Tặng 200 voucher 3 tháng Tenlua.vn cho mem 360kpop
Victoria's Secret Fashion Show
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

Completed [MA] Đất lạnh [Long fic | HaeHyuk]

Discussion in 'High Ratings' started by Casslovejaejoong, Sep 14, 2012.

  1. Casslovejaejoong 360Kpop Member

    Message Count:
    348
    Likes Received:
    17,070
    Reputation:
    14,052
    Ratings Received:
    +232 / 126 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    - Author : Casslovejaejoong (Bòn đã quay lại với fic thứ 3 ^^)
    - Beta: ss Sữa :x
    - Pairing: HaeHyuk
    - Disclaimer : Các nhân vật trong fic không thuộc về tôi và tôi viết fic hoàn toàn với mục đích phi lợi nhuận.
    - Rating : MA
    - Category : General
    - Note: “Đất lạnh” là phần hai của truyện Tình yêu của lãnh chúa”. (Hy vọng bà con đọc lại fic này để cảm xúc có thể dào dạt hơn ^^)
    Tuy nhiên, đây là một fic hoàn toàn độc lập. Không nhất thiết phải đọc lại “Tình yêu của lãnh chúa” bạn mới hiểu được.

    Đất lạnh không hẳn là Đam mỹ, vì Bòn không đọc Đam mỹ và Bòn cũng không rành cổ trang, nên thật ra một số danh xưng của Bòn nó hơi bị nhầm lẫn :| Nhiều rd đã góp ý và Bòn đã sửa trong những Chap sau (ví dụ như lãnh cung và hậu cung), mong bà con bỏ qua lỗi lầm đó.

    Summary:
    Vùng đất này... quá hoang vu... quá hiu quạnh...
    Gió khuya... khắc khoải từng cơn... rít gào trong đêm buốt giá...
    Leng keng…
    Leng keng…
    Cậu lại đến... vì cậu biết, hắn đang lạnh… và hình như… cậu khóc…
    Trời tối quá, hắn không thấy… nhưng hắn nghe…
    Leng keng Leng kengLeng kengLeng keng
    Bước chân cậu dần xa…
    Hắn muốn níu kéo... nhưng không thể... nỗi nhớ thương... đã chôn vùi thân xác hắn…
    Leng keng…
    Âm thanh ấy… hắn chờ đợi hằng đêm…
    [​IMG]
    Thực hiện: Jindatranfanfic​

    ***
    Mục lục
    Chap 12: Buổi thiết triều sóng gió (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 13: Liều thuốc độc (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 14: Phơi thây trước cổng thành, mỹ nam hạ mình phục vụ
    Chap 17: Mưa đầu mùa
    Chap 18: Đường cùng (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 20: Tình yêu không hồi đáp (Phần 1 | Phần 2 | Phần 3)
    Chap 23: Trở về (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 25: Quyết lấy mạng Thái tử, nhưng không phải vì nợ nước
    Chap 26: Quyết không thừa nhận (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 27: Học trò không nghe lời (Phần 1 | Phần 2) --> Chap pink, extra
    Thực hiện: Jindatranfanfic​
    Chap 36: Người đến từ Bắc Hạ (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 37: Thái tử dại tình hay Ái phi khờ khạo (Phần 1 | Phần 2)
    Chap 38: Thuần chủng
    Chap 41: Hoa tình
    Chap 44: Nghiệt chủng
    Chap 45: Khẩn cầu một tình yêu (Phần 1 | Phần 2 | Phần 3)
    Chap 49: Dưới chân ngọn núi (End)
    --Extra-- : Extra 2 : La gia trang (Bòn đang viết ^^~)


    Thực hiện: ca_yeu_khi_haehuyk
    • Like Like x 133
    • Thanks Thanks x 60
    • Agree Agree x 4
  2. eunhae089 360Kpop Member

    Message Count:
    17
    Likes Received:
    143
    Reputation:
    1
    Ratings Received:
    +0 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    ~~ ĐẤT LẠNH ~~
    Câu chuyện mười năm trước
    (Diễn biến của fic "Tình yêu của Lãnh chúa")

    - Lee DongHae là lãnh chúa của Đông Hạ, lạnh lùng, tàn bạo, vô tâm và không hề có cảm xúc, nhưng ngài đã đem lòng yêu say đắm một kẻ nô tài…

    - EunHyuk là một tên hầu cận của ngài. Xinh xắn, quyến rũ, có chút lưu manh lại nói nhiều. Cậu là một người có tư tưởng cổ hủ, lạc hậu, tôn thờ truyền thống và niềm tin. Cuộc đời EunHyuk là một chuỗi ngày sống như kẻ ăn mày cho đến khi cậu được nhận vào tòa thành làm hầu cận cho lãnh chúa.

    - EunHyuk có một tình yêu say đắm với Choi SiWon – một tên lính gác cổng tầm thường. Sau khi nhận ra SiWon là gián điệp từ Hoàng gia Nguyên Hạ và có âm mưu muốn thôn tính Đông Hạ, EunHyuk đã rời bỏ SiWon và quay trở về bên cạnh DongHae. Nhưng tình yêu của SiWon dành cho cậu sẽ không bao giờ thay đổi.

    - Cuối fic, Nguyên Hạ đã dẫn binh xâm chiếm hết 3 vùng lãnh thổ của Đông Hạ và đang đưa quân tiến về tòa thành. Trận chiến sống còn này, Lee DongHae đích thân lãnh binh. Đêm trước ngày hành quân, DongHae đã hứa bằng mọi giá sẽ trở về với EunHyuk. EunHyuk cũng hứa với DongHae, nếu ngài không quay về, cậu sẽ chết theo ngài…

    Rồi mười năm sau đó…

    Trận chiến Nguyên – Đông đã hoàn toàn kết thúc.

    Chap 1: Cuộc đi săn định mệnh

    Mười năm… đủ để một vùng đồi trọc trở thành khu rừng rậm xanh rì màu lá. Khu rừng ấy chẳng cách tòa thành bao xa, và Thái tử của Nguyên Hạ - Choi DongHae rất thích đi săn ở đó.

    Thái tử mang tên DongHae – một cái tên hoàn toàn lấy từ tên của lãnh chúa Đông Hạ Lee DongHae. Nhưng hắn không họ Lee. Hắn mang dòng máu thuần khiết của dòng họ Choi – hoàng gia Nguyên Hạ.

    Thái tử Choi DongHae hiểu rõ nguồn gốc tên gọi của mình. Đó là một nỗi đau thương cho tuổi thơ của hắn. Nhưng hắn chưa bao giờ quan tâm điều đó. Phải, hắn chưa bao giờ để tâm đến chuyện đó. Vì hắn là một kẻ lãnh đạm với mọi tình cảm, hắn thờ ơ với cái gọi là oán hận, căm thù và cả tình yêu. Cho dù hắn hay cười và thích đùa giỡn.

    Hắn lên ngôi Thái tử từ năm mười tuổi, và hiện tại, hắn chỉ mới mười lăm tuổi thôi.

    DongHae có gương mặt thanh tú, mày rậm, mắt sâu, miệng rộng. Chiếc miệng ấy không bao giờ ngừng cười, nhưng đó là nụ cười của sự chết chóc, của sự khát máu.

    Ấn tượng đầu tiên về DongHae là người dễ gần gũi. Hắn hay trêu đùa và bắt chuyện vu vơ. Nhưng ẩn sâu bên trong mối quan hệ thân thiết đó, là cả một sự tính toán thiệt hơn. DongHae không bao giờ chấp nhận sự thiệt thòi và hắn luôn khéo léo để nhận phần lợi về mình. Có thể nói, DongHae sinh ra là để làm lãnh chúa! Hắn hội tụ đầy đủ tiêu chuẩn của một lãnh chúa: khôn ngoan và tàn bạo!

    Từ nhỏ DongHae đã thích săn bắn và võ thuật. Dù chỉ là một tên nhóc tì nhưng hắn được liệt vào hàng cao thủ của Nguyên Hạ. DongHae không những săn bắn súc vật, đôi khi hắn còn săn bắn cả người! Đó là một trong những sở thích đáng sợ của các bậc vương tôn. Và hắn lại cực kỳ đam mê thú vui man rợ đó. Hắn thích vờn đùa sự sống của người khác. Hắn thích giẫm đạp lên nỗi sợ của họ.

    Cứ mỗi cuối tuần, hắn sẽ đi săn. Và hôm nay, hắn săn người!

    Mười tên tù nhân đã được dẫn ra trước mặt DongHae. Chúng đều bị xích tay và chân. Hắn đi qua đi lại xem xét, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tên tù nhân cuối cùng.

    Tên tù nhân này có làn da trắng trẻo lại môi hồng. Trông thật sự rất xinh xắn. Y khoảng trên hai mươi nên y cao hơn DongHae một cái đầu. Khi nói chuyện, DongHae phải ngước mắt lên. Ánh nắng sáng mai làm cho đôi mắt hắn nheo nheo lại, trông như một bức tranh mỹ nam tuyệt vời.

    - Ngươi tên là gì? Vì sao bị bắt? – DongHae hỏi, giọng hắn có vẻ rất hưng phấn.

    - Bẩm… thái tử điện hạ… tôi tên Seo… phạm tội giết người… - Tên tù nhân run rẩy đáp.

    DongHae bật cười khanh khách. Hắn là một kẻ khát máu, vì vậy mà hắn cũng yêu thích những kẻ khát máu.

    - Ngươi đã giết ai? Giết mấy người? – Hắn cao giọng hỏi.

    - Bẩm… giết giết… vợ tôi…

    DongHae nghếch đôi chân mày lên, chờ đợi lý do.

    - Vì… vì… cô ta đã phản bội tôi…

    DongHae nhắm mắt lại, ra chiều thất vọng: - Người chỉ hạ sát một người và bị phán tử hình?

    Tên tù nhân run rẩy gật đầu. DongHae trầm ngâm rồi nhún vai thất vọng.

    - Nếu ngươi phạm tội hạ sát hơn chục mạng người thì có lẽ khi săn ngươi ta sẽ hưng phấn hơn…

    Nghe đến đó tên tù nhân hồn bay phách lạc, y khuỵu chân xuống, đứng không vững.

    DongHae giương bàn tay nhỏ bé trẻ thơ của hắn mân mê lấy gương mặt y, nở nụ cười tươi tắn nhuộm màu chết chóc.

    - Nhưng cái gương mặt này đã bù lại sự hưng phấn cho ta, ta thích những người da trắng môi đỏ…

    Rồi DongHae quất mạnh ngọn roi trên tay xuống đất, chỉ thẳng vào mặt y.

    - Là ta ưu tiên cho ngươi đó nhé, ta sẽ cởi xiềng xích trên người ngươi để ngươi chạy được nhanh hơn. – Hắn lại quất mạnh một roi xuống đất nữa – Sau tiếng roi này các ngươi có ba khắc để chạy, tên nào thoát khỏi mũi tên của ta coi như các ngươi được ân xá tội tử hình – Rồi hắn bật ra trận cười giòn giã – Nhưng trước nay chưa có ai thoát được cả!

    Mười tên tù nhân sợ hãi tột độ, chúng cứ run lên bần bật. DongHae liền nhướng đôi mày ngạc nhiên.

    - Sao các ngươi không chạy đi? Phí phạm thời gian như thế à?

    Sau câu hỏi của hắn, mười tên ấy ba chân bốn cẳng mà chạy, chân nọ xọ chân kia, té lên té xuống vì sợ hãi. Chúng túa ra bốn phương tám hướng. DongHae khoanh tay đứng nhìn. Trên miệng nở một nụ cười thích thú. Vùng đất này không hề có rào chắn, chỉ cần chạy thật xa là chúng có thể đến được thôn làng. Nếu có rào chắn thì còn gì là vui thú nữa, phải có cảm giác con mồi có thể tẩu thoát bất cứ lúc nào, thì trò chơi mới thêm phần thú vị.

    DongHae chờ đợi ba khắc trôi qua, trong thời gian đó hắn đã ghi nhớ rất rõ hướng đi của từng người và khả năng nhanh nhạy của họ. DongHae có óc quan sát tốt và cả cái trí nhớ tuyệt vời.

    Chưa tròn mười lăm tuổi nên dáng người hắn rất nhỏ nhắn, lại có gương mặt trẻ thơ. Nhưng sự tàn bạo và toan tính của hắn vượt mức thượng thừa. Môi trường khắc nghiệt của hoàng cung đã dạy hắn thích nghi như thế.

    Một tên thị vệ gõ nhẹ vào chiếc cheng báo hiệu ba khắc đã trôi qua. DongHae bay vèo lên lưng ngựa, mục tiêu là những kẻ chạy nhanh trước, sau đó quay lại tàn sát bọn rùa bò sau.

    Tài năng cưỡi ngựa lẫn thiện xạ của DongHae cũng trên tầm cao thủ. Người Nguyên Hạ đã quen sống trên đồng cỏ. DongHae cứ thế phi thẳng vào trong rừng.

    DongHae không giết họ, giết thì quá dễ. Bắn vào chân mới khó. Tên nào trúng tên, sẽ nằm vật ra. Nếu chúng còn có khả năng chạy, thì DongHae càng thích thú hơn.

    DongHae cứ phóng ngựa như lao về phía trước, hắn chưa bao giờ đi chệnh hướng. Trong tíc tắc, chín tên đã nằm la liệt. Bọn chúng rên rỉ trong đau đớn. Mũi tên đã cắm vào da thịt thì rất khó rút ra. Chúng sẽ được bọn thị vệ mang lại vào trại giam và chờ ngày hành quyết. Coi như cơ hội được ân xá đã không còn. Chúng phải làm trò vui thú tàn độc cho thái tử để đổi lấy một cơ hội sống sót mỏng manh.

    DongHae chán nản vì bọn tù nhân hôm nay chạy quá chậm, khả năng ẩn nấp lại yếu kém. Hắn cho ngựa hướng thẳng về phía Nam để tìm kiếm tên thứ mười, cũng chính là tên hắn đã tháo xiềng xích. DongHae cố tình săn tên này sau cùng vì hắn rất có hứng thú với y.

    Càng vào sâu khu rừng càng rậm. DongHae cho ngựa bước từ từ, hắn tập trung quan sát xung quanh. Hiện hắn không còn cười nữa, tên này là người hắn mất nhiều thời gian tìm kiếm nhất từ trước tới nay. Khổ nỗi hắn có một gương mặt tươi tắn, không cười mà nhìn vẫn cứ như đang cười.

    DongHae vắt cung ra sau vai, rút nhanh ngọn roi quấn ngang thắt lưng. Hắn quyết định không hạ tiễn y, hắn sẽ đánh chết y! Càng hưng phấn thì sự tàn bạo càng tăng tột độ.

    Một tiếng động nhỏ phát ra từ bụi cây bên phải, DongHae nhếch mép hài lòng. Hắn quất mạnh roi xuống đất, sự run rẩy kia càng rõ ràng hơn. DongHae cho ngựa từ từ tiếng lại phía đó.

    “Chát”

    Một vệt cỏ bị DongHae đánh tung, tên tù nhân với gương mặt xinh xắn đã hiện ra trước mặt hắn. DongHae bật cười khoái trá.

    - Ta vẫn nghĩ ngươi sẽ là kẻ đầu tiên trốn thoát được cơ. Thật đáng thất vọng!

    Rồi hắn nhảy xuống ngựa, vừa tiến lại gần tên tù nhân vừa quất roi chan chát xuống đất đe dọa. Từng tiếng roi vang lên làm tên tù nhân lùi ra xa, mặt y cắt không còn giọt máu, toàn thân bủn rủn trong sợ sệt.

    - Xin tha… tha mạng… xin… thái tử… tha mạng… - Y lạy lục van xin.

    DongHae trước nay hoàn toàn miễn nhiễm với lời van xin. Hắn không ghét chúng, nhưng cũng chả thích chúng. Mỗi khi con mồi van xin hắn thế này, hắn chẳng có chút cảm giác gì cả.

    Một hình ảnh thật trái ngược. Tên tù nhân to cao đang cuộn tròn trong sợ hãi, còn cậu bé trẻ nít lại oai vệ mà từng bước lại gần.

    Hôm nay DongHae muốn biết hình ảnh một người bị đánh chết sẽ như thế nào.

    Ngọn roi đã giơ lên, chỉ chực chờ giáng xuống.

    Và hắn đã quất roi xuống. Tiếng roi xé gió phát ra âm thanh vùn vụt.

    “Phật”

    Ngọn roi của DongHae đột nhiên bị giữ chặt trong bàn tay nhỏ bé của một người vừa xuất hiện thình lình. DongHae như không tin vào mắt mình nữa. Hắn là cao thủ, võ công xuất chúng, không ai có thể dễ dàng đón đỡ ngọn roi của hắn, huống chi là chụp gọn nó như thế này.

    DongHae tròn mắt nhìn tên lạ mặt. Ánh mắt hắn trân trân trước gương mặt đang đối diện mình. Thằng nhóc ấy chỉ là một đứa trẻ, khoảng độ chín - mười tuổi thôi. Nó mặc đồ thô sơ ôm sát vào người, để lộ đôi chân thon dài quyến rũ. Nước da nó trắng như tuyết, trắng đến xanh xao, chiếc mũi cao đến hoàn hảo và đôi môi đỏ đang bặm lại vì dùng sức giữ ngọn roi.

    DongHae cảm thấy ganh tỵ với nét đẹp đầy ma mị của nó và hoàn toàn bị thu hút bởi nét đẹp đó. Nhưng đó không phải là nét đẹp của sự bình yên, đôi mắt một mí to tròn kia đang long lên một sự tàn độc với ánh nhìn băng giá. Có vẻ như thằng nhóc này còn khát máu hơn cả DongHae.

    - Người này để ta giết! – Nó nói nhanh và nhỏ nhưng DongHae có thể nhận biết đó là một giọng nói thánh thót và rất ngọt ngào .

    - Ngươi nghĩ có thể cướp hắn từ tay ta sao? – DongHae mỉm cười đáp, hắn thật sự đang rất hưng phấn vì sự gặp gỡ ly kỳ này.

    Gương mặt kia vẫn băng giá không hề có cảm xúc. Một đứa trẻ 9-10 tuổi lại có thể lạnh lùng đến thế sao?

    DongHae rút mạnh ngọn roi ra khỏi tay nó. Nhanh như chớp nó hất nhẹ bàn chân phải, một cây tiểu đao nhỏ từ chân nó bay ra, nằm gọn trong bàn tay trái. Cây tiểu đao đó, đang hướng đến cổ họng của tên tù nhân kia. DongHae vội vàng quất roi về phía thằng nhóc để ngăn cản. Nó lách người thật nhanh tránh né, một dòng máu đỏ lập tức phun ra. Tên tù nhân chết ngay tại chỗ.

    DongHae đứng lặng người. Hắn đã bại trận. Hắn thua trước một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch. Trận chiến kết thúc nhanh chóng chứng minh thực lực hai bên quá chênh lệch. DongHae chết trân mà nhìn thằng nhóc rút cây đao từ thắt lưng ra, một nhát chặt lìa cái đầu tên tù nhân. Bàn tay nhỏ bé của nó thoăt thoắt gói cái đầu lại trong lớp vải. DongHae không tin vào mắt mình. Thằng nhóc này quá lạnh lùng và tàn nhẫn. Nó chỉ mới 9-10 tuổi mà thôi.

    - Hắn sẽ bị xử tử hình, vì sao ngươi còn muốn giết hắn? – DongHae hỏi khi thằng nhóc dợm bước đi.

    - Cái đầu này đáng giá ba ngàn lượng! – Thằng nhóc đáp gọn rồi biến mất.

    DongHae vẫn đứng ngây ra đó. Lòng tự tôn của một thái tử vừa bị chà đạp. Bị chà đạp bởi một thằng nhóc con!

    Thứ nhất, DongHae đánh không lại nó. Thứ hai, nó không hề coi DongHae là một bậc vương tôn. Thứ ba, là cái mà DongHae tự nguyền rủa chính bản thân mình, hắn đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi nhan sắc và sự lạnh lùng đó.

    Một cuộc gặp gỡ bất ngờ mà DongHae không bao giờ quên, cho đến ngày hắn trưởng thành và chuẩn bị đăng ngôi lãnh chúa…

    Và bảy năm nữa trôi qua, Donghae vẫn không thể quên sự thất bại cay đắng ấy…

    ******
    Vậy là đã mười bảy năm kể từ ngày Nguyên Hạ dẫn binh tiến vào tòa thành Đông Hạ.

    Từ đó, mảnh đất mang tên Đông Hạ đã hoàn toàn bị xóa bỏ trong bản đồ của hiệp ước hòa bình Bắc-Nguyên-Đông. Thay vào đó, hiệp ước hòa bình đôi bên Bắc-Nguyên chính thức được ký kết từ ngày Đông Hạ hoàn toàn thuộc quyền cai trị của Nguyên Hạ.

    Choi SiWon – giờ không còn là một tên gián điệp được đặc phái từ Hoàng gia Nguyên Hạ, người đã khởi binh một lần nữa sau trận chiến Nguyên-Đông. Cuộc nội chiến ngắn ngủi trong vòng ba tháng đã giúp Choi SiWon nắm toàn quyền Nguyên Hạ.

    Hiện giờ, vùng đất rộng lớn này đang dưới quyền cai trị của lãnh chúa Choi SiWon. Tuy mười bảy năm có thể làm thay đổi mọi thứ, nhưng nó không thể giết chết một tình yêu.

    Choi Siwon hiện giờ đầu đã mang hai màu tóc. Nhưng mười mấy năm qua, người vẫn không ngừng tìm kiếm. Người nhung nhớ da diết hình ảnh chàng trai với nụ cười rạng rỡ, cứ mỗi canh ba lại mang thức ăn cho người. Mặc dù người không thể nuốt trôi những gì cậu nấu, nhưng người cảm nhận được vị ngọt từ tình yêu của cậu.

    Chàng trai ấy… mang tên EunHyuk.

    Từ gian phòng cao nhất của tòa thành, Choi SiWon lặng người nhìn ra những vùng thảo nguyên xanh bát ngát. Để có được mảnh đất này, địa vị này, người đã bỏ lại tình yêu của mình và chôn vùi nó trong biển máu.

    “EunHyuk… hiện giờ em ở đâu? Em còn sống hay đã chết?”

    SiWon lẩm bẩm lập lại câu hỏi mà người đã hỏi trong suốt mười bảy năm qua.

    Siwon không thể quên giọng nói lảnh lót ấy, không thể quên dáng người nhỏ nhắn ấy, không thể quên cái hoài bão nhảm nhí ấy… Tất cả nỗi nhớ đó đã gặm nhấm tâm hồn của người.

    Chính vì vậy, hiện giờ người đang rất yếu.

    Người không thể sống khi xa rời những thang thuốc an thần, vị lãnh chúa đã gần như kiệt sức. Người chỉ mong có thể gặp lại cậu một lần, một lần trước khi người nhắm mắt, nhưng đó có lẽ chỉ là ước mơ viển vong.

    Lee DongHae đã chết, thì cậu cũng sẽ chết!

    Tình yêu của cậu là mãi mãi sống chết với người mình yêu. SiWon mỉm cười cay đắng. Phải, EunHyuk đã từng muốn được sống chết với người. Nhưng, đó chỉ là quá khứ.

    Xa xa trên vùng thảo nguyên phía nam, SiWon nhìn thấy một tốp người ngựa đang săn bắn. Đó là quân lính của Choi DongHae – người cháu họ của người.

    DongHae giờ không còn là thằng nhóc mười lăm tuổi đầu lí la lí lắc, khi nói chuyện với thuộc hạ phải ngước đầu lên. Dáng hắn giờ cao lớn, bờ vai vạm vỡ, gương mặt sắc cạnh toát lên một vẻ đẹp uy nghi và quyền quý. Tuy nhiên, nụ cười của hắn không bao giờ thay đổi. Và thú vui săn người cũng chẳng hề mai mọt đi.

    SiWon lại mỉm cười chua xót. Vì sao thằng bé lại mang tên DongHae? Đây chẳng phải là một chuyện trêu ngươi người hay sao? Khi chính tay người cướp mất ngôi vị của lãnh chúa Lee DongHae, giờ thì cũng chính tay người sẽ trao vương miệng lãnh chúa cho một người cũng tên DongHae?

    SiWon lên cầm quyền được mười bảy năm nhưng người hoàn toàn không lập gia thất. Chỉ đơn giản vì người không thể quên được hình bóng kia. Lúc ấy Choi DongHae chỉ mới mười tuổi, nhưng cậu là giọt máu duy nhất của dòng họ Choi, là con trai của anh trai người. Vì vậy, SiWon quyết định phong cho DongHae vương vị thái tử, hắn sẽ thay người cai quản vùng lãnh thổ này.

    Đội quân của DongHae đã về đến cổng thành. Hôm nay lại là một ngày đi săn nhạt nhẽo. Kể từ khi bại trận dưới tay thằng nhóc ấy, DongHae chẳng có được buổi đi săn nào vui trọn vẹn. Thằng nhóc ấy đã trở thành một con mồi hấp dẫn của hắn, và hắn đã săn cậu bảy năm rồi.

    Nhưng hiện tại DongHae không có nhiều thời gian để đi săn nữa. Lãnh chúa Choi SiWon sức khỏe ngày một yếu, DongHae đã thay ông nhiếp chính từ lâu. Chỉ vì ông còn sống đó, trái tim còn đập đó, DongHae không thể đăng cai ngôi vị lãnh chúa. Ít nhất thì trong trái tim hời hợt của hắn vẫn còn lưu luyến chút tình máu mủ chú cháu.

    Donghae chán nản vứt hết cung tên xuống đất. Hắn tiến nhanh về phía Tây, nơi có vài người đang chờ hắn.

    **************************
    Hôm nay, một cuộc họp bí mật được diễn ra tại thư phòng của lãnh chúa Choi SiWon.

    SiWon dáng người già yếu, người ho lên sù sụ, cố gắng để ngồi vững trên chiếc ghế vàng nguy nga. Tâm hồn ông đã bị ăn mòn quá nhiều bởi sự thương nhớ. Ông cố gắng giữ lại sức lực tàn chỉ mong một ngày được nhìn thấy người ấy một lần nữa. Dẫu ông biết, có thể người ấy đã chết ngay cái ngày Lee DongHae ngã xuống.

    Ngồi phía dưới SiWon một bậc bên mé phải, vị thái tử với nụ cười mỉm sáng rạng ngời đang tựa lưng vào ghế, ngón tay bàn tay này mân mê ngón tay bàn tay kia. Thái tử không chú ý đến cuộc họp cho lắm.

    - Như vậy là Tae đại nhân muốn tố cáo Jang tể tướng ăn gian hối lộ ư? – Giọng SiWon yếu ớt hỏi lại lần nữa.

    Tae đại nhân đang quỳ giữa thư phòng. Phía sau ông là Choi thân vương và Park tướng quân. Cuộc họp kín này không có mặt Jang tể tướng, đó là điều hiển nhiên.

    - Thần đã có đầy đủ chứng cớ, xin dâng lên chúa công xem xét ạ! – Tae đại nhân đáp.

    SiWon liếc qua đống giấy tờ mà khi nãy Tae đại nhân vừa trình. Ông khẽ gật đầu rồi xua tay lệnh cho Tae đại nhân lui ra.

    - Về chuyện này, các ngươi thấy thế nào? – SiWon cất giọng hỏi những người còn lại sau khi Tae đại nhân rời gót.

    Choi thân vương và Park tướng quân lặng lẽ nhìn nhau. Jang tể tướng là người rất quyền lực, mệnh lệnh của ông chỉ đứng sau lãnh chúa. Hôm nay Tae đại nhân ngang nhiên tố cáo tội danh của ông, cả hai lưỡng lự không biết nên ủng hộ Jang tể tướng hay thừa dịp này mà hạ bệ ông ta.

    Thấy hai tên thuộc hạ chần chừ không quyết đoán, SiWon quay sang hỏi DongHae.

    - Vậy ý kiến của Thái tử thì sao?

    DongHae nhướng đôi chân mày lên, bàn tay thôi tinh nghịch. Đến bây giờ hắn mới chú tâm vào nội dung của buổi họp. Nụ cười của DongHae rộng hơn một chút.

    - Không phải mọi chuyện quá rõ ràng sao thưa hoàng thúc?

    Cả ba người đều hướng ánh mắt tò mò về phía DongHae, hắn bật cười.

    - Jang tể tướng là một con cáo già, việc lão ta bòn rút tiền công là chuyện hiển niên khó tránh khỏi. Nhưng với tội danh này so với công lao lập quốc của lão ta thì không thể thấm vào đâu. Lần này là Tae đại nhân đánh một ván bài không tương xứng rồi.

    - Vậy theo con thì cứ cho qua chuyện này và tiếp tục xử nhũng với Jang tể tướng? – SiWon hỏi.

    DongHae vẫn giữ tư thế ngồi tựa lưng vào ghế rất khoan thai, gương mặt có đôi chút khinh khỉnh, lúc nào hắn cũng tươi vui như thế.

    - Bây giờ hoàng thúc muốn triệt hạ ông ta không phải dễ đâu. Trừ phi… - DongHae chợt mỉm cười gian trá – Trừ phi chính ông ta chột dạ mà ra tay giết Tae đại nhân bịt miệng. Tae đại nhân cũng có công trong trận chiến Nguyên-Đông. Truất phế một tể tướng với tội danh sát hại công thần không phải thuyết phục hơn cái tội bòn rút của công sao?

    Choi thân vương ngập ngừng.

    - Vậy… vậy… không lẽ chúng ta tung tin này ra để Jang tể tướng hạ sát Tae đại nhân?

    DongHae lại nhướng đôi mày lên nhìn Choi thân vương một cách ngạc nhiên, như thể vì sao ông ta lại đặt câu hỏi đó, không phải hắn đã nói rất rõ ràng sao?

    - Nhưng buộc phải hy sinh Tae đại nhân thì có hơi… - SiWon thở dài, ông không nở để một công thần phải chết oan.

    DongHae lại cúi xuống mân mê đôi bàn tay. Hắn không chú ý nhiều đến vần đề này. Ý kiến của hắn chỉ có một, phê chuẩn hay không thì tùy vào lãnh chúa. Thế lực Jang tể tướng ngày càng lớn, nếu không triệt hạ ông ta thì khả năng nội chiến tại Nguyên Hạ là rất cao. Dĩ nhiên khi có nhiều quyền hạn thì ông ta sẽ mơ mộng đến ngôi vị lãnh chúa. Nếu muốn bảo vệ hoàng gia, thì SiWon phải có sự quyết định sáng suốt.

    Tuy DongHae sinh ra trong gia đình Hoàng tộc của Nguyên Hạ, nhưng gia đình họ Choi không có nhiều quyền lực lắm. Vì thế Choi SiWon mới bị bắt đi làm gián điệp tại Đông Hạ, một công việc hết sức nguy hiểm. Cho nên ngay từ nhỏ, DongHae chỉ biết mình là một công tử có chút quyền hành, hắn không hề nghĩ là đến một ngày, ngôi vị lãnh chúa lại rơi vào tay hắn. DongHae là một người để thuận theo tự nhiên nên hắn không mặn mà chức danh lãnh chúa mấy. SiWon kêu gọi, thì hắn cứ thế mà làm theo thôi. Vốn dĩ hắn chỉ là cháu họ, chẳng phải đúng thuần máu mủ ruột rà của SiWon.

    SiWon thở dài, cuối cùng ông cũng đưa ra quyết định.

    - Choi thân vương… ông hãy bí mật tung tin này ra cho Jang tể tướng biết.

    DongHae nở một nụ cười đắc ý. Hắn biết đó là cách duy nhất để danh chính ngôn thuận truất phế Jang tể tướng.

    *************
    Đêm.

    Ánh trăng tròn vo soi sáng từng ngóc ngách của con đường nhỏ hẹp. Trăng sáng là sự bất lợi đối với những kẻ làm sát thủ. Nhưng với tên sát thủ này, ngày hay đêm chẳng phải vấn đề quan trọng.

    Vẫn dáng người nhỏ nhắn, vẫn đôi chân thon dài quyến rũ, vẫn làn da trắng mịn đến hoàn hảo. Bảy năm chỉ là khoảng thời gian để thằng nhóc ngày xưa tôi rèn thêm võ thuật, còn trái tim lạnh lùng và khát máu kia vẫn không bao giờ thay đổi. Mười bảy tuổi, độ tuổi mà người ta phát huy sức mạnh tuổi trẻ triệt để nhất. Cũng là độ tuổi mà tên sát thủ nghĩ rằng mình nên thực hiện những gì trong đầu đã toan tính.

    Con đường chẳng còn một ánh sáng nào của những ngọn đèn trong nhà. Tất cả đã chìm vào giấc ngủ. Chàng trai ấy cứ ngang nhiên mà bước chân thoăn thoắt trên nóc nhà. Màn đêm yên tĩnh, và hắn cũng yên tĩnh. Dù chân bước nhanh nhưng tuyệt đối không gây ra một tiếng động nào.

    Hắn dừng chân trên đỉnh của căn nhà to nhất con hẻm này. Đây là phủ của Tae đại nhân.

    Căn nhà còn sáng đèn, chứng tỏ chủ nhân vẫn còn thức. Không một chút do dự, hắn nhảy từ trên nóc nhà xuống, đứng đối diện với cánh cửa ra vào. Bóng của hắn hằn lên cánh cửa, Tae đại nhân như đã có chuẩn bị trước, y rút kiếm bay ra khỏi căn nhà ngay lập tức.

    Ánh kiếm chĩa thẳng vào trái tim của hắn. Vẫn giữ chặt cây đao nhỏ trong bàn tay trái, hắn vội lách người, nhắm vào cổ họng của Tae đại nhân. Tae đại nhân không thể ngờ trên đời lại có người nhanh đến thế, ông chỉ kịp tròn mắt mà nhìn vào phần gương mặt không bị lớp vải đen che phủ. Ông thấy rõ cổ họng đang ngập máu của mình trong con mắt một mí to tròn nhưng lạnh lùng đến buốt giá ấy.

    Tae đại nhân đổ ầm xuống trước sân nhà. Mặc dù đã có chuẩn bị trước nhưng sự việc diễn ra quá nhanh. Hơn chục tên thị vệ của Tae phủ xông vào, chúng chỉ thấy cái xác không hồn của Tae đại nhân, bên cạnh ông là một chàng trai nhỏ nhắn toàn thân vận y phục đen, đang giơ cao ngọn đao chực chờ lấy đầu ông.

    - Thích khách to gan! Dám ám sát Tae đại nhân! Mau bắt hắn lại. – Tên cầm đầu trong đám thị vệ quát lớn. Lập tức bọn chúng vây lấy hắn, ép hắn vào trung tâm của vòng tròn.

    Tên sát thủ đảo ánh mắt sắc lạnh kia một lượt qua từng tên thị vệ, cất giọng nói.

    - Ta đã làm xong nhiệm vụ, ta không muốn giết người nữa. Các ngươi đi đi!

    Bọn thị vệ trân người, hắn là sát thủ, hắn là kẻ máu lạnh, nhưng giọng nói của hắn lại rất ngọt ngào, cứ như rót mật vào tai đối phương. Nghe hắn nói, cơ hồ như nghe hát, nó cứ du dương đến kỳ lạ.

    Một phút bàng hoàng thoáng qua, tên thủ lĩnh thị vệ bừng tỉnh, quát:

    - Đừng nói nhiều, bắt sống hắn cho ta!

    Tất cả bọn thị vệ đồng loạt xông lên. Hắn không muốn giết người, nhưng khi đã ra tay, hắn sẽ không dừng lại được. Hắn giơ cao ngọn đao, thân người di chuyển nhanh nhẹn, cứ thoắt ẩn thoắt hiện. Từng dòng máu đỏ của bọn thị vệ liên tục phụt ra theo sự di chuyển của hắn. Trong tích tắc, bộ trang phục đen của hắn nhuốm đầy máu đỏ. Xác người la liệt khắp sân. Màn đêm yên tĩnh lại chìm vào yên tĩnh.

    Tên thủ lĩnh của bọn thị vệ run lên bần bật khi hắn từ từ tiến tới, y bủn rủn chân tay, quỳ mọp xuống chân hắn:

    - Xin tha mạng… xin tha mạng… tôi chỉ là làm việc theo lệnh thôi… Tae đại nhân đã chết… xin tha mạng cho tôi...

    Hắn dừng bước. Ánh mắt sắc lạnh kia không một chút biểu cảm nào, nhưng hắn coi khinh sự hèn nhát. Giọng nói ngọt ngào của hắn lại vang lên.

    - Ngươi là người Đông Hạ hay Nguyên Hạ?

    Tên thị vệ thoáng chút ngạc nhiên, việc là người nước nào sẽ ảnh hưởng đến mạng sống của y. Y phải trả lời sao đây? Đông Hạ đã sụp đổ gần hai mươi năm, nhưng bọn phản loạn vẫn rải rác khắp mọi nơi. Hắn là sát thủ, chắc chắn cũng thuộc bọn khảo cấu như thế. Tên thị vệ mạnh miệng nói lớn:

    - Tôi là người Đông Hạ!

    Quả nhiên sau câu trả lời của y, ngọn đao kia đã từ từ hạ xuống, giọng nói du dương lại cất lên.

    - Là người Đông Hạ sao ngươi cam tâm làm tay sai cho giặc?

    - Tôi… tôi… - Tên thị vệ lúng túng.

    - Ngươi có biết Đông Hạ sụp đổ chính vì bọn phản thần như ngươi không? – Hắn hỏi, rồi lại giơ ngọn đao lên – Nếu ngươi là người Nguyên Hạ ta đã để cho ngươi sống!

    Câu nói hắn vừa dứt, tên thị vệ lập tức ngã gục xuống, máu từ cổ y trào ra.

    Tên thích khách một đêm giết mười mấy mạng người, gương mặt hắn vẫn chẳng chút biển đổi. Đối với hắn, mạng người là cỏ rác, và sinh mạng của hắn cũng là cỏ rác. Hắn quay lưng, chặt đầu Tae đại nhân rồi lại nhanh chóng nhảy lên nóc nhà.

    Bàn chân hắn lại thoăn thoắt di chuyển đến con hẻm tiếp theo. Hắn băng qua hai đoạn đường lớn và dừng lại trước tấm bảng hiệu thật to – “Phủ tể tướng”.

    Hết Chap 1
    Xin đón chờ Chap 2: Cuộc hội ngộ sau bảy năm
    Xin dành tặng cho ss Sữa yêu quý của Bòn. Người đã giúp Bòn beta fic “Lee gia & địa chủ họ Eun” và “Đất lạnh”. (Dù không thường xuyên lắm ^^)
    • Like Like x 66
    • Agree Agree x 3
  3. superjunior_roinuj 360Kpop Member

    Message Count:
    3,090
    Likes Received:
    15,099
    Reputation:
    1,010
    Ratings Received:
    +0 / 32 / -0
    Awarded Medals (1):
     
    Truyện hay lắm bạn bòn ah, mình đã đọc chùa Tình yêu của Lãn thú vị, h chúa của bạn. sorry nha, nên khi mới đọc fic này là comt liền nè. Dù biết kết thúc là Lee Dong Hae chết, buồn wa, vậy là Eunhyuk cũng chết rồi. nhưng được bắt đầu bởi 1 câu chuyện khác, thật thú vị
    Tính cách của Hae và Huyk đều mạnh mẽ hết, ko biết 2 người này khi gặp nhau sẽ thu hút nhau bằng cách nào đây ta...tò mò quá
    Mà bòn ơi, còn lee gia và địa chủ họ eun thì chừng nào kết vậy, mình hóng lắm đó, cực kỳ thích tính cách của eunhyuk trong truyện đó, vừa nhu mì vừa mạnh mẽ đó:uni:
    • Like Like x 11
    • Agree Agree x 1
  4. pekun1810 360Kpop Member

    Message Count:
    1,558
    Likes Received:
    5,552
    Reputation:
    4,313
    Ratings Received:
    +38 / 30 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    fic này làm mình hơi bất ngờ đó lúc đầu tưởng phần 2 thì vẫn còn Lee Dong Hae và Eun Hyuk ai ngờ đã mất rồi sao buồn dễ sợ luôn :rbumy:
    mà Hae Hyuk mới này cũng dữ dằn quá nhỉ 2 người ác y chang nhau luôn ấy mới vô đã đụng độ nhau đùng đùng ầm ầm rồi không biết sau này sẽ còn tới mức nào nữa... với lại phần 2 này lại là long fic nên chắc sẽ gây cấn dài dài đây *mong chờ mong chờ* héhé!!!!
    mà phần 2 này không biết có còn mấy vụ cưỡng bức người như phần 1 không nhể ? mình hơi bị ghiền mấy vụ đó à !:fangirl2:
    nói chung là fic này thú vị lắm á nhanh nhanh ra chap nhen Bòn.....
    • Like Like x 7
  5. Sieunhanpanda 360Kpop Member

    Message Count:
    113
    Likes Received:
    140
    Reputation:
    184
    Ratings Received:
    +0 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Hà hà hà, Bòn của ss, cúi cùng thì cưng cũng đã trở lại hoành tráng rồi nhá. :huyendc:
    Cốt truyện này nặng lòng quá a, một đứa thiếu niên mà đi săn người thì chắc còn tan bạo hơn là Lee Donghae thích chơi trò tra tấn nữa, sống như vậy thì làm sao mà hạnh phúc đây? :lose: Mới gặp là chết mê chết mệt. Ta nghĩ cảm xúc tùm lùm khi nhìn người ta, ta coi ngươi chết như thế nào dưới tay con của "trai tài, trai đẹp" của Đông hạ.
    p/s: Bòn tiến lên, nhưng mà đừng có ra chap ồ ạt như đợt trước, đọc ko kịp, tiêu hoá cũng không kịp lun. hờ hờ. Saranghae~~*vòng tay hình trái tim*
    • Like Like x 6
  6. Yuuhin 360Kpop Member

    Message Count:
    24
    Likes Received:
    21
    Reputation:
    16
    Ratings Received:
    +0 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    ôi Bòn ss comt cho em đây. Dạo này vô năm học nhiều bài quá ss cũng chẳng comt dc chap mới của e bên fic "Lee gia và địa chủ họ Eun". Sr em nhìu nhak. (Vậy mà e vẫn thông báo chap mới cho ss, thanks e nhìu) Ss cứ tưởng hoàn "Lee gia" thì em mới ra "TYCLC" phần II chứ. Ai ngờ giờ đã ra rồi. Chap 1 ấn tượng quá đi. Level độc ác của anh Hae ngày càng tăng cao. Mà nói vậy cũng không đúng lắm nhỉ, chỉ là trùng tên thôi. Theo ss đoán thì người sát thủ 17 tuổi là con trai của DongHae và EunHyuk trong phần I, giờ đang mong muốn trả thù Nguyên Hạ có phải không? Mới đầu đã thấy phần nào một tình yêu mang nhiều thù hận, nước mắt rồi. 2 con người này mà gặp gỡ rồi yêu nhau thì bao nhiêu bi kịch chứ. Thôi mới chap đầu a~ cũng không biết gì nhiều, mong em mau ra chap mới và càng ngày viết càng hay nha. Fighting. *ngồi chờ chap mới Lee gia như em nói =]]]*
    • Like Like x 4
  7. lee hana 360Kpop Member

    Message Count:
    2,358
    Likes Received:
    11,403
    Reputation:
    986
    Ratings Received:
    +0 / 42 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    chap đầu tiên mình đọc có phần không được hiểu lắm no hơi bị rối 1 chút ( *suy nghĩ * hay tại mình hơi chậm hiểu nhỉ ) .nhưng mới chap 1 mà thấy kịch tính ghê quá ,câu won nói nghe cũng hay quá nhỉ ,won là người đánh vào nước đông hạ của Lee donghae vậy mà bây giờ won lại sắp trao ngôi vị cho cháu mình cũng Donghae :confused: . mà cái người giết ông Tae tể tướng có khi nào là con của haehyuk không nhỉ ( không biết hae có còn sống trong trận chiến không nữa ) vì sát thủ đó là người Đông hạ mà . =,= thôi không suy nghĩ nữa chờ chap mới của au là biết liền chứ gì ,au fighting
    • Like Like x 3
  8. jungbi_luvpooh 360Kpop Member

    Message Count:
    55
    Likes Received:
    24
    Reputation:
    23
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Nghe cái tựa là e biết sẽ là một câu chuyện buồn rồi,đúng thể loại e thích :x
    có vẻ Choi Dong Hae ở phần hai này có tính cách ko khác phần 1 là mấy,vẫn lạnh lùng,tàn bạo nhưng điều khác biệt là nụ cười luôn thường trực trên môi.e nghĩ cậu bé hớt tay trên của Hae là Hyuk đúng ko?ấn tượng đầu tiên của hai ng về nhau vẫn ko tốt.e ko bik cái bi kịch trc có lặp lại hay ko nữa ?mong au sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa nha.Cho hai bợn trẻ đc hưởng hạnh phúc đích thực
    chờ chap mới của au
    • Like Like x 3
  9. summer ♥ Sữa ♥

    Message Count:
    683
    Likes Received:
    2,964
    Reputation:
    1,996
    Ratings Received:
    +4 / 8 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chào Bòn, lần đầu tiên ss comt cho fic của em. Hai fic kia ss có đọc nhưng không có chùa à, like đầy đủ và rep thường xuyên đó chứ.

    Ss thích cách viết của em. Nhịp điệu fic hầu như trôi nhanh và mạnh mẽ, những câu văn ngắn dồn dập đưa đẩy nhiều tình huống đến cao trào. Nói chung văn phong của em có một nét đặc trưng riêng làm ss ấn tượng.

    Ss đã đọc “Tình yêu của lãnh chúa” và thấy khá hay, nên cũng rất mong chờ vào phần hai này.
    Donghae của “Đất lạnh” có lẽ là lạnh thật, ngoài miệng cứ tươi cười mãi nhưng lại là một kẻ đấy toan tính thiệt hơn. Cái cách đi săn người cũng như ban cơ hội sống mỏng manh, làm người ta hy vọng có thể sống sót nhưng rồi lại nhấn chìm nó một cách lạnh lùng. Cái lạnh đầy tính toán. Nụ cười của Donghae nhuốm màu máu và tố chất của một lãnh chúa hiện rõ trong anh, hy sinh con cá nhỏ để bắt con cá lớn. DongHae không phải không cảm xúc nhưng những cảm xúc ấy không nồng nhiệt mà chỉ hững hờ, vậy, có biết yêu?

    Nhân vật chính thứ hai có vẻ đã xuất hiện nhưng chưa được em gọi tên, Bòn nhỉ! :banh:
    Thằng nhóc đó mới gọi là đáng sợ. Đầu người mà cứ chặt phăng như là…
    Donghae còn có những xúc cảm của 1 con người: hỉ, nộ, ai, lạc nhưng còn thằng nhóc đó, trong nó có gì? Đau thương và oán hận? Ss đặc biệt thích đoạn nhóc sát thủ hỏi tên lính là người Nguyên Hạ hay Đông Hạ. Qua đó thể hiện một lòng trung thành son sắt cũng như ghi đậm thêm sự hận thù.

    Ss thật sự tò mò về diễn biến tình yêu của hai kẻ lạnh lùng này. (Dù chưa biết người kia có phải Hyuk không :rgiun2: ). Chúc fic em nhiều người thích.

    Thân.

    Ps 1: Lỗi chính tả của em triền miên từ ngày này qua tháng nọ, lo mà chỉnh sửa đi.
    Ps 2: Thank bé cưng. (Vì cái gì thì tự mà biết)
    PS 3: Bòn có… bón thì cũng ra chap đều đều cho rd đọc nhé. Nhưng đừng có bay vèo vèo làm chưa kịp cảm nhận đã bị cuốn đi.
    Ps 4: ss nói trước là ss chỉ comt chap đầu và chap cuối thôi, nên đừng đòi comt ss nhá! (nhưng sáng nắng chiều mưa giữa trưa nhật thực thì sao).
    Ps 5: Ss bay đây. ^^~
    • Like Like x 6
  10. Myka aka Nấm 360Kpop Member

    Message Count:
    105
    Likes Received:
    175
    Reputation:
    74
    Ratings Received:
    +0 / 3 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Hello Bòn! Em 97er :)

    Chính xác là đã đọc Fic đầu tay, thứ hai và bây giờ là Fic thứ 3 của Bòn. Và em chưa com cho một Fic nào cả, chỉ like thôi. Cho nên sự việc sáng nay Bòn vào nhà em send link Fic làm em bất ngờ và hoang mang vô cùng *:))* Vốn dĩ là silent reader mà giờ lại được đưa link Chap nên cảm giác tội lỗi nó trào dâng và kết quả là vác xác đi com đây. Còn Lee gia thì thôi để end rồi com luôn chứ giờ cũng Chap 37 rồi ♥

    Categor là Maybe SE à? Thế thì phải chuẩn bị tâm lí rồi. Phần trước là chuyện tình Hae với Hyuk, có sự liên kết từ 2 nước kia, cứ ngỡ DongHae sẽ thắng chứ, nhưng qua Chap này có vẻ không như suy đoán. Đông Hạ đã hoàn toàn thất thủ. Và phần này là tiếp nối đời sau, vẫn là DongHae nhưng là Choi DongHae, thế thì cậu bé sát thủ kia không lẽ là HyukJae? Và có một điều chắc chắn rằng, cậu bé đó là người của Đông Hạ, mà còn là một người hết sức 'yêu nước', luôn mang trong mình sự căm thù giặc vì đến nay, dù 17 năm Đông Hạ thất thủ nhưng cậu bé đó vẫn không quy phục Nguyên Hạ. Đây là một sự bắt đầu mới, còn nhiều chuyện của quá khứ chưa được phơi bày. Trận chiến năm đó thế nào. DongHae 'chết' hay ra sao. EunHyuk còn hay đã chết..


    Nam châm trái cực luôn hút nhau. Liệu có mối tình nào phát sinh giữa một người Đông Hạ và người Nguyên Hạ? Một sắp làm lãnh chúa và một sát thủ? Dù sao thì em vẫn cứ cảm nhận được là cậu bé sát thủ và DongHae (Choi) sau này sẽ có cái gì đó. Phần này cũng khá thú vị đây,


    • Em thích giọng văn của Bòn, nó không quá tập trung miêu tả nội tâm, cũng không quá nhiều lời thoại, cũng không quá nhiều tự sự hay quá nhiều tả cảnh, nó chèn vào nhau làm người đọc không nhàm chán. Em đọc Fic luôn dựa vào Chap đầu để quyết định có theo Fic hay không, vì Chap đầu luôn là gây ấn tượng nhất. Và thứ hai là cách trình bày, đối với reader bị cận thì phong chữ , khoảng cách và màu sắc phù hợp cũng gây cảm giác dễ chịu hơn khi đọc. ^^
    • Like Like x 8

Share This Page