Fated To Love You
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

Completed [MA] Cuộc đời [Long fic | HaeHyuk]

Discussion in 'High Ratings' started by pun, Oct 13, 2010.

  1. pun 360Kpop Member

    Message Count:
    61
    Likes Received:
    723
    Reputation:
    159
    Ratings Received:
    +6 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Cuộc đời :]
    Author: Pún
    Genre: Sad and happy ending
    Pairing: HaeHyuk :3
    Rating: NC-17
    Disclaimers: Các anh hoàn toàn là của tôi, số phận và tính cách. Đương nhiên chỉ trong fic của tôi
    Status: On going
    Summary: “Anh đã giết chết em hay đã cứu em khỏi cuộc đời này”
    Warning: Những ai kô thích couple này hay những ai chỉ thích EunHae. Chống chỉ định các bạn Sone, mình kô có ý anti nhưng trg fic mình Soshi sẽ vào vai phản diện. Và những bạn kô thích thể loại này. Mình báo trước là fic sẽ có rất nhiều cảnh kô đc. lành mạnh. Kô thích thì xin click back, mà thôi, enjoy ~


    ~oOo~
    CHAP 1:

    Bar CLICK - 10:30PM

    “Xin lỗi, nhưng không thể.” – Một ông giám đốc khoảng 50 tuổi lắc đầu.

    Ông nhìn vào khuôn mặt xinh xắn của chàng trai ấy, Lee Hyuk Jae. Đôi môi căng mộng và đỏ một cách tự nhiên. Mái tóc ngắn che một bên con mắt, thân hình cậu nhỏ nhắn, có thể cho là gầy nhưng chính điều đó lại làm cậu thêm quyến rũ bao người, là đàn bà hay đàn ông. Cậu đẹp, đó là một điều không thể không phủ nhận.

    Nhưng “hồng nhan thì bạc phận”, gia đình cậu đã bỏ cậu đi, đi mãi mãi. Gia đình cậu lúc trướ rất khá giả, có thể nói là giàu nhất nhì thành phố Seoul này. Nhưng từ khi mẹ của cậu vướng phải căn bệnh ung thư quái ác, mọi thứ đã sụp đổ. Bố cậu buồn rồi đâm ra nghiện ngập, sau thời gian cũng theo mẹ anh mà ra đi để lại cho cậu những mối nợ ngập đầu. Làm sao, phải như thế nào để có thể trả hết tất cả??? Vậy nên cậu đã làm một việc mà theo mọi người đó là một vết nhơ ghê tởm, một công việc gớm ghiếc nhất. Đó chính là………………..rao bán bản thân mình.

    “Tại sao vậy, cậu ta chẳng phải quá ngon sao?” – Người mai mối cậu thì thầm với ông giám đốc ấy.

    “Nhìn cậu ấy đi, làm thế nào mà tôi có thể mua một “đứa trẻ” như thế? Chẳng phải ác lắm sao? Thôi, tôi không thể, xin chào!” – Ông giám đốc e dè, vội vàng quay đi để tránh cái nhìn khó chịu của người mai mối kia.

    Quay sang nhìn Hyuk Jae, người đàn bà giúp cậu hoàn thành công việc “rao bán” kia thở dài. Cậu là quỷ à, hay là một thiên thần chính gốc. Mà tại sao mỗi khi nhìn mặt cậu, những người đàn ông đặt mua cậu trước đó đều lắc đầu từ chối.

    “………Cậu ấy thật ngây thơ, tôi không nỡ……”

    “…Cứ như nếu đụng vào cậu ấy, tôi sẽ giết mất sự trong sáng của cậu……”

    “…..Xin lỗi, tôi không thể làm việc với cậu bé đáng yêu này……”

    Đại loại là những câu như thế. Lee Hyuk Jae này sinh ra không phải để dành cho những con người có tiền nhưng thích vung tiền vào những trò bẩn thỉu như thế. Nếu không vì số phận thì cậu cũng chẳng bao giờ biết vào con đường nhơ nhớp này.

    “E.m…….” – Hyuk Jae lên tiếng

    “Không cần phải nói nữa” – Người đàn bà làm mai không them nhìn đến mặt cậu – “Một người nữa thôi, nếu không được nữa thì tôi sẽ biến” – Nói rồi bà ném cho cậu một danh thiếp, đằng sau ghi hẹn cho cậu vào hai ngày nữa, cũng ngay giờ này. Còn mặt trước, một doanh nghiệp trẻ, là con trai độc nhất của chủ tịch của tập đoàn Change, có tên “LEE DONG HAE”

    ~oOo~​

    Chap đầu rất ngắn, sẽ post ngay chap 2 :]
    • Like Like x 65
    • Thanks Thanks x 6
  2. pun 360Kpop Member

    Message Count:
    61
    Likes Received:
    723
    Reputation:
    159
    Ratings Received:
    +6 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 2:

    Bar CLICK – Ngày hôm sau – 10:30PM

    “Cậu trễ 20’, nhóc ạh” – Người đàn bà ấy tựa người vào cửa, nhăn mặt.

    Bà ta ghét cậu, chắc chắn là thế. Bà ta xem cậu như một cái gai. Hyuk Jae cứ như là một kẻ ăn bám, làm phiền, trong mắt bà là thế. Cậu luôn làm bà ta bỏ ra cả khối thời gian mời mọc, năn nỉ rồi chẳng đầu vô đâu. Cũng vì cậu mà bà ta mất tiếng “Dắt gái chất lượng” nhiều mối quen từ khi gặp cậu cũng chẳngq quay lại hỏi bà để dắt them mối. Họ dường như khing bỉ bà ấy, khinh vì một người trong sáng như cậu mà cũng rao bán dưới là mời hấp dẫn của bà ta.

    “Xin lỗi……” – Hyuk Jae thở hổn hển – “Em tăng ca………..nên……đến…” –

    “Khỏi giải thích” - Ả ném một chiếc váy ngắn cho cậu – “Mặc nhanh đi, có người chờ đấy”

    “Vâng”

    “Làm điếm bán mình mà như mình còn trong sang ấy!!!” – Người đàn bá ấy chửi rủa cậu trong miệng. Nhưng cậu đã nghe, và nghe từng chữ một.

    Nhục, nhục lắm. Khi xưa cậu là một đứa thiếu gia ngoan hiền có tiếng. Thành tích học tập tuy có phần thấp tủn nhưng ai cũng biết cậu là một thằng con trai lễ phép, thanh lịch và chẳng bao giờ phiền long ai. Vậy mà giờ đây, mọi người, không hẳn hết tất cả nhưng ai cũng nhìn cậu bằng cặp mắt khinh miệt. Cậu ghê tởm đến vậy sao? Hyuk Jae có phải là một con điếm đâu, cậu chưa mất đi thứ trinh trong sạch kia mà. Đã có ai thèm mua cậu đâu.

    Nước mắt, khóc, cậu muốn khóc lắm nhưng cậu lại nghĩ “Khóc để mọi người thương hại sao?” Nhiều lần nước mắt đã lưng tròng nhưng cậu dằn lòng và không khóc. Cậu biết công việc mình đang làm xấu xa lắm. Chẳng ai hiểu về số phận cậu, có khóc cũng để làm gì. Ghê tởm, cậu đang ghê tởm chính bản thân mình. Lúc trước khi nhìn vào nhữngg hạng con gái bán mình vì tiền cậu muốn nhổ nước bọt vào họ. Ngờ đâu chínhh giờ đây, cậu lại vướng vào con đường đen mù mịt ấy.

    “Ngắn quá” – Cậu ngắm mình trước gương, mặt cậu hơi đỏ vì xấu hổ. Đây là lần đầu cậu mặc cái thứ đồ “dung để khoe hang” thế này. Cậu lén lút bước tới căn phòng số 103 theo sự chỉ dẫn của bà mai mối để mọi người không phát hiện đó là Lee Hyuk Jae.

    “Lề mề quá” – Ả giục – “Đây là Lee Hyuk Jae thưa ngài.” – Bà ta giới thiệu cậu. Trước mặt cậu là một người đàn ông trẻ tuổi quý phái, lịch lãm và rất là đẹp trai nhưng khuôn mặt có vẻ u sấu lắm

    “Xin chào, em là…..” – Hyuk Jae rụt rè cúi đầu

    “Hyuk Jae……..” – Anh ta ngước mặt lên nhìn cậu – “……là cậu ư?” – Anh ta bị thu hút bởi sắc đẹp quyến rũ ấy của cậu. Thật sự là đẹp đến ngỡ ngàng.

    Lee Dong Hae, một người nổi tiếng lạnh lùng đang bị mê hoặc bởi cậu. Anh đang săn lung những người con gái còn trinh. Khủng khiếp thật. Nhưng sở dĩ anh phải đi tìm những người con gái như thế để qua mắt chủ tịch tập đòan Change, tức là ba anh, không phải hối thúc anh lấy vợ nữa.

    “Vâng, là cậu ấy” – Bà mai lên tiếng, đẩy cậu về phía anh ta.

    “Nguyên chứ?” – Anh hỏi nhưng mắt không rời khỏi cậu. Lạ lắm, sao người con trai này lại không làm anh ghê tởm như những người con gái bán mình mà anh đã từng gặp. Nhìn cậu anh cảm thấy một nỗi niềm gì đó đau khổ và năng nề lắm.

    “100%” – Bà ta trả lời chắc nịt.

    “Bao nhiêu?”

    Hyuk Jae nãy giờ hoàn toàn im lặng. Cậu không muốn định giá cho bản thân, chả lẽ một con người đếu có một giá riêng sao. Tùy cho người mua trả. Cậu cũng như Dong Hae, không khinh thường anh như những kẻ có tiền để vung tiền đi mua người khác về như một thứ đồ chơi. Anh và cậu………..từ lần nhìn đầu tiên…………đã có một thứ gì đó chung với nhau. Duyên số chăng?

    “Tôi mua” – Không chờ giá, anh trả lời – “Cứ nhắn số tiền cho tôi, tôi sẽ gửi qua tài khoản bà” – Nói rồi Dong Hae đứng dậy, nắm tay Hyuk Jae lôi đi một cách nhanh chóng trước sự vừa ngãc nhiên vừa vui mừng của người đàn bà kia. Vậy là xong, thoát khỏi con nợ mang tên Hyuk Jae, ả ta vui lắm.

    ~oOo~
    Shop MISS - 11:20PM

    “Thay đi” – Dong Hae đưa cho cậu một chiếc áo sơmi xanh sọc caro và một chiếc quần jeans ôm – “Chiếc váy này làm cậu xấu xí lắm”

    “….” – Không trả lời, cậu lặng lẽ bước vào phòng thay đồ. Vài phút sau, một Hyuk Jae tươm tất và gọn gàng, trang nhã bước ra. Cậu mất đi cái vẻ là một người “đang bán thân” lúc nãy. Trông cậu xinh lắm, cứ như một con búp bê vừa được sử sang lại.

    “Đẹp lắm” – Anh nhìn cậu mỉm cười – “Theo tôi”

    “….” – Chỉ im lặng

    ~oOo~
    Beauty salon FLOWER - 11:40PM

    “Thay đổi iểu tóc cho cậu ta” – Dong Hae ra lệnh cho người làm tóc – “Tôi muốn một kiểu nữ tính nhưng không kém phần mạnh mẽ. Nhanh lên”

    “Vâng” – Anh chàng làm tóc gật đầu

    “….” Cũng chỉ im lặng. Thêm một vài phút nữa, một Hyuk Jae với mái tóc ngắn gọn gàng, nhuộm màu đỏ tía xuất hiện. Cậu giờ đây càng them quyến rũ. Mái tóc đỏ tôn lên nước da trắng như sữa của cậu. Càng lúc Dong Hae càng thấy cậu đẹp hơn và càng bị cậu thu hút vào từng đường nét. Khuôn mặt và cái thâm hình bé nhỏ.

    “Đi về nhà tôi” – Anh ra lệnh.

    “….” – Duy nhất hai từ Im lặng. Theo sau anh, tâm trạng cậu sao cảm thấy nặng nề. Rồi tiếp theo sẽ làm gì. Những sự thay đổi của cậu vừa rồi dung để làm gì, mua vui cho anh hay khiến một điều cả hai không nghĩ đến sẽ đến……………..

    ~oOo~
    Chap 3 ~ Coming soon :)
    • Like Like x 57
  3. pun 360Kpop Member

    Message Count:
    61
    Likes Received:
    723
    Reputation:
    159
    Ratings Received:
    +6 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Warning: Chap này sẽ có yaoi, chẳng biết nặng hay nhẹ. Tùy vào các readers nhé :]

    Chap 3:

    Dong Hae’s house – 12:30 PM

    “Appa……” - Tiếng Dong Hae vọng lại. Tay anh và tay Hyuk Jae đang nắm chặt nhau, rất tình tứ

    ~ Flash back ~
    Dong Hae’s car – 12:00PM

    “Cậu bao nhiêu tuổi” – Dong Hae hỏi, mắt và tay vẫn đang rất tập trung về việc lái xe. Đôi lông mày hơi chau vào nhau, tỏ vẻ khó chịu lắm.

    Khó chịu, còn hơn thế nữa. “Cậu bị câm hả, nhóc” đó là ý nghĩ của anh. Khuôn mặt Hyuk Jae cứ đơ ra, môi thì không hé nửa lời. Cậu sợ anh hay cậu khinh anh mà sao không thèm nói chuyện với anh một câu. Cậu nhìn anh xấu xa lắm hay sao mà không cũng chẳng thèm đưa mắt ngó anh một lần. Cậu bị bại liệt hay sao mà anh dẫn cậu đi đâu, làm gì đều không có phản kháng, kêu ca gì. Thật là con người cậu……..bí ẩn và không thể nào hiểu hết cậu dù chỉ là qua ý nghĩ.

    Còn Hyuk Jae chẳng buồn để tâm đến anh. Dựa đầu vào cửa kính xe, cậu ngắm từng hạt mưa đang trôi ngòai đấy. Có cần phải nhất thiêt mưa ngay lúc này không? Có cần phải làm lòng cậu thêm nặng trỉu không? Ngay cả ông trời còn không thương cậu nữa mà. Khắc nghiệt, nhẫn tâm, sao mọi thứ có thể đối xử với cậu như thế.

    Cơ mà hôm nay cậu có tiền rồi, cậu có thể trả được một phần nào nợ nần của gia đình. Nhưng không vui, chính xác là cậu đang tủi nhục lắm. Giờ đây cậu như một con rối. Số phận và cuộc sống, mọi thứ sẽ thuộc về Dong Hae.

    “Này, điếc hả?” – Anh gắt, dùng tay gõ nhẹ đầu cậu.

    “Đau…” - Cậu nhăn mặt, xoa nhẹ - “20, được chưa” - Rồi lại quay phắt sang nhìn mưa, ngã đầu và suy tư.

    “Tôi 22, Lee Dong Hae” - Vẫn bộ mặt nghiêm nghị ấy, anh nói.

    “Hyuk Hae, Lee Hyuk Jae” - Cộc lốc.

    “Này, cậu nói chuyện kiểu đó sao. Chẳng lễ phép chút nào”

    “….”

    “Này…”

    “Hửm?”

    “Tại sao….cậu….lại……bán mình?” – Dong Hae ấp úng, anh biết hỏi như thế sẽ làm cậu khó xử. Nhưng đành thế, vì anh muốn biết về cậu nhiều hơn.

    “….” – Không trả lời.

    “Này…”

    “Vì tiền!” - Lại trổng không

    “Thật là…..” – Anh lắc đầu

    “Khinh bỉ đúng không?” – Hyuk Jae quay sang nhìn anh, cười nhếc mép.

    Cậu bíêt khi cậu nói như thế thì ai cũng chỉ dùng hai từ “Khinh bỉ” để nói về cậu. Ừh, Hyuk Jae này bán mình vì tiền, nhưng chẳng ai có thể hiểu đồng tiền ấy cậu chẳng muốn nhận nếu gia đình không tan nát thế này. Tiền học, tiền nhà, tiền nợ….mọi thứ tiền đang đè trên đôi vai gầy guộc của cậu. Một thằng con trai 20 tuổi thì làm được gì để có được những số tiền ấy.

    Ông trời………..Ông là kẻ ác độc nhất trên vũ trụ này.

    “Không, ý tôi là…” – Anh hơi ngại, anh hòan tòan không có ý nghĩ thế.

    “Vậy còn anh, cần gái làm gì?” - Chẳng thèm nhìn vào mặt anh, cậu cứ thản nhiên và hỏi một cách cộc lốc.

    “Làm vợ!” – Dong Hae trả lời. Khuôn mặt anh đỏ lên vì xấu hổ. Thử hỏi có ai như anh không, đường đường là con của chủ tịch tập đòan sang trọng nhất Seoul mà phải đi tìm gái để làm vợ.

    “Vợ!?” - Cậu giật mình khi nghe từ ấy. Quay sang nhìn anh, mở to mắt ngạc nhiên – “Vậy tôi…..là….”

    “Ừh, vợ tôi” – Anh cười. Nhìn khuôn mặt cậu lúc này sao mà xinh thế không bíêt. Từ lúc mua cậu đến bây giờ, anh mới thấy đây là Hyuk Jae đáng yêu nhất.

    “Nhưng tôi và anh…” - Ấp úng và ngập ngừng.

    “Tôi đã mua em, và em phải làm theo lời tôi” – Anh trở lại nghiêm túc. Từ “em”, anh muốn cậu gần anh hơn, rút ngắn khỏang cách giữa anh và người vợ sắp cưới này.

    “Thì ra đây là lý do” - Cậu bật cười – “Làm vợ, buồn cười thật, anh đùa với tôi àh?”

    “Không” – Anh nói chắc nịt – “Khi về nhà em phải thật tình cảm với tôi. Ba tôi là người rất tinh. Em phải diễn thật đạt đấy”

    “Nhưng…” - Cậu khó hiểu. Tất cả chuyện này là gì?

    “Không nhưng…. Nghe lời tôi đấy” – Dong Hae nhìn thẳng vào ánh mặt cậu. Đẹp và sáng. Cậu nhẹ nhàng trao đổi ánh mắt hiền hòa của mình sang cậu – “Vì giờ đây, em đã là của tôi”………

    ~ End Flash back ~
    “Ai đây?” - Một người đàn ông chễm chệ ngồi trên ghế giữa một căn phòng thật to và sang trọng. Ông hạ tờ báo xuống, nhìn vào con người đang đi cạnh con trai ông. Là ông, ngài chủ tịch tập đòan Change, Lee Kang In

    “Người yêu con, theo ý appa” – Dong Hae nhìn thẳng vào mắt ba mình. Anh không hề có một biểu hiện đây là lời nói dối, đại lọai thế. Cậu còn, rúc vào sau anh, nhìn vẻ mặt của ngài chủ tịch, cậu có phần lo sợ.

    “Đẹp” – Ông cười đầy thích thú – “Bíêt nghe lời appa đấy con trai”

    “Xin chào, con là Lee Hyuk Jae thưa ngài” – Nhìn nụ cười của Kang In, cậu mới nhẹ lòng bước ra trước mặt ông và cúi đầu lễ phép chào.

    “Ừhm, con yêu Dong Hae nhà ta được bao lâu rồi?”

    “…..”

    “1 năm” – Dong Hae nhanh trí, trả lời giúp cậu. Trong khi Hyuk Jae vẫn đang ngại ngùng, không biết phải trả lời làm sao

    “Ừhm”

    “Hae về rồi đấy hả?” - Một giọng nói nhão nhẹt vang lên đằng sau. Cậu rợn người quay lại. Một người đàn bà ăn mặc khá là khêu gợi. Trên hở vai, dưới hở đùi, mặt thì son phấn lòe lọet. Cậu bị dị ứng với con người này.

    “Tae Yeon” – Anh khó chịu quay sang nhìn ả.

    Đấy là người tình của ba anh. Từ khi mẹ anh mất, người đàn bà này đã dụ dỗ, quyến rũ ba anh nhằm mục đích là lấy cả gia tài này.

    Không ai có thể ngờ, Tae Yeon là người khi xưa từng đeo đuổi anh mà giờ đây lại là người quyến rũ ba anh. Ả thật không biết cách làm người sao. Tiền, vì tiền mà ả có thể làm thế sao. Ghê tởm, khủng khiếp.

    “Àh” – Tae Yeon quay người Hyuk Jae lại, nhìn chăm chăm – “Chắc là bạn gái của Hae.”

    “Xin chào” - Cậu cúi đầu.

    “Tae àh, anh đang làm việc đấy” – Kang In nhăn mặt – “Lát anh sẽ ra với em ngay. Chờ anh một chút đi” – Ông xua tay.

    “Nhanh nhé, honey” - Ả hôn lên má ông – “Em muốn mua cái túi ấy, không nhanh người ta lấy mất”

    “Biết rồi”

    Nói rồi ả đỏng đảng quay lưng ra ngòai. Khó chịu, buồn nôn. Đó là cảm giác của cậu lẫn của anh lúc này. Sao trên đời có người con gái nào nhơ nhớp đến thế. Chẳng biết giữ ý tứ gì cả. Thật là hạng gái thường dân.

    “Con và Hyuk Jae về phòng nhé” - Siết tay cậu, kéo cậu lại gần hơn – “Từ hôm nay, cậu ấy sẽ ở lại đây. Vì con sẽ lấy cậu ấy làm vợ”

    “Ừhm, ngày mai ta và con sẽ bàn chuyện này” – Kang In cười, con trai ông lớn rồi. Giờ đây nó còn biết tính cả chuyện cưới sinh nữa.

    “Chào ngài chủ tịch…….”

    “Appa, gọi là appa.”

    “Hmm….” - Cậu ngại chín cả mặt. Appa, phải gọi nhanh đến thế sao. Con người này cậu chỉ vừa mới biết vài phút thôi mà. Khẽ nhìn anh, anh nháy mắt – “Vâng……ap….appa”

    “Haha” – Ông bật cười to – “Về phòng đi”

    ~oOo~
    Dong Hae’s room – 12:40PM

    “Hae…” - Cậu bất ngờ khi anh chòang tay ôm lấy eo cậu. Cậu chỉ vừa vào phòng có mấy bước, đang đứng trước cái giường to lớn của anh.

    “Yên nào” – Dong Hae rúc đầu vào cổ Hyuk Jae, thì thầm – “Có camera, ba tôi sẽ biết nếu chúng ta giả vờ”

    “Nhưng…..” - Bất giác anh quay người cậu lại, đẩy ngả xuống giường. Anh đè lên người cậu.

    “Tôi sẽ làm em thật nhẹ” – Thân nhiệt của anh nóng dần lên. Sức nóng ấy lan tỏa đến thân thể ốm yếu nằm dưới kia.

    “Hae…” – Chưa kịp định thần, Dong Hae đã dùng tay cởi từng nút áo sơmi của cậu. Chốc lát nó đã hạ cánh ở một góc phòng. Thân thể cậu, trắng mà mịn đến ngỡ ngàng. Cậu xấu hổ, nhắm nghiền mắt lại.

    Lúc sau, chíêc quần jeans mới của cậu cùng chiếc áo sơmi và quần của anh cũng cùng số phận với chiếc áo khi nãy. Thân thể cậu ngày càng gần nhau hơn. Nhiệt trong người họ tăng lên vùn vụt.

    Dong Hae cúi mặt xuống hôn cậu. Ấm và ngọt, đó là cảm nhận của anh về đôi môi bé nhỏ này. Cậu cũng đáp trả lại nụ hôn mãnh liệt ấy. Cơ thể đàn ông kia làm cậu say đắm. Đây là lần đầu của cậu. Nó thuộc về Lee Dong Hae……..và mãi sau này cũng có thể chỉ thuộc về Lee Dong Hae.

    Chiếc lưỡi ma quái của anh luồn vào trong miệng cậu. Nó lùng sục khắp nơi. Cắn nhe đôi môi hồng căn mọng ấy, anh làm cậu bật lên tiếng rên bé. Rời đôi môi, anh di chuyển xuống chiếc cổ trắng kia. Cắn và hôn lên nó. Cơ thể cậu, ngay lần đầu làm anh mê mệt đến thế ư.

    “Hmmm…..” - Cậu rên khẽ khi Dong Hae cắn nhẹ vào đầu nhũ của cậu. Tay anh di chuyển khắp trên người cậu. Nhẹ nhàng và ấm áp. Đầu nhũ cậu chốc lát cương cứng lên. Nó thêm kích thích “cậu bé” phía dưới lớp boxer của anh. Có thể lẫn của cậu nữa.

    Hôn dọc phần bụng Hyuk Jae, sự khóai cảm của cả hai đang tăng lên từng nhịp. Phía dưới, tay anh đang len lỏi vào trong boxer của cậu. Bất chợt, nắm chặt lấy nó. Hành động ấy là cậu la lên thành tiếng. Tiếng rên dục tình của cậu thật gợi cảm làm sao. Khó chịu vì cái boxer vướng víu. Anh mạnh tay xé tọat nó và vứt sang một bên.

    “Ưrrgggg…” – Rên lên từng nhịp, cậu thật quyến rũ làm sao. Thứ đang cương cứng của cậu ngày càng căng lên trong sự vuốt ve của anh.

    “…..Thả lỏng…….” – Dong Hae thì thầm. Nhưng cậu càng rên to hơn và hét lên. Vì anh đang nuốt trọn cậu bé gầy của Hyuk Jae. Anh mút nó nhanh đang mút một cây kẹo ngọt nào đó. Ngày một mạnh và nhanh hơn, cậu làm anh phải rên lên dục vọng. Ấm thế, ấm đến ngỡ ngàng. Bên trong anh, cậu cương cứng hơn trong sự ấm áp mãnh liệt ấy.

    “Hae…..tôi….” - Cậu cảnh báo, nhưng anh chẳng quan tâm đến lời nói của cậu. Miệt mài, đôi khi anh còn tăng tốc – “AAA…” - Cậu ra rồi, ra thẳng trong vòm miệng của anh – “Xin….lỗi…” - Cậu nói trong hơi thở gấp gáp.

    Anh rướn người dậy và hôn cậu. Nụ hôn này say đắm hơn nụ hôn lúc nãy. Thứ tinh dịch của cậu từ miệng anh đã chạy sang miệng cậu. Sự tanh nồng ấy thật sự khó chịu lắm. Nhưng nó làm cậu thấy sung sướng hơn.

    Từng nhịp, anh khẽ tách hai chân cậu ra. Hiện trước mắt anh là cái lỗ bé xíu của cậu. Anh luồn tay vào miệng cậu, bắt cậu phải liếm nó. Hiểu ý “người tình” cậu liếm nó một cách nhanh nhẹn, mút mát không ngừng. Khi thấy đủ ẩm ướt, anh rút nó ra và đặt nhẹ vào trong cái hang bé tí của cậu. Một ngón....

    “AAAAAA………” - Cậu hét lên, đau đau lắm. Tay cậu nắm chặt ga trải giường. Hai ngón……Ba ngón tay……..Nó làm cậu khóc thét. Rát dữ dội, cái đau muốn xé tọat cơ thể cậu.

    “…..Đừng gồng…..” - Tiếng thở gấp gáp của anh là lớp quần của anh thêm chặt chội. Rút những ngón tay ra, anh lột phăng chiếc boxer của mình. Cái đấy của anh hiện hữa, rõ từng nét trước mặt cậu. Nó to và cứng hơn của cậu ngàn lần. Cơ thể rắn chắc, bộ phận đàn ông làm cậu say mê anh hơn. Cả mùi hương của anh nữa. Anh thật sự đẹp, đẹp hẳn trong mắt cậu.

    Gác chân cậu lên hông mình, anh đặt cái của mình trước cái hang khi nãy. Nhẹ nhàng, anh di chuyển vào bên trong. Một cách nhịp nhàng

    “AAAAAA…..HAE……..LÀM ƠN……..” - Cậu la lên, cái đau này hơn lúc nãy nhiều lắm. Cái cậu nhận to hơn mấy ngón tay của anh. Bên trong cậu khít chặt lại từng chút một.

    Hơi thở gấp của Dong Hae lẫn Hyuk Jae vang lên đều trong căn phòng nóng, nhiệt độ tăng cao này. Đâm vào cậu, anh khiến cậu chảy máu. Lần đầu mà, cậu vẫn chưa quen với vật cương cứng to lớn của anh. Dừng lại để cậu thả lỏng, rồi anh bắt đầu di chuyển nhanh và mạnh hơn. Từng giây, tiếng rên gợi lên sự dục tình trong anh khiến anh đẩy nhanh một cách gấp rút.

    “…..LÀM ƠN………XIN ĐỪNG….” – Câu nói vô dụng kia chẳng làm anh ngừng lại. Lát sau, anh ra trong cậu và cậu cũng ra loan trên bụng anh. Thả lỏng, anh ngả phịch xuống bên cạnh cậu.

    “Xin lỗi em…….” – Dong Hae kéo cậu vào trong lòng mình, ôm một cách ấm áo. Cậu khóc, đau và nhức kinh khủng. Nước mắt cậu làm ướt khuôn ngực rắn của anh. Anh kéo mền, đắp cho cả hai. Gục đầu vào anh, cậu khẽ nhắm mắt.


    Dong Hae không hề biết rằng chẳng hể có một cái camera nào đặt trong phòng anh. Ba anh chỉ dọa: “Ta sẽ theo dõi đêm đấy của con. Liệu hồn đấy” vì bắt anh phải ràng buộc với một cô gái nào đó. Nhưng ông vẫn cho anh sự riêng tư, không đặt cái camera nào như lời đe dọa. Khổ thân chàng trai, cứ tưởng đó là thật.

    Còn về phía cậu, ấm ức lắm. Đây là công việc của một con điếm sao. Phải ngủ với người bỏ tiền mua bản thân mình. “Hyuk Jae àh, mày thật chẳng giống một con người, mày chỉ là một lọai gái rẻ tiền”, cậu nghĩ nhưng cậu chẳng biết được chính việc bán mình cho Dong Hae lại là một ánh sáng mới cho cuộc đời cậu.

    Ông trời………Phải chăng đó là một bước ngoặt cho cuộc đời cậu.

    ……Là điềm xấu hay lành……

    ……Là tình yêu hay sự thương hại…….

    ……Là câu chuyện cổ tích hay một bước đi vấp ngã của cuộc đời……..

    ……Tất cả là gì? Là gì vậy?.........

    ……Là số phận, định mệnh……..

    ……Và chính là cuộc đời……..


    ~oOo~
    Com nhé các reader, au sẽ buồn lắm nếu kô thấy com ):
    Enjoy~ Chap 4 coming soon :3
    • Like Like x 60
  4. vianvandethuong 360Kpop Member

    Message Count:
    36
    Likes Received:
    1
    Reputation:
    29
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    chà chà ta nói fic hay quá
    thấy Haehyuk dạo này nhiều fic dần dần nha
    mình bị bấn couple này nà
    Haehyuk là mình có tình cảm liền hà
    fic hay quá
    tội cho bạn Hyuk và hên cho bạn hae hahah
    bạn Hyuk phải cảm tạ ông trời vì gặpbạn Hae nha
    còn cái ya thì ...
    mong chap mới đó nhe au
    thanks au
  5. @lex 360Kpop Member

    Message Count:
    12
    Likes Received:
    1
    Reputation:
    10
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    mấy ngày nay hok lên mạng
    hum nay mò zô lại phát hiện thêm một cái fic haehyuk nữa
    em bấn cái cp này lém
    zì thía nên em cũng ủng hộ fic au hết mình
    miễn là au đừng bao jờ dropfic nhá
    mà hâm mộ au thiệt
    fic đầu tay đã viết hay thía
    chờ chap mới nha au
    :yociexp32:
  6. pun 360Kpop Member

    Message Count:
    61
    Likes Received:
    723
    Reputation:
    159
    Ratings Received:
    +6 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 4:

    Phòng ăn – 7:00AM

    “Chào appa” – Dong Hae lên tiếng, nắm tay Hyuk Jae dẫn đi. Cái đêm qua, nó làm hông cậu nhức dã man. Phải khó khắn lắm cẫu mới lết được tới đây.

    “Ái chà. Làm mãnh liệt thế ư?” - Chủ tịch nghĩ thầm. Nhìn cái tướng đi của cậu làm ông bật cười – “Tình yêu mãnh liệt thật”

    “Chào chủ…..” – Anh thụi tay vào cậu – “À không, chào appa” - Cậu cúi chào. Ôi, sao mà đau đến thế. Những chuyện ấy lúc đầu cậu tưởng sẽ thú vị lắm nhưng không ngờ nó lại nhức nhối đến vậy.

    Lâu lắm, 2 năm rồi nhỉ, cậu mới lại thấy cảnh bàn ăn sang trọng thế này. Từ khi biết mẹ mình bệnh rồi đến khi ba nghiện ngập, gia đình tan nát, cậu chỉ tòan ăn cơm hộp với mì gói. Sáng làm ở café GEE, trưa thì đi giao cơm ở công ty YOU, tối thì lết tới nhà hàng STAR. Công việc cậu làm kín mít cả thời gian biểu của cậu. Chả có khi nào rỗi. Những ngày nghỉ, cậu tự đi kiếm thêm những việc lặt vặt, xem có ai nhờ làm giúp gì không.

    Vì cậu dễ mến nên hàng xóm ai cũng thương cậu. Hôm thì bác hàng xóm cho cậu một nồi canh, hôm thì chị kia cho cậu kí gạo, hôm nữa thì cậu nhận được nồi cá kho từ tay bà chủ nhà trọ. Cậu thầm nghĩ mọi người mến cậu vì chưa biết cậu làm cái nghề bán mình này. Nếu biết rồi thì cậu chẳng còn chỗ nào để trốn cái sự khinh miệt kia.

    “Appa tính chuyện cưới chưa?” – Dong Hae ngước lên nhìn ba mình

    “Ham thế con trai” – Ông cười – “Thứ năm tuần sau, vừa lòng chưa?”

    “Dạ / HẢ?” - Một cười hài lòng còn người còn lại thì……..phun cả một muỗng súp vào mặt ngài chủ tịch đáng kính.

    “Sao…..sao….lại vội thế ạh?” – Hyuk Jae trơ mắt nhìn ông chủ tịch, ngài đang lấy khăn lau vết súp trên mặt – “Con còn chưa chuẩn bị gì mà”

    “Có gì đâu” – Dong Hae thản nhiên húp sùn sụt chén súp. Bình thường, hai con người chỉ mới quen nhau chưa đến hai ngày rồi tuần sau cưới nhau mà anh cho là Có gì đâu. Đầu óc anh sao thế!?

    “Chưa đầy một tuần” - Cậu nhìn anh, con mắt sắc sỏi đến thót tim – “Làm sao sửa sọan kịp”

    “Chuyện đó dễ dàng thôi”

    “Dễ!?”

    “Hôm nay tôi và em sẽ đi mua sắm” – Anh nhìn cậu – “Ăn mau lên”

    Gì nữa đây. Hôm qua là vụ cái camera nên cậu phải nhức thế này. Còn hôm nay vì muốn cưới sớm nên cậu phải làm gì nữa đây. Hai cha con Dong Hae, thật khó hiểu. Cậu nhăn mặt, nhanh chóng húp chén súp còn lại.

    ~oOo~​

    Lotte World – 8:00AM

    “Cái này đẹp” – Anh đưa cho cậu hai, ba, à không, cả chục cái áo sơmi. Cậu có vẻ hợp với lọai áo này. Nó không ôm sát người cậu, cũng không rộng quá. Nó vừa đủ để làm tôn lên nét quyến rũ của thâm hình cậu. Anh không thích mua váy cho cậu mặc vì trông nó thật lòe lọet.

    “Này” – Nhăn mặt, khó chịu, các hành động của cậu có làm anh dừng lại đâu. Các túi đồ ngày càng nhiều. Mà này, Dong Hae có phải là con trai không, chả ga lăng tí nào. Nỡ lòng nào mà anh bắt cậu xách cả đóng đồ thế này. Chẳng bù với anh, vừa đi chỉ biết xoay cái chìa khóa vừa kéo cậu từ gian hàng này đến gian hàng khác.

    “Thử đi” – Anh đưa cậu cái áo sơmi tay lửng, màu xanh. Cộng thêm cái quần legging ôm sát và bảo cậu thử. Một lát, cậu bước ra trước con mắt hài lòng của anh và con mắt thán phục của các cô nhân viên.

    Cái áo làm cậu tóat lên vẻ dễ thương như một cô sinh viên nhỏ bé. Còn cái quần lại cho cậu vẻ tranh nhã, thanh tú. Đi kèm gương mặt xinh xắn của Hyuk Jae, phần nào làm cậu thêm lộng lẫy, không son phấn, mặt mộc, cậu lại càng giống một thiên thần hơn.

    Ông trời……Có phải đây chính là thiên thần do ông mang tới

    Lee Dong Hae đang ngẩn ngơ trước vẻ đẹp giản dị ấy. Cũng phải thôi, có người đàn ông nào mà không xao xuyến trước cậu. Nhưng anh khác, những người kia chỉ muốn cậu là của họ, muốn cậu phải làm họ vui. Còn anh, anh chỉ muốn thấy cậu vui, không ép buộc cậu phải nghe lời anh. Yêu, tình yêu, có lẽ chưa. Anh vẫn chưa yêu cậu nhưng trong anh, một cái gì đó làm anh không ghê tởm cậu như những cô gái bán mình kia, chỉ là do anh bị cậu thu hút mà thôi.

    “Này…” – Cậu quơ tay trước mặt anh, xem anh bị gì mà nãy giờ không nói không rằng chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.

    “Àh….hả?”

    “Bị làm sao thế?” – Hyuk Jae nhìn lại bộ đồ mới trên người, ngước xuống nhìn anh – “Thế nào?”

    “Đẹp, rất xinh” – Anh cười. Câu nói của anh làm cậu rung động. Trong mắt anh cậu đẹp sao. Không phải trong mắt anh cậu là con người kinh khủng lắm sao. Cậu cũng cười, lòng thêm nhẹ nhõm.

    “Đi”

    “Nữa sao?”

    “Thanh tóan cho Lee Dong Hae” – Anh nói với cô nhân viên bán hàng.

    Đi, cả hai đi khắp khu thương mại. Anh sắm cho cậu từng chút một và cả đồ đôi cho cuộc sống hôn nhân, dù chỉ là giả tạo, của hai người. Từ dây chuyền đến lắc tay, từ nón đến mắt kính, từ đồ ngủ đến bàn chải. Cuộc mua sắm này giúp hai người trờ nên giống một đôi vợ chồng thật sự hơn. Họ thật dễ thương, có thể cho đó là một cặp trai tài gái sắc. Anh đã bỏ tất cả công việc của mình để đi với cậu. Dong Hae chưa bao giờ đi mua sắm với một người con gái nào. Và cậu là người đầu tiên.

    Ông trời……..Đầu tiên sẽ là mãi mãi nhé.

    Tuy thế, hai người vẫn còn khỏang cách, một khỏang cách không nhỏ. Trong suốt buổi, câu chuyện của họ nói thường lẻ tẻ, không có chủ đền nào. Chỉ là Hyuk Jae hỏi bộ đồ của mình đẹp không rồi Dong Hae chỉ gật đầu. Họ cũng không nắm tay nhau như khi đứng trước mặt ngài chủ tịch Kanh In đáng kính. Anh và cậu, mỗi người một suy nghĩ và chỉ có trời mới bíêt họ đang nghĩ gì. Làm cách nào để họ gần nhau hơn? Làm như thế nào? Chỉ còn một cách…. Đơn giản là tình yêu.

    ~oOo~
    Café GEE – 10:05AM

    “Kính chào quý khách” - Giọng nói ngọt ngào của chàng nhân viên phục vụ vang lên – “Ơ….Hyuk Jae..!?”

    “Sung Min” - Cậu cười tít mắt bay vào ôm chặt bạn mình – “Nhớ cậu lắm!” – Đã tuần nay cậu xin nghỉ vì bệnh nay còn thêm vụ này, chắc cậu chẳng bao giờ quay lại làm nữa.

    “Đây là….” - Đẩy bạn mình ra, Sung Min chỉ vào anh, hỏi.

    “Dong Hae, chồ…” – Chưa nói hết câu cậu đã bịt miệng anh lại. Cậu không muốn cho ai biết Dong Hae là chồng, dù là giả tạo, sắp cưới của cậu. Ngay cả Sung Min cũng không, mặc cho đó là bạn thân của cậu.

    “Bạn. Bạn thôi” - Cậu vỗ vai Sung Min và không quên quay sang lườm Dong Hae bằng một ánh mắt hình viên đạn

    “Chào anh” – Sung Min cúi đầu, kéo cậu vào trong – “Cậu quen khi nào thế?” – Nhìn Hyuk Jae ngạc nhiên và có vẻ như Sung Min cũng muốn biết về anh chàng này lắm.

    “Mới gặp” – Bâng quơ.

    “Mới gặp mà dẫn đi hẹn hò thế này”

    “Bạn bè thôi mà”

    “Ừhm, tốt đấy. Cậu nên quen biết nhiều đi để sống vui vẻ hơn”

    “Chả lẽ tớ bất cần đời lắm hả?” – Nhăn mặt

    “Còn gì nữa” - Đẩy Hyuk Jae lại cho anh đang ngồi, Sung Min trở lại làm một phục vụ dễ mến – “Anh dùng gì?”

    “Café đá, pha đậm và ít đường” – Anh chả thèm nhìn vào cái menu. Anh order món một cách nhanh gọn lẹ. Café đá đã đậm mà còn ít đường, sao mà anh có thể uống cái thứ nước đắng nghét thế. Đó là một thói quen của anh, từ khi bước vào tập đòan làm việc, anh trở nên trầm tính hơn. Anh cho rằng cái thứ nước đắng ấy có thể làm bay stress của anh.

    “Ưhm……” – Còn cậu, hôm nay cậu làm khách không phải là nhân viên phục vụ nữa. Cậu muốn thử cảm giác mới mẻ này. Cậu lật lia lịa các trang của menu. Rồi lại lật tới lật lui. Anh phì cười. Nhìn cậu lúc này sao có thể đáng yêu thế. Cứ như một đứa trẻ tinh nghịch khác hẳn với hình ảnh lầm lần lì lì của cậu trước đây – “Sữa dâu đá”

    “Xin quý khách chờ một chút” – Sung Min thở dài, cậu làm mất thời gian của Sung Min. Cậu ấy ghét những khách hàng lề mề, ngồi chọn món mà lật muốn rách luôn cái menu. Hyuk Jae phải hiểu cho cậu ấy chứ. Vậy mà hôm nay cậu lại làm điều Sung Min ghét hình như muốn chọc Sung Min vậy.

    “Này.” - Cậu khẽ kêu Dong Hae.

    “Hửm?” – Nhìn cậu.

    “Tối nay…….tôi…tôi…..tôi ngủ phòng khác nhé” - Cậu ấp a ấp úng. Có lẽ cậu vẫn còn đau hông và cậu sợ cái cảm giác rát đêm qua. Cậu còn nghĩ tối nào chắc Dong Hae sẽ hành hạ cậu cho đến khi cậu kiệt sức mới thôi.

    “Tại sao?”

    “Tại…tại….” – Quay mặt sang chỗ khác, cậu tránh đi ánh mắt trực diện của anh khi nhìn cậu như thế.

    “Haha” – Anh phá lên cười – “Tôi không làm tối nay đâu mà em sợ”

    “Thật chứ?” - Mặt cậu mừng rỡ

    “Ừh” – Anh gật – “Uống nhanh đi, chúng ta còn mua một thứ nữa”

    ~oOo~​

    MOUNT BLANC’s shop – 11:20AM

    Trước mặt Hyuk Jae hiện ra những ánh sáng lấp lánh và lộng lẫy đến ngỡ ngàng. Nhẫn, dây chuyền, bông tai……..sao mọi thứ có thể đẹp đến vậy. Mà anh dẫn cậu vô đây để làm gì. Càng lúc cậu càng khó đóan tính cách anh hơn nữa. Thật sự nếu muốn hiểu được anh thì đó là một thử thách.

    “Mang đến cho tôi” – Dong Hae nói với cô nhân viên

    Một cặp nhẫn đôi. Một hình trái tim ngay giữa nhẫn. Trên những khắc chữ HaeHyuk. Đẹp, đẹp lắm.

    Anh muốn mang nhẫn đôi với cậu. Cậu đang mơ hay là cậu đang hoang tưởng. Phải chăng anh chỉ nhờ cậu đi mua nhẫn đôi với anh cho một cô gái nào đó. Không phải anh ghét cậu lắm sao, anh lạnh lùng lắm cơ mà. Sao giờ đây anh lại chọn nhẫn đôi. Phải chăng anh muốn cậu và anh có thể gần nhau hơn trước. Hay chỉ là một việc qua mắt ba anh, chỉ làm cho hòan thành màn kịch này thôi.

    “Vừa khít” – Mãi suy nghĩ, anh đeo nhẫn cho cậu lúc nào cậu cũng không biết. Chiếc nhẫn làm bàn tay cậu thêm thon và không đánh mất vẻ dịu dàng của đôi tay trắng.

    Tay anh và tay cậu, đang đưa ra phía trước, áp sát vào nhau. Một tay anh ôm eo cậu, kéo cậu vào lòng. Cặp nhẫn đẹp lắm. Cả hai dường như nhờ cặp nhẫn mà họ có vẻ thân thiết hơn trước. Chiếc nhẫn này anh đặt trước khi gặp cậu. Anh đặt đại kích cỡ. Anh nghĩ nếu cậu không mang vừa thì coi như anh và cậu không có duyên phận. Nhưng kỳ lạ là nó lại vừa khít. Thật trùng hợp, là ngẫu nhiên hay là số phận. Tuy nhiên cuộc sống này chỉ là…….một màn kịch qua mắt thiên hạ mà thôi.

    Ông trời…….Ông là kẻ trớ trêu nhất trên vũ trụ.

    “Trông hai người thật đẹp đôi” – Cô nhân viên khen

    “Cảm ơn” - Cả hai đồng thanh.

    Đúng là cậu và anh, sinh ra là dành cho nhau. Chắc chắn là của nhau nhưng liệu sự chắc chắn đó có lung lay. Đây chỉ là sự khởi đầu. Hyuk Jae chưa yêu Dong Hae, chính xác. Dong Hae cũng chẳng có gì với Hyuk Jae, không sai chút nào. Vì thế chừng nào…..tình yêu ấy………xuất hiện.

    Ông trời……….Kẻ thích làm người ta phải chờ đợi.

    ~oOo~​
    Dong Hae’s house – 12:00AM

    “Mua nhiều thế cơ àh?” – Kang In ngạc nhiên khi thấy đằng sau Dong Hae và Hyuk Jae là 9 người nhân viên. Tay họ xách đủ lọai túi. Giày có, dép có, áo có, quần có, nón có,…..nói chung là anh sắm gần như cả tủ quần áo cho cậu. Thầm nghĩ làm thế nào mà cậu có thể mặc cả tá quần áo này cơ chứ.

    “Vâng” – Nói rồi, anh kéo cậu lên phòng.

    ~oOo~​
    Dong Hae’s room – 12:30AM

    “Cảm ơn” - Sau nửa tiếng xếp quần áo, từng người nhân viên đi ra ngòai.

    Mệt thật, hôm nay cả anh lẫn cậu đều mệt đừ. Chỉ muốn đặt lưng xuống đánh một giấc thật dài. Nghĩ là làm, cả hai ngã người xuống giường. Lúc đầu ở giữa có một cái gối ôm ngăn cách do cậu đặt ở đó. Dần dần chiếc gối đá phăng xuống giường. Rồi từ từ anh kéo cậu lại, quay người cậu lại để áp khuôn mặt cậu vào lòng ngực anh. Họ gần nhau đến nỗi cậu có thể nghe được tiếng nhịp tim của anh một cách rõ ràng.

    “Thịch thịch thịch”

    Ôm cậu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu. Anh nhắm mắt lại. Cậu không phản kháng vì biết đó là công việc của cậu, một công việc mua vui cho sự thỏa thích của anh

    “Thịch thịch thịch”

    Nhưng không, anh không làm việc ấy với cậu. Chị có ôm cậu một chặt hơn, hơi thở anh làm ấm cậu hơn. Đây vẫn còn buổi sáng cơ mà. Có vẻ, tình yêu……đã đến với anh. Nhưng còn cậu…….liệu rằng khi nào cậu mới xóa được khỏang cách trong ý nghĩ….”Một con điếm không xứng đáng được yêu con trai chủ tịch một tập đòan sang trọng”. Và đến bao giờ, trái tim cậu mới trở nên ấm hơn nữa. Sẽ là lúc nào?

    ……..Sẽ gần, gần lắm…….

    ……..Đó là khỏang thời gian không lớn……….

    ……..Thời gian để Dong Hae và Hyuk Jae…….

    ……..Có được tình yêu………
    Ông trời……..Ông lại là một kẻ ngỗ nghịch nhất vũ trụ.

    ~oOo~​
    Com mãnh kiệt nhé các tình yêu. Chap 5 hứa hẹn sẽ là một chap cực kì lãng mạn nhưng không kém phần nóng bỏng :>
    • Like Like x 55
  7. saranghae_eunhae 360Kpop Member

    Message Count:
    450
    Likes Received:
    191
    Reputation:
    515
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Au viết hay wá, mà tui tưởng là 2 đứa iu nhau thật rồi, chỉ là chưa và kg muốn để đối phương biết thôi. Au ưi, bao h chúng nó lấy nhau cho tui sờ-lót cha sứ đê. Hae đang mê mẩn hyuk rồi. Hae mà nhìn thấy hyuk mặc áo cứơi chắc là chết vì thiú máu lun. Lòng tham của rder còn mênh mang hơn cả vũ trụ nên au pos thêm chap ms đi, rder đói fic wá
  8. vianvandethuong 360Kpop Member

    Message Count:
    36
    Likes Received:
    1
    Reputation:
    29
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    chap hay quá au ah
    thật là dễ thương mà , Hyuk chừng nào mới yêu Hae chứ , chứ mình thấy Hyuk cũng đổ Hae dần dần nha , mà cho mình hỏi au nhe Hyuk là trai hay gài vậy ^^
    Hyuk phải cố gắng nắm lấy hạnh phúc mà mình sắp có và đang có đi chứ
    thanks au và mong có chap nhe
  9. haeso 360Kpop Member

    Message Count:
    19
    Likes Received:
    0
    Reputation:
    10
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Com cho Au nè:

    Fic bạn mới viết ya lần đầu mà thế này là khá lắm. Về nội dung mình đang đón chờ xem sẽ có tình tiết gì thú vị với hai kẻ mà ai cũng biết là ai kia, lại còn sự xuất hiện của Teukie nữa chứ, thêm chút ya cho cặp KangTeuk tình thương mến thương hơn nhé.

    Nhưng có điều hơi thắc mắc rõ ràng Hyuk nhà ta là trai mà sao bạn mấy lần cho mặc váy thế, lại thỉnh thoảng so sánh như kiểu anh ấy là con gái nữa. Làm vậy có cảm giác lẫn lộn và làm fic hơi kém "nuột" hơn đấy. Hãy cứ miêu tả anh đẹp ra sao nhưng đừng so sánh với con gái mình nghĩ mạch cảm xúc sẽ hay hơn.

    Dạo này cũng ít fic yaoi về cặp Cá Khỉ nên rất hứng thú với fic này, sẽ cố gắng đi theo Au tới cuối fic, thế cho nên cố lên Au nhé. Au hwaiting!
  10. sweet_cookie 360Kpop Member

    Message Count:
    45
    Likes Received:
    2
    Reputation:
    19
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    mình com cho au đây để mau có chap mới ^^
    fic bạn đọc hay lắm
    mình thích cái đoạn bạn nói ông trời đó. Bạn nói đúng thiệt "ông trời thật trớ trêu, ông trời lại làm người ta phải chờ đợi...."
    nếu đây là fic đầu tay của bạn thì mình thật sự khâm phục bạn rồi ^^ bạn viết rất hay. câu văn suôn sẻ ^^
    chap mới bạn nhé ^^^ ráng ra chap đều đều nhé ^^^

Share This Page