điện thoại, bấm lia lịa đến khi tìm thấy chữ “Calendar”, rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy hôm nay chỉ là một ngày bình thường như bao ngày, chẳng có kỉ niệm gì cả.


    - May phước hôm nay không phải ngày đó…



    Tay ôm một xấp tài liệu dày cộp, chân mang đôi giày gót nhọn cũng cỡ mười phân, In Young vừa đi vừa nhìn ra cửa sổ. Và hậu quả của việc “chân bước một đằng, mắt nhìn một nẻo” là cô đã va phải một người đi ngược hướng với mình. Còn hậu quả của việc mang đôi giày mười phân kia là khả năng giữ thăng bằng của In Young trở nên cực kì kém cỏi. Cô ngã xuống sàn, giấy bay tứ lung tung. Còn đang mải xuýt xoa chỗ vừa bị đập xuống đất, In Young nghe tiếng người kia hốt hoảng:

    - Ôi… Tôi xin lỗi! Là tôi không chú ý! Để tôi đỡ cô dậy!


    Thì ra anh ta cũng không nhìn đường như mình. Vừa nghĩ, In Young vừa nắm lấy bàn tay chìa ra của người kia để đứng lên. Cô vừa định nhìn xem đó là ai, và cũng định cảm ơn nhưng khi vừa nhìn thấy mặt anh ta thì cô dường như á khẩu.


    Bởi vì người đang đứng đối diện cô hiện giờ là Lee Teuk, cũng đang mang một khuôn mặt sững sờ.



    Sự yên lặng chỉ kéo dài vài giây. Lee Teuk nhanh chóng nhặt hết tất cả giấy tờ đang rơi vung vãi của In Young lại, đặt hết vào tay cô, lầm bầm “Xin lỗi vì đã va phải cô, tiến sĩ Park” rồi bỏ đi trước khi In Young tìm lại được tiếng nói của mình.


    Chỉ khi Lee Teuk đã đi khuất, In Young mới thoát ra khỏi trạng thái “đơ cứng”. Ngay sau đó, cả người cô bắt đầu run bần bật, như đang phải kiềm nén một thứ gì đó đang chực tuôn trào.


    - Tiến sĩ Park…



    Vội lấy tay chùi đi những giọt nước vừa xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp, In Young nghiến chặt răng lại để ngăn mình òa khóc.


    - Em gọi chị là “tiến sĩ Park” sao… Jung Soo…

    .
    .
    .



    - Thời tiết hôm nay xấu tồi tệ hại.



    Han Geng chán chường nhìn ra trời mưa trút nước bên ngoài, thở dài than vãn. Vốn dĩ sáng nay anh định rủ Suzy cùng Kim Hee Chul và cả Jia đi ra ngoài làm một bữa no nê để “mừng được thăng chức” và “thắt chặt tình đồng chí”. Ấy thế mà vừa mở mắt đã nghe tiếng mưa rào rào bên ngoài, lòng Han Geng như chứa một cục đá tảng. Đã đốt nhang cầu nguyện cho mưa mau hết, thế mà lại tầm tã suốt ba tiếng liền chẳng có dấu hiệu dứt, hay ý ông giời muốn Han Geng phải bắc thang lên tuốt trên ấy mà đốt cho ông ba cây nhang? Thề với lòng, nếu mà lên được trên ấy thì Han Geng sẽ chẳng rỗi hơi mà đi đốt nhang đốt hương gì sất. Đốt thiên đình rồi tự lên làm ông giời luôn cho nó nhanh.


    Trái lại, đi bên cạnh anh, Suzy lại trông khá là tươi tắn. Bình thường thì cô chẳng bao giờ bàn tán gì ba cái chuyện thời tiết – ý trời mà, tránh sao được. Ấy thế mà hôm nay, cô hào hứng đến mức buột miệng phản bác lời Han Geng:

    - Đâu, đẹp thế này cơ mà.



    Suzy vừa dứt lời, thì ông giời bảo thần sấm rền rĩ mấy phát như thể đánh trống mừng tìm được người tri kỉ. Han Geng quay sang nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc gần như là hãi hùng, tự hỏi bản thân, Hôm nay Suzy có nhầm thuốc với kẹo ngậm?


    Trong khi Han Geng còn đang mải băn khoăn tự hỏi xem hôm nay Suzy đã uống nhầm loại thuốc gì thì cô đã hào hứng nắm lấy áo anh mà chạy như bay lên mấy tầng lầu.


    - Nhanh lên, mưa mà hết thì uổng lắm.


    Khi nghe Suzy vừa chạy vừa huýt sáo yêu đời, Han Geng thầm nghĩ, Tất cả các loại thuốc có hình tròn nên được đem tán hết thành bột rồi bỏ vào viên con nhộng để khỏi bị nhầm thành kẹo dẫn tới thần kinh bất thường như vầy nữa.

    .
    .
    .


    Nơi Suzy dẫn anh đến là sân thượng. Đây thường là nơi không một bóng người, vì chẳng ai rỗi việc mà leo hết hai mươi tầng lầu để lên đến đây (không ít người luôn than phiền rằng một tòa nhà to tổ chảng thế này mà lại không có thang máy), dù là để hóng mát. Đây càng không phải địa điểm lý tưởng để lai vãng tới vào những ngày mưa gào gió thét như thế này, trừ những kẻ có ý định tắm mưa, vì nó không có mái che. Việc Suzy dẫn mình đến đây giữa lúc sấm rền chớp rĩ làm Han Geng thật sự tin rằng cô ấy đã phải nốc hết cả vỉ thuốc vào buổi sáng


    - Bộ cô muốn tắm mưa hả?


    Han Geng lên tiếng hỏi dò. Suzy, rất vô tư, quay lại nhe răng cười:

    - Chậc… Cũng không hẳn là vậy… Nhưng trước sau gì chẳng phải tắm.




    Suzy thật sự tâm thần rồi, Han Geng kết luận, Thề có Đức Phật, Chúa và cả Thánh Ala, không bao giờ cho cô ấy đụng vào bất cứ thứ gì được gọi là “thuốc” nữa.



    - Thôi đi, tôi không có điên đâu mà anh làm cái mặt đó. Đây là sân tập riêng của chúng tôi, bây giờ là của cả anh nữa đấy.


    Han Geng nhận ra Suzy hoàn toàn tỉnh táo khi cô hào phóng tặng anh một cước vào bụng, làm anh phải quỳ xuống ôm bụng kêu đau trong khi cô cười nắc nẻ. Đến khi đứng trở lên được, Han Geng nhìn cái thời tiết đáng chán ngoài kia, rồi nhìn sang Suzy, méo miệng hỏi, tay đưa lên như để phòng hờ sợ cô hứng chí mà bồi thêm cú nữa:

    - Rồi rồi… Đây là sân tập riêng… Nhưng có nhất thiết phải tập giữa mưa giông thế này không? Tôi mà cảm lạnh thì cô chăm tôi nhé?


    Hỏi xong, Han Geng vội né ra xa, vì trông Suzy như muốn tặng anh "hàng khuyến mãi".


    - Đồ khờ, lâu lâu tắm mưa một lần thì chỉ có con sên nó mới bệnh nổi. Hiếm lắm mới được bữa mưa to mà dai thế này, không tập thì phí cái sân.


    Trông mặt Han Geng vẫn còn hiện dấu chấm hỏi rõ to, Suzy bèn giải thích thêm:

    - Anh cần được luyện tập dưới mọi thời tiết, mọi hoàn cảnh. Vì vậy hôm nay tôi mới lôi anh lên đây. Vả lại, trời mưa còn được cái sàn trơn, quá hoàn hảo để luyện tập còn gì…


    Trong lúc Han Geng còn đang mải tiêu hóa cái lí do mình sắp được tắm mưa như con nít bảy tuổi thì Suzy đưa mắt nhìn một lượt quanh sân, rồi quay sang Han Geng, nở nụ cười hài lòng:

    - Hôm nay mà không lên tập thì quả thật rất uổng phí… Họ cũng đang ở đây…


    - Họ?



    Nhìn theo hướng hất đầu của Suzy, Han Geng mất một lúc sau mới nhìn thấy hai bóng người đang lao vào choảng nhau kịch liệt. Tốc độ của họ nhanh đến nỗi anh chỉ thấy hai cái bóng đen mờ tịt. Chỉ đến khi họ nhảy ra xa nhau thì anh mới kinh ngạc nhận ra đó là ai. Một người có mái tóc dài màu đỏ ánh cam, xõa sau lưng và mặc sườn xám trắng tô điểm những nụ hồng đỏ. Người còn lại có mái tóc màu đỏ rực, dài ngang vai, mặc áo sơ mi và quần cùng màu đen. Cả hai đều ướt sũng – có lẽ họ đã ở đây được khá lâu rồi.



    Jia và Kim Hee Chul dường như cũng đã nhận ra sự có mặt của hai người đồng nghiệp cùng mang danh Tứ Hoàng. Họ nhìn chằm chằm vào Suzy và Han Geng một lúc, rồi sau đó có lẽ đã quyết định phớt lờ cả hai người đi, quay trở lại nhìn nhau, thủ thế sẵn sàng lao vào nhau lần nữa như hai con mãnh thú đang tranh giành lãnh thổ.



    - Gượm đã nào, hai người.



    Suzy từ lúc nào đã tiến ra chỗ của “hai con mãnh thú” kia, vẻ mặt tươi cười không thay đổi. Cũng phải, cô tiếp xúc với họ đã lâu, đã quen với áp lực từ cả hai, nên không còn căng thẳng như Han Geng lúc này. Nước mưa dần thấm vào tóc tai quần áo cô. Bỗng dưng Han Geng có cảm giác rằng tắm mưa cũng không tệ - để nước mưa thấm vào người cho mát cũng là một ý kiến hay, như kiểu gột rửa làm con người thoải mái chẳng hạn.


    - Chúng tôi có thể tập chung với hai người không?



    Han Geng suýt nữa thì sặc nước mưa. Hình như anh vừa nghe cái điều gì đó mà có nghĩa là “đánh nhau với Jia và Kim Hee Chul”. Tự lục soát lại trí nhớ của mình để xem xem mình đã có kể với Suzy trận đánh với Kim Hee Chul chưa, để rồi chắc chắn là đã kể rồi, Han Geng muốn hét lên, hỏi Suzy rằng có phải cô ấy muốn giết anh bằng cách này không. Bởi vì, trời ôi Suzy à, đây chẳng giống trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết sao?


    Bất chợt anh cảm thấy ánh mắt "chứa chan" hàm ý của Suzy đang hướng về mình. Đồ ngốc, dịp tốt đấy. Chẳng mấy khi hai tay chúa lười này lên đây vận động giãn gân cốt đâu. Đành dồn nén hết can đảm mà gật đầu vậy. Rồi Han Geng nhẩm tính, bên đấy có hai, bên đây có hai, tổng cộng bốn nhân mạng, nếu nhào vào xáp lá cà thì tức là anh sẽ thành… nhân bánh?! Lạy Chúa, đừng mà Suzy, tôi van cô đấy, cái gì cũng được, làm ơn đừng bắt tôi xáp lá cà với các người!



    - Xáp lá cà à?... Nghe cũng vui đấy…



    Cái gật gù ưng ý của Jia như lời báo tử đối với Han Geng. Ngước mắt lên nhìn trời, anh tự sám hối về tội lỗi lớn nhất của mình là đã cả gan đòi bắc thang lên đốt thiên đình, và thề thốt với ông giời rằng nếu ông cho con một cơ hội sống sót, con sẽ ngày ngày đốt nhang cúng bánh bao cho ông xơi. Vừa lầm rầm khấn xong thì anh nghe tiếng Jia hỏi:

    - Này, ý cậu thì sao, hả Hee Chul?



    Han Geng lập tức thấy hi vọng sống lại, dù rất mong manh. Một tên như Kim Hee Chul sẽ không đời nào đồng ý xáp lá cà ồn ào như vậy, và cậu ta cũng chẳng tỏ vẻ gì là thích Han Geng. Ngoài ra, cậu ta cũng có thể sẽ không đồng ý vì đánh với Jia hẳn sẽ vui hơn xáp lá cà, khi mà tay chân của Han Geng lại làm vướng đường cậu ta.



    - Sao cũng được.



    Vẻ mặt không quan tâm của Kim Hee Chul đã dập tắt nhúm lửa hi vọng le lói vừa nhóm lên trong tim Han Geng. Cuộc đời anh coi như đã xác định sẽ đặt dấu chấm hết một cách cực kì vinh quang: nhân bánh của Tứ Hoàng.


    Nhưng nghĩ lại, dù gì thì anh cũng đã là Tứ Hoàng, dễ gì chết dưới tay mấy tên này. Ít ra khả năng của anh cũng phải đủ để giữ lấy cái mạng của mình, nếu không thì đã tử từ đời tám hoánh rồi. Vả lại, đây chẳng phải là dịp tốt – thiên thời địa lợi nhân hòa – đấy sao? Không biết tận dụng thì còn gì là Han Geng – cơ – hội nữa.



    Han Geng chậm rãi bước đến chỗ Suzy, Jia và Kim Hee Chul đang đợi. Mưa thấm ướt tóc, ướt mặt, ướt áo anh, làm anh cảm thấy thật thoải mái và bình tĩnh hơn bao giờ hết. Đối mặt với ba người họ, anh cẩn thận quan sát từng người một. Suzy trông có vẻ đang rất hứng thú. Jia mặt lạnh như tiền, ánh mắt sắc lạnh nhìn anh chằm chằm. Kim Hee Chul thậm chí còn không nhìn anh, mớ tóc đỏ ướt nhẹp dính bết trên trán, che mất đôi mắt mà cậu ta cũng không thèm hất đi. Han Geng suy nghĩ thật cẩn thận. Bây giờ mà lao vào đánh bừa thì thật không khôn ngoan chút nào. Chi bằng chỉ tập trung vào một người thôi. Suzy thì ngày nào anh cũng được “hưởng” mấy roi của cô nàng rồi, Kim Hee Chul thì mấy hôm trước vừa dạy anh “thế nào là đẳng cấp”. Vậy thì chỉ còn Jia thôi.



    Suy tính đâu đó xong xuôi, Han Geng rút gậy ra, mắt hướng thẳng về phía Jia, thế tấn công sẵn sàng. Dường như cô gái Trung Hoa cũng đã nhận ra rằng Han Geng nhắm vào mình, chỉ khẽ nhếch mép cười đầy tà ý.



    Suzy cũng đã nhận ra điều đó. Tốt hơn hết là để Han Geng biết được thực lực của Tứ Hoàng. Vì vậy, để trận đấu của Han Geng và Jia diễn ra được suôn sẻ, Suzy nghĩ mình nên “lo” cái tên u ám đang đứng ngắm đất nước mây trời đằng kia, không để hắn hứng lên mà ham vui xen vào.



    - Xin được chỉ giáo.



    Jia chẳng có vẻ gì là thủ thế khi thấy Han Geng lao nhanh về phía mình, nụ cười khinh khỉnh vẫn giữ trên môi.


    Kim Hee Chul quay sang nhìn Suzy lúc này đã rút ra sợi roi da, trên khuôn mặt vẫn là sự vô cảm cố hữu.


    .
    .
    .



    Jia né tất cả mọi đòn tấn công của Han Geng, trông bình thản như đó chỉ là chuyện chạy chơi. Cô càng ung dung tự tại bao nhiêu thì Han Geng càng mất bình tĩnh bấy nhiêu. Mà khi đã mất bình tĩnh thì con người ta ưa làm bậy mà không suy nghĩ. Điều đó cũng đúng với Han Geng, một con người đầu óc đơn giản, chuyên bao đồng và đôi lúc hơi bốc đồng. Nãy giờ đánh mạn trái, quật sườn phải, đập trên xuống, móc dưới lên,… đều không thành, Han Geng đâm ra bí quá hóa liều, cứ thẳng chính diện lao tới mà quên rằng từ nãy đến giờ Jia không hề làm gì khác ngoài né đòn.



    Jia lại nhếch mép cười, nụ cười của người thợ săn đã bẫy trúng con mồi.


    .
    .



    Suzy suốt từ đầu trận đấu đến giờ chỉ đánh cầm chừng, thăm dò Kim Hee Chul. Còn “cái tên đầu đỏ u ám” – theo lời Suzy – thì cứ nhảy lên nhảy xuống tránh roi của cô dễ dàng như chơi nhảy dây. Trông hắn ta chẳng có vẻ gì là tập trung, là muốn đánh. Nhưng Suzy tuy nóng tính nhưng lại là người biết suy nghĩ nên cô chẳng dại gì mà lao vào hắn như thú đói thấy mồi. Bởi hắn là thợ săn, lao vào chỉ có nước sập bẫy.



    Nhưng khi nghe tiếng chân thô bạo dậm bình bịch vang lên sau lưng, Suzy đã vô thức mà quay lại đằng sau để rồi nhìn thấy Han Geng đang lao thẳng vào người Jia…



    Chết…



    Cô có thể thấy rất rõ ràng, nụ cười của Jia bây giờ chính là nụ cười cô ấy thường dùng khi kết liễu đối phương.



    Đánh với Jia mà lao vào trực diện như vậy là hỏng rồi…



    Cô đã không để ý rằng, sau lưng mình là một người thợ săn khác đang chuẩn bị bắn hạ con mồi…


    .
    .
    .



    VÚT


    Đang lúc theo đà lao tới, Han Geng nghĩ mình đã nghe thấy tiếng một vật gì đó xé gió bay đi…


    XOẸT



    Và điều tiếp theo anh nhận thức được, là mình đã buộc phải ngừng lại. Tiếp đó, anh phát hiện ra áo mình có một vài vết rách như bị cái gì đó sượt qua, và trên gò má thì có một vết xước dài rướm máu.


    Trước mặt anh, vẫn là Jia với dáng đứng thả lỏng nhưng đầy uy mãnh. Đến bây giờ anh mới nhận ra, dường như từ cô tỏa ra một thứ bá khí bức người.


    .
    .


    PHỰT


    Suzy kinh hoàng nhìn sợi roi da mới toanh của mình đứt làm hai, và Kim Hee Chul đang đứng ngay sát bên cô, cầm khúc roi đứt như vừa bóp chết một con rắn. Ánh mắt lạnh lùng của anh ta nhìn cô, có vẻ gì đó khinh thường.

    .
    .


    Trước mặt Han Geng, Jia cười khinh miệt:

    - Chưa biết năng lực của đối thủ mà dám lao đầu vào…



    Trước mặt Suzy, Kim Hee Chul “hừ” nhẹ một tiếng:

    - Trong trận đấu dám nhìn đi chỗ khác…


    .
    .



    - Đừng coi thường chúng ta như vậy chứ.



    Han Geng và Suzy gần như cứng họng và cứng cả thân người, không thốt được lời nào cũng như không thể cử động dù chỉ một ngón tay.



    - Cùng mang danh Tứ Hoàng nhưng các người còn kém xa chúng ta.


    .
    .
    .




    Cô ta đã làm gì vậy?




    Han Geng, vẫn chưa hết bàng hoàng, nhìn chằm chằm vào vết rách trên vai áo mình. Anh chẳng thể nhìn thấy Jia đã làm gì. Tất cả những gì anh nhớ chỉ là tiếng một thứ gì đó xé gió bay về phía mình, và rồi áo anh bị rách tơi tả cùng vết xước khá sâu vẫn đang rỉ máu trên má. Đó là tất cả, còn lại thì anh không hề biết chuyện gì đã xảy ra.



    - Nhìn sau lưng anh đi.



    Nghe lời Suzy nói, Han Geng ngay lập tức quay ngoắt lại, nhìn thẳng vào bức tường phía sau mình, và ngạc nhiên tột độ khi thấy trên bức tường đó…



    - Dao?!



    Năm con dao nhỏ màu trắng, cán tròn lưỡi cong trông rất đẹp cắm sâu vào tường tạo nên những vết nứt xung quanh chúng. Hết nhìn vào mấy con dao, Han Geng lại quay sang nhìn chằm chằm vào Suzy như đang chờ một lời xác nhận.



    - Đúng vậy, Jia của Black Wave, thiên tài phóng dao…



    Han Geng lại tiếp tục nhìn sang Jia, để rồi lại càng bàng hoàng hơn khi thấy trong tay cô là gần mười con dao giống hệt những con cắm trên tường, xòe ra như người ta xòe những lá bài. Trên môi cô, nụ cười nhếch mép quen thuộc vẫn ngự trị.



    - … Trong giới sát thủ, vốn được mệnh danh là “Queen the Ripper”.


    .
    .
    .




    - Ha ha, Queen à?



    Sau một hồi im lặng thì Han Geng bỗng dưng nở nụ cười. Gương mặt anh trở nên cực kì hưng phấn, và tiếng cười thì ngày một to, đến nỗi Suzy tự hỏi xem phải chăng anh đã phát điên rồi.


    Nhìn thẳng vào Jia, người vẫn đang bình thản mà cầm dao xoay xoay cho đỡ nhàn tay, với giọng nói đầy tự tin, Han Geng nói:

    - Vậy thì... tôi sẽ trở thành King.



    Suzy trông hoàn toàn kinh ngạc khi Han Geng chĩa thẳng gậy vào Jia mà nói những lời đó. Trái ngược hẳn, là Jia, đối diện với ánh mắt không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mình của tay lính mới, mỉm cười, có chút thích thú.


    - Thế cơ à?...



    Xoay người để hoàn toàn đối diện với Han Geng, với phong thái hiên ngang như một vị Nữ hoàng, Jia nói:


    - Anh muốn thấy thêm trò hay không?



    Những con dao trên tay Jia đồng loạt chĩa về phía Han Geng, chỉ đợi một cử động nhẹ của chủ nhân là sẽ lao vun vút về phía kẻ đối diện như bầy cá mập đói thấy mồi.


    .
    .
    .



    Suzy nhìn Han Geng với vẻ mặt có gì đó như là tự hào. Dường như cô thấy vui khi Han Geng đã đủ can đảm để đứng đối mặt với Jia mà thách thức như vậy. Nhưng rồi, nét tươi tắn trên mặt cô tắt dần, để lại một biểu cảm gần như là e ngại khi ánh mắt cô kín đáo nhìn đến con người từ nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng Jia, tựa vào cái lan can thấp lè tè tưởng chừng như có thể đổ, kéo theo cái thân hình mảnh mai đó bất cứ lúc nào.



    Cô muốn cảnh báo với Han Geng, rằng tự tin là tốt, nhưng đừng quên rằng ở đây đã có Queen, thì ắt hẳn cũng phải có King.



    Không nóng nảy như Nữ hoàng, Vua điềm đạm như mây trôi, tĩnh lặng như mặt nước, lạnh lẽo như băng nhưng sức ảnh hưởng thì rộng lớn như bầu trời. Đó là kẻ kiệm lời nhất, nhưng cũng là kẻ đáng sợ nhất, và khó lường nhất Black Wave – Kim Hee Chul.



    End Chap 10.

    ------------------------------------------------------------------------------
    @Chan: ờ thì văn của ta mờ =))
    ờ mà đánh nhau vui mà =)) nhể =))

    Pê ét tí: cái Queen the Ripper là mượn danh Prince the Ripper của bạn Belphegor trong truyện Katekyou Hitman Reborn á =)) Cái món phóng dao cũng là xin của chú ấy nốt =)) Hay lắm á =)) Mấy bồ có rảnh thì kiếm coi cho vui há =))
    • Like Like x 8
  3. SangMi 360Kpop Member

    Message Count:
    26
    Likes Received:
    678
    Reputation:
    375
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap này đúng là dài thật, đọc đã hơn [mặc dù con đọc có vài phút :))]
    Khúc đầu nói về chị em họ Park. Có vẻ như JungSoo không nhận InYoung là chị mình nhỉ :-?

    Mà con cảm thấy chap này vs chap trước dường như ko được liên kết với nhau lắm nhỉ :-?
    Kết của chap 9 là HanGeng hoảng sợ với năng lực của HeeChul mà vào ngay chap đầu, anh cùng Suzy vẫn còn trong trạng thái bình thường, vui tươi. Con nghĩ nên thêm vào vài lo lắng, suy nghĩ về cuộc đấu thử sức vừa rồi chứ nhỉ?

    Hai chap liền toàn chiến đấu. ==! Con ko trách appa nữa vì dù sao cũng đã mất sạch feel vs couple =))
    Nhưng con nghĩ appa nên cho thêm vài chi tiết "lãng mạn" chứ ko thì readers đọc chờ dài cổ đó :))

    => Con thích nhất đoạn này. Nó làm con cảm nhận thấy hắn dường như đang đứng ở 1 vị trí rất cao rất xa vời, không thể với tới. >"<
    • Like Like x 1
  4. Gal 360Kpop Member

    Message Count:
    423
    Likes Received:
    569
    Reputation:
    5,273
    Ratings Received:
    +1 / 12 / -0
    Awarded Medals (2):
     
    @Chan: này thì tình cởm lãng.nhách.liều.mạng =)) Chúc mừng mi thi xong nhá =))
    ---------------------------------------------------------------------------------------


    Chap 10.5: It’s work time, you know.



    - Ố ồ… Cả bốn người đều ở đây à?



    Mưa vẫn tầm tã rơi, Kim Hee Chul vẫn đang cầm đoạn roi đứt của Suzy quay vù vù như đồ chơi con nít, và Jia thì vẫn chĩa một lố dao về phía Han Geng khi Lee Teuk xuất hiện với một chiếc dù bảy màu ở cửa. Ngay lập tức, bốn cặp mắt đồng loạt chĩa về phía anh, trong đó có hai cặp mắt trợn tròn ngạc nhiên của Han Geng, cặp mắt nheo lại đầy dò xét của Jia và cặp mắt hững hờ của Kim Hee Chul. Tuy nhiên, trông Lee Teuk chẳng tỏ vẻ gì là “rét” khi đứng trước Tứ Hoàng, ngược lại anh còn cười rất tươi khoe lúm đồng tiền.


    - Mấy người leo hết lên đây, làm tôi kiếm muốn chết nãy giờ.



    - Lee Teuk… Anh… anh làm gì ở đây vậy? – Han Geng vẫn trợn tròn mắt, lắp ba lắp bắp hỏi ông anh quý hóa bỗng dưng từ đâu xuất hiện, trong khi Jia vẫn nhìn Lee Teuk chằm chằm như nhìn kẻ “phá hỏng cuộc vui giữa chừng”.



    - À, tí nữa bốn người xuống canteen ăn tối chung với tôi nhé.



    Lee Teuk cười tít mắt lại như thể không nhận thấy những biểu hiện kì lạ của bốn con người trước mặt. Cầm cây dù bảy màu lên – dù Han Geng chẳng biết anh ta đem theo cái đấy để làm gì – Lee Teuk ngúng nguẩy quay lưng chuẩn bị trở vào trong, không quên dặn dò câu cuối cùng:

    - Vì là công việc nên đừng ai vắng mặt nhé.



    Jia từ nãy đến giờ vẫn nhìn Lee Teuk không chớp mắt, vẻ mặt như thể đang ngầm đánh giá kẻ đối diện…



    Lee Teuk – “quân sư” vừa được bổ nhiệm…



    …Một tên khó lường.
    .

    .

    .


    Sau vụ chen ngang của Lee Teuk, Suzy và Jia vì mất hứng mà bỏ đi, Kim Hee Chul thấy chẳng còn ai ở đó cũng nhảy qua lan can biến mất dạng (và chắc chắn là cậu ta không hề xây xước dù chỉ một vết trầy nhỏ xíu). Han Geng sau một hồi trợn mắt nhìn trân tráo về chỗ Kim Hee Chul vừa biến mất thì cũng đã trở về phòng tắm rửa cho đàng hoàng để xuống canteen ăn tối cùng “ông anh quý hóa”.



    Vừa bước ra từ phòng tắm với chỉ một chiếc khăn quấn ngang hông, Han Geng nhìn vào tủ quần áo đầy nhóc của mình, cảm thấy bất lực trong việc tìm một bộ đồ vừa ý. Mà nhắc đến quần áo, anh có cảm giác hình như mình quên cái gì đó…










    Đó cũng là lúc anh nhìn thấy một cái túi nylon màu trắng nằm chễm chệ ở đầu giường…










    Chúa ơi, con đã mua đồ này cho Hee Chul!... Và con đã quên béng!!!





    Trong cơn hoảng loạn, Han Geng đã vớ đại một cái áo thun và hai cái quần tròng vào người, rồi ôm lấy túi đồ ba chân bốn cẳng chạy thẳng về phía phòng Kim Hee Chul mà không hề biết mình đang làm gì.




    Đến khi hoàn hồn lại thì Han Geng thấy mình, tay ôm một cái túi to tướng, đang thở hồng hộc trước cửa phòng treo bảng tên mạ vàng “Kim Hee Chul”, mặt mày đỏ ửng không biết do chạy nhiều hay vì cái gì khác, trong đầu băn khoăn đi băn khoăn lại đúng một điều: Cậu ta có chịu nhận không nhỉ?



    Dường như trời sinh Han Geng tính tình lãng nhách và liều mạng, vậy nên anh đã rất hiên ngang mà bỏ qua cái bảng “Do Not Disturb” treo lù lù trước cửa để mà bấm thật mạnh cái nút có vẽ hình quả chuông kế bên cánh cửa. Bấm một lần, không nghe ai trả lời, Han Geng lại bấm. Lại không nghe động tĩnh gì, anh lại bấm nữa. Bấm mãi như trẻ nít nghịch chuông, vẫn không có tiếng trả lời, Han Geng bắt đầu sốt ruột. Đến khi anh dồn hết sức vào đầu ngón tay mà bấm một cú thật lực, dí sát mặt vào cánh cửa thì nó đột ngột bật mở, mạnh như thể người ở trong dùng chân mà đá cửa chứ không phải dùng tay mà vặn nắm đấm. Mà có lẽ là như thế thật, bởi vì Kim Hee Chul hiện ra trước cửa, một chân còn đang đưa hờ ra phía trước. Một phần gương mặt của cậu ta bị che khuất bởi chiếc khăn tắm choàng vội trên đầu, và dù mớ tóc đỏ còn rỉ nước lòa xòa che mất đôi mắt cậu ta, Han Geng vẫn có thể thấy rằng Kim Hee Chul đang khá tức giận – đây có lẽ là lần đầu tiên anh thấy mặt cậu ta thể hiện cảm xúc rõ ràng vậy. Nhưng khoan đã… Khăn tắm choàng vội trên đầu… Tóc còn rỉ nước… Và…


    Và…


    Và…




    - Chuyện gì? – Hee Chul gằn giọng hỏi cái kẻ đang trợn tròn mắt nhìn mình.




    Lạy. Chúa. Tôi.!. Cậu. Ta. Đang. Mặc. Áo. Choàng. Tắm.!!!!.





    .!!!.





    “Nửa kín nửa hở hơn hẳn quá cởi mở” – bố đã dạy là cấm có sai. Tấm áo choàng dày thì có dày nhưng chưa đủ độ kín. Cổ áo kiểu kimono Nhật Bản xẻ sâu, khoe ra làn da trắng muốt không tì vết và một phần xương quai xanh, cuốn hút đầy ma lực. Dưới vạt áo là đôi chân thẳng, dài, cũng trắng muốt như chân người mẫu. Một chân cong lên của cậu ta làm Han Geng đỏ bừng mặt vì cái chỗ “bí ẩn”, tuy bị che khuất đằng sau lớp áo. Mái tóc ướt càng làm Kim Hee Chul trông quyến rũ gấp bội phần.



    Han Geng thấy lưỡi mình líu lại. Mặt đỏ rần rần, anh dúi vội túi đồ vào tay Hee Chul – kèm theo câu “Tặng cậu!” – rồi cắm đầu chạy thẳng, bỏ lại cậu trai tóc đỏ đứng ngơ ngác ngoài cửa với một túi toàn quần áo to bự. “Đơ như cây cơ thụt bida lỗ” một hồi thì Kim Hee Chul mới sực tỉnh ra, và nhận thấy có khá nhiều kẻ lắm chuyện vì nghe tiếng chuông inh ỏi vừa nãy của Han Geng đã he hé cửa ra nhìn lén, sau đó ngay lập tức rút trở vào vì ánh nhìn sắc lẻm của người đứng bên ngoài. Chẳng còn cách nào khác, cậu đành phải xách cái túi vào phòng mình, đóng cửa đánh rầm một cái rõ to.


    .

    .

    .



    Sau một hồi cắm đầu cắm cổ chạy miết, Han Geng cũng đã ngừng lại ở một chỗ nào đó mà chính mình cũng không rõ. Dựa cả người vào tường, thở hồng hộc, anh dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt còn đỏ rần của mình, cố gắng trong vô vọng để xóa hết màu đỏ đi, và hét ầm lên:


    - Giời ạ!!! Mình bị gì thế này!!!




    Anh cảm thấy mình giống một tên biến thái thật sự. Chỉ mới vừa nhìn thấy Kim Hee Chul mặc áo choàng tắm thôi mà cổ họng anh đã như bị nghẹn, mặt thì đỏ rần lên còn đầu óc thì tràn ngập những thứ nhạy cảm. Anh ngồi bệt xuống sàn, cố điều chỉnh nhịp thở, hai tay vẫn bưng lấy mặt. Chợt ý nghĩ ấy đến, như một dòng điện bất ngờ xẹt ngang não bộ. Vừa nãy cậu ấy mới chỉ mặc áo choàng tắm thôi mà đã vậy…



    …Lỡ như cậu ấy không. mặc. đồ luôn thì sao?!...




    Đến đấy thì dường như không thể nào nhịn được, Han Geng đã phải hét ầm lên một tràng thật dài để tự giải tỏa cái sự “pơ-vẹt” của bản thân. Nhìn quanh, anh thở phào nhẹ nhõm vì không có ai ở đây, vậy nên đã ngồi vò đầu bứt tai một hồi rồi mới thất thểu trở về phòng mà không để ý rằng, từ đầu đến giờ đã có người nghe được những “nỗi lòng thầm kín” của mình.




    Ở nơi mà Han Geng không thể nhìn thấy, đứng dựa lưng vào cây cột, hai tay khoanh trước mặt cùng với vẻ mặt hài lòng, Jia nghĩ rằng mình đã nghe được một điều khá là thú vị.


    .

    .

    .



    Thò tay vào chiếc túi lấy ra vài cái áo, vẻ mặt Hee Chul dường như tối đi. Áo trắng, xanh, đỏ, rồi vàng, cam… Lại cả quần trắng, quần đỏ, quần xanh,… Cậu chán chường ném hết tất cả trở lại vào túi, và tống thẳng chiếc túi vào tủ quần áo của mình, định bụng ngày mai sẽ đem trả cho Han Geng. Đứng nhìn mớ quần áo đen thui treo trong tủ một hồi lâu, để rồi dường như không chọn được cái nào ưng ý, cậu giật phắt đại ra, tròng nhanh vào người. Trước khi đóng sầm cánh cửa tủ lại, cậu nhìn qua chiếc túi bị vứt chỏng chơ với vẻ mặt chua chát:



    - Xin lỗi… Nhưng tôi không có tư cách được mặc những thứ này…



    .

    .

    .



    Han Geng áo xống chỉnh tề đến canteen đang đông nườm nượp cùng lúc với Suzy. Nhìn quanh quất một hồi để tìm ông anh quý hóa của mình, anh phải công nhận, tìm được Lee Teuk giữa biển người đói meo thế này, chẳng khác chi mò kim đáy bể.


    - Ở đây này thằng chú em!



    Tự thề với lòng rằng có ngày sẽ cho ông anh già yêu quý một bài học để chừa cái tật kêu bậy kêu bạ giữa chốn đông người, Han Geng kéo Suzy đến chỗ chiếc bàn cạnh cửa sổ - chiếc bàn đã từng rất quen thuộc với anh, và có thể là cả Kim Hee Chul. Đến khi cả hai đã an tọa trên hai trong bốn chiếc ghế mà Lee Teuk sắp sẵn – và chọn hai chiếc ghế xa nhất – thì Lee Teuk nhìn Han Geng với vẻ mặt chán chường và nói bằng giọng điệu châm chọc:

    - Ăn mặc bình thường quá vậy? Gu thẩm mỹ của chú mày thật là tệ đó nhaaaa~ .


    - Có cái bộ đồ vía của anh mới là không cần thiết nhất đấy.



    Suzy nhìn Lee Teuk chỉnh tề trong bộ vest như vừa đi dự một hội thảo nào đó lớn lắm về, rồi lại nhìn hai người trước mặt vặc nhau qua lại, thân tình như anh em ruột, bất chợt phì cười. Lee Teuk nghe thấy, vội quay sang Suzy, vô cùng lịch sự nói:

    - Chậc, thật xin lỗi cô, tôi muốn riêng tư nhưng chỗ này có vẻ hơi ồn ào…


    - Không sao, nếu anh muốn riêng tư…



    Suzy chưa dứt câu thì cả canteen đột ngột im phăng phắc. Im một cách bất thình lình đến độ làm Han Geng phải giật mình. Anh nhìn theo hướng mà Suzy cùng Lee Teuk đang nhìn, và vỡ lẽ ra tại sao lại như thế. Suzy mỉm cười, hoàn tất câu nói của mình:

    - … Anh sẽ có riêng tư.



    Jia và Kim Hee Chul vừa bước vào canteen. Họ bước đi bình thản, như thể không hề quan tâm đến sự yên lặng lạ lùng của cái chốn vốn dĩ ồn ào này. Họ bước đi giữa ánh nhìn của biển người như những vị thần… Họ gieo rắc sự ngạc nhiên, nỗi sợ và nỗi kinh hoàng vào ánh nhìn của những kẻ đang hiện diện ở đây.


    Giữa nơi chốn im thin thít này, hai kẻ mới đến dễ dàng tìm ra chiếc bàn Lee Teuk, Han Geng và Suzy đang ngồi. Họ điềm nhiên bước đến, kéo ghế và an tọa như chẳng có chuyện gì xảy ra, mặc dù mọi người đang lũ lượt ôm khay ôm đồ kéo ra khỏi canteen, và chẳng mấy chốc thì canteen đã chẳng còn một bóng người. Có lẽ đã quen với chuyện này, Suzy cười khẩy, Han Geng thở dài, lắc đầu bó tay. Còn Lee Teuk thì “mắt chữ O, mồm chữ A”, hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng vừa xảy ra.



    Lee Teuk trong vô thức dường như đã tự co rúm người lại, đồng thời nhìn Han Geng cùng Suzy với ánh mắt “chan chứa” thù hận khi Jia và Kim Hee Chul ngồi vào hai chiếc ghế hai bên anh. Suzy khẽ thè lưỡi trêu chọc tay quân sư, còn Han Geng thì hoàn toàn không để ý đến ông anh quý hóa của mình bị kẹp cứng giữa hai tên “âm binh”. Anh vẫn còn mải nhìn Kim Hee Chul, từ mái tóc còn chưa ráo nước đến làn da trắng muốt còn hơi ửng hồng – có lẽ là do tắm nước nóng, và cả gương mặt thanh tú nhưng luôn phảng phất nét u buồn cố hữu. Anh lắc đầu, mỉm cười kiểu thua-luôn khi nhìn thấy bộ quần áo toàn màu đen nhưng lại chẳng hề hợp nhau chút nào mà cậu chắc hẳn đã tròng đại vào người.




    - Có chuyện gì, mong anh nói nhanh cho.




    Vẫn là giọng nói trầm của Jia kéo những kẻ đang lên mây trở về với hiện tại. Cô ngồi dựa hẳn vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh tỏ vẻ chán chường rõ rệt khi nhìn những biểu cảm kì lạ của các đồng nghiệp. Lee Teuk ngay lập tức được rã đông, tằng hắng mấy tiếng, rồi làm mặt nghiêm nhìn bốn tên bốn màu khác nhau đang ngồi trước mặt mình:


    - Tôi gọi mọi người lại đây, thực chất là để phổ biến nhiệm vụ…



    Vừa nói, Lee Teuk vừa rút ra một cái phong bì màu đen để lên bàn. Suzy nhìn anh, thắc mắc:

    - Nếu chỉ là nhiệm vụ, thì tại sao không gửi riêng như bình thường vẫn làm?

    - Không, đây không hẳn là nhiệm vụ bình thường… Bởi vì cả bốn người sẽ làm chung.



    Han Geng và Suzy lập tức mắt O mồm A khi ông anh vừa dứt lời, Jia trông cũng có vẻ khá ngạc nhiên, và thậm chí Kim Hee Chul cũng chịu rời mắt khỏi cái khoảnh sân ngoài cửa sổ mà nhìn Lee Teuk, trong khi đương sự gây nên tình trạng này thì vẫn rất bình thản nhai… nước đá, thích thú nhìn những gương mặt rất “biểu cảm” kia. Sau một hồi im lặng, Suzy lên tiếng với vẻ mặt rất chi là căng thẳng:

    - Chúng tôi đi hết thì ai sẽ bảo vệ Tổng hành dinh?



    Đáp lại lo lắng của Suzy, Lee Teuk mỉm cười:

    - Từ ngày Han Geng lên Tứ Hoàng thì trách nhiệm của cô với Tổng hành dinh cũng đã kết thúc rồi. Bây giờ những gì cô cần quan tâm là nhiệm vụ bên ngoài cùng với ba “bạn trẻ” đây. Vậy nên, mọi thứ ở đây tôi sẽ lo liệu, cô cứ an tâm.



    Lee Teuk quả thật được sinh ra để cười. Nụ cười của anh dường như đã dễ dàng trấn an được Suzy, tuy trông cô vẫn còn đôi chút không tin tưởng. Cô thở dài:

    - Đành vậy.


    - Có chuyện gì thì anh sẽ là người chịu trách nhiệm đấy. – Han Geng nhìn ông anh quý hóa, cười ma mãnh.


    - Sai thì làm thôi. – Jia đứng dậy khỏi ghế, lãnh đạm nói.


    Riêng Kim Hee Chul, dường như đã có linh cảm trước rằng buổi tối hội họp vui vẻ sắp đến hồi kết, đã đứng dậy đi tuốt mà không thèm ừ hử câu nào. Lee Teuk trông như chìm trong lo sợ rằng cậu ta không thích nhiệm vụ này, mặc dù Jia đã bảo rằng “tính tên đó thế”.

    .

    .

    .



    Theo như tờ giấy trong cái phong bì màu đen đó đã nói, thì hôm nay ở khách sạn Ritz sẽ diễn ra một vụ buôn ma túy của một tay nào đó, nghe nói là cầm đầu lũ Yakuza Nhật Bản. Đáng lẽ là không liên quan gì nhưng chẳng hiểu gã đó làm cách nào mà lại nắm được nhiều thông tin nguy hiểm về Black Wave. Vả lại hình như trong mớ ma túy hắn bán hôm nay có lẫn một thứ mà “các ông” cần. Thành ra ngài quân sư Lee Teuk cho rằng nên làm vụ này để vừa khử hắn để bịt miệng, vừa ngăn được vụ buôn lậu [cái này là làm việc thiện], vừa lấy được đồ. Quá tiện lợi, một công ba chuyện.



    Han Geng đứng yên dưới cây cột chạm trổ tinh xảo, thường xuyên nhìn ra ngoài cửa. Một lần nữa anh phải bái phục đội “chuẩn bị” của Black Wave khi đã xoay sở thế nào mà cung cấp được cho Tứ Hoàng bốn bộ đồng phục của nhân viên phục vụ khách sạn Ritz. Ban đầu, cả bọn đã định là sẽ giả làm phục vụ, rồi ở bên ngoài chờ mấy tay buôn lậu vào phòng, sau đó sẽ xông vào giết tất. Nhưng suy đi nghĩ lại một hồi thì Jia lại không đồng ý với kế hoạch đó, bảo rằng vì nó không an toàn, và lí do chính là vì nó “quá nhàm chán”, trong khi cô nàng lại muốn một cái gì đó mạo hiểm hơn cho vui.



    Vậy nên bây giờ Han Geng và Suzy, hai người trong hai bộ đồ nhân viên phục vụ, đứng hai góc sảnh khách sạn mà chờ thời. Ngay chính giữa sảnh là một cô gái tóc đỏ ánh cam cực kì xinh đẹp, ăn vận lộng lẫy, tay cầm ống tẩu dài nhỏ, trông rất tinh xảo, đang ngồi chễm chệ trên những chiếc sofa, trông cực kì thỏa mãn. Đằng sau cô là một người trông như quản gia với mái tóc đỏ rực, chiếc kính cận kết hợp với tóc mái che khuất một phần mặt làm người mới nhìn vào không nhận rõ được người đó trông thế nào. Cậu ta mặc một bộ vest cực kì lịch lãm. Cả hai trông như vị tiểu thư và quản gia một nhà danh giá mà lâu lâu Han Geng thấy xuất hiện trên phim.



    Đúng vậy, nhờ ơn cái sự yêu thích phiêu lưu mạo hiểm của Jia, mà bây giờ Han Geng với Suzy phải đứng đây chờ thời, trong khi cô nàng và Kim Hee Chul, sau khi khử cái tay đối tác nhanh – gọn – lẹ, đã vào vai chính cái kẻ mà mình đã giết với một phong thái cực kì lành nghề, cứ như thể đây là việc hằng ngày họ vẫn làm. Mà không chừng là thế thật, Han Geng gãi cằm vẻ am hiểu.




    “Hắn đến rồi.”




    Tiếng Suzy phát ra từ chiếc tai nghe nhỏ xíu làm Han Geng giật bắn mình, quay phắt ra cửa. Một tay bệ vệ cỡ trung niên, và một tay còm nhom đeo kiếng theo sau, tay ôm khư khư một cái cặp nhỏ vừa bước vào. Tiếp sau đó, Han Geng thấy Jia đứng dậy, vẫn với phong thái của một bà hoàng, uyển chuyển bước đến bên gã trung niên, mỉm cười ma mị. Kim Hee Chul theo sát sau lưng cô, cúi người chào cực kì kính cẩn. Họ đứng khá xa nhưng Han Geng và Suzy vẫn theo dõi được cuộc đối thoại, nhờ vào chiếc tai nghe mà Lee Teuk đã cung cấp cho bốn người. Sau một hồi trông như bị mê hoặc bởi nhan sắc của Jia, tay trung niên nói, vẻ hồ nghi:


    - Ta cứ tưởng sẽ là cái gã râu ria xồm xoàm như mọi khi. Hắn tên… gì ấy nhỉ?


    - Vâng, lúc đầu quả thực là sếp chúng tôi định cử ông ta đi. Nhưng thật không may là ông ấy lại chết hôm qua rồi, vậy nên tôi phải đi thế.



    Han Geng khó có thể nói nên lời. Chúa ơi, anh thét gào trong lòng, cô ta nói xạo cứ như đúng rồi. Ờ mà cũng không xạo lắm, cái tay đó quả thật đã chết rồi. Chính tay cô ta dứt điểm hắn mà.



    Trong lúc Han Geng còn đang mải nói chuyện với Chúa thì Jia và Kim Hee Chul đã dắt hai tên kia vào thang máy. Anh lúng túng, và trông Suzy cũng thế. Làm sao biết họ đến tầng nào? Không lẽ cứ đứng chết dí dưới đây? Khéo hỏng kế hoạch thì toi. Toi theo nghĩa đen, tức là anh và Suzy sẽ bị Jia giết chết lúc trở về ấy.




    “Tầng 5, phòng 501”





    Tiếng nói phát ra từ chiếc tai nghe dường như là cứu tinh của cuộc đời Han Geng. Và đó là giọng của Kim Hee Chul! Cậu là ân nhân cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt ác quỷ đấy cậu biết không? Tôi thề sẽ yêu cậu suốt đời, Han Geng khóc thầm trong lòng. Anh cùng Suzy nhanh chóng vào thang máy lên tầng 5, và giả vờ đi qua đi lại như bồi phòng.



    - Số tiền tôi yêu cầu?



    Han Geng nghe thấy tiếng đàn ông. Có lẽ là tên bự chảng ấy. Vậy là họ đã bắt đầu giao dịch, không biết Jia sẽ làm thế nào nhỉ, khi cô ta đến đây mà trong tay không cầm theo một đồng?



    - Đưa hàng cho tôi kiểm tra trước. Ông có thấy ai trả tiền trước khi lấy hàng không?




    Han Geng nghe tiếng gì đó lọc xọc như ai đang bới một mớ đồ. Có lẽ gã đó đang tìm thứ gì trong cái cặp nhỏ kia? Và anh chỉ nghe thấy tiếng hai người. Tên còm kia và Kim Hee Chul đã đi đâu rồi? Bất chợt anh có linh cảm không lành.



    Han Geng thấy Suzy biến sắc khi nghe thấy tiếng đạn lên nòng. Jia, theo như anh được biết, không bao giờ dùng súng. Vậy tiếng súng này là…



    - Mi đóng kịch khá đấy, nhưng ta nhận ra khuôn mặt của mi, Meng Jia.




    Lộ rồi, Han Geng lo lắng. Và bây giờ Jia đang bị súng chĩa vào người, còn Kim Hee Chul thì đi đâu mất dạng. Nhiệm vụ có nguy cơ thất bại, anh nghĩ. Bỗng dưng tiếng nói của Suzy vang lên từ chiếc tai nghe:


    “Ngốc vừa thôi. Anh quên họ là Jia và Kim Hee Chul à?”




    Han Geng chưa kịp vững tâm vì lời nói của Suzy thì tiếng tên trung niên lại vang lên trong chiếc tai nghe:


    - Mi ở đây, vậy thì thằng tóc đỏ vừa nãy chắc hẳn là Kim Hee Chul. Chính nó đã giết ông bạn già Edward Stage của ta. Mi đã dọn hết các dấu vết, nhưng ta biết. Nên ta đã sai Shougo đưa nó đến chỗ mấy thằng đàn em đang chờ, để tẩm quất nó…



    Một tràng cười khả ố vang lên, và Han Geng nghe thấy gã tiếp tục nói:

    - … Hôm nay, chính ta sẽ đặt dấu chấm hết cho bộ đôi Tử thần, thật vinh dự biết b…





    PHẬP






    - Nói lắm thật.



    Han Geng nghe thấy tiếng một thứ gì đó khá nặng ngã phịch xuống đất sau tiếng dao đâm. Suzy trông có vẻ hớn hở - vậy thì chắc hẳn đó là tác phẩm của Jia. Và giọng của Jia lại vang lên qua chiếc tai nghe:



    “Vào được rồi đấy”.




    Nghe xong, cả Han Geng và Suzy cùng lúc ập vào phòng 501 để thấy một gã đàn ông béo ục ịch nằm ngay đơ cán cuốc trên sàn, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc như còn muốn nói gì đó. Con dao nhỏ quen thuộc cắm lút cán vào cổ hắn. Han Geng hơi nhăn mặt, dành năm giây để tội nghiệp cho hắn. Trong lúc đó thì Suzy đến bên bàn, kiểm tra những thứ có trong cái cặp nhỏ, tiện thể đút túi luôn khẩu súng của gã đàn ông. Jia thảnh thơi đứng hút tẩu, lầm bầm cái gì nghe như “ai mướn nói cho lắm vào”



    Sau khi kiểm tra, Suzy hí hửng ôm lấy chiếc cặp, và Jia cũng quay lưng bước ra khỏi phòng. Bất chợt Han Geng thấy cái gì đó như hụt hẫng. Chỉ có thế này thôi sao? Nhiệm vụ “hoành tráng” của Tứ Hoàng lẽ nào lại kết thúc nhạt nhẽo như vậy? Tất cả những gì anh phải làm chỉ là đứng chờ và nghe ngóng? Vậy thì Lee Teuk còn bảo anh và Suzy theo làm gì? Cứ cho Jia và Kim Hee Chul đi chẳng phải vẫn tốt sao?



    - Chỉ có vậy thôi à?




    Suzy quay sang hỏi Jia, lúc này đang tháo chiếc trâm cài tinh xảo để mái tóc đỏ cam xõa xuống như thường lệ. Lấy tay cào cào vào mái tóc thay lược, Jia vừa quay quay chiếc trâm nhọn hoắt trong tay vừa nói:

    - Không. Yakuza chẳng bao giờ bất cẩn vậy được. Hẳn là sẽ có hơn chục tay vệ sĩ núp đâu đây…

    - Vậy là Kim Hee Chul…?

    - Ừ. Vừa nãy cũng nghe rồi đấy thôi. Hắn sai tên Shougo kia đưa anh ta đến chỗ đó… để cho bọn chúng nạp mạng.



    Han Geng bỗng dưng thấy lạnh sống lưng, tự hỏi Jia đang dẫn anh đi đâu. Và chỉ một phút sau, câu trả lời hiện ra trước mắt…




    Trông như một bãi chiến trường, với xác chết nằm hỗn loạn và máu văng tung tóe. Chỉ có đúng một kẻ duy nhất vẫn đứng thẳng. Ngoại trừ mái tóc màu đỏ, trên người hắn… không có lấy một vết máu. Quần áo vẫn phẳng phiu, tóc vẫn được cột lên đàng hoàng đằng sau gáy, cặp kính vẫn nằm yên trên sống mũi. Nhận thấy động phía sau lưng, Kim Hee Chul chậm rãi quay đầu lại.




    Không một biểu cảm… như một con búp bê. Han Geng lạnh người. Đó… là bộ dạng của một kẻ vừa mới giết hơn năm chục người sao?!...




    - Xong rồi đấy à?

    - Ừ. Canh thời gian khá là chuẩn.



    Trong khi Suzy thậm chí còn đang hơi biến sắc, thì Jia vẫn thản nhiên trò chuyện với Kim Hee Chul như thể đây là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhìn bãi chiến trường đẫm máu một hồi như đang suy tính điều gì, rồi cô quay sang nói với ba người đồng nghiệp:



    - Về trước đi… Tôi sẽ dọn dẹp chỗ này…




    Ánh mắt cô lướt qua Suzy, và dừng lại ở Han Geng. Như vừa nhớ ra chuyện gì, cô nhìn thẳng vào anh, nói như ra lệnh:



    - À không… Han Geng ở lại đây. Tôi có chuyện cần nói với anh.




    End Chap 10.5
    • Like Like x 9
  5. SangMi 360Kpop Member

    Message Count:
    26
    Likes Received:
    678
    Reputation:
    375
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Con đang ko có tâm trạng nên appa chịu khó, bỏ qua cái comt lảm nhảm này =))

    Có chút "tim đập nhanh" cho tình cảm sắp tới rồi =))
    Ắt hẳn readers mong chờ cái này từ lâu rồi ấy =)) *ko bao gồm con nhé :D* =))
    Jia sẽ làm gì với chuyện thú vị gì nhỉ :-?
    Mà... cái nhiệm vụ đơn giản thế appa? Vậy thôi giao cho Hee và Jia làm đc rồi, để 2 người kia vô thật là phiền phức =)) mặc dù có khả năng sau đó Jia sẽ làm chuyện gì đó với cái "thú vị" cô vừa nghe đc
    Nhưng con cảm thấy nó khá mất tự nhiên :-? mọi chuyện quá dễ dàng ~.~

    Vậy thôi nhá~ con lượn đây~
  6. Gal 360Kpop Member

    Message Count:
    423
    Likes Received:
    569
    Reputation:
    5,273
    Ratings Received:
    +1 / 12 / -0
    Awarded Medals (2):
     
    Chan: theo cái sự chống chế của ta thì là "cái gì cũng có cái lí của nó" =))
    mà riết ta thấy cái topic này như chỗ 2 cha con ta tự kỉ =))
    ---------------------------------------------------------------------------------



    Chap 11: A little confusion




    “Jia… có chuyện gì thế nhỉ?”




    Suzy đang điều khiển chiếc Chevrolet, mặt mày hiện rõ vẻ lo lắng. Một tay xoay xoay vô-lăng, một tay cô chống cằm, vẻ đăm chiêu. Jia trước giờ hầu như chẳng hề tỏ ra thích thú với Han Geng, nếu không muốn nói là cô nàng có chút không ưa anh ta. Bây giờ lại bảo Suzy cùng Kim Hee Chul về trước, chỉ giữ Han Geng lại là ý gì?



    Nhìn sang chiếc kính chiếu hậu, khuôn mặt trắng bệch của người ngồi sau lấp ló. Phần tóc mái đỏ rực đã che mất đôi mắt, nhưng cái đầu hơi nghiêng và đôi môi khẽ hở cũng đủ để Suzy nhận thấy là Kim Hee Chul đã ngủ. Điều này làm cô ngạc nhiên quá đỗi. Sát thủ máu lạnh một lần giết chục người không ghê tay như anh ta mà lại có thể ngủ một cách cực-kì-yên-bình ở đây sao? Lắc lắc cái đầu để đuổi những ý nghĩ tào lao đi mà tập trung lái xe, bất chợt cô thấy đau đầu khủng khiếp.



    Trong giây phút nhắm chặt mắt lại vì cơn đau, Suzy nghĩ mình đã thấy những hình ảnh kì lạ…




    Cô thấy một đống đổ nát. Như một bãi chiến trường thực thụ. Nơi đó trông như là sân thượng của một tòa nhà cao tầng. Cô thấy chính mình, nhưng mái tóc lại chỉ dài chưa đến vai, đứng ngay giữa nơi đó, thở hồng hộc, trên mặt lộ rõ nét kinh hoàng. Cô còn thấy đằng xa, nơi cánh cửa bung bản lề, là Jia, khuôn mặt tối sầm, vẫn mặc trên mình một bộ sườn xám, nhưng mái tóc lại đen tuyền chứ không phải màu đỏ cam hiện tại. Cả Suzy-tóc-ngắn và Jia-tóc-đen đều đang nhìn về cùng một phía…


    Cô thấy ai như Han Geng đang ngồi bệt trên sàn, người dính đầy máu. Khuôn mặt anh ta là khuôn mặt thất thần, xen lẫn đau đớn, sợ hãi. Và anh ta đang ôm một thân người nhỏ hơn. Suzy không thấy được mặt của người đó, nhưng anh (hay cô) ta có mái tóc đỏ, dính bết vài vệt máu khô đã chuyển màu đen. Người đó mặc chiếc áo sơ mi trắng vương đầy máu đỏ. Dường như vết máu từ người đó đã dây sang Han Geng… Đằng xa, sau đám bụi bay mịt mờ có bóng dáng hai đứa trẻ…


    Người tóc đỏ trong vòng tay Han Geng đó, quả thật trông rất quen… Suzy vẫn không dám khẳng định, vì cô không thể nhìn rõ mặt… Nhưng lẽ nào…



    Dường như Han Geng đang hét cái gì đó. Tại sao Suzy không thể nghe thấy? Cô cố gắng nhìn thật kĩ miệng anh, để đoán xem anh đang nói cái gì, đang hét gọi tên ai…





    - Lái xe phải nhìn đường chứ.



    Giọng Kim Hee Chul làm Suzy sực tỉnh khỏi cơn mê. Cô thấy mình đã trở lại thực tại nơi đường cao tốc. Và Hee Chul đã chồm tới trước, một tay nắm chặt vô-lăng. Dường như cậu ta đã kịp thời can thiệp để chiếc Chevrolet không bị xe khác tông phải. Thì ra là vậy, Suzy nghĩ, anh ta ngủ mà vẫn chẳng hề lơi là cảnh giác, tưởng chừng như giọt mồ hôi rơi cũng đủ làm anh ta bật dậy. Hai tay vịn chặt vô-lăng, Suzy quay sang nhìn Kim Hee Chul, khuôn mặt hơi tái đi nở nụ cười gượng gạo:

    - Xin lỗi…


    Người tóc đỏ nhìn Suzy bằng ánh mắt dò xét trong vài giây, rồi lui trở về hàng ghế sau, tựa đầu vào cửa xe tiếp tục giấc ngủ.


    Suzy đạp ga, chỉ muốn về đến Tổng hành dinh càng nhanh càng tốt. Cơn đau đã biến mất, nhưng cảnh tượng vừa nãy vẫn còn in rõ ràng trong tâm trí cô.




    Đó… là cái gì vậy?

    .
    .
    .


    Han Geng đang nín thở chờ đợi. Từ khi Suzy và Kim Hee Chul rời đi cũng được gần mười phút mà Jia vẫn chẳng nói gì. Chả hiểu sao anh có linh cảm không lành. Nhìn cách cô ta đi quanh mấy cái xác chết trông cực kì bình thản mà anh thấy nổi da gà. Một lúc sau, Jia đột ngột quay sang, nhìn thẳng vào Han Geng.



    - Thật sự mà nói, tôi chẳng ưa gì anh…



    Chuyện này rõ như ban ngày, cô nói tôi nghe làm gì?



    - Anh là quân tốt thí lão già thối kia dùng để xen vào việc của chúng tôi…




    Cái này tôi đã lờ mờ đoán được, cám ơn cô đã giúp xác nhận.




    - Giết anh đi có lẽ sẽ gọn hơn…




    Ơ.. này… đừng bảo là… cô bắt tôi ở lại… là để…




    - Nhưng trong tình cảnh tên kia bị bắt đi làm nhiệm vụ với anh, như thế chẳng khôn ngoan chút nào… Anh không biết gì, sẽ chỉ làm vướng chân anh ta. Mà anh ta là kẻ không biết suy nghĩ, cứ thấy cái gì vướng là dẹp bỏ… Vì vậy, tôi e là anh sẽ chẳng thể đi với anh ta được bao lâu… trong tình trạng không-biết-gì…




    Han Geng chỉ biết nuốt nước bọt, đứng lặng yên nghe Jia nói. Anh có cảm giác những điều mình sắp được nghe… sẽ thay đổi tất cả mọi chuyện.




    - … Chúng tôi cần anh, và đương nhiên là cả Suzy nữa, sống. Hai người mà chết thì sẽ rất phiền hà cho chúng tôi. Suzy thì không cần phải lo, vì cô ta đi cùng tôi. Nhưng anh… thì ngược lại. Kim Hee Chul, tôi nhắc lại, chẳng bao giờ suy nghĩ thấu đáo mọi việc. Anh ta chỉ giết theo mệnh lệnh. Và anh ta còn là một kẻ bừa bãi, bày rồi không khi nào biết dọn… ví dụ như đây.




    Jia một tay chỉ vào cái bãi chiến trường đẫm máu nơi cô và Han Geng đang đứng, tay còn lại vẫn xoay xoay cái trâm cài nhọn hoắt như học sinh xoay bút. Han Geng từ nãy đến giờ vẫn chưa hết bàng hoàng vì những gì tai nghe mắt thấy. Chỗ này, không thể tin được đó chỉ là tác phẩm của một người. Nó còn kinh khủng hơn bãi chiến trường thật sự. Thây chồng lên thây, máu đổ thêm máu. Hiếm có cái thây nào còn nguyên vẹn. Tứ chi ngũ tạng văng tứ lung tung, máu bắn lên tường thành từng vệt to tướng, trông gớm không thể tả. Dù làm sát thủ cũng ngót nghét chục năm nhưng chưa bao giờ Han Geng thấy cảnh tượng hãi hùng đến mức này, như thể những kẻ xấu số này vừa bị một bầy thú sắp chết đói lao vào xâu xé. Càng hãi hùng hơn, khi nghĩ đến chuyện kẻ gây ra thảm cảnh này vừa thản nhiên bỏ về, trên người không dính lấy một vết bẩn, trên áo không có lấy một nếp nhăn.



    - Black Wave tồn tại được đến hôm nay, là nhờ luôn cử một bộ đôi sát thủ đi làm nhiệm vụ. Một chuyên giết và một chuyên dọn. Kim Hee Chul muôn đời sẽ chỉ là kẻ chuyên giết, vậy tức là bất kì ai đi cùng anh ta đều phải biết cách dọn dẹp dấu vết. Vấn đề là, tôi lặp lại, anh ta là một kẻ bừa bãi, vậy nên việc dọn rất khó khăn. Trước khi đi cùng tôi thì anh ta đã giết kha khá cộng sự, chỉ vì dọn dẹp không sạch làm anh ta bị truy đuổi. Tương lai anh cũng sẽ vậy, nếu anh không biết cách…



    Chưa bao giờ Han Geng thấy Jia nói nhiều đến vậy. Từng lời cô ta nói ra, đều nghe như một bài giảng, và cô ta giảng bài giảng giết người với một nụ cười nửa miệng đầy tà ý. Ý định của Jia khi nói cho anh nghe những điều này, đặc biệt là việc Kim Hee Chul đã giết kha khá cộng sự, là gì? Cảnh báo? Hay đe dọa?



    VÚT



    PHẬP




    Han Geng còn chưa hết bàng hoàng khi một thứ gì đó dài dài xé gió bay qua sát mặt mình. Đối diện anh, là Jia, cánh tay vẫn còn đưa ra phía trước. Quay ra đằng sau, anh thấy một kẻ vừa ngã xuống, khẩu súng rơi ra từ tay. Cây trâm một giây trước còn nằm trong tay Jia, nay cắm sâu đúng vào yết hầu của hắn.




    - Tôi đã bảo mà, bừa bãi đến thế là cùng… Làm rồi cũng không thèm kiểm tra lại…




    Jia nhếch mép cười khinh khỉnh, trong khi Han Geng thấy lạnh sống lưng. Jia quả thật xứng danh Tứ Hoàng, chỉ với một cây trâm mà cũng giết chết được người. Nếu thế thì khéo mọi thứ trên người cô ta và Kim Hee Chul đều dùng làm vũ khí được cũng nên. Anh thật quá bất cẩn khi không nhận thấy có người ở sau lưng – có lẽ là do vẫn còn quá kinh hãi trước cảnh tượng nơi mình đang đứng.




    - Tôi sẽ chỉ cho anh… thế nào là dọn dẹp…


    .

    .

    .



    Park In Young đang ngồi bắt chéo hai chân trên chiếc ghế bọc nhung êm ái. Ấm nước sôi ùng ục réo ầm ầm sau lưng mà cô cũng chả buồn để ý tới. Bình trà trống không cùng hộp lá trà nằm trơ trọi giữa bàn chờ được dùng đến. In Young đẩy cặp kính lên sát mắt, chỉnh tướng ngồi, kéo váy che được phần nào hay phần nấy cặp chân thon, rồi dựa lưng vào ghế, hớp một ngụm nước lạnh, tằng hắng mấy cú, và hét:



    - MỚI SÁNG SỚM HAI ĐỨA BÂY SANG ĐÂY LÀM GÌÌÌÌÌÌÌÌ??????????????




    Han Geng và Suzy nom như muốn bật ngửa khỏi hai chiếc ghế đối diện. Cả hai dù mang danh Tứ Hoàng nhưng chẳng hiểu sao trước bà cô già mặt trẻ này lại co rúm người như con nít nghịch bậy bị mẹ la. Ngừng một tí lấy hơi, In Young tiếp tục làm một tràng:



    - Chúng bây sang đây lúc sáng sớm, phá hỏng giấc mơ đẹp của ta. Bây bảo là có chuyện quan trọng muốn nói, thành thử ta phải bật dậy mà nghe! Và giờ bây ngồi câm như thóc là nghĩa làm saoooooooooo???????????????



    Sau khi ”tai qua nạn khỏi” đợt “oanh tạc âm thanh” của In Young, Han Geng mới lí nhí giãi bày:

    - Tại em không biết nên mở đầu thế nào…


    - Còn em thì đang suy nghĩ không biết mình nên nói trước hay nhường Han Geng nói trước… - Suzy thẽ thọt tiếp lời.



    Rồi cả hai quay sang nhìn nhau một lúc, và Han Geng huých khẽ vào vai Suzy:

    - Lady first, cô nói trước đi.


    - Không, không, trọng nam khinh nữ, anh nói trước đi… - Suzy thì lại lắc đầu, tay hướng về Han Geng làm điệu bộ “xin mời”.



    Park In Young vốn nóng tính, chẳng ưa cà rỡn như cậu em quý báu Lee Teuk của mình. Đôi lúc đó là một điều may mắn, bởi cô thường làm việc nghiêm túc. Nhưng nhiều lúc nó lại thành mối họa, như lúc này đây, khi cô nhìn kiểu nhường nhau của hai kẻ trước mặt mà phát chướng mắt.



    - Không có trọng nam với trọng bắc gì sất. Thời thế ngày nay âm thịnh dương suy, thằng này, NÓI!



    Cô chỉ thẳng đầu móng tay nhọn hoắt của mình vào Han Geng làm anh chàng lúng túng như gà mắc tóc. Biết không còn cách nào thoái thác được, anh đành thở dài, chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn, rồi vừa vò đầu vừa nói:



    - Chậc, thì là… Hôm qua Jia bảo em ở lại ấy, chị chắc cũng biết rồi… Cô ấy bảo là sẽ chỉ em cách “dọn dẹp dấu vết”, vì đi với Kim Hee Chul sẽ cần cái đó…



    Ngừng một lúc, nhìn lên thì anh thấy cả In Young lẫn Suzy đều đang có biểu hiện “không tin được” thể hiện rõ trên khuôn mặt với “mắt chữ A, mồm chữ O”.




    - Chị thề với cậu là từ lúc mới vào đây đến giờ, Jia nó chưa. bao. giờ đề nghị giúp ai cả. – In Young giơ một tay lên làm điệu bộ “xin thề” với đôi mắt trợn tròn sững sờ.


    - Còn tôi thì thề với anh, rằng từ lúc mới gặp, Jia đã không. ưa anh rồi. – Với giọng điệu y hệt, Suzy “đế” thêm.



    Han Geng trố mắt nhìn hai người trước mặt mình tỏ vẻ “nghiêm trọng” một hồi, rồi tiếp tục nói:

    - Thì chuyện đó em cũng có biết… Nhưng vấn đề là, cô ấy đã làm những chuyện mà không người bình thường nào làm được…




    - Thì Jia đâu có phải người bình thường.





    Phát biểu “đồng thanh tỉnh rụi” của In Young và Suzy làm Han Geng phải ngẩng phắt mặt lên trân trối nhìn vào hai người đối diện. Mắt trợn tròn kinh ngạc, anh lắp bắp:


    - Hai người v… vừa nói c…. cái gì đấy?




    - Jia là android mà.




    “Phát biểu tỉnh rụi” số 2 này của tiến sĩ Park In Young đã thành công trong việc đánh rớt bộ hàm của anh chàng Trung Hoa Han Geng – hay nói ngắn gọn thì là “rớt hàm”. Nhưng rồi với bản lĩnh đàn ông, không muốn để các quý cô phải nín cười vì bộ vó ngạc nhiên của mình nữa, anh ngồi lại thật ngay thẳng, và xoa cằm hỏi:

    - Tại sao tôi không biết gì về vụ này nhỉ?

    - Vì anh không hỏi. – Suzy điềm nhiên trả lời.

    - Thế tức là cô ấy vào đây cùng lúc với Hee Chul luôn à?

    - Không. – In Young nhăn trán nhớ lại – Jia vào đây năm… bao nhiêu nhỉ… à hình như là lúc 15 tuổi. Rồi con nhỏ này – cô chỉ vào Suzy – theo vào hai năm sau đó. Mà thôi không bàn chuyện này nữa, Suzy có gì nói nhanh cho chị đi làm việc.



    Suzy nghe thế, đăm chiêu một hồi, rồi cất tiếng, từ tốn kể lại về những hình ảnh lạ lùng mình trông thấy giữa cơn đau đầu. Không thiếu dù chỉ một chi tiết, từ việc Jia tóc đen, bóng hai đứa trẻ sau lớp bụi mịt mờ đến người áo trắng nhuốm máu mà Han Geng ôm chặt.



    - Cô đùa tôi đấy à? Tả như thế khác nào tả Kim Hee Chul?!



    Han Geng nghe xong, trợn tròn cặp mắt hướng thẳng vào Suzy mà hét lên, làm cả cô lẫn In Young đều giật nảy mình. Suzy trông anh lúc này rất lạ, không còn nét nào giống Han Geng hiền lành khờ khạo thường ngày, mà như một người vừa nghe kẻ khác nói xấu người yêu mình vậy. In Young bình tĩnh hơn, đã vội lên tiếng trấn an Han Geng:


    - Khoan, khoan. Trong lời kể của Suzy vẫn còn vài điểm không khớp mà.


    - Không khớp gì nữa! Nhỏ người, tóc đỏ rực… Không phải Hee Chul thì ai?


    - Không khớp! Đúng là Hee Chul tóc đỏ, nhưng thằng bé vẫn thường mặc đồ đen, điều đó không ai không biết. Trong khi người Suzy kể lại mặc áo trắng, có lạ không? Vả lại, trong đấy, Jia có tóc màu đen! Nếu Jia đã tóc đen thì làm sao cậu chắc chắn rằng Hee Chul vẫn còn màu tóc đỏ?



    Lời In Young nói như thể làm Han Geng tỉnh ra. Sững sờ một hồi, anh đứng phắt dậy và chạy như bay ra khỏi cửa, để lại Suzy và In Young nhìn theo trân trối. Hai cô gái cùng nhìn nhau, và đồng loạt gật đầu như thể biết chắc nơi mà anh chàng ngờ nghệch đang chạy đến là đâu. Một lúc sau, In Young thở ra:


    - Thôi chị sẽ tìm hiểu thêm về những gì em kể, bây giờ thì biến đi cho nhờ.



    Và cả hai ai về chỗ nấy.


    End Chap 11
    • Like Like x 7
    • Agree Agree x 1
  7. SangMi 360Kpop Member

    Message Count:
    26
    Likes Received:
    678
    Reputation:
    375
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chỗ tự kỷ cũng đc :"> Đỡ bị nhiều người làm phiền =))
    Mà... Suzy có khả năng nhìn thấu tương lai sao? :-? Cơ mà Han ôm chặt Chul nằm như chết là con thích đấy =)) Ủng hộ SE =))
    Cơ mà Jia hướng dẫn gì cho Han thế? "Dọn dẹp" bằng cách nào? :|
    Chap này dài, appa có cố gắng =)) Nhưng vẫn còn vài chỗ mơ hồ khó hiểu :"> Tiếp tục đợi chap sau nhá =))
    • Like Like x 2
  8. Gal 360Kpop Member

    Message Count:
    423
    Likes Received:
    569
    Reputation:
    5,273
    Ratings Received:
    +1 / 12 / -0
    Awarded Medals (2):
     
    @Chan: chả hiểu sao page k load hết, cứ đứt khúc giữa chừng == mà ta thì chả nhớ mi đã com gì đặng mà rép lại == thôi để chừng nào hết lag edit cho nhé

    Kỉ lục r` =)) Tịt gần 1 tháng, xong trong 2 ngày =)) Am xâu prồ =))
    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------




    Chap 12: Under the rain laid a stubborn man



    Han Geng phăm phăm bước đi trên hành lang khu cấp cao. Đến chỗ rẽ, anh dừng lại, vẻ mặt ra chiều nghĩ ngợi. Nếu rẽ trái, thì anh sẽ ra đến sảnh lớn, và từ đó có thể trở về phòng tập hay canteen. Rẽ phải, anh sẽ gặp một ngõ cụt, nơi tọa lạc hai căn phòng tách biệt hẳn với các phòng khác ở nơi đây.



    Suy nghĩ một hồi, anh rẽ phải, vẻ kiên quyết hiện rõ trên mặt.



    Cánh cửa gỗ màu nâu đỏ đầu tiên hiện ra trước mặt Han Geng. Anh bỏ qua. Ít ra thì bây giờ anh không muốn gặp, hay tệ hơn là thỉnh giáo vài dao của cô ta. Rồi bức tường trắng báo hiệu dấu chấm hết của hành lang xuất hiện. Cạnh đó là cánh cửa màu đen. Han Geng dừng bước, đứng trước cánh cửa đó. Tấm bảng tên mạ vàng trên cửa lóe sáng như thể nhận ra có người. Không có chuông. Căn phòng có cánh cửa nâu đỏ thì có một chiếc nút nhỏ hình nốt nhạc, nhưng phòng này thì không. Han Geng đưa nắm tay, gõ nhẹ lên cửa.




    Cộc… cộc… Một lần, hai, rồi ba lần. Cửa vẫn đóng im lìm. Chẳng điều gì cho thấy người ở trong có nghe được tiếng gõ cửa. Han Geng gõ lại, lần nữa, rồi lại lần nữa. Vẫn không có tiếng trả lời. Anh bắt đầu thả xích cho trí tưởng tượng bay xa.




    Nhiệm vụ mới xong hôm qua, vậy thì hôm nay chắc chắn cậu ấy ở nhà. Cậu ấy cũng chẳng phải kẻ thích thú ra ngoài, vậy thì chắc hẳn chỉ có thể ở trong đây. Nhưng sao lại không trả lời? Cậu ấy đâu bất lịch sự tới mức mặc kệ người khác gõ đến sút tay ở ngoài này – thậm chí là cậu ấy còn lịch sự đến mức mời cả trà. Nghĩ đến đấy, Han Geng thấy trong lòng dậy lên một cảm giác bất an. Anh muốn phá cửa. Cánh cửa dày nhưng chắc sẽ bung bản lề ngon ơ sau hai hay ba cước gì đó. Anh không biết mình có đang lo hão hay không. Dù gì thì người mà anh đang nghĩ đến cũng đâu phải liễu yếu đào tơ gì cho cam. Nhưng thôi, cứ làm trước, rồi để mặc nó ra sao thì ra. Ít nhất thì anh nghĩ mình sẽ chạy thoát – mặc dù hi vọng khá mong manh.





    RẦM





    Cánh cửa bung hẳn bản lề với tướng tá móp méo sau khi chịu một cú đá khá mạnh của Han Geng. Anh vẫn đứng yên, chờ đợi xem có cái gì – hay một người nào – bay ra mà tương thẳng vào đầu anh một cú hay không. Nhưng không. Đến tận khi cánh cửa đã nằm im lìm dưới sàn, Han Geng vẫn bình yên vô sự. Chẳng có ai giận dữ cả. Chẳng có tiếng người la hét. Chẳng có đồ đạc bay tứ tung. Anh linh cảm điều chẳng lành. Bước vội vào phòng, anh nghĩ dường như mình đã đúng.




    Trên chiếc giường lớn là một thân người đang cuộn kín mít dưới tấm chăn dày. Kín cả người, chẳng thò ra dù chỉ một lọn tóc hay một ngón chân. Han Geng tiến lại gần. Người đó có vẻ như đang ngủ. Nhưng chẳng ai lại ngủ say đến mức cửa bị tông hỏng mà không biết. Trừ phi người ấy không thể, hoặc không đủ sức dậy.



    Han Geng lao lên chiếc giường, cố kéo tấm chăn ra. Không được. Có những ngón tay ở bên dưới đang giữ chặt tấm chăn. Anh cảm thấy thân người trên giường đang run lẩy bẩy. Dùng hết sức mình, anh giật tấm chăn khỏi những ngón tay nắm chặt. Thân người Kim Hee Chul lộ ra, cuộn tròn, run rẩy. Chiếc áo đen cậu mặc ướt sũng mồ hôi. Mặt cậu đỏ ửng, hơi thở nặng nhọc. Han Geng lấy tay sờ trán cậu. Nóng hổi. Sốt rồi.



    Chẳng có thời gian suy nghĩ đến việc một kẻ quái vật như Kim Hee Chul mà lại có thể sốt nóng đến mức này, Han Geng nhanh chóng mở tủ tìm vài cái khăn vắt ướt, đắp cho cậu ta. Sau một thời gian chạy qua chạy lại, cuối cùng Han Geng cũng đã có thể bắc ghế ngồi cạnh giường, trong khi Hee Chul vẫn ngủ mê mệt với chiếc khăn trắng đắp trên trán. Hơi thở cậu đã dịu bớt phần nào, cặp chân mày cũng đã giãn ra, vẻ dễ chịu chứ không còn nhíu chặt lại như ban đầu. Han Geng trông khuôn mặt cậu trai tóc đỏ lúc này yên bình như đứa trẻ, mỉm cười dịu dàng.


    .

    .

    .



    - Chỉ cảm lạnh thôi. Chẳng có gì to tát đâu. Ngủ nghỉ vài hôm là khỏe.



    In Young hùng hồn phán sau năm phút diễn vai bác sĩ thực thụ. Dù sao thì lời nói đấy cũng có tác dụng kha khá khi Han Geng thở phào nhẹ nhõm, tay cầm chặt mớ thuốc ngài tiến sĩ vừa ném cho. Suýt phì cười vì bộ dạng ngồ ngộ của anh, In Young tiếp lời, mong được nhìn một biểu hiện là lạ khác:

    - Chậm chút nữa là viêm phổi rồi. Cái thằng mắc dịch này… khoái tắm mưa thì trước sau gì cũng phải thế thôi.



    Han Geng thở phào vẻ nhẹ nhõm, trầm ngâm một hồi, rồi cảm thán ra chiều khó hiểu:



    - Không ngờ… Kim Hee Chul mà cũng biết bệnh.



    Vừa nói xong, anh bỗng dưng thấy lạnh cả sống lưng. Hình như In Young tiến sĩ đang lườm anh, cú lườm sắc lẻm đầy “yêu thương”.



    - Ăn nói vớ vẩn gì đấy? Con người ai mà chả bệnh.


    - A… Không… Ý em là… Quái vật như cậu ta…




    Rồi anh sẽ gọi tôi là quái vật… Sớm thôi…
    .
    .
    Tôi không phải con người!
    .
    .

    Nét u buồn lướt qua tâm trí Han Geng như một đoạn băng tua ngược. Dáng hình nhỏ bé quay lưng bước đi trong đơn côi. Đắng cay vẫn còn đong đầy trong lời nói, như nỗi đớn đau khôn cùng chưa ngày nào nguôi ngoai.



    Han Geng ngỡ ngàng nhận ra, từ trước đến nay anh chẳng khác gì những kẻ nơi đây, nhìn Kim Hee Chul bằng con mắt kính phục mà nể sợ. Nhìn cậu ta bằng con mắt mở to như đang nhìn một thể loại siêu nhân, một thể loại quái vật. Nhìn cậu ta bằng chính ánh mắt mà cậu ta căm ghét nhất, ánh mắt đã đẩy cậu đến đường cùng, đến đơn độc, ánh mắt biến cậu thành “Độc cô cầu bại”.



    Cậu chỉ mở lòng với Jia, bởi vì chỉ cô ta mới nhìn cậu như nhìn một người bạn, một con người. Cô ta tìm thấy ở cậu, cũng như cậu tìm được ở cô, sự đồng cảm. Bởi lẽ, chính Jia cũng phải hứng chịu những ánh nhìn đó – ánh nhìn sợ sệt của những kẻ chung quanh, ánh nhìn không coi cô là người.




    Anh nhận ra mình sai. Và bây giờ, có lẽ chưa quá muộn để anh sửa chữa lỗi lầm. Nhìn về người đang say ngủ trên giường, anh mỉm cười dịu dàng.



    - Chị nói đúng… Con người ai mà chả bệnh.



    Dường như anh có thấy In Young mỉm cười, nhẹ nhàng như nắng sớm.


    .

    .

    .



    Cậu bé có mái tóc đỏ rượu vang đùa nghịch dưới nắng. Nhảy múa cùng những tia sáng vàng, cậu mỉm cười toe toét. Nụ cười đáng yêu, ánh mắt tinh nghịch, đẹp hút hồn. Cậu bé, rạng ngời hơn cả ánh nắng.



    Hong Ki…?





    Nghe tiếng gọi, cậu bé giật mình, ngoảnh lại. Rồi như trông thấy người vừa gọi, nụ cười của cậu bé nở rộng, ánh mắt hấp háy tia vui mừng.



    Ra đây chơi với tớ đi!









    Vừa nói cậu vừa chìa đôi bàn tay múp míp, bé tẹo ra. Nụ cười càng lúc càng thêm rạng rỡ, tựa như một thiên thần.


    .
    Hee Chul lặng người đi khi cậu bé tên Hong Ki chìa tay về phía mình. Đầu óc cậu như đang quay cuồng. Sao chuyện này lại có thể xảy ra? Sao mình lại ở đây? Đây lẽ nào là ảo giác?


    Trong lúc đó, bàn tay của Hong Ki vẫn đang hướng về phía Hee Chul, chờ đợi. Cậu bé đang chờ ai đến nắm lấy bàn tay ấy? Cậu nhìn xung quanh. Chẳng có ai. Lẽ nào, cậu bé đang chờ mình bước tới?



    Đôi chân trong vô thức chuyển động. Cánh tay tự ý đưa ra. Tâm trí chỉ muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đợi chờ kia. Đã gần lắm rồi. Hee Chul có một cảm giác mạnh mẽ, rằng cậu muốn nắm lấy bàn tay ấy. Nắm thật chặt, như nắm giữ những yêu thương, những ngây ngô thuở nào. Nắm thật chặt, như nắm giữ những hạnh phúc, những kỉ niệm thuở ấu thơ.



    Tay đan vào nhau. Cậu bé với mái tóc đỏ rượu vang cười rạng rỡ. Hee Chul bàng hoàng. Cậu bé có mái tóc hơi dài, màu nâu đỏ sáng lên dưới nắng cười khổ, nắm chặt lấy tay cậu bạn, kéo cậu vào chỗ bóng râm, vừa đi vừa cằn nhằn.



    Đồ ngốc, cậu sẽ say nắng đấy, biết không?!






    Hee Chul vẫn đứng chết trân ở khoảng sân đầy nắng, mắt dõi theo bóng hình hai cậu bé cùng nhau chạy về phía bóng râm. Bàn tay cậu vẫn giữ nguyên tư thế đang đưa ra, nắm lấy một thứ gì đó. Phải rồi, chỉ mới giây trước thôi, cậu đã cố đan tay vào tay cậu bé Hong Ki kia. Rồi cậu đã vô cùng kinh ngạc khi thấy bàn tay mình chỉ đơn thuần đi xuyên qua tay cậu bé. Trong khi đó, Hong Ki đã nắm lấy tay một cậu bé khác, cậu bé có mái tóc nâu đỏ và ánh mắt sắc sảo đẹp lạ kì.



    Được rồi, Hee Chul à, cậu cứ như má tớ vậy á! Hong Ki nhìn cậu bạn, cười hề hề.





    Hee Chul biết, mình đang nhìn thấy quá khứ, nơi cậu vẫn còn cảm nhận được hơi ấm bàn tay.

    .

    .



    Cậu bé đứng chết trân giữa mảnh sân đầy nắng. Xung quanh inh ỏi tiếng hét trẻ con, và tiếng những người lớn gọi nhau đưa đám trẻ vào nhà. Tấm áo trắng của cậu vấy đầy thứ gì đó màu đỏ tươi, bốc lên cái mùi tanh tưởi phát ốm. Cậu không muốn đứng đây. Cậu muốn vào nhà, muốn tắm, muốn gột rửa cái màu đỏ gớm guốc và cái mùi tanh nồng hôi hám này đi. Nhưng cậu không thể. Đôi chân cậu chỉ đơn thuần không tuân theo lệnh chủ nhân nó. Não bộ cậu bây giờ chỉ còn tràn ngập kinh hoàng. Đôi mắt cậu nhìn trân trối xuống dưới chân, nơi hình hài bé nhỏ của cậu bạn tóc đỏ rượu vang nằm bất động, máu đọng xung quanh.


    Cậu bé giơ đôi bàn tay lên trước mặt, chỉ để thấy những ngón tay nắm giữ thân thương ngày nào giờ đây thấm đẫm màu đỏ thẫm. Màu đỏ của máu.



    Hee Chul biết, mình đang nhìn thấy quá khứ, nơi đắng cay ùa về.



    Cậu bé, mái tóc chuyển màu đỏ rực tự bao giờ, đưa đôi bàn tay đẫm máu ôm lấy mặt, kinh hoàng còn hiện rõ qua đôi mắt mở to.



    Và Hee Chul nghe tiếng mình hét lên trong hãi hùng.


    .

    .

    .




    Cậu thanh niên tóc đỏ bật dậy, thở hồng hộc. Cả người ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt còn mở to, hiện rõ vẻ hoảng loạn. Một tay cậu chống lên giường, tay còn lại ôm mặt, cố kiềm nén hơi thở gấp gáp, kiềm cả những giọt nước mắt cứ chực tuôn trào.



    Sau một hồi tự trấn tĩnh bản thân, Hee Chul quay sang chiếc bàn bên cạnh. Có một chậu nước, cùng một chiếc khăn ở đó. Đến giờ cậu mới phát hiện ra một chiếc khăn lạnh khác rơi trên giường. Có vẻ như cậu vừa ốm, và ai đó đã ở đây chăm sóc cậu. Bất chợt cậu phì cười, chế giễu chính mình. Thế là đi tong hình ảnh Độc cô cầu bại mất bao công mới xây dựng được.



    Rào… Rào…





    Mưa?




    Hee Chul hoảng hồn nhìn ra cửa sổ. Từng giọt nước từ trên trời đang đập ầm ầm vào mặt kính. Cảnh vật mờ mịt sau làn nước đục ngầu. Cây cối nghiêng ngả, chỉ chực bật gốc. Mưa quá to, có lẽ đã thành một trận bão.




    Quen thuộc làm sao… Hee Chul áp tay lên cửa kính, hồ như muốn chạm vào cơn mưa xối xả ngoài kia. Cậu bỗng thấy có gì đó như nhung nhớ, như thôi thúc trong lồng ngực. Với tay lấy chiếc điện thoại dưới gối, cậu lướt nhanh đến phần Calendar. Một tiếng thở hắt, và đôi bờ môi, đã lâu lắm rồi mới nở nụ cười.



    Mưa… như mọi khi, nhỉ Hong Ki?




    Nụ cười ấy, là nụ cười của đau thương.


    .

    .

    .



    Han Geng dùng thân mình đẩy cửa vào phòng Kim Hee Chul vì tay anh đang bận bưng chiếc khay đựng một liễn cháo bự. Trước đó, lúc Hee Chul còn đang ngủ, anh đã xuống bếp tự tay nấu cho cậu một nồi cháo. Bây giờ bưng lên, chưa kịp mở miệng nói gì thì anh đã ngỡ ngàng khi thấy chiếc giường trống không, chăn gối bị lật lên bừa bãi, người thì biến đâu mất dạng. Đặt vội cái khay xuống bàn, anh lao nhanh ra ngoài cửa tìm “bệnh nhân” của mình về, chẳng buồn để ý đến nước mưa đang ồ ạt tạt ướt một mảnh sàn qua khung cửa sổ mở toang.

    .

    .



    Đại sảnh chỗ canteen có một đám đông đang vừa nhìn ra ngoài sân vừa xì xào. Han Geng chạy tới đúng lúc có ai đó nói với người bên cạnh: “Năm nay cũng vậy à?”. Tò mò, anh chen qua đám người, lên đến phía trước để rồi há hốc miệng sững sờ vì những gì mình thấy.




    Kim Hee Chul, phải, đích thị là cậu ta. Mái tóc đỏ đó không thể lẫn với ai được. Cậu đứng dưới mưa, quay lưng về phía đám người đang bàn tán. Nước mưa thấm ướt cả người cậu, làm cho mái tóc bết lại, lớp áo trắng anh đã thay cho cậu trở nên mỏng tang và dính sát vào người, ẩn hiện phần nào làn da trắng tới mức tái xanh. Mặc dù vẫn còn phừng phừng sốt, Hee Chul vẫn đứng yên, để mặc cho mưa tạt gió lùa vào người. Chưa kịp lao ra để kéo cậu vào, như có linh cảm, anh ngước lên. Đối diện, là tòa nhà cấp cao. Hai khung cửa sổ cách nhau khá xa đang mở. Suzy nhìn xuống với con mắt ái ngại, còn Jia thì chống cằm, ánh mắt vẫn băng lãnh thường ngày nhưng lại trông như có một nỗi niềm khó đoán.



    Dường như bực mình vì bị đám đông xì xào bàn tán làm phiền, Hee Chul chậm rãi quay đầu lại. Cậu nhíu mày, vẻ không hài lòng. Sau đó là một cái lườm, lạnh như băng đá. Hầu hết những kẻ có mặt ở đó, Han Geng cảm nhận được, đều giật bắn người. Và lập tức rút nhanh. Chỉ còn một vài kẻ hiếu kì cộng với chút gan dạ dám ở lại. Nhưng rồi bọn họ cũng phải nhanh chóng bỏ chạy, bởi một lốc dao từ đâu lao đến cắm phập vào tường ngay chỗ họ đứng, kèm theo vài viên đạn xé gió lướt ngang. Lại ngước nhìn lên trên lần nữa, anh thấy Suzy đang dùng khăn lau chùi khẩu súng còn Jia thì xòe dao như xòe bài.



    Không có thời giờ băn khoăn tại sao Suzy có thể ngắm chính xác như thế qua làn nước mưa, hay làm sao những con dao nhỏ của Jia có thể bay thẳng đến đích khi mà gió đang thét gào, Han Geng lao ra ngoài mưa. Anh đưa tay, kéo Kim Hee Chul quay lại, để rồi nhận ra cậu đang chắp tay như cầu nguyện.




    - Cậu điên à?! Sao lại đứng ngoài mưa thế này?!






    Gương mặt Hee Chul hiện vẻ ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi đanh ngay lại. Khẽ mím môi, cậu quay mặt đi, nhưng tay lại không ngần ngại mà đấm Han Geng một cú mạnh đến nỗi anh bay trở vào trong.



    Han Geng vội xoay người, tránh bị va đập mạnh vào tường. Không màng đến cái vị tanh tưởi như sắt gỉ trong miệng, anh nhìn ra ngoài sân, nơi Hee Chul đang tiếp tục chắp tay cầu nguyện, lúc này đôi mắt đã nhắm nghiền. Vừa đứng dậy, chuẩn bị lao trở ra thì anh nghe tiếng nói, không lớn hơn thì thầm là bao.




    - Đừng đến đây.





    Chỉ mới vừa dứt lời, Hee Chul đã cảm thấy có một vòng tay từ phía sau ôm mình thật chặt. Chặt đến mức cậu dường như nghẹt thở. Chặt đến mức cậu không thể quay ra đằng sau, cũng không thể đánh bay hắn như vừa nãy. Và cậu chọn biện pháp mặc kệ. Bởi vì đôi tay cậu vẫn còn tự do, và vì cậu cảm thấy đầu óc mình ngày càng choáng váng, cậu không muốn phí thời gian với tên lì lợm này. Cậu quyết định là mình sẽ giết hắn sau. Tiếp tục chắp tay, tiếp tục nhắm mắt, cậu thì thầm những lời mà không ai có thể nghe ra.




    Ôm chặt lấy Hee Chul từ phía sau, Han Geng vùi mặt xuống bờ vai gầy, mặc kệ việc bây giờ mình cũng đã ướt như chuột lột, và gió đang lùa vào lớp áo lạnh run. Sau một hồi thấy cậu không di chuyển, anh hét lớn:



    - Tôi xin cậu, mau vào trong đi! Nếu cứ ở ngoài mưa thế này, cậu sẽ chết mất!





    Trước giọng khẩn khoản van nài của Han Geng, Hee Chul vẫn không suy suyển, trừ việc cậu thấy có chút buồn cười. Chết à, tưởng lấy cái chết ra dọa được cậu sao? Thậm chí, trong thâm tâm cậu, chết được là quá tốt. Chết được, nghĩa là những tội lỗi, những dằn vặt, những oán hận của cậu được gỡ bỏ. Chết được, nghĩa là không còn gì níu kéo, cậu sẽ quay nhìn lần cuối thế giới đầy bi ai này, rồi sẽ ra đi mãi mãi. Chết, đối với Hee Chul, là một đặc ân mà cậu tự thấy mình không xứng đáng được hưởng.




    Không cảm nhận được dù chỉ một cử động nhỏ nhất của Hee Chul, Han Geng lại tiếp tục khuyên bảo cậu vào trong, lần này anh không hét nữa, mà chỉ thì thầm vào tai cậu như đang hát điệu nhạc du dương:



    - Nếu cậu không nghĩ đến bản thân mình, thì xin hãy nghĩ cho tôi một chút… Tôi sẽ phát điên lên nếu cậu chết, cậu hiểu không? Làm ơn, vào trong đi…





    Hee Chul sững người. Cậu như không tin được vào tai mình. Những lời anh ta nói, là thật hay chỉ là những lời ngon ngọt để dỗ cậu làm theo lời anh ta? Cậu không biết được. Nhưng, cậu cảm thấy, đâu đó trong mình như đang thổn thức. Một cảm giác quen thuộc dường như ùa về, cảm giác của những ngày yên bình ấu thơ.



    Đã lâu rồi không có ai nói những lời như thế với tôi…
    Cũng chẳng ai đối xử dịu dàng với tôi nhường này…
    Tôi chưa khi nào hiện hữu trong mắt kẻ khác.
    Với họ, tôi như con búp bê, vô tri vô giác, và cả… vô hình.
    Tôi cứ ngỡ mình đã quen…
    Thế sao bây giờ trái tim tôi, dường như vừa mới lỗi nhịp?
    Nhưng…




    Han Geng cảm thấy thân người trước mặt lảo đảo. Bất ngờ trong giây lát, nhưng anh cũng kịp khuỵa chân, đỡ lấy Hee Chul khi cậu đổ xuống. Anh thấy cả người cậu mềm nhũn ra; cậu có lẽ đã kiệt sức rồi. Mặc dù cả hai đang ở ngoài mưa như trút nước, anh vẫn cảm thấy hơi nóng vì cơn sốt tỏa ra từ người cậu thanh niên tóc đỏ. Còn nóng hơn cả ban đầu – có vẻ như sốt nặng hơn rồi. Điệu này thì cậu ấy khó mà dậy được trong vòng ba ngày tới. Đưa tay đỡ lấy Hee Chul, chuẩn bị nhấc bổng cậu lên, anh dịu dàng nói:


    - Để tôi đưa cậu về phòng…




    Hee Chul để mặc cho Han Geng bế bổng cơ thể mình lên. Cậu cảm thấy cả người nặng trĩu. Tay chân buông thõng, không còn chút sức lực. Đầu cậu đang vừa quay cuồng vừa đau như búa bổ, thật khó để giữ được tỉnh táo. Hee Chul nghĩ là mình sẽ ngất trong vòng vài giây nữa. Gom chút lực tàn, cậu cố mấp máy môi, đủ lớn để Han Geng nghe được.




    Tội lỗi của tôi… vì một lời nói của anh, mà xóa đi được sao?



    Han Geng vừa ngơ ngác nhìn xuống thì thấy khuôn mặt đẹp đẽ đã chìm vào giấc ngủ đầy mỏi mệt. Anh thở dài, xốc lại hai tay, để đầu cậu dựa vào ngực mình, và chậm rãi đưa cậu lên phòng, thầm nghĩ rằng sau khi cậu khỏi ốm sẽ bắt đầu chiến dịch “vỗ béo”, “vì một Tứ Hoàng không suy dinh dưỡng”.

    .

    .

    .



    Nơi tòa nhà đối diện, một cánh cửa sổ đã khép kín, và rèm cũng đã đóng. Cánh cửa còn lại vẫn mở toang, và từ nãy đến giờ Jia vẫn quan sát không rời mắt chuyện xảy ra dưới sân, gương mặt lộ vẻ đăm chiêu khó dò.

    End Chap 12.
    • Like Like x 8
    • Agree Agree x 1
  9. Lee jihyun 360Kpop Member

    Message Count:
    5
    Likes Received:
    4
    Reputation:
    1
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    sorry vì thời gian qua mình đã đọc chuà:please:
    mà chap này hay lắm hong chap mới của ban:rsemin:
    mà bạn cho minh repost cái fic của bạn được không?:lopen:
  10. SangMi 360Kpop Member

    Message Count:
    26
    Likes Received:
    678
    Reputation:
    375
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Appa vất vả quá *cười* :"> Chap này dài thật a~

    Một phần trong quá khứ của Hee đã được tiết lộ, chính cái chết của HongKi khiến Hee trở nên như thế này sao? :|

    Mưa và ngày này liên quan rất lớn đến Hee sao? Hình như In Young cũng từng đề cập đến ngày này ở chap trước thì phải? :-? Hầu như ai cũng biết, nhất là Suzy và Jia. Mà Han không để ý đến lời nói trước khi ngất đi của Hee sao? :| Ít ra có chút trăn trở về nó chứ nhỉ :-?

    Con thật sự ko biết comt gì cho appa nữa a~ >"< Đành lượn đây~ :))

Share This Page