Miss Granny
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[MA] Tiêu Dao [Long fic | YunJae]

Discussion in 'High Ratings' started by Jnie Cassiopeia, Jan 19, 2012.

  1. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Author: Rồng


    Post-er : Jnie Cassiopeia


    Tag :





    Cap :

    [​IMG]


    Disclaimer: They belong together


    Pairing:YunJae


    Rating: MA


    Warnings: có yaoi


    Category: SA, thập cẩm


    Status: complete


    Link


    NOTE: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ (fic của rồng luôn luôn là thế đấy, câu nói bất hủ)

    TÊN FIC VÀ NỘI DUNG FIC HÌNH NHƯ KHÔNG ĂN NHẬP VÀO NHAU, TỚ ĐẶT TÊN CHỈ VÌ TỚ THÍCH CÁI TÊN ĐÓ


    cái này không liên quan đến lịch sử gì cả nên tất cả các tên như tên nước, tên địa danh hoặc là tên của vua chúa đều do tớ bịa ra, đừng quá câu nệ về vấn đề này các bạn nhé


    Cái này là tớ viết trong khi tinh thần không được ổn định cũng như không được bình tĩnh nên các bạn đừng hy vọng nó sẽ ra chap đều đều như những fic khác nhưng nhiều khi lại ra nhanh hơn các fic khác. cái này tùy tâm trạng tớ, nếu nó còn u ám thì cái này sẽ ra liên tục. Mà tớ cũng không biết là nó có đủ hay để giữ chân mọi người ở lại với nó không nữa. ôi~



    TIÊU DAO





    Chap 1




    _A! ĐẬU ĐẠI HỌC RỒI! ĐẬU RỒI HA HA HA HA!


    _CHÚC MỪNG CẬU, TỚ CŨNG ĐẬU RỒI, KHÔNG BẰNG CẬU NHƯNG MÀ ĐẬU LÀ VUI RỒI. TỐI NAY ĐI UỐNG ĐI


    _ĐÚNG ĐÚNG! LỚP MÌNH ĐẬU HẾT THÌ PHẢI… HA HA HA HA VUI QUÁ! RỦ CẢ LỚP ĐI



    Tôi bước đi ngang qua các bạn học, cả lớp đều đậu đại học? Không! Họ quên tôi rồi, tôi cũng ở trong lớp họ đấy, nhưng mà… tôi không đậu đại học.



    Cầm tờ giấy báo điểm trên tay, tôi rơi nước mắt. Tôi thật sự đã cố gắng rất nhiều, tôi không chơi bời, không lêu lỏng, tôi không hút thuốc cũng không uống rượu. Tôi đi học và đi làm. Tôi luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng sao tôi không đỗ đại học như họ? Ngôi trường tôi chọn cũng không phải là ngôi trường danh giá, nó mới mở cách đây một năm thôi, nhưng sao tôi vẫn không đậu?



    Vì tôi là một tên ngốc! Ngốc chưa từng thấy…..



    “Bõm”



    Tôi ném cục đá khá to xuống sông. Gió sông Hàn thổi vào tôi mát lạnh, gió hất tung mái tóc đen của tôi, gió thôi đất cát bay vào đôi mắt tôi và chúng bám đầy lên mặt tôi nhưng tôi mặc, tôi mặc tất cả. Tôi chẳng muốn làm gì ngoài việc ngồi đây. Tôi không muốn về nhà. Ba mẹ đang chờ đợi tôi, em gái tôi cũng đang chờ đợi tôi. Họ đã kỳ vọng vào tôi rất nhiều, rất rất nhiều… nhưng… vì tôi là một tên ngốc! Ngốc chưa từng thấy….



    Con xin lỗi….hu hu hu, con không bằng người ta nhưng con đã cố hết sức rồi. con chỉ thiếu có 1 điểm thôi. Chỉ thiếu 1 điểm thôi. Con đã rất cố gắng nhưng không được, ba mẹ à! Hyo Joon à! Oppa xin lỗi em. Oppa không phải là người để em tự hào nữa rồi. Oppa ngốc quá! Hu hu hu



    Nước mắt tôi chực rơi, tôi là một đứa hay khóc nhè. Mẹ tôi thường bảo tôi như thế nhưng tôi có khóc nhè đâu. Phải có chuyện buồn thì tôi mới khóc chứ. Như chuyện này đây, cả lớp đậu đại học, còn tôi thì không…..




    ………..




    Đứng lên khi tôi có ý định trở về nhà, bản thân không thể ở đây mãi được. Trời cũng đã tối sẫm lại và cũng mưa lất phất, hình như đêm nay sẽ mưa lớn lắm, sấm chớp vang trời thế kia mà. Tôi cứ lầm lũi mà đi, con đường về nhà hôm nay của tôi sao ngắn quá, mới đó mà đã đến rồi. Ba mẹ đang đứng ngoài cửa để đợi tôi, cũng phải thôi, chưa bao giờ tôi ra khỏi nhà từ 6h tối, có đi thì cũng cùng mẹ hoặc ba đi. Họ càng ngày càng gần nhưng tôi chẳng biết phải đối mặt với họ như thế nào nữa



    Ba và mẹ đang cười khi nhìn thấy tôi, họ luôn coi tôi là một đứa trẻ. Đúng rồi, tôi khác nào một đứa trẻ nhỉ, cơ thể tôi không to cao như các bạn học trong lớp, tay chân cũng suông đuộc không có bắp tay bắp chân, da dẻ lại trắng mịn không một hột mụn, môi lại đỏ như thoa son, tôi có chổ nào giống như một thằng con trai 18 không? Ôi~



    Tôi mỉm cười và vẫy tay với họ, mưa lớn rồi! Sấm đánh vang trời, tôi nghe họ hối tôi vào nhà và tôi đã nghe theo họ. Tôi lấy áo khoát dài của mình trùm kín đầu và băng qua đường. Họ đang giang tay chào đón tôi, đúng rồi, tôi cũng sẽ bình tĩnh và nói cho họ biết, dù sao họ cũng chính là người nhìn thấy tôi đã chăm chỉ như thế nào mà



    _ JAEJOONG! COI CHỪNG CON ƠI! LÙI LẠI!



    Tôi nghe thấp thoáng tiếng ba mẹ tôi hét lên, chiếc áo khóa không cho tôi thấy cảnh vật hai bên đường, hình như có cái gì chói sáng lắm, nó hình như chíu vào tôi thì phải…



    Trong phút chốc, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải lớn đang lao tới tôi. mắt tôi mở to và nhìn thẳng vào nó, chân tôi không chạy được, cứ như có ai đó nắm giữ lấy vậy…..



    “ẦM”



    “BÙM BÙM BÙM”



    _TRỜI ƠI! JAEJOONG! CON TÔI HU HU HU



    Tôi nghe được tiếng hét thảm thiết của ba, tôi nghe cả tiếng gào khóc của mẹ. Tôi nhớ, trước khi tôi bị hất tung lên không trung, tôi đã hét



    “Ba ơi! Cứu con….”



    _____

    TBC
    • Like Like x 14
    • Thanks Thanks x 3
  2. Aimi Lee 360Kpop Zone Mod

    Message Count:
    3,470
    Likes Received:
    13,514
    Reputation:
    191,866
    Ratings Received:
    +407 / 104 / -0
    Awarded Medals (14):
     
    From Mod:

    +Pairing chứ không phải Parings.
    +Post-er bỏ 17+ ra khỏi Rating, chỉ để MA.
    +Thiếu Link fic hoặc Link đến trang chủ của fic.

    Post-er edit và bổ sung. Tôi sẽ kiểm tra sau.

    DONE
  3. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    -Em chỉ là post-er, không phải au nhé


    _____


    Chap 2




    Mở mắt ra một cách mệt mỏi, tôi định đưa tay lên trán để xoa dịu cơn nhức đầu nhưng không thể, tay chân tôi ngay đơ nhức mỏi kinh khủng khiếp. Cảm giác giống như tôi vừa rơi từ trên cao xuống và còn thêm một cụt đá nặng đè lên nữa, cơ thể tôi mỏi nhừ để độ không thể làm gì nổi ngoài việc nhíu mày và nhìn lên trần nhà



    Tôi nhớ tôi bị một chiếc xe tải đâm vào cùng lúc với những ngọn sét lao vào tôi. Tôi thấy cơ thể bị hất tung lên cao và ngất đi khi biết rằng mình chưa kịp chạm đất. Tôi thật là phước lớn mạng lớn, gặp nạn không chết. đúng là ở hiền thì gặp lành, lời của người xưa nói đúng là không sai chút nào



    Chớp mắt vài cái để nhìn rõ trần nhà hơn, tôi đang ở bệnh viện nào đây? Hình như có cái bệnh viện mới mở cũng quy mô lắm nhưng sao trần nhà lại làm bằng lá? Nó có vẻ mục và cũ nát. Hay là người ta làm như vậy để bệnh nhân có cảm giác như đang ở trong nhà, không bị mùi của bệnh viện ám ảnh mà sinh bệnh thêm? Cái này cũng hay, tôi thật sự cảm thấy ở trong nhà thật, có tiếng bếp lửa lốp bốp, có tiếng em bé chạy chơi ngoài sân, cảm giác như tôi đang ở một cùng quê nào đó thì phải



    _Tiểu tử! Ngươi tỉnh rồi à?



    Cách xưng hô ở đây cũng lạ thật. là “tiểu tử” à! Nghe cũng hay hay. Và nhìn xem, người này mặc đồ cũng lạ, không áo blue trắng, không ống nghe. Nếu không mặc blue thì cũng phải mặc quần áo cho lịch sự chứ. Sao lại mặc quần áo dơ đến thế, gương mặt thì khắc khổ quá, tay chân lại lấm lem. Bệnh viện này…dành cho thổ dân ở à?



    _Bác sĩ…. Cháu có sao không ạ? Cháu có bị gãy tay chân không? Người cháu đau nhức quá - tôi kiềm lại những ý nghĩ của mình mà hỏi vì bác sĩ kỳ lạ này



    _Bác sĩ? Tên của ta không phải là bác sĩ. Ta họ Kang, người trong làng gọi ta là Kang gia gia



    Nhíu mày lần nữa để che đi cái thắc mắc đang dấy lên trong đầu, rốt cuộc thì bệnh viện này là gì đây?



    _Ba mẹ cháu đâu thưa…bác Kang? - tôi ấp úng hỏi



    _Ta không biết! Ta nhặt ngươi về khi ta đang đốn củi trên núi. Đêm qua trời mưa rất to và cây đổ rất nhiều. Ta mới lên lấy về bán đổi gạo và tình cờ nhìn thấy ngươi đang nằm lẫn trong đống cây. Ta mang ngươi về đây. Ngươi tên là chi?



    Núi? Cây? Rừng? Đốn củi? Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này? Rốt cục tôi đang ở đâu? Bất giác tôi bậc khóc nức nở, cảm giác như một đứa con gái bị bỏ rơi. Tôi sợ lắm khi mà nơi này là nơi nào tôi không biết, ba mẹ tôi đâu và tại sao tôi lại nằm đây và nói chuyện với một kẻ xa lạ. Cuối cùng thì tôi ở đâu đây?



    _Tại sao ngươi khóc? Ngươi tên gì?



    _Hu hu hu! Cháu tên là JaeJoong. Kim JaeJoong. Làm ơn đừng giết cháu hay bán cháu. Cháu sợ lắm hu hu hu - tôi nhắm mắt và khóc nức nở. Có thể là bọn buôn người rồi, buôn người mới ở một nơi như thế này. Ba mẹ tôi đâu, sao họ không cản chúng lại, hay ….họ cũng bị chúng thủ tiêu….



    _BA MẸ CHÁU ĐÂU? CÓ PHẢI BÁC ĐÃ GIẾT HỌ KHÔNG? BÁC ĐÃ GIẾT HỌ VÀ BẮT CHÁU ĐỂ BÁN CHO VŨ TRƯỜNG ĐÚNG KHÔNG? CHÁU THÀ CHẾT CHỨ KHÔNG BÁN MÌNH ĐÂU! - tôi dùng tất cả hơi tàn của mình hét vào mặt lão già ấy, thà chết vinh còn hơn sống nhục. Tôi thà chết để bảo vệ tấm thân trong sạch này, nhất quyết không làm xấu hổ mặt mũi của ba mẹ và Hyo Joon được.



    _Ngươi nói cái gì thế? Những lời ngươi nói thật khó hiểu. Đây là làng Kinh Nam và ta chính là trưởng làng ở đây.



    _BA ƠI! MẸ ƠI! CỨU CON HU HU HU!



    Tôi khóc rống lên và giãy tê tê như đứa trẻ lên ba, tôi sợ quá mà. Khi không tôi lại ở đây và nói chuyện với người kỳ lạ như thế này. Tôi muốn về nhà



    _Ngươi thật là khó hiểu!



    Ông già đó nói rồi bỏ ra ngoài, còn lại một mình tôi cũng thôi không nức nở nữa mà quan sát xung quanh. Đây đúng là một căn nhà, nó nhỏ nhưng gọn gàng. Chỉ có một cái bàn, vài cái ghế, một bếp lò nhỏ và cái giường mà tôi đang nằm. Cất cả vật dụng ở đây đều làm bằng gỗ cả. đúng là nơi để buôn người rồi. Tôi bất giác lại muốn khóc lớn lần nữa nhưng nghĩ lại thì thôi, rủi chúng bực mình, chúng giết chết tôi. Tôi không sợ chết, nhưng tôi sợ chúng giết tôi. Thà tôi tự giết mình còn hơn.



    Giật mình bởi tiếng mở cửa, tôi nhìn chăm chú vào con người đang bước vào và thở phào nhẹ nhỏm khi đó là một đứa bé khoảng 5-6 tuổi. Bé đang tiếng lại gần tôi và nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo. Tôi cũng nhìn lại bé bằng đôi mắt y như thế, độ chừng vài phút thì tôi trụ không nổi, mỏi mắt quá…



    _Huynh sắp hết đau chưa? - bé hỏi một cách ngây thơ



    _Anh không biết….hu hu hu…. Tay chân anh không cử động được…. Anh sợ lắm…..ở đây là bọn buôn người phải không? Em cũng bị bán phải không? - tôi ướt mắt nhìn bé con đau chỉnh là quần áo cho tôi và kéo chăn cao hơn



    _Lão gia gia nói huynh là một người kỳ lạ, đúng là thật!



    Bé con nói rồi chạy ra ngoài. Tôi lại một lần nữa kinh ngạc, nó gọi ông già lúc nãy là lão gia gia, ở cái thời buổi này mà còn gọi là lão gia gia ư? Nghe sao giống trong phim kiếm hiệp hồng Koong mà Hyo Joon hay coi quá.



    _Thuốc sắc xong rồi, ngươi uống nhé, nó có lợi cho sức khỏe của ngươi lắm



    Lại thêm một người phụ nữ lớn tuổi vào cùng với một cái chén lớn nghi ngút khói. Tôi mở to mắt và ngậm chặt miệng. biết đâu họ cho tôi uống thuốc mê rồi làm nhục tôi thì sao? Con trai cũng có lần đầu tiên mà.



    _Ưm…



    Tôi vội mở miệng khi cái nóng chạm vào môi tôi. nước từ trong chén chui vào cổ họng tôi và chạy thẳng ọt vào bao tử. Cảm giác ngòn ngọt, thanh thanh giống như chè đậu xanh mà mẹ thường nấu cho tôi ăn để tôi mát trong người.



    _Đây là thuốc bí truyền của làng chúng tôi. Ngươi uống cái này thì vết thương mau lành lắm. Tôi nghiệp! Đi đang đêm đang hôm mà bị mưa lớn cây đè, mạng lớn lắm mới không chết đó



    _Cám ơn dì…



    _Người trong làng gọi tôi là Kang lão nương.



    Nơi này…. Có thật là nơi buôn người không?



    Mất hai ngày trời tôi mới có thể cử động được chân tay nhưng vẫn chưa thể đi ra ngoài được vì tôi còn yếu lắm. Hai ngày này tôi quan sát họ thật kỹ lưỡng và kỳ lạ làm sao khi biết được họ là những người rất tốt. Họ không phải là dân buôn người gì cả và cũng không biết cái gì gọi là Seoul hoặc là điện thoại khi tôi nhờ họ thông báo cho ba mẹ tôi. Rốt cục tôi đang ở đâu đây? Sao nơi này lạc hậu đến như thế?



    “Soạt”



    Hôm nay là ngày thứ năm rồi. Tôi đã đi đứng được và tôi muốn ra ngoài để xem đây là đâu. Cửa ở đây không làm bằng sắt, không làm bằng gỗ mà chỉ là một tấm ván mỏng, có đôi khi họ ngủ mà không thèm đóng cửa luôn, cái này có nên gọi là “thanh liêm chính trực thì không sợ canh ba gõ cửa” phải không nhỉ? Mà tôi cũng không biết là tôi có nói trúng hay không nữa.



    TRỜI ĐẤT ƠI…..



    TÔI ĐANG Ở ĐÂU ĐÂY?



    Tôi mở to mắt nhìn cảnh vật trước mặt mình, tôi đang ở đâu? Trước mặt tôi là những ngọn núi trải dài xa tít tắp, chúng xanh mơn mởn và tôi thề rằng ở Hàn Quốc không thể có núi rừng trùng điệp như biển thế này. Không hề thấy cột điện cũng như một trạm điện thoại nào. ở làng này cũng không có bưu điện hay đại loại cái gì đó để gởi tin về cho bố mẹ lên đón tôi về. Tôi đang ở đâu đây?



    _Cháu đang ở đâu đây? - tôi trố mắt nhìn xung quanh và hỏi Kang gia gia bên cạnh, qua mấy ngày này tôi cũng quen gọi ông là như thế rồi



    _Ta đã nói rồi, đây là làng Kinh Nam



    Hàn quốc làm gì có làng? Hu huh u, rốt cục tôi sao thế này?



    _Bác ơi! Ở đây là Hàn Quốc phải không?



    _Hàn Quốc là nơi nào?



    _Hả? - tôi lại tròn mắt - Vậy tổng thống ở đây là ai?



    _Tổng thống là ai? Đây là đời vua Shim, vị vua anh minh và hùng mạnh. Đây là nước Ngọc Trù.



    Ngọc Trù? Là ở đâu? Tôi dốt lịch sử nhưng tôi cũng biết thế giới làm gì có nước Ngọc Trù! Cuối cùng tôi ở đâu đây? Không lẽ…. giống như những bộ phim và Hyo Joon từng coi, trở về quá khứ ư?



    _BA ƠI! CỨU CON!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - tôi hét lớn để nổi cổ họng khô rát hết, hết rồi… tôi ở đâu đây trời….hiện tại …. Hay…. Quá khứ?



    Và tôi đã có đáp án chính xác cho mình rồi



    _KIẾM TIÊU Ở ĐÂU MAU GIAO RA CHO TA! NẾU KHÔNG TA SẼ SAN BẰNG NƠI NÀY



    Trước mặt tôi là một đoàn người ngựa đang hùng hổ vác mã tấu, rồi đao, rồi thương quát tháo ầm ĩ, mặt tên nào tên nấy đều hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác. Không tên nào mà không có mấy chục vết sẹo trên người. Bất giác tôi rùng mình và hơi lùi về phía sau



    Bác Kang kéo tôi về phía sau và đẩy tôi vào nhà cùng với vợ và con mình, qua cánh cửa, tôi thấy những người đàn ông lực lưỡng trong làng bước ra đối đầu với chúng. Họ nói cái gì mà “không có” rồi bên kia lại quát lên là “CÓ”, họ nói cái gì mà tôi không nghe được, chỉ đại khái là “có” và “ không có” thôi.



    _Bác gái! Mấy người kia làm gì thế bác? - tôi ngây ngô hỏi



    _Suỵt! Đừng lên tiếng. Họ đến để tìm Kiếm Tiêu, nhưng làng chúng tôi thật sự không có...- bác gái lên tiếng và chăm chăm nhìn ra ngoài - Mấy năm nay, năm nào cũng có mấy người lên đây đòi Kiếm Tiêu gì đó, nhưng chúng tôi hoàn toàn không biết cái đó là cái gì. Mỗi lần họ lên đây, không giết người thì cũng giết trâu bò, họ còn đốt làng nữa.



    Tôi cảm thấy phẫn uất quá! Sao bọn họ lại có thể ngông cuồng như thế được chứ? Cảnh sát đâu mà không ra giải quyết chứ?



    _Bác ơi! Chừng nào họ đi! - Tôi lại hỏi nữa



    _Ta không biết! Hãy trốn đi



    Bác Kang kéo tôi vào trong nhà và mở nắp hầm ở cạnh bếp lửa, cái hầm này nhỏ xíu chỉ đủ cho một người ngồi thôi nên tôi không chịu vào. Tôi là khách mà, tôi phải nhường cho chủ chứ



    _Ngươi cứ ở đó, đây là tư trang của ngươi, chúng ta không chạm vào chúng lần nào cả và đây là vài cái màn thầu. Khi nào đói thì ngươi lấy ra mà ăn. bọn chúng chắc chắn sẽ lục soát, ngươi như thế này, họ sẽ ô nhục ngươi mất. Chúng ta có đến hai nơi, vẫn còn một nơi rộng hơn cho mẹ con ta. Ngươi hãy cẩn thận



    Tôi chưa kịp nói thêm gì nữa thì nắp hầm đã đóng lại. Tôi ngồi bó gối và ôm cứng lấy balo lẫn chiếc áo khoác của mình chờ đợi trong im lặng. một chốc sau, có lẽ là thuốc thấm vào người hay sao mà tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay



    “RẦM”



    “RẦM”



    “RẦM”



    Tôi giật mình tỉnh lại và ôm cứng lấy balo của mình khi nghe tiếng động lớn ngay trên đỉnh đầu. Không biết phía trên có chuyện gì mà tôi nghe tiếng đổ rạp như rơi bao gạo, sợ quá, tôi vội bịt chặt miệng, ngay cả thở cũng không dám.



    “ĐỐT HẾT NGÔI LÀNG NÀY ĐI!”



    Tôi giật mình khi nghe tiếng nói vang lên ngay trên đầu mình



    Tôi nghe tiếng cộp và cảm giác nóng bức bao quanh cơ thể. Tôi choáng váng vì khói đang xâm chiếm lấy chổ của tôi nhưng tôi không dám mở nắp hầm chui lên, có lẽ bọn ác ôn đó vẫn còn ở đây. Mãi đến khi tôi không thể thở nổi mới liều mạng mở nắp hầm. Bàn tay tôi đỏ ửng lên khi chạm vào nắp hầm, nó nóng quá!



    _Trời ơi!



    Tôi choáng người khi dưới chân tôi là xác của Bác Kang và con của bác ấy, khắp nơi đều là lửa cháy ngùn ngụt, cảm giác như tôi đang ở trong mọt biển lửa



    _TRỜI ƠI! CỨU HỎA! CỨU HỎA ĐÂU…..



    Tôi hét lên một cách bấn loạn và tìm cách chạy ra ngoài, viễn cảnh bên ngoài cũng không khác bên trong là mấy, xác người chất chồng lên nhau, nhà cửa bị thiêu cháy. Tôi sợ hãi không dám bước tới nhưng cũng không thể quay lại. Liều mạng, tôi chạy thẳng ra ngoài, vừa chạy tôi vừa khóc, khóc thương cho những con người hiền lành ở đây, họ thật sự là những người rất tốt, rất rất tốt.



    _ĐẠI CA! CÒN MỘT NGƯỜI!



    Chết! Tôi bị phát hiện rồi!



    Tôi cắm đầu cắm cổ mà chạy, cũng may là cơ thể tôi khá nhỏ nên khá nhanh nhẹn. Tôi nấp sau một gốc cây lớn và thở hổn hểnh. Tôi chạy không nổi nữa rồi, bây giờ mà bị phát hiện thì chỉ có nước bị giết diệt khẩu.



    _Tìm khắp nơi cho ta!



    Tôi giật mình khi tiếng nói ấy phát ra ngay kế bên tôi. Tôi không dám thở mạnh, nhẹ nhàng tôi ngước nhìn gương mặt của tên cầm đầu đang ngồi trên lưng ngựa mà chỉ thị cho những tên khác.



    Hắn có gương mặt hung dữ bặm trợn giống như đại ca của các bang lớn ở Seoul, mặt hắn chỉ có mọt vết sẹo chạy dài từ chân mày ngang quan mũi đến cằm. Hắn cằm cây đao lớn được chạm trổ tinh xảo. Tôi sẽ không bao giờ quên gương mặt này. Tôi sẽ gọi cảnh sát và còng đầu tất cả chúng về nhốt cho rụt xương.



    _Bẩm đại ca! Không thấy tên tiểu tử đó



    _Tiếp tục tìm



    Tôi thở nhẹ nhẹ và nhìn xuống chân mình khi cảm nhận sự nhột nhạt. Tôi muốn hét lên khi đôi chân tôi đang bị quấn bởi một con rắn khá lớn. Tôi chết điếng người. Trên đời này tôi sợ nhất là rắn vậy mà cây giờ tôi bị nó trói chân thế này. Tôi đúng là một đứa vừa ngốc vừa xui xẻo. Rất rất rất xui xẻo. Cực kỳ xui xẻo.



    Mồ hôi hột tuôn ra như tắm và mặt của tôi xanh còn hơn tàu lá khi con rắn cứ vờn chân tôi. Tôi bây giờ cả thở cũng thở không nỗi nữa rồi. Ở phía trên bọn côn đồ đã bỏ đi nhưng bản thân tôi vẫn không thể chạy được. Tôi mà cử động thì con rắn cắn nát chân tôi ra.



    Im lặng mãi một lúc, con rắn cũng bỏ đi. Tôi vuốt ngực và lau nhanh mồ hôi trước khi đứng lên để chạy tiếp. Điều đầu tiên là tôi sẽ thoát ra khỏi nơi này và điều thứ hai là tôi sẽ đến đồn cảnh sát để thông báo vụ giết người. Mà ở thời xưa, đồn cảnh sát gọi là gì? Hình như là quan nhỉ?



    Mệt quá! Mệt quá rồi



    Tôi rút chai nước suối trong balo ra và uống ừng ực. Cái balo của tôi coi nhỏ nhưng mà nó chứa nhiều đồ lắm với lại tôi cũng đi siêu thị mua vài thứ trước khi đi coi điểm thi đại học nên nó gần như là đầy đủ. Trong đó có vài cái bánh bao mà bác Kang cho tôi lúc nãy, vài thỏi chocolate cho HyoJoon, một chai nước suối nhỏ, một bọc khăn ước và hai bộ đồ thể dục. Tôi định mua nó để chạy bộ vào mỗi buổi sáng cùng ba. Nhưng bây giờ chắc lâu lắm mới có cơ hội vì ngay cả cơ hội trở về tôi còn không biết làm sao. Nhưng tôi nhất định phải trở về, ở đó có ba mẹ và em gái dễ thương của tôi đang chờ và họ chắc đang lo lắng cho tôi lắm.



    Dừng bước trước cửa một ngôi miếu hoang khi trời đã sẫm tối. Tôi ngại ngùng không biết có nên vào hay không. Người ta thường nói trong miếu hay chùa có nhiều ma quỷ lắm, nhất là buổi tối, chẳng biết là nó có hiện ra trước mặt tôi trong phút giây cao hứng nào đó.



    “RẦM RẦM RẦM”



    Tôi ghét trời mưa!




    ………………..




    Phủi phủi vạt áo khoát sau khi chạy vào trong ngôi miếu. Tôi giật mình khi trong miếu có đèn. Không phải chứ? Không phải tôi vận đen đến nổi gặp cả ma quỷ sao?



    Tuy là sợ nhưng tôi vẫn tiến về phía ánh sáng, tôi muốn biết đó là thứ ánh sáng gì, có phải là ánh sáng của ma quỷ không?



    _Aaaaaaaaa!!!!!!!!!



    Tôi hết hồn lùi ra sau khi nhìn thấy một cái bóng trắng đang lơ lửng giữa hai cột nhà. Cái bóng đó dường như giật mình và nhìn về phía tôi, nó đang tiến lại từ từ…



    _Nam mô a di đà phật, nam mô nam mô



    Tôi niệm trong lòng khi cái bóng đó càng lúc càng rõ ràng, mắt tôi nhắm chặt lại và chờ đợi cái bóng nó “hù” một cái rồi cười lên nham nhở



    Nhưng không



    Cái bóng trắng không di chuyển ư? Tôi mới nhìn thấy nó đi lại gần tôi mà? Sao bây giờ lại đong đưa giữa hai cây cột. Tôi vuốt ngực và tự trấn an mình



    _Mình không đụng nó, nó không đụng mình



    Thế là tôi yên tâm ngồi trước thềm của cái miếu. Sao đời tôi nó khổ thế này.



    Tủi thân thì tủi thân nhưng cái bụng vẫn hoạt động bình thường. Nó đang kêu đói đây. Cũng may là tôi có bánh bao trong balo.



    Ngửi xem nó có thiu hay chưa, tôi mỉm cười khi nó vẫn có mùi bình thường. Định đưa lên cắn một miếng thật lớn cho đã vì tôi vốn xấu nết đói lắm, đói là phải ăn cho thiệt no rồi tính gì thì tính. Nhưng tôi khựng lại, có nên mời cái bóng đó không? Dù sao thì nó cũng không nhát mình



    Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lấy một cái banh bao trong balo ra và đi về phía cái bóng. Tôi đi chầm chậm và khi đến gần cái bóng đó, tôi mới chìa tay cho nó một cái bánh bao. Hình như nó đang nhìn tôi



    _Ăn đi! Và đừng nhát tôi - tôi nói thật



    Cái bóng không nhận lấy cái bánh mà nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi có thể cảm nhận được điều đó mặc dù ánh đèn phát ra phía sau lưng tôi. Tôi cũng thầm cảm ơn trời là nó không hiện mặt ra trước mặt tôi mà hù dọa. Lúc đó tôi chết mất



    _Ăn đi! - tôi lại đào đâu ra cái can đảm mà nói với cái bóng lần thứ hai



    Cái bánh được nắm lấy, tôi vội rụt tay về và đi nhanh ra ngoài, nhìn vào trong một lần nữa trước khi chăm chút cho bữa ăn của mình.



    Ăn uống no nê. Bụng tôi căng cứng khi cố ăn hết năm cái bánh bao trong túi. Bác kang đã cho tôi lúc trưa rồi, ở đây lại không có tủ lạnh nên sẽ mau hư lắm. Đồ ăn mà bỏ thì mang tội nên tôi ăn hết luôn. Tôi cho cái bóng trắng ba cái và tôi ăn năm cái. Bây giờ cơ buồn ngủ lại đến rồi. Tôi từ từ dựa vào cột và khép mắt. Cái bóng đó…muốn làm gì thì làm….dù sao thì tôi cũng cho nó đồ ăn, chẳng lẽ nó lại phá tôi sao?



    Yên tâm với suy nghĩ như vậy. Tôi dần chìm vào giấc ngủ






    Chap 3




    Nhíu mày bởi cái lạnh đang xâm chiếm vào mình, JaeJoong rùng mình và kéo áo khoác kín hơn, cậu co ro lại như con tôm luột và thầm mong bản thân có thể dỗ lại giất ngủ. Chợt! Tiếng gì đó keng keng vọng vào tai cậu, giống như mấy đứa bé chơi trò cảnh sát và ăn cướp trước nhà, chúng lấy hai cái muỗng đánh nhau dữ dội. âm thanh này cũng giống lắm lắm.



    _AAAAAAAA!!!!!!!!!!! CỨU TÔI VỚI! BA ƠI CỨU CON!



    Ngay khi JaeJoong mở mắt để nhìn xem tiếng động phát ra nơi nào thì cậu hét lên một cách sợ hãi khi một tên côn đồ nào đó đang chĩa mũi dao vào mặt cậu. Chính xác đó là một thanh kiếm dài và nó đang chỉa thẳng vào cậu



    “Keng”



    Thanh kiếm bị đánh bật ra bởi một cây quạt. JaeJoong giật mình lùi ra xa và thu người lại, cậu nhìn thấy một người mặc áo trắng theo lối cổ xưa đang đánh nhau với hai tên côn đồ bặm trợn và người áo trắng này có vẻ hơn hẳn hai người kia, cụ thể là bọn chúng đang bị đánh bật ra ngoài



    _Trời! Người mà bay như chim!



    JaeJoong tròn mắt nhìn người đó phi thân đá hai tên công đồ. Cậu nằm chặt áo khoác với vẻ ngưỡng mộ kinh khủng. Cậu cũng thường coi phim kiếm hiệp với Hyo Joon lắm và cậu nghĩ rằng những cảnh bay hay phi thân chỉ là hiệu ứng phim ảnh thôi, tức là người ta sẽ dùng dây câu lên để diễn viên có thể đá được. Không ngờ… không ngờ điều này là có thật. Người áo trắng đó đang múa võ trước mặt cậu, cơ thể cao ráo và gọn gàng, bộ áo màu trắng bay lên mỗi khi người đó tung cước khiến cho cậu nghĩ rằng…



    Thần tiên à?



    “BỐP”



    “Roẹt”



    JaeJoong một lần nữa nhìn hai kẻ côn đồ đó gục xuống dưới chân của người áo trắng, cậu trợn mặt nhìn cây quạt đang nhỏ máu xuống sàn và người đó đang tiến lại gần cậu



    _Tôi không cùng với họ…. tôi chỉ ngủ ở đây thôi, đừng đánh tôi - JaeJoong vội nói khi khoảng cách cả hai thu hẹp dần



    _Đói không? - người đó hỏi cậu bằng một giọng lạnh như băng, không cảm xúc



    _Đ… đói…. Hơi đói



    _Ăn đi!



    Người áo trắng dúi vào tay cậu ba cái bánh bao, JaeJoong tròn mắt lần nữa khi đây chính là bánh bao mà cậu đã cho con ma lúc tối mà, sao bây giờ lại ở trong tay người này, không lẽ………..



    _MAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



    “Bặt”



    JaeJoong vội nín bặt khi một chiếc lá cắm phập vào cây cột mà cậu đang dựa, nó sát mặt cậu đến nổi chỉ cần cậu nhút nhích là nó cắt mặt cậu ngay. JaeJoong nuốt nước bọt khi nhìn thấy người đó phóng chiếc lá về phía mình, lá vốn mềm mại mỏng manh như khi vào tay gã thì lại mạnh mẽ bất ngờ và có thể giết người không chớp mắt. Cậu bắt đầu đánh giá lại công dụng của lá cây rồi



    _Anh…. Không phải là ma phải không?



    “Soạt”



    Người đó không đáp, gã hơi nâng người lên để nằm giữa hai cây cột. Bây giờ trời đã hừng sáng nên JaeJoong có thể nhìn thấy được gã đang nằm trên cọng dây đã cột hai đầu vào hai cây cột. Thì ra đó là nguyên nhân mà đêm qua cậu thấy gã lơ lửng



    _Anh thật dữ dội!



    JaeJoong ngưỡng mộ nhìn gã, cậu có cảm giác như đang nhìn thấy Cô Long trong phim Thần Điêu Đại Hiệp mà Hyo Joon mua về coi, con bé mê Dương Quá lắm vì hắn đẹp trai kinh khủng. Cậu thì chẳng thích vì phim chỉ có ân oán và chém giết, cậu thích coi phim tình cảm hơn.



    _Anh thật giống Cô Long! - JaeJoong buột miệng nhận xét rồi vui vẻ ăn bánh bao mà gã đã đưa, nó không hề bị thiêu, đúng là thời xưa có bí quyết mà. Nó giống như là lương khô trong phim vậy. Bây giờ người ta làm ẩu quá, mua hồi sáng mà trưa không ăn là có mùi rồi. đồ ăn thời xưa thật là tốt



    “Soạt”



    JaeJoong vươn vai khiến chiếc áo khoác rơi xuống đất, cậu nhìn lại mình, áo vẫn còn đây thì cái gì rớt xuống? Nhìn lại thì cậu thấy chiếc áo dài màu trắng đang nằm chỏng chơ bên dưới mình. Có lẽ người đó đã đắp cho cậu để tránh cái lạnh. Xem ra, người đó cũng tốt…



    _Trả anh! Cám ơn nha! - JaeJoong vui vẻ đem áo lại trả cho gã.- Tôi tên là JaeJoong. Kim JaeJoong.



    _............



    _À! Để cám ơn anh vì cho tôi mượn áo, tôi cho anh vài cây chocolate ăn chơi. Nó ngon lắm đó. đảm bảo anh sẽ ghiền - JaeJoong hí hửng ngồi phịch xuống đất kế bên gã và tìm những thỏi chocolate trong chiếc balo đang chứa nhiều thứ, cuối cùng cậu cũng lấy ra được một thỏi và mở ra đưa gã



    _Anh ăn thử đi, ngon lắm.



    _...........



    Người mặc áo trắng không nói nhưng nhận thỏi chocolate từ tay cậu, gã nhìn một lúc rồi nằm đó chứ không ăn



    _Anh ăn đi, không ăn là nó mềm và chảy đấy, ở đây không có tủ lạnh nên không thể để lâu được.- JaeJoong cũng vui vẻ lấy ra một thỏi mà ăn, chưa bao giờ cậu thấy chocolate lại ngon đến thế này, người thanh niến nhìn thấy cậu ăn một cách ngon lành nên gã cũng ăn theo.



    _Ngon lắm phải không? - JaeJoong hất mặt về phía gã - Em tôi thích ăn cái này lắm.



    “Hực”



    “Véo”



    JaeJoong chưa kịp hiểu cái gì vừa mới lướt qua mặt mình nhưng cậu đã nhận ra nhanh chóng ngay sau đó, cơ thể của tên côn đồ khụy xuống dưới chân cậu với một chiếc lá ghim trên đỉnh đầu



    _Trời! Anh giết người rồi…. Anh không sợ bị bỏ tù sao? Cảnh sát sẽ bắt anh và tử hình anh đó - JaeJoong sợ hãi nhìn



    _Chuyện giang hồ, quan lại không xen vào.



    Đến bây giờ người thanh niên này mới trả lời cậu, đây là lần thứ hai gã nói chuyện nhưng lần nào cũng ngắn gọn, chỉ đúng một câu



    _Anh tên gì? Tôi chưa biết tên anh



    _......... Hữu duyên thiên lý năn tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng…….nếu có lần sau, ta sẽ cho người biết tên của ta, cám ơn về món ăn của ngươi……



    JaeJoong chưa kịp gọi lại thì người thanh niên đó đã biến mất. Cậu bĩu môi nhìn theo mặc dù cậu không biết gã đã đi theo hướng nào. Đúng là…. Mấy người ở đây nói chuyện như trong phim. Toàn là mẫu câu văn vẻ. Không như người hiện đại như cậu, nói thẳng vào vấn đề



    _Có cái tên thôi mà, có cần phải ki bo đến thế không?



    Ăn uống no nê, JaeJoong đứng lên và bước ra ngoài. Cậu nhìn vào ngôi miếu hoang với hai xác chết nằm trong đó mà không khỏi lắc đầu, đúng là thời xưa có khác.



    _Bây giờ mình đi đâu đây? Làm sao về nhà đây?



    JaeJoong thở dài và mang balo lên vai, cậu nhìn về phía trước, núi non trùng điệp biết đâu mà về



    _Ba mẹ ơi! Hyo Joon ơi….



    Đi được một lúc lâu, JaeJoong bỡ ngỡ khi mình đến một khu phố khá sầm uất. Mọi người ở đây nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ, sao lại như thế chứ? Sao lại nhìn cậu như thế chứ? Chẳng lẽ xâu khác người lắm sao? Cậu vẫn mặc đồ bình thường mà



    Nhưng JaeJoong không hay biết rằng quần áo của cậu và đầu tóc của cậu hoàn toàn khác với họ. Cậu mặc quần caki đen, áo pull trắng bên trong và áo khoác đen bên ngoài nhưng đó chỉ là một phần để họ chú ý cậu, cái chính là….



    _Rồi sao nữa? Kể tiếp đi lão Kim! - tiếng nói của ai đó lọt vào tai JaeJoong khiến cậu tò mò bước vào một quán trà



    _.........chính lúc ấy….. Kiếm Thần vung quạt cứu lấy tiểu thiến niên ấy, đó là điều từ trước giờ mà chàng ta chưa hề làm. Bản tình Kiếm Thần cô độc lạnh lùng nhưng lại cứu vị tiểu thiếu niên ấy chắc chắn là có ẩn tình. Người ta nói….




    Đầu JaeJoong quay mòng mòng khi ông lão vừa nói vừa phe phẩy cái quạt, có rất nhiều người ngồi nghe ông kể chuyện và họ đặt tiền lên bà cho ông. JaeJoong thầm nghĩ chắc là vụ các cược gì đây nên cũng không quan tâm lắm. Cái cậu quan tâm bây giờ là cái bụng trống không của mình. Ở cái xứ này, một thân một mình không ai quen biết như cậu muốn tìm cái gì đó để ăn quả thật là rất khó



    _À! Mình có tiền mà



    JaeJoong vội chạy lại chổ bà thím bán bánh bao, cậu định sẽ mua nhiều một chút để dành ăn dọc đường khi tìm đường về nhà.



    _Lấy cho cháu 10 cái ạ! - JaeJoong hớn hở nói và móc tiền từ bóp ra - Bao nhiêu ạ?



    _Là 5 lượng



    _5 lượng? - JaeJoong trố mắt - 5 lượng là bao nhiêu won ạ?



    _Won? Cậu đang nói cái gì thế? Trả tiền đi chứ.



    _Để cháu xem coi tiền cháu còn đủ 5 lượng không nữa



    JaeJoong móc hết tiền trong bóp của mình ra, tài sản của cậu là 30000 won



    _Đây là 30000won ạ! - JaeJoong lễ phép đưa hai tay



    _Cậu làm cái gì vậy? Định đưa tôi đống giấy này rồi lấy bánh của tôi à? - bà hậm hực lấy bánh bao ra khỏi túi giấy



    _Bác à! Đây là tiền mà, tiền của nước đại hàn dân quốc năm 2009 đấy ạ! - JaeJoong khổ sở nói - Bác làm ơn bán cho cháu đi, cháu đói lắm



    _Không! Cút đi - bà thẳng thừng



    Thấy không thể nói gì, JaeJoong đành ôm cái bụng đói meo của mình mà đi



    “Bộp”



    _Ô xin lỗi! Xin lỗi!



    _Không sao không sao



    JaeJoong cười tươi và vẫy chào người thanh niên vừa mới va trúng mình, cậu kéo balo lên lưng và tiếp tục đi nhưng



    _Quai đâu? AAAAAAAAAAAAAAAAA - JaeJoong hét lớn khi chiếc balo của mình không cánh mà bay - BỚ NGƯỜI TA! ĂN CƯỚP! ĂN CƯỚP!



    JaeJoong hét lên và chạy theo người thanh niên vừa va trúng mình lúc nãy. Cậu vừa chạy vừa la nhưng không ai giúp cậu cả, họ chỉ tụ lại nhìn cậu đang ăn mặc kỳ lạ và nói những điều kỳ lạ



    _TRẢ ĐÂY! TÊN ĂN CƯỚP MẮC DỊCH! TRẢ BALO CHO TÔI, TÔI SẼ KIỆN ANH, TÔI SẼ THƯA ANH TỘI CƯỚP ĐOẠT TÀI SẢN CÔNG DÂN AAAAAAAAAAA



    “Phịch”



    JaeJoong ngồi thụp xuống đất và thở hồng hộc, mệt quá! Cậu chạy theo tên này ít nhất cũng đã 15 phút rồi vậy mà vẫn không lại. Hôm nay lại là một ngày xui xẻo tiếp theo của Kim JaeJoong. Hai chữ xui xẻo luôn bám lấy cậu bất kể cậu ở thời đại nào dù quá khứ hay hiện tại




    ………..




    _Ha ha ha ha! Hời to rồi! Để xem tai nải của tên tiểu tử kia có gì nào



    Tên cướp vui vẻ ngồi xuống đất, nó săm soi balo của JaeJoong một lúc nhưng không biết làm sao để mở ra. Từ khi sinh ra tới giờ y chưa bao giờ thấy cái tay nải nào kỳ lạ như cái này nên có phần lúng túng nhưng nó lại khấp khởi mừng vui trong bụng vì nghĩ rằng đây chắc hẳn là một người giàu có



    _Đưa nó cho ta!



    Tiếng nói lạnh tựa như băng phát ra trước mặt tên trộm khiến y giật mình, trước mặt y là một vị công tử trong bộ y phục trắng có thêu rồng từ vai xuống đến tà áo, chàng cầm một cây quạt trắng và mũi quạt chỉa thẳng vào cái tay nải mà y đang cầm



    _Ngươi và ta nước sông không phạm nướng giếng, ta lo đường của ta, ngươi lo đường của ngươi, hà cớ ngươi xen vào? - y nói một cách giận dữ nhưng cũng kèm theo sự e dè.



    _Đưa cho ta - vị thiếu niên áo trắng vẫn không thay đổi sắc mặt. Chàng nhìn xuống tên cướp và phát ra những thanh âm sắc lạnh khiến y phải rùng mình



    _Coi như hôm nay xui xẻo!



    Y ném tay nải mà mình mới cướp được về phía vị thiếu niên áo trăng và hậm hực bỏ chạy, còn lại một mình, chàng mới đưa tay nải lên mà săm soi



    Bị cướp rồi à….



    _Cuộc đời của Kim JaeJoong là một chuỗi ngày đau khổ! – JaeJoong ngửa mặt lên trời và than thân mình- chuỗi ngày đau khổ của Kim JaeJoong gắng liền với sự xui xẻo tệ hại - cậu lại nhìn xuống đất than van - Aish! Mất hết rồi, làm sao mà về nhà đây?



    “Phịch”



    JaeJoong giật mình lùi ra sau vài bước khi có vật gì đó rơi trước mặt mình, định thần lại thì thấy cái balo đáng thương của mình đang nằm yên dưới đất, vui mừng cậu vội ôm chầm lấy mà hôn nó. Mừng quá là mừng



    Mãi một lúc sau thì cậu mới ngước nhìn lên người đã đem balo về cho cậu



    _Là anh hả? Cám ơn! - JaeJoong cười híp mắt khi trước mặt cậu chính là gã áo trắng ở miếu hoang



    _Lần sau cẩn thận, may mắn không đến hai lần.



    JaeJoong vội chạy theo khi người đó đang dợm bước bỏ đi, ở nơi này cậu không quen ai cả, rất may gặp anh trai này là người tốt, có lẽ xin ở nhờ vào bữa đến khi nào có cách trở về thì thôi. ở đây một mình cậu cũng sợ lắm



    _Anh gì ơi! Chờ tôi với! - JaeJoong gọi với khi cố chạy theo anh - Anh làm gì chạy nhanh quá vậy? Hộc hộc hộc



    _Tại sao đi theo ta? - lại cái giọng sắc lạnh đó vang lên



    _Vì anh là người tốt. dù sao anh cũng đã cứu tôi hai lần rồi. Anh cho tôi đi theo anh nha. Tôi bị lạc đường, không biết làm sao về nhà cả, ở đây tôi không có ai thân hết nên khó sống lắm - cậu nói một tràn



    _Nhà ngươi ở đâu?



    _Ở Seoul thuộc Hàn Quốc ấy - cậu mỉm cười - Anh không biết đâu, đi thôi



    Không đợi cho người thanh niên đó nói thêm tiếng nào, JaeJoong vội kéo tay anh và bước về phía trước, được một lúc sao thì cậu dừng lại



    _Chúng ta đi đâu vậy? Anh tên gì?


    _......................




    _____

    TBC
    • Like Like x 15
  4. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 4




    _Đừng đi theo ta!- thiếu niên áo trắng quay lại nhìn Jaejoong với ánh mắt lạnh băng




    _Nhưng tôi không biết đi đâu cả. Ở đây tôi không quen ai. Tôi lại không biết đường về- Jaejoong buồn bã và ngồi thụp xuống đất- Tôi muốn về nhà! Ba mẹ chắc chắn sẽ lo lắng cho tôi lắm, còn Hyo Joon nữa. Con bé sẽ chết mất khi biết tôi như vậy- Jaejoong nói như muốn khóc- Ở đây tôi có biết mỗi anh, anh cứu tôi mấy lần nên anh là người tốt, làm ơn cho tôi đi theo với! Khi nào tôi biết đường về nhà thì tôi không làm phiền anh nữa. Anh muốn tôi làm gì cũng được, giặt đồ rửa chén nấu cơm tôi biết hết! Tôi làm osin để trả ơn cho anh, làm ơn!




    _Osin là ai?- anh nhìn cậu




    _Àh! Đó là tiếng hơi bị hoa mĩ, chứ nghĩa thật của nó là ở đợ đấy, theo như phim kiếm hiệp thì tôi là… a hoàn hay nô bộc của anh đấy!- Jaejoong nói gọn- Làm ơn cho tôi theo với! Tôi gặp anh cũng là cái duyên mà phải không? Ba tôi bảo thế đấy! Đừng đuổi tôi!- Jaejoong nắm chắc vạt áo của người thiếu niên- Ở nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè mà!




    _Ngươi đi đi! Ta và ngươi không phải bằng hữu. Ngươi sẽ bị giết nếu cứ cứng đầu theo ta!- người thanh niên một lần nữa lạnh lùng nói




    _Như….




    Không để Jaejoong nói hết câu, người thanh niên nhún mình và vút lên không trung, anh dùng những chiếc lá làm bệ đỡ và đi một cách nhanh chóng, Jaejoong lúc này không biết phải nói gì vì cậu cứ ngẩn ngơ nhìn theo, thêm một kỹ xảo điện ảnh có thật giữa đời thường này. Jaejoong tự hỏi liệu anh chàng này có quấn dây cước ở đâu đó không, sao mà “bay” như chim thế kia




    “Cốp”




    _Ak! Đau quá!




    Jaejoong xoa xoa cái đầu đáng thương của mình và nhìn cái vật vừa rơi trúng đầu mình, là một cái túi nhỏ màu đỏ, bên trong là những “cục” gì đó bằng bạc, rất nhiều…




    _Cái này là cái gì?- Jaejoong cầm một “cục” bạc lên- cái này sao lại tự nhiên rớt xuống chứ?- Jaejoong khó hiểu nhưng cũng bỏ nó vào túi, nhìn nó cũng đẹp nên thôi giữ lại.




    Mình biết đi đâu đây? Bây giờ đói quá! Làm sao đây? Hu hu hu ba mẹ ơi! Hyo Joon ơi! Jaejoong muốn về nhà quá! Ở đây con chết mất! huh u hu!




    Jaejoong khóc như mưa trong lòng, cậu hít một hơi dài rồi cất từng bước nặng nề về phía trước




    _AAAAAA!!!!!!!!!!ĐÓI BỤNG QUÁ ĐI! HU HU HU! ĐÓI QUÁ!- Jaejoong gào thét trong lòng! Cậu chết mất! Chết mất thôi!




    …………….




    _Cái này ngon lắm! Con ăn đi!




    _Con không ăn đâu! Không ăn




    _Ngoan đi! Ăn nào!




    Jaejoong nuốt nước bọt khi nhìn thấy đứa bé nũng nịu không chịu ăn cơm. Ở thời đại của cậu cũng hay có tình trạng như vầy nhưng lúc đó cậu thấy nó không muốn ăn thì đừng ép nó, có thể nó không thích, bỏ đi và mua món khác. Nhưng bây giờ cậu mới thấy đồ ăn quý giá đến thế nào




    _Tiệm này lớn quá! Vào ăn chùa thì chắc bị đánh chết!- Jaejoong nuốt nước bọt nhìn những món ngon trên bàn, cậu chưa nhìn thấy chúng ở thài đại của cậu nhưng bây giờ cậu đói quá, ăn cái gì cũng được cả.




    _Ah! Quý khách! Mời vào mời vào! Cửa tiệm chúng tôi có rất nhiều món ngon cho quý khách đấy! Đảm bảo không ngon không cần trả tiền!- tên “bồi bàn” niềm nở nắm lấy tay cậu và đưa cậu vào- Quý khách vào cửa tiệm của chúng tôi thì thật là sáng suốt!




    _Nhưng… tôi không có….




    _Đây! Mời quý khách uống trà!- tên “bồi bàn” nhanh nhảu- Quý khách muốn dùng gì?




    _Tôi… tôi không có….- Jaejoong ấp úng, nhưng cậu không muốn đi chút nào, đói lắm rồi và cậu cần phải có cái gì đó bỏ bụng. Hay là… giống như tên kia nói, không ngon thì không lấy tiền. Vậy cậu chỉ cần ăn cho no rồi nói là không ngon, vì thế cậu sẽ khỏi phải trả tiền rồi! Nhưng mà… như vậy là nói dối và lừa gạt sao? Vậy thì cậu khác nào những thằng ăn quỵt trong cửa hàng của ba, không! Cậu phải thành thật dù đang ở đâu đi nữa




    _Nhưng tôi không có tiền!- Jaejoong cười khổ




    _Thiếu gia cứ trêu tôi- tên “bồi bàn” cười tươi- Chứ cái này là cái gì đây?- nó chỉ vào cái túi đỏ bên balo của cậu- Thiếu gia thật bất cẩn, để như thế thì bọn xấu nó lấy mất đấy!




    _Anh hiểu lầm rồi, cái này chỉ có mất cục đá thôi, chứ không phải tiền đâu- Jaejoong cười tươi và đổ ra trước con mắt ngỡ ngàng của tên “bồi bàn”




    _Ây da! Thiếu gia, bao nhiêu đây thiếu gia có thể mua đứt cửa tiệm này của chúng tôi đấy!- tên “bồi bàn” trố mắt nhìn




    _Hả? Đây là tiền àh?- Jaejoong cũng trố mắt




    _Vâng ạ!




    _Vậy…. tôi có thể mua thức ăn bằng cái này àh?- Jaejoong nói mà không khỏi lộ vẻ vui mừng




    _Vâng! Thiếu gia có thể mua cả cửa tiệm chúng tôi bằng số ngân lượng này đấy ạ!




    _Vậy…. có tôi mấy món ăn cơm đi! Cho tôi nhiều cơm nha, tôi đói lắm




    _Có ngay!




    Jaejoong cười khấp khởi và nhìn túi tiền của mình, không ngờ ông trời giúp đỡ cậu, ông thấy cậu khổ quá nên mới “thảy” tiền xuống cho cậu. Cuối cùng thì… cậu cũng không phải một người quá xui xẻo




    _Thức ăn của quý khách đây ạ!- tên “bồi bàn” niềm nở đặt thức ăn lên bàn. Những món ăn nóng hổi thơm phức khiến nước dãi của cậu tuôn ra như suối. Chưa bao giờ cậu đói như bây giờ




    _Cám ơn!




    Jaejoong mừng rỡ và một đũa cơm lớn vào miệng, cậu nhai một cách ngấu nghiến cứ như bị đói mấy năm trời. nNu như ba mẹ cậu nhìn thấy cậu lúc này thì họ chắc chắn sẽ mắng cậu té tát mất. tuy là con trai nhưng cậu cũng phải ăn uống cho điềm đạm và lịch sự, cách ăn uống cũng nói lên sự giáo dục của gia đình mà. Nhưng bây giờ đói quá! Cậu hết biết giữ ý tứ rồi!




    “RẦM!”




    Jaejoong rớt chén cơm khi nghe tiếng rầm lớn vang lên từ bàn bên cạnh, cậu bực bội nhìn sang bên cạnh, lại một nhóm người lạ mặt với trang phục không giống ai đang ngồi vây tròn lại với nhau, mặt kẻ nào cũng hậm hực cứ như bị giật hụi vậy, Jaejoong hừ một tiếng rồi lấy chén cơm lên ăn




    _Đại ca! Đừng quá nóng giận, chúng ta sẽ tìm ra “nó” sớm thôi- tên ngồi đối lưng với cậu cất tiếng




    _Ta thật sự rất tức giận, bây giờ biết bao nhiêu đại môn phát truy lùng “nó” nếu “nó” lọt vào tay kẻ khác thì ta còn chỗ đứng trên gian hồ sao?- tên đại ca đập bàn




    _....Các vị… dùng gì- tên “bồi bàn cũng run rẩy




    _Cho vài món ngon nhất ra đây và hai bình rượu ngon nữa




    _Dạ! Có ngay!




    Jaejoong vẫn ngồi hoàn thành bữa ăn của mình, cậu ghét mấy người ăn nói thô lỗ như họ nhưng chuyện đó là chuyện của người ta, làm sao cũng không lien quan đến cậu. Chỉ cần cậu an phận thủ thường mà ăn cơm là được rồi.




    “RẦM”




    _CÀNG NGHĨ TA CÀNG KHÔNG CHỊU ĐƯỢC! HẮN TA LÀ CÁI GÌ MÀ DÁM NÓI VỚI CÁC ĐẠI MÔN PHÁI NHƯ VẬY? BẢN THÂN ĐƯỢC PHONG LÀ KIẾM THẦN NÊN MUỐN NÓI GÌ THÌ NÓI, LÀM GÌ THÌ LÀM SAO? ĐÓ CHẲNG QUA LÀ HƯ DANH THÔI. ĐÃ CÓ AI TỈ THÍ VỚI HẮN CHƯA? TA ĐÂY KHÔNG SỢ HẮN! NẾU GẶP HẮN THÌ TA SẼ ĐÁNH TAY ĐÔI VỚI HẮN.




    _Đại ca! Đại ca đừng quá nóng giận sẽ tổn hại đến sức khỏe đấy ạ!




    Đúng là…. Sao không chết đi cái lũ hôi thối này!




    “RẦM!”




    _TÊN NÀO NÓI? HẢ!




    Jaejoong nuốt nước bọt, mặt cậu tái xanh khi ở gần những kẻ nóng tính như thế này. Không lẽ ông trời cũng muốn trêu cậu? Không cho cậu ăn một bữa trọn vẹn sao? Jaejoong nhăn mặt đưa tay lên




    _Tính tiền ạ!




    _Có ngay!




    “Soạt!”




    _Là ngươi nói câu đó phải không?- Cổ áo Jaejoong bị siết chặt lại bởi bàn tay to lớn của tên đại ca, gương mặt bặm trợn của hắn dí sát gương mặt xanh ngắt của cậu




    _K…không…không có! Tôi vô tội! Tôi chỉ muốn tính tiền rồi về nhà…..- Jaejoong lắc đầu và cố thoát khỏi bàn tay của hắn, cậu bắt đầu khó thở bởi cái siết tay ấy




    _Tiểu tử! Ngươi cả gan lắm! ngươi dám mắng vào mặt của đại ca chúng ta! Có biết đại ca chúng ta là ai không? Đao Vương chính là tên của đại ca chúng ta. Nam Kiếm Thần, Bắc Đao Vương hắn ngươi đã nghe?- tên than cận nhướng mày nhìn Jaejoong




    _Không! Tôi không biết ai cả.




    _HỖN LÁO! CẢ UY DANH CỦA TA MÀ NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT THÌ KHÔNG ĐÁNG SỐNG!




    Jaejoong nhắm chặt mắt khi gã giơ cao ngọn đao lên đầu mình, cậu bậm môi sợ hãi. Không lẽ cuộc đời của mình chấm dứt tại đây sao? Sao lại chết một cách lãng nhách như thế chứ? Thân là trai mà lại chết oan uổng như thế thì không công bằng




    “Bịch!”




    _TIỂU TỬ! MÀY DÁM!




    _TẠI CÁC NGƯỜI ÉP TÔI!




    Jaejoong giậm mạnh lên chân của tên đại ca khiến hắn rú lên đau đớn, lợi dụng lúc đó cậu đẩy hắn ra và chộp lấp balo mang lên vai để chạy, bọn người họ phong tỏa hết cả căn tiệm khiến những người bên trong đó không thể chạy ra được. Jaejoong bậm môi để tìm đường thoát. Cậu chạy lên lầu và nhìn xuống, những người dân ở đó chỉ trỏ lên cậu và bắt đầu bàn tán.




    _Sao số tôi lại xui xẻo đến thế này chứ? Sao lại xui xẻo đến thế này chứ? Hu hu hu hu




    “Cốp”




    Cậu hoảng hồn khi cây đao chém xuống bên cạnh mình, cậu vội vã lùi ra sau để tránh né kẻ vừa chém cậu




    _Sao chuyện xui xẻo nào cũng đổ lên đâu tôi vậy? Tôi ngốc nhưng tôi đâu có tội đâu!




    Jaejoong gào thét trong lòng khi tránh những nhát chém của chúng. Cậu chạy khắp nơi từ trên lầu xuống phía dưới đến khi đôi chân bủn rủn cả. Cậu thở dốc trên chiếc bàn nhỏ nơi có một kẻ đang ngồi yên lành cùng với bữa ăn của mình. Hắn ăn bận cũng giống như những tên đuổi theo cậu nhưng có phần sang trọng hơn. Nếu như người thanh niên áo trắng có trên rồng cả vạt áo thì người thanh niên này áo thêu phượng hoàng lửa cũng cả vạt áo. Dáng vẻ rất là bình thản và nhìn cậu




    _Anh gì ơi! Anh mà không chạy, tụi kia cho chém anh ra làm đôi đó! Chạy đi!- Jaejoong lay tay người thanh niên và nhìn ra phía sau




    _Vị bằng hữu này…. Trong nguy ngập vẫn lo lắng cho người khác sao?- hắn mỉm cười và đặt đũa xuống,- Hay là cùng ta nói chuyện nhé!




    _Trời! Anh điên hả? Giờ này mà còn nói chuyện cái gì chứ? Chạy đi! Anh không chạy là tôi chạy, lúc đó đừng có trách tôi không nói




    _TIỂU TỬ! NGƯƠI CHẠY ĐÂU CHO THOÁT?



    _AAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!




    Jaejoong hét lên khi chân mình bị tên đại ca nắm gọn, hắn vung đao lên định chém đứt chân cậu nhưng có cái gì đó đã cản lại nhanh chóng khiến quần của Jaejoong chỉ có một vết rách nhỏ




    _Đây là bằng hữu của ta! Chúng ta đang đối ẩm, ngươi không được phá nhã hứng của ta!- gã thiếu niên nhếch mép khi dùng đôi đũa đỡ nhát đao của tên đại ca




    _Tiểu tử! Ngươi là ai? Ngươi có biết đại danh của ta không hả? Bắc Đao Vương là ta đây! Ngươi cả gan ăn gan hùm mật gấu dám cản ta?




    _Ngươi đúng là….




    Người thanh niên mỉm cười một lúc rồi dụng sức vào đôi đũa đang thế chỗ cho chân Jaejoong. Hắn đẩy ngược ngọn đao của tên đại ca ra xa và một nhát chém đứt ngọn đao ra làm hai.




    _Tự xưng là Bắc Đao Vương àh? Ngươi đúng là có mắt mà không thấy thái sơn!- gã mỉm cười và đưa chung rượu cho Jaejoong- Bằng hữu, hãy ngồi uống cùng ta. Chúng không dám làm gì ngươi đâu!




    _Cám ơn…- Jaejoong cười khổ- nhưng tôi không biết uống rượu. Nếu anh làm ơn thì anh làm ơn cho trót. Anh giữ mấy người này hộ tôi, tôi chạy đã!




    _Bằng hữu muốn đi sao?- gã nói lộ lẽ hơi buồn




    _Uh! Phải đi thôi, tôi sợ rồi! Anh gì ơi! Tôi trả tiền nè!




    Jaejoong đặt một nén bạc xuống bàn rồi vội vã chạy ra ngoài, cậu không quên cám ơn người đã giúp mình và cầu mong cho anh ta an toàn. Dù sao thì anh ta cũng có vẻ lợi hại hơn bọn người đó.



    …….




    _Các ngươi phải trả giá vì đã làm mất nhã hứng của ta!- người thanh niên lúc nãy liếc nhìn bọn người kia một cách sắc lạnh, nụ cười điềm đạm mất đi ngay lập tức khi Jaejoong rời khỏi quá




    _Ngươi là ai?




    _Ngươi tự xưng là Đao Vương, vậy ngươi biết Đao Vương là ai không?- gã nhếch mép




    _Ngươi…..




    “Roẹt!”




    Chỉ với một động tác xoay người nhẹ, máu từ cổ của tên đại ca tuôn ra như suối, hắn lãnh một đường chém rất ngọt từ đối phương.




    _Những kẻ tự xưng là Đao Vương đều phải chết! Đó không phải là cái tên mà các ngươi muốn nói thì nói!- gã mỉm cười và nhìn cơ thể của tên đại ca đang từ từ khụy xuống đất. Đám đàn em cũng lo lắng và bỏ chạy hết




    _Tiểu nhị! Tính tiền




    _Dạ….dạ là…..5 lượng ạh




    _Ở đây là 20 lượng, đền bù thiệt hại trong quán luôn. Nếu có quan lại tra thì cứ nói là do Đao Vương giết, họ khắc không làm khó ngươi




    _Vâng! Thưa…. Đao Vương




    Người thanh niên mỉm cười và bước ra khỏi tửu quán. Gã xòe cây quạt nhỏ của mình ra và tiếp tục con đường ngao du của mình, trong lòng mong gặp lại vị thiếu niên lúc nãy. Gã cảm thấy có duyên với cậu và gã tin rằng gã sẽ gặp lại cậu sớm thôi.





    _____

    TBC
    • Like Like x 11
  5. db5k_AKTF 360Kpop Member

    Message Count:
    30
    Likes Received:
    62
    Reputation:
    100
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    hố hố fic nài rất hay nghen
    đọc ràu đọc lại vẫn hay
    ss nhớ post típ nhá kamsa:D
    P/S cơ mà nhớ fic này rating chỉ cóa T chứ sao bay lên MA vậy ss:O
    • Like Like x 2
  6. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    @db5k_AKTF : vì thấy trên blog s Rồng ghi là 17+ cho nên em để MA
    ______

    Chap 5




    “PHỊCH”




    Ngồi bệt xuống đất thở hổn hển khi đã chạy được một đoạn khá xa, JaeJoong lau mồ hôi và nhìn về phía con đường mình đã chạy mà trong lòng không khỏi lo lắng. Cậu không biết người lúc nãy có sao không vì anh ta không hề có vũ khí bên mình trong khi bọn rượt đuổi cậu thì gươm đao đầy mình, lại còn xưng là Nam Kiếm Thầm bắc Đao Vương nghe sao giống Bắc Kiều Phong Nam Mộ Dung của phim truyền hình Hồng Kong mà Hyo Joon mướn về coi. Ngày xưa nó không thích ai trong số đó mà thích mỗi Đoàn Dự vì hắn ta là người đẹp trai nhất trong số đó. Đúng là không coi nhiều phim Kiếm hiệp để bây giờ lạc về rồi cũng không biết cách để đối phó.




    Trời ơi là trời! Tôi phải sống như thế này bao lâu đây? Tôi muốn về nhà! Ba mẹ ơi! Hyo Joon ơi! JaeJoong muốn về nhà….hu hu hu




    JaeJoong gào thét trong lòng khi nhìn lên bầu trời trong xanh không gợn mây kia. Bây giờ cậu lo lắng đủ thứ, những ngày sau đây cậu sẽ sống như thế nào đây? Rồi làm sao cậu có thể về thế giới của mình để đoàn tụ với gia đình, rồi làm sao cậu gọi cảnh sát báo án vụ thảm sát làng Kinh Nam nữa. Mỗi khi nhớ đến ngôi làng ấy, JaeJoong không khỏi căm phẫn. Dù họ tuy nghèo khó nhưng họ sống với nhau thật chân chất và nhiệt tình. Họ cứu và cưu mang cậu trong thời gian cậu bị thương, họ xem cậu như là con cháu trong nhà nhưng cũng vì cứu cậu mà họ phải chết. Cậu có trách nhiệm kêu oan cho họ, nhưng… kêu oan bằng cách nào đây?




    JaeJoong vò đầu bức tai một cách bực bội. sao bao giờ đúng giờ phút nguy hiểm cậu cũng không nghĩ được cái gì. Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến cậu thi rớt đại học chăng, hoặc đây cũng chính là nguyên nhân đưa cậu đến thế giới xa lạ này. Cậu chẳng biết nó cách đất nước của cậu bao nhiêu năm nữa. Ngọc Trù, cái tên nước lạ hoắc và tên ông vua cũng lạ hoắc. Ở một nơi như thế này và một mình như thế này thì làm sao mà cậu sống được đây, và quan trọng hơn hết là…..




    NƠI NÀY LÀ NƠI NÀO?




    …………….




    “Cộp!”




    Bị giết cả rồi sao?




    Đôi mắt vị thiếu niên áo trắng đảo một vòng nhìn ngồi làng đã bị phóng hỏa trước đó, bây giờ nó chỉ còn lại lớp tro than của những căn nhà và xác người ngổn ngang. Những cái xác đen ngòm và bốc lên mùi khen khét đến kinh tởm khiến vị thiếu niên phải nhăn mặt khi bước vào




    Ta tới trễ một bước rồi! các vị! Hãy yên nghỉ - Vị thiếu niên cúi đầu chào ngôi làng rồi cất bước




    …………





    “Cạch”




    Đá hòn sỏi trên đường đi, JaeJoong nhíu mày nhìn về phía trước, mồ hôi cậu túa ra như tấm khi đi dưới trời nắng nóng mà không có cái gì để che đầu cả. Chiếc áo khoát phủ lên đầu cũng đang nóng lên trông thấy, JaeJoong cảm thấy thật sự mệt mỏi, cậu ước gì có một bể bơi để cậu có thể tắm rửa sạch sẽ và tránh đi cái nóng oi bức này




    “Bịch”




    _Aish! Sao lại đứt quai rồi.




    JaeJoong nhìn cái balo của mình một cách chán nản khi nó nằm chỏng chơ dưới đất, cậu mệt mỏi kéo nó vào một gốc cây gần đó để xem có thể sửa nó không, nhưng khi xoay ngược balo lại, cậu phát hiện ra có một đường rạch đã được vá lại cản thận




    _Quái! Balo mới xài được một năm sao lại rách như thế này mà mình không biết, ai vá vậy?




    JaeJoong săm soi vết rạch và giật mình khi chạm vào cái gì đó cồm cộm phía sau vết cắt đó




    Cái gì vậy nhỉ?




    JaeJoong tò mò tháo đường chỉ khâu vết rách ra và cho tay vào trong, thầm mong rằng đó là cái gì đó có thể đưa cậu về nhà hoặc chí ích là cái gì đó hữu dụng một tí trong thời đại này




    Cây sáo? Thư?




    JaeJoong khó hiểu nhìn cây sáo trên tay mình và một bức thư đính kèm vào đó, cậu mở thư ra nhưng không thể đọc được chữ nào cả vì nó được viết bằng một ngôn ngữ rất lạ mà theo cậu chắc chắn là chữ của thời đại này và có nghĩa là chữ cổ đối với cậu. Cho lá thư vào túi, JaeJoong săm soi cây sáo và vuốt nhẹ nó. Cảm giác được cây sáo này nặng hơn cây sáo thông thường và nó cũng được chạm trổ tinh xảo hơn, than sáo được chạm bởi những con Rồng mạnh mẽ, chúng khiến cậu lien tưởng tới vị thiếu niên áo trắng thêu rồng đã hai lần cứu cậu, cuối đuôi sáo có trang trí bởi một sợi dây dài màu đỏ trông rất quý phái. Bản thân cậu cầm cây sáo này cũng cảm thấy mạnh mẽ hẳn lên.




    _Mình đâu có thổi sáo đâu mà có cái này?




    Chợt JaeJoong nhớ lại lời nói của tên đã đốt làng Kinh Nam, hắn hỏi Kiếm Tiêu hay Tiêu Kiếm gì đó ở đâu và người trong làng đã nói là không có. Phải chăng là cái này? Vậy….. Cây sáo này chính là nguồn gốc sát hại cả làng Kinh Nam sao? Bấc giác cậu cảm thấy sợ hãi nó. Chỉ vì một cây sáo vô tri vô giác mà hại chết bao nhiêu mạng người. Sao lại như thế được chứ?




    Mình sẽ đem cái này đến đồn cảnh sát để làm vật chứng




    JaeJoong gật đầu với suy nghĩ của mình, cậu biết bây giờ mình phải đi đâu rồi, cậu sẽ đi đến đồn cảnh sát để đưa cây sáo này. Có vẻ như ở đây người ta gọi là quan nhỉ. JaeJoong sẽ đến quan để đưa cây sáo này.





    …………….





    _Anh gì ơi! Cho tôi vài cái bánh với ly nước lạnh - JaeJoong gọi lớn khi vào một quán nhỏ bên vệ đường, cậu đặt balo xuống ghế và lau mặt bằng khăn ướt mà mình mua ở siêu thị trước khi bị lạc vào đây. Cũng may là có chúng nếu không cậu chết mất




    _Có ngay!




    JaeJoong nhìn xung quanh, cũng có vài người ngồi uống nước và nói chuyện với nhau, cũng có kẻ cầm gươm kiếm cũng có kẻ phong thái tự tại với cây quạt nhỏ trên tay. Cậu vội cầm balo đi lại một thanh niên vận bộ y phục màu thiên thanh đang nhâm nhi ly tràn thơm




    _Anh gì ơi! Anh cho tôi hỏi ở đây là đâu vậy? - JaeJoong lịch sự hỏi




    _À! ở đây là Huyện Kinh Nam




    _Huyện Kinh Nam - JaeJoong lập lại một lần nữa và thắc mắc tại sao tên huyện lại giống tên ngôi làng cậu đã sống thể nhỉ, nhưng không quan tâm nhiều đến điều đó, JaeJoong lại hỏi tiếp - Vậy anh biết đường nào đi đến… quan không?




    _Vì bằng hữu này có oan tình à?




    _Vâng! Tôi đến để cáo quan. Làng tôi chết thảm nên tôi cần đến đó để đưa chứng cứ ạ - JaeJoong nói thật




    _Thật là tội cho bằng hữu đây. Bằng hữu cứ đi thẳng khoẳng 50 dặm là đến thịt rấn, sau đó hỏi người dân ở đó nhé, ta chỉ cho bằng hữu bây giờ e bằng hữu cũng không nhớ nổi




    _Dạ! Cám ơn anh nha!




    JaeJoong mỉm cười và đi lại bàn của mình, cậu đặt balo xuống ghế một lần nữa nhưng vô tình cây sáo rơi ra, ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn vào cây sáo ở dưới đất




    _Thiện hạ đệ nhất binh khí Tiêu Kiếm của Jung cốc chủ? - người thanh niên cầm quạt lúc nãy nói một cách sững sờ khi nhìn thấy nó




    _Hả? Anh nói cây sáo này à? - JaeJoong chỉ về phía cây sáo đang nằm chỏng chơ dưới đất - Nó chỉ là cây sáo thường thôi mà - Nhận thấy sự quan trọng của vấn đề, JaeJoong vội nhặt cây sáo lên và cho vào balo trước khi trả tiền cho chủ quán để lấy vài cái bánh bao - Thôi tôi đi nha




    _Tiểu tử! Đưa cây tiêu đó cho ta!




    JaeJoong bị chặn lại bởi cây thương dài ngoằn, cậu nhìn sang phía tên đang giữ chuôi thương và phát hiện ra phía sau hắn còn nhiều kẻ khác đang nhìn cậu bằng ánh mắt thèm muốn. Cậu biết chúng muốn gì và cậu sẽ không để chúng toại nguyện được. Tuy không biết lai lịch của cây sáo này nhưng cậu vẫn nhất quyết bảo vệ nó tới cùng




    “BỐP”




    Bánh bao to đùng bị ném vào mặt khiến tên cầm thương choáng váng, JaeJoong lập tức bỏ chạy, cậu chạy hết sức mình trong khi ở phía sau toán người đó đang thi triển khinh công. JaeJoong bậm môi hậm hực, tại sao người ở thế giới này ai cũng biết “bay” vậy chứ




    _CỨU TÔI VỚI! BỚI NGƯỜI TA! CÓ CƯỚP! CỨU TÔI VỚI!




    JaeJoong hét toáng lên hòng có ai đó hảo tâm cứu cậu nhưng hai bên đường vắng lặng, chỉ có cậu và toáng người đang đuổi theo ở phía sau, JaeJoong thì cũng gần hết sức để chạy rồi, cậu lại không biết gì gọi là võ công thì làm sao chọi lại bọn chúng được chứ. Không lẽ cậu lần này không thoát được sao?




    _TRỜI ƠI! AI ĐÓ CỨU TÔI VỚI! AAAAA CỨU VỚI! CỨU TÔI VỚI!




    _ĐƯA TIÊU KIẾM CHO TA! TIỂU TỬ ĐỨNG LẠI NGAY!




    _ĐỨNG LẠI? TÔI NGU HẢ? CỨU TÔI VỚI! CỨU VỚI! ÁO TRẮNG ÁO XANH GÌ ĐÓ ƠI! CỨU TÔI!




    JaeJoong hét lên tên của hai người đã cứu cậu nhưng cậu không biết tên đành gọi màu áo thôi. Cậu mong biết bao một trong hai người đó cứu mình nhưng không thể. Nhưng….




    _TRỜI TRỜI TRỜI! MAY QUÁ! ÁO TRẮNG! ÁO TRẮNG ƠI! CỨU TÔI VỚI! ANH ÁO TRẮNG! ANH ÁO TRẮNG À!!!!!!!!!!!!!!!!




    JaeJoong mừng như bắt được vàng khi cậu nhìn thấy một người áo trắng rất quen đang đi ở phía trước, cậu cố hết sức hét lên và chạy về phía người đó. Cậu được cứu rồi, lần này chắc chắn được cứu rồi




    _ANH ÁO TRẮNG! CỨU TÔI VỚI! HU HU HU MỪNG QUÁ! CỨU TÔI, CHÚNG MUỐN GIẾT TÔI! - JaeJoong ôm lấy tay của vị thiếu niên áo trắng và mừng rỡ hơn khi người đó đúng là kẻ đã hai lần cứu anh




    _Lại là ngươi? Sao ngươi theo ta? - vị thiếu niên nhíu mày




    _Tôi không có theo anh! Nhưng mà cứu tôi trước đi, bọn người kia muốn cướp đồ của tôi! Làm ơn cứu tôi đi mà, anh cứu ai lần thì làm ơn cứu lần nữa đi




    _Đó không phải làm nhiệm vụ của ta! - anh phớt lờ và tiếp tục bước




    _Không được! Anh phải cứu tôi, anh cứu tôi hai lần rồi mà, làm ơn đi, tôi chưa thể chết được! - JaeJoong lắc lấy lắc để tay của anh - Làm ơn đi




    _TIỂU TỬ! MAU ĐƯA TIÊU KIẾM CHO TA!




    JaeJoong vội nép phía sau thiếu niên áo trắng khi bọn người kia đã đuổi đến nơi. Tay cậu nắm chặt tay áo của anh và nhìn về phía sau mình




    _Tiêu kiếm? Ngươi giữ tiêu kiếm?




    _Ừ! Tôi giữ cái cây mà họ gọi là tiêu kiếm đó, cây sáo….




    Người thanh niên điềm nhiên quay lại nhìn toáng người phía sau và thần sắc bọn họ tái đi khi nhìn thấy anh, ngay cả JaeJoong cũng ngạc nhiên khi thấy họ như vậy, mới một giây trước họ còn hung hổ lắm cơ mà, sao lại xiu xuống nhanh chóng thế này




    _Ngươi muốn lấy tiêu kiếm? - người thanh niên hỏi với một thanh âm lạnh lẽo tựa băng tuyết




    _...K….kiếm thần…… - tên cầm đầu đáp lại một cách sợ hãi




    _Các ngươi muốn lấy món đồ của ta?




    _Không…. Chúng tôi không có….. Chúng tôi chỉ muốn lấy chúng về cho ngài thôi…. - hắn lại đáp




    _Vậy thì vật hồi cố chủ rồi, các ngươi không cần bận tâm nữa.




    _Vâng…. Chúng tôi…. Đi….




    JaeJoong ngạc nhiên khi bọn người vừa đuổi giết cậu bây giờ lại chạy tán loạn như bầy ong vỡ tổ. Nhìn lại vị thiếu niên áo trắng, JaeJoong cảm thấy ngưỡng mộ kinh khủng, không lẽ với gương mặt lạnh như tiền ấy mà khiến bao người phải sợ sao




    _Anh hay thiệt! Cám ơn anh nha! - JaeJoong định vỗ mạnh lên vai của vị thiếu niên nhưng tay cậu chưa kịp chạm vào người của anh thì cây quạt trên tay anh đã chận lấy




    _Đưa Tiêu Kiếm cho ta! Nếu không ta sẽ giết ngươi!




    _Hả? Thì ra anh cũng giống như những tên kia, muốn lấy cây sáo của tôi? - JaeJoong nhíu mày đáp khi cậu rụt tay về một cách bực bội




    _Ta không giống họ, Tiêu Kiếm là của ta và ngươi phải trả lại.




    _Không!




    JaeJoong đạp gọn và chạy đi nhưng chưa được bao xa thì cậu đã thấy vị thiếu niên kia chắn trước mặt




    _Đưa cho ta! Nếu không ta sẽ giết ngươi




    _Aish! Sao có cái cây sáo này mà ai cũng giành nhau làm sao? - JaeJoong vì mái tóc của mình và nhìn bị thiếu niên với một ánh mắt bực bội, nhưng …. Một ý tưởng lóe lên trong đầu cậu - Đưa anh cũng được, nhưng anh hứa với tôi một chuyện đi!




    _Nó cơ bản là của ta, nếu ngươi không đưa, ta giết ngươi




    Có vẻ như vị thiếu niên áo trắng không giữ được bình tĩnh nữa, anh xòa cây quạt và đặt nó yên vị lên cổ của JaeJoong, cây quạt tuy được làm bằng vải mỏng nhưng trong tay nha nó có vẻ nguy hiểm hơn nhiều so với một cấy quạt bình thường




    _Bình tĩnh bình tĩnh…. Chuyện đâu còn có đó mà, tôi đưa cho anh nhưng với điều kiện là anh phải cho tôi đi theo anh, anh phải bảo vệ cho tôi đến khi nào tôi tìm được đường về nhà thì thôi - JaeJoong cười gượng với vị thiếu niên nhưng lập tức nhăn mặt lại khi đầu quạt rạch một đường nhỏ trên cổ JaeJoong




    _Được rồi được rồi! Tôi đưa cho anh, lấy cây quạt ra đi!




    JaeJoong vội đưa cho vị thiếu niên áo trắng cây sáo và ôm lấy cổ mình khi cây quạt vừa được rút ra




    _Ai đưa cho ngươi?




    _Là….bác Kang…. Bỏ vào balo của tôi. Tôi mới biết đây thôi. Còn có lá thư này nữa nè.- JaeJoong lấy lá thư cho anh




    Mở lá thư và đọc, vị thiếu niên nhìn JaeJoong rồi lại nhìn lá thư. Anh ta không có biểu hiện gì trên mặt khiến cho JaeJoong càng thêm ngạc nhiên, cậu lại gần anh và cùng nhìn vào thư




    _Thư viết cái gì vậy?




    _...........





    _Tôi không biết chữ ở đây




    _.............




    Gấp lá thư lại một cách cẩn thận và đưa lại cho JaeJoong. Vị thiếu niên nhìn cậu một lúc rồi mới lên tiếng




    _Kang Lão Gia muốn ta chăm sóc ngươi cho đến khi ngươi có thể về nhà




    _Thật không? Cám ơn cám ơn! - JaeJoong nói nhanh




    _Nhưng ngươi sẽ đi theo ta với than phận là thư đồng




    _Là cái gì cũng được! Cám ơn nha! Chừng nào tôi biết đường về nhà thì tôi đi ngay, tôi không làm phiền anh nữa đâu. Anh tên gì? Tôi tên là JaeJoong. Tôi nói tên tôi cho anh biết rồi đó, anh nhớ không? Anh nhớ tên tôi không?




    _Jung Yunho. Ngươi có thể gọi ta là Jung thiếu gia




    Vị thiếu niên bỏ đi một nước sau khi đã nói tên cho JaeJoong biết, JaeJoong cũng không nghĩ nhiều, cậu mừng rỡ chạy theo phía sau vị thiếu niên. Từ nay cậu không lẻ loi nữa. Ít ra cũng có một người bạn đường và cậu sẽ không bị bỡ ngỡ với thế giới này nữa. Tuy rằng anh có rất nhiều điểm hoài nghi nhưng trực giác nói với cậu rằng anh là một người đáng tin tưởng.




    _Chúng ta đi đâu đây Yunho-shi? - JaeJoong bắt vai của Yunho và tinh nghịch nhìn anh




    _Ta và ngươi than phận khác nhau, đừng chạm vào ta!




    _Đồ nhỏ mọn!




    JaeJoong chu mỏ nhìn Yunho khi bị anh đẩy tay ra nhưng cậu vội chạy theo phía sau khi anh đã đi một đoạn khá xa




    _Chờ tôi với Yunho-shi!


    ______

    TBC
    • Like Like x 15
  7. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 6





    _Yunho-shi à! Chúng ta đi đâu vậy? Anh không biết mỏi chân sao? - JaeJoong than vãn phía sau lưng Yunho và cố lê từng bước nặng nhọc theo sau anh, cậu thầm thắc mắc là anh có phải là người không? Nếu là người thì anh phải biết chữ mệt viết như thế nào chứ đằng này họ đã đi biết bao lâu rồi mà anh vẫn không ngừng lại




    – Yunho-shi! Tôi mệt lắm…..




    Đến lúc này, Yunho mới dừng lại và nhìn về sau, JaeJoong đang bước từng bước mệt mỏi ở phía sau và khi anh dừng lại thì cậu như mở cờ trong bụng, chắc là được nghỉ rồi




    _Ngươi gọi… Yunho-shi là ý gì?




    _À! Đó là cách gọi của thời đại tôi đó mà, nếu mà tôi thân thiết với anh thì tôi sẽ gọi anh là Yunnie còn nếu không thì gọi là Yunho-shi! Anh đừng quan tâm tới nó, nó không phải là một cách gọi khiếm nhã đâu - JaeJoong khoác tay cầu hòa - Tôi mệt lắm rồi, nghỉ chút ha!




    _Đi một đoạn nữa là đến “Trúc Viên Mộng”, là nơi ở của ta. Ngươi có thể nghỉ ngơi khi chúng ta đến đó! - Yunho chỉ quạt về phía trước




    _Hả? Đi nữa hả? Tôi… đi không nổi nữa! Thật sự là đi không nổi nữa đâu! Aish!




    _Ngươi có thể không đi theo ta, như thế thì lời của Kang lão gia với ta xem như hoàn thành.




    _Anh… là đồ đểu! - JaeJoong hậm hực bước lên trước, cậu đẩy Yunho sang một bên và liếc mắt nhìn xuống một lần nữa - Tôi không hiểu tại sao bác Kang lại nhờ anh!




    Tên tiểu từ này…. Ăn nói thật kỳ lạ…. Đểu….?




    _Ngươi đi đi, “Trúc viên mộng” bên này - Yunho thong thả hướng quạt về phía đối diện với hướng đi của cậu




    _Aish! Tôi ghét anh quá! Sao anh không dễ thương như hôm qua chứ? Aish!




    JaeJoong hậm hực chạy về hướng quạt của Yunho, cậu mím môi một cách bực bội mỗi khi nhìn kẻ đáng ghét lúc nào cũng bước từng bước chậm rãi cứ như vừa đi vừa ngắm cảnh vậy. Mà ở cái nơi toàn cây là cây thế này thì lấy đâu ra cảnh mà ngắm chứ? Thật là kỳ lạ




    Không quan tâm đến JaeJoong, Yunho vẫn mãi theo đuổi suy nghĩ của mình. Anh đã rất kinh ngạc khi đọc lá thư là Kang lão gia đã để lại cho JaeJoong. Thật ra lão chính là tổng quản của Tiêu Kiếm cốc và Tiêu kiếm chính là thánh vật trấn cốc. Nó đứng hàng thứ nhất trong tạm đại danh khí chốn võ lâm, sau tiêu kiếm chính là Bá Đao Loạn Giang Hồ của Đao Vương và Hồng Phất của Minh chủ võ lâm Lee So Man. Tiêu Kiếm được đặt giữa điện thờ của Tiêu Kiếm cốc và được bảo vệ cẩn mật bởi thiên la địa võng mà phụ thân của anh đã bày ra nhưng không hiểu vì sao nó đa biến mất cách đây 7 ngày.




    Hai ngày sau đó, Kang lão gia đã đưa thư hàm đến và nói rằng lão đã tìm thấy Tiêu Kiếm trong khi đang đốn củi và lão sẽ bảo vệ nó cho đến khi anh - thiếu gia của Tiêu Kiếm cốc đến nhận lại. Nhưng có lẽ là quá muộn khi trên đường đến làng Kinh Nam , anh đã trải qua không ít những cuộc chiến của võ lâm giang hồ hòng đoạt được Tiêu Kiếm và khi đến nơi thì làng Kinh Nam đã thành trong bụi. May sao lão Kang đã giấu Tiêu Kiếm vào tay nải của người nam nhân kỳ lạ tên JaeJoong này và viết một bức thư gởi cho cậu nhờ cậu mang nó đến Tiêu Kiếm Cốc và đưa tận tay là Jung cốc chủ hoặc là Jung Thiếu gia là anh, nhờ họ chỉ đường về nhà giúp mình. Nhưng có lẽ JaeJoong không biết đọc chữ nên chưa thể tìm đến Tiêu Kiếm cốc. Cũng may là có anh can thiệp nếu không thì giờ này cậu đã thành oan hồn dưới ngọn giáo của bọn bại hoại võ lâm rồi.




    Nhắc đến JaeJoong, Yunho không khỏi thắc mắc trong lòng. Ngay từ lần đầu tiên gặp cậu ở ngôi miếu hoang, anh đã lấy làm kỳ lạ với cách ăn mặc quái dị cùng với tay nải cũng không kém phần kỳ lạ của cậu, cách ăn nói và với điệu bộ cũng kỳ lạ. Tất cả mọi thứ của cậu đều khiến anh chú ý cho đến khi cậu đem màn thầu đưa cho anh và cầu anh đừng hù dọa cậu. Anh biết cậu nghĩ anh là gì. Tuy rằng anh ít khi bước ra giang hồ nhưng người trong võ lâm không ai là không biết đến Thiếu Gia Tiêu Kiếm Cốc - Jung Yunho. Chỉ cần là người trong võ lâm thì họ đều phải e sợ anh vài phần, một vì danh tiếng của Tiêu Kiếm cốc, một vì võ công thượng thừa của anh. Chưa kẻ nào chọc giận Jung Yunho mà thoát được cái chết bất kể đó là ai. Thế mà cậu lại không biết và cũng không hề tôn trọng anh. Cậu cho anh ba cái màn thầu và một mình ăn hết năm cái trước cửa miếu. Nhận ra cậu không phải là một kẻ xấu xa muốn tiếp cận anh nên anh đã khoác áo lên người cậu khi nhìn thấy dáng người ấy co ro vì lạnh. Có vẻ như cậu không thích hợp để dấn thân vào con đường này nhưng số mệnh lại bắt cậu đi theo nó.




    _Ya! Tới chưa vậy? Tôi thật sự mỏi chân lắm rồi!




    _Ngươi nhìn thấy ngôi nhà nhỏ đó không? Ngươi có thể nghỉ ngơi trong ngôi nhà đó! - Yunho thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình và hướng quạt về phía ngôi nhà nhỏ trong Trúc Viên Mộng




    _Woa! Đến rồi à! Trời ơi! Tôi tưởng tôi chết rồi chứ! Mừng quá! Nóng quá! Cho tôi mượn cây quạt của anh chút




    JaeJoong nắm lấy cậy quạt của Yunho và xòe nó ra, cảm giác có cái gì đó bay vào mặt mình nên cậu đã nhanh chóng đưa quạt ra xa, trên cây trúc gần đó in hằn năm mũi kim sắc nhọn và cây trúc gần như bị đen ngay lập tức khiến JaeJoong xanh mặt trong khi Yunho vẫn bình thản lướt qua mặt cậu và giật lại cây quạt




    _Đừng bao giờ động vào đồ của ta. Ngươi sẽ không biết lúc nào mình chết đâu




    _Đó là nguyên nhân mà anh không bao giờ mở quạt hả? - JaeJoong nuốt nước bọt khan và chạy theo Yunho - Anh định giết tôi sao? Sao anh không nói trước chứ?





    …………..





    Ngôi nhà nhỏ dần hiện ra trước mặt JaeJoong. Bây giờ cậu mới hiểu tại sao nơi này được gọi là trúc viên mộng, ngôi nhà nằm giữ rừng trúc và gió luôn thổi nhẹ qua tóc cậu khiến người ta có cảm giác thanh thản. Chỉ cần nhắm mắt lại, họ sẽ cảm thấy dễ chịu và thoải mái bởi mùi thơm mộc mạc của lá cây và sự dịu mát của gió trời. Và JaeJoong nghĩ rằng, nếu đặt một cái võng ở đây thì cậu sẽ ngủ quên trời trăng là gì. Bản thân cậu thích nhất là ngủ nên nơi này quả là lý tưởng cho cậu




    _Thiếu gia! Người đã về!




    Một cô gái xinh đẹp vội chạy ra và hành lễ với Yunho khiến JaeJoong kinh ngạc. Quần áo của cô toàn là một màu thiên thanh dịu mát, tóc được chảy gọn gang và thả dài hai bên vai. Cô hành lễ rồi tránh đường cho Yunho vào nhà trong khi anh không có một biểu cảm nào trên gương mặt cứ như cô gái này hành lễ là chuyện phải làm vậy.




    _Vị này là…. - JaeJoong cười tươi với cô gái khi cô nghiêng đầu nhìn cậu bằng đôi mắt to tròn




    _Tôi là Kim JaeJoong!




    _Kim Thiếu Gia! - cô gái vội hành lễ nhưng bị JaeJoong cản lại




    _Trời! Tôi với cô chắc là bằng tuổi nhau, sao lại quỳ?




    _Tiểu nữ là a hoàn, phải hành lễ đón Kim thiếu gia vào nhà!




    _Không! Tôi không phải là thiếu gia gì hết, tôi chỉ là Kim JaeJoong bình thường thôi.




    _Ngươi lấy một ít nước cho hắn rửa mặt đi




    _Dạ thiếu gia!




    Cô gái hành lễ rồi vội chạy đi để lại cho JaeJoong một nỗi kinh ngạc, cậu chẳng hiểu thời xưa sống như thế nào nữa. Đây chẳng phải là phân biệt sao? Nam nữ bình đẳng mà, sao lại đối xử với nhau như thế được? Ngay cả khi cô gái đó là osin cho Yunho thì anh cũng không được làm như thế, vì như thế chính là vi phạm vào nhân quyền rồi.




    _Ya! Anh không cần phải ra lệnh như thế đâu. Anh làm thế có ngày cô đó kiện anh cho anh bồi thường chết luôn! - JaeJoong hậm hực vào nhà để nói với Yunho




    _Uống nước




    Tách nước trà được đặt trước mặt JaeJoong trong khi cậu đang nhìn ngắm ngôi nhà nhỏ của anh và cô gái đó. Nơi này không lớn lắm nhưng cũng đủ cho ba người ở thoải mái, đồ đạc cũng không có nhiều, chỉ có một cái bàn và một cái giường cũng làm bằng trúc nốt. Ở đây hầu như cái gì cũng được làm bằng trúc, ngay cả ly uống trà cũng được làm bằng trúc, chỉ có bình trà là được làm bằng sành sứ thôi. Có vẻ như người này là một người yêu thiên nhiên đây




    _Mời Kim thiếu gia rửa mặt




    Cố gái chầm chậm đi vào và đưa tay mời cậu ra




    _Cám ơn! Cô tên gì vậy?




    _Tiểu nữ họ Ku tên là Hye Sun ạ!




    _Hye Sun! Tên cô đẹp quá AAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!




    JaeJoong hét lên một cách sợ hãi khi bắt gặp hình ảnh của mình trong chậu nước trong, người này có phải là cậu không? Mặt mày thì lấm lem hết cả, không! Chính xác phải dùng từ quằng quệnh mới đúng. Cậu nhớ cậu đã dùng khăn ướt để lau mặt thật sạch sẽ rồi mà, sao lại khó coi như thế này chứ?




    _Tôi là quỷ là hay là người?




    _Hi hi hi




    JaeJoong vội im miệng khi nghe tiếng người khúc khích của cô gái bên cạnh, xấu hổ chết đi được, cậu vốn ăn mặc sạch sẽ mà bây giờ mặt mày như thế này suốt cả đường đi. Thật là xấu hổ làm sao, không biết có chổ nào cho cậu chui không nữa.




    Vội vã rửa sạch gương mặt của mình bằng nước trong, JaeJoong cảm thấy thoải mái hơn khi dòng nước mát lạnh áp vào mặt mình, cảm giác thật sản khoái giống như người ta quảng cáo nước suối trên tivi vậy. Thích thật




    _Khăn của thiếu gia đây ạ! - Hye Sun đưa khăn cho cậu bằng hai tay




    _Cám ơn Hye Sun nha!




    JaeJoong nhận lấy khăn và lau thật sạch sẽ, cậu cố ý lau thật mạnh để làm gương mặt của mình thật sạch.




    _Hye Sun ơi! Ở đây có gương không?




    Ngạc nhiên với gương mặt ngỡ ngàng cùng với đôi má ửng hồng của Hye Sun, JaeJoong cảm thấy ngượng khi làm một cô gái đỏ mặt như thế. Cô chậm rãi lắc đầu và vội ôm chậu nước ra phía sau




    Sao lại như thế nhỉ? Thật khó hiểu. Thử vào hỏi Yunho xem sao




    _Yunho- shi! Anh có gương không?




    Yunho hơi sững lại khi nhìn thấy JaeJoong nhưng điều đó không tồn tại được lâu, anh điềm nhiên ngồi xuống và rót cho mình một tách trà nóng




    _Ở đây không có gương, nó không dành cho nam nhân.




    _Ya! Bộ con gái mới được soi gương sao? Con trai cũng được vậy! Tôi chỉ muốn xem mặt tôi còn bẩn không mà thôi.- JaeJoong cảm thấy bát mãn với câu nói của Yunho




    _Ngươi thật kỳ lạ!




    _Anh mới kỳ lạ!




    Yunho không nói thêm, anh đứng lên và bước ra ngoài, tay cầm theo Tiêu Kiếm và bắt đầu dạo lên khúc nhạc mê mẫn lòng người. Gió chợt mạnh hơn khi anh thổi đến đoạn cao và lá trúc cũng hòa theo tiếng tiêu. Nhưng… JaeJoong không phải là một người thưởng thức nhạc khúc này. Cậu cảm thấy buồn ngủ khi phải đi bộ trong suốt quãng đường dài như thế này và điều duy nhất cậu nghỉ tới là ngủ




    Nghĩ là làm, JaeJoong nằm phịch lên chiếc giường làm bằng trúc và thiếp đi lúc nào không hay nhưng trong mơ hồ, cậu vẫn nghe tiếng tiêu dịu nhẹ bên tai mình, có vẻ như nó muốn ru cậu ngủ thì phải. Bất giác môi khẽ cười.



    _____

    TBC
    • Like Like x 15
  8. scorpio_baby9x 360Kpop Member

    Message Count:
    66
    Likes Received:
    79
    Reputation:
    25
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    "Nó đứng hàng thứ nhất trong tạm đại danh khí chốn võ lâm, trước tiêu kiếm chính là Bá Đao Loạn Giang Hồ của Đao Vương và Hồng Phất của Minh chủ võ lâm Lee So Man."
    nàng oy, đã đứng hàng thứ nhất thì đáng lẽ phải là "sau tiêu kiếm chính là... " chứ viết như nàng người ta hiểu là tiêu kiếm đứng thứ 3 nếu nàng không viết câu trước đấy. Lần sau chú ý nha nàng ^^
    Hóng chap sau của nàng. Fighting!!!
    • Like Like x 2
  9. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 7





    Giật mình bởi cơn đói đang cồn cào ruột gan, JaeJoong dụi mắt và nhin xung quanh, cậu phát hiện bây giờ là giữa khuya, có nghĩ là cậu đã ngủ từ chiều đến giờ, ngay cả cơm cũng chưa ăn. Bước xuống giường một cách chậm chạp, JaeJoong dụi mắt để quen dần với bong tối, cậu cần gì đó để bỏ vào bụng ngay bây giờ nếu không cậu sẽ chết mất. Cơ thể cậu đang nóng vì từ chiều cậu vẫn chưa tắm rửa gì cả, nay lại đói nữa, nếu không nhanh chóng dập tan cơn đói này thì cậu chết mất thôi.




    “Phịch”




    JaeJoong giật mình bởi cái gì đó đang kề vào cổ mình khi cậu bước xuống giường, nhận biết tình trạng của mình đang gặp nguy hiểm, cậu vội hét lên




    _YUNHO À! CỨU TÔI VỚI!




    _Ngươi đi đâu vào đêm khuya như thế này?




    Mỏ to mắt vì giọng nói Yunho bên cạnh mình, cậu thở phào nhẹ nhỏm và vuốt ngực liên hồi, anh ta sắp làm cậu chết vì sợ rồi đấy




    _Tôi đói quá! Định mò xuống bếp xem có cái gì đó để ăn không.




    Vật lạnh trên cổ JaeJoong được thu về, cậu vội mò mẫm đường đến cái bàn để ngồi. Trời tôi mà nhà lại không có đèn khiến con mắt vốn không được tốt lành gì của cậu càng thêm khốn đốn




    _Anh có đèn không? Mở đèn lên đi, tối quá tôi không thấy gì hết




    Ánh lửa nhấp nháy sau khi JaeJoong nói, cậu thở phào và nhận lấy cây nến từ tay của Yunho




    _Anh theo tôi xuống bếp được không? Đi đêm hôm như thế này tôi sợ ma lắm




    _Ngươi thật phiền phức




    Dặn lòng nhẫn nhịn, JaeJoong nắm chắt lấy vạt áo của Yunho và đi theo anh xuống bếp. Ở đó có một vài món được đậy cẩn thận, có lẽ là Hye Sun để dành cho cậu đây mà. Mừng rỡ đặt nến xuống bàn và lấy cái rổ tre ra khỏi đĩa thức ăn, JaeJoong vội vã nâng bát cơm lên ăn ngay. Ở thế giới này, nết đói của cậu được phát huy tột độ, cậu không những xấu nết ngủ mà còn xấu nết đói nữa.




    _Chúng ta sẽ ở đây đến bao giờ?




    _Ta và ngươi, không phải chúng ta




    Chu mỏ bởi câu nói bắt bẻ của Yunho, JaeJoong hậm hực và cho mình một đũa cơm đầy để dằn đi cái bực dọc đang dâng lên, cậu cần phải nhịn, ở ké nhà anh thì phải nhịn thôi.




    _Vậy thì…. Anh và tôi, chúng ta ở đây đến bao lâu?




    _Hết đêm nay! Ngày mai ta sẽ trở về Tiêu cốc để hồi Tiêu Kiếm




    JaeJoong cảm thấy đầu mình đang ong lên bởi Tiêu Kiếm rồi Kiếm Tiêu, người thời xưa… sao mà nói chuyện văn vẻ đến như thế chứ. Cậu ghét phải nói như thế và cậu cũng không hiểu khi phải nghe người khác nói như thế.




    _Vậy…. Hye Sun cũng đi cùng luôn à?




    _Không! Nàng ta sẽ ở đây trông coi nơi này.




    _Vậy…. Từ đây đến chổ của anh mất bao lâu?




    _Ba ngày đường nếu sử dụng khinh công?




    _Khinh công? Là cái gì?




    Và…Câu hỏi của JaeJoong đã được giải đáp ngay khi cậu cùng anh lên đường, khinh công là……




    _YA! CHỜ TÔI VỚI! ANH BAY NHƯ CHIM THẾ KIA THÌ LÀM SAO TÔI CHẠY KỊP! CHỜ TÔI VỚI JUNG YUNHO! YA! ANH ĐIẾC HẢ?




    “Soạt”




    _Anh.. Hộc hộc… anh là…quái nhân….. Anh ỷ… anh bay như chim.. Hộc hộc hộc…. rồi bỏ tôi….. Hộc hộc… anh… chết đi!- JaeJoong thở hổn hểnh




    _Ngươi thật vô dụng! - Yunho nói với gương mặt không chút biểu lộ cảm xúc




    _Anh thử… anh chạy như tôi coi, rồi anh nói ai vô dụng. Hộc hộc…. Anh …. Anh đi bộ không được sao? Hoặc kêu xe taxi…. Hoặc là… nhờ ai đó chở…




    _Xe taxi? Nó là cái gì?




    Hơi khựng người khi ngh Yunho hỏi như vậy, JaeJoong biết mình nói hớ rồi. ở đây thì làm gì có ai biết taxi là cái gì đâu.




    _À… đó là một loại xe… chở anh đi mà anh không có bị mỏi chân




    _Là kiệu?




    _Kiệu? ờ…. Cũng cỡ vậy. Nhưng mè kiệu là làm cho người ta mỏi chân, mình không mỏi. Còn taxi là mình không mỏi mà người láy cũng không mỏi luôn. Nói chung là không ai mỏi hết




    _Người lái? Là ai?




    _Thôi thôi! Nói anh cũng không hiểu, đi thôi - JaeJoong cảm thấy rối với những câu hỏi tới của Yunho, cậu khoác tay và đi ra trước để né tránh, nếu anh cứ hỏi tới tới như thế thì cậu cũng chẳng biết phải trả lời làm sao nữa. Nhưng mà… mới được vài bước thì chân cậu lại mỏi nữa rồi. Đó là hậu quả của việc chạy hụt hơi theo sau cái người “bay” như chim này đây




    _Ya! Anh cõng tôi đi. Tôi mệt quá, đi không nổi nữa.




    _.........




    _Ya! Cõng tôi đi! Tôi bây giờ lết cũng không nổi theo anh nữa đâu. Anh mà không cõng là tôi xỉu đó…




    JaeJoong kèo nèo đi phía sau Yunho, anh không dùng khinh công nữa mà đi ở phía trước, anh không đáp lại cũng không từ chối lời đề nghị của cậu khiến cậu cũng tức tối lắm, nhưng như thế cũng không tồi chút nào, ít ra được đi bộ như thế này, không phải chạy nữa.




    “Cộp Cộp Cộp”




    JaeJoong mở to mắt khi nhìn thấy một chiếc xe bò chở rơm đang từ từ lướt qua mặt mình, cậu mừng như bắt được vàng vộ vã nắm tay Yunho kéo chạy lại chổ bác nông dân




    _Bác ơi! Bác cho chúng cháu ngồi ở phía sau nhé, chúng cháu mỏi chân lắm.




    _À! Được thôi. Hai vị cứ ngồi




    _Cám ơn bác! Đi thôi Yunho!




    Không để Yunho từ chối, JaeJoong nhảy phóc lên xe rơm và kéo theo Yunho lên. Cậu ngồi ở phía sau và đung đưa chân khi bác nông dân bắt đầu cho xe đi. Cảm giác đôi chân được nghỉ ngơi khiến JaeJoong cảm thấy thật thỏa mái làm sao. Cậu ngã người lên đống rơm và nhìn lên bầu trời trong xanh kia




    _Yunho à! Chừng nào tôi mới được về nhà đây?




    JaeJoong không biết mình bỏ đi cách gọi khách sáo với Yunho như thế nào, cậu thích gọi anh là Yunho hơn vì anh lạnh lùng nhưng lại có cái gì đó ấm áp. Tuy luôn khiến cho cậu bực bội trong người nhưng không giận lâu được. Anh luôn có một cái gì đó khiến cho cậu muốn khám phá




    _Đó là chuyện của ngươi. Không liên quan đến ta.




    Lại một câu trả lời như đổ nước lạnh vào ngươi, JaeJoong hơi bậm môi nhưng cũng nhanh chóng mỉm cười vì sự thoải mái mà bác nông dân đang mang lại.




    Ngồi bên cạnh, Yunho cũng không biết phải làm như thế nào. Tay JaeJoong đang đan vào tay anh và nắm chặt lấy nó. Lúc nãy cậu nắm lấy tay anh và chạy đến lão nông phu để xin đi xe nhờ. Một cảm giác mới lạ nhen nhóm trong lòng nhưng anh không biết đó là cả giác gì. Có cái gì đó đập mạnh trong lồng ngực. Chưa có ai nắm tay anh một cách mạnh mẽ đến thế, bởi vì thân thế và võ công của anh nên chẳng kẻ nào dám lại gần anh cả. Vậy mà JaeJoong lại không sợ gì cả, cậu không gọi anh là Jung thiếu gia cũng không có một biểu hiện gì gọi là khiếp sợ anh cả, cậu luôn là một kẻ kỳ lạ từ khi anh quen biết đến nay.




    _Quê ngươi ở đâu?




    _Ở Seoul ! Xa lắm, xa đến nổi anh có đi cả đời cũng không đến được nhưng mà tôi chỉ mất một giây để đến thế giới của anh và không có cách nào trở về. Thấy vui không? - JaeJoong cười buồn nhìn Yunho - Anh ít nói thật, mà nói ra thì cũng như không nói. Anh hay thiệt!




    Yunho không nói gì, anh nhìn về con đường mà mình đã đi qua, nếu đi với tốc độ như thế này thì bao lâu mới có thể về Tiêu Kiếm cốc đây?




    _À! Tôi có chocolate nè! Để lấy ra ăn chung cho vui.




    Bà tay JaeJoong rút ra khỏi tay Yunho khiến anh có cảm giác hơi hụt hẫng. Cậu vội lấy balo ra và cố tìm vài thanh chocolate trong đó và mừng rỡ khi lấy nó ra khỏi đống hỗn độn trong đó. Cậu hứa rằng sẽ sắp xếp lại balo khi cả hai tìm được chổ dừng chân lý tưởng




    _Ăn đi, ngon lắm! - JaeJoong đưa phần chocolate mà mình vừa cắn xong cho Yunho. Anh hơi tránh nó và nhìn cậu với vẻ mặt kinh ngạc




    _Ăn đi, ngon lắm đó. Cái này em tôi thích lắm, nhưng mà tôi không có dịp cho nó nữa nên lấy ra ăn, ở đây không có tủ lạnh nên sợ nó chảy thì uổng. ăn đi! Không chết đâu!




    _Ngươi…




    _Ầy! không mất vệ sinh đâu. Miệng tôi sạch lắm. lúc sang tôi có súc miệng rồi. Với lại ở thời này con trai với nhau thôi mà, không sao đâu. Ăn đi




    Yunho càng tránh thì JaeJoong càng được nước lấn tới. Cậu cảm thấy thú vị với vẻ mặt muốn tránh thỏi chocolate của cậu, anh càng tránh thì cậu càng muốn anh ăn nó nên cứ dí vào mặt anh, cơ thể cậu chồm hẳn lên để đưa thỏi chocolate lên miệng Yunho




    “Cộp”




    “Phịch”




    Chiếc xe cán lên cục đá khiến JaeJoong bất ngờ té và người Yunho và đẩy cả thỏi chocolate vào miệng anh, cậu hốt hoảng lấy nó ra và dùng khăn ướt lau ngay miệng cho Yunho khi nhìn thấy mẩu chocolate vướn đầy môi anh




    _Xin lỗi nha! Tôi không có ý đâu




    _Tránh ra!




    Yunho đẩy JaeJoong ra và giật lấy khăn của cậu để lau mặt mình, anh lau nhẹ những mẩu chocolate vướn trên môi và cảm nhận hương vị ngọt ngào của nó trong miệng mình. Món lương khô này ngọt như đường nhưng lại thơm một mùi thơm lạ. Khi nếm vào thì có vị đắng và khi tan ra thì có vị ngọt. Đây là lần đầu tiên anh được ăn món ăn kỳ lạ như thế này. Ngay cả khăn tay mà anh đang cầm cũng kỳ lạ không kém. Nó được làm từ một loại “vải” có nhiều hoa văn nhỏ, nó mềm mại và ẩm ướt, khi chạm vào mặt thì có cảm giác mát lạnh khiến đầu óc sảng khoái. Trên khăn còn vươn một mùi thơm nhẹ khiến cái nóng bị đẩy lùi một cách nhanh chóng. Nhưng trên hết, là người JaeJoong đổ ập vào người anh, lại một cảm giác lạ xuất hiện, anh cảm thấy bản thân như ngừng thở khi môi cậu yên vị trên cổ của mình




    JaeJoong cũng ngại không kém, cậu lau lau vết đỏ trên cổ của Yunho bằng tay của mình rồi rụt nó về. mặt cậu hơi đỏ nhưng vội lấy lại vẻ bình thản vốn có của mình. Cậu biết, thời đại của cậu thì không phân biệt tình yêu nam nữa hay nam với nam, nhưng ở thời đại này chắc không dễ như thời đại của cậu. Chỉ mong rằng Yunho khong nghĩ cậu là một tên dê xồm hay tệ hơn là một kẻ biến thái là được rồi.




    _Lúc nãy là vô ý thôi. Anh đừng có nghĩ xấu tôi nha! - JaeJoong vội nói khi Yunho hướng ánh nhìn kỳ lạ của mình về phía JaeJoong, tuy anh không nói nhiều nhưng JaeJoong biết anh đang nghĩ gì qua đôi mắt một mí ấy.




    _.............




    Đi được một lúc, JaeJoong và Yunho phải từ giã lão nông phu vì lão đã về đến nhà mình, hai người lại tiếp tục hành trình đi bộ của mình, không lâu sau, JaeJoong giật mình bởi tiếng chạm của binh khí. Phía trước là một trận ẩu đả với bốn năm kẻ to con đang vây đánh một người. Một người mặc áo thiên thanh….




    _Quen quá ta! - JaeJoong nheo mắt để nhìn cho rõ kẻ mắc áo thiên thanh ấy và hoảng hốt nhận ra đó chính là người đã cứu cậu thoát khỏi những kẻ gian ác trong quán ăn.




    _Yunho à! Cứu người đi, người đó tôi quen đó, anh ta cứu tôi đó. Cứu người dùm đi Yunho!




    _Không phải chuyện của chúng ta! Nếu ngươi muốn cứu thì tự đi mà cứu!




    _Sao anh vô tình đến thế chứ? Người đó là ân nhân của tôi đó. Nhưng mà tôi không đánh được, anh làm ơn cho trót đi. Cứu người chứ có phải là giết người đâu mà anh keo kiệt đến thế chứ? - JaeJoong lắc mạnh tay Yunho




    _Đi thôi, không nên xen vào!




    Yunho tránh ra một bên và đi tiếp trong khi JaeJoong cứ đứng ngồi không yên, nửa muốn xông vào nửa lại không. Cậu không biết cái gì gọi là võ công trong khi bọn kia thì gươm giáo sẵn sàng và chúng đang có một trân hỗn chiến cùng “áo xanh” của cậu.




    _A ha! Tiểu bằng hữu! Chúng ta thật có duyên nhỉ? - người áo xanh chợt phát hiện ra JaeJoong và mỉm cười với cậu




    _Anh đừng có nói nhiều, coi chừng họ đánh anh chết đó! Chạy đi




    _CHẠY SAO? HẮN DÁM LẤY LINH CHI NGÀN NĂM CỦA CHÚNG TA. PHẢI ĐỂ LẠI ĐÂY CÁI ĐẦU RỒI MỚI ĐƯỢC ĐI




    _Trời! Để lại đầu còn đi gì nữa. Áo xanh à! Trả đi!




    _Tiểu bằng hữu! Không cần ngươi bận tâm đâu, cứ đứng đó chờ ta. Ta rất có hứng thú với ngươi!




    _Hả




    Không để JaeJoong chờ lâu, người áo xanh bắt đầu trở lại gương mặt nghiêm túc. Cây quạt trên tay xếp lại một cách nhanh chóng trong khi tay còn lại rút một vật sáng chói phía sau lưng. Ngay khi vật sáng ấy được tuốt ra, bọn người xung quanh có chút kinh hãi nhưng chúng cũng lao vào quyết chiến




    “XOẸT”




    Người áo xanh nhúng người lên cao và xoay vòng với một tư thế rất đẹp mắt khiến JaeJoong ngẩn ngơ, cậu nhìn theo thân người của kẻ áo xanh với đầy sự ngưỡng mộ dâng trong mắt, chưa bao giờ cậu nhìn thấy ai đánh mà đẹp đến thế, đẹp hơn cả trong phim cổ trang, nếu bây giờ mà có vài cánh hoa đào hoặc quay chậm từng động tác thì sẽ hấp dẫn lắm lắm




    _Ngươi muốn chết à?




    Giật mình bởi tiếng nói phát ra phía sau mình, Yunho đã đến bên cạnh cậu tự lúc nào và cũng nhìn chăm chú người áo xanh. Điều đó khiến JaeJoong cảm thấy khá tự hào mặc dù người áo xanh với cậu cũng không hẳn là quen biết




    _Anh là đồ nhỏ nhen, người ta bị nạn mà không cứu




    _..........




    Một chốc sau, người áo xanh đi lại đối diện JaeJoong và chào cậu theo phép lịch sự của người thời xưa. Môi hắn nhoẻn ra thành một đường cong hoàn hảo khiến JaeJoong choáng váng. Thề có chúa là chưa bao giờ cậu nhìn thấy một kẻ đẹp trai và đa tình đến như thế. Người đó tiến lại ngày càng gần JaeJoong trong khi cậu theo quán tính đang lùi lại nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào người áo xanh đến khi lưng cậu chạm vào người Yunho thì cậu mới ngừng lại




    _Hữu duyên!




    Bước chân của người áo xanh dừng lại khi Yunho lên tiếng. Hắn thôi không nhìn JaeJoong nữa mà chuyển sang nhìn Yunho.




    _Đúng là hữu duyên. Ngươi vẫn ít nói nhỉ? - hắn nhếch mép




    _Còn ngươi vẫn chưa chết?




    _Ha ha ha ha! Mạng ta lớn lắm, chưa hạ được ngươi thì ta không thể chết được. – hắn cười một cách sảng khoái rồi cúi đầu xuống JaeJoong - Ta là Park Yoochun, vị tiểu bằng hữu này quý tánh đại danh là gì?




    _Hả? Quý….tánh… đại danh? Là….là gì?




    _À… là…. Danh tánh của tiểu bằng hữu đấy - người áo xanh vẫn giữ nụ cười cố hữu trên môi




    _À! Tôi tên là Kim JaeJoong. Anh cứ gọi tôi là JaeJoong cho tiện




    _À.. là JaeJoong, tên tiểu bằng hữu rất đẹp




    _Cám ơn!




    JaeJoong cảm thấy rất hứng thú với người áo xanh tên Yoochun. Hắn ta niềm nở và vui vẻ hơn Yunho rất nhiều nên chỉ sau vài câu làm quen JaeJoong đã có cảm tình tốt và năng nói chuyện với Yoochun hơn là Yunho. Yunho cũng không nói chuyện nhiều, anh bước đi trước trong khi JaeJoong và Yoochun ở phía sau trò chuyện rôm rả





    …………..





    _À! Hóa ra JaeJoong bằng hữu là từ một thế giới khác à? - Yoochun kết thúc câu nói của mình bằng một động tác gõ nhẹ lên đầu JaeJoong




    _Đúng rồi, nhưng mà không ai tin tôi cả. Anh tin tôi không?




    _Ta tin, ta nghĩ rằng JaeJoong bằng hữu không nói dối




    _Cám ơn! Anh tốt thật! Mà… anh và Yunho quen nhau hả? - JaeJoong quyết định giải đáp tò mò của mình




    _Ha ha ha ha! Có lẽ điều này nên để Kiếm Thần nói với tiểu bằng hữu đi.




    _Anh và Yunho thật khó hiểu.




    JaeJoong chu mỏ tỏ vẻ giận dỗi nhưng cậu lập tức vui vẻ với Yunho và Yoochun và cùng họ bước tiếp trên con đường dài, ánh nắng trải dài khiến khung cảnh càng thêm náo nhiệt. Đâu đó có tiếng cưới lớn của Yoochun và câu châm chọc của JaeJoong, lâu lâu lại xuất hiện một tiếng thở mạnh của Yunho. Con đường dường như gần hơn. Lần đầu tiên, Kiếm Thần và Đao Vương bước cùng một con đường.
    • Like Like x 12
  10. Jnie Cassiopeia 360Kpop Member

    Message Count:
    58
    Likes Received:
    728
    Reputation:
    337
    Ratings Received:
    +47 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 8





    _Ya! Sao… mấy người ở đây nhìn tôi ghê thế? - JaeJoong nhìn xung quanh quán nước và cảm thấy không thoải mái khi những người ở đây cứ nhìn cậu giống như người ngoài hành tinh vậy. Điều đó khiến cậu ăn uống cũng không được tự nhiên, cứ thấy bản thân luôn bị giám sát. Bên cạnh mình, Yunho và Yoochun vẫn đang ăn uống bình thường




    _Bởi vì tiểu bằng hữu đi với Kiếm Thần và Đao Vương ha ha ha ha hay vì hắn và ta ngồi cùng một bàn chăng?




    _Anh đừng có nói giỡn chứ. Tự nhiên tôi thấy không thoải mái chút nào cả - JaeJoong đánh mạnh vào vai Yoochun và nhìn xung quanh một lần nữa, vẫn là những ánh nhìn tò mò hiếu kỳ khiến cậu khó chịu




    _Vì ngươi ăn mặc khác người.- Yunho hớp một ngụm trà và nhìn ra ngoài.




    _Ồ! Vậy à! Nhưng tôi cũng mặc quần áo thôi. Trời nóng như thế này mà mặc hai ba lớp như các anh chắc tôi chết. Tôi không chết cũng điên vì nóng thôi! - JaeJoong hừ một tiếng rồi gắp thức ăn vào chén mình - Thật ngưỡng mộ các anh, không làm gì cả mà cũng có tiền xài hoài ha, tôi cũng muốn như thế - JaeJoong mỉm cười nhìn Yoochun




    _Ai nói với tiểu bằng hữu là ta đây không làm? Không làm thì ngân lượng đâu mà dùng chứ? Ha ha ha! Ngươi nói chuyện thật thoải mái. Ta rất thích những kẻ nói thẳng như ngươi




    _Làm? Tôi thấy anh đi chơi tùm lum rồi lấy cái gì của người ta để bị ngươi đa rượt đánh vậy đi làm cái gì?




    _Biết càng nhiều chuyện trên giang hồ thì mạng sống của ngươi sẽ càng ngắn - lại một câu ngắn gọn nữa mà Yunho đưa ra cho JaeJoong khiến cậu hừ một tiếng rõ to tỏ vẽ không đồng ý. Anh cũng không nói nhiều, chỉ hớp ngụm trà và nhìn xuống đường. Con đường trước mặt JaeJoong rất náo nhiệt, kẻ bán người mua trông rất xôm tụ. Có vẻ đây là trung tâm thì phải




    _Sau khi ăn xong, ta sẽ mua vài bộ y phục cho ngươi. Nếu ngươi cứ ăn mặc như thế này thì mọi ánh mắt tất đổ dồn vào ngươi.




    _Cám ơn nha! Anh tốt với tôi thiệt. Ở đây có hai anh làm bạn cũng an ủi. Tôi sợ tôi chết trước khi về nhà.




    _Ha ha ha! Ngươi đi cùng ta hoặc hắn thì đảm bảo sống an lành. Không ai dám chạm vào hai người nổi tiếng trên giang hồ như ta đâu




    _Anh thật là nổ!




    _Nổ? Nó là gì?




    Phì cười khi Yoochun tròn mắt hỏi mình. JaeJoong ngẩn cao đầu và giải thích cho hắn hiểu đồng thời cũng chọc lấy hắn. Tự nhiên cậu cảm thấy quen biết được Yoochun là niềm an ủi rất lớn ở thế giới này. Cậu chỉ cho Yoochun biết những tiếng lóng ở thế giới hiện đại và những vật dụng ở thế giới cậu cho anh biết. Đối với Yoochun, mọi thứ đều thật mới lạ cũng như cậu ở đây vậy, hắn tin cậu và hắn lắng nghe cậu, không giống như Yunho. Anh ta không hề tin cậu và cũng không hề lắng nghe cậu. Vậy mà cậu lại có cảm giác tin tưởng đặt biệt ở con người này. Bản chất con người đôi khi thật khó lý giải…




    _Ngươi định không đi sao? - Yunho lên tiếng và hướng ánh mắt về phía Yoochun – Ta tưởng ngươi có việc




    _À! Thật ra thì ta có việc nhưng vì có hứng thú với tiểu bằng hữu JaeJoong nên dừng chân lại đây. Ngươi nhắc ta mới nhớ, cũng đến lúc đi rồi - Yoochun xoay quạt trước mặt Yunho rồi nhìn sang JaeJoong – Tiểu bằng hữu àh! Ta không thể mua quần áo cho ngươi rồi. Nhưng ta sẽ quay trở lại tìm ngươi sau khi xong việc




    _Anh đi làm à? - JaeJoong tròn mắt




    _Cũng có thể gọi là vậy. Nhưng tiểu bằng hữu yên tâm, ta sẽ tìm gặp ngươi sớm thôi.




    Yoochun mỉm cười và xoay người nhảy xuống lầu khiến JaeJoong hốt hoảng chạy theo. Cậu một lần nữa nhìn thấy lỹ xảo điện ảnh giữa đời thường khi Yoochun thong thả bước đi sau khi nhảy từ lầu hai của tửu quán




    _Anh ta cũng là chim rồi - JaeJoong thì thầm khi bóng của Yoochun biến mất




    “CHÁT”




    _ĐỨNG LẠI CHO TA! TÊN ĂN MÀY KHỐN KIẾP, ĐỨNG LẠI!




    JaeJoong giật mình quay về hướng có tiếng roi chát chúa đập vào tai, vội xích lại gần lan can để nhìn xem bến dưới có gì mà khiến người ta la hét ầm í rồi tiếng roi lớn như vậy




    _Đừng có nhiều chuyện




    Yunho giật người JaeJoong ngồi lại bàn trước khi rót cho mình một chung trà thơm. JaeJoong cũng tò mò nên ngẩn đầu lên xem. Cậu chỉ nhìn thấy một thiếu nữ với bộ y phục màu hồng phấn rất đẹp. Áo cô ấy rất mềm nên mỗi chuyển động của cô đều khiến tà áo phất phơ giống như tiên nữ cưỡi gió. Cô ấy cũng rất đẹp, JaeJoong dám cá rằng cô bạn hoa hậu của trường cậu cũng không đẹp bằng. Vẻ đẹp mang tính cổ xưa nhưng cũng hoạt bát kiểu hiện đại lắm. Chỉ có điều cô gái ấy dữ quá. Vừa đuổi theo người ăn mày vừa đánh roi tới tấp vào người đó, lại còn la hét ầm ĩ. Cô đi đến đâu thì hàng quán đều đổ vỡ đến đó. Trông cảnh tượng chẳng khác nào mấy tên đòi nợ mướn cả




    _Trời ơi! Con gái gì mà dữ như chằn vậy? - JaeJoong rùn mình khi ngọn roi quất xuống người tên ăn mày, cảm giác như chính cậu đang bị đánh vậy




    _Biết nhiều chỉ hại thân thôi. Chuyện không liên quan đến ta thì không nên xen vào.




    Thấy lời Yunho nói cũng có lý, JaeJoong biết bản thân mình không thể giúp được gì nên cũng không dại dột chạy ra ngăn cản mặc dù máu anh hùng của cậu đang sôi sục mạnh mẽ. Tay cậu nắm chặt lấy balo và nhìn chăm chú xuống phía dưới. Tên ăn mày đang chạy cố sống cố chết và dường như hắn ta đang chạy vào tửu quán này thì phải.




    _ĐỨNG LẠI CHO TA! TÊN ĂN MÀY KHỐN KIẾP, DÁM LÀM RÁCH ÁO CỦA TA? TA GIẾT NGƯƠI MỚI HẢ CƠN GIẬN NÀY, ĐỨNG LẠI CHO TA!




    _LÀM ƠN THA CHO TÔI! TIỂU THƯ… LÀM ƠN THA CHO TÔI….




    _NGƯƠI BIẾT CHA TA LÀ AI KHÔNG? CHA TA CHÍNH LÀ MINH CHỦ VÕ LÂM LEE SO MAN. NGƯƠI BẤT KÍNH VỚI TA KHÁC NÀO BẤT KÍNH VỚI CHA CỦA TA. TA PHẢI GIẾT NGƯƠI




    Tên ăn mày vừa van xin vừa chạy cố sống cố chết. Gã chui xuống gầm bàn để tránh những ngọn roi của cô gái, nhiều chổ trên người gã bị dây roi quất đánh tứa máu và cô gái đó vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.




    _Thật là tức quá mà, làm rách áo có cần giết người như thế không? Con gái gì mà dữ như chằn! - JaeJoong gằng từng tiếng và nắm chặt balo.




    _AI? AI VỪA NÓI TA DỮ? TÊN NÀO? - cô gái lại hét lên và nhìn xung quanh trong khi tên ăn mày chạy lại bàn của JaeJoong mà trốn dưới đó.




    _Cứu tôi! Làm ơn cứu tôi với! Tôi chỉ sơ ý ngã làm bẩn vạt áo tiểu thư ấy thôi, khi đứng lên thì vô tình làm rách. Tôi không cố ý đâu. Cứu tôi! Hu hu hu




    _Đấy! Cô đã nghe người này nói rồi đây. Chỉ là vô tình thôi. Người ta cũng đã xin lỗi cô rồi mà.- JaeJoong chỉ xuống gầm bàn trong khi mắt vẫn không rời khỏi cô gái dữ dằn đó - Tại sao cô cứ đuổi cùng giết tận như thế chứ?




    _Tên tiểu tử, chẳng những ta giết hắn mà còn giết cả tên lo việc bao đồng như ngươi nữa.




    Cô gái nghiến răng và quất roi xuống người JaeJoong, cậu chẳng biết làm sao nên vội lấy balo ra che chắn cho mình, ngay thời khắc đầu roi chạm vào người JaeJoong thì nó bị đánh bật ra và đầu roi ghim chặt vào cây cột bên trái cậu bởi một chiếc đũa nhỏ




    _NGƯƠI! NGƯƠI DÁM CẢN TA? NGƯƠI CHÁN SỐNG RỒI HẢ?




    _Đi thôi!




    Yunho đặt một nén bạc nhỏ lên bàn và bước ngang qua người cô gái, JaeJoong thấy trong lòng hả dạ lắm vì làm cho cô ta bẻ mặt trước bàn dân thiên hạ. Thè lưỡi trêu chọc ả trước khi chạy theo Yunho, cậu không quên cho người ăn mày một ít bạc trong túi mình để anh ta có tiền để mua thức ăn




    _TÊN KIA! ĐỨNG LẠI! TA HÔM NAY KHÔNG GIẾT NGƯƠI TA THỀ KHÔNG MANG TÊN LEE SUN KYU NỮA!




    Sun Kyu hét lớn và vất roi qua một bên, ả lao ra lan can và nhìn thấy Yunho lẫn JaeJoong vừa mới đi xuống, trong lòng không khỏi tức giận, ả với một cái nhún người lao xuống định chưởng ngay đầu của tên áo trắng láo toét kia




    “Roẹt!”




    _CÁI GÌ THẾ NÀY? AAAAAAAAA CỨU TA!




    Sun Kyu hét lớn khi vạt áo của ả vướn vào lan can khiến ả không thể thi triển khinh công được, vạt áo bị rách khiến đầu ả lao thẳng xuống đường. Nhắm mắt lại để gánh chịu cái đau đang dần đến, ả nghiến răng thề rằng thù này nhất định phải trả cho dù ả phải chết




    “Soạt”




    Cơ thể Sun Kyu được nhấc bổng lên bởi một đôi tay rắn chắc. Thân hình ả xoay vòng trên không trung, vạt áo bay lên che khuất gương mặt kẻ đã cứu mình. Trong lòng có chút bồi hồi, ả nhẹ nhàng kéo vạt áo ra để nhìn cho rõ mặt ân nhân. Nhưng khi kéo vạt áo xuống, tâm thần ả chấn động. Trước mặt ả là một vị nam nhân tuấn tú phi phàm, gương mặt nhỏ nhưng lộ vẻ nam tính, đôi mắt đang nhìn ả nhưng trong đó là mặt hồ không gợn sóng. Ánh mắt lạnh lẽo khiến kẻ đối diện phải khiếp sợ phần nào. Tựa đầu vào ngực nam nhân, thấy nhịp tim đập bình thản, lòng ngực vững chắc và ấm áp. Trái tim thiếu nữ chợt xao động…..




    Cách đó một khoảng, JaeJoong cũng đang ngẩn ngơ nhìn con người đang xoay vòng trước mặt mình. Cảnh tượng này mới đẹp và lãng mạn làm sao, nếu điểm xuyến thêm vài hạt tuyết trắng hoặc hoa đào thì sẽ tuyệt vời biết bao. Yunho bây giờ trông mới ấm áp và mạnh mẽ làm sao, khác hẳn với hình tượng lạnh lùng ít nói khi nãy. ở anh tỏa ra cái bá khí khiến người khác tỏ vẻ khiếp sợ nhưng lại thấy an toàn ấm áp. Vạt áo thêu rồng của anh xoay theo thân người, JaeJoong có cảm giác như tất cả mọi thứ đang “làm nền” cho anh….




    Woa!..... mình cũng muốn như thế….. lãng mạn quá….




    _Nước sông không phạm nước giếng, Lee tiểu thư đừng quá tức giận. Cho ta gởi lời chào đến Lee minh chủ - Yunho nói với Sun Kyu bằng thanh âm lạnh lùng vốn có của mình nhưng không chắc là ả có nghe được hay không. Mắt ả dán chặt vào gương mặt vị nam nhân trước mặt, tay vẫn nắm lấy tay áo của anh không buông, đến khi Yunho lạnh lùng giật ra thì ả mới thoát khỏi cơn mộng




    _Xin hỏi quý tánh đại danh?




    _Bèo nước gặp nhau, không cần coi trọng. Tạm biệt!




    Yunho nghiêng người chào Sun Kyu rồi bước về phía JaeJoong, ả đứng đó nhìn ngắm bóng vị nam nhân tuấn tú đó mà trong lòng không khỏi tiếc rẻ. Có lẽ ả sẽ nói với phụ thân mình về người này chăng?





    ………….





    _Yunho à! Lúc nãy công nhận anh giống như đóng phim vậy đó, anh xoay vòng vòng trên không đẹp quá trời. Tự nhiên tôi ước gì tôi là cô kia. Tôi cũng muốn bay bay và xoay xoay như thế nữa - JaeJoong hồ hởi nói khi chạy theo Yunho - Mà cô gái đó dữ thật. Ỷ là con minh chủ gì đó mà không coi ai ra gì. Trong khi võ công thì tệ quá, ngay cả việc nhảy xuống đất mà cũng không xong, phải nhờ anh cứu. Lần này mất mặt lắm đó ha ha ha!




    _Mặc vào nếu ngươi không muốn người khác chú ý như lúc nãy




    Giọng Yunho như tạt một gáo nước lạnh vào mặt JaeJoong khi thẳng tay ném bộ quần áo màu trắng vào người cậu. Đây là một bộ y phục thời xưa mà theo JaeJoong thì nó rườm rà vô cùng, lớp này đến lớp nọ, không hề có dây kéo hay gài nút mà toàn là cột dây với nhợ, cậu chẳng biết mặc cái nào trước cái nào sau cả




    _Yunho à! Mặc sao đây? Anh quăng cho tôi một đống thế này tôi biết mặc cái nào trước? - JaeJoong khổ sở nhìn Yunho khi trên tay cậu là ba lớp quần áo dày cộm




    _Đây là quần áo trong, ngươi khoát cái này vào sau khi đã mặc lớp này và lớp này là ngoài cùng - Yunho chỉ vào từng bộ




    _Trời! Anh muốn luộc sống tôi sao? Bao nhiêu lớp như thế này giữa trời như thế này? Anh muốn tôi chết à?




    _Tùy ngươi!




    _Ya! Chờ chút!




    JaeJoong hừ một tiếng rồi đem quần áo ra một chổ khác để thay. Cậu làm y theo lời của Yunho mà mặc quần áo vào người. Chẳng mấy chốc đã xong, nhìn lại mình một lần nữa, cậu có cảm giác như mình là cái bánh bao di động vậy. Bốn lớp áo tính luôn cả bộ đồ hiện đại của cậu khiến cậu khó thở kinh khủng. Trời lại nắng nóng khiến mồ hôi cậu túa ra như tấm khi mặc nó vào người




    _Ya! Xong rồi!




    Chân mày Yunho hơi nhướng lên khi nhìn thấy JaeJoong bước ra với bộ y phục chỉnh tề trên người. Anh không nói gì mà dẫn con ngựa về phía JaeJoong




    _Chúng ta sẽ đi ngựa để mau tới nơi.




    _Nhưng mà tôi không biết cỡi ngựa




    _Ngươi có thể đi phía sau con ngựa nếu muốn




    _Aish! Tại sao anh lúc nào cũng ép người vào đường cùng thế này chứ, tôi mà chết là tôi ám anh suốt đời




    _Đừng nói chuyện dư thừa nữa. Lên ngựa đi




    _Đỡ tôi với, một mình tôi sao tôi lên?




    Với sự giúp đỡ của Yunho, cuối cùng JaeJoong cũng leo lên được lưng ngựa. Đây là lần đầu tiên JaeJoong được ngồi lên lưng ngựa như thế này. Cậu cảm thấy thật khác lạ và sảng khoái. Tuy rằng yên ngựa không được mềm, ngồi lâu thì ê mông nhưng cũng không thể không phủ nhận cảm giác sảng khoái khi ngựa chạy. Yunho ở phía sau vòng tay qua eo cậu để cầm cương điều khiển con ngựa, cậu cũng muốn nữa nhưng sợ không đủ khả năng nhưng ý muốn cầm cương cứ quanh quẩn trong đầu cậu




    _Yunho à! Cho tôi cầm cương đi! Chút thôi!




    _Ngươi thậm chí không biết leo lên lưng ngựa!




    _Đi mà, làm ơn đi…. Bất quá anh nắm tay tôi, cho tôi cầm cương đi




    Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng JaeJoong cũng được chạm vào dây cương và tay Yunho phủ lên tay cậu, JaeJoong hào hức nắm chắt dây cương để cho Yunho điều khiển qua bàn tay mình. Gió táp vào mặt mát rượi, JaeJoong mỉm cười và hét lớn, cậu ngâm nga bài hát yêu thích của mình, và với Yunho... Anh chỉ im lặng điều khiển con ngựa. Đôi mắt vẫn nhìn về phía trước không dao động, chỉ có đôi tay là siết chặt bàn tay nhỏ đó.





    ______

    TBC
    • Like Like x 15

Share This Page