Angel Eyes
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[MA] Không thể kết thúc [Long fic | HunHan, ChanBaek]

Discussion in 'High Ratings' started by munny_saranghae_teuk_114, Jul 9, 2012.

  1. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Author: munny_saranghae_teuk_114 ( * Eunmin* )

    Pairings: HunHan
    Characters: EXO, nhân vật hư cấu.
    Disclaimer: Họ là của nhau, Au chỉ có quyền quyết định số phận họ trong fic.
    Rating: MA
    Category: SA, YAOI, sad, BE
    Warning: Mình có 4 việc muốn báo trước với readers.
    1. Bạn nào ghét thể loại Boy X Boy, yaoi hay những cảnh không lành mạnh giữa boy thì click back\
    2. Bạn nào anti EXO xin click back.
    3. Bạn nào là fan SNSD cũng nên cân nhắc vì mình sẽ dùng một vài thành viên trong S9 để viết trong fic, nhưng mình không dám chắc là hình ảnh tốt đẹp trong mắt các bạn.
    4. Có một số thay đổi về tính cách, tuổi tác của nhân vật cho phù hợp với fic, bạn nao thấy sự thay đổi này không thể chấp nhận được thì cũng click back dùm Eunmin
    Fic thân tặng cho Hwang JaeA (my young sister in Tella family)​
    Kamsa các bạn​

    ~ Enjoy ~​
    Chap 1
    Vừa xuống máy bay, ngay lập tức cậu bị một đám người lôi đi, quẳng cậu vào xe, đẩy cậu ngồi ở giữa, hai tên to con như hộ pháp thì ngồi hai bên cửa, làm như là sợ cậu bay ra ngoài hay sao mà lại còng hai tay cậu nữa chứ, dù sao người ta cũng sang đây để làm việc trong công ty chứ đâu phải là bị bắt về vì tội gì đó đâu mà làm thấy ghê. Nói gì thì nói, cậu cũng từng là con nhà danh giá được nâng niu như trứng mỏng manh dễ vỡ. Thế mà bây giờ đây cậu lại phải ngồi chịu trận như thế này, cậu cảm thấy thật đau và thật buồn khi nghĩ về cái quá khứ vàng son một thời của bản thân mình.

    ~~~~~~~~~~~~ F . B ~~~~~~~~~~~~

    Có một cậu bé 8 tuổi mũm mĩm ì ạch rời bỏ cái xích đu màu đỏ giữa công viên, chạy tới sà vào lòng một người phụ nữ xinh đẹp. Cậu bé khẽ dụi dụi mái tóc đen xoăn nhẹ của mình vào lòng của người phụ nữ, rồi cậu ngước đôi mắt cún con long lanh lên nhìn người đàn bà đang mỉm cười nhìn lại mình, cái cảm giác ấy sao mà ấm áp vô cùng. Người phụ nữ xinh đẹp mặn mà dù đã sang ba mươi ấy, khẽ vò rối mãi tóc cậu bé rồi bà nắm lấy bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của bé con, kéo cậu về phía cổng công viên phủ đầy tuyết trắng.

    Cậu bé không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười rồi nhảy chân sáo theo người phụ nữ bước tiếp. Người phụ nữ ấy chính là người mẹ mà cậu bé yêu quý nhất, bà tên là Li Mi An, một người phụ nữ tam tòng tứ đức, dung mạo tuyệt trần, có lẽ do giống bà nên cậu có vẻ ngoài vô cùng là dễ thương, nếu nói thẳng ra là xinh đẹp đáng yêu như một cô gái, mẹ cậu rất thương yêu và lo lắng cho cậu, chỉ cần bị xước tay một chút là bà Mĩ An lại lo lắng đến nỗi đưa cậu đi bệnh viện để kiểm tra.

    Còn ba cậu là một thương gia nổi tiếng ở Bắc Kinh, ông lúc nào cũng phải lo trăm công ngàn việc nhưng dù bận rộn đến mức độ nào thì ông cũng dành ra ba giờ đồng hồ mỗi ngày để chơi với cậu và dạy cho cậu những điều cơ bản của một thương gia, dạy cho cậu những điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Và chủ nhật nào ông cũng đưa cậu đi chơi.

    Ngoài ra cậu còn có một bà vú xinh đẹp chăm sóc lo lắng cho câu từng miếng ăn giấc ngủ. Gọi là bà vú thì hơi quá, “bà” chỉ hơn cậu có 5 tuổi nên cậu luôn gọi là chị hai. “Chị hai” của cậu có cái tên rất đẹp là Lý Bách Hương

    Chị Bách Hương là con của cậu út của Lộc hàm bị tai nạn giao thông mất cách đó hai tháng, Hương được má Mĩ An đưa về nuôi, Bách Hương được Ba Lâm má An giao nhiệm vụ chăm sóc cho Lộc Hàm.

    Có một gia đình tuyệt vời và hạnh phúc như vậy thì cậu đâu còn gì phải lo, đâu còn gì phải buồn bả. Bạn bè trong lớp ai cũng đối xử tốt với cậu, lúc nào họ cũng quan tâm cậu cả. Gia đình hạnh phúc, cuộc sống mĩ mãn, cậu thấy cuộc đời này không còn ai có thể có cuộc sống hoàn hảo hơn cậu nữa.

    “Uhm, ba Lâm quá tốt, Má An quá tuyệt vời, chị Bách Hương luôn yêu thương mình, Lộc Hàm à, bấy nhiêu là hạnh phúc, sung sướng quá rồi. Nhưng nếu không ngoan ba má sẽ không thương mình đâu. Hè hè! Mình sẽ hạng nhất năm học này để cho ba Lâm và má An tự hào”

    Luôn mang trong tìm thức của mình suy nghĩ đơn giản đó, lúc ào thành tích của cậu cũng là niềm tự hào của ba má cậu, là sự ngưỡng mộ của những người bạn đồng trang lứa, là sự thành công đối với chính cậu.

    Cuộc đời của Lộc Hàm thực sự quá đẹp quá mĩ mãn, khiến cho người khác nhìn vào cảm thấy ghen tị với cậu nhiều lắm!

    ~~~~~~~~~~~~ Mười năm sau ~~~~~~~~~~~~

    Cuộc đời với cậu vẫn đến bây giờ vẫn rất tuyệt vời, Lộc Hàm năm nay đã 18 tuổi, trong cậu bây giờ cứ y như là một cô nàng tomboy cá tính vậy. Con trai gì mà da trắng mịn, đôi mắt to màu nâu long lanh, hàng dài rậm nhìn cứ như là gắn mi giả, đôi môi nhỏ căn mọng đỏ hồng như là những quả dâu tây chín mọng, gò má cao khẽ ửng hồng như bôi phấn. Nếu cậu mà để tóc dài thì chắc chắn các thành viên SNSD cũng không bằng một góc của cậu.

    Tiếc rằng cậu không để tóc dài mà là một mái tóc ngắn nam tính xoă nhẹ và được nhuộm màu nâu vàng cam. May là cậu nhìn như tomboy thôi mà cả số người ngất ngây vì cậu, nam có, nữ có, thứ ba có luôn. Cậu mà diện như một cô gái thật sự thì chắc giờ này Trung Quốc sẽ phải xây thêm bệnh viện vì quá tải người bị mất máu nằm trong bệnh viện.

    Việc học hành đối với cậu vần cô cùng “bình thường”, hiện tại có năm trường đạị học nổi tiếng là Đại học Quốc Gia, Đại học Kinh Tế, Đại học Y Dược, Đại học Bách Khoa, Đại học Bắc Kinh đều đang gửi giấy mời cậu đến học.

    Với thành tích thi tuyển tuyệt vời là thủ khoa trường trung học phổ thông Bắc Hoa với 600 điểm tuyệt đối, thủ khoa thi tuyển đại học với các môn thi đều đạt 90/100, thành thật mà nói, bây giờ cậu muốn vào trường nào cũng được.
    ~~~~~~~~~~~~~~~

    Vừa trở về đến nhà, Lộc Hàm đã cảm nhận ngay được sự ưu buồn đang bao trùm lên căn nhà vốn luôn tràn ngập hạnh phúc của cậu.

    Sau khi nhờ quản gia Hoàng cất giùm cặp và áo khoác, cậu bước xuyên qua cái sảnh rộng lớn đến thẳng phòng khách. Vừa bước tới cánh cửa gỗ lớn, khẽ đẩy cửa cậu nghe thấy tiếng khóc của mẹ, sau tiếng nấc ấy là giọng của ba Lâm, ông quát má An của mình, giọng ông đầy sự bực tức và đau buồn.

    - Bà có thôi đi không? Khóc lóc trong lúc này thì giúp ích được gì chứ hả?

    - Bây giờ ông tính làm sao với Lộc hàm đây hả? – Bà gạt nhẹ nước mắt nhìn chống mình hỏi.
    “Chuyện gì mà liên quan đến mình vậy nhỉ” - Lộc Hàm đứng nép sang góc tường phía sau cái bình hoa lớn ngay sau lưng cậu là cái cửa sổ nhỏ được mở khẽ vừa đủ để cậu nhìn vào trong và theo dõi mọi chuyện.

    - Ông à! Nó còn nhỏ, dính vào chuyện này, em thấy thực sự không nên đâu ạ!

    - Chứ bây giờ biết làm sao! Ta đâu còn gì để trả nữa chứ.

    - “ Trả, ba má phải trả cái gì nhỉ” – Lộc Hàm đắng đo suy nghĩ.

    Đang áp tai vô nghe tiếp thì cậu nghe tiếng mở cửa và cả tiếng giày cao gót kêu cồm cộp trên nền đá hoa cương, cậu ló cái đầu ra nhìn ra phía cửa chính, Lộc Hàm nhìn thấy quản gia Hoàng và chị Bách Hương đang đứng ở đó nói cái gì đó mà câu không nghe được.

    Chị Bách Hương của cậu bây giờ đã hai mươi ba, chị ấy vừa đi lấy chồng được khoảng nửa năm, ngày trước chị ấy là chị vú lo lắng cho cậu, còn bây giờ hì Bách Hương đã là Ngô phu nhân của tập đoàn đá quý Tân Hoàng lớn nhất nước rồi.

    Cậu khẽ nép vào trong góc khi thấy Bách Hương đang tiến tới, gương mặt chị ấy khá là buồn bả, vừa mở của bước vào phòng khách, chị ấy ngay lập tức khóc òa lên, giữa tiếng khóc là những lời nói như dao cắt vào tim má Mĩ An.

    - Dì hai, con xin lỗi….Hức hức… tập đoàn NKO đã chặn hết mọi đường giao dịch của Tân Hoàng, người đại diện của họ còn cho biết nếu như Tân Hoàng nhúng tay vào giúp đỡ cho Lâm Phong thì NKO sẽ đưa Tân Hoàng xuống luôn bờ vực thẩm.

    - Ông trời ạ! Sao ông muốn tiết luôn gia đình con. – má An gục xuống, từng giọt nước mắt của bà vỡ thành nhiều mảnh khi rơi xuống tiếp với sàn nhà.


    - Đã như vậy chúng ta không còn cách nào khác nữa đâu. – Ông Lâm vút nhẹ giọt nước mắt đang rơi xuống. – Mĩ An à! Chừng nào Lộc Hàm nó về thì bà nói vơi nó thu xếp ngay đi, ba ngày nữa nó sẽ đi.

    Nói rồi ông bố đau khổ cầm xấp giấy tờ đã bị vò gần như nát ra đi thẳng lên lầu, vừa đi ông vừa ngước lên trần nhà, dường như ông muốn giấu đi những giọt nước mắt của bản thân khi phải nói những lời vô tình như vậy với người phụ nữ đã ở bên cạnh ông bốn mươi lăm năm qua, người phụ nữ luôn yêu thương ông. Nhưng ông không thể làm gì nữa, khi chính ông đã đưa gia đình đang ấm êm này đến bờ vực đổ nát, tan thương.

    Nghe đến đó, Lộc Hàm khẽ đẩy cửa bước vào, giả vờ là mình mới về, thấy cậu về bà Mĩ An và chị Bách Hương khẽ chùi hết những giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt. Bà khẽ mỉm cười nhìn đứa con trai xinh đẹp mới về, cậu vờ không để ý đến những giọt nước mắt ấy, Lộc hàm lấy kết quả thi ra cho má và chị hai mình xem, cả hai người phụ nữ ấy đều trầm trồ, chúc mừng cho cậu.

    Lộc Hàm mỉm cười thật tươi, suy nghĩ đơn giản rằng lâu lâu ba má mình gặp vấn đề tài chính thôi, không gì đáng lo cả, chỉ cần cậu không xin nhiều tiền nữa là sẽ ổn phần nào thôi mà.

    Bà Mĩ An và Bách Hương khẽ liếc mắt nhìn nhau, bà khẽ đánh mắt về phía Lộc Hàm đang hát hò đi lên phòng. Chờ cậu đóng cửa phòng rồi, bà mẹ khốn khổ mới khẽ thờ dài và nói với Bách Hương vẫn chưa hết bang hoàng khi nhìn thấy nụ cười yêu đời của cậu.

    - Bách Hương à!

    - Dạ! Dì hai cần gì cứ nói!

    - Chút nữa con đưa Lộc Hàm đi mua những đồ cần thiết dùm dì nha!

    - Tại sao dì không đi cùng bọn con?

    - Dì đi mua vé máy bay cho nó. – Bà An khẽ thở dài.

    - Con hiểu rồi! Con đi mua chút gì đó co bữa trưa! Tí con sẽ quay lại. – Nói đoạn cô gái đứng lên đi về phía cửa lớn, cô nghe được tiếng nói nghẹn ngào của bà.

    - Dì sẽ mua luôn vé cho con! Bách Hương, con đưa Lộc hàm đi Rome dùm dì!

    - Không lẽ dì không sợ NKO sẽ làm bậy sao. – Bách Hương tay siết chặt nắm cửa hỏi lại.

    - Gia đình này đã không còn gì để mất nữa rồi con ạ.

    - Con xin lỗi dì, nhưng con không thể nào làm liên lụy đến chồng con. Con xin lỗi! – Cô xoay lại khóc nấc.

    - Thôi! Dì hiểu mà! Con về đi, đành phải chấp nhận vậy. – bà nói rồi cuối xuống ôm đầu khóc.

    Bách Hương định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ lẵng lặng mở cửa rời đi khỏi căn nhà, sắp sửa sụp đổ này. Cô gái khẽ nuốt nước mắt và tự hỏi rằng, liệu Lộc Hàm có chịu đựng nổi cú sốc nay hay không.

    ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

    Tám giờ tối là bữa ăn bình thường ở nhôi nhà này, bình thường mọi người vẫn vui vẻ nói về công việc hằng ngày của mình, rồi cả nhà sẽ cùng nghĩ xem hôm nay sẽ làm gì trong giờ giải lao.

    Thế nhưng thật kì lạ, một không khí nặng nề bao trùm lên cả nguyên phòng ăn, thấy ba má không nói gì, Lộc Hàm cũng không dám mở miệng. Bỗng ông Lâm lên tiếng phá vỡ bàu không khí ảm đảm.

    - Lộc Hàm à! Sau bữa cơm con lên dọn dẹp quần áo đồ dung sinh hoạt cá nhân của mình đi. – Ông nói nhanh để cho bà An không kịp phản khán.

    - Sao vậy bố/ Ông à! – hai mẹ con họ đồng loạt thốt lên.

    - Mĩ An! Bà không được tham gia vào! – ông quát, rồi xoay qua nhìn vào Lộc Hàm – Con không cần biết lý do, tới lúc cần thiết ba sẽ nói với con.

    - Nhưng ba à! Chuyện con phải thu xếp đồ đạc có liên quan gì đến NKO không ạ? – cậu vừa nhìn ba mình vừa hỏi.

    - Con…con..biết á! – ông lung túng.

    - Con có nghe ba má nói chuyện với chị Bách Hương!

    - Nếu con đã biết thì ba không giấu con nữa. – ngừng một lát ông nói – Công ty của ba đã mượn NKO số vốn lớn để thầu công trình POT của công ti AD, công ty cuối cùng đã thua thầu với công ty SD, nên bây giờ công ty nợ một số vốn rất lớn. Ba đã phải giao công ty lại cho NKO để gán nợ, tính thêm lãi thì công ty Lâm Phong không thể đủ để trả. – Ông Lâm bắt đầu rơi nước mắt.

    - Ba má đã phải bán hết toàn bộ tài sản còn lại trong nhà để gán nợ, nhưng vẫn không đủ, thế nên … - Bà An nhìn ông Lâm áp úng.

    - Sao nữa ạ! Thế thì con nghĩ học đi kiếm việc làm để trả nợ dần là được rồi chứ ạ. – Lộc Hàm nhìn ba má mình chớp chớp mắt.

    - Nếu như vậy thì mẹ con đâu cần phải khóc từ sáng đến giờ. – ông buồn rầu nhìn cậu.

    - Thế ba má sẽ giải quyết như thế nào? – Lộc Hàm hỏi.

    - Bên đó nói rằng, ba má phải đưa con sang trụ sở chính ở Hàn Quốc làm việc để trả nợ. – ông Lâm nói khẽ.

    - Tại sao lại là con ạ? – cậu giật mình đứng dậy.

    - Con bình tĩnh ngồi xuống! Thật ra thì tập đoàn NKO nghe nói con rất giỏi nên muốn con sang đó làm việc để trả bớt nợ. – Bà an nói.

    - Vâng con hiểu rồi! Con sẽ sắp xếp. – Lộc Hàm buồn bả nói. – Chừng nào con đi ạ?

    - Sáng ngày mốt! – Ông Lâm xót xa nhìn con.

    - Vậy ngày mai con sẽ đi từ biệt bạn bè. Còn xin phép lên lầu để gọi điện và thu xếp đồ đạt.

    Không để ba má nói hết, cậu tức tốc bay lên phòng để giấu đi những giọt nước mắt của mình. Cậu biết rõ hết tất cả, ba má đã lo cho cậu nhiều như thế thì bây giờ cậu sẽ trả nợ cho ba má cậu. cậu sẽ vượt qua được thôi mà. Mỉm cười với suy nghĩ cậu vút những giọt nước mắt trước rồi bước vào phòng. Cậu mở điện thoại, bắt đầu họi cho từng người bạn thân thiết của mình.

    - Alo! Nhã Hằng hả, tớ Lộc Hàm đây, ngày mai…..

    - Alo! Mĩ Bảo à, tớ Lộc Hàm đây, ….

    - Alo! Thành Phong à, ….

    - Alo! Quốc Bảo….

    - Alo! ….

    Cứ như thế cậu gọi hết cho toàn bộ mọi người trong danh bạ, rồi bắt đầu đi dọn dẹp. Sau khi dọn hết cậu quen là mình chưa lấy khung ảnh chụp chung với ba má hồi cậu còn nhỏ. Nhìn vào khung ảnh Lộc Hàm bắt đầu rơi nước mắt, cậu ước mong được trở về ngày xưa nhiều lắm. Ngồi bó gối ôm chặt tấm ảnh, Lộc Hàm dựa vào tường khóc đến khi đôi mắt nặng trĩu từ từ khép lại, cậu ngã xuống giường, thiếp đi sau một ngày mệt mỏi.

    ~~~~ TBC ~~~~

    P/S: Tem chap này Eunmin xin danh tặng cho eunhyuk_oppa0405, tm này là để cảm ơn em vì đã làm beta cho ss, XuXu, sss thương em nhiều. <3

    End Chap 1

    Eunmin: Mình là author thay thế của ss Munny, đây là lần đầu viết fic EXO có gì sai sót thì bỏ qua.Hiện tại vì quá bận rộn nên mình không post fic liên tục được nên đây là lịch post của mình, mọi người xem qua để theo dõi nha:

    1. Em chỉ được chọn một mà thôi (SJ couples): Tối thứ hai, sáng thứ năm

    2. Một đêm với tôi là không đủ(HaeHyuk | KyuMin | YeWook): Tối thứ tư , sáng thứ bảy

    3. Giới hạn (DBSK | SUJU | SHINee): Tối chủ nhật, sáng thứ ba

    4. Không thể kết thúc (HunHan): Tối thứ sáu, sáng thứ hai.

    Mình sẽ còn sửa lại giờ post tùy thuộc vào fic sắp kết thúc hay chưa, trước hết thì fic Em chỉ được chọn một mà thôi, khoảng 1 chap nữa sẽ còn 4 chap để end fic nên mình sẽ post ít lại thời gian (vì lúc đó cũng gần ngày đi học mà). Fic Không thể kết thúc có khoảng 6 chap. (Vì mình phải post trước 5/8 để mừng sinh nhật người bạn). Thế nên 2 fic còn lại phải chờ từ từ, nếu có khả năng mình sẽ tăng ngày post lên.
    · Lưu ý: Lịch trên áp dụng bắt đầu từ tuần sau trừ fic Không thể kết thúc*

    Mong các bạn chú ý theo dõi và quan tâm mình thật nhiều <3





    • Like Like x 17
    • Thanks Thanks x 1
  2. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Hyuk Jin : Bạn hứa sẽ edit cho mình mà :( sao mình không thấy đâu cả
    JaeAh_Tella_Famr_s2_Suju: nè con mắm com cho nhìu vào nhá, ta làm quà cho người rùi, vừa lòng chưa hả, và ta không yêu ngươi đâu, ta chĩ yêu vợ ta thôi :))

    Enjoy

    Chap 2
    Lộc Hàm bước ra từ nhà hàng WIL, đôi mắt cậu đỏ hoe có lẽ trong buổi chia tay với bạn bè mình cậu đã khóc rất nhiều, có lẽ cậu đã mơ hồ đoán được rằng mình sẽ không còn cơ hội trở lại, ngày mai cậu sẽ phải rời khỏi quê hương của mình, ngày mai sẽ là lần cuối Lộc Hàm nhìn thấy bầu trời, đất nước Trung Quốc yêu thương của mình.

    Cậu nhìn lại vào nhà hàng nơi bạn bè cậu vẫn còn ngồi lại, dường như họ muốn ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của Lộc Hàm. Khi cậu xoay lại thì thấy Lưu Anh và Tử Lâm hai cô hot girl hàng đầu vừa đẹp vừa giỏi của học việnToàn Đức đang đứng nhìn cậu qua tấm kính cách âm của nhà hàng.

    Lưu Anh thì khóc rất nhiều, cậu nhận ra điều đó vì thấy đôi vài cô run rẩy, cô còn vuốt cả những giọt nước mắt nóng hổi trên gương mặt mình. Cậu thấy lạ khi Tử Lâm đứng yên như trời trồng nhìn cậu, dù sao thì cậu và cô cũng là một đôi mà, không phải Tử Lâm từng nói là sẽ yêu cậu đến cuối đời, không lẽ cô đã quên câu nói này rồi sao?

    Lộc Hàm không muốn suy nghĩ gì thêm nữa nên cậu mở cửa xe taxi chờ sẵn, bước vào trong, cậu không muốn nhìn lại khoảnh khắc này chút nào, nó làm cậu buồn lắm. Chiếc xe từ từ lăn bánh, Tử Lâm ngoảnh nhìn theo, nước mắt cô bắt đầu rơi.

    “Lộc Hàm à! Anh được lắm! Dám bỏ em ở đây một mình. Em biết gia đình anh đang gặp khó khăn, nhưng Hàm à, anh yên tâm nhất định em sẽ sang Hàn tìm anh. Chờ em…. 1 năm à không 3 năm, em nhất định sẽ tìm anh.”

    ~~~~~~~~~~~~
    Một mình Lộc Hàm đứng ở trước của phi trường, ba má cậu không đi vì cả hai phải lo thủ tục bán nhà và chuyển nhượng công ty, còn chị Bách Hương của cậu thì gia đình chồng không cho đi nên chỉ có một mình cậu đứng lẻ loi ở sân bay.

    Cậu ngậm ngùi xách hành lý vào trong, cậu đi thật nhanh để không phải có chút luyến tiếc gì. Ngồi trên máy bay, cậu nhìn lại mảnh đất quê hương lần cuối cùng, Lộc AHm2 cười đắng cay cho cuộc đời mình, rồi cậu sẽ ra sao ngày sau.
    ~~~~~~~~~~~~EFB~~~~~~~~~~~~
    Nhớ lại quá khứ ấy, cậu thật sự rất đau long, mới ngày nào cậu còn hạnh phúc trong vòng tay ba má, thế mà bây giờ lại bị xiềng xích như kẻ tử tù thật là bực mình quá đi mà.

    Ngồi xe khoảng 30 phút. Cậu thấy mình đang rời xa dần khu trung tâm, hình như là ngoại ô thì phải. À! Cậu biết chỗ này, hồi trước cậu có xem một chương trình tivi giới thiệu nơi này chính là khu Angle dành riêng cho những gia đình giàu có bậc nhất Hàn Quốc. Bây giờ được tận mắt chiêm ngưỡng, so ra nhà cậu chẳng là gì cả.

    Chiếc xe chạy thẳng sâu vào phía bên trong khoảng 3 cây số nữa thì dừng lại trước cửa một ngôi nhà màu trắng, trong nó khá nhỏ hơn những ngôi nhà còn lại, không lẽ họ chuẩn bị nhà cho cậu. Không thể nào, nếu cò thì ngôi nhà cũng không nắm trong khu này.

    Hai tên hộ pháp xách cậu như xách mèo đi vào phía trong nhà, hai tên đó bo cậu ở phòng khách, rồi đi ra goài mất tiêu.

    Bây giờ cậu mới có dịp chiêm ngưỡng nội thất của căn nhà, tùy bên ngoài căn nhà vô cùng đơn giản nhưng nội thất của nó lại khá là cầu kì. Tất cả đều là hàng ngoại nhập hay sao ấy mà đẹp vô cùng, ngay cả cái ghế ngồi cũng là hàng may bằng lông cừu của Mông Cổ, cậu biết được điều này là bởi vì cậu rất thích trang trí nhà cửa, nghe có vẻ hơi con gái nhưng nó làm cậu càm thấy thoải mái hơn sau giờ học căng thẳng.

    Nhưng mà cậu cảm thấy hơi lạ, đó là một căn nhà có vẻ ngoài khá là nghiêm trang, ngay cả cách trang trí cũng thế, nhưng tại sao lại có quá nhiều gấu bông thế này thật là kì lạ. Trên cửa sổ, lò sưởi… tất cả đều là gấu, nhỏ to đều có.

    Trong khi cậu đang suy nghĩ, thì có một tiếng ho khẽ vang lên, cậu giật mình xoay lại thì nhìn thấy một gười đàn ông tuổi ngũ tuần, gương mặt phúc hậu nhìn cậu mỉm cười. Cậu đứng lên chào ông thì được ông chào lại.

    - Cậu là Luhan. – ông nói giọng đều đều.

    - Dạ phải, sao ông biết tên cháu. – cậu đáp lại bằng tiếng nước Hàn rất gọn lẹ.

    - Ta là quản gia nhà này, đương nhiên phải biết chứ. Cháu có thể gọi ta là ông Hwang.

    - Vâng…vâng ạ!

    - Được rồi! Chắc là cậu chưa biết công việc chính của mình khi đến đây. Thôi, bây giờ câu lên phòng nghỉ trước đi.

    Không để cậu nói thêm gì, ông lập tức đưa cậu lên phòng, dù sao cụng khá là muộn rồi, trong ông khá là gắp gáp chắc là sợ chậm trễ việc gì đó thì phải.

    ~~~~~~~~~~~~

    Luhan được đưa vào một căn phòng có màu đỏ khá ấm áp nhưng nó lại làm cậu sợ bởi vì nó có cái gì đó ghê rợn kèm theo đó. Căn phòng toát lên một luồng khí lạnh chết người nó làm cậu thấy sợ và muốn rời khỏi chỗ đó, nhưng có một cái gì đó níu kéo cậu lại không cho cậu bước đi.

    Đến khi tiếng cửa đóng lại, cậu mới giật mình khỏi cơn mê ma mị, cậu nhìn lại một lần nữa nội thất của căn phòng. Mọi thứ thật ứng tượng, căn phòng chỉ có duy nhất một cài giường lớn và độc nhất một màu trắng, nằm sát tường, nhưng kế bên là một phần bục ngồi màu nâu theo kiểu vintage và trên đó có rất nhiều gấu bông đủ loại mà nhìn vào là cậu biết ngay là của nhãn hiệu Teddy House.

    Phía góc phải của căn phòng có một tủ sách lớn và trên đó không chỉ có những cuốn sách mà còn có cả gấu bông trên đó nữa. Ngoài ra còn có một cái tủ lớn màu trắng có in hoa màu xanh nhạt khá là đáng yêu.

    Cậu thấy căn phòng có vẻ hơi bụi nên đã dọn dẹp và bày trí lại căn phòng cho hợp ý mình. Sau khi đã dọn dẹp lại xong cậu lấy quần áo và đi tấm sau một ngày mệt mỏi. Chọn cho mình một bộ pyjama thoải mái, cậu đi vào phòng tắm cởi đồ rồi mở nước cho dòng nước ấm chảy len lên khắp nơi trên làn da trằng trẻo không tỳ vết của mình.

    Sau khi tắm xong, Lộc Hàm bước ra khỏi phòng tắm, đang lúi húi lau khô tóc thì cậu nghe tiếng gọi của bác quản gia bảo cậu xuống dung cơm tối. Nhìn cái đồng hồ màu vàng của mình, cậu mới giật mình, thì ra đã 8 giờ tối rồi, cậu đã đến đây được khoảng 5 tiếng đồng hồ rồi, nhưng tại sao ba má cậu lại không gọi cho cậu một cuộc điện thoại nào cả.

    Mở điện thoại ra cậu mới mỉm cười, cậu quên là thời gian bên này nhanh hơn Trung Quốc 2 tiếng nên chắc ba má cậu chưa về nhà nên không gọi cho cậu một cuộc nào cả. Cậu bấc giác mìm cười vì cái suy nghĩ đơn giản của mình, Lộc Hàm luôn nghĩ rằng ba má cậu rất yêu thương cậu mà.

    ~~~~~~~~~~~~
    Bước xuống dưới nhà thì cậu thấy một bàn ăn thịnh soạn đã được bày ra bàn và bác quản gia Hwang đang ngồi ở đó chờ cậu. Ngượng ngùng bước xuống, cậu gãi đầu cười cười thì nhận được ánh mắt ấm áp của ông, quản gia Hwang mời cậu ngồi xuống.

    Bữa ăn diễn ra thật buồn tẻ bởi vì ông Hwang không nói gì mà thật sự thì cậu cũng không có gì để nói với ông nên cũng im bật. Nhưng cậu không quen với không khí lãnh daam95 này nên đành lên tiếng trước.

    - Ngôi nhà này chỉ có cháu ông và mấy cô người làm thôi ạ?

    - Không! Còn có ông chủ nhưng hôm nay ông ấy phải đi tiếp khách nên về rất muộn.

    - Vậy à! Nhưng NKO là một tập đoàn lớn tại sao ông chủ lại mua căn nhà nhỏ thế này?

    - À! Ông chủ là người không thích khoa trương nên mới xây căn nhà nhỏ như vậy. Với lại lúc cậu chưa đến thì ngôi nhà này chỉ có 3 người nên mua nhà lớn làm gì cơ chứ.

    - Vậy là ngoài ông chủ, bác và con thì còn một người nữa?

    - Phải! Nhưng cậu hai đã đi tiếp khách cùng với ông chủ luôn rồi.

    - Oh! Hả còn một người nữa, ông đừng nói với cháu ngươi thích gấu bông là cậu hai nha!

    - Đúng vậy! Nhưng cậu ấy còn nhỏ lắm, mới 7 tuổi thôi!

    - Oh! Nhưng con trai sao lại thích gấu chứ?

    - Chuyện này dài lắm để có dịp lão sẽ kể cho cậu nghe.

    Thế là hai người họ nói chuyện hết cả bữa ăn, sau khi xong bữa thì cậu đi lên lầu. Bước vào trong phòng, cậu mở laptop ra ngồi xem bộ phim truyền hình I Love Kim Tae Ri mà cậu yêu thích. Sau khi xem xong tập tiếp theo thì cũng đã 10h30, cậu bắt đầu thấy buồn ngủ nên đã tắt máy và leo lên giường.

    Vừa ngã lưng ra thì cậu đã ngủ mất tiêu không còn biết trời trăng máy gió là gì, tiếng thở của cậu nhẹ nhẹ và đều đều. Cậu cứ trở mình liên tục vì không quen với mùi vải mới.

    ~~~~~~~~~~~~
    Đang ngủ ngon thì cậu nghe tiếng cửa mở nên giật mình tỉnh giấc, đôi mắt còn nặng trĩu của cậu nhìn thấy ai đó tiếng vào giường và hình như người đó vừa đi vừa lột bỏ quần áo thì phải. Lộc Hàm tá hỏa bay ra khỏi giường thì đụng trúng người đó, cậu khéo léo lách qua nhưng vừa bước được một bước thì một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ tay cậu lôi ngược lại.

    Warning: Yaoi (nhẹ nhàng cho bắt đầu thui nha)

    Người đó ôm lấy cậu, đôi tay luồn vào phía trong cái áo pyjama của cậu và không ngừng vuốt ve lưng cậu làm Lộc Hàm cảm thấy nhột bật cười khúc khích. Người đó ôm chặt cậu hơn rồi bỗng kéo đều cậu lại gần người đó, một tay ôm eo, một tay để sau gáy, cậu cảm thấy có cái gì đó mềm mềm đặt lên môi của mình.

    Không phải là một người ngu ngốc nên cậu biết rõ là mình đang bị cưỡng hôn. Đôi môi người đó mút mát môi trên của cậu, sau khi chán trường thì mút lấy môi dưới của cậu. Kẻ đó đẩy lưỡi vào trong miệng cậu, cái lưỡi ma quái đó quấn lấy lưỡi cậu, kéo nó về bên vòm miệng kia để mút mát.

    Kẻ đó đẩy cậu xuống giường, hắn thẳng tay xé hết toàn bộ quần áo trên người cậu, bây giờ thì cậu chính thức không còn manh giáp gì che chắn trên cơ thể mình. Hắn vuốt nhẹ lên khuôn ngực trắng trẻo, mịn màng của cậu, hắn cuối xuống hôn lên đôi môi cậu rồi chuyển nụ hôn đó xuống cái cổ trắng mịn của Lộc Hàm, hắn mút lên làn da trẻ thơ đó và để lại đó những vết sở hữu đỏ lự. Đến lúc này cậu mới giật mình và tỉnh khỏi cơn mê mang do thiếu dưỡng khí lúc bị hắn cưỡng hôn, cậu đang dần ý thức được rằng nếu mình con nằm yên ở đây thì đời trai trong trắng của cậu sẽ mãi mãi biến mất.

    Cậu nhích ngưới lên để dung hai tay đẩy tên đó ra nhưng chưa kịp phản ứng thì bị tê đó đè xuống, hắn quá mạnh khiến cậu không tài nào nhúc nhích được. Hắn hôn lên vùng bụng phẳng lì của cậu, sau đó không nói không rằng nắm lấy “Tiểu Hàm” của cậu mà mút mát.

    Ban đầu thì hằn còn dung đôi tay lạnh tanh của mình để xoa nắn nó, nhưng sau đó hắn thay thế đôi tay ấy bằng chính cái miệng cua mình. Hắn mút lên mút xuống nó làm cậu không thể nào chịu đựng được mà rên lên khe khẻ những cụm từ vô nghĩa ở trong cổ họng của mình.

    - Hmm….ngừng….hoho…ngừng…la…la…lai…lại

    Nghe được những tiếng rên phát ra từ khuôn miệng xinh đẹp kia, người đó lại càng hưng phấn và mút mát mạnh hơn. Chẳng lâu sao cậu cảm thấy nó căng cứng ra và bụng cậu vô cùng khó chịu, chẳng mấy chóc, toàn bộ tinh túy đầu đời của cậu chạy thằng hết vào trong miệng của kẻ đó.

    Bỗng dưng cậu bị tên đó lật lại, hắn liếm một đường dài từ cổ, chạy dọc sống lưng cậu, đang đê mê sảng khoái trong cái cảm giác kì lạ này thì cậu cảm thấy có cía gì đó đi thẳng vào phía trong cái lỗ huyệt bé nhỏ của mình làm cậu đau đớn hết toán lên.

    - Á……….. đau đau…..bỏ ra….. làm cái….gì….vậy…..aaaaaaaaaaaa

    Cậu nhích người lên muốn thoát khỏi chổ này thì lập tức bị tên đó đè xuống lại, hắn kéo người cậu lên làm cậu nữa nằm nữa quỳ trên đệm. Đang định thần xem là mình vừa bị cái gì thì một cơn đau ập đến làm cậu không thể nào không hét lên.

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Có cái gì đó vừa to vừa nóng vừa tiến thằng vào sâu trong cậu làm cậu mắt như muốn nổi đom đóm, đầu óc choáng váng và đau đớn tôt cùng. Cậu bây giờ mới nhận ra được là mình đang bị một tẹn biến thái cưỡng hiếp.

    - Ngừng….aaaaaaaaaaaaa…..ngừng lại…………..

    Mặc cho cậu la hét ôm xòm, tên đó vẫn không ngừng thô bạo ra vào bên trong cái nơi nhỏ bé, lần đầu được khai thông của cậu. Cơn đau kéo dài liên tục làm cậu không còn có thể suy nghĩ được gì ngoài việc là mở miệng cầu xin tên biến thái tha cho cậu.

    Nhưng những tiếng rên ấy lại đi phản tác dụng, nó càng làm cho thú tính của hắn ta nổi lên nhiều hơn. Một lúc sau cậu cảm thấy hắn thúc mạnh hơn vào trong cậu, khoàng một lúc sau thì cậu cảm thấy “Tiểu Hàm” đang cương lên lần nửa. Sau đó khoảng mười giây thì cậu cảm giác là mình đang nhẹ nhõm hơn vì nó đã xuất hết những gì vừa được giữ lại. hai chân cậu muốn ngã quỵ xuống. Ngay sau đó thì cục cưng của tên biến thái cũng trít hết khoái cảm và tinh túy của hắn vào sâu trong cậu. Hắn rên rờ trong cổ họng và xoay người cậu lại tiếp tục cuộc chơi của hắn mà không cần biết cậu đả lịm đi từ lúc nào.

    End Chap 2

    P/S: Mong mọi người com nhìu, :(( nhìn com và like sao mình nản quá à
    • Like Like x 19
  3. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Hyuk Jin: kamsa nha, câu trả lời đã có trong fic ùi nha.
    nhokkute96: từ từ thui, bảy tuổi thì làm được gì nhỉ, mà mình nói là tối thứ sáu chứ không hẹn giờ nha :D
    SUPER_PIN: tên phiên âm chỉ dùng cho lúc còn ở Trung thui, từ chap sau thì mình bắt đầu dùng tên kia nha, mà mình ko có lộn tuổi đâu.
    @All: everyone đều lộn hết rùi :D


    Chap 3

    Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ tiếng thẳng đến đôi mắt đang nhắm nghiền nằm vật vưỡng trên giường không một mảnh vải che đậy, chủ nhân của đôi mắt đó khẽ lay mình vì sự lấp lánh của ánh mặt trời đang cố tình phá hoại giấc ngủ của mình.

    Người con trai đó khẽ bật dậy nhưng cơn đau ở thắt lưng làm cậu khó khăn lắm mới có thể nằm dậy, dựa lưng vào tường (loại giường trong fic không có miếng đầu giường), người con trai này không ai khác chính là Lộc Hàm. Cậu cảm thấy toàn bộ cơ thể mình lạnh toát, nhắm mắt suy nghĩ xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, mọi thứ đêm qua như là một cuốn băng chạy chậm trong đầu cậu. Lộc Hàm hốt hoảng nhìn sang người đàn ông đang nằm cạnh cậu, cậu hét toán lên làm cho người bên cạnh giật mình tỉnh giấc.

    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

    Và khuyến mãi theo sau đó là tiếng rơi bộp bộp của chim chết, beng beng tiếng bể ly, chén, dĩa. Người con trai nằm kế bên cậu cũng bật dậy vì cái tầng số không thể nào chịu đựng được. Người con trai đó nhìn sao mà giống cậu quá, da trắng mịn, sóng mũi cao, nhưng đôi mắt có phần nhỏ hơn cậu và khuôn mặt cũng sắc nét nam tính hơn cậu. Nhìn lại mình sao cậu thấy tủi thân quá, ngươi ta cũng là con trai nhưng tầm vóc lại to cao và nam tính hơn mình nhiều.

    Cậu ngước mặt lên nhìn người đó thì nhận lại là một đôi mắt lạnh lùng. Lộc Hàm cảm thấy tức giận vô cùng khi sau một đêm tội lỗi mà hắn không mở miệng nói xin lỗi mình, cậu tức giận bỏ mặc cơn đâu của mình cậu giựt dậy lấy gối chọi vào người hắn.

    Người ta nói đẹp trai không bằng chai mặt quả là chính xác, mặt kệ cậu đang lên cơn điên hắn cẫn ung dung né qua né lại đã vậy còn hướng ánh mắt khinh bỉ nhìn cậu nữa chứ thật là muốn giết người quá đi.

    Sau một hồi ném qua chọi lại, cậu mệt mỏi ngồi thụp xuống giường nhìn trân trân vào hắn như muốn an tươi nuốt sống, đến lúc này hắn mới mở miệng ra.

    - Mày nên nhìn lại tình trạng của bản thân trước rồi muốn nói gì thì nói!

    Hắn nói chuyện với cậu bằng chất giọng lạnh tanh đến rợn người và bây giờ thì cậu mới chịu để ý đến tính trạng của bản thân. Trên nguời cậu không có lấy một miếng vải che thân, toàn bộ làn da trắng mịn của cậu phô bày ra hết trước mặt hắn và điều quan trọng là những gì đáng lý phải được che đậy cẩn thận cũng trống trải, thẻo nào cậu cảm thấy lành lạnh.

    Ngượng ngùng giật lấy phần mềm dưới chân mình quấn chặt vào cơ thể mình. Hắn liếc liếc nhìn cậu rồi mở miệng nói.

    - Mày là Luhan?

    - Phải thì sao, mà ăn nói cho đàng hoàng nha, đẹp trai mà ăn nói cộc lốc! – cậu bỉu môi nhìn hắn.

    - Đó là chuyện của tao chứ không phải mày. – hắn nhéch mép khinh khỉnh – Tại sao mày lại ở đây?

    - Vô duyên! Tôi hỏi anh chuyện đó thì có! – cậu nghênh mặt nhìn hắn.

    - Đây là phòng của tao! Đương nhiên tao phải ở đây.

    - Ớ! Không phải phòng này của tôi sao, chính quản gia Hwang đưa tôi vào đây.

    - Quản gia Hwang….À à tao hiểu rồi, không ngờ mày tới sớm như vậy.

    - Nhảm nhí, bay từ Bắc Kinh sang Seoul theo đường biển chỉ khoảng một tiếng rưỡi, còn theo đường rừng thì cao lắm là ba tiếng thôi thưa ông.

    - Tùy tâm! Bây giờ thì mày thay đồ rồi đi ra khỏi phòng tao ngay để tao ngủ. – hắn vừa nói vừa ngáp.

    - Nè, tôi chưa tính sổ với anh đó, anh làm bậy rồi bây giờ đuổi cổ tôi đi là sao. – cậu tức giận lấy gối chọi vào người hắn.

    - Mày mà còn lải nhải nữa là tao cho mày không thể đi ra khỏi căn phòng này luôn nghe chưa?

    Tình hình hiện tại của cậu và hắn thật sự rất ba trấm, cả hai đều không có một mảnh vải che thân, mà hăn thì lại nằm đè lên cả người cậu. Tay trái hắn nắm lấy tay phải của cậu, còn tay phải thì đẻ tay trái củ Lộc Hàm xuống giường…ôi thật là ngàn trấm quá đi.

    Cả gương mặt cậu đỏ bừng lên, định sẽ cho hắn một trận thì nghe tiếng gõ cửa.

    - Ông chủ, cậu Luhan, mời hai người xuống dung bữa sáng. – giọng của quản gia Hwang phát lên đều đều.

    - Baekhyun xuống dưới nhà chưa? – Hắn dợm người rời khỏi cậu nói vọng ra.

    - Thưa! Cậu hai đang ngồi ở dưới chờ ông chủ.

    - Nó biết là hôm nay sẽ có thêm người không?

    - Có! Cậu ấy còn đòi lên đây xem mặt cậu ấy!

    - Được rồi, ông xuống trước đi rồi tôi xuống. – hắn nói, rồi xoay lại nhìn cậu – Mày thay đồ đi, nếu tao không lầm thì đồ đạc của mày đều ở đây.

    Nói rồi hắn đi ra khỏi căn phòng trong tình trang adam vô cùng tự nhiên, cậu bất giác đỏ mặt, rồi cậu cũng đứng lên đi vào phòng tắm nhưng căn đau ở thắt lưng làm câu cảm thấy khó chịu vô cùng.

    ~~~~~~~~~~~

    Cậu đi từ trên lầu xuống thì thấy hắn đang ngồi nhìn cậu với ánh mắt lãnh đạm, ngồi kế bên hắn là một thằng nhóc cỡ 7, 8 tuổi tay đang ôm gấu bông, mặt thì cứ ngờ nghệch ra trong hơi ngu ngu.

    Vừa trong thấy cậu thì thằng nhóc con bay tới nhảy cẩn lên ôm chầm lấy cậu, miệng cứ nói liê hồi những câu gì gì đó mà cậu không nghe kịp chữ nào cả. Thậm chí nó vừa nói vừa sờ mó lung tung cậu nữa chứ. Khó khăn lắm cậu mới thoát khỏi nó, thằng nhóc kéo cậu ra bàn kéo ghế cho cậu ngồi kế nó.

    Hắn nhìu mày tỏ vẻ không vui làm thằng nhóc bật cười khúc khích, nó nhảy xuống ghế chạy lon ton đến chỗ hắn nũng nịu.

    - Appa à! Đừng giận Hyunnie mà! – nó lắc lắc tay hắn – Appa mà giận là Hyunnie bỏ cơm đó.

    - Được rồi thằng tiểu quỷ, về chỗ rồi lo ăn cơm đi không thì appa không mua gấu bông cho con nữa đó. – hắn nhìn nó bằng ánh mắt ấm áp.

    Nó đi về chỗ ngồi rồi ngước đôi mắt cún con lên nhìn cậu đang vô cùng ngạc nhiên. Nó lấy tay đẩy đẩy mặt cậu, rồi cười khúc khích.

    - Chú xinh đẹp à! Ăn cơm đi không appa không mua gấu bông cho chú bây giờ.

    Cậu giật mình vì giọng nói ngọt ngào đáng yêu của cậu nhóc con, bây giờ cậu mới để ý kĩ là trong nó vô cùng dễ thương, đôi mắt to tròn long lanh như con cún con, hai má hồng hồng, đôi môi chum chím, nhưng mỗi tội là nó ốm quá. Cậu nhìn nó tỏ vẻ không hài long, đặt cả hai bàn tay áp vào má nó hỏi.

    - Cháu là gì của cái tên kia? – vừa nói cậu vừa liếc mắt về phía hắn.

    - Chú xinh đẹp nói về appa cháu hả? Appa cháu tuyệt vời lắm nha, appa vừa đẹp trai vừa giỏi, vừa thương Hyunnie vừa sợ Hyunnie nữa. – nói đến đây nó cười khúc khích đến híp cả mắt. – Appa cháu tên là Oh Sehun, năm nay 25 tuổi. Appa cháu lúc nào cũng tỏ ra khờ uông (Cool) cả.

    Nó nói giọng vô cùng tự hào, mặt kệ hắn đang tỏ ra không hài long chút nào, nó nhìn appa nó rồi tiếp tục thao thao.

    - Cháu tên là Byun Baekhyun, cháu cũng không biết tại sao mình lại khác họ với appa nữa. – nó xoa xoa cầm, tỏ vẻ đâm chiêu làm cậu buồn cười vô cùng. – Appa nói là cháu theo họ mẹ thế thôi. Mà chú xinh đẹp ới ời ơi! Chú tên là gì vậy?

    - Chú hả? – cậu giật mình vì còn đang lâng lâng suy nghĩ về cái biểu hiện của hắn. – Chú tên là Luhan.

    - Chú Hannie à chú bao nhiêu tuổi vậy? Năm nay Hyunnie 10 tuổi rồi nha, mà appa với bác Hwang cứ nói là Hyunnie 7 tuổi hoài, không thích đâu. – nó phụng phịu.

    - Chú à! Chú 18 tuổi, chú mới tốt nghiệp trung học thì bị gia đình cháu bắt sang đây làm chú không kịp đi chơi ở Châu Âu luôn. – cậu tỏ ra phụng phịu làm cho ai đó bất giác đỏ mặt. – Mà chú thấy cháu giống 7 tuổi hơn đó.

    - Không đâu! Hyunnie 10 tuổi rồi mà. – nó cãi lại.

    - Tại sao cháu lại muốn mình mau lớn chứ hả? – cậu ẩm nó ngồi lên đùi mình rồi hỏi.

    - Tại cháu muốn cháu mau mau 20 tuổi thì lúc đó cháu có thể lấy anh Chanyeol rồi. – nó vừa nói vừa đỏ mặt.

    - Yah! Con nít con nôi mà lấy với chả cưới ai chứ hả? – Luhan thoáng giật mình.

    - Mày mặt kệ nó đi! – hắn lớn giọng khó chịu. – Baekhyun! Con đi ăn cơm đi rồi còn đi học nữa.

    - Không! Appa dám nạt Hyunnie và chú Luhan xinh đẹp của Baekhyun! Hyunnie không ăn nữa.

    Nói rồi nó rời khỏi đùi cậu, nắm lấy tay cậu lôi cậu lên lầu, làm cậu không kịp uống miếng nước nào cả. Hắn cảm thấy bực mình nên đã đập bàn.

    - Con với chả cái, hỗn hết sức không còn gì để nói. Ông Hwang, chiều nay khi tôi về thì nhớ chuẩn bị cái cây cho tôi.

    Nói rồi hắn đứng dậy rời khỏi bàn ăn, đi ra khỏi nhà, bác quản gia chỉ biết đứng đó lắc đầu. Baekhyun lúc nào cũng vậy, chỉ cần nó thích ai đó mà appa nó nạt nộ người đó là nó bỏ ăn, còn Sehun thì lại lôi roi ra cuối cùng thì cũng phải chịu thua nó vì ông biết rõ Sehun yêu Baekhyun còn hơn yêu bản thân mình.

    Ông ngồi xuống bàn cho ngươi lên dọn dẹp rồi nhăn trán nhớ về cái ngày hôm ấy, ngày đã làm hắn từ một con người ấm áp, luôn yêu thương mọi người trở thanh một tên quái vật như ngày hôm nay.

    ~~~~~~~~~~~~FB~~~~~~~~~~~~

    10 năm trước, hắn được biết bao nhiêu người yêu quý không phỉ chỉ vì bề ngoài khôi ngô của hắn, không chỉ vì hắn là con nhà giàu mà bởi vì bản tính thân thiện yêu quý bạn bè của hắn.

    Đang đi dã ngoại cùng lớp học thì trời bỗng dưng đổ mưa lớn làm hắn cảm thấy bất an, đang ngồi ăn thì hắn nhận được một cú điện thoai từ bác quản gia Hwang, sau khi nghe xong cuộc điện thoại, cả bầu trời dường như sụp đổ trước mắt hắn.

    Hắn ngay lập tức lên xe đi đến bệnh viện. Khi đến nơi thì hắn thấy bác quản gia đang đi qua đi lại liên tục làm hắn vô cùng sợ hãi, vừa thấy hắn chạy tới, bác quản gia hốt hoảng nắm lấy đôi tay hắn, giọng ông run run.

    - Sehun! Cháu bình tĩnh nghe ông nói, pama cháu cùng với vợ chồng chị gái cháu vừa bị ám sát, pama cháu đã không còn cứu được vì họ bị thương rất nặng. Dongho thì đang trong tình trạng hôn mê, bác sĩ nói cậu ấy cao lắm là còn một ngày nữa thôi. – ông vừa nói vừa khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt người đán ông đã tuổi tứ tuần.

    - Vậy… còn chị Eunha, chị ấy sao rồi ạ? – cậu nói trong nước mắt.

    - Eunha đang chờ cháu trong đó cùng với bé Baekhyun, cháu vào đi cho kịp nói chuyện lần cuối với chị cháu.

    Ông nói dứt câu thì ngồi thụt xuống khóc nức nở, cậu không còn biêt gì nữa, chỉ theo quán tính đi thẳng vào trong phòng cấp cứu, mùi thuốc sát trùng nồng nặc làm cậu thấy khó chịu. vừa bước vào trong, cậu thấy người chị gái yêu thương cua mình đang nằm đó, máu me bê bết, trên tay còn ôm chặt lấy đứa cháu trai mà cậu vô cùng yêu thương, lúc này thì nó chỉ mới được 1 tháng tuổi, một độ tuổi quá nhỏ để có thể nhận thức được những thứ xung quanh đang diễn ra.

    Thấy cậu lại gần, Eunha nhích người để ngồi dậy nhưng cơn đau làm cô không gượng dậy nổi. Thấy thế, Sehun chạy thật nhanh đến đó ôm cả hai mẹ con họ vào lòng mình. Eunha vuốt nhẹ gương mặt của cậu, cô gái gương mặt trắng bệt nói với hắn những lời nói mệt mỏi.

    - Hunnie à! Unie không còn chịu được nữa! Tất cả mọi người đều cô gằng để bảo vệ Hyunnie, unie không còn nhiều thời gian nữa, Sehunnie hãy thay thế unie lo lắng và chăm sóc cho Baekhyun và hãy mạnh mẽ lên, unie tinh nhất định sẽ có ngày em trả được thù này cho gia đình ta. Hãy xem Baekhyun như con đẻ của mình, thay unie và Dongho nuôi lớn nó. Sehunnie! Hứa với…unie đi.

    - Em hứa mà, unie đừng nói nữa, dưỡng sức đi mà.

    Eunha trao đứa bé cho hắn, cô gái tội nghiệp nhìn hai người mỉm cười rồi trút hơi thở cuối cùng. Hắn không nói gì chỉ đứng đó nhìn người phụ nữ mà cậu yêu quý vô cùng, hai tay bất giác siết chặt hình hài bé nhỏ trong long mình. Hắn bước ra khỏi căn phòng, nhìn ông Hwang bằng đôi mắt lạnh lùng, hắn nói nhỏ gì đó với ông rồi rời đi. Nhìn xuống đứ bé trong tay mình, Sehun mỉm cười cay đắng.

    - Hyunnie à! Từ bây giờ gia đình ta chỉ còn ba người, chú, cháu và bác Hwang. Nhất định chú sẽ trả thù cho mẹ con. Baekhyun à! Từ nay con phải kêu ta là appa nghe chưa? Con trai của ta.

    Hắn ôm chặt Baekhyun bước ra khỏi bệnh viện, trong đầu đang dần dần hình thành kế hoạch trả thù, nhất định hắn phải làm cho tất cả những công ty đối đầu với gia đình mình phải có cái kết đẹp đẻ chằng khác gì hắn. Hắn sẽ cho những kẻ đã khóa chặt cánh cửa hạnh phúc của mình phải chịu đừng những đau đớn tột cùng.

    Hắn nhéch mép, bắt đầu từ ngày mai hắn sẽ không còn là Oh Sehun tốt bụng, ngoan hiền mà là một Oh Sehun tàn nhẫn, độc ác. Hắn sẽ cho cả thế giới này biết, đối đầu với NKO là hoàn toàn sai lầm.

    Hắn ôm chặc đứa bé trong tay, nhìn đứa bé bằng ánh mắt thân thương hắn vuốt nhẹ đôi má hồng phúng phình, nhìn ra ngoài con đường đang đông đúc vui vẻ trong khi hắn đang đau khổ, thù này nhất định phải trả.

    ~~~~~~~~~~~~ 5 năm sau ~~~~~~~~~~~~
    Sau 5 năm, bây giờ thì NKO đã có một chỗ đứng trên thị trường cực kì ổn định và tất cả mọi người đều biết người đã đưa NKO lên đứng hàng đầu Hàn Quốc, thứ 5 Thế giới chính là một chàng trai 20 tuổi lạnh lùng độc ác và tàn nhẫn vô cùng – OH SEHUN

    Chỉ trong vòng 2 năm hắn đã làm cho nền kinh tế Hàn Quốc đứng trên bờ vực sụp đổ bởi vì sự đi xuống trầm trọng của những tập đoàn tài chính hàng đầu Hàn Quốc lúc bấy giờ. Và chỉ sau nửa năm, hắn đã dựng lại được những thất bại của các công ty khác giúp cho nước Hàn có một bước tiến ở mọi lĩnh vực từ các ngành chủ lực như kinh tế, ngân hàng cho đến những ngành thứ yếu khác như giao thông….

    Một thằng nhóc 15 tuổi ngây thơ tốt bụng ngày nào đã trở thành một con quái vật ở cái tuổi 17. Hắn vẫn đi học để có được bằng cắp tho đúng ý nguyện của pama hắn, nhưng hắn luôn sống rất lạnh lùng với bạn bè mình.

    Đến khi hắn 20 tuổi thì hàng đống thứ đàn bà tự hạ cấp đến cao cấp đều bu quanh lấy hắn. Sehun cảm thấy cuộc sống bây giờ với hắn rất tốt làm hắn rất thỏa mãn, thù hận năm nào hắn đã trả xong, bây giờ hắn sẽ tiếp tục cố gắng để duy trì mọi thứ luôn tốt nhất và nhất là phải lo lắng cho nó nhiều nhất.

    Đứa bé nhỏ nhoi mất mẹ lúc tuổi con non ngày nào bây giờ đã lớn và rất đáng yêu, nó lúc nào cũng ở bên cạnh những lúc hắn rãnh rỗi và rất nghe lời.

    Thế nhưng kể từ ngày nó lên 7 tuổi và nhìn thấy người bạn của hắn là Park Chanyeol nó đã đem long yêu mến, mặc cho hắn cứ dạy nó gọi gã là chú nhưng lúc nào nó cụng gọi Chanyeol là anh.

    Gã cũng rất thích nó, nó vừa đáng yêu vừa lanh lợi đã vậy còn rất thông minh lúc nào cũng làm cho gã cảm thấy vui. Chanyeol lúc nào cũng mua quà cho nó.\, yêu thương và lo lắng cho nó chằng thua gì hắn.

    Nhưng ngặt nỗi là gã rất đào hoa và ham mê tửu sắc, có một lần lúc nó 8 tuổi, nó được hắn mang theo đến một hộp đêm của hắn. Lúc đến đó thì nó thấy gã đang say đấm cùng một con nhỏ nào đó, Beakhyun rất tức giận, nó lại trước mặt gã làm cho gã rất bất ngờ, Chanyeol định đến ôm nó thì bị nó mắng tới tấp nào là “Con ghét chú, chú tránh xa con ra” rồi cái gì mà “Chú đừng bao giờ đến nhà tui nữa, tui hông muốn chơi với chú”. Rồi nó đùng đùng bỏ về làm cho gã chạy theo xinh lỗi đến một tháng trời.

    Lần nào đến hắn cũng mua những thứ có liên quan đến gấu bông cho nó. Và từ đó sự yêu thích gấu cũng đến với nó, thế nên bây giờ trong nhà hắn toàn gấu với gấu.

    ~~~~~~~~~~~~ EFB ~~~~~~~~~~~~

    Ông Hwang bật cười khi nhớ đến những ngày đó, bây giờ hắn đã trưởng thành và cần một cô gái nào đó tốt bụng và hiền dịu về làm vợ. Beakhyun cũng cần một người mẹ để lo lằng chăm sóc, hắn đã phải chịu nhiều mệt mỏi rồi, cũng cần nghỉ ngơi chứ.

    Ông nhìn lên phòng nó mỉm cười, dường như ông đang đặt một mong muốn nào đó vào cậu. Cậu sẽ là umma của nó, là vợ của hắn để cho căn nhà này có đủ thành viên. Đã có ông là người ông “nội” lo quản hết mọi thứ, có hắn là một người cha tốt, là một người chủ giỏi, có nó là một đứa con trẻ nghịch ngợm và sẽ có cậu là một người mẹ hiền dịu.

    Liệu mơ ước đơn giản này của ông có thành sự thật, ông chỉ còn biết trông chờ vào số phận mà ông trời đã an bày mà thôi.

    End Chap 3
    • Like Like x 11
  4. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    nhokkute96: Au có lịch post hết rùi nha, thông cảm cho ta đi, ta còn nhỏ nên chất xám chưa phát triển đâu :D
    Hyuk Jin: Về việc lạnh lùng của Hun chừng nào thay đổi thì au không dám chắc, cái này tùy thuộc vào độ dài fic.
    JaeAh_Tella_Famr_s2_Suju: cấm yêu ta nữa, ta viết fic này tặng cho ngươi rùi, chờ tới 5/8 hãy kamsa, ta cũng không báo trước cho ngươi đâu, ta muốn công bằng với mọi người thôi.
    Hồ Ly luv JaeJoong: mới khởi đầu thôi mà, với lại Eunmin chưa chắc Hun là 1 ông chủ tốt đâu nha :D. thông cảm chờ au thêm vài chap nữa nha.

    @All: Kamsa mọi người đã theo dõi fic, Eunmin sẽ cố gắng thật nhiều.

    Tuần này Eunmin sẽ post vào chủ nhật vì hiện tại Eunmin đang rất bận mà chỉ mới viết được 1/2 chap 4 thui.

    KHẢO SÁT nho nhỏ

    Eunmin cũng muốn tham khảo một tí. các bạn muốn fic 12 chap [shortfic] (bằng số thành viên EXO) hay là 23 chap [au sẽ chỉnh thành longfic] (Bằng với số teaser của EXO)

    Cho Eunmin một ý kiến khi các bạn comment nha :D kamsa ~~~
    • Like Like x 1
  5. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    @All kamsahamnita vì đã quan tâm mình, và đã cho mình ý kiến, kamsa.

    Chap 4

    Sau khi hắn đi làm thì có tiếng chuông cửa, bác quản gia ra mở cửa thì hấy có người quen đến nên lập tức gọi cậu chủ nhỏ của mình xuống.

    - Baekhyun à! Có cậu Chanyeol đến này!

    Sau lời nói của ông quản gia thì 12 giây sau ngay lập tức có một cái bóng nhỏ cao chừng 1.2m và một cái bóng lớn hơn tầm 1.7m từ trên lầu bay xuống. Cái bóng nhỏ thì ôm chầm lấy chàng trai cao cao tên Baekhyun, còn cái bóng lớn thì ngã ạch ra sàn vì thắng không kịp.

    - Channie sao hôm nay tới sớm thế? Channie nhớ Hyunnie hả? – Baekhyun bắt đầu nói như cái máy.

    - Không! – cái người tên Chanyeol trả lời tỉnh bơ. – Nghe nói ba nhóc mới tìm được một tiểu mĩ nhân xinh đẹp nên chú mới đến đây, còn bạn gái chú đang chờ bên ngoài.

    - Hứ! Nhớ đó! Không cho mấy người ở đây nữa. – Baekhyun nổi giận ra mặt. – Bác Hwang, tiễn khách, chú Hannie à, ta đi lên lầu chơi game tiếp nào.

    Nói rồi nó dắt tay cậu cầu thang thẳng tiến không thèm ngoảnh mặt lại, cậu cảm thấy kì lạ vì phản ứng của nó, cái người tên Chanyeol gì đó là con trai có bạn gái là chuyện bình thường thôi tại sao nó lại nổi giận đùng đùng như vậy chứ. Con nít thật là khó hiểu.

    Cùng lúc đó tại trước cửa nhà bác Hwang và cậu Chanyeol đang cười khúc khích trước phản ứng thái hóa của Baekhyun.

    - Cậu Chanyeol à! Cậu thích trêu thằng nhóc lắm sao. – Bác quản gia phì cười.

    - Lúc Hyunnie tức giận nhìn rất dễ thương. – Chanyeol đáp lại.

    - Đừng đùa với nó. Tuy nó còn nhỏ và ngây thơ, nhưng già biết là Baekhyun nó rất thích cậu.

    - Cháu biết! Biết rõ ạ!

    - Anh à! Chúng ta đi thôi không thì em sẽ mất cái túi. – giọng đàn bà từ phía ngoài eo éo.

    - Không có gì phải gắp cả em yêu! Không có cái đó, anh sẽ bù cho em mười cái khác. – Chanyeol khẽ xoay nhẹ đầu nói.

    - Anh nhớ nha! – giọng con đàn bà ấy lại vang lên.

    - Tất nhiên.

    - Em yêu anh nhất đó.

    - Anh cũng vậy Tiff à! – giọng Chanyeol đầy yêu thương khi gọi tên cô ta nhưng trong đó có pha chút gì đó khinh bỉ. – Anh nói chuyện với Baekhyun rồi sẽ ra ngay.

    Không để cô ta nói tiếp, Chalyeon đi vào trong rồi đi thẳng lên lầu tiến đến căn phòng có cánh cửa màu trắng in hình của mấy quả ớt trên đó, Chanyeol biết rằng nếu mình không xin lỗi thằng nhóc chắc chắn sẽ không bao giờ gặp lại nó nữa.

    Vừa bước vào phòng, Chanyeol đã nghe thấy tiếng la hét điên cuồng của Baekhyun, ôi cái giọng the thé cành cây của nó làm gã muốn điếc cả lỗ tai. Bước vào trong thì thấy một cảnh tượng vô cùng man dã. Nó thì cầm con gấu bông màu nâu mà gã đã mua cho nó 2 ngày trước vì tội đi trễ hẹn với nó, hiện tại con gấu giá 300 usd đó không còn nhận diện được nữa bởi vì đầu một nơi, tai một nơi, 4 chân mỗi chân một góc và dã man hơn là nó – Byun Baekhyun đang ngồi trên giường, cầm kéo không ngừng đâm vào ngực trái của con gấu làm các hạt xốp văng tùm lum dính lên cả gương mặt nó còn miệng nó thì không ngừng tru tréo cái tiếng nói người ngoài hành tinh của nó.

    - Aisssss, nị xỉ li, ngọ ngọ hét du, hét du…… aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa (Trans: anh chết đi, tôi, tôi ghét anh, ghét anh…………..)

    Còn có một chàng trai ngồi ở dưới đất, đầu tóc tơi tả nắm chân nó lắc kinh hoàng, miệng cũng không ngừng nói cái tiếng quái gở gì gì đó.

    - Tắc la, mụ nào thím, nị bà bà phán kin nị sò sò tai nị hi thậy día sáng. Mụ ham, mụ nào thím a. (Trans: Được rồi, đừng có la hét nữa, appa của con về thấy con khùng khùng như vậy sẽ mang con đến bác sĩ đó. Đừng khóc, đừng la nữa mà)

    - Hai người làm ơn đừng có sổ tiếng tào lao nữa, tôi không hiểu gì cả. – Chanyeol bực quá lên tiếng.

    - Ai cho chú vô đây, đi ra. – Baekhyun tức giận ném những mảnh còn lại của con gấu về phía Chanyeol.

    - Ủa hồi nãy còn Channie mà sao giờ thành chú rồi. – Chanyeol tiến về phía cái giường đang có hai người điên ngồi đó.

    - Tôi không nói nhiều, chú ra ngoài đi. – Thằng nhóc khoanh tay, xoay mặt vô tường.

    - Cậu gì ơi, làm phiền cậu ra ngoài nha. – gã nói với cậu, rồi cậu phủi phủi lại đầu tóc đi ra ngoài trả chỗ cho hai người lắm chuyên đó.

    Ngay khi cậu vừ đứng lên thì lập tức căn phòng đó rắm trời bởi tiếng hét chói tai của Baekhyun, tiếng cãi cọ của 1 đứa con nít với người lớn tuổi hơn, tiếng khóc vang lên mặc dù cánh cửa đã đóng lại thậm chí còn có cả tiếng đổ vỡ nữa. Đứng bên ngoài khoảng 10 phút sau thì cậu thấy Chanyeol đi ra với vẻ ngoài tơi tả hoa lá y chang cậu 10 phút trước đó.

    Nhìn Chanyeol thất thần đi xuống, cậu biết ngay là gã đã thua nó, đi vào trong phòng, cậu giật mình vì hoang cảnh tiêu tàn ở trong. Mọi thứ trong căn phòng đổ bể, hai con cá vàng lúc nãy bơi trong bể trên bàn học bay giờ nhảy đành đạch vì thiếu nước trầm trọng. những cái gối lúc nãy còn ở trên giường bây giờ có hai cái đã bị rách, từng mảnh long vũ bay vòng vòng như con mưa, bàn học của Baekhyun thì tùm lum lên hết, cái đèn bàn thì nằm lăn lóc nơi góc phòng có một cái gối nằm kế bên, hình như có ai đã quăng nó bay vào góc đó.

    Nhưng đang sợ nhất là Beakhyun, nó đang ngồi trên giường một tay bấu chặt tấm brap giường, một tay cầm cây kéo. Nhưng điều quan trọng là cây kéo đó, mũi của nó đang nằm sâu trong lớp thịt của nó, máu tuân ra đỏ cả quần áo và mảng giường. Gương mặt nó thất thần nhìn cậu, một ánh nhìn đau buồn, xoáy sâu vào đôi mắt cậu.

    Cậu giật mình chạy đến ôm lấy thằng bé, giựt cây kéo ra dùng một mảnh vải bị rách ra của cái gối quấn vào chân nó rồi gọi bác quản gia. Chỉ trong chốc lát thì một chiếc xe cứu thương đã đến, cậu lên xe đi theo nó còn bác Hwang thì ở nha lo dọn “chiến tích” của nó và gọi cho Sehun.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~`
    Bệnh viện trung ương Seoul – Phòng SC-12

    Cậu đang ngồi ôm nó trong long, tay vuốt vuốt đầu nó, sau khi được băng bó và bị ép buộc, nó đã kể cho cậu nghe mọi chuyện về nó, tình cảm của nó đối với Chanyeol, nhub74 lần giận dỗi và diễn biến của ban sáng.

    Thì ra là nó ghen, những lần trước mỗi khi nó giận gã là ngay lập tức cô bồ của gã sẽ bye bye gã ngay. Nhưng lần này, Chanyeol đã vô (cố) tình đâm vào sự khó chịu của nó, lần này thật sự nó rất buồn bởi vì gã đã không còn thương cậu mà chạy theo một hình bóng mới tên là Tiffani Hwang.

    Đang ngồi thì đột nhiên hắn từ ngoài xong vào làm cho cậu giật mình, hắn lập tức chạy đến chỗ thằng bé và hỏi hang.

    - Tại sao con lại ra nông nổi này? Nói có phải lại là Park Chanyeol không hả?

    - Con không muốn appa can thiệp vào chuyện này. – nó lạnh lùng.

    - Con định làm gì nữa chứ hả, định làm đau mình nữa à? – Hắn nạt.

    - Anh làm gì mà cứ nạt vào mặt nó chứ hả? – cậu đẩy hắn ra và ôm nó vào lòng.

    - Cậu không có quyền gì mà nói ở đây cả. – hắn quay sang nạt cậu.

    - Anh yên đi! Nó còn nhỏ không có lỗi, muốn bắt lỗi thì đi tìm cái cậu Chanyeol gì đó?

    - Hứ Được rồi! Dù sao cũng cảm ơn cậu đã phát hiện kịp thời. – Hắn nói khẽ, bây giờ cậu mới để ý, hắn đã thay đổi cách xưng hô với cậu rồi. – Chắc hai người chưa ăn gì, để tôi đi mua. Hyunnie à, con muốn ăn gì?

    - Như cũ mỗi khi con bị bệnh. – Nó trả lời.

    - Ok. Còn cậu? – Hắn hỏi cậu.

    - Tôi thì sao cũng được. Nhưng…..

    - Nhưng gì? – Hắn nhíu mày.

    - Anh mua nhiều cho tôi một chút nha. Từ sáng đến giờ, tôi chưa ai gì cả. – cậu đỏ mặt nhìn hắn.

    - Được rồi! Con ngoan nha, chờ appa về, rồi hai cha con ta sẽ lên kế hoạch đánh cái tên lăng bâm Park Chanyeol. – Hắn xoa đầu nó, rồi bước ra ngoài.

    - Về sớm nha appa, con có nhiều ý tưởng lắm. – nó nói lớn, cười khúc khích.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Sau khi ăn xong cơm thì hắn đưa cậu và nó về nhà vì nó không thích ở trogn bệnh viện, bác quảng gia đưa nó lên lầu. Chỉ còn lại cậu và hắn, hắn nhìn cậu rồi nói.

    - Cậu đi tắm rửa đi, tôi sẽ cho người chuẩn bị bữa tối.

    Sau khi dứt lời thì hắn đi thẳng vào một căn phòng nào đó trong nhà, cậu cũng không mấy quan tâm, đi thẳng lên lầu để tấm rửa rồi dùng cơm tối.

    End Chap 4 – Part 1

    Warning: part sau có yaoi nhá. >:) . Và mianhae vì đã chậm fic mà chap lại quá ngắn (dạo này bận lắm).

    - Part sau sẽ post vào 5/8 nha :D
    • Like Like x 14
  6. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Tình hình là au đang kiếm beta, vì au viết sai chính tả nhiều quá à! bạn nào muốn làm beta cho au thì đăng kí với au tại yahoo: kim_ngan_145@yahoo.com.vn, au cần khoảng 2, 3 người gì gì đó thui.

    Ngoài ra au sẽ chờ edit lại nhãn fic xong thì mới post chap mới mặc dù đã hủy lời hứa nhưng au phải viết ya lúc 12h nên ko biết chừng nào xong, lần này nhất định khi sửa nhãn xong thì sẽ post

    Kamsa mọi người đã ủng hộ fic
    • Like Like x 2
  7. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 4 – part 2

    Cả bữa ăn diễn ra thật ảm đạm, chỉ có cậu và hắn, Baekhyun vì quá mệt nên đã đi ngủ sớm. bác Hwang thì đang chỉ đạo người làm dọn dẹp ở trên lầu.

    Cảm thấy quá buồn chán nên cậu đã mở lời trước với hắn.

    - Sehun à!

    - Chuyện gì? – hắn trả lời, buông chén xuống nhìn cậu.

    - Uh… Chừng nào tôi sẽ đi làm?

    - Làm? Cậu làm cái gì? – Hắn nhíu mầy.

    - Ủa? Pama tôi nói tôi sẽ sang đây làm việc cho tổng công ti để trả nợ mà? – cậu mở to mắt nhìn hắn, trên mặt là một dấu hỏi to đùng.

    - Tùy cậu. Nhưng cậu phải cho tôi biết cậu giỏi về lĩnh vực nào. – hắn mỉm cười nhìn cậu. Ánh mắt ấy thật ấm áp làm cậu cảm thấy thật ấm lòng quên cả việc phải trả lời hắn, đến khi hắn khều khều thì cậu mới giật mình trả lời.

    - Tùy anh, muốn xếp tôi vào đâu cũng được. – cậu ngượng ngùng trả lời.

    - Cậu làm lao công được luôn à? – hắn nhìn cậu với ánh mắt tinh nghịch khác hẳn với ánh mắt lạnh lùng kia.

    - Đùa à! – cậu nhìn hắn phòng má – Làm lao công thì chừng nào tôi mới trả được hết nợ cho anh chứ hả!

    - Cậu tin là tôi nói thật à. – hắn nhìn cậu cười thật tươi.

    - Hứ! không tin. – cậu vênh mặt lên.

    - Vậy tại sao cậu lại phản ứng như thế chứ hả?

    - Aissss! Không nói chuyện với anh nữa, toàn là dụ dỗ con nít. – cậu nhăn trán phòng má chu môi.

    - Cậu là con nít thế thì Hyunie là trẻ sơ sinh à. – hắn tiếp tục lời đùa của mình.

    - Anh………Anh………..Tôi đánh anh bây giờ anh tin không hả? – cậu nhìn hắn chớp chớp mắt.

    - Được rồi đừng đùa nữa bé yêu của tôi ạ. – Hăn nhìn cậu trìu mến, nắm tay cậu kéo cậu ngồi xuống.

    - Mới nói xàm cái gì đó hả, tôi không phải người yêu của anh. – cậu đỏ mặt giựt tay lại.

    - Cậu không phải người yêu của tôi nhưng mà là người của tôi cậu hiểu chứ? – hắn ghé sát mặt vào mặt cậu nhìn cậu cười, Luhan hiểu là hắn đang nói về vấn đề gì, hiểu quá rõ nữa là khác.

    - Anh…..Ya đồ đê tiện, tránh xa tôi ra. – cậu đỏ mặt đầy hắn xa ra khỏi gần mình.

    - Được rồi! Công ti tôi còn thiếu một chân thư kí, cậu sẽ vào làm ok.

    - Thư kí??? Thư kí của ai???

    - Giám đốc phòng marketing.

    - Huh tôi nhớ giám đốc bộ phận đâu cần có thư kí đâu?

    - NKO là một tập đoàn lớn, thậm chí ngay cả trưởng phòng còn có thư kí huống hồ gì là giám đốc.

    - À! Mà nè tôi hỏi anh vài vấn đề được không

    - Ok cứ hỏi!

    - Anh là gì trong NKO.

    - Chỉ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc.

    - Hả? Lớn vậy à! Vậy còn tay giám đốc phòng marketing là ai?

    - Wu YiFan, người Trung Quốc giống cậu đó.

    - Wu YiFan, tên nghe quen quen. À mà từ ngày mai tôi sẽ đi làm nha. – cậu chớp mắt nhìn hắn.

    - Ok, tôi đi về phòng đây, cậu muốn làm gì thì làm nhưng tuyệt đối từ bây giờ đến 12h đêm không được vào phòng, nghe rõ chưa?

    Không để cậu trả lời hắn ngay lập tức đứng đên đi thẳng lên lầu, cậu cảm thấy rất lạ, tại sao lại không cho cậu vào phòng? Vậy thì sắp xếp cho cậu phòng khác đi chứ căn nhà này đâu có thiếu phòng đâu? Oh Sehun là một bí ẩn lớn mà đã là bí ẩn thì phải tìm cách giải.

    ~~~~~~~~~~~~~~
    Nghe theo lời hắn mười hai giờ hơn cậu mới đi tà tà lên lầu đi nguyên một vòng rùi mới vào phòng, ngay khi vào phòng thì mùi rượu sộc lên làm cậu cảm thấy khó chịu, qua ánh đèn đường cậu nhìn thấy trên giường là hắn đang nắm ý ra đó, chân dưới đất chân trên giường trên cái tủ kế bên giường còn có chai rượu và ly rù còn uống dang dở.

    Cậu đi đến, dọn dẹp mọi thứ rồi nhìn hắn đâm chiêu.

    “Hôm qua cũng vậy, không lẽ đây là thói quen của hắn uống rượu vào mỗi tối ư, cái con người kì lạ”

    Cậu đến bên giường, ngồi xuống lột giày tháo nịt và đặt hắn nắm đàng hoàng, toan đứng dậy thì hắn kéo tay cậu, làm cậu theo đà mà ngã xuống. Hắn nói lảm nhảm bên tai cậu.

    - Đừng đi! Em đừng đi!

    - Nè Oh Sehun, anh bị khùng hả, uống cho nhiều rồi lên cơn tưng tửng hả. – cậu giật mình cố đẩy hắn ra nhưng càng đẩy hắn càng siết chặt vòng tay.

    - Luhan! Em đừng đi! Đừng rời xa anh!

    - Nè anh bị khùng hả! – cậu ngượng ngùng khi hắn nhắc đến tên cậu trìu mến như thế.

    - Hannie! Đừng đi mà, anh xin em. Hãy ở đây với anh đêm nay.

    Chưa kịp phản ứng thì cậu bị hắn đè thẳng xuống giường, Sehun đặt đôi môi mình lên đôi môi mền của cậu, Luhan giật mình, cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thể bởi vì cậu càng lúc càng mệt khi dưỡng khi đang dần bị hắn rút cạn.

    Đôi tay mát lạnh của hắn luồng vào phía trong bộ pyjama làm cậu khẽ rùng mình vì sự đụng chạm đó, đôi môi hăn cũng như cậu mòng mềm và đôi môi ấy đang mút mát đôi môi cậu, dằng xéo nó làm cậu cảm thấy khó chịu nhưng không tài nào cưỡng lại được.

    Còn hắn – Oh Sehun, tất cả những gì hắn cảm thấy là sự ngọt ngào mùi dâu có chút sô cô la và vani pha lẫn trong đó thật ngọt ngào làm hắn đê mê nhưng đã đến lúc buôn tha cho nó,một phần vì hắn cảm thấy cậu đang lã đi một là vì hắn muốn có thời gian để khám phá những nơi khác trên cơ thể cậu mà chút lưu đọng của ngày hôm qua vẫn còn vương lại.

    Đôi tay hắn lướt nhẹ trước ngực cậu rồi bất thình lình giật bung cái pyjama, xong thế là toàn bộ cơ thể mịn mảng của cậu hiện rõ trước mặt hắn, khuôn ngực trắng mịn phập phòng làm cho thú tính trong hắn trỗi dậy. Ngay lập tức hắn cuối xuống ngậm lấy viên kẹo hồng ngay trên khuôn ngực cậu.

    Hắn nút lấy nút để khiến cậu cảm thấy khó chịu đã vậy đôi tay còn không ngừng sờ chỗ này chỗ kia, từ khuôn miệng xinh xắn của cậu phát ra những tiếng rên làm cho hắn càng sung sức hơn tiếng rên rỉ càng lúc càng lớn.

    - Ư…..ngừng…oh…oh…..oh….ngừng…lại…uh..uh…Se…oh.

    Nhưng càng luc hắn càng làm tới, đôi môi mềm ấy di chuyển xuống phía dưới, hắn đánh lưỡi trong rốn cậu khiến cậu cảm thấy nhột cười khúc khích mà không để ý tới việc hắn đã lột toan cái quần còn sót lại.

    Tới khi cảm nhận được có cái gì đó nóng ẩm bao bộc lấy “tiểu Hàm” cậu mới tá hỏa khi viễn cảnh ngày hôm qua trỗi dậy, hắn đang mút mát nó, làm cho nó cương lên và làm cho cậu khó chịu vô cùng.

    Hắn mút nó như mút kem thật nhịp nhàng, đôi khi còn lấy lưỡi trêu chọc nó, cậu cảm thấy cơ bụng căn cứng lại và nó cũng đó chịu đựng hết nổi, cảm nhận được sự thay đổi đó của cậu hắn mút nhanh hơn, cắn nhẹ vào nó và chỉ trong chớp mắt tinh hoa của Luhan đã nằm gọn trong vờm họng hắn không sót miếng nào.

    Cậu khó khăn đẩy hắn dậy và cố gắng dùng sực lực của mình đạp hắn qua một bên, do đang đứng trên giường nên Sehun mất đà ngã xuống, cậu vớ tay mở đèn, nhìn hắn đang cố gắng đứng dậy, cậu quờ quạng cầm bình nước nghe đầu giường tạt lên mặt hắn, mong là Sehun sẽ tỉnh dậy.

    Bị nước tạt vào mặt, Sehun bật tỉnh, ngồi bệt dưới đất nhìn lên giường thấy cậu đang ngồi đó thân trên không một mảnh vải che đậy, có những dấu đỏ nổi đầy trên làn da trắng của cậu, thân dưới thì được cái mền che lại.

    Là một người thông minh, Sehun ngay lập tức hiểu rõ mình vừa làm gì, định mở miệng thanh minh thì cậu cất giọng, nhè nhẹ trong đêm.

    - Anh đã từng quen biết tôi đúng không? Nên anh mới tìm cách giữ tôi bên cạnh mình.

    - Cậu nói nhảm gì vậy? Nói chuyện vô căn cứ à? – hắn nhìn cậu.

    - Vô căn cứ ư! Ban nãy anh nói tôi đừng đi mà! Chắc chắn là anh và tôi đã từng quen biết nhau.

    - Cậu đã tường không biết tôi nhưng tôi đã từng biết cậu.

    ~~~~~~~~~~~~~FB~~~~~~~~~~~
    (Lời kể của Sehun)
    2 năm trước tôi có một chuyến công tác ở Bắc Kinh, đối diện với nhà hàng Sindi là trường phổ thông Bắc Hoa hàng đầu Bắc Kinh, tôi đã thấy một chàng trai đi cùng một cô gái xinh đẹp nhưng người tôi để ý không phải là cô gái mà là em, một chàng trai đáng yêu khi cười, cả gương mặt như sáng bừng lên giữa ánh nắng chiều tà. Tôi biết rằng tôi đã yêu em rồi.

    Tôi cho người điều tre lý lịch của em và biết được em là con trai của chủ tịch công ty Lâm Phong. Tôi đã nghĩ ra một kế hoạch tàn để đưa em đến bên tôi, tôi đã cho người dựng thầu công trình POT bên AD một công ti con của NKO sau đó dàn dựng cho SD đầu thầu thành công làm cho cha em nợ NKO.

    Tôi đã cho người gợi ý họ việc đưa em sang Hàn Quốc làm việc cho tôi và rồi bây giờ em ở đây ngay bên cạnh tôi nhưng tôi không dám nói lời yêu em. Bởi vì lòng tự trọng của tôi quá cao và tôi biết nếu em nghe được sự thật này thì mọi chuyện sẽ càng phức tâp hơn.

    ~~~~~~~~~~~~EFB~~~~~~~~~~~~

    - Tại sao anh lại làm như vậy! Tại sao phải giỡ thủ đoạn như thế chứ hả? – cậu tức giận, nước mắt rơi và ném gối vào Sehun.

    - Bởi vì tôi lo cho em. – hắn ko thèm né, chỉ ngước nhìn cậu với đôi mắt đượm buồn.

    - Lo? Anh lo cái gì chứ? – cậu tiếp tục ném gối.

    - Tôi lo em sẽ bị bát cóc, lo em sẽ bị tấn công, lo lằng rằng em sẽ phải sống trong sợ hãi khi đến bên tôi, tôi lo nhiều lắm và lo nhất là em sẽ trở thành điểm yếu của tôi. Khiến cho mọi cố gắng gây dựng lại công ti của tôi sụp đổ. – hắn lao lên giường ôm cậu vào lòng, nói với cậu bằng chất giọng ngọt ngào nhất có thể.

    - Vậy! Anh nói anh yêu tôi! Anh không sợ bị người đời kì thị sao? – cậu ngước lên nhìn hắn, vòng tay ấm áp của hắn siết chặc khiến cậu thật tình là không muốn rời ra khỏi hắn chút nào cả.

    - Không! Chuyện nam yêu nam, nữ yêu nữ ở Đại Hàn này là chuyện rất bình thường, những người trong NKO cũng như thế thôi, nổi tiếng nhất là cặp HanChul, KyuMin… nhiều lắm và rồi em sẽ thấy thôi.

    - Sao hôm nay anh nói nhiều vậy hả?

    - Vì tôi không phải là con người lạnh lùng.

    - Nhưng anh không sợ là tôi không yêu anh sao?

    - Tôi có rất nhiều thời gian để khiến cho em yêu tôi bởi vì vốn dĩ em đã là người của tôi rồi.

    - Ơ…..anh

    - Hãy là của tôi mãi mãi, là của riêng một mình tôi và mãi mãi chỉ có tôi trong lòng được không?

    - Không! – cậu trả lời dứt khoát – Tôi đã có người yêu rồi!

    - Tôi sẽ khiến em quen đi cô ta và bây giờ chúng ta trở lại trò chơi dang dở ban nãy nào.

    Nói rồi chưa kịp để Luhan phản ứng, Sehun ngay lập tức đề cậu xuống tiếp tục trò chơi ái tình, Sehun mút mát đôi môi hồng của cậu có vẻ như sự sợ hãi ban đầu của cậu đã xuôi theo lời nói của hắn. Tay hắn chạy xuống dọc theo cơ thể mảnh mai của cậu, Sehun xoa nắn thành viên của Luhan rất nhiệt liệt, nó quá bé so với đôi bàn tay của hắn thì phải

    Cậu đẩy Sehun ra, nhìn hắn với ánh mắt ma mị cậu muốn thử cảm giác chủ động một chút, từ từ kéo hắn cuối xuống sát với gương mặt mình, Luhan đặt cánh môi hồng của mình lên môi hắn. Cậu chỉ chạm nhẹ vào môi hăn, định dứt ra thì hắn kéo cậu vào trong nụ hôn nồng nàn một lần nữa, hắn mút mát đôi môi cậu nhiệt liệt, luồn cái lưỡi tinh quái vào phía bên trong khuông miệng Luhan và chơi trò cút bắt với cái vật thể mềm mềm trong đó. Se hun kéo lưỡi cậu sang vòm miệng mình đễ tha hô mút mát. Và hắn luyến tiếc dứt ra khi cậu khẽ khều khều hắn vì sắp dứt hết hơi. Hắn nhìn cậu cười nhéch mép

    - Cái này là do em dụ dỗ tôi đừng trách tại sao ngày mai không lếch được.

    Vừa dứt lời hắn lại cuối xuống hôn lên đôi môi của nó, môi cậu mềm thật còn man mát nữa chứ, hắn thích thú luồn cái lưỡi mềm của hắn vào trong khoang miệng mở sẵn của cậu. Hắn dùng lưỡi của mình tóm lấy cái lưỡi của cậu, rồi tiếp tục kéo nó sang khoang miệng mình để tha hồ mút mát.

    Một tay Sehun chạy dài theo cơ thể cậu, hắn vuốt ve cơ thể cậu khiến Luhan rên lên ư ử như con mèo đang bị ức hiếp hắn buông cậu ra, quỳ lên trên giường nhìn cậu, làn da Luhan trắng mịn màng như làn da em bé, đôi mắt cậu khép hờ, miệng rên nhỏ vì lạnh, hình ảnh này của cậu thật khiêu gợi, lòng ham muốn chiếm đoạt nó trỗi dậy.

    Không chần chừ, hắn cuối xuống ôm chầm lấy cậu bắt đầu mút từ cổ xuống bụng, mỗi nơi Sehun đi qua đều để lại một dấu sở hữu đỏ chót hiện lên trên làn da trẻ thơ của Luhan. Cậu đang mê mang trong dòng cảm xúc lạ lẫm với ngày hôm qua rất nhiều, hôm qua cậu rất sợ nhưng hôm nay cậu lại cảm thấy hắn nhẹ nhàng với mình hơn, cử chỉ âu yếm hơn, không lẽ cậu đang cảm nhận được tình cảm mà Sehun đang dành cho mình sao?

    Hắn hôn lên vùng bụng phẳng lì của cậu, trong đầu hắn vấy lên cái suy nghĩ “Cái thằng bé này ốm quá, phải bồi bổ thật nhiều cho mập lên mới được”, sau đó không nói không rằng nắm lấy “Luhan nhỏ” và bắt đầu giở trò với nó.

    Ban đầu thì Sehun còn dùng đôi tay lạnh tanh của mình để xoa nắn “tiểu Luhan”, nhưng sau đó hắn thay đổi chiến thuật thay thế đôi tay ấy bằng chính cái miệng của mình. Hắn mút lên mút xuống nó làm cậu không thể nào chịu đựng được mà rên lên khe khẻ những cụm từ vô nghĩa nhưng lại đầy cảm xúc.

    - Hmm….Se…hun…à….đừng đùa….bỏ….tôi….ra
    Nghe được những tiếng rên phát ra từ khuôn miệng xinh đẹp kia, Sehun lại càng hưng phấn và mút mát mạnh hơn. Chẳng lâu sao cậu cảm thấy “Hàm nhỏ” căng cứng ra và bụng nó vô cùng khó chịu hình như có cài gì đó chặn giữa, cảm xúc lúc này cứ y như đêm hôm qua. chẳng mấy chóc, toàn bộ tinh từ trong “thằng bé” chạy thằng hết vào trong miệng của hắn.
    Sehun nhìn nó khoái trá, nhưng ẩn chứa cái gì đó ấm áp, một tay vẫn tiếp tục sờ mó cơ thể tuyệt hảo đó, một tay nâng cầm cậu lên hỏi.
    - Em còn thấy khó chịu không, có cần làm lại không?.

    - Dẹp…..muốn làm gì thì làm lẹ đi. – cậu phồng má giận hờn

    Hắn nhìn cậu cười, cậu thẳng thắng quá, lại còn khờ khờ nữa có phải người đang nằm dưới hắn là Xin Luhan tài giỏi của Trung Quốc không, hay hắn đem lộn người về rồi. Sehun bắt đầu công việc lột trần bản thân, hắn từ tốn cởi từng khuy áo, lột cái áo hắn chuyển tay đến cái quần, lột sạch cả trong lẫn ngoài.

    Cậu giật mình khi nhìn thấy cự vật khổng lồ của hắn, nhìn lại của mình sao mà cậu thấy tủi thân quá, cũng là đàn ông con trai với nhau cả mà. Trong cậu đang thơ thẩn nhìn hắn, hắn tranh thủ cuối xuống ép môi mình vào môi nó, tiếng nút lưỡi vang khắp cả căn phòng, hắn muốn rằng buộc cậu, muốn cậu là của riêng hắn mà thôi.

    Cậu bỗng cảm thấy nhột nhột ngay trước cửa hang bé nhỏ của mình, vừa kịp hiểu ra vẫn đề thì hắn đã đâm thẳng 3 ngón tay của mình vào bên trong đó, khiến cậu chỉ biết hự lên một tiếng trong đau đớn vì không thể nào la hét được gì. Hắn buông Luhan ra, nhìn cậu mỉm cười khiến cậu ngơ ra không hiều gì cả, không để ý tới là hắn đang kéo một chân cậu áp sát vào hông mình

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Có cái gì đó vừa to vừa nóng vừa tiến thằng vào sâu trong cái lỗ đỏ nhăn nhúm của nó làm mắt nó như muốn nổi đom đóm, đầu óc choáng váng và đau đớn tột cùng. Bây giờ nó mới biết là Sehun đã đem cái cục thịt nóng hổi khổng lồ ban nãy đâm thẳng vào cậu mà không thèm báo trước. Vẫn là cái cảm giác của ngày hôm qua, cậu đau lắm, có cảm giác cả cơ thể mình như bị xé toạt ra làm nhiều mảnh. Cậu bắt đầu rên rỉ khi Sehun bắt đầu di chuyển, hắn rút ra gần hết chỉ chừa lại một chút ở phần đầu rồi lại đâm thật mạnh vào bên trong cơ thể của cậu.

    - Ngừng….aaaaaaaaaaaaa…..ngừng lại………….. ahhh…ohhhh…uuu…………

    Luhan rên rỉ khó chịu, cậu không thích, không thích chút nào cả cho dù cảm giác này mới mẻ vô cùng so với ngày hôm qua. Nhưng những tiếng rên ấy lại đi phản tác dụng, nó càng làm cho thú tính của hắn ta nổi lên nhiều hơn. Một lúc sau Luhan cảm thấy hắn thúc mạnh hơn vào trong cậu, khoảng một lúc sau thì Luhan cảm thấy “Tiểu Hàm Nhi” đang cương lên lần nữa. Biết được cậu đang tới, hắn dùng tay vuốt ve cậu bé của cậu thật thô bạo, hắn dày xéo, bóp chặc nó và sau đó khoảng mười giây thì cậu cảm giác là mình đang nhẹ nhõm hơn vì thằng cu con đã xuất hết những gì vừa được giữ lại. Ngay sau đó thì cục cưng của Sehun càng lúc càng đi sâu hơn vào trong cái lỗ nhỏ.

    - Ohhh……Ohhhh…..Nữa….nữa…..đi…..sau…..thêm….một chút……

    Bây giờ là tình hình gì đây, Luhan đang rên rỉ cầu xin hắn ư? Được đã thế thì hắn sẽ chiều ý cậu, ngay lập tức hắn đâm mạnh hơn, cái lỗ đó càng lúc càng thít chặc lấy thằng bé cỡ bự của hắn, hắn gầm gừ và cậu cũng thế, cả hai đang vô cùng thỏa mãn.

    Bỗng dưng Luhan có cảm giác là cục cưng của hắn đang cương ra to hơn nữa mà cái hang bé nhỏ đó cứ bó sát thít chặc lấy nó. Hắn đâm mạnh bạo hơn nhanh hơn và với kinh nghiệm của ngày hôm qua, Luhan biết hắn đã đến mức hạn cuối cùng của mình. Chỉ trong chốc lát, hắn trút sạch khoái cảm của mình vào trong cậu, thúc mạnh thêm vài cái để đẩy chất dịch nhờn ấy vào sâu hơn nữa rồi ngã xuống bên cạnh cậu. Hắn khẽ nhích người rút thằng bé ra khỏi người cậu

    Luhan lúc này đã quá mệt mỏi và thiếp đi ngay lập tức, hắn kéo cái mền lên che đậy cho hai thân xác mệt mỏi. Hắn ôm cậu vào lòng, Sehun nhìn Luhan cười mãn nguyện.

    - Rồi tôi sẽ chứng mình cho em thấy là tôi mới là người yêu em nhiều. Luhan! Tôi yêu em.

    Hắn hôn lên trán cậu rồi nhắm mắt lại để cùng cậu đi vào giấc mơ chung của cả hai

    End chap 4 ^^
    • Like Like x 8
  8. JaeAh_Tella_Famr_s2_Suju 360Kpop Member

    Message Count:
    4
    Likes Received:
    3
    Reputation:
    1
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Ta thề mốt sẽ không tin gnươi nữa đâu . Nói là post chap mới sẽ nói ta một tiếng để giựt tem , thế mà chẳng nói gì .
    À mà chuyện cái điện thoại đừng bùn nữa nha , lạc quan lên . Cười nhiều lên rồi chuyện gì cũng sẽ qua thôi . Nhìn người bùn như vậy , ta cũng không vui được đâu .
    • Like Like x 1
  9. munny_saranghae_teuk_114 360Kpop Member

    Message Count:
    120
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +2 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 5 – part 1

    Ánh nắng sớm len lỏi vào gian phòng lớn, nhảy múa khắp nới và đến gần cái giường nằm giữa gian phòng. Trên cái giường trắng muốt và rối tung chăn gối là hai hình bóng một nhỏ một lớn ôm nhau say giấc nồng. Ánh sáng chiếu vào đôi mắt hình bóng nhỏ nằm trong lòng hính bóng lớn.

    Luhan khẽ đẩy nam nhân đang ôm chầm lấy mình khẽ dụi mắt, nhìn cái đồng hồ treo trên tường cậu khẽ thở dài. Mới có 7 giờ thôi, còn sớm chán, cậu nhắm mắt xoay người vào trong lòng hắn ngủ tiếp. Bỗng cậu có cảm giác nhồn nhột, mở mắt ra thì thấy hắn – Oh Sehun đang vuốt ve gương mặt mình.

    - Dậy nào công chúa nhỏ, hôm nay em phải đi làm đó. – hắn cất lời.

    - Dẹp!...... Hả sao anh lại ở đây chứ hả???? – Cậu hoảng hồn la lên.

    - Ngốc à! Không nhớ những gì anh đã nói với em hôm qua hay sao.

    ~~~~~~~~~~~~FB~~~~~~~~~~~~

    - Bởi vì tôi lo cho em…

    - Tôi lo em sẽ bị bát cóc, lo em sẽ bị tấn công, lo lằng rằng em sẽ phải sống trong sợ hãi khi đến bên tôi, tôi lo nhiều lắm và lo nhất là em sẽ trở thành điểm yếu của tôi. Khiến cho mọi cố gắng gây dựng lại công ti của tôi sụp đổ…..

    - Không! Chuyện nam yêu nam, nữ yêu nữ ở Đại Hàn này là chuyện rất bình thường, những người trong NKO cũng như thế thôi, nổi tiếng nhất là cặp HanChul, KyuMin… nhiều lắm và rồi em sẽ thấy thôi.

    - Vì tôi không phải là con người lạnh lùng.


    - Tôi có rất nhiều thời gian để khiến cho em yêu tôi bởi vì vốn dĩ em đã là người của tôi rồi.


    - Hãy là của tôi mãi mãi, là của riêng một mình tôi và mãi mãi chỉ có tôi trong lòng được không?

    ~~~~~~~~~~~~EFB~~~~~~~~~~~~
    - Những gì hôm qua anh nói là thật sao? – cậu bó gối, cuộn mình trong chăn nhìn hắn ngơ ngơ.

    - Không nửa lời gian dối. – hắn nhìn cậu khẳng định chắc nịch.

    - Vậy anh sẽ làm cho tôi tất cả mọi chuyện chứ?

    - Những gì có thể tôi sẽ làm hết cho em.

    - Vậy anh có thể trả công ty cho ba mẹ tôi không.

    - Không!

    - Tại sao hả???

    - Vì nếu trả bây giờ không hải là đáng ngờ lắm sao? Tôi sẽ trả cho ba mẹ em lúc thích hợp nhất.

    - Anh hứa nha.- cậu chớp chớp mắt nhìn anh.

    - Ummm……Đi nào trễ giờ rồi không làm muộn giờ làm mất.

    - Nè, anh chưa trả lời câu hỏi của tôi mà…..

    Mặc kệ cậu la hét um xùm, hắn kéo cậu vào trong nhà tấm không biết để làm gì mà nghe cậu la lối tùm lum.

    - Bỏ tay ra đồ biến thái.

    - Oh Sehun! Ya làm trò gì vậy hả???

    - Bỏ ra không tôi la lên đó.

    - Nè! Đau đó! Nhẹ tay thôi.

    - Đi ra chỗ khác đi đồ 75….

    - ……………

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~`

    Sau khi thay đồ xong cậu bước xuống nhà và thấy hắn đang nói chuyện với Baekhyun, nhìn nó buồn buồn cậu cảm thấy thương nó lắm.

    - Con đi học cẩn thận đó, nhớ ăn trưa, không được bỉ bữa vì cái tên xàm xí đó.

    - Dạ! Ủa Hannie, xuống đây cho em hỏi chuyện tí nào.

    - Sao nào nhóc con. – cậu vuốt tóc nó cười dịu dàng.

    - Hôm qua và sáng nay appa em là gì hyung mà hyung la lói um sùm làm em không ngủ được?

    - Ơ chuyện này thì… - Cậu đỏ hết cả mặt nhìn Sehun.

    - Thằng nhóc con nhiều chuyện, đi học dùm tôi đi.

    Sehun đầy thằng nhóc ra ngoài, nhìn nó lên xe mỉm cười, hắn vào trong nhà nhìn cậu í ngại.

    - Thằng nhỏ này nó nhiều chuyện thật, mặc kệ nó, chúng ta đi thôi nào.

    - Đi đâu chứ hả? – cậu nhìn hắn ngờ vật.

    - Đi làm! Em nghĩ tôi đưa em đi đâu hả?

    Nói dứt lời, Sehun kéo cậu ra ngoài, đầy cậu lên xe rồi nói cái gì đó với quản gia rồi cũng nhanh chóng bước lên xe.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Luhan bước sau lưng hắn vào bên trong tổng công ty NKO, cậu nhìn mọi người chớp mắt không ngừng, ai ai cũng xầm xì khi thấy một con bé *con bé à* được chủ tịch hào hoa nắm tay tình tứ đưa vào công ti, thiệt là làm cho người ta chướng tai gai mắt *có au chướng mắt nữa nè*.

    Một cô gái tóc nâu, cô ta vận cái váy voan màu nâu kem nhìn thật thanh thoát từ trong thang máy bước ra, cô tiến lại gần Sehun kéo tay cậu ra và thế vào lòng bàn tay của hắn bằng đôi tay trắng mịn của cô nàng.

    Cậu nhích người sang một bên để ngắm cô ta, quả thật là một cô gái đẹp, cô ta có đôi mắt to hơn cậu rất nhiều, hàng mi tuy là sử dụng marcara nhưng cậu biết rõ là hàng mi của cô ta rất dài và dày, mũi cao, đôi môi trái tim hồng hồng, làn da cô ta thì trắng muốt, mái tóc uốn xoăn nhẹ. Trong cô ta toát nên vẻ hào quan, nhìn cô cứ tưởng một thiên thần ấy nhỉ.

    Bây giờ cậu mới đề ý tới hắn, ban đầu thì hắn hơi nhíu mày tỏ ra khó chịu khi nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt ấy lại chuyển sang dịu dàng vô cùng khi hắn nhìn thấy ánh mắt của cô. Sao mà cậu bỗng thấy có chút hụt hẫn, không biết là bị gì nữa, chắc là do chưa ăn gì đó mà.Hắn vuốt tóc cô, nhìn cô dịu dàng hỏi.

    - Em về hồi nào, sao không báo cho oppa một tiếng.

    - Em mới về thôi à! – cô nũng nịu

    - Vậy sao không ở nhà nghỉ ngơi đi? Sao lại đi lung tung vậy hả con bé xấu xí kia. – hắn nói đùa, cậu không thể tin vào những gì mình đang nghe và đang thấy, hắn đang nói đùa ư.

    - Hứ! Em mà xấu thì không có ai đẹp hết à nha. – cô phụng phịu.

    - Ờ! À mà để anh giới thiệu với em. – nói đoạn hắn kéo cậu lên phía trước mặt cô gái. – Đây là Xin Luhan, nhân viên mới của công ti.

    - Oh! Nhân viên thôi mà sao lại đích thân tổng giàm đốc đây đưa đón tận tình nhỉ. – cô nói móc hắn.

    - Bạn anh từ Trung Quốc đến.

    - Em nhớ là chỉ có mỗi Kris thôi mà?

    - Mới quen thôi! Em lằng nhằn quá. – hắn cắt ngang. – Luhan, đây là Anriva, cô ấy mới từ Anh về.

    - Chào cô! – cậu mỉm cười sự.

    - Hi boy! How old are you! – cô mỉm cười chào lại.

    - 18, and you? – cậu hỏi ngược lại.

    - 18. Chúng ta có thể là bạn đó, không cần gọi tôi là Anriva. Cứ gọi là Yoonie là được.

    - Cô tên là Yoonie à? – cậu hôi thắc mắc vì từ “Nie” à từ thân mật mà.

    - Không! – cô cười nhẹ. – Tôi là Yoonhye, Nam Yoonhye. Tôi thích gọi thân mật hơn.

    - À à, vậy cô cứ gọi tôi là Hannie.

    - Thôi, hai người làm tốn thời gian quá. Yoonhye, em đi đâu chơi đi, trưa khoảng 12 giờ hãy quay lại, chúng ta sẽ đi ăn, ok!

    - Ok, see you late! I’m going shopping now! Goodbye guy! – cô để lại nụ hôn gió rồi đi thẳng ra ngoài cổng.

    - Còn cậu thì nhanh lên đi, hôm nay là ngày đầu mà đã muộn rồi.

    - Đâu phải lỗi của tôi.

    - Hừm, phiền phức, chờ tí, trong lúc cậu nói chuyện với Yoonhye, tôi đã gọi cho Yifan rồi. Cậu ta xuống ngay bây giờ nè. – vừa dứt lời thì một chàng trai cao to tóc vàng từ thang máy bước ra vẫy vẫy hắn.

    - Chào cậu! Sao giờ mới đến.

    - Đó là chuyện của tôi. – Sehun trả lời.

    - Ok! Oh! Mỹ nhân nào đây! Tai hwan mi! Đào ở đâu ra một iểu mĩ nhân vậy hả?

    - Nhiều chuyện! Từ bây giờ tôi giao cậu ấy cho cậu. Tôi sang RE.ts, cậu ta là thư kí cho cậu.

    - Ok đi đi! Tiễn vong!

    - Nè! Không được giở trò với cậu ta nghe chưa tên háo sắc.

    - Ok! Người yêu của tổng giám đốc mà! Sao tôi dám.

    - Tôi sẽ canh chừng cậu. Tôi đi, em ở lại cẩn thận. – nói rồi hắn bước đi để lại hai kẻ ngu ngơ.

    - Nỉ hào! Quò sứa Wu Yifan! – anh chào hỏi cậu (trans: chào em. Anh là Ngô Nhất Phàm)

    - Hảo! Quò sứa Xin Luhan! Bejing rén! – cậu chào lại bằng tiếng mẹ đẻ (trans: chào anh! Em là Xin Luhan! Người Bắc Kinh)

    - Ok! Đừng nói tiếng phổ nữa ko người ta tưởng nhầm hai đứa bị khùng. – anh đùa.

    - Oh! Dạ!

    - Em là gì của tên hắc ám đó vậy?

    - Bạn thông thương thôi ạ! – cậu bỗng đỏ mặt.

    - Thật không?

    - Thật ạ!

    - Ok! Anh là giám đốc bộ phận marketing. Từ này em sẽ là thư kí của anh. Em có trình độ đến đâu.

    - Em chưa học Đại học ạ! – cậu ngượng ngùng..

    - Hả! Vậy tại sao em lại được tên khùng đó tuyển hả? – Wufan há hốc.

    - Chuyện dài lắm ạ! Thôi em sẽ kể cho anh nghe sau!

    - Ok! Vậy đi lên lầu nào! Chúng ta nên bắt đầu công việc thôi. À em có thể gọi anh là Kris nha!

    - Nae! Vậy anh cứ gọi em là Hannie ạ!

    - Ok! Let’s go.

    End Chap 5 - part 1

    Thông báo:
    1. Chap này dành tem cho JaeAh như thường lệ *món quà sinh nhật muộn thứ 3 nhé J )

    2. Ở part này chủ yếu là thoại, nên mọi người đừng thắc mắc tại sao mình lại viết thoại quá nhiều. Và Eunmin sẽ viết 4 chap có nhiều lời thoại, để cho sinh động. và kể từ chap 10 thì văn viết nhiều hơn văn nói, bởi vì sống gió sẽ nổ ra từ đây.

    3. Từ nay au sẽ không có lịch post rõ rang, chừng nào xong thì post nhưng lâu nhất là 2 tuần lễ nha. Vì năm nay Eunmin lên lớp 9 nên việc học rất quan trọng nha, mong các bạn thông cảm cho tình hình hiện tại của Eunmim. Hiện thì Eun đã tìm được beta, nên có thể lịch post vẫn là tối chủ nhật nha.

    4. Hình tượng của Kris trong fic này là một boy mê girl, ko có KrisTao hau KrisHan,….. Vì nếu như để Kris theo cp trong EXO thì thật sự au không tìm được anh nào phù hợp cho vai đào hoa cả. Nên mọi người đừng thất vọng vì hình tượng của EXO – M leader nhé.

    Thân
    • Like Like x 10
  10. nh0k_99_lov3_db5k 360Kpop Member

    Message Count:
    85
    Likes Received:
    139
    Reputation:
    1,148
    Ratings Received:
    +8 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Tem dành cho bạn JaeAh rùi hả? Thế e lấy phong bì nhá :haha:

    Chap này ngắn wa' cơ, thật uổng công bao ngày hóng fic, đến khi nản k hóng nữa thy` au cho ra kai' part ngắn tẹo thế này...:uchiu:

    Kết nhất đoạn đầu, HunHan pink wa' ker, kon` bé Baek thy` cứ thik xun xoe tò mò chuyện ng` lớn, làm Han xí hổ kìa :$$$:

    Còn phần sau thỳ...
    Thỳ...
    Thỳ...
    .........

    :tuki: Sr au e đọc chùa nên chưa hiểu kĩ lắm, cơ mak` khi nào có tg sẽ lên com bù cho au sau. :hehe:

    Love au.

    P/s: mau mau ra part mới đi, đừng bắt e đợi nữa, e đã cao lắm rồi nếu mak` cổ dài ra thêm nữa thy` k bik thế nào :tuki2:
    • Like Like x 2

Share This Page