Running Man Ep 193
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[M] Trong tầm ngắm [Long fic | YunJae]

Discussion in 'High Ratings' started by love_nai, Mar 30, 2011.

  1. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    TRONG TM NGM

    Author: CRAZY FAN

    Repost by love_nai

    Reader beta:JO0NGJAE - Bi_Kieu

    Couple: Always YunJae

    Disclaimer: Họ không thuộc về au nhưng thế giới và vận mệnh của họ trong fic do au định đọat (I’m God in fic hehe)

    Warning: “Nước tới chân rồi nhảy”

    Rating: 16+ (tạm thời là thế)

    Note: Fic này mình lấy cảm hứng từ một bộ phim. Tuy mô-típ không mới nhưng au thích cốt truyện đó lắm và tưởng tượng nếu là YunJae thì hay phải biết. Còn nhiều sai sót, các bạn theo dõi rồi cho ý kiến nha.

    Summary: Cứ chạy đi nếu anh muốn, nhưng hãy nhớ rằng dù phải chống lại cả thế giới, lật tung cả vũ trụ, em cũng sẽ tìm ra anh. Anh mãi mãi không thể thoát khỏi tầm ngắm của em một khi đã lấy cắp trái tim em.

    [​IMG]


    Học viện cảnh sát Hoàng Gia
    Lễ tốt nghiệp
    - Thay mặt Ban giám hiệu nhà trường, tôi chúc mừng các bạn đã hòan thành khóa huấn luyện đặc vụ cao cấp một cách xuất sắc. Dù sau này được phân công về đơn vị nào công tác, tôi tin các bạn sẽ là những tinh anh sáng chói nhất và hãy luôn nhớ rằng : chống lại những phần tử xấu trong xã hội , bảo vệ bình yên cho nhân dân là trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng của cảnh sát chúng ta . Rõ rồi chứ .
    - RÕ, THƯA THẦY

    - Yunho, cậu nhận được giấy báo chưa?
    - Rồi, tớ được phân về tổ hình sự Seoul. Còn cậu?
    - Waaaa! Tớ cũng vậy. Thiệt là tốt quá rồi
    - Tốt cái con khỉ, tớ chịu đựng cậu mấy năm nay chưa đủ sao? Tưởng tốt nghiệp đường ai nấy đi, nào ngờ… Haizz!
    - Ya! Cậu nói thế hả? <cau có> Được làm chung với đại công tử Parl Yoo Chun là cái phước lớn lắm đó.
    - Ừ thì lớn, nhưng là phiền lớn đó. <gỡ gỡ tay ra> Tớ đây không bao giờ quên những lần khốn khổ vì bao che cho cậu trốn đi Bar đâu. Vì cậu mà tớ tưởng tụi mình không tốt nghiệp được rồi chứ
    - Sao lại lỗi tại tớ. Lỗi là ở mấy cái quy định chết tiệt kia kìa <chỉ chỉ lên tườngAi đời thanh niên trai tráng dồi dào sinh lực mà nhốt lại một chỗ, không cho gần mấy em xinh tươi thì chết còn sướng hơn. Nảy sinh chuyện “đào đường thóat hiểm” là lẽ đương nhiên.
    - Chỉ giỏi ngụy biện, ai cũng chịu được sao cậu không được.
    - SAI! Không thằng nào mà tớ không thấy xuất hiện một lần ở quán bar đó hết <lắc lắc ngón trỏ> À mà có. Yunho này, hỏi thật nhé, cậu tự giải quyết chuyện đó hả?
    - Gia..ải quyết cái gì chứ <đỏ mặt>

    - Tại không thấy cậu gần cô nào hết, không tự làm thì ai làm cho cậu <nheo mắt nghi ngờ> cậu đừng nói là…

    - Ê..ê đừng có nghĩ bậy, tớ hòan tòan bình thường Chỉ là… chúng ta là cảnh sát phải tuân thủ luật pháp mà nội quy là luật pháp của trường. Các cậu cứ phá luật hoài thì sau này còn ai tin tưởng cảnh sát chúng ta nữa…

    - Thôi thôi,sếp Jung cho em xin <vái vái> em nghe mấy cái câu này ngán đến tận cổ rồi. Em là em sợ sếp mau tàn úa tuổi thanh xuân mà chưa tận hưởng thú vui cuộc sống thôi
    - Cám ơn lòng tốt của sếp Park, nhưng nếu sếp không mau thu dọn đồ đạc thì sếp sẽ phải cuốc bộ về nhà đó
    - Haizz! Tốt nghiệp xong phải để người ta nghỉ ngơi vài tháng chứ , đằng này chỉ có 1 tuần. Có phải muốn giết người không chứ ? <thiểu não xếp quần áo vào vali>
    —Yunho pov—
    Tôi không hẳn là cố chấp hay tỏ ra mình “ngoan hiền”, học viên ưu tú gì cho cam. Có thằng 23 tuổi nào mà không muốn vui chơi hoa lá, nhiều lúc cũng muốn “sổ lồng” lắm chứ nhưng mỗi lần chân trái bước thì chân phải lại bị níu lại. Mà cái gì níu lại? Vâng, chính là niềm tự hào của dòng họ Jung và cũng là mơ ước từ thưở bé của tôi: TRỞ THÀNH MỘT CẢNH SÁT ƯU TÚ. Cả nhà tôi từ ông nội rồi đến appa tôi, chú ba, chú út đều làm cảnh sát. Tuy chức vụ họ không cao sang cho lắm (người làm lớn nhất là appa tôi: cảnh sát trưởng của thôn) nhưng quan niệm của họ là hết lòng phục vụ nhân dân, không màng đến danh lợi. Khi tôi nhận giấy báo trúng tuyển vào học viện này cả thôn đã tổ chức ăn mừng. Appa tôi đã cảm động mà hứa với bà con cô bác là tôi nhất định sẽ thừa kế tinh thần của dòng họ: Ở ĐÂU CÓ NGƯỜI NHÀ HỌ JUNG THÌ NƠI ĐÓ KHÔNG CÓ TỘI PHẠM. TỘI PHẠM VÀ NHÀ HỌ JUNG KHÔNG BAO GIỜ ĐI CHUNG MỘT ĐƯỜNG.
    Thế đấy!
    Trên vai tôi là trọng trách ngàn cân và tôi sẽ đem nó ấy lên Seoul, một đô thị vô cùng phồn hoa nhưng cũng lắm nhiễu nhương, đen tối…
    —EndPov—
    TRỤ SỞ CẢNH SÁT SEOUL
    7h30 AM
    - Good morning sir! <đứng nghiêm, tay chào> Cảnh vụ Jung Yunho, số KS76777879, xin được trình diện
    - Goodmorning sir! <y chang> Đặc vụ Park Yoochun, mã số KS76777880, xin trình diện
    - Các cậu đều là lính mới ra lò của Hòang Gia hả? < lưng dựa ghế, ngó chăm chăm>
    - Yes sir!
    - Tôi là Shin Dong Hee, từ nay là chỉ huy trực tiếp của các cậu. < đứng lến, gõ gõ tấm bìa cứng> Tôi nghe sếp Lee, thầy huấn luyện các cậu nói các cậu là những học viên xuất sắc nhất khóa học?
    - Yes sir!
    - Nhưng ở đây tôi không cần thành tích mà cần thực lực. Trong đội của tôi toàn là những đặc vụ giỏi nhất. Tôi không chấp nhận những cảnh sát chỉ có mã bề ngòai nhưng vô tích sự, gánh nặng cho đồng nghiệtp <quét tia nhìn từ trên xuống> RÕ RỒI CHỨ?
    - RÕ, THƯA SIR!
    - Tốt! <mở cửa> Ra đó mà tự giới thiệu đi

    - Chào mọi người, tôi là Jung Yunho
    - Tôi là Park Yoochun
    - Mong mọi người gúp đỡ < Cùng cúi người>
    - Ya! Tân binh hả? <vổ vổ vai> tôi là Kim KangIn, gọi là KangIn được rồi.
    - Tôi là Lee Sungmin, chuyên viên kỹ thuật < mắt vẫn dán vào màn hình vi tính>
    - Còn tôi là Tiffany <từ sau lưng đi tới> bóng hồng duy nhất của đội
    - Còn hai người nữa là Ee Teuk và YeSung <KangIn ngồi xuống bàn nói>
    - Tôi đã dọn chỗ cho 2 cậu rồi, kia kìa
    - Cảm ơn tiền bối <gật đầu>
    - Yunho không cần khách sáo, gọi là Tiff như mọi người được rồi
    <cười cười>
    - À còn người kia <Yoochun ngó người bị tờ báo che hết mặt>
    - Phó đội trưởng Kim Junsu của chúng ta đó. Để sau rồi hãy chào, đừng dại dột mà làm phiền
    <ngạc nhiên>
    - Khi ngủ anh ta không phân biệt được ai là cảnh sát ai là cướp đâu <SungMin thản nhiên đáp>
    14h00 PM
    - Các cậu vào phòng họp ngay, có tin mới
    - Chuyện gì vậy? <Yunho vừa đi vừa hỏi>
    - Vụ chúng ta đang theo: X385
    . . .
    - Tôi mới nhận được tin Lee So Man đã có động thái mới. Vào 8h tối nay, hắn sẽ gặp một đối tác tại SM Palace
    - Rất có thể liên quan đến White Heaven
    - KangIn nói đúng. Trong lúc này chỉ có thể là người mua lô hàng đó
    - Tiếc là ta chưa có thông tin về bọn người này
    - Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta phải huy động lực lượng vây bắt chúng ngay <Yoochun hùng hồn>
    - Không hiểu tình hình thì dựa cột mà nghe. Phát biểu linh tinh chỉ tổ rách việc
    <Quay đầu lại>
    — Yoochun POV—
    Quái! Sao sở cảnh sát mà để học sinh cấp 3 ra vào lung tung còn dám hỗn láo nữa chứ. Được, hôm nay chú đây sẽ dạy cho con một bài học vì tội thiếu lễ phép với người lớn
    —EndPOV—
    <Xắn tay áo lên>
    - Phó đội Kim có ý kiến khác sao?
    <Đứng hình>
    - Vâng! <thản nhiên bước tới trước màn hình máy chiếu> Lee So Man đã án binh bất động 3 tháng nay. Chúng ta đã gặp nhiều khó khăn cho việc theo dấu hắn. Đột nhiên, bây giờ lại hắn gặp khách. Tôi đồng ý với mọi người đó là kẻ mua số ma túy mà hắn đang giữ. Nhưng một vụ lớn thế, một tên cáo già như Lee So Man sao dễ dàng để thông tin rò rỉ ra bên ngòai
    - Vậy ý sếp Kim là…?
    - Một cái bẫy <Hai giọng nói cùng lúc>
    <Các cặp mắt nhìn vào Yunho>
    - À… tại tôi nghĩ có thể hắn biết chúng ta đang theo dõi nên hắn dùng chiến thuật giương đông kích tây dụ chúng ta đến chỗ đó còn hắn thì gặp đối tác ở một nơi khác
    - Đúng như anh tân binh này nói <sếp Kim tiếp tục> theo nguồn tin của tôi thì Sunny, tình nhân của Lee So Man đã đặt bàn ở Rissing Sun để tổ chức sinh nhật. Tôi cho rằng hắn sẽ có mặt ở đó tối nay
    RISSING SUN HOTEL
    - Nghe đại danh đã lâu bây giờ mới được gặp. Ngài Dan quả là tuổi trẻ tài cao
    - Quá khen. Tôi thì sao bì với ông Lee vua hàng trắng của châu á chứ
    - Ngài không những anh tuấn mà còn khéo ăn nói
    - Cám ơn. Nhưng tôi thấy chúng ta nên kết thúc màng chào hỏi ở đây và vào việc chính thôi
    - Người Mỹ các anh luôn thẳng thắn mau lẹ vậy sao? <búng tay> đây là 500 bánh nguyên chất White Heaven, lọai đắt giá nhất thị trường hiện nay
    <hất đầu>
    - Vâng <đi lại>… đều đúng như hàng mẫu, thưa Boss!
    - Ngay lúc nay, tài khỏan của ông trong ngân hàng Thụy Sĩ đã tăng 50 triệu USD như đã thỏa thuận. Ông có thể kiểm tra
    - Ha ha đúng là tác phong chuyên nghiệp <ngó đàn em>
    <gật đầu>
    - Ai da! Vậy là vụ làm ăn thành công tốt đẹp. Chúng ta nên uống mừng chứ hả
    - Tôi có chuyện gấp phải giải quyết, hẹn lần sau <đứng lên>
    - Được một món hờ thế mà muốn đi dễ dàng vậy sao ngài Dan?
    <Cach! Cạch! Cạch!…>
    - Không ngờ người Hàn Quốc các ông không biết giữa chữ tín thế này <không nao núng>
    - Sống trong giới này, chữ tín không giúp người ta sống sót đâu, ngài không biết sao?<ngạo ngễ>
    - Đúng, muốn sống sót thì phải luôn đề phòng lọai chơi bẩn như ông
    <Sọat>
    <Vạt áo tung lên>
    <Pằng! Pằng! Pằng!…>
    - Muốn đấu với ta, đợi mười kiếp nữa đi <nhếch mép>
    - Boss chúng ta phải đi thôi, bọn cớm đang đến
    ĐẠI SẢNH
    - KangIn, YeSung, Ee Teuk cùng đội A phong tỏa nơi này. Số còn lại theo tôi tiếp cận đối tượng < Sếp Kim dõng dạc>
    - Yes sir!
    <Cốp!Cộp!Cộp!…>
    <Lướt qua>
    <Khựng lại>
    - Yunho, sao đứng đó, nhanh lên
    —YunhoPov—
    Bọn người này…
    —EndPov—
    . . .
    SỞ CẢNH SÁT
    <RẦM!>
    - Thật tức chết. Chúng ta đã tới chậm một bước để sổng bọn chúng <KangIn xô mạnh cái ghế>
    - Điều ta không ngờ là Lee So Man lại bị bắn chết < Yoochun nhíu mày>
    - Ai mà có khả năng hạ gục tên trùm hàng trắng lớn nhất Hàn Quốc một cách dễ dàng như thế
    <YeSung gãi gãi trán>
    - Sếp Kim theo anh có phải người khách đó không?
    - Rất có thể. Chắc chắn đó là một kẻ không vừa
    <Cửa mở>
    - Không những không vừa mà là nhân vật tầm cỡ
    - Đội trưởng! <đồng lọat quay lại>
    .
    .
    .
    - Hero Dan. Quốc tịch Mỹ. 23 tuổi. Đứng đầu đảng phái SK được mệnh danh là thủ lĩnh huyền thọai của giới maffia Bắc Mỹ. Nắm trong tay tòan bộ đường dây buôn bán ma túy, buôn người, bán vũ khí, họat động rửa tiền… nói chung không việc phạm pháp nào mà thiếu hắn. Địa bàn họat động của hắn là Mỹ và các nước châu Âu. Gần đây, nghe nói hắn đã xâm nhập vào Trung Quốc
    - Hắn là quỉ hả? <Ee Teuk thốt lên>
    - E rằng quỉ còn thua hắn <SungMin lắc đầu> nhưng sao chắc chắn là Hero Dan?
    - Còn nữa sao sếp lại có những tư liệu này <Tiff hỏi>
    - Bên hình cảnh quốc tế vừa mới gửi qua cho chúng ta. Họ nói 3 ngày trước tên Hero đến Hàn và liên lạc với Lee
    - Hình cảnh quốc tế? <Cả phòng thốt lên>
    - Hero Dan nằm trong danh sách 10 tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất của Interpol <Sếp Kim bình thản uống cà phê trước những cặp mặt sửng sốt sau câu nói của mình>
    .
    .
    .
    MỘT VILLA NGỌAI Ô SEOUL
    - Nếu Boss không đóan trước tên Lee định giở trò hai mặt mà cho người mai phục sẵn thì hôm nay chúng ta sẽ gặp không ít khó khăn đó
    - Trước đó ta đã có tin hắn qua lại với tên Hiro Takashi nên nghi hắn muốn 1 hàng bán hai chủ rồi. Định qua mặt Hero này, không biết tự lượng sức
    - Vâng, chính vì hắn có mắt không tròng, xem thường tài trí tuyệt đỉnh của King maffia Mỹ quốc nên mới xuống đất nằm với giun sớm như thế
    - Ki Bum này miệng lưỡi cậu ngày càng ngọt đó. Nhưng được các nói đúng. Ha ha ha <tự sướng, rồi tự thưởng> Hum! Kem ở đây không ngon bằng bà Mary làm <chỉ chỉ >
    - Vậy chúng ta về đảo ngay đêm nay chứ ạ
    - Không,ở chơi thêm vài ngày nữa
    - Vậy e không an tòan cho lắm. Tôi lo bọn tay chân của Lee So Man sẽ trả thù và hình như bọn cớm cũng đã đánh hơi ra chúng ta
    - Lũ ruồi muỗi đó có thể uy hiếp Hero này sao? Chỉ đáng làm trò cho ta xem thôi <khinh khỉnh> quyết định vậy đi, ở thêm 3- 4 ngày
    - Vâng < lừng khừng>
    - Còn gì nữa?
    - À chỉ là từ lần trước với cô người mẫu đó đến nay đã 2 tháng rồi boss có cần tôi chuẩn bị cho một người mới không?
    - Thôi thôi <khóat tay> Tôi là tôi ngán mấy mối cậu chuẩn bị rồi. Không phải õng ẹo thì cũng vồ vập đói trai lâu ngày
    - Lần này bảo đảm hợp khẩu vị của anh <ra vẻ chắc chắn> thân hình tuyệt vời, rất mạnh mẽ và hoang dại
    - Thật chứ? <mắt nghi ngờ>
    <Gật đầu cái rụp>
    - Umm… vậy thu xếp đi
    - Yes boss!
    .
    .
    .
    SỞ CẢNH SÁT
    <Cạch>
    - Mọi người xem tôi có gì nè.< YeSung lao vào phòng>
    - Có gì mới hả? < Kangin nhổm dậy >
    - Bên đội sếp Kang đang theo vụ một nữ sát thủ đã gây nhiều trọng án ở HongKong, Tokyo, Bangkok. Hiện giờ ả đang lẩn trốn ở Hàn Quốc
    - Nước ta từ khi nào lại trở thành điểm hẹn của tội phạm quốc tế thế hả <Yoochun nhăn mặt>
    - Mà chuyện đó thì liên quan gì đến vụ chúng ta?
    - Thì đến khúc đó rồi nè. Các cậu cứ chen vào thì làm sao tui nói <để tập hồ sơ lên bàn> Họ vừa có tin cô ta có cuộc hẹn vào tối nay tại Mirotic
    - Ý anh là …? <Yunho chồm tới>
    - Hero Dan
    MIROTIC CLUB
    <KÉTT!>
    <Cửa mở>
    <Một đôi giày trắng bước xuống>
    - Chúc Boss một buổi tối vui vẻ <cười một cái lấy hên> Thể hiện bản lĩnh đàn ông tới tấp nha boss
    - Cố lên nhé huyng, hợp nhãn là ghi bàn luôn <nháy mắt> Em đã đặt nguyên tầng ba cao ốc này cho huyng thỏai mái hành sự đó
    - Các cậu nói ít một chút thì không ai bảo các cậu bị trầm cảm đâu <nhíu mày khó chịu>
    <cùng làm động tác khóa miệng. OK!>
    .
    .
    .
    - Hi vọng lần này thành công . Tội nghiệp anh họ đường đường là thủ lĩnh SK, xinh đẹp, thông minh, tài giỏi mà sao đường tình duyên lận đận thế không biết <lau lau nước mắt>
    - Tại ổng kén cá chọn canh quá. Cô này nhão nàng kia khét. Không biết đâu mà lần. Nhưng Minnie yên tâm đi <dịu dàng ôm vai an ủi> lần này Bummie chọn rất sát với sở thích của ổng. Tóc đen, mắt nâu, có cơ bắp, mạnh mẽ
    - Thiệt hả? <ngẩng nhìn bằng đôi mắt cún yêu>
    - Ừm! <nuốt nước miếng> Minnie này, mình tìm một khách sạn nào đó rồi Bummie nấu đồ cho Minnie ăn. Ở đây có tụi Ken gác rồi
    - Nghe được đó <mắt sáng lên> đằng kia có cái nhìn cũng được mà gần chổ này nữa.
    <chiếc Ferrari lao đi>
    (Au: xin hỏi các readers có ai đến khách sạn nấu ăn không???)
    BÊN TRONG
    - Anh Hero ah! Em ngưỡng mộ anh bấy lâu bây giờ được gặp em thiệt là mừng lắm <ánh mắt đắm đuối>
    - Rất hân hạnh được em biết tới. <cười xã giao> Em à um..là Boa
    - Vâng < nhích lại gần hơn>
    - Chẳng hay em họat động trong ngành nào?
    - Ý anh là nghề của em hả? Em giết mướn cho người ta. Từ chuyên môn gọi là sát thủ
    - Vậy àh! <mặt hoa héo đi một chút> Vậy sao em làm nghề đó và làm được bao lâu rồi?
    - Cũng khá lâu rồi <vớ lấy ly rượu uống một ngụm lớn> Lần đầu em giết người là năm em 16 tuổi. người em giết là bố dượng em. Ổng định đè em. Hứ! Già yếu xìu mà còn ham. Ghét em cắt cổ luôn. Từ đó thấy giết người cũng dễ nên dùng làm nghề kiếm cơm <quay qua, dựa vào vai> Thôi nói về em nhiều rồi anh nói về anh cho em nghe đi
    - À ừ tôi thì không có gì để nói cả đâu < nhích ra xa, cầm ly rượu quay đi, vừa uống vừa nghiến răng>
    —HeroPov—
    K-i-m K-i B-u-m! Cậu dám giới thiệu cho tôi cái đống silicon nhúng máu này hả? Hoang dại hả? Đợi đấy về đến nhà tôi sẽ cho cậu biết thế nào là điên dại
    —EndPov—
    CÁCH ĐÓ KHÔNG XA
    - Ahhh….umm Bummie ah! Sa..o ah.. sao lại ngừng vậy.
    - Tự nhiên anh thấy lành lạnh. Nhưng không sao, tí nữa vào trong rồi sẽ nóng lên thôi <cười gian tà> Minnie ah! I’m coming…
    MIROTIC CLUB
    Trần nhà
    - Khỉ thật! Thiếu gì chỗ mai phục mà bắt mình treo lủng lẳng như dơi thế này
    - Chỗ này tiện quan sát mà cũng dễ hành động nữa. Chịu khó chút đi Yoochun
    - Hai đứa mình đều bự con mà ưu ái cho chỗ này. Đúng là ma cũ ăn hiếp ma mới
    - Tớ thấy các anh chị ấy đều rất tốt mà
    - Ừh cậu thì tốt rồi. Được bông hoa của đội suốt ngày: Yunho uống cà phê không, Yunho ah! Đi ăn trưa nha.
    - Đừng nói bậy chị ấy là tiền bối đó
    - Cậu xem người ta là tiền bối, nhưng người ta không coi cậu là hậu bối thì sao? Chỉ có tớ là mệnh khổ. Suốt ngày bị thằng cha phó đội Kim không móc họng thì cũng đâm lưng. Chắc kiếp trước bị tớ phụ tình nên anh ta mới theo ám tớ như thế
    - Tại cậu có ác cảm nên mới thế. Tớ thấy sếp Kim là một cảnh sát rất giỏi
    - Cảnh sát cái gì với cái mặt non ẻo cùng thân hình nhỏ thó đó . Tớ là tớ nghĩ hắn mua bằng
    - Haizz! Chán cậu quá đi. Lo mà theo dõi bọn chúng kìa. Nhạc lớn quá không nghe gì hết
    - Khỏi cần nghe tớ cũng biết chúng nói gì. Đang tán nhau đó mà
    - Hay vậy. cậu biết đọc khẩu hình hồi nào tớ không biết
    - Biết hồi nào. Cứ nhìn cái cách cô ả dính sát vào hắn là biết muốn gì rồi. Chắc cũng sắp qua part two rồi
    - Part two?
    - Hazzz!Là lên giường đó. Thật là đã bảo cậu nên chăm chỉ đi bar học hỏi kinh nghiệm đi mà không chịu, bây giờ thấy thiệt hơn chưa
    - Cậu c… ah hắn đứng lên rồi kia

    - Anh ah! mình lên trên đó hả anh? <vui mừng hỏi >
    - Tôi không có ý định qua đêm với cô
    - Sao vậy anh? Anh không thích em hả ? <khóat tay >Anh yên tâm em sẽ phụ vụ anh tận tình rồi anh sẽ thấy rất thich cho xem
    - Rất tiếc. <rút tay ra> tôi không muốn vừa làm tình vừa ôm khư khư khẩu súng. Vả lại <mĩm cười mắt nhìn xuống> tôi không thích đồ giả
    - Anh…
    <Rắc! Rắc!>
    - Yoochun ah! Mấy cái khóa bảo vệ này là xịn hết hả?
    - Không biết. mà làm sao?
    - Tớ nghĩ mình sắp…
    <RẮC!>
    - AHHHHHHH! < tiếng thét vang…phòng>
    <RẦM!>
    <Tiếp đất ngay giữa bàn>
    *Click Pause*
    < Mắt xanh kinh ngạc nhìn xuống>
    <Mắt nâu hỏang hốt nhìn lên>
    *Click Play*
    End chap
    • Like Like x 20
    • Thanks Thanks x 3
  2. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    *Click Play*
    - Hỏng! Chim sẻ đã lộ mình, nhắc lại chim sẻ đã lộ mình. Tất cả các đơn vị hành động – Giọng sếp Kim vang vang qua các máy bộ đàm
    Cùng lúc đó, tóan bảo vệ của hắn bên ngòai đã phát hiện có động
    - Chết tiệt! Có biến. Bảo vệ Boss <Ken la lên>
    —Yunho pov—
    Tôi hạ cánh ngọan mục ngay bàn của chúng. Cái lưng biểu tình dữ dội nhưng tôi không có thời gian quan tâm đến nó. Một đặc vụ nằm hớ hênh trước mắt một tên trùm quốc tế và một sát thủ chuyên nghiệp thì gãy mấy cái xương là chuyện nhỏ như…hột é.
    Có vẽ chúng còn bị shock khi tôi xuất hiện nên chưa kịp phản ứng gì (đến tôi còn shock nữa là). Đặc biệt là cái tên trùm, hắn nhìn tôi không chớp. Thế rồi chuyện gì tới rồi cũng tới. Ả sát thủ rút súng ra chỉa vào tôi
    - Khỉ gió! Đồ phá đám
    Dù tay không bị thương thì tôi cũng khó lòng tránh đừng nói là rút súng bắn trả. Ngay lúc ấy tôi đã nghĩ: thôi dù sao cũng anh dũng hi sinh. Hổng chừng còn được tặng huân chương. Nhưng…
    RẦM!
    Ả sát thủ chưa kịp bóp còi thì bị một cái ghế va trúng và người đá chiếc ghế ấy là người tôi hoàn tòan không nghĩ đến. Là…tên trùm. Sao hắn cứu mình?
    - Sao anh?
    Coi bộ ả cũng kinh ngạc như tôi.
    - Phía sau cô kìa
    À thì ra cảnh báo cho tình nhân chạy trốn vì đội của tôi đang chạy vào, dẫn đầu là sếp Kim.
    - Lũ chó này đến nhanh thật. Hẹn gặp lại sau nha cưng
    Ả ta cũng nhanh trí thật, chạy ra lối thóat hiểm nhưng ả không biết tốp của KangIn đã phục sẵn ở đó
    Vậy chỉ còn tôi đối mặt với hắn (nói đối mặt cho oai chứ tôi nằm chổng gọng nhìn hắn “đắm đuối”). Từ trong áo vest, hắn rút ra khẩu M19. Động tác của hắn nhanh đến nổi tôi chưa kịp nháy mắt thì họng súng đen ngòm đã trước mặt.
    Tôi mở to mắt nhìn hắn, chuẩn bị nhận một phát vào đầu…
    Mĩm cười!
    Có tin nổi không? Hắn cười với tôi. Tự dưng tôi thấy ghét nụ cười đó kinh khủng vì nó làm… tim tui hẫng đi một nhịp ( chắc do sợ đó mà)
    PẰNG! PẰNG! PẰNG!…
    Hắn bắn nhưng không phải bắn tôi mà nâng súng bắn vào tốp cảnh sát vừa tiến vào.
    Khỉ thật! Hắn quả là một thiện xạ. Mỗi phát hắn bắn đều nhắm ngay chân đối phương. Vẽ bởn cợt được thay bằng cái nhếch mép lạnh lùng khi hắn lướt qua các hàng ghế dễ dàng tỉa 1/3 người bên tôi.
    Nhìn dáng điệu ung dung, thong thả đó cứ nghĩ hắn đang chơi một game bắn súng yêu thích chứ không phải đang đối đầu với lực lượng đặc biệt và đội trọng án của Hàn Quốc. Thật ngạo mạn!
    Sọat!!!
    - Yunho! Mày có sao không?
    (Au: xin phép sửa cách xưng hô một chút cho nó tự nhiên)
    HA! Cái thằng bạn nối khố của tôi cuối cùng cũng “rớt xuống” rồi đấy. Đúng lúc thật nhỉ? Tôi không nén được một câu mĩa mai
    - Rất cảm ơn câu hỏi thăm sớm sủa của mày.
    Yoochun không màng tới mùi trách móc trong câu nói của tôi mà túm lấy vai tôi kéo nép vào cái bàn sau lưng.
    - Mày điên hay sao mà nằm trỏng trơ ở giữa chiến tuyến thế hả?
    Thì ra nãy giờ do mãi nhìn tên trùm mà tôi không để ý người của hắn cũng đã nhập cuộc. Chúng tủa từ ra từ cánh cửa bên hông và bắn ỉm trợ cho tên trùm rút về phía thang máy. Từ chồ tôi có thể thấy cái bóng vest trắng của hắn được đám bảo vệ che kín.
    - Củ chuối! Tụi này tòan dân chuyên nghiệp không khéo là để sổng hắn
    Yoochun nói không sai. Thông thương khi bị bao vây, bị áp đảo về số lượng thì rất dễ gây hỗn lọan nhưng ở đây chúng giữ vựng đội hình và cực kỳ bình tĩnh ứng chiến chứng tỏ đã được huấn luyện rất kỹ. Và mục đích cuối củng là bảo vệ an tòan cho ông chủ chúng. Nhưng sao chúng lại tìm cách rút lui vào trong. Đó là ngõ cụt mà?
    - Yoochun sân thượng tòa nhà có đáp máy bay được không?
    Yoochun nãy giờ đang bận tranh cao thấp với một tên da đen bên kia, quay sang lại hỏi lớn:
    - Ừ được. Mà mày hỏi làm gì?
    Chết rồi, không lẽ…
    Tôi loay hoay mở tháo mấy cái dây bảo hộ vướng víu bằng cánh tay không bị thương
    - Tao nghi tên Hero muốn trốn bằng đường đó
    Yoochun trợn mắt ngó tôi đang rút súng ra, lọang chọang đứng lên
    - Vậy hả? Phải báo sếp Kim ngay vì chúng ta làm gì có trực thăng canh trên đó.
    - Không kịp mất. Mày báo cho sếp đi, tao cố cầm chân hắn
    Tôi phóng cái thân người ê ẩm của mình về phía cầu thang bộ.
    - Yunho chờ tao. Mày đang bị thương đó
    Yoochun định lao theo tôi nhưng xém chút bị dính đạn. Nó đành ngồi thụt xuống bắn trả, miệng hét lên
    - Cẩn thận Yunho, tao đến tiếp ứng liền
    —Endpov—
    —Heropov—
    Tôi phát ngáy đến muốn mửa khi phải ngồi đây với con nhỏ giết mướn này. Biết thế ở nhà ăn kem, xem Tom và Jerry còn sướng hơn. Cũng tại cái tên trợ lý óc thẩm mỹ bằng số âm của tôi mà ra. Không hiểu làm cách nào nó cua được cái thằng em họ Changming của tôi không biết, chí có đáp án là óc thẩm mỹ của em họ tôi cũng tồi tệ không kém.
    Sự chịu đựng đã cực điểm, tôi đứng lên ra về. Con nhỏ đó còn muốn đi theo mới ghê chứ. Nó muốn chết hay sao? Tôi đành phải “từ chối khéo” ả. Đang định bước đi thì một “thiên thể” đen đen rơi ngay trước mặt tôi. Chỉ cần chưa đến 1/100 giây tôi nhận ra ngay “thiên thể” là một tên cớm. Một tên cớm cực kìa điển trai. Mắt tôi cứ dán chặt vào đôi mắt sâu sống động đó, cảm tưởng thời gian như dừng lại để tôi có thể chìm vào màu nâu ấm ấp ấy.
    Không hiểu sao tôi lại đá cái ghế vào người ả sát thủ nhưng lúc đó tôi không muốn bất cứ thứ gì khiến đôi mắt hút hồn này phải nhắm lại. Ả khôn hồn rút trước nhưng tôi biết theo lối đó thế nào cũng bị tó. Nhưng tôi không quan tâm.
    Bị tôi chỉa súng vào dầu mà “anh cớm” này vẩn giương to mắt thách thức. Thật can đảm. Chưa một ai trước họng súng của Hero Dan mà không run sợ đến…ướt quần cả. Bất giác tôi mĩm cười – nụ cười tôi cho là quyến rũ nhất (Không biết tôi đang nghĩ gì nữa mà làm thế. Chết mất thôi)
    Đám cớm khác tràn vào, tôi đành miễn cưỡng rời mắt khỏi dáng nằm gợi cảm của anh cớm mà “chăm sóc” đồng đội của anh.
    Chơi với bọn này còn dễ hơn những bài huấn luyện hàng ngày của tôi gấp trăm lần ấy chứ. Nhàm chán!
    Ôi kìa, sao anh cớm vẫn nằm yên đó. Chắc bị thương rồi. Không xong nếu cứ thế sẽ bị dính đạn lạc cho coi. Tôi cố gắng di chuyển càng xa càng tốt nhằm lôi theo các lọat đạn khỏi chổ anh nằm
    Súyt chút là tôi bị bắn vào vai khi quay nhìn xem anh cớm có còn nằm đó không.
    Không còn.
    Tôi tập trung hòan tòan vào trận đấu súng vì có một tên nhỏ con “có chút trình độ” mới xuất hiện chính hắn đã bắn phát vừa rồi
    Ken cùng đán cận vệ từ bên phải tôi chạy lại, mái tóc vàng hơi bết mồ hôi, vẽ khẩn trương lộ rõ trên mặt cậu ta
    - Boss, anh không sao chứ ạ?
    - Không sao. Bên ngòai thế nào rồi?
    - Dạ, chúng em đang cầm cự chờ tóan của anh KiBum
    - Nó đi đâu?
    Ken cúi đầu lấp bắp
    - Dạ… dạ lúc nãy anh KiBum và anh Changmin nói đi ra đây một chút biểu em…
    - Thôi biết rồi…
    Có bị thiểu năng mới không biết chúng nó đi đâu. Chết tiệt! Trong lúc mình ngậm đắng nuốt cay ở đây với cái máy giết người kém chất lượng thì bọn nó đi hú hí với nhau. Gừ!!! Chút tao về hai đứa bây đừng có trách sao anh đây đẹp mà ác.
    Ken hơi tái mặt khi tấhy biểu hiện trên mặt của tôi. Nó ấp úm:
    - Boss ah, tui em đã chuẩn bị trực thăng trên kia rồi. Anh đi trước đi
    Tôi gật đầu bước lại thang máy
    - Cẩn thận đừng dể chết quá nhiều
    Ken vừa bấm nút thang máy, trấn an
    - Boss đừng lo. Chút xíu anh KiBum tới thì tụi em dư sức làm cỏ tụi này.
    Thang máy mở, tôi bước vào:
    - Anh biết thực lực của bọn bây. Anh nói là nói đám cớm kia kìa
    - Dạ boss!
    —Endpov—
    Chiếc thang máy dừng ở tầng cao nhất. Chàng trai khóat trên người bộ đồ trắng lịch lãm bước ra. Quả thật, người ta nói không sai màu trắng là màu dành cho thiên sứ. Nét đẹp của người này trăm năm mới có một. Nhìn sơ cứ tưởng là đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thùng…ý lộn nghiêng thành nhìn kĩ mới nhận ra nét anh tuấn của một thiếu niên. Say đắm lòng người nhưng xung quanh lại tỏa ra một luồng bá khí dữ dội làm người khác e sợ. Biết sợ là tốt cho họ vì nếu dám giở trò với người này thì cầm chắc cái chết “nhẹ tượng lông hồng”. Hắn – Hero Dan – thủ lĩnh thế giới ngầm châu Mĩ, tên tội phạm làm cảnh sát các nước phải ngày đêm mất ngủ. Có thể nói hắn là một người hòan mỹ: thông minh tuyệt đỉnh, tài giỏi hơi người, giàu sang tột bậc và trên hết là cực kì xinh đẹp. Nhưng hắn lại không có lấy một người tình nào ưng ý. Hắn không kén chọn chỉ tại khi gần họ, “nó” cứ trơ ra thì biết làm sao đây. Trợ lý hắn chạy đôn chạy đáo đổi “món” cho hắn, từ nữ sang nam, từ trẻ đến sồn sồn, từ gầy đến béo mà “trơ vẫn hòan trơ”. Thật không thể để người ngòai biết ông trùm SK bị…bất lực được. Mất hình tượng hết! Nên hôm nay mới xảy ra cái chuyện “xem mắt” dở người này. Nhưng không hòan tòan là công cóc vì hắn đã gặp…anh. Hắn nhất định phải gặp lại anh cớm đáng yêu đó
    Đôi môi tựa cánh sen ban mai múm mím:
    - Thật thú vị
    Cạch!
    - Đúng, rất thú vị khi bắt được mày
    Hắn đứng khựng lại khi giọng nói trầm cương nghị vang lên sau hắn
    - Ném súng qua một bên rồi từ từ nằm xuống
    Qua bóng phẳn chiếc từ chiếc bồn nước lớn trước mặt hắn biết người đó là ai.
    Rất may cho người đó vì là Jung Yunho
    Hắn cúi người bỏ súng xuống chân và đá sang một bên, hai tay để trên đầu nhưng lại quay người đối mặt viên hình cảnh cả gan uy hiếp hắn. Đôi mắt xanh đại dương tuyệt đẹp đưa cái nhìn kỳ lạ về phía người đang chỉa súng vào mình, đôi môi nở nụ cười rực rỡ:
    - Chạy đua với thang máy những 20 tầng mà còn đứng vững thì xem ra vết thương không nặng lắm nhỉ
    —Yun pov—
    Mafia mà bày đặt mặt đồ trắng, còn cái mặt kìa, nam nữ lẫn lộn. Đầu óc có vấn đề hay sao, sắp vào tù bốc lịch mà còn cười tươi như trúng số. Sao tôi ghét cách hắn cười kinh khủng giống như đang cười… duyên vậy (chắc mình nghĩ quá nhiều rồi) Dù không muốn công nhận nhưng nụ cười đó rất…đẹp (Umma ơi con đang nghĩ gì vậy? ). E hem! Tập trung! Tập trung! Còng tay hắn trước đã.
    —endpov—
    Anh giữ bộ mặt đúng kiểu hình sự, từ từ tiến lại gần tên tội phạm nguy hiểm, tay lăm lăm khẩu súng
    - Hero Dan, anh đã bị bắt vì bị tình nghi buôn bán ma túy và giết người. Anh có quyền giữ im lặng vì những lời anh nói sẽ làm bằng chứng chống lại anh trước tòa.
    —Heropov—
    Ôi~ cái mặt nghiêm nghiêm thấy … cưng gì đâu á. Cái miệng trề trề ra khi nói mới quyến rũ làm sao. Muốn cắn lên đó một cái quá đi. Sao trên đời có người đáng yêu đến vậy. Nhưng muốn bắt tôi à, đâu dễ thế. Tôi vào nhà đá thì bỏ cưng ở ngoài cho thằng hay con khác thì phí của giời ah.
    —endpov—
    Hắn nhếch môi cười lém lĩnh, hất đầu nhìn phía sau anh
    - Nếu muốn bắt tôi anh nên hỏi ý kiến của thuộc hạ tôi trước đã
    Theo phản xa anh quay đầu về phía sau, ngay lúc ấy nhanh như chớp hắn xoay người đá văng khẩu súng trên tay anh lên không và chộp lấy nó bằng động tác vô cùng đẹp mắt. Nếu bình thường anh cũng khó lòng thắng hắn huống hồ tay chân anh hiện giờ không không nghe điều khiển của anh nữa rồi
    Ôm cái tay đau buốt dựa vào từơng, anh nhìn họng súng chỉa vào giữa trán, còn hắn thì gần đến nổi anh có thể ngửi thấy một mùi dìu dịu tỏa ra từ hắn.
    - Tay bị gẫy mà dám đơn thân bắt tôi. Anh không sợ chết hả?
    Đưa cái nhìn khinh khỉnh, anh nói cứng:
    - Muốn bắn thì bắn đi nhưng cho mày hay mày không thóat khỏi đây đâu.
    Giọng cười khúc khích trong trẻo bật ra từ đôi môi hồng, hắn đưa tay vuốt nhẹ lên gò má xương xương
    - Thật tiếc là tôi không có ý định để bị bắt lại càng không muốn bắn anh. Tôi là người biết thương hoa tiếc ngọc mà.
    Hất đầu tránh cái vuốt ve hòan-toàn-không-bình-thường đó, anh trợn mắt
    - Mày…
    Đúng lúc ấy
    - Yunho àh
    Tiếng của Yoochun gọi anh kèm theo là tiếng nhiều bước chân khác. Cứu viện tới rồi
    Bị phá đám rồi, hắn còn chưa kịp giới thiệu gì cả – Tôi phải đi rồi. Tiếc thật! – hơi thở nóng hổi của hắn phả vào tai anh
    Chính lúc đó, đôi môi hồng lướt nhẹ lên chiếc môi hơi khô của anh. Không để anh kịp phản ứng, hắn bước lùi, hấy mắt, tay đung đưa súng.
    - Cái này tôi giữ, xem như vật kĩ niệm cho lần gặp đầu tiên của chúng ta.
    Xoay người, hắn bước nhanh đến chiếc thang dây được thả từ chiếc trực thăng chờ sẳn tự bao giờ.
    Con chuồn chuồn sắt lập tức bay đi mang theo một người lơ lửng bên dưới. Giữa nền trời sao đêm , vạt áo trắng tung bay theo gió nổi bật, cùng dáng nguời thanh thóat, hắn giống như một vị thần đang bay về thiên giới. Tên “người trần” đã hóa đá đứng nhìn chiếc máy bay xa dần.
    Yoochun thở hồng hộc chạy lại bên cạnh Yunho, giọng nói đứt quảng
    - Yu..yunho, hắn.. hắn thóat rồi hả?
    Yunho không đáp, nhìn chăm chăm về phía tên tội phạm biến mất dạng cùng với súng của anh
    Chỉ để lại
    Một cái hôn
    TBC
    • Like Like x 23
  3. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    SỞ CẢNH SÁT
    RẦM!
    Đội trưởng đội đặc nhiệm Seoul- Shin Dong Hee – giận dữ đập mạnh bàn tay múp míp của mình xuống bàn, trừng mắt nhìn viên đặc vụ trẻ.
    - Cảnh sát Jung Yunho, cậu có biết hôm nay cậu đã làm gì không hả? Cậu nghĩ thế nào mà một mình chạy lên đó. Cậu phải biết là trước khi có bất kỳ hành động đều phải báo cáo với cấp trên
    Yunho từ tốn giải thích trước trận mưa dịch vị của sếp Shin bắn vô tư vào anh
    - Vì lúc đó sự việc diễn biến quá nhanh, tôi không có thời gian để xin chỉ thị của sếp Kim
    Shin Dong Hee là người rất nguyên tắc và cũng rất không dễ ưa khi bị một người theo ông đã làm sai mà còn bao biện. Ông ném vào Yunho một cái nhìn tóe lửa.
    - Nên cậu nghĩ cậu đủ tài giỏi để khống chế tên tội phạm nhiều lần thóat khỏi sự truy bắt của Interpol hả
    - Ông hừ một cái sau cậu hỏi trả-lời-sao-cũng-chết – Cậu cho đó hành động là anh hùng nhưng tôi nói cho cậu biết: đó là ngựa non háu đá, là ngu ngốc. Nhờ cậu mà công sức củ
    a cả đội bị đổ xuống biển hết.
    Cảm thấy vùng da mặt dần nóng lên nhưng Yunho cố gắng giữ cho mình không gay gắt:
    - Thưa sếp, vì tôi đóan tên Dan muốn đào thoát bằng trực thăng nên cố cầm chân hắn chờ sếp Kim tiếp ứng. – Anh nhìn thẳng vào mắt ông – Không phải tôi biện hộ cho mình nhưng thật sự tôi không hề có ý chứng tỏ mình tài giỏi hay tự lập công.
    - Cứ cho là cậu không có nhưng xem kết quả như thế nào? – Chỉ tay vào Yunho, ông bắt đầu bản cáo trạng bằng âm lượng không hề giảm – Đối tượng thì cao chạy xa bay còn mình thì bầm dập. Nghiêm trọng hơn còn để bị cướp trắng khẩu súng. Tôi thắc mắc tại sao cậu còn giữ được mạng mà về nữa kìa.
    Yunho cúi đầu im lặng. Anh không thể nói gì khi đó là sự thật. Và câu cuối cùng của đội trưởng làm phình ra cái dấu hỏi to tướng trong anh.
    Sao hắn không bắn anh?
    Yoochun đứng bên cạnh Yunho từ đầu đã rất bức xúc. Nay thấy bạn mình đứng yên, anh đành xen vào:
    - Sếp à, sếp nói có hơi quá đáng rồi đó. Không phải chính Yunho là người đã đóan được đường chạy trốn của Dan sao? Nếu không có cậu ấy thì hắn cũng thóat. Bây giờ, sao lại đổ hết trách nhiệm lên Yunho được
    Cái đầu của sếp Shin chậm chậm chuyển từ Yunho qua Yoochun. Biểu hiện trên mặt ông bây giờ khiến cho ai nhìn đều phải nuốt nước bọt cái ực
    - Đặc vụ Park, Anh nghĩ anh làm tốt được gì mà ở đó nói giúp người khác – ông gằn từng tiếng. Đúng là không may, chưa tới lượt mình mà anh đã đưa đầu cho chém – Lúc đó đáng lý anh phải cản đặc vụ Jung chứ. Còn nữa đã phân công cho các anh theo dõi đối tượng từ trên cao. Thế mà người té, kẻ treo tòn ten báo hại tòan bộ kế họach bị hỏng hết.
    Đúng là luống khí đen to đùng, nhưng ai sợ chứ với Park Yoochun chỉ là cơn gió thỏang. Anh hùng hồn nói:
    - Cái này lại càng không phải do hai chúng tôi mà là do dụng cụ bảo vệ ấy chứ. Có khiển trách là thì sếp nên tìm phòng cung ứng trang thiết bị mà khiển trách. Cứ vậy đi ha?
    Nhìn vẽ mặt chuyện-thế-là- xong của Yoochun mà sếp Shin muốn phình động mạch chủ.
    - Cậu dám nói với tôi bằng cái giọng đó hả? Mấy cái thiết bị đó vào nghề còn sớm hơn cả cậu nữa kìa. Người ta dùng không sao đến phiên các cậu thì xảy ra chuyện. Là do thiết bị hay do hai cậu bất tài. HẢ?
    - Sếp…
    Yoochun còn tính làm thêm chap nữa nhưng bị cái huýt tay kèm cái liếc mắt cậu-đừng-nói-nữa của Yunho lại thôi.
    Yunho không muốn vì anh mà Yoochun bị tội ngộ sát sếp mình
    Đứng chống nạnh cố điều hòa hơi thở. Khi đã bình tĩnh lại sếp Shin đưa mắt nhìn hai kẻ trước mặt thở hắt ra
    - Không nói nhiều nữa. Park Yoochun, câu về viết bản kiểm điểm cho tôi. Còn riêng Yunho ngòai viết kiểm điểm cậu hãy nghĩ phép 1 tuần chờ quyết định của cấp trên.
    Yunho nói “Yes, Sir” rồi nhanh chóng lôi Yoochun ra ngòai khi thấy sự phản đối nổ ra như sấm sét trên mặt anh

    - Tao nói ngay từ đầu là cha đó – Yoochun chỉ chỉ vào căn phòng mới ra khỏi, xả một tràng – ổng tức tụi mình đẹp trai hơn ổng. Muốn sao chứ? Người ta anh dũng truy bắt tôi phạm mà bị đình chì công tác nếu là ổng với cái bụng đó chạy được mấy lầu hả?
    - Dù sao thì tao cũng đâu có bắt đươc còn để mất súng nữa. Bị kỷ luật là phải – Yunho cười xoa dịu bạn mình – Coi như nghỉ phép
    - Nhưng tao không chịu được cái cách ổng nói mày như thằng hám danh. Còn nữa, dám nói tụi mình bất tài trong khi mấy cái dây ổng đưa cho tụi mình thuộc lọai hàng second – hand giảm giá. Giờ thì tao hiểu sao bụng ổng phát triển tỷ lệ thuận với chất lượng thiết bị rồi
    - Sao mày biết kỹ vậy? Bộ mày theo em nào bên hậu cần hả? – Yunho tinh nghịch hỏi
    - Giờ mà mày còn nói đùa sao? Tao đang tức chết đây nè! – Rồi anh chợt nhớ vết thương của bạn mình – Tay mày sao rồi?
    - Không sao, bị trật khớp – Anh giơ cánh tay phải bị băng trắng lên – hồi nãy, bác sĩ Shin sửa lại giùm tao rồi.
    - Ý mày nói là ông Shin bên hình sự pháp y hả? – anh không thể tin vào tai mình – mày có điên không mà giao thân cho tên chuyên mổ xác đó?
    - Thì cũng là bác sĩ thôi – Yunho đáp tỉnh bơ
    - Nhiều lúc tao thấy phục sự can đảm của mày – anh lắc đầu – Thôi mày về trước đi, tao chạy mua chút đồ rồi về sau. Tuần này đặc cách, tao nấu ăn
    - Được không đó? – Yunho hỏi không tin tưởng mấy – tao không muốn qua đêm ở bệnh viện vì phải rửa ruột đâu
    - Ya, coi thường nhau quá nhá – Yoochun tỏ ra bị xúc phạm ghê gớm – vì mừng tụi mình thóat chết nên Park đại gia mới đích thân xuống bếp đó
    - Thóat chết là dễ hiểu khi người ta được an tòan trên trần nhà trong khi đồng đội mình nằm trước họng súng thì có gì đâu phải ăn mừng
    Yoochun đông cứng người khi giọng nói chua lét đập vào màng nhĩ mình. Anh quay phắt lại:
    - Tôi phải nói bao nhiêu lần là tôi bị mắc kẹt vì cái khóa chết tiệt mở không được thì sếp mới chịu hiểu hả, Sếp Kim? Phải chi lúc đó có tên nào nhìn lên thì giờ tôi đang yên giấc trong phòng lạnh chứ không vinh dự nghe sếp cạnh khóe đâu.
    Nói xong, anh đính kèm cái liếc xéo đến ông sếp hai của mình. Junsu thong thả ngồi xuống ghế mở nắp ly cà phê:
    - Ôi!! vậy tôi nói sai rồi. Không nên nói anh có gan nhỏ mà phải nói anh có cái may đi trước cái tài mới đúng.
    - Sếp nói vậy là ý gì? – Yoochun hỏi, cảnh giác cao độ. Anh còn lạ gì ông phó đội chuyên đâm lưng này
    - Vậy tối qua có tên nào tiêu hết nửa kho đạn của cục mà không hạ nổi một gã da đen – Junsu nhìn anh chế giễu – Tôi tự hỏi giờ tập bắn anh ngủ gục phải không?
    - Sếp…sếp…! – tức quá rồi, cà lăm luôn rồi. Ôi kìa có khói bốc lên cao!
    Yunho cười lắc đầu chịu cái cảnh đã dần trở nên quen thuộc này. Mà cũng lạ, sếp Kim đối xử nhã nhặn với mọi người duy có Yoochun là khác hoàn toàn. Chằng trách nó luôn miệng nói: kiếp trước nó nợ tình sếp Kim
    Để lại hai người với màng đấu nhãn điện xẹt tứ tung, Yunho cà nhắc lại bàn mình xếp lại đóng hồ sơ rồi lấy áo khoác vắt trên lưng ghế
    -Về thôi!
    - Yunho! – Tiffani từ ngoài đi vào
    - Chị Tiffani, chị vừa từ chổ anh Kangin và Sungmin về à? – Yunho hỏi khi cô đứng trước anh – họ sao rồi?
    - Đã phẫu thuật gấp đạn ra, đều ở bắp đùi phải cả. Đang ở phòng hồi sức – Tiff nói ngắn gọn bệnh tình của hai đồng nghiệp.
    Anh thở phào khi nghe thế. Cũng may họ không sao nếu không anh càng tự trách mình vì để hắn chạy thoát
    Chợt Tiff nhỏ giọng – Tôi mới nghe nói, Yunho bị đình chức 1 tuần hả?
    - Vâng – Yunho đáp. Tin truyền nhanh thật
    - Dù cấp trên nói thế nào, tôi muốn anh biết tôi nghĩ anh đã làm đúng. Một việc làm cần rất nhiều can đảm – Tiff nhỏ nhẹ, mắt nhìn Yunho nồng nàn. Cô hi vọng anh hiểu tâm ý mình
    - Cảm ơn chị – Yunho không biết nói gì hơn. Anh cảm kích vì cô không cho là anh háo thắng và còn khen anh thật can đảm
    - Yunho định về à? – cô nhìn chiếc áo trên tay anh – Để tôi đưa anh về. Chân tay thế này sao đi bộ được.
    - Không cần đâu chị, kí túc xá gần đây mà – Anh từ chối, không muốn làm phiền cô – Vả lại tôi còn ghé mua chút đồ
    Anh cúi đầu chào cô rồi định nói một tiếng với Yoochun nhưng không chắc nó còn nghe được khi miệng hoạt động hết công suất thế kia nên lại thôi.
    Tiff chưa kịp nói thêm Yunho đã đi ra cửa. Cô nhìn theo anh mà thở dài. Tình cảm của một người con gái với chàng trai nhỏ tuổi hơn mình liệu có được hiểu. Hiểu rồi liệu có được đáp trả hay mãi chỉ là đơn phương

    Con đường băng xuyên qua khuôn viên kí túc xá của cảnh sát rộp mát bóng râm. Sáng và chiều thường có nhiều người chạy và đi tản bộ nhưng giờ thì chỉ có lát đát vài người.
    Yunho chậm rãi bước, thầm mong tướng đi không quá khó coi. Đùi anh bị một mảnh kiếng làm rách khi rơi trúng cái bàn còn lưng cứ mỗi lần nhắc chân là lên tiếng phản đối. Anh giấu không cho Yoochun biết vì nó sẽ lôi anh đến bệnh viện cho bằng được.
    Nhìn những giọt nắng len qua tán cây rãi trên mặt đường, anh thấy lòng nằng nặng. Nếu nói là không buồn tức là nói dối, anh rất buồn mà tức cũng không kém.
    Yunho không nghĩ mình làm sai khi chạy một mình theo hắn. Đó là giải pháp duy nhất khi đó. Cũng không trách cấp trên kỉ luật mình vì kết quả hành động của anh thật sự là quá tồi tệ. Anh buồn vì lần hành động đầu tiên của đời cảnh sát, anh lại làm bét nhè ra thế. Nếu appa mà biết thì sự thất vọng sẽ lớn biết nhường nào. Ông luôn tin anh sẽ làm tốt bất kì nhiệm vụ nào với lòng nhiệt huyết của mình. Nhưng ngay lần chạm trán đầu, anh không những không hoàn thành mà còn để cướp mất vũ khí. Anh đã bị hạ một cách lãng xẹt, một trò lưà đến trẻ con nó còn không thể bị gạt. Ôi ~ càng nghĩ càng tức. Tuy thằng đó không bắn anh nhưng nó…nó.. hôn anh! Nó định hạ nhục cảnh sát Đại Hàn dân quốc này chắc.
    —Ho pov—
    Cái thằng trùm ngạo mạn kia. Có ngày tao bắt mày hối hận vì không bắn mà còn trêu đùa với Jung Yunho này.
    Lần sau gặp lại tao sẽ BẮN TRƯỚC BẮT SAU
    AAAAAAAAAAAAAH!
    —end pov—-
    Gió: Yunho oppa, em đã nghe “tiếng lòng” của anh. Em sẽ trao nó có người anh đang “mong nhớ”. Em đi đây……
    ….
    Cơn gió “lành” bay mãi bay mãi ra tận ngoài khơi. Giữa muôn trùng sóng biển biết tìm người nơi đâu?
    A kia rồi, một du thuyền lớn, màu trắng, cực kỳ sang trọng!
    - ÁCH XÌIII!
    Hắn lấy tay quét nhẹ mũi khi bước ra khỏi phòng tắm “Quái! Mới tắm nước nóng mà sao nghe lành lạnh”
    Nhưng không mặc thêm quần áo hắn mở cửa đi thẳng ra boong thuyền.
    - chào Boss!
    Bọn đàn em đứng hàng dài cúi đầu chào khi thấy hắn
    Ngồi xuống chiếc ghế dài, hắn cầm ly capuchino lên uống một ngụm rồi hỏi:
    - Bao nhiêu đứa?
    - Dạ 3! – Ken hiểu hắn muốn hỏi số bị thương trong vụ này
    - Sao rồi? – lại một câu tiết kiệm, không biểu lộ cảm xúc người nói.
    - Dạ bị thương nhẹ thôi ạ! – Ken đáp
    - Cho chúng điều trị tốt nhất. Cho mỗi đứa 100000 – Miệng nói mắt hắn ơ thờ nhìn vào màn hình di động.
    Nhìn vào cứ nghĩ hắn thì sẽ nghĩ hắn máu lạnh nhưng thuộc hạ đều hiểu hắn rất thương và lo lắng cho đàn em. Chỉ là trùm thì phải có bộ mặt của trùm mà thôi! Lạnh lùng, vô cảm! Ai ở lâu sẽ biết tính hắn: rất hào phóng, ưu đãi đàn em nhưng nếu làm sai thì hình phạt cũng thật khủng khiếp. Nhất là phản bội chỉ có một chữ: CHẾT
    Dẫu thế nào đối với đàn em hắn, hắn cũng là một đại ca tốt. Họ rất kính nể và trung thành với hắn.
    Nhưng đôi lúc, hắn cũng dành cho họ những thử thách không dễ chịu chút nào. Như hiện giờ vì hắn mà họ phải xâu xé bởi hai ý muốn trái ngược nhau
    Nhìn hay không nhìn hắn!
    Nhìn thì cầm chắc cái chết vì ở giữa biển thì làm gì có máu mà tiếp
    Còn không nhìn thì…uổn!!!
    Tình trạng hắn hiện giờ là:
    Quấn độc nhất cái khăn tắm ngang eo
    Mái tóc còn ẩm ướt lòa xòa phủ lấy gương mặt mỹ miều
    Từ đó vài giọt long lanh men theo gò má nõn nà xuống đường cổ gợi cảm, miên man vùng ngực săn chắc nhưng mịn màng màu sữa
    Trượt mãi! Trượt mãi!
    Stop! Không khéo có án mạng tập thể mất thôi
    Đã thế hắn còn nắm trong tư thế chân duỗi chân co. Gió biển nô đùa cùng vạt khăn
    Rầm!
    - Trời ơi! Thằng Ben nó ngất rồi! – cả đám cận vệ lao nhao
    - Đem nó vào khoang đi. Trong ấy còn một bịch – Ken chán nản nói – đừng để thêm đứa nào nghe chưa. Không còn máu nữa đâu
    Thật đáng thương cho họ. Nhưng có kẻ còn bi đát hơn nhiều
    - Boss ah! Anh làm ơn đi mà – KiBum quì dưới sàn, hai tay xoa xoa, ra chìu khổ sở lắm
    - Mày làm mất thân phận quá đi, Đứng dậy mau – hắn nạt nhỏ
    - Anh tha cho bọn em đi rồi em đứng – Nó van vỉ
    - Tao làm gì mày đâu mà bảo tha
    - Anh không làm gì em mà làm gì Minnie của em kìa – Nó nói, tay run run chỉ ra giữa boong
    Giữa boong có một bể bơi thật lớn. Giữa bể bơi có một cái bục nổi tròn tròn, Giữa bục nổi tròn tròn có một Changmin đang giọt ngắn giọt dài.
    - Jaejoong hyung! Cho em vào đi mà
    - Thì em cứ bơi vào. Anh đâu có cấm nhưng em nói một tiếng với LaLa nha – hắn cười ngọt. Ngọt đến chết người – À LaLa chưa ăn nên có hơi cộc tính đó
    Lala là chỉ cái vây cá đang bơi vòng vòng chổ Changmin ngồi. Thú cưng của hắn, con cá mập trắng Địa Trung Hải
    Nghe thế Changmin càng khóc tợn. Không phải cậu sợ vì ngồi yên đây sẽ không nguy hiểm gì. Sáng mai, Lala sẽ được nhốt lại rồi.
    Nhưng cậu đói
    Mà hắn lại bày nguyên bàn thức ăn khoái khẩu của cậu ngay trên thành hồ
    - Bummie ơi! Minnie đói, Minnie sắp xỉu, Bummie cứu Minnie với – Nó mếu máo
    KiBum thấy thế càng lê lết lại gần hắn:
    - Boss ah! Em cắn rơm cắn cỏ lạy anh. Nếu chúng em làm sai chuyện gì xin anh cho em gánh hết. Anh tha cho Minnie đi
    Hắn khó khăn lắm mới nén cười trước vẻ “ruột đau chín chiều” của Bum. Kim Ki Bum không sợ trời, không sợ đất, có lúc cũng không sợ…hắn. Nhưng sợ nhất là nước mắt Shim Changmin. Nó thà chết còn hơn nhìn Minnie bị hành hạ
    “ Cho chừa cái tội dám quảng cáo hàng dởm cho ta. Còn rủ nhau đi tình tang lơ là trách nhiệm. Hai em đừng trách! Anh đây là quân tử nên có thù thì phải trả thôi. Ho Ho Ho”
    - Mày làm như tao ghét bỏ gì nó không bằng. Tao là tao muốn trui rèn tính kiên nhẫn, sức chịu đựng cho nó – hắn nhân từ vỗ vỗ vai Bum – Dù gì cũng là nhị thủ lĩnh của SK đừng để như lần trước vì cái Pizza mà làm nổ nguyên cái Villa
    - Jaejoong hyung nói ..hic nói đúng. Em phải …hic… phấn đấu – Changmin chùi chùi chiếc mũi đã đỏ ửng – Bummie cũng chưa ăn gì mà. Bummie ăn trước đi kẻo đói.
    - Minnie không ăn thì Bummie sẽ chịu đói cùng Minnie. Chúng mình sống chết có nhau – Bum bò lại gần mép hồ
    - Bummie ah~! – cậu lại mếu, tay vươn ra
    - Minnieeee~! – tay Kibum cũng vươn ra
    Ai nấy đều sụt sùi trước hình ảnh lâm ly bi đát này, thậm chí có vài tên lấy luôn khăn ra mà chậm mắt “mắm”
    Duy chỉ mình hắn là hí hửng ngồi nhâm nhi cà phê
    Cạch!
    - A! KiBum, việc tao kêu mày làm sao rồi? – hắn đặt tách xuống, nhỏm dậy
    - Việc …hic… việc gì ạ? – Bum quay lại hỏi
    - Thì điều tra về anh… à tên cớm đó đó – Quan trọng thế mà hắn xém quên
    - Vâng! – Bum thảm sầu đứng dậy, bắt đầu báo cáo – Jung..hic ..Yu ..Yunho.
    - Tao kêu mày nín, nói cho đàng hoàng coi – hắn cáu
    - Jung Yunho, sinh 1986, vừa tốt nghiệp hạng ưu trường cảnh sát Hoàng Gia Hàn Quốc, hiện làm trong đội trọng án thuộc cục…
    Bốp! – cái điện thoại đáp ngay đầu nó
    - Mày đang giỡn mặt tao hả? Những cái đó tao vào web của cảnh sát là biết cần mày điều tra sao? Cái tao muốn biết là: sở thích, cân nặng, chiều cao, thói quen hàng ngày…còn nữa đặc biệt là có người yêu chưa?
    Hắn vô tư kể không để ý những cái hàm của thuộc hạ hắn càng lúc càng trễ xuống
    - Muốn khử nó thì cần chi biết những cái đó boss – Bum ôm đầu hỏi
    Bốp! – cái dĩa nối bước cái diện thoại
    - Khử cái đầu mày! Anh ta mà mất cọng tóc là tao cao trọc mày luôn – Hắn hăm he, rồi xòe tay ra – Thôi sai mày chi bằng để tao hỏi trực tiếp. Đưa địa chỉ đây.
    - HẢ!!??? – Một cơn mưa hàm rơi lộp bộp trên sàn
    End chap
    • Like Like x 25
  4. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    CHAP 3

    Cảnh vật chìm trong yên tĩnh. Thỉnh thoảng đây đó tiếng chim cú săn đêm vọng từ một cành cây cao. Tất cả đèn trong khu tập thể cảnh sát đều tắt.
    12h đêm, mọi người đang say giấc. Chỉ có những nhân viên bảo vệ còn thức làm nhiệm vụ tuần tra trong yên lặng.
    Nhưng chủ của căn phòng số 13 tầng 6 lại không tốt số như vậy.

    Yunho nằm không yên vì vết thương ở chân hành đau nhứt.

    “Hi vọng nó không làm mủ” – anh nghĩ, cố lết ra tủ tìm mấy viên thuốc kháng sinh và giảm đau. Cũng may là Yoochun luôn trữ những thứ này sẳn. Cái thằng hời hợt gì chứ chăm sóc sức khỏe là nó như một bà vợ thực thụ. Yunho uống thuốc rồi trở về phòng nằm xuống thầm cảm ơn thằng bạn. Nếu lúc chiều nó không năn nỉ cộng hăm dọa đè anh xuống dán một đống thuốc lên người thì bây giờ anh còn khổ sở gấp mười lần thế này.

    “Tao là tao lo cho em dâu sau này của tao chứ không phải cho mày. Nhưng chắc tao phải lo cho mày suốt đời chứ cô nào dám rinh một thằng không biết tự lo như mày về” – nó vừa thở dài vừa ịn miếng thuốc vào lưng anh.

    Yunho khẽ cười. Anh cũng thừa nhận nhiều lúc không có Yoochun anh không biết làm sao nữa. Gắn bó với nhau từ lúc còn để truồng tắm suối. Một phần vì anh mà nó mới vào ngành.
    “Tao cũng làm cảnh sát chứ ứ chịu làm cướp như hồi nhỏ nữa đâu” – Yoochun nói tỉnh bơ khi cùng anh nộp đơn vào học viện cảnh sát.
    Thật ra, anh biết nó lo cho anh một mình vào đó sẽ buồn và bị ăn hiếp. Đồi với Yunho, Yoochun không những là bạn mà còn là một người anh lớn.

    Thuốc bắt đầu có tác dụng, cơn đau giảm dần, mắt anh cũng díp xuống.

    Ngoài lan can, một con mèo hoang đi ngang qua giương đôi mắt sáng quắc nhìn xuống bức tường bên dưới.

    Nó nhìn cái gì????

    —Yunpov—

    Tôi đang mơ màng ngủ chợt cảm thấy người mình nằng nặng như có gì đè lên. Một mùi hương dìu dịu xộc vào mũi, liền sau là làn hơi nóng ấm phả vào mặt tôi. Dù là gì thì cái đó biết thở!
    Cố nhướng đôi mí nặng trĩu lên, tôi hoảng hồn khi thấy cặp mắt xanh nhìn tôi chăm chăm, cái chóp mũi của “nó” chạm vào mũi tôi.

    Không thể được! Là mơ! Chắc cả ngày bị ám ảnh nên tối mơ thấy.

    CHỨ LÀM SAO MÀ HERO DAN LẠI NẰM TRÊN NGƯỜI TÔI ĐƯỢC!!!

    - Hi! Baby.

    Hơi thở hắn lại phả vào tôi. Kèm theo là cái chạm nhẹ của môi lên khóe miệng

    Không muốn thừa nhận nhưng…

    ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MƠ RỒI!!!

    —endpov—

    - AAA..! – Tiếng la của anh bị đứt đoạn

    - Suỵt! Nếu tôi là anh, tôi sẽ không la lên – hắn bịt miệng anh bằng cả hai tay – Người của tôi ở phòng bên cạnh thấy động thì tôi không đảm bảo an toàn cho bạn anh đâu.

    - ưhumm! – “chết tiệt nó đang khống chế Yoochun”

    - Thế nào? – hắn hỏi

    Gật gật!

    Tay hắn vừa rời khỏi miệng, anh đã nghiến răng:

    - Mày muốn gì!

    - Thăm anh – hắn trả lời như đây là điều bình thường

    - Nếu mày không là tội phạm bị truy nã còn tao không là cảnh sát và giờ này không phải 1h đêm thì tao còn tin điều đó – Thăm gì chứ? Đến giết anh thì còn chấp nhận.

    Như biết được suy nghĩ của anh, hắn mỉm cười

    - Tôi thăm anh thiệt mà không định đến giết anh đâu – Rồi đưa tay vuốt nhẹ má anh – như hoa như ngọc thế này ai nỡ làm hại

    - Dù định làm gì thì tao cũng không hoan nghênh mày ở đây. Cút mau đi – Anh thật không hiểu tên này nghĩ gì.

    - Người ta muốn nói chuyên với anh mới lặn lội đến đây. Chưa chi đã đuổi là sao?

    - Tao không có gì để nói với mày hết

    - Nhưng tôi thì có – Hắn ngồi thẳng dậy, sờ cánh tay anh – Tay anh có làm sao không?

    - Không cần mày quan tâm – Hậu quả của câu đó là một cái bóp không nhẹ vào chổ băng – A!

    - Bị trật thôi – hắn nói phớt lờ cái nhìn viên đạn của anh

    Rồi thản nhiên tốc chiếc chăn ra làm lộ cả thân trên không mặc gì của anh.

    - Ya! Mày làm gì thế – anh gắt như không dám lớn tiếng

    - Khám – hắn đáp tỉnh bơ

    Không đợi sự cho phép, bàn tay hắn sờ soạng khắp người anh. Lướt qua những chổ nhạy cảm

    - Rất tiếc cho mày vì tao không bị gì hết. Được rồi chứ! – Anh nhận thấy mặt mình dần chuyển màu, cố nói nhẹ cho hắn dừng lại

    Khi đã sờ chán chê, hắn quay lại nằm nhẹ nhàng lên ngưc anh.

    - Rất may chỉ bầm vài chổ còn vết rách ở chân thì phải đi bác sĩ – hắn nói, tay lại vuốt ve bờ ngực săn chắc – Body tuyệt thế này để lại sẹo thì uổng lắm

    - Yaa! Mày có thôi trò bệnh hoạn này ngay không? – anh thật sự muốn thoát khỏi cái cảnh này

    - Bệnh hoạn? – hắn tròn mắt hỏi

    - Làm những trò này với một người đàn ông không là bệnh hoạn thì là gì? – anh cố tình chọc hắn tức mà bỏ đi – Biết khôn thì cút nếu không tao…ưhmm

    Anh đã nhầm!

    Lời nói cay nghiệt bị chặn bằng đôi môi hồng. Anh ngỡ ngàng. Anh choáng váng. Anh cứng đơ. Anh chết lâm sàng.

    Ngược lại với anh, hắn như bùng nổ khi hai bờ môi chạm vào nhau. Cảm xúc này lạ quá! Hắn chưa từng nếm trải trước đây.
    Mút vành môi anh, cắn nhẹ lên đó, chưa đủ, hắn muốn nhiều hơi. Muốn hơi thở của anh, muốn mùi vị của anh, tất cả của anh hắn đều muốn.

    Sực tỉnh anh vùng dậy, tránh cái lưỡi đang trên đường vào trong.

    - Mày làm cái quái gì vậy? – anh chùi miệng mình, định nhổm dậy

    - Kiểm tra! – hắn đè ngược anh xuống

    - Kiểm cái gì? Bỏ tay ra! – anh cố đẩy hắn xuống nhưng cái chân đau bị động làm anh nhăn mặt nằm vật xuống

    - Thử xem anh có phản ứng với tên bệnh họan như tôi không?

    Anh giật mình. Không nhẽ hắn định…rape anh sao? Cảnh sát bị tội phạm rape ngay trong nhà mình. Trời ơi!!!!

    Mặc kệ, dù cắt cái chân anh cũng không để chuyện đó xảy ra được. Nhưng mọi vũ khí của anh hắn điều khóa chặt. Cố gồng người cách mấy vẫn không thoát khỏi đòn đè của hắn
    Thiệt tức quá! Rõ ràng anh lớn con hơn mà lại chịu lép vế sao?
    Tội nghiệp, không phải Yunho yếu hơn mà do anh bị thương, một phần lại vừa uống thuốc an thần nên tứ chi uể oải và quan trọng là anh không thể gây tiếng động lớn. Đó là nhược điểm của anh.

    - Anh còn quẫy đạp thể nào cũng làm bạn anh thức giấc. Đến lúc đó thuộc hạ tôi không muốn cũng phải bóp cò – Hắn đã điểm trúng huyệt. Anh nằm im ngay lập tức.

    - Có ngày chính tay tao sẽ tống mày vào tù

    - Tôi chờ anh

    Hắn cười, hôn nhẹ lên chóp mũi rồi lần xuống môi anh thấm ướt nó nhưng lại rời ngay.

    Từ từ, không cần vội

    Nút vùng da cổ, để lại trên làn da nâu vết đỏ thẩm. Xong rồi nhé, hắn đã khẳng định chủ quyền rồi nhé.

    Anh là của hắn!

    Chiếc miệng nhỏ nhắn tiến xuống mơn trớn vùng ngưc vạm vỡ màu đồng

    - Đẹp lắm! Chắc năng tập thể hình lắm hả? – hắn hỏi qua những nụ hôn

    - Kệ tao – anh cộc cằn trả lời nhưng giọng yếu xìu

    Hắn nhún vai tiếp tục “tra tấn” anh. Cái lưỡi ma quái liếm nhẹ lên viên socola mềm, rồi dùng răng cắn và day day nó.

    - uhmm! – anh không kiềm được tiếng rên nhỏ thoát ra

    “Không được, Jung Yunho mày không được phản ứng lại” – anh gào thét trong đầu, ngón tay bấu chặt tấm chăn.

    Hắn thích thú nhìn vẻ mặt kiềm nén của anh. Miệng ngậm đầu ngực anh mà mút mà liếm làm nó nhô cứng. Bên kia, tay không ngừng chà xát.

    - Đừng…đừng chạm vào đó – chộp vội bàn tay đang lần vào underwear mình, anh la nhỏ

    - Sao thế? – Miệng hỏi nhưng vẫn tiếp tục nắm lấy cái vật đang dần thức tỉnh – Sợ mình không kiềm chế được, sợ chú nhóc này đồng lõa với tôi sao?

    - Mày…uhm …không thấy kỳ cục sao? – hơi thở anh nặng nề – cùng là đàn ông..g..đừng nhìn

    - I like it

    Đặt một nụ hôn lên đầu Yun nhỏ, đôi môi gợi cảm trượt dọc theo chiều dài rồi lại liếm ngược lên.

    - Uhmmm! – anh giật nảy người lên

    Trân người cảm thấy trong mình có dòng điện chạy rần rần, Yunho cố bắt mình tỉnh táo. Anh không bệnh hoạn như hắn. Anh cố từ chối cảm giác hưng phấn tội lỗi.
    Hắn cho toàn bộ chiều dài của anh vào miệng mút mát. Cảm thấy thành viên anh dần hùng dũng trong mình, tim hắn bỗng rộn ràng. Anh đâu biết rằng anh là người đầu tiên, có lẽ cũng là người duy nhất được hắn làm thế này. Một ông trùm vĩ đại trong thế giới ngầm sao có thể hạ mình làm điều mất mặt này. Nhưng hắn không quan tâm, hắn muốn thế. Hắn muốn anh thỏa mãn. Hắn muốn nếm anh.

    “Tên trùm mất dịch!”

    - Ahhh..uhmmm! – anh rên rỉ

    Nhưng lại nhớ tới Yoochun anh bèn cắn chặt bắp tay không để tiếng rên thoát ra nữa.

    - Anh rên nghe hay lắm – hắn nói, chất giọng trong trẻo đã khàn đi vì dục vọng

    Hắn gia tăng vận tốc cũng như độ ma sát buộc anh phải gồng người, cắn vào tay mình đến bật máu.

    Không xong rồi, máu anh đang sôi sùng sục. Mọi giác quan đều dồn về đó. Vùng bụng dưới co thắt dữ dội. Anh sắp không giữ được rồi.

    Chộp cái gối bên cạnh, anh ấn xuống mặt mình

    - AAAAAh – tiếng la thõa mãn vẫn nghe rất rõ dù đã qua một lớp bông

    Hắn nuốt hết tinh túy của anh, rồi dùng lưỡi dọn dẹp cho anh.

    - Vị rất tuyệt! – hắn liếm môi

    Bây giờ Yunho không những thấy hắn biến thái mà còn…ở dơ nữa. Sao hắn có thế…? Buồn nôn chết được!

    Hắn đứng dậy khi đã sửa lại quần áo cho anh. Rồi lấy trong túi ra chiếc khăn tay chậm máu chổ vết anh vừa cắn. Yunho nằm thở dốc mặc hắn làm gì thì làm.

    Nhưng hắn chỉ hôn nhẹ lên má anh.

    - Ngủ đi cho lại sức

    Anh ngỡ ngàng nhìn hắn “ Xong rồi à? Không phải định…mình sao?”

    Như hiểu được cái nhìn của anh, hắn cười hứa hẹn

    - Hôm nay thế là đủ rồi. Lần sau sẽ tiến xa hơn

    Anh đỏ cả mặt vì bị hắn hiểu lầm là anh…muốn nữa

    - Lần sau cái con khỉ. Còn gặp nữa tao sẽ tóm mày

    - Biết rồi nói mãi

    Hắn chu cái môi làm xấu mà không xấu chút nào. Hắn nhìn đồng hồ hơn 3h rồi. Nhanh quá. Hắn trèo lên cửa sổ, rồi chợt quay lại hỏi anh

    - Yunho có bạn gái chưa?

    Anh bận rộn với suy nghĩ làm sao hắn trèo bằng đường đó được nên trả lời không điều kiện

    - Chưa! – rồi giật mình lấp bắp – à mà có hay không chẳng liên quan đến mày.

    “Định dùng người thân để uy hiếp mình hả? Nằm mơ đi con!”

    - Không sao! Có hay không thì cũng là quá khứ vì tôi sẽ là hiện tại và tương lai của anh

    Ánh trăng chiếu lên những sợi tóc ánh kim làm chúng trở nên mờ ảo. Dù chỉ thấy nửa khuôn mặt hắn nhưng anh có thể thấy được sự nghiêm túc trên đó. Nghiêm túc như người ta đang tuyên thệ!

    - Mày…!

    Cộc cộc!

    - Yunho ah! Mày thức rồi hả?

    Anh và hắn cùng nhìn vào cánh cửa phòng

    Yoochun! Nó đang đứng trước phòng anh! Vậy là…??!!

    - Mày lại lừa tao! – anh gầm lên, nhảy xuống giường nhưng chân mềm nhũn lại ngã ra nền

    - Bye! Yunnie

    Hắn vừa cười ranh mãnh vừa gởi anh cái hôn gió. Rồi nhảy xuống!

    Cạch!

    - Yunho, sao mày nằm dưới đất – Yoochun chạy lại đỡ anh

    - Yoochun bắt hắn, bật báo động bắt hắn – anh gạt tay bạn chỉ về nơi mà hắn vừa biến mất

    - Bắt ai?

    - Hero Dan

    - Hả? – Yoochun há họng hỏi rồi chạy lại cửa sổ – Có ai đâu?

    Yunho đứng lên lại bên cửa sồ nhìn xuống

    Cái sân rộng của khu tập thể chỉ có bóng những cánh cây và vài cái ghế đá. Trên con đường sỏi, một con mèo đen ngoe ngoẩy cái đuôi dài đi về hướng cổng.

    Lọn gió thổi đám lá khô xào xạc

    Nhưng tuyệt nhiên không có cái bóng áo trắng nào

    End chap
    • Like Like x 23
  5. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    Chap 4

    Part 1

    Sở cảnh sát

    -Tôi biết cậu không phục khi bị đình chức nên muốn kiếm cớ để tiếp tục theo đuổi vụ này – Sếp Shin gõ gõ các ngón tay xuống bàn, đuôi chân mày giật giật – nhưng… CẬU TƯỞNG TÔI LÀ THẰNG NGỐC HAY SAO MÀ DÁM ĐEM CÁI CHUYỆN NÓI XẠO KHÔNG CÓ ĐẦU TƯ NÀY RA LỪA TÔI HẢ??? RA NGOÀI NGAY

    Sếp Shin nhìn viên đặc vụ càn dở đi ra miệng lẩm bẩm:

    -Mới bảnh mắt đã phải la phải hét. Làm ăn sáng mất cả ngon

    Ông hừ một tiếng rồi ngoạm một cái ổ bánh mì thịt bò đã mất đi một nửa



    -Yunho

    Yoochun đang đứng dựa lưng vào tường thì bật dậy khi thấy Yunho bước ra với bộ mặt không ánh mặt trời thì biết ngay kết quả chuyến viến thăm phòng sếp rồi.

    -Mày cũng nghĩ tao nói dối đúng không?

    -Làm gì có, tao không tin mày thì còn tin ai nữa – Yoochun quả quyết cái rụp – Mày chờ tao ở đây, tao đi kiếm KangIn hyung rồi lại liền. Không được đi đâu đó

    Không đợi anh hỏi, nó đã chạy mất tiêu. Yunho đành ngồi xuống cái ghế thở dài. Từ sáng đến giờ anh đã tốn bao nhiêu nước bọt để kể cho Yoochun rồi sếp Shin nghe thế mà có ai chịu tin đâu chứ. Anh là đi báo án đó! Cũng phải cho người đến điều tra một chút đằng này đuổi thẳng. Ai bảo làm cùng nghề thì được vi vu. Rồi Yoochun, nó nói nó tin rồi chạy tìm KangIn làm gì không biết.

    -Yunho đi thôi - Yoochun đi vội lại chổ anh ngồi ,tay cầm chìa khóa

    -Đi đâu? Mà mày tìm Kangin hyung chi vậy?

    -Mượn xe. Thôi nhanh nhanh lên kẻo không kịp mất

    Yoochun lôi tuồn tuột Yunho đi mặc cho anh luôn miệng hỏi “ Mà đi đâu mới được?”

    ----

    -Ra mày không cho là tao nói xạo mà mày nghĩ tao bị khùng. – Yunho khoanh tay trước ngực mặt hầm hầm

    -Tao nghĩ thế hồi nào? – Yoochun nhăn mặt hỏi

    -Thế mày đưa tao đến bệnh viện làm gì? – Yunho nói lớn tay chỉ vào hàng chữ xanh đậm trên nền đá lát trắng BỆNH VIỆN TRUNG TÂM SEOUL

    -Tao nghĩ có lẽ khi té từ trên cao mày bị va chạm vào đầu sinh ra ảo giác nên dẫn mày đi khám cho chắc ăn – Yoochun “giải bày tâm tư”

    -Tao nói rồi, tao không nói dốc, không nằm mơ, không bị chấn thương nên cũng không bị ảo giác nốt. Mày không tin thì thôi. Đi về! – Yunho nói một lèo mắt không thèm nhìn Yoochun

    -Ừ thì coi như tao lo hảo vậy. Nhưng đã đến rồi thì khám luôn cho tao yên tâm nha Yunhooo! – Yoochun nắm tay bạn kéo kéo – mày không thấy chứ tao thì thấy tụi mình có hơi chướng mắt rồi đó

    Đúng là một cảnh rất ư là…khó nói. Một chiếc xe Matic hồng hồng đỏ đỏ đậu trước bệnh viện. Trên xe có hai chàng trai thuộc hạng hot dog í lộn hot boy, một chàng thì hờn hờn dỗi dỗi ngồi khoanh tay, một chàng đứng ngoài cửa nắm nắm kéo kéo dỗ dành. Thật là giống cảnh ông chồng đang dỗ cô vợ nhỏng nhẽo đi…chích.

    Yunho ngượng chín khi thấy vài cô gái đi ngang tròn mắt ngó mà còn che miệng cười khúc khích nữa chứ

    -Ừ thì tao vô nhưng nếu họ nói tao khỏe toàn diện thì mày phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tao đó – Yunho bước xuống xe lườm lườm bạn

    -Okie. Bé ngoan lắm - Yoochun vỗ vỗ mông anh

    -Mày muốn chết hả???

    ---

    Khu khám bệnh tầm giờ sáng đã khá đông người ngồi chờ. Yoochun kêu Yunho ngồi xuống ghế đợi rồi đi lại quầy tiếp tân

    -Chào cô – Yoochun trưng ra nụ cười độc quyền của mình

    -Vâng…ơ chào anh. Tôi có thể giúp gì cho anh – cô y tá tóc ngắn ngẩn lên hơi đỏ mặt hỏi. (tội nghiệp!)

    -Người cần giúp không phải là tôi mà là anh ta – Yoochun chỉ ra chổ Yunho. Nhìn thấy vẻ mặt không hiểu của cô y tá anh vội nói – Cô đừng nhìn mặt anh ta ngu ngu thế chứ anh ta là đặc vụ cao cấp đó. Anh ta vừa theo dõi một tên khủng bố để biết nó sẽ đánh bom ở đâu nhưng không may lúc nghe trộm thì bị phát hiện rồi còn bị chúng đánh vào đầu làm mất trí và gây ảo giác nữa

    -Vậy sao? – Cô y tá hoảng hốt bịt miệng nghe Yoochun kể

    -Vì thế…- Yoochun nắm tay cô gái, nói giọng đầy cảm xúc – cô hãy vì mạng sống của nhiều người mà chữa trị cho cậu ta. Chỉ có cậu ta biết được quả bom đó đặt ở đâu thôi!!!

    Thế là Yunho được đội ngũ y bác sĩ tận tình khám bệnh. Cả buổi sáng anh được dẫn từ ông bác sĩ này đến bà trưởng khoa thần kinh kia. Họ cho anh chụp x-quang, nội soi, chụp cắt lớp…Đủ cả không thiếu món nào, cố moi móc cho ra chứng bệnh “mất trí” của anh. Một y tá nhìn anh vừa ngưỡng mộ, vừa thương xót

    -Anh yên tâm rồi anh sẽ nhớ lại chúng để “nó” thôi ở đâu. Từ từ đừng ép quá.

    Trong khi đó

    -Anh cảnh sát anh tên gì vậy?

    -Anh là Yoochun, còn em

    -Em tên Tina

    -Tên em đẹp quá. Anh có thể xin số điện thoại của em không?

    -Dạ được chứ

    -Anh àh, em là LyLy, anh cho em số của anh nha

    -Anh ah, em MiMi….
    .
    .
    .

    Một nơi khác

    -Boss ah, anh có chắc chắn muốn làm thế không?

    Ki Bum diện cái mặt khỉ ăn tiêu trộn ớt nhìn chàng trai ngồi xếp bằng trên ghế Sôpha khổng lồ một tay cầm cái hủ lớn tay kia cầm cái muỗng Inox (Kim Hằng)

    -Mày hỏi câu đó lần thứ n rồi đó Bum – hắn nói nhẹ mắt vẫn dán vào màng hình 100 inches trước mặt.

    -Chuyện này nghĩ thế nào cũng không xong. Anh xem lại đi Boss. Hoa thơm cỏ lạ thiếu gì ngoài kia – Ki Bum tiếp tục

    -Xong hay không xong tự tao lo, mày theo lời tao dặn mà làm là được rồi, nói nhiều quá – hắn nói rồi múc một thìa sữa chua dâu bỏ vô miệng

    -Thân là thần tử thấy sếp lầm đường tà đạo mà không khuyên can là gian thần đó Boss à! – Ki Bum bám trụ tiếp

    -Vậy mày có biết làm trung thần thì hay chết sớm không? – cái muỗng trên tay hắn bắt đầu cong

    -Sếp àh, tên đó là cảnh sát còn mình là dân xã hội đen. Hai bên mà đụng thì chỉ có súng đạn thôi chứ làm gì sinh mật ngọt được sếp ah! – Ki Bum liều mạng “già”

    Hắn tức đỏ mặt ném luôn hủ Yaout đang ăn dỡ vào Ki Bum nạt lớn

    -Cảnh sát thì sao nào? Miễn là thích thì con của tổng thống tao cũng phải cua cho được. mày nói nữa là chiều nay mày được ăn lưỡi Bum nhúng giấm đó.

    -Dạ em biết rồi – Ki Bum đành đầu hàng vì sự kiên quyết của hắn và sự nghiệp ăn nói sau này của mình

    -Ừm – hắn dịu xuống hỏi– việc chuẩn bị xong chưa?

    -Dạ đang tiến hành.

    -Khi nào xong thì vào gọi anh. Anh mày muốn ngủ một chút. Đi ra đi! – hắn phe phẩy tay đuổi

    -Dạ, Boss ngủ lấy sức

    Ki Bum nhặt cái hủ và muỗng rớt trên sàn rồi đi ra. Trên tivi lúc đó đang hiện lên hình con mèo xám dắt tay con chuột vàng vàng đi về hướng mặt trời lặn.



    Căn tin bệnh viện Seoul

    -Thế nào? Bao nhiêu bằng chứng đó đủ để sếp Park tin Yunho tôi không bị khùng chưa hay cần phải phẩu thuật moi não ra sếp mới tin

    Yunho nói mát nhìn Yoochun đang xem một đống kết quả khám bệnh của anh.

    - Ừ thì tao cũng lo mày bị gì thì tao biết ăn sao nói sao với bác Jung đây nên mày đừng nói với tao bằng cái điệu đó đi – Yoochun nhét đống giấy vào bao phân bua

    - Mày đừng lấy bác Jung ra đây. Ôi trời ơi! Tao không ngờ có ngày bị thằng bạn thân đem vô nhà thương cho người ta mổ xẻ – Yunho thở dài, lắc đầu, chậc lưỡi.

    -Yunho mày cũng thông cảm cho tao chứ. Mày nghĩ đi nếu đêm hôm tao bỗng làm náo loạn lên vì cho rằng có một tên tội phạm bị truy nã đột nhập vào phòng tao mà trước đó tao còn ngã từ trên cao vậy mày có nghi tao bị chấn thương sọ não không hả? – Yoochun hỏi cắt cớ.

    -Nhưng tao nói thật mà. Hắn đã ở đó – Yunho nóng nảy vỗ bàn. Sao không ai tin anh hết vậy?

    -Này nhé, tên Hero Dan đó là tội phạm cỡ bự. Hắn vừa gây ra một vụ chấn động không những cảnh sát mà đàn em của Lee cũng đang truy tìm tung tích hắn. Nếu hắn không ôm đống ma túy đó về Mỹ thì cũng tìm chổ núp kỹ chứ điên sao mò vô chổ ở của hơn 4000 cảnh sát hả? Hắn làm vậy để làm gì?

    -Để… - Yunho định trả lời cho màn diễn thuyết dài dòng đầy thuyết phục của Yoochun. Nhưng anh khựng lại.

    Để làm gì? Chính anh cũng không thể đóan nổi lý do của hắn. Nhưng nếu đem cái chuyện tối qua tường trình chi tiết thì mọi người sẽ không nghĩ anh nói dối hay khùng đâu mà là biến thái! Vì thế anh đã tóm tắt có lược bỏ màn viếng thăm của hắn cho sếp Shin nghe và ngay cả Yoochun cũng giấu luôn.

    -Để sao? – Yoochun đắc ý hỏi khi Yunho cứ ấp úng

    -Ừ thì chuyện này khó xảy ra – Anh đánh thừa nhận

    -Thì đấy! – Yoochun vỗ cái một cái thở phào – vậy mày vẫn cho là đã gặp hắn nữa không?

    -Ừ thì…chắc là tao nằm mơ – anh quyết định cho chuyện này qua đi. Dù sao thì nó cũng không khác một ác mộng là mấy

    -Cậu này tao chờ cả thế kỷ rồi đấy – Yoochun gật đầu rồi đứng lên – Thôi về, tao trốn việc cả buổi sáng rồi không khéo ông Kim mà biết thì lại phiền phức

    Yunho nghe bạn nói thế thì bật cười

    -Một Park Yoochun dám tàn sát cây đào của trưởng thôn mà có ngày lại biết sợ sếp cơ à?

    Yoochun trợn mắt cãi

    -Ai bảo tao sợ ổng. Tao không muốn ổng có cớ để móc ngóe tao thôi – Yoochun quay đi rồi quay lại cãi tiếp – Mà đâu phải một mình tao hái đào, mày cũng có hùn vốn nữa mà.



    Yunho lững thửng về nhà sau khi được Yoochun thả xuống trước cổng kí túc xá.

    Anh buồn ngủ ghê gớm. Mà cục tức cứ nằm một đống trong bụng thật khó chịu. Không lẽ biết hắn còn ở Hàn Quốc mà bó tay không truy bắt sao? Một tên vừa nguy hiểm vừa bệnh hoạn mà để long nhong ngoài xã hội thì chỉ có hại người. Nhưng khổ nổi không ai chịu nghe anh hết thì biết làm sao???

    Có lẽ anh sẽ không gặp lại hắn nữa cũng nên. Như Yoochun nói hắn nên cao bay xa chạy mới đúng.

    Nghĩ thế anh bỗng thấy bụng mình có gì đó không ổn. Như là đang ăn kẹo rồi bị giật vậy! À có thể anh tiếc không còn dịp chính anh còng tay hắn cũng nên.

    *tít tít! Tít tít!*

    Anh nhìn vào màng hình. “Số lạ hoắc”

    -Alô! Yunho nghe.

    -Hi , baby!



    Đậu chiếc xe chói ngay cả trong đêm của KangIn vào chổ, Yoochun chạy vội lên phòng

    *tèn tén tèn ten!*

    “Ai cha! Mới xa đã nhớ rồi sao?”

    -Gì vậy Yunho iu?

    -Yoochun mày nghe tao nói rồi làm theo đừng hỏi gì hết

    -Mày nói gì thế?

    -Mày nghe kỹ nha. Máy tao với máy mày có gắn thiết bị kết nối. Mày dùng dùng mạng theo dõi của cục rồi quan sát đường đi của tao. Đến khi nào tao nhá máy thì bằng mọi giá mày phải đưa được đội cơ động đến chổ tao ngay nghe không

    -Yunho mày nói mê đấy à?

    -Yoochun mày phải tin tao. Tao không nói lâu được

    Cụp!

    -Mày…Yunho alô Yunho?

    Yoochun nhìn trân trân vào điện thoại. “Thật là cái thằng này nó không để mình yên giờ phút nào hết sao?”

    Tuy thế anh vẫn làm theo chỉ dẫn cũa Yunho. Mắt dán chặt vào chấm đỏ

    “ Quái nó làm gì mà chạy lòng vòng vậy nhĩ? Hồi nãy giờ đi gần nửa cái Seoul rồi”

    Bực bội thằng bạn dở người, anh quơ tay cầm ly cà phê chóng buồn ngủ

    Xoạt!

    “Khỉ thật tiêu cái áo mới mua rồi! Haizzzz!”

    Yoochun đi vội vào nhà vệ sinh.

    “Hửm? Có ai để quên chai dầu tắm. Mùi táo! Đây là nhà vệ sinh nam mà thằng cha nào lại ẻo lã thế không biết”

    -Tôi có thể bắt giam anh về tôi tự tiện lấy đồ của người khác đó đặc vụ Park

    Yoochun quay lại nhìn cái người “ẻo lả” đó

    -À thì ra cái này của sếp Kim vậy mà tôi tưởng cô nào bỏ quên – Yoochun đưa chai dầu cho Junsu – Đúng là người sao thì sở thích cũng y hệt

    -Cậu đang ám chỉ cái gì thế – Junsu giật lấy cái chai hỏi

    -Là ý tôi nói thân hình của Sếp xinh xinh nên dùng loại sữa tắm dành cho nữ thiệt là hợp quá – Yoochun nói thằng luôn sợ gì ổng mà ám với chả chỉ

    -Cậu … - Junsu nghiến răng rồi lấy lại vẻ mặt khinh khỉnh trả đũa – đúng tuy tướng tá tôi nhỏ nhưng cũng hơn khối kẻ ra dáng lắm nhưng chỉ là cái bị thịt vô dụng

    -Sếp nói ai vô dụng? – Đến lượt Yoochun nghiên răng

    -Tôi nói đại trúng ai người đó trả lời

    -Sếp…- Anh giơ ngón tay trỏ lên gồng cứng – Được vậy tôi với sếp thi xem ai giỏi hơn ai. Đến lúc đó sẽ biết người nào vô dụng

    -Được! – Junsu gật gật ra chiều tự tin – Cậu muốn thi gì?

    -Cho sếp chọn – Anh khí thế. Kỳ này anh cho ổng te tua. Anh là anh nhịn lắm rồi

    -Theo tôi!

    Hai chàng hình cảnh hùng dũng hừng hực chiến khí đi ra khỏi phòng.

    Đúng lúc ấy chiếc điện thoại trên bàn đổ chuôông

    Khi tiếng chuông vừa dứt thì cũng là lúc cái chấm đỏ tên Yun Gấu biến mất

    end chap 4
    • Like Like x 19
  6. ruanho 360Kpop Member

    Message Count:
    261
    Likes Received:
    274
    Reputation:
    265
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    temmmmmmmmmmmmmmmmmm *xé, nhai nhai, nuốt* tí edit
    -----------------------edit đeeeeeeeeeeeeeeeeeê-------------------------------
    ss Nai post fic mới nè, đọc 1 lèo 3 chap và 1 part sướng hết cả mắt:music:
    au à *nói nhỏ* sao Susu dữ quá vậy toàn nói móc bạn Chun, chắc như Chun nói "kiếp trước phụ tình Su" nên kiếp này phải làm lính trả nợ thui:khu2:, còn YunJae mới gặp mà đã fall in love nhanh thế
    kiểu này Yun phải khổ dài dài, chưa gì mà bạn Jae đòi ... con người ta òi *ngượng*, để coi bao giờ bão ập tới, cảnh sát vs trùm mafia:ann:
    mà sao DongDong làm sếp trưởng hay vậy *suy nghĩ, suy nghĩ* với các hình dáng và tính cách đó :sup:(rùa: bốp, đứa nào đánh ta. Dong: đứa nào hả, đứa này nè, sao hình dáng "đứa này" sao, bộ làm cảnh sát hông đẹp hả? coi cái MV seoul song chưa *rùa: gật gật*, ta mặc đẹp thế mà lị.)
    cơ mà Bum vs Min tội nhễ bị Jae hành cho lên bờ xuống ruộng vì cái tội dám bỏ ổng đi hú hí với nhau, để xem sau này 2 bạn còn dám tí tởn thế không:lopen:
    Jae nhà ta đúng là trùm có khác, thú nuôi cũng chơi trội hơn bình thường "cá mập" mới chịu lại còn tên là Lala *cười sặc sụa*
    mà khúc cuối Yun bị Jae bắt phải hông au
    chờ part mới của au, thanx au đã vít fic và ss Nai đã post fic *hun ngàn cái*:giunchoi:
    • Like Like x 2
  7. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    @ruanho : tks 4 your com:d

    Part 2

    - Haizzz!

    Changmin thấy Ki bum chống tay nghĩ ngợi ,chốc chốc lại thở dài bèn bê tô cơm cà-ri đi lại ngồi lên đùi Ki Bum quan tâm

    - Bummie sao thế?

    Ki Bum vòng tay ôm Changmin cằm để hờ lên vai cậu

    - Bum lo cho Boss

    - Hyung ấy đi hẹn hò sao Bummie lại lo?

    - Thì hẹn hò nên Bum mới lo

    Changmin nghiêng đầu không hiểu, Kibum rầu rầu giải thích

    - Minnie biết rồi mà, lịch sử hẹn hò của Boss là một thiên hùng ca bi tráng đầy máu và nước mắt

    Changmin bận nhai nên gật gật tán thành. Cứ sau mỗi lần hắn hẹn gặp đào nào là y như rằng phải chuẩn bị tiền đi đám ma hoặc chuẩn bị súng để phòng ngừa bị tấn công. Còn nhớ vụ gần đây nhất là cô siêu mẫu Mỹ đương kim ái nữ của trùm băng đàng New York. Sau khi gặp hắn rồi thì chết mê chết mệt. Ngặc nổi hắn thì chê ỏng chê eo người ta nào là “chân gì mà như cây tăm định đâm chết ông à?”, nào là “ Hai trái dưa hấu đó mà ôm vào để ông bị ngạt chết sao?”. Làm cô này thất tình tuyệt vọng nhảy từ tầng 18 xuống. Thế là người cha nổi điên vì mất con gái đem đàn em đến SK kiếm hắn đòi nợ. Tội nghiệp hết sức!! Dù sao thì toàn bộ New York giờ là của SK.

    - Nhưng lần này là hyung ấy chủ động theo người ta mà. Sẽ không có chuyện tự tử hay yêu quá hóa liều đâu - Changmin nói khi đã nuốt hết muỗng cơm.

    - Thì chủ động mới càng lo. Những lần trước là người ta mê Boss còn lần này là Boss đổ người ta. Mà còn là cảnh sát ưu tú nữa cơ đấy – Bum thở dài rồi há họng ùm thìa cơm Changmin đút

    - Thì sao? Anh họ vừa đẹp vừa giỏi giang thế nào cũng rướt được người ta về làm chị hai SK liền hà – Changmin hí hửng nói

    - Coi bộ chuyện đó hơi khó. Bum là Bum xem qua rồi ,nhà thằng đó ba đời làm cảnh sát còn Boss nhà mình theo nghề xã hội đen cha truyền con nối. Dễ gì nó chịu bỏ nghề theo chồng - Ki Bum lắc đầu chán nản

    - Thì áp dụng gạo nấu thành cơm! – Changmin hiến kế

    - Minnie cũng biết kinh nghiệm Boss trong chuyện đó bằng con zero to tướng. Có trau dồi học hỏi cũng chỉ qua sách vỡ, phim ảnh sợ rằng chưa đủ trình độ đè người ta. Huống hồ Minnie nhìn xem – Ki Bum chỉ vào hình chàng trai trên vi tính – tướng thằng này cũng đâu dễ bị đè.

    Ki Bum càng nói càng mất hi vọng. Nó sợ làm không khéo lần này Boss mà thất tình thì trên trên dưới dưới chết cả nút. Nó lấy hột cơm trên mép của Changmin ngạc nhiên thấy cậu cười hỉ hả

    - Chuyện đó Bummie khỏi bận tâm, Minnie đã chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi.

    Không biết Changmin đã chuẩn bị gì nhưng thấy nụ cười “trong sáng như đêm ba mươi” của cậu là Ki Bum thấy điềm chẳng lành rồi.

    ---

    Yunho đứng trước một villa màu trắng nằm sát bờ biển. Sau khi nhận điện thoại của hắn, anh được một chiếc xe chở vòng vòng trong thành phố rồi ra ngoại ô

    “Định cắt đuôi hả? Nhầm rồi cưng” – Yunho cười khấy. Anh đã khôn ngoan gọi điện cho Yoochun trước, giờ chỉ cần nhá máy là xong. Anh bỏ tay vào túi quần nhấn số 5 rồi call.

    Anh sẽ cầm chân hắn đợi Yoochun dẫn quân tới là …hô hô hô

    Đến lúc đó sẻ không ai nói anh ba xạo hay khùng nữa. Nghĩ chắc như đinh đóng cột nên Yunho tự tin thẳng tiến mà không hay sẽ chẳng có đội cứu viện nào hết dù anh có chờ đến tết công – gô



    Đẩy cửa bước vào

    Trống trơn

    Cả người lẫn đồ đạt

    Tròn mắt dẹp Yunho ngó quanh căn nhà lạ lùng nhất từ trước đến nay mà anh thấy. Cả vila chỉ có một gian phòng rộng ơi là rộng ,đã thế giống như vừa có một băng cướp tràn qua rinh hết bàn, ghế, tủ…chỉ chừa cái giường cỡ 10 người nằm đặt ngay giữa nhà. Phía sau không che chắn bằng tường mà mở thông với ban-công lớn bằng gỗ nổi trên mặt biển. Yunho cẩn trọng đi ra ngoài quan sát. Một cái bàn ăn nhỏ được bày trí dễ thương bằng một lọ bạch hồng ở giữa, hai bên là phần ăn cho 2 người. Những món Yunho chưa từng thấy bao giờ.

    - “Gì thế này?” – anh lẩm bẩm

    - Chúng ta lại gặp nhau

    Hắn bổng dưng “hiện hình” đằng sau làm anh hơi giật mình quay lại. Nói sao nhỉ. Hoàn toàn tiệp màu. Bộ đồ mềm mại tinh khôi gợn sóng trên làn da trắng hồng không tì vết (^_^) che chắn nhưng khoe khoang các đường cong gợi cảm. Chiếc cổ áo khoét sâu nổi bật vùng cổ và bờ ngực như tấm lụa ngà. Mái tóc bạch kim lởn vởn trước đôi mắt xanh như mặt biển phía sau lưng. Duy chỉ có đôi môi đỏ căng mọng là đối chọi nhưng càng làm cho tổng thể thêm hoàn mỹ.

    Nếu chổ Yunho đứng là một người khác hay Yunho từ nhỏ không được dạy dỗ nghiêm khắc và tẩy trừ hết những “tà tâm” trong đầu thì bị hắn làm cho nổi thú tính hay nhẹ nhất là đo đất vì mất máu.

    - Mày sai người đưa tao đến đây có mưu đồ gì? – Yunho cảnh giác hỏi

    Hắn không trả lời vội mà đi lại kéo ghế ngồi xuống

    - Tôi mời anh ăn cơm thôi đừng làm vẻ mặt như bị tôi đem bán thế – chỉ cái ghế đối diện - ngồi đi.

    Yunho lừ mắt rồi cũng ngồi xuống. Không ngồi hắn nói anh sợ hắn sao

    - Mong bóc lịch quá nên mời cảnh sát ăn cơm hả? – nhếch mép

    - Còn tùy là mời cảnh sát nào…

    Tự ái! Hắn nói anh vô dụng không bắt được hắn chứ gì?

    - Vì nếu là anh thì sẽ không tống người yêu vào tù đâu.

    Hắn chống tay dưới cằm nói tiếp khi thấy mặt anh biến sắc nhưng lại làm nó biến đổi nhanh hơn từ xanh sang đỏ.

    - Cái…cái gì.. ng..ười yêu. Bộ mày say thuốc hả?

    - Nhìn cũng đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi và… - liếm môi kèm nháy mắt – nếm cũng nếm rồi còn không phải sao?

    - Mày… - anh lắp bắp, hắn nhắc chuyện đó càng làm anh nổi điên – là mày lừa tao. Tao sẽ kiện mày vì tội quấy rối, chờ đi ^_^

    - Anh cứ kiện ,tôi sẽ tới hầu, chừng đó tôi xin chịu trách nhiệm đến cùng – hắn cười lém lĩnh nhận lấy cái trừng mắt của Yunho

    “ Chờ! Phải chờ! Yoochun sắp đến! Sắp đến rồi!” – Yunho nghiến răng nghiến lợi cầm cái ly anh nhầm là nước lên nốc cạn.

    Nhăn mặt. Không phải nước, là rượu. Cái thứ rượu lạ hoắc, nào giờ anh toàn uống rượu gạo thôi. Khó uống quá.

    - Perrier-Jouet champagne đấy, ngon không?

    - Ngon gì cái thứ đồ uống của tụi xã hội đen chúng mày – anh dằn ly xuống, quẹt miệng

    - Châc! Chậc! Đúng là gạt người, đánh bóng tên tuổi – hắn ngã lừng ra sau, lắc lắc đầu

    - Mày nói gì thế? – vểnh mặt lên

    - Tôi nghe cảnh sát Hàn Quốc nhã nhặn, lịch thiệp nào ngờ giáp mặt rồi thì mày mày tao tao, nói năng thô lỗ

    - Đấy là với người bình thường còn tụi tội phạm như mày thì tao đây không cần lịch sự.

    - Trước khi cảnh sát chưa điều tra xong và tòa án chưa đưa ra xét xử thì tội danh chưa thành lập, tôi vẫn còn quyền công dân, vẫn là khách của nước các anh,anh cư xử với khách như vậy sao? – hắn nói một hơi rành rọt. Quyết làm cho anh bỏ lối xưng hô chướng tai đó

    - Xem ra mày là tên trùm có ăn học đó chứ. – anh cau mày nói trổng

    - Quá khen, đủ để dắt mũi tụi cớm các anh thôi – tỉnh bơ cầm ly lên hớp 1 ngụm

    Yunho gồng cứng hai bàn tay tưởng tượng cảnh chút nữa về đồn anh sẽ lấy đèn rọi vào mặt hắn, lấy búa đập vào bụng hắn (dĩ nhiên có cuốn niên giám ở giữa) và cho hắn uống nước gội đầu… đúng bài bản như những bộ phim Hồng Kông mà anh coi. Chỉ có như thế anh mới giữ được bình tĩnh nhìn vẻ phè phởn của hắn.

    Thích thú nhìn gân xanh trên mặt của Yunho có bao nhiêu nổi lên hết, hắn không ngờ giận lên anh càng dễ thương tệ. Quyết định rồi, cả đời này hắn sẽ đi theo chọc tức anh.

    - Trả súng cho tao – nghèn nghẹn nói sau khi tịnh tâm trở lại

    - Súng nào? – ngây thơ hỏi

    - Cây lần trước mày lấy đó. Bộ làm nghề này nghèo lắm sao mà phải lấy súng người khác.

    - Đã nói là vật kỉ niệm mà. Mà dạo này cảnh sát xuống dốc lắm sao mà không cấp nổi cây khác cho anh? – nén cười hỏi lại

    - Làm gì có chuyện đó. Tại tao bị đình chức nên… - Chết tiêt! Anh rủ thầm. Không đánh mà khai. Thể nào hắn cũng cười vào mặt anh.

    Nhưng trái với suy nghĩ của Yunho, hai nếp nhăn xuống hiện trên vầng trán cao của hắn

    - Đình chức? Chỉ vì mất cây súng mà chúng nó đình chức anh hả? – lần đầu anh nghe giọng nói trong trẻo đó trầm xuống.

    Tức! Hắn khó chịu khi nghe anh bị bắt nạt, giống như thú cưng của mình bị người ta ngược đãi dù hắn không nuôi thú cưng.

    Yunho lạ lẫm trước phản ứng của hắn. Nhưng anh không để nó chiếm dụng diện tích não quá lâu.

    - Khỏi lo là không có ai tống mày vào tù, tao sẽ được phục chức trong nay mai thôi

    - Vậy hả? – mắt sáng lên – nhưng sao nhanh vậy?

    - Thì… - không lẽ nói với hắn lý do anh mau phục chức là tóm được hắn – à... ờ mà chuyện đó liên can gì đến mày mà hỏi?

    - Có chứ! Nếu vụ anh phục chức có liên quan đến việc chút nữa có cớm đến bắt tôi thì xin lỗi nha ,đã khiến anh thất vọng rồi – hắn tỉnh bơ ra chiều nuối tiếc

    Chút chỉ số phấn khởi của anh bị câu nói đó làm rớt xuống nhanh như thang máy đứt dây.

    - Mày…sao mày biết?

    - Chẳng là tôi không muốn có lũ ruồi nào quấy nhiễu bữa cơm của chúng ta nên đã gắn thiết bị nhiễu sóng trong bán kính 10 dặm. Bất cứ dụng cụ theo dõi nào kể cả điện thoại cũng tê liệt hết.

    Như chưa đủ làm anh chết lặng hắn lại vỗ tay khoe

    - Còn nữa, người của tôi được bố trí vòng trong vòng ngoài có muỗi cũng không lọt được đâu.Anh thong thả mà ăn hết bữa cơm này với tôi nha

    Yunho đã không còn trên cõi đời này nữa rồi. anh đang lên thiên đường hỏi thượng đế cớ sao hết lần này đến lần khác anh bị hắn “ghi bàn” thế này. Và được Ngài từ tốn trả lời: Đó là số mệnh

    Đột ngột đứng phắt lên khiến cái ghế ngã ngửa ra sau, anh không đầu hàng cái số mệnh chết dẫm đó.

    - Được lắm, coi như lần này tao lại để mày thoát nhưng quyết không có lần thứ…sau đâu

    Hắn khum tay đỡ chiếc cằm nhỏ hấp hấy mắt nhìn anh hùng dũng bỏ đi ra cửa lớn.

    - Không mở được đâu. Tụi đàn em nó sợ tôi bỏ lạc chìa khóa nên nó giữ rồi, mà cửa này hễ đóng là tự động khóa.

    - Mày kêu chúng đến mở cửa ngay cho tao – anh giận dữ quát, tay vẫn kéo mạnh nhưng cánh cửa không nhúc nhích lấy một ly

    - Tôi đã nói rồi, có sóng đâu mà gọi.

    - Không lẽ bị nhốt ở đây luôn sao? – anh hoảng lên.

    - Mai tụi nó mang bữa sáng đến thì cửa mở thôi – tỉnh bơ

    Anh thà qua đêm với cá mập hơn ở lại với hắn. Nhìn quanh quất xem có dường nào khác không anh đi lại cái lan – can nhìn xuống

    - Sâu lắm đấy, lại có đá ngầm nữa nhắm nhảy được không? – hắn lẽo đẽo đứng sau anh chấp tay sau lưng ngó xuống

    - Chết cũng thử!

    Yunho hít vào một cái rồi gác một chân lên thanh gỗ thì sau lưng anh có một vật mềm mềm ấm ấm dựa hẳn vào

    - Ya! Làm gì vậy?

    Anh ngoảnh mặt lại thì thấy hắn vòng tay ôm anh, toàn bộ sức nặng đổ hết vào anh. Hắn như con rối đứt dây nói thì thào

    - Nóoong quá.. tôi nóng,,

    - Nóng cái gì mà nóng ya đừng có mà lợiii…

    Câu nạt của anh bị bỏ dở vì ngay lúc đó anh biết cái gì làm hắn như thế, vì một luồng khí nóng từ đâu bốc lên trong anh. Không phải luồng khí mà là một cơn cuồng phong…



    - Thuốc..c..thuốc ..kích..kích thí..ch – khó khăn lắm Ki Bum mới nói hết được ba chữ

    - ừm! Anh họ đó giờ không bao giờ dùng cái đó dù có bị chê là…à lãnh cảm (không dám nói bất lực) nên Minnie đã lén cho huynh ấy uống. Vì đại nghiệp lập hậu của SK nên phải liều thôi – Shim Changmin vì nghĩa diệt thân giơ nắm tay hùng hồn

    - Minnie cho cả hai uống luôn hả?

    - Uhm! Nhưng – một tia lém lĩnh cộng đen tối nhá lên – thuốc thì khác nhau.

    - Khác nhau? – lại lạnh sống lưng

    - Thì lô hàng lần trước đem về Minnie rảnh rỗi cải tiến thêm. Đây… - cậu nhảy xuống chạy lại mở tủ lấy hai lọ nhỏ chứa những viên tròn tròn. Rồi quay lại ngồi xuống chân Ki Bum – viên màu hồng là D.U còn màu xanh là F.S

    - Cái gì mà D với F? – vẻ mặt hiểu chết liền

    - D.U uống vào dù là người mạnh mẽ, cơ bắp cỡ ào cũng mềm như bún ngoan ngoãn, nũng nịu. Còn F.S thì ngược lại người uống nó sẽ trở thành con mãnh thú cuồng loạn không đỡ nổi – Changmin cười hí hí. Sao mình giỏi quá không biết

    - Túm lại là thuốc hồng là biến người ta thành Uke còn xanh thì thành Seme hả?

    - Đúng, đúng! – gật gật – hồi trưa, em đưa cho Jaejoong hyung viên màu xanh nói là kẹo nhai cho thơm miệng. Còn viên hồng em cà ra trét lên thành ly của “chị hai”

    - Ồi~ Minnie đúng là thiên tài – Ki Bum trầm trồ chợt nhớ ra hồi nãy giờ cậu đưa toàn lọ màu trật lất – Minnie hình như em bị chứng loạn sắc mà?

    Một khoảng lặng chết chốc

    - AAAAAAAAAAAAAAAA!

    Hai tiếng hét như hai hồi chuông…báo tử

    ….

    RẦM!

    RẦM!

    BỊCH!

    - Thôi thôi! Được rồi! – Yoochun nằm ngửa trên sàn hươ hươ tay

    - Sao chịu thua rồi hả? – JunSu chỉnh lại đai lưng màu đen của mình vênh váo hỏi

    - Ừ thì tôi chịu thua sếp cái khoản này. Nhưng sếp là sếp lớn tuồi hơn học nhiều hơn nên giỏi chuyện đấm đá hơn tôi là thường. Không chứng minh sức mạnh thiệt sự của nam nhi – vừa lồm cồm bò dậy vừa dài giọng “vớt vát”

    - Vậy chứ khoản nào mới chứng tỏ được sức mạnh nam nhi?

    - Cái khoản thằng đàn ông nào cũng một lần thử qua.

    - Là cái gì?

    - Sếp theo tôi

    Yoochun hất mặt thách thức. Junsu nổi yên hùng chịu theo liền. Hai đối thủ chuẩn bị cho hiệp 2 sinh tử.

    Chạy lại lấy áo khoác Yoochun quơ cái điện thoại bỏ nhanh vào túi quần mà không chú ý biểu thị trên màn hình

    “1 cuộc gọi nhỡ!” – “từ Yun gấu”
    • Like Like x 21
  8. love_nai

    Message Count:
    6,511
    Likes Received:
    10,447
    Reputation:
    89,773
    Ratings Received:
    +31 / 15 / -0
    Awarded Medals (15):
     
    Warning: Yaoi

    -“Phải chống lại! Không được buông xuôi. YUNHO! MÀY KHÔNG ĐƯỢC NHÌN!”
    Tay nắm cửa đã không còn là tay nắm cửa nữa rồi,bây giờ nó chẳng khác gì cái phao mong manh giữa cơn lũ màu đen ào ạt mà Yunho đang cắn răng mà bám víu vào. Các khớp tay anh tê cứng xanh tái nhưng chủ nó chẳng có ý định cứu rỗi nó mà càng ra sức bấu chặt hơn.
    Mắt nhắm nghiền. Yunho cố khắc họa hình ảnh appa anh quì trước bàn thờ tổ tiên xám hối vì không dạy được cháu đích tôn của dòng họ nên người, Umma chỉ dám đứng trong góc phòng mà khóc, chú ba thì ngồi nhìn anh với đôi mắt buồn bã thất vọng và cả tiếng đánh thùm thụp vào bao cát của chú út – mỗi khi có chuyên không giải quyết được bằng cơ bắp là chú ấy lại trút tất vào bao cát ,rồi còn nữa Yoochun… “ tao thật không ngờ, tao cứ nghĩ em dâu tao là một cô gái chứ, Yunho à mày…haizz!” .Tất cả, tất cả được anh nhồi nhét vào đầu mình. Chỉ có nó, giây phút này nó mới chính là sợi dây lý trí để anh không chìm ngĩm vào cái bức bối tội lỗi, giúp anh không nhìn về phía đó – nơi có thứ cám dỗ anh rơi xuống bờ vực sâu hóm.
    Mắt nhắm không nhìn nhưng đáng tiếc tai không được “bảo vệ” nên bị tấn công bởi hàng loạt thứ âm thanh như muốn thử thách sức chịu đựng của anh vậy

    - Aaaaa…….uhmmm….Y..un..Yunho…aaau …. tôi..i….. n..óng….q..uá.

    Âm thanh nhừa nhựa đầy dục cảm vốn từ một giọng nói trong trẻo đó, chẳng khác nào đang kéo căng sợi dây vốn đã mỏng manh
    - Y..un..ho …giú..p tôi…uhmm…
    -“Cứ thế này mình chết mất thôi” – Yunho gào thét (trong đầu)
    - Ya! Thẳng…thằng trùm kia mày có im đi..không
    Anh tức quá quay lại nạt hắn, giọng như đứt hơi (gồng quá mà).
    Có câu nói “quay đầu là bờ”, trong trường hợp này cái quay đầu của anh lại mở ra một vùng trời bão tố
    Hắn nằm ngửa trên chiếc giường khổng lồ với tư thế của người mẫu tạp chí XXX (dĩ nhiên là quyến rũ hơn nhiểu)
    Những sợi tơ màu bạch kim lả lơ buông xuống mép giường, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng, màu xanh thăm thẳm bị ham muốn làm mờ nhạt nhìn anh van vỉ, bờ môi hồng hé mở mời gọi, chiếc áo thun trắng cổ rộng nay được kéo trễ xuống, đã thế những ngón tay thon dài cứ xoa xoa vùng ngực trắng ngần, tay còn lại vuốt ve vùng bụng dưới
    - Yun……y..unho lại …đây ….đi…..nhanh lên nào…..aaaa~~~~
    Bựt!
    Đứt rồi, nhanh, gọn, vô phương níu kéo
    Soạt!
    Xộc dậy, lao đến vồ lấy con người đang uốn éo kia, bóp mạnh cổ kéo bật hắn vào người, anh ngấu nghiến đôi môi chu chu đòi bồi thường cho những gì hắn gây cho anh. Trong lúc này đầu óc Yunho hoàn toàn mụ mị nhưng cái vị tràn ngập trong miệng anh lại cực kỳ rõ ràng
    Ngọt! Rất ngọt và có mùi…dâu!!!
    Hắn cũng ôm cứng anh hòa nhịp cùng bờ môi dày đang mút cắn cuồng nhiệt, hai chiếc lưỡi vờn nhau không khoang nhượng. Vò rối tung mái tóc mềm, hắn ngất ngây đón nhận từng hơi thở của anh.
    Rời ra nhưng vẫn được kết nối bằng sợi dây óng ánh, hai bờ môi điều căng đỏ vì ma sát quá nhiều.
    Đôi mắt mun rừng rực nhìn như thể muốn nuốt chửng hắn. Đôi mắt xanh thẳm thiết tha khuyến khích anh làm điều anh muốn.
    - Uhmmm…Yu..n h..aaa
    Hắn ngửa đầu ra sau rên lên khi bị anh cắn mạnh vào bên cổ, rất mạnh. Anh không còn là anh cớm hiền lành, khờ khờ bị hắn lừa đẹp những hai à không tính luôn lần này là ba. Thân người hừng hực trên hắn bây giờ là sói, một con sói lên cơn đói lâu ngày đang cận kề một con heo mũm mĩm quẫy đuôi chớp chớp mắt “Xơi em đi!!!!”
    Thích thì chiều!
    Bộ quần áo mỏng manh trên người hắn lẫn chiếc t-shirt và quần jean của anh phút chốc biến thành đống giẻ vụn rách bươm vứt xuống dưới chân giường.
    Xương quai xanh gợi cảm bị hàm trăng trắng đều gậm gậm nhay nhay. Chỉ nháy mắt ,vùng da cổ trở xuống đầy vết đỏ nhưng cũng lắm dấu răng hằn sâu vào thịt.
    Hai núm nhỏ hồng hồng đã căng cứng dù anh chưa chạm vào. Mau chóng chăm sóc nó, mở màn là cái liếm nhẹ nhàng nếm thử.
    “Ngon”
    Hắn là trùm mà sao không giống như những tên mập ù hôi hám mà anh từng gặp hay xem qua các tài liệu ở trường. Cái gì của hắn cũng đẹp cũng…kích thích anh hết.
    Thuốc , là do thuốc.
    Mùi hương thoang thoảng ngọt ngào như thứ tinh dầu quí làm thần trí anh thêm mờ đục. Tiếng rên rĩ quyến rũ thoát ra từ làn môi hồng ma mị. Thân hình nõn nà không ngừng uốn éo đòi hỏi anh tiếp tục ghi dấu lên nó, thỏa mãn nó
    Lưỡi anh bắt đấu làm ẩm ướt hai đầu ngực, chưa đủ. Miệng anh ngậm lấy chúng mút mát như muốn hút lấy dòng ngọt thơm từ chúng, chưa đủ. Cắn, day như muốn hái chúng xuống làm của riêng như thế vẫn chưa đủ với anh lúc này. Tay anh luân phiên cho miệng không ngừng xoa nắn bầu ngực, ngắt véo núm hồng làm chúng đỏ tấy lên
    Những hành động đậm chất bạo lực của anh khiến hắn rên la vì đau và cũng vì khoái cảm. Hắn chưa từng biết đến cái xúc cảm dồn dập này. Chưa ai, chưa bao giờ. Nhưng hắn biết ngoài anh ra sẽ không còn kẻ nào khác làm hắn thác loạn đến thế và hắn cũng không nghĩ là sẽ trao cơ hội đó cho ai. Chỉ anh, chỉ một Jung Yunho mà thôi
    - Aaaa……..uhmmm…Yun..ho aa…đ….ừng chơi nữa..a~~ bên …bên dưới
    Hắn van vĩ anh chăm sóc phần dưới đang căng nhức của mình. Nó ganh tị vì anh mãi mê mà quên nó.
    - Hư …hư ..quá
    Anh mắng hắn nhưng cũng rời khỏi hai quả cherry nhỏ xíu đã căng mọng. Rê lưỡi xuống chiếc bụng phẳng lỳ nhưng săn chắc thơm tho. Người hắn chỉ còn độc nhất cái chíp hồng che chắn khỏi con mắt hau haú của Yunho
    “thằng này có thật là anh hai SK không vậy? Quần lót màu hồng???”
    - Yun..ho…sao cứ nhìn hoài vậy…chạ…chạm vào nó đi
    Hắn mất kiên nhẫn khi thấy anh cứ chống tay và nhìn không chớp mắt vào chổ đó. Mảnh vải nhỏ không thể giấu giếm được cái đang nổi hằn lên bên trong.
    “Không biết nó…như thế nào nhỉ” – nếu bình thường anh đã lấy súng bắn vào đầu vì cái ý nghĩ…đồi bại đó
    Nhưng hiện tại vẫn là hiện tại, anh bị lửa của dục vọng thiêu cháy lý trí mất rồi. Tay anh xé toạt mảnh vải độc nhất giải phóng cho cái đó của hắn.
    Không biết lúc tỉnh táo thì như thế nào còn hiện giờ cái cứng còng dựng đứng kia với anh chẳng khác gì một cái…xúc xích. Phải! Một cái xúc xích heo ú na ú nần, mỡ màng và nóng hổi. Cực kỳ ngon…mắt
    Anh muốn…ăn nó!
    Và Yunho thực hiện ý nghĩ đó ngay. Nắm lấy bóp mạnh và cho “xúc xích” vào miệng, anh bắt đầu…nhai. Hắn giật nảy người
    - Yun..aaah ..đừng ăn… n…ó. Aa mà…aa..
    Jung Yunho cha sinh mẹ đẻ tới giờ cả coi phim heo anh còn không dám nói chi làm cái chuyện này chuyện nọ. Nói trắng ra là anh còn Gin ,nay lâm vào cảnh này lại còn “được” nằm trên với một thằng con trai – Một thằng con trai vừa xinh đẹp vừa “nguy hiểm” với anh – chẳng thể trách anh được nếu anh làm theo bản năng của con ngừơi. Động vật ăn…tạp!!!
    Cũng may cho hắn, anh đây “ăn chay” nên tạm thời coi chú nhóc của hắn từ cây xúc xích thành cây kem.
    Mút mút!
    Liếm liếm!
    Thỉnh thoảng không kiềm được lại cắn một cái
    - Y…un…ho..aaaa……….ummh~~
    Hắn cuống cuồng đón nhận cái cảm giác nóng ấm của vòm miệng anh bao bọc lấy chú nhóc của hắn. Những va chạm của lưỡi anh, môi anh đưa hắn dập dềnh trên sóng biển. Hắn say sóng mất rồi.
    Đột ngột anh nhả chú nhóc ra nâng chân hắn để lên vai mình. Cái của anh cũng đã hùng dũng thức giấc từ lúc nào.
    - Aaaaaah…uhmm!
    Không chuẩn bị, không báo trước, anh xâm nhập chỉ bằng một cú đẩy mạnh mẽ. Hắn cong người đón nhận cái cứng cáp của anh, tay bấu vào lưng anh như muốn anh cùng san sẻ cái đau mê mẫn
    - Umh..h..aa..chật ..a… sao mày chặt quá..vậy
    Anh cảm thấy bị những thớt cơ của hắn xiết chặt đến đau nhứt.
    - Ummmh…aa tại…Yun lớn…quá…thôi…
    Hắn cố điều chỉnh hơi thở mình cũng như vượt qua cơn đau rách thịt phía dưới. Vì hắn muốn cảm nhận anh trọn vẹn. nhưng vẻ mặt nhăn nhó của hắn không qua khỏi mắt Yunho, anh nhìn xuống
    - Máu..mày chảy máu…
    Ga niệm trắng muốt bên dưới đang loang lỗ dấu đỏ từ chiếc hang nhỏ bé. Anh đã quá mạnh tay sao? Chảy máu? Là lần đầu của hắn?
    - Không …sao..tôi..ổn..Yun..ho di chuyển…đi
    Anh nhìn hắn để chắc là hắn đã bớt đau thì bắt đầu di chuyển hông.
    - aaahaa. Yunn..aa..nhanh..nhanh …..lên
    Yunho như nghe tiếng van vĩ của hắn cách một màng bông. Anh đang chìm trong thứ cảm giác lạ lẫm nhưng dữ dội.
    - Mày…đau. mà nhanh…aaa cái gì?
    Hắn sung sướng khi trong lúc bản năng chi phối lý trí mà anh còn nghĩ đến hắn. Đúng là hắn không nhìn lầm người. Nhưng…
    - Uhmm ..anh ..đừng xư..ng mày..tao..nữa..a đi. Tới…a mức này…mà kêu..vậy..không thấy ..kỳ sao..
    - Vậy chứ..humm…kêu bằng gì? Uhm…ông trùm…hả?
    - Jae…jae joong!
    - Cái..a cái gì?
    - Kêu. ..aaaa.uhmmm..…Jae..joong..đi
    Anh không có còn hơi sức đâu mà cãi với hắn. Dồn sức lực cho những cú đẩy càng lúc càng mạnh, anh muốn giải phóng cái bức bối hừng hực trong anh. Hắn đu người nương theo nhịp đẩy của anh.
    - aaah nhanh..nhanh..đúng rồi…uhmm..a
    - aah haa..aaa..umm
    Căn phòng tràn ngập tiếng rên la của cả hắn và anh, vọng ra khỏi những bức tường khiến cho những chú cá chú tôm nào lãng vãng trong bán kính 10 mét đều nổi lềnh bềnh trên mặt nước vì …mất máu dù có vài loài không có máu
    - aaauhummm…Yunho…tôi..tôi…sắp…a
    Dòng nước nóng cuồn cuộn chảy về nơi đó, Yunho đâm những cú sâu và mạnh
    - Aaaaaaaa.
    - Umm…aaaa
    Anh ngã bẹp lên người hắn thấy bụng mình ướt đẩm bởi dòng sữa trắng đục. Hắn ôm cứng anh cảm nhận dòng tinh túy nóng hổi trong tận cùng.
    Cách đó không xa
    - Thôi chết rồi! Boss vì không muốn bị phá đám mà gài mìn xung quanh villa dày đặc. Minnie ah, em ráng tháo kíp thử coi. Nếu không Boss bị thằng đó nó thịt mất – Ki Bum kêu trời trách đất chống hông nhìn lằn rãnh chết chóc
    - Shim Changmin này, bom mìn nào cũng gỡ được duy chỉ có mìn do Jaejoong hyung cài là bó tay. Bummie biết mà!! Hu huh u – Changmin lắc đầu thút thít
    - Chết rồi, lần này chết cả nút cho xem! Kêu trực thăng, đúng rồi trực thăng – nhanh tay lôi điện thoại ra
    - Hic hu e rằng không kịp rồi. nếu đúng tiến độ thì bây giờ cũng đã xong vol 1 rồi
    - Hả?? Cái gì, sao là vol 1 chứ không phải có một tập thôi sao?
    - Cái D.U thì không biết thế nào chứ cái F.S thì đảm bảo chất lượng lẫn…số lượng
    Ực! – nuốt không nổi nước miếng
    ….
    - AAaaa..um bộ..ở trường..c..cảnh sát cũng..rèn cái vụ..aa này hay sao..mà dai sức..aaa.vậy? aaa..lần thứ…6 rồi aa..uuu…..đó..aa
    - Hộc ..hộc…nói…bậy..hộc bạ..aaa không ..biết sao…nó cứ cứng lại..hoài..aa
    - Aaaaa..vậy thì..mạnh nữa..đi..không thì…tới sáng..bây ..giờ….a.aaa
    - Thì đang…mạnh…nè.a ..a.. um…aa
    Coi bộ không những cá tôm mà chim chóc sâu bọ gần cái vila này phải đi tị nạn láng giềng mất thôi.
    ….
    - Yaa! Park ..hức…Park Yoochun…! Anh l…hức là thằng..tồi
    - Đủ rồi đó sếp Kim
    - Hức…hic..anh khô..ng hức đồ..không biết giữ lời
    - Tôi có hứa gì với sếp đâu mà giữ
    Bốp!
    - Ya!!! Bộ đồ chùa hay sao mà cứ quýnh hoài vậy? Tin tôi bỏ cho ngủ ngòai đường không?
    Giữa đường phố vắng tanh có hai chàng trai, chàng lớn cõng chàng nhỏ. Vừa đi vừa cãi qua cãi lại làm náo động một góc.
    Park Yoochun hôm nay làm một việc sai lầm đó là thách ông sếp “đâm hông” này thi…uống rượu. Anh ngờ đâu cái người ngày ngày ra oai với anh lại có tửu lượng thấp kỷ lục. Mới có nhấp môi là ngã lăn quay vậy mà cũng hùng hổ theo anh vào quán cóc, lớn tiếng gọi 10 chai Sochu mới ghê.
    “Xì ! yếu mà ham ra gió” nghĩ thế nhưng anh không thể để ổng nằm giữa đường cản trở buôn bán của người ta nên đành vác về, kẹt nổi hổng biết nhà cha này ở đâu thôi thì về nhà anh vậy, anh lấy đức báo oán vậy mà ngồi trên lưng cứ hết rủa anh là thằng tồi, đến đồ hứa cuội còn gõ đầu anh như gõ mỏ nữa chứ. Haiizzz!
    - Anh..hức ..ngon thì…bỏ …đi …coi.tôi..là tôi…không…tha cho..tôi…là cảnh sát..tôi…có còng
    Sếp Kim lay hoay mò tìm cái còng tuột khỏi lưng Yoochun nhưng chân vừa chạm đất thì
    - Aaaa
    - ế ế..coi chừng…té
    Người bật ngữa, kẻ chộp lại. Mất thăng bằng! Thế là cái tình huống “chuyện thường ngày ở huyện” vẫn cứ y như rằng có tác dụng như mới ra lò…đã xảy ra
    Chụt! (^_^)
    • Like Like x 25
  9. Luuv_NaNa 360Kpop Member

    Message Count:
    332
    Likes Received:
    71
    Reputation:
    283
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    wao, mừng là cái fic này có post bên này nữa
    bên hẻo sexy bị khóa, cứ tưởng là ko được đọc fic này nữa chứ. nhưng mà hình như bạn bi post bên này châm hơn bên kia rất nhiều nhỉ???
    • Like Like x 1
  10. Changmin_shi 360Kpop Member

    Message Count:
    17
    Likes Received:
    1
    Reputation:
    71
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    ủa fic này là ở bên Hero-sexy mà sao lại post ở đây vậy, mà hình như ko phải bạn này là tác giả mà là 1 người khác mà, lại còn lấy ý tưởng từ 1 bộ phim nữa chứ, mình đọc fic đấy ở bên Hero ra đến cháp 10 rồi hay sao í, mình cũng không có ý gì đâu chỉ là mình nghĩ không lên đạo fic thôi có gì xin phép tác giả 1 câu thì tốt hơn đấy

Share This Page