The Mermaid
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[M] Thay đổi [Short fic | HaeHyuk, KyuMin]

Discussion in 'High Ratings' started by roxi, May 26, 2013.

  1. roxi 360Kpop Member

    Message Count:
    86
    Likes Received:
    415
    Reputation:
    511
    Ratings Received:
    +43 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    [M] Thay đổi [Long fic | HaeHyuk KyuMin]


    -Author: Roxi

    -Rating: M

    -Pairing(s): HaeHyuk, KyuMin

    -Category: Yaoi, HE, Romance

    -Warning: Ai đọc cũng được trừ những bạn dị ứng Boylove. Tuy nhiên sẽ có nhiều cảnh 18+ nên cân nhắc trước khi đọc nhé ^^

    -Status: on going

    -Disclaimer: .Các anh không thuộc về Au và Fic này viết phi lợi nhuận.

    -Summary:
    Trong cuộc sống này, đôi khi con người ta phải thay đổi thì mới tồn tại được ~

    Thay đổi vì tình yêu, vì toan tính cá nhân ~

    Thay đổi trở thành một con người hoàn toàn khác~

    Anh có còn yêu em nếu như em không còn như trước không?

    Em đã rất hận anh... Nhưng sự thật thì em chưa bao giờ quên được anh

    - Note: Cái fic đầu tay nên còn nhiều thiếu sót mong mọi người bỏ qua. Hy vọng mọi người ủng hộ em >.<
    .
    __Chap 1__




    - Cậu EunHyuk, cậu đã sẵn sàng? _ Người bác sĩ hỏi trong khi tay đang để trên những miếng băng được bó trên khuôn mặt của người con trai tên EunHyuk kia.

    - Bác sĩ, tôi đã mong ngày này lâu rồi _ Người đó trả lời với chất giọng không thể lạnh lùng hơn.

    - Cậu không sợ sao? Nhỡ đâu... Nhỡ nó không thành công giống những lần trước?

    - Dù thế nào tôi cũng phải thử _ EunHyuk đáp chắc nịch.
    Người bác sĩ đó dùng bàn tay của mình nhẹ nhàng tháo bỏ lớp băng một cách từ từ nhất có thể. Nụ cười ánh lên trên khuôn mặt của ông.

    - Cậu EunHyuk...._Tay bác sĩ run run..- Được rồi... _Mắt ông đã xuất hiện những tia long lanh... - Được rồi ...Thành công rồi! _ Bác sĩ hét lên trong vui mừng.
    Được? Được rồi ư? Sau bao nhiêu đau đớn,bao nhiêu ca phẫu thuật hành hạ trên khuôn mặt cậu giờ nó đã thành công rồi sao? Cậu như không tin vào tai mình nữa.

    - Bác... Bác sĩ... Đưa tôi chiếc gương. _ Cậu nghẹn ngào.

    - Đây _ Tay ông bác sĩ vẫn run run.

    EunHyuk nhìn vào chiếc gương, một cậu con trai xinh đẹp hiện ra trước mắt cậu. Đôi mắt một mí to tròn,đôi môi đỏ mọng, làn da trắng nõn nà. Tay cậu đang run... Thực sự rất run. Người trong chiếc gương đó là cậu sao? Cậu xinh đẹp như thế sao? Cậu không dám mơ đến gương mặt thanh tú đó.
    Cậu - Lee Eun Hyuk một người xấu xí, luôn bị người khác lợi dụng. Đặc biệt là hắn, hắn lợi dụng cậu. Làm cậu tổn thương rất nhiều. Cậu hận hắn.
    "Hận"
    "Rất hận"
    - Trò chơi mới bắt đầu thôi! Lee DongHae. Tôi sẽ khiến anh phải đau khổ!
    .
    .
    .
    .
    .
    - Tất cả hồ sơ đây sao?

    - Vâng, thưa giám đốc.

    - Được rồi, cô cứ để đó. Tôi sẽ xem xét và duyệt. Cô ra ngoài đi!

    Tiếng cạch cửa cho người đó biết là cô nhân viên đó đã đi ra. Hắn ta thở hắt ra một cách mệt mỏi. Có lẽ công việc là một giám đốc khiến hắn điên đầu bù óc lên. Nó quá bận rộn, đã lâu lắm rồi hắn không được ở cùng gia đình vào những buổi tối ấm cúng mà thay vào đó là những đêm khuya mệt mỏi, hắn thường xuyên phải thức khuya để hoàn thành những bản dự án quan trọng. Hắn cũng lâu rồi không được gặp bố mẹ, cuộc sống xung quanh hắn chỉ nhàm chán đơn giản là ngồi một chỗ phê duyệt những hồ sơ, tiếp khách, tham quan khu công trình... Hắn đã dọn ra ngoài ở riêng từ khi phải quản lý công ty, hắn sống một mình, cô đơn và hiu quạnh. Không một người bạn, không một ai tâm sự, không ai hiểu hắn cả. Mọi người luôn nghĩ hắn có tất cả, tiền tài, danh vọng, địa vị. Tất cả các cô gái luôn lấy hắn làm mẫu người yêu lý tưởng, luôn bám đuôi hắn nhưng chưa một ai lọt vào mắt hắn. Hắn chưa từng yêu ai sao?
    Hắn thở dài nhìn khung ảnh trên bàn. Cậu bé da ngăm đen, không thể gọi là xinh xắn nhưng nụ cười của cậu ánh lên sự vui vẻ, ngây thơ và ngờ nghệch. Cậu bé cầm trên tay một con khỉ xinh xắn màu nâu nhạt. Cậu đang nở một nụ cười hạnh phúc.

    - EunHyukie à! Em đang ở đâu chứ?

    Cậu không đẹp, không có tiền, không có địa vị, không là gì hết nhưng với hắn cậu luôn là thiên thần soi sáng lối đi... Nhưng sao cậu lại biến mất như thế? Ngày cậu biến mất hắn đã phát điên, hắn phá hủy tất cả những gì hắn nhìn thấy, hắn nhớ nụ cười đó, nhớ cậu lắm!
    Hắn- Lee DongHae giám đốc tập đoàn SJ. Tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc. Mọi người trong giới quý tộc đều phải nể sợ hắn.
    DongHae đã từng yêu? Thật sự tình yêu đó có phải thật lòng không? Hắn yêu cậu, yêu EunHyukie của hắn. Cái người mà suốt từ thời cấp III cứ bám đuôi hắn, đòi làm bạn với hắn. Trong khi tất cả mọi người đều xa lánh hắn vì tích lạnh lùng ích kỉ thì cậu lại khác. Cậu luôn quan tâm hắn.

    "Chúng ta là bạn bè mà, phải không anh DongHae?"

    Hắn chưa từng có một người bạn nào hết. Và chưa bao giờ biết cảm giác có bạn là như thế nào? Bạn bè là phải quan tâm nhau, EunHyuk luôn nói với hắn như vậy. Hắn cũng quan tâm Hyukie của hắn lắm, hắn không cho bất kì ai bắt nạt EunHyuk cả, EunHyuk là của hắn. Hắn đã yêu EunHyuk, hắn biết cậu cũng yêu hắn ... Cuộc tình của họ bắt đầu nảy nở.

    Họ đi đâu cũng có nhau, luôn bên nhau và luôn hạnh phúc. Hắn đối với mọi người lạnh nhạt, đối với mọi người tàn độc. Thế mà khi ở cạnh cậu, hắn luôn cảm thấy mình như trở thành một Lee DongHae hoàn toàn khác. Hắn cười nhiều hơn, cảm thấy yêu đời hơn.

    Nhưng mọi chuyện không được như mong đợi của hắn và cậu... Mọi thứ xảy ra quá đỗi bất ngờ khi ba mẹ hắn phát hiện cuộc tình của hai người.

    "Nếu con không chấm dứt với thằng nhỏ nghèo xơ xác đó mẹ sẽ cho thằng đó chết đấy, con phải kết hôn với những người thuộc giới quý tộc chứ không phải một người hạ lưu như nó."


    Câu nói của mẹ hắn như vết dao cứa sâu vào trái tim hắn. Hạ lưu thì sao? Cậu không giàu có nhưng tình yêu cậu đối với hắn, hắn biết rất rõ. Mẹ định sẽ làm hại cậu ư?
    Hôm đó là sinh nhật hắn, cậu đã hẹn hắn ở Disney Land- nơi vui vẻ nhất của cả hai. Nhưng hắn đã không đến. Hắn lạnh lùng với cậu, hắn biết cậu buồn nhưng hắn phải làm thế vì đây là khoảng thời gian mẹ hắn luôn theo dõi hắn và cậu...Không ngờ, từ đó trở đi hắn thực sự đã mất cậu. Cậu biến mất không lý do ...
    .
    .
    .
    .
    - EunHyuk, cậu định sẽ trả thù Lee DongHae thật sao? _ Chàng trai tóc nâu vàng với giọng nói trầm cất tiếng hỏi cậu.

    - Gọi tôi là Lee Hyuk Jae _ Cậu lạnh lùng.

    - Được rồi, HyukJae. Cậu sẽ làm gì?

    - Hư... _ Cậu cười khẩy - Anh ta đã làm gì với tôi, tôi sẽ trả gấp bội lần.

    - Cậu còn yêu anh ta? _ Chàng trai kia hơi ngập ngừng.

    - Im đi ~ Jo KyuHyun _ HyukJae nhìn chàng trai tên KyuHyun đó bằng ánh mắt tức giận.
    Có lẽ những kí ức đó cậu sẽ không quên đâu. Cậu bật cười,cậu cười chính bản thân mình vì sao lại ngu ngốc đến vậy? Một người xấu xí mà lại đòi yêu hắn ư?
    "Đũa mốc mà chòi mâm son", phải chăng cậu đã quá ảo tưởng?
    Đôi mắt buồn rười rượi trầm xuống nhìn lại bản thân mình. Cậu thực sự hận hắn nhưng... Cậu cũng yêu hắn say đắm. Càng yêu cậu càng hận hắn. Tại sao cậu tin hắn như thế?
    Bây giờ cậu không còn là EunHyuk của ngày xưa, không còn xấu xí như ngày trước nữa. Liệu hắn có nhận ra cậu? Cậu thề là không, vì sao ư? Hắn đâu có quan tâm cậu bao giờ chứ? Cậu chỉ là món đồ chơi với hắn? Cậu thật ngu ngốc mà. Từ giờ cậu sẽ trở thành Lee Hyuk Jae, sẽ mạnh mẽ, sẽ thay đổi nhưng khi đứng trước mặt hắn cậu sẽ làm hắn phải chú ý cậu, sẽ quan tâm và có tình cảm với cậu. Lúc trước, hắn không hề lạnh lùng với cậu nhưng chẳng hiểu sao từ ngày đó...
    "Ngày đó"
    Hắn không quan tâm cậu nữa, hắn lạnh lùng, bỏ rơi cậu. Và rồi cậu gặp tai nạn...
    "Tai nạn đó là mối ám ảnh kinh hoàng trong tâm trí cậu"
    "Tai nạn đó hủy hoại khuôn mặt cậu"
    Giờ đây
    "Cậu đã thay đổi, cậu không sống cho người khác, không quan tâm ai cả. Cậu sống là để trả thù."
    .
    - Cậu muốn tôi giúp gì? _ KyuHyun nhíu mày hỏi cậu.

    - Cậu biết mà, tôi cần vào SJ!

    - Ồ, vậy là cậu cần tôi làm giấy tờ giả về cái tên Lee HyukJae đó à?

    - Thông minh lắm _ Cậu cười nhếch mép.

    - Được thôi!

    - Cảm ơn cậu, người duy nhất tôi có thể tin tưởng lúc này là cậu đấy Jo KyuHyun.

    - Đương nhiên, chúng ta là bạn thân mà. Tôi rất vui khi cậu đã nghĩ đến tôi đầu tiên khi cậu ở trong cái nơi màu trắng đó. _ KyuHyun nói trong khi tay vẫn mân mê ly rượu màu đỏ. KyuHyun biết vì sao cậu gọi cho nó, đơn giản thôi vì ngoài nó ra cậu chẳng có ai có thể để cậu tin tưởng cả. _ Cậu vẫn ổn chứ? - Nó nói tiếp.

    - Cậu thấy tôi sao? Rất khác?

    - Tôi thấy cậu không thay đổi là mấy _ Nó thản nhiên - Trước đây do cậu tự ti thôi, Hyukie à. Ngoài cái cặp kính và bộ tóc nấm rơm ấy biến mất thì cậu chẳng có mấy gì thay đổi cả. _ KyuHyun cười.
    Nó nói đúng, chỉ có cậu cảm thấy mình thay đổi thôi! Cậu trước đây và cậu bây giờ có thay đổi?
    Trước đây cậu hồn nhiên, ngây thơ lắm. Luôn nghe lời hắn, luôn tin tưởng vào tình yêu hắn trao cho cậu.
    Vậy bây giờ?
    Cậu hận hắn, cậu phải làm hắn sống không được chết cũng không xong. Ai bảo hắn là mối tình đầu của cậu? Ai bảo hắn lừa dối cái tình yêu non nớt của cậu?

    - Tôi nghĩ nếu bây giờ cậu đội chiếc mũ nấm rơm và cặp kính hình con ếch đó trông cậu sẽ "khá " giống Lee EunHyuk của ngày xưa đó _ KyuHyun mỉa mai.

    - Hừ..._Cậu chỉ hừ một tiếng vì cậu biết tính cách của KyuHyun, nó là bạn thân của cậu, là người duy nhất có thể giúp cậu trả thù. Nó luôn thích trêu chọc cậu vậy đấy, cậu biết nó thích mình nhưng cậu không giám yêu ai một lần nữa. Nó không ngại hoàn cảnh của cậu. Cậu mồ côi, cậu xấu xí, cậu chẳng có địa vị gì trong xã hội hết. Cậu biết KyuHyun có cảm tình với mình.
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    - Thế nào? Giải quyết xong vụ của Hyukie chưa?_Chàng trai tóc hung đỏ, mặc bộ vest đen trông khá sang trọng hỏi người bên cạnh mình.

    - SungMinnie~ Anh nghĩ em là ai chứ? Là Jo KyuHyun, chủ tịch tập đoàn siêu thị JoHee đó nhé! _ KyuHyun vênh mặt trả lời cái người tên là SungMin kia.

    SungMin, KyuHyun và HyukJae là ba người bạn rất thân, họ chơi với nhau từ thời cấp III. SungMin hơn KyuHyun và cậu hai tuổi nên hai người kia phải gọi SungMin là anh. HyukJae luôn coi anh là thần tượng. Anh xinh đẹp hơn cả con gái, gia đình lại khá giả, anh tốt bụng, hơn nữa SungMin bây giờ lại là một siêu sao ca nhạc được rất nhiều người mến mộ. Cậu luôn tôn trọng anh và luôn coi anh như anh trai của mình.

    - Thế là tốt!_SungMin thở dài.

    - Anh đừng lo, cậu ý biết phải làm gì mà _ KyuHyun biết HyukJae bây giờ như thế nào. Nhìn thì có vẻ thay đổi, lạnh lùng, tàn ác hơn thế thôi chứ thực ra cái bản chất bên trong vẫn vậy, vẫn yếu đuối, vẫn mong manh như ngày trước. Dòng suy nghĩ của nó bị cắt đứt khi tiếng điện thoại nó reo lên inh ỏi, nó bực bội khi giời này còn có người làm phiền nó, nhất là lúc này,lúc nó đang suy nghĩ.

    - Alo? Ai đấy? _ Nó mệt mỏi cầm chiếc điện thoại lên nghe. Một số lạ, nó không biết là ai nữa.

    - Tôi _ Đầu dây bên kia vang vảng tiếng cậu con trai. Âm thanh du dương đó làm nó hết bực mình. Nó biết, là cậu.

    - Có gì à? _ Nó cười trong khi nhìn SungMin đang tò mò ngơ ngác.

    - Việc tôi nhờ cậu đến đâu rồi?

    - Xong hết rồi! _ Nó hất giọng.

    - Được rồi, cám ơn cậu.

    HyukJae hận hắn, hận lắm. Cậu đau khổ suốt hai năm qua. Cậu phải chịu trải qua những cơn phẫu thuật đau đớn suốt hai năm qua... Hắn có biết cậu đau khổ thế nào khi nhìn thấy tờ giấy đó? Cậu phải chạy một quãng đường dài không quản trời mưa bão táp đến nhà hắn chỉ để nhận tờ giấy đó từ tay mẹ hắn thôi sao?

    "Mẹ à, đừng lo lắng. Với con Lee EunHyuk... Chỉ là món đồ chơi giải trí. Cậu ấy chẳng là gì với con hết . Con sẽ bỏ rơi cậu ta! Nên mẹ đừng động đến cậu nhóc đó làm gì."

    Cậu khóc, khóc không ra nước mắt, đã cầu xin mẹ hắn cho được gặp hắn. Cậu muốn biết, muốn nghe chính miệng hắn nói ra. Thế nhưng đáp lại sự đau khổ của cậu chỉ là một ánh mắt thờ ơ:

    " Nó nói không muốn gặp cậu, cậu về đi!"

    Cậu đau lết từng bước ra khỏi cổng nhà hắn. Nhìn con khỉ YoYo mà cậu tặng hắn vứt lăn lóc ở trước cổng nhà hắn mà lòng cậu quặn thắt. EunHyuk đau lắm, nhắm chặt đôi mắt ướt đẫm nước. Cậu chạy thật nhanh!!

    " Kétttttttttttttttttttttttttttttttt"


    Lee DongHae, tôi hận anh...
    Anh làm tái tim tôi tan nát... Tổn thương tôi...
    Tôi sẽ làm anh phải đau khổ. Anh sẽ phải trải qua những tháng ngày mà tôi đã trải qua. Hãy nhớ lấy!

    Tôi sẽ thay đổi~.
    .
    End Chap 1
    • Like Like x 19
    • Thanks Thanks x 8
  2. roxi 360Kpop Member

    Message Count:
    86
    Likes Received:
    415
    Reputation:
    511
    Ratings Received:
    +43 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    " Kétttttttttttttttttttttttttttttttt"


    Lee DongHae, tôi hận anh...
    Anh làm tái tim tôi tan nát... Tổn thương tôi...
    Tôi sẽ làm anh phải đau khổ. Anh sẽ phải trải qua những tháng ngày mà tôi đã trải qua. Hãy nhớ lấy!

    Tôi sẽ thay đổi~.

    Chap 2
    Hôm nay là ngày đầu tiên HyukJae đi làm. Tên KyuHyun này làm cũng nhanh thật không hiểu nó làm cái giấy tờ về cái tên HyukJae ra sao mà người ta duyệt cậu thẳng vào công ty luôn. Vì là ngày đầu tiên nên cậu ăn mặc khá lịch sự, cậu mặc một bộ com lê màu đen đi cùng giày da có dây buộc và cà vạt sẫm màu, bên trong mặc chiếc áo sơ mi màu xanh làm tôn lên vẻ đẹp của cậu. Mái tóc bạch kim óng mượt ôm sát lấy khuôn mặt xinh đẹp. Trên tay cầm chiếc cặp da màu đen trông khá sang trọng. Khi cậu bước vào lập tức HyukJae trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người. Nam nữ nhân viên đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu. HyukJae cảm thấy bức bối và khó chịu lắm, cậu khác lạ thế cơ à? Người ngoài hành tinh sao mà họ cứ nhìn chằm vào cậu thế?
    Cậu còn nhớ khi cậu còn nhỏ, mọi người luôn soi mói cậu, luôn quan tâm chăm sóc cậu và rồi... Cậu đi lạc. Một phụ nữ nghèo thấy cậu đáng thương nên đã mang cậu về nuôi. Bây giờ gia đình cậu có tìm cậu không? Dòng suy nghĩ của cậu bị cắt đứt khi nghe tiếng "ting" của thang máy. Cậu bước ra và tiến về phía phòng tổng giám đốc. Cậu cảm thấy run... Vì sao chứ? Cậu sợ hắn sẽ nhận ra ư? Ngay cả KyuHyun cũng nhận ra cậu ngay từ lần gặp đầu tiên ở bệnh viện. Nó cũng nói rằng cậu không thay đổi. Cậu thực sự sợ ...Nếu hắn nhận ra cậu chính là EunHyuk thì cậu sẽ không thể trả thù được.
    Cách cửa bật mở, cậu cố gắng điềm tĩnh lại nhìn người đang ngồi trên chiếc bàn làm việc kia. Hắn thật bận rộn thậm chí còn không biết có người bước vào phòng mình. Nhìn hắn gầy và hốc hác hơn trước sao cậu thấy xót xa quá vậy? Không, không thể. Hắn gầy hay hốc hác thì liên quan gì đến cậu? Hắn làm sao đau khổ bằng cậu trong suốt 2 năm qua? Sao cậu phải xót xa cho hắn? Cậu phải trả thù... Cậu phải mạnh mẽ...
    - Chào giám đốc, tôi là nhân viên mới của phòng maketting. Trưởng phòng nói tôi lên gặp ngài để hiêu thêm một số việc cần làm. _ HyukJae điềm tĩnh trả lời, Chân cậu cứng đờ lại, thực sự như bị một tảng đá nặng đè lên, không thể cử động. Cậu cảm thấy khó thở khi mà khuôn mặt điển trai của hắn ngước lên nhìn cậu. DongHae lặng người nhìn con người trước mặt mình. Hắn bật dậy, bước khỏi ghế... Nhẹ nhàng đến đứng trước mặt cậu:
    - EunHyuk? _ Hai tay đặt lên vai cậu, DongHae nhíu mày.
    "Anh ta còn nhớ mình sao? Vui quá! EunHyuk, cố lên, mày nhất định không được để lộ" _ Tự nhủ với bản thân. Cậu cười:
    - "EunHyuk? EunHyuk là ai vậy?"
    - Cậu không phải Lee EunHyuk sao? _ DongHae buông thõng hai tay.Mi mắt cụp xuống, hắn thấy tim đau lắm, tuyệt vọng... - Nhưng cậu thật sự rất giống với một người bạn của tôi
    "Bạn ư? Tôi chỉ là bạn của anh thôi sao?" _ Cười nhạt với cái suy nghĩ của mình. Không là bạn thì là gì? Chẳng lẽ cậu là người yêu hắn à?
    - Thế sao? Mặt tôi có vẻ phổ biến qua nhỉ? _ HyukJae cười... - Vậy người bạn đó của anh chắc phải đẹp trai lắm _ Cậu cười. DongHae vẫn đứng lịm người nhìn cậu. Đôi đồng tử của hắn đang nhìn cậu hết sức chăm chú.
    "Thực sự gương mặt này rất giống EunHyuk, nếu là Hyukie đang đứng trước mặt mình thì tốt biết mấy" _ DongHae cảm thấy hụt hẫng. Những tưởng đã tìm được cậu nhưng sao lại từ thiên đàng mà rơi xuống địa ngục vậy này?
    - Giám đốc, tôi là HyukJae. Chị Kim nói tôi đến đây hoàn thành một số thủ tục khác.
    - À... Tôi quên mất. Mà cậu không cần làm ở Maketting đâu. Từ giờ cậu sẽ trở thành thư kí của tôi, tôi đang cần một người có trình độ như cậu _ Hắn mỉm cười. "Có thể coi cậu là EunHyuk được không?"
    - Vậy cũng được. Cám ơn giám đốc.
    .
    .
    .
    .
    Nhà hàng Blue
    - Anh SungMin, thật phiền phức khi chúng ta cứ phải chui rúc như thế này! Chỉ là đi ăn mà như vầy chắc em chết quá _ Tiếng KyuHyun than thở.
    - KyuHyun, em phải cố chịu đựng đi. Đây là phòng vip còn gì?
    -Vip ư? Anh biết tính em mà? Em thích ăn gần cửa sổ kìa.
    - Biết sao được? Em có biết như thế là sẽ có bao nhiêu người để ý đến chúng ta không? _ SungMin cũng tỏ vẻ bực dọc khó chịu chẳng khác gì nó.Ai bảo anh là
    siêu sao ca nhạc chứ???
    - Tất cả là tại anh đấy SungMinnie~! Em đã bảo là làm Idol khổ lắm mà ! _ KyuHyun cằn nhằn khi gắp miếng thịt bỏ vào khuôn miệng mình.
    - Anh SungMinnie~? _ Bỗng từ ngoài cửa, một giọng nói trong trẻo cất lên.
    - NaNa? _ SungMin nhíu mày.
    - Anh còn nhớ em à? _ Cô gái kia tỏ vẻ vui mừng, cô bước vào căn phòng mà KyuHyun cùng SungMin đang nói chuyện.
    - Nhớ chứ _ SungMin cười tươi, KyuHyun thì đang khó chịu vô cùng vì đang đi chơi riêng với SungMin tự dưng cô gái này tới phá đám. - Ca sĩ NaNa nổi tiếng thế sao không biết? _ Anh trêu cô gái tên NaNa đó.
    NaNa là thần tượng mới nổi ở công ty của SungMin, mặc dù mới gặp nhau có vài lần nhưng SungMin rất quý NaNa. Chỉ là do lịch làm việc của 2 người không mấy khi trùng nhau nên họ dù là làm cùng công ty nhưng cũng rất ít khi gặp nhau. NaNa rất xinh đẹp, khuôn mặt trắng mịn, đôi mí mắt cong đến hoàn hảo, sống mũi cao với mái tóc vàng óng ánh cô đã trở thành tâm điểm của công ty. Hôm nay cô mặc một chiếc váy đỏ để lộ bờ vai trần trông rất quyến rũ. Nana yêu SungMin ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh xinh đẹp, anh tài giỏi. Cô rất mến mộ anh.
    - Anh SungMinnie~ cứ trêu em _Nana có vẻ ngượng -Anh cũng là idol nổi tiếng đấy thôi.
    "Gì cơ? SungMinnie ư?" KyuHyun nhíu mày khó chịu thân mật quá nhỉ? Cô gái này phiền phức quá. _ KyuHyun rủa thầm.
    -Anh SungMinnie~ _ Nó bắt đầu làm nũng anh.
    - A! Quên mất, anh giới thiệu nhé! Đây là Nana, cô ấy làm cùng công ty anh. _ SungMin quay sang Nana -Còn đây là KyuHyun, bạn thân của anh _ Anh vui vẻ quay sang phía nó. -KyuHyun hơn em một tuổi đó Nana _ Anh nói tiếp.
    - Dạ... Hi hi! Em chào anh KyuHyun, tên em là Nana ạ! _ Cô cười rạng rỡ.
    - Chào em, anh là KyuHyun _ Nó có chút khó chịu. "Tại sao mình cảm thấy khó chịu vậy chứ? Sao cứ nhìn thấy Nana bên anh SungMin là mình ghét cô ta đến vậy?? Vì sao? Người mình thích là Hyukie cơ mà?"
    - Nanie, em đến đây rồi thì ăn luôn cùng anh với KyuHyun cho vui nhé! _ SungMin nói.
    "Nanie? Sao anh SungMinnie lại gọi vậy chứ?"_ KyuHyun nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.
    - Ồ, tất nhiên rồi _ Nana đang rất hạnh phúc khi nghe SungMin đề nghị như vậy, hơn nữa anh còn gọi cô là "Nanie" nữa.
    .
    .
    .
    .
    End Chap 2
    .
    P/s: Dù biết là ngắn nhưng ta vẫn post = )))
    • Like Like x 21
  3. minhee219 360Kpop Member

    Message Count:
    176
    Likes Received:
    540
    Reputation:
    1,274
    Ratings Received:
    +0 / 10 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    kaka! tem
    Chào e! ss comt cho e nhé
    Cái chap này nó ngắn lắm e ạk~ nhưng mà ss thích đấy!
    Hyuk đã vào công ty làm cho hae rồi đấy! từng bước từng bước trả thù hae! nhưng liệu có ổn không khi hyuk chưa biết được sự thậtdằng sau nhỉ? chỉ sợ là hyuk sẽ hối hận thôi

    Kyu àk! a có ngốc cũng vừa thôi chứ! rõ ràng là thích min cơ mà! vậy mà cứ nói rằng thích hyuk là sau đấy hử? có ngày mất min thì đừng hối tiếc nhé
    thui ss comt nhiu đó thui! (tại chap của em ngắn mà) hóng chap sa của em nhé
    • Like Like x 2
  4. huyeniu_superjunior99 360Kpop Member

    Message Count:
    28
    Likes Received:
    34
    Reputation:
    61
    Ratings Received:
    +0 / 1 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    phong bì
    • Like Like x 2
  5. P3loveXHyuk 360Kpop Member

    Message Count:
    443
    Likes Received:
    1,030
    Reputation:
    1,006
    Ratings Received:
    +0 / 16 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Thùng thư.
    Hyuk hiểu lầm hae nhiều quá rồi. Hyuk vẫn còn yêu hae nhiều lắm.
    Chuyện hae chê hyuk chắc là mẹ của hae bày trò rồi.
    Kyu yêu Min nhưng ko biết đến khi có người khác đến mới ngộ ra.
    Chờ chap mới của au
    • Like Like x 2
  6. yun.hyukie.suju 360Kpop Member

    Message Count:
    83
    Likes Received:
    207
    Reputation:
    140
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    chào au............mình đã đọc được fic của au trên ola từ chap đầu tiên.......cũng đã com cho au rồi nên vào đây đặt gạch........chờ chap mới của au rồi com chap mới lun =]]]]]]]]~.................hóng chap mới của au............:chut:
    • Like Like x 2
  7. roxi 360Kpop Member

    Message Count:
    86
    Likes Received:
    415
    Reputation:
    511
    Ratings Received:
    +43 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    minhee219 Hỳ, chào ss... Em viết vậy thôi. Sau dần dầu sẽ tăng sỗ chữ cho nó dài... Cám ơn chị đã đọc fic và comt cho em :">
    P3loveXHyuk Chào bạn : "> hihi, đúng là chúng nó hiểu nhầm nhau >.< Sau này Kyu mới nhận thấy thực sự người nó yêu là bạn Min = )))
    yun.hyukie.suju Bạn ola à? Bạn là ai nhỉ? :-? fic trên này tớ có edit lại một số chi tiết nên chắc ko dống bản mà tớ post trên ola đâu. ^^
    Chap 3
    HyukJae bước vào SJ cũng đã được vài tuần rồi, mọi thứ bắt đầu ổn định, cậu vẫn chưa có kế hoạch gì cho việc trả thù cả vì hiện tại tên DongHae đó đang chi phối cậu. Hắn thật là phiền phức:



    "HyukJae lấy cho tôi 1 ly café"

    "HyukJae lấy cho tôi tập tài liệu"

    "HyukJae, tôi khát"

    "HyukJae tôi muốn ăn pizza"

    "HyukJae, HyukJae"

    Ôi cậu điên đầu mất thôi. Cậu đến đây để làm "osin cao cấp" cho hắn sao? Công việc của cậu là thư kí cơ mà? Thư kí phải phục vụ giám đốc những việc của osin à? Cậu bắt đầu khó chịu vì cái tính dở giời của hắn.


    - HyukJae?? HyukJae? _ Cậu đâu rồi? _ Hắn vừa bước vào đã kêu tên cậu rồi. Không được, cậu phải nhanh chóng tiếp cận hắn, phải lấy được lòng tin từ hắn.

    - Tôi đây, thưa giám đốc.

    - Tối nay tôi sẽ tổ chức một buổi tiệc cho nhân viên trong công ty, cậu sẽ đến chứ? _ Hắn nghiêm giọng.

    - Vâng, tất nhiên ạ. Tôi rất thích tiệc thưa giám đốc _"Tiệc ư? Mình có cơ hội rồi đây"

    - Ok, vậy hẹn gặp cậu 7 giờ tối tại nhà tôi nhé. _ Hắn cười tươi _ Đây là thiếp mời _ Hắn vừa nói tay lại đưa cho cậu một tấm bưu thiếp màu trắng trông rất xinh xắn _ Thôi tôi về trước, cậu ở lại lo nốt việc đi nhé ! Cũng muộn rồi.

    -Vâng

    "Lee DongHae, anh sẽ phải yêu tôi thôi. Anh chê tôi xấu xí quê mùa với cặp kính hình con ếch, anh chê tôi nghèo... Anh chỉ yêu người đẹp thôi đúng không? Giờ tôi đã xinh đẹp rồi đấy! Anh sẽ phải nếm trải cảm giác hai năm trước của tôi. Cái cảm giác khi đứng dưới mưa chờ đợi người mình yêu, tôi sẽ đá anh trước khi anh làm điều đó với tôi."

    "Tôi đã rất đau khổ"

    "Tôi đợi anh đến, đợi anh đấy. Nhưng anh không đến"
    .
    .
    .
    Tối. Biệt thự nhà DongHae

    Lúc này không khí náo nhiệt của buổi tiệc đã bắt đầu. Mọi người được mời đến đều là nhân viên công ty, và còn có một số các doanh nhân bạn của DongHae.

    - DongHae, anh có muốn uống ly rượu này của em không? _ Một cô gái xinh đẹp tóc hung đỏ ăn mặc khá gợi cảm đang mời gọi hắn.


    - Rất vinh dự, thưa Tiff tiểu thư. _ Hắn đỡ lấy ly rượu rồi nhâm nhi. Dù là trong lòng hắn đang khó chịu khi đứng cùng một đứa con gái chẳng ra gì như Tiff tiểu thư. Những tin đồn về cô gái này hắn nghe chán rồi. Hắn cứ bồn chồn thấp thỏm nãy giờ, hắn chờ ai?
    Bỗng từ xa hắn nhìn thấy dáng người nhỏ bé quen thuộc đó, là cậu, cậu đã đến. Hắn chết lặng với cái con người xinh đẹp đó. Cậu quả thực rất giống EunHyuk chỉ khác là HyukJae nổi bật và đẹp hơn rất nhiều.
    EunHyuk của hắn ngốc, xấu xí và ngây thơ lắm còn HyukJae lại rất thông minh, cậu lạnh lùng, cậu đẹp. Tại sao cùng một khuôn mặt như vậy mà HyukJae lại đẹp hơn EunHyuk chứ? HyukJae biết cách làm người khác hết cô đơn, hết trống trải. Cậu biết cách làm mình nổi bật hơn, cậu mặc những bộ quần áo sang trọng, cậu không đơn giản như EunHyuk của hắn. EunHyuk quê mùa, xấu xí. EunHyuk làm hắn cười, EunHyuk không mặc những bộ quần áo đắt tiền như HyukJae. EunHyuk của hắn chỉ mặc những đồ trẻ con thôi, khi thì chiếc quần ngố cái áo hồng, khi thì chiếc quần bò dài nhưng lại mặc cùng cái áo xanh thêm chiếc nơ thắt bên trên. Có thể nói là EunHyuk mù tịt về thẩm mĩ. Đặc biệt, EunHyuk không lạnh lùng như HyukJae, cậu rất yêu đời, cho dù có chuyện gì thì cậu vẫn luôn cười, khi cậu cười DongHae có cảm giác rất ấm áp. Cậu luôn đội cái bộ tóc nấm quê mùa đó ...

    "Hyukie, đồ đầu nấm xấu xí quê mùa"

    Hắn hay gọi cậu vậy đấy, hắn cười cay đắng... Hắn hận bản thân lắm. Tại sao lại để vuột mất cậu chứ? Hắn tìm kiếm cậu suốt hai năm qua, thế nhưng tất cả đều vô vọng. Hắn không biết cậu còn sống hay đã chết. Cái con người ngốc nghếch đó làm sao sống ngoài cái xã hội này được chứ? Chính vì quá nhớ cậu mà khi gặp HyukJae hắn đã nghĩ đó chính là EunHyuk. Cũng vì quá nhớ cậu mà hắn không để ý đến sự thay đổi đó... Đó có phải EunHyuk quê mùa của hắn không?
    Mải mê trong dòng suy nghĩ hắn không biết HyukJae đã tiến tới bên cạnh hắn từ khi nào. HyukJae khi bươc vào bữa tiệc cậu đã nhìn thấy hắn. Hắn hôm nay trông rất đẹp, DongHae mặc một bộ vest đen, chiếc cavat bên trong màu trắng tôn lên vẻ hắn lịch lãm của hắn.

    - Chào giám đốc. _ HyukJae nở nụ cười.

    - Chào cậu _ Hắn đáp. "Nụ cười này... Sao giống với Hyukie quá". Hắn chết đứng. Nhìn gần trông cậu quá quyến rũ. Bộ comlê trắng, mái tóc bạch kim đó... Cậu thật đẹp.

    - Giám đốc có vẻ bận quá nhỉ? _ Đưa mắt về phía Tiff tiểu thư, cậu cười.


    - Không, chỉ là đang tiếp khách thôi!

    - Xin lỗi Tiff tiểu thư, tôi đang bận. _ Hắn quay sang nói với Tiff tiểu thư rồi kéo tay cậu ra khỏi đám đông.
    Hắn đưa cậu tới một khu vườn, HyukJae thấy nó rất đẹp. Đây chẳng phải là loài hoa cậu thích sao?

    - Hoa Oải Hương đấy _ Hắn nói. _ Cậu có thích hoa này không? _ Hắn cuối đầu. Hắn không hiểu vì sao mình lại đưa cậu tới đây, tới nơi mà hắn không cho ai tới bao giờ. EunHyuk rất thích hoa này, hắn đã tự tay trồng những đóa hoa Oản Hương chỉ để cậu thấy.

    - Nó rất đẹp. Sao giám đốc lại đưa tôi tới đây?

    - Vì tôi nghĩ có thể cậu sẽ thích nó _ Hắn bật cười trước dáng vẻ ngu ngơ của cậu. Hắn muốn thấy HyukJae như thế này. Hắn không thích cái cách cậu nhìn hắn lạnh lùng. Nhìn cậu thế này rất giống EunHyuk.

    - Giám đốc thích loài hoa này sao?

    - Không _ Hắn đáp gọn.

    - Tôi rất thích nó, cám ơn giám đốc đã cho tôi thấy vườn hoa Oải Hương này.
    HyukJae tiến về phía hắn, cậu nhón chân lên hôn hắn. Đôi môi này, đôi môi DongHae vẫn vậy, vẫn lạnh như trước, lạnh nhưng cậu thích nó, cậu thích môi hắn. Cậu cắn nó, mút mát bờ môi đó mà không chán. DongHae bất ngờ khi bị cậu ép hôn, hắn vẫn giữ bình tĩnh. DongHae thích cách HyukJae hôn mình, nó vụng về rất giống EunHyuk của hắn. HyukJae buông hắn ra, cậu cố tỏ ra lạnh lùng

    - Giám đốc…_Cậu bối rối, dù có cố tỏ ra lạnh lùng nhưng trong thâm tâm cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ.

    - Cậu làm gì vậy? _ Thay đổi sắc mặt, hắn nhíu mày.

    - Tôi yêu anh, anh có thể làm bạn trai của tôi không? _ HyukJae bất ngờ khi hắn thay đổi thái độ như vậy, nhưng cậu cũng không còn đường lui nữa.

    - HyukJae… Cậu đang nói gì vậy?

    - Vì sao? _ Cái dáng vẻ của hắn làm cậu không tài nào bình tĩnh được. Cậu đang hoang mang lắm, nếu hắn không đồng ý cậu phải làm sao?

    - Tôi chỉ yêu một người thôi! Và người đó không phải là cậu _ Hắn cuối đầu.
    “Anh yêu ai? Nếu đó là tôi thì anh đã không bỏ rơi tôi, chẳng nhẽ lại là cô ta? Cô ả đó, cô đàn chị của anh sao?”


    - Vậy… Người đó là ai?

    - Là một người mà tôi rất yêu _ Hắn cười, nụ cười tỏ vẻ tiếc nuối, nụ cười hối hận.

    - DongHae, tôi yêu anh. Chẳng nhẽ anh không có chút tình cảm nào với tôi? _ Cậu thất bại thật rồi.

    - Tôi vẫn đang tìm người đó… Nếu cậu yêu tôi… Cậu có thể tìm người đó cùng tôi? _ Giọt nước mắt lắn dài trên khuôn mặt DongHae, HyukJae lấy chiếc khăn từ túi nhẹ nhàng lau cho hắn. “Anh yêu người đó đến vậy à? Còn tôi? Tôi là gì với anh?”

    - Tôi yêu cái tên ngốc đó, yêu lắm _Hắn khóc. – Cậu ta rất ngốc, tôi yêu cái cách cậu ta quan tâm, lo lắn cho tôi. Yêu tên đầu nấm xấu xí đó rất rất rất nhiều, nhưng cậu ta bỏ đi rồi… _Hắn cười nhạo bản thân, có tình yêu mà cũng không dữ được. Đúng là vô dụng mà.
    “Đầu nấm ư? Chẳng lẽ…”

    - Tôi đã tìm cậu ta suốt 2 năm nay, nhưng vẫn không tìm được… Lee EunHyuk.
    .
    .
    End Chap 3
    .
    P/s : Em hứa là lần sau nó sẽ dài hơn thế này >.<
    • Like Like x 13
    • Agree Agree x 1
  8. minhee219 360Kpop Member

    Message Count:
    176
    Likes Received:
    540
    Reputation:
    1,274
    Ratings Received:
    +0 / 10 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    tem~
    Này ss comt cho e nhưng chap sau phải dài đấy nhá chứ ngắn thế này .... *cầm dao*!!
    Chap này như là để Hae giải thích mọi lỗi lầm cũng như sự nhầm lẫn giữa Hae và Hyuk!
    Hae dần có cảm tình với Hyukjae mặc dù chư quên được Eunhyuk! nỡ lòng nào từ trợ lý riêng mà cho làm ôsin! hae rất biết cách hành hạ người khác đấy!
    Trong buổi tiệc có vẻ tạo hình của hyuk và hae rất cân đối~ cả 2 đều dẹpngời ngời như nhau! ss thích nhất cái lúc hyuk vụng về hôn hae và bày tỏ nhìn hyuk dễ thương lắm! ai nghĩ đến hyuk trả thù đây! giống như đang nói lời yêu với đối phương thui!
    Cuối cùng hae đã nói tên Lee Eunhyuk rồi! không biết hyuk có chịu hiểu ra vấn đề này không nữk! hay cứ tiếp tục thù hận đây!
    Hóng cháp sau của e để giải đáp thắc mắc nhé!

    p/s: sao không có kyumin của ta ??? *gào*
    • Like Like x 3
  9. P3loveXHyuk 360Kpop Member

    Message Count:
    443
    Likes Received:
    1,030
    Reputation:
    1,006
    Ratings Received:
    +0 / 16 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Phong bì.
    Hyuk hôn hae là lá la hyuk yêu hae nhưng vẫn ko chịu chấp nhận ko chịu tha thứ.
    Hae đã nghi ngờ hyuk và eun là một người nên mới kéo hyuk ra vườn Hoa đó.
    Hae đã nói tên người mình yêu rồi hyuk có động lòng ko hay chỉ nghĩ hae nói dối.
    Hóng chap mới của au.
    • Like Like x 2
  10. yun.hyukie.suju 360Kpop Member

    Message Count:
    83
    Likes Received:
    207
    Reputation:
    140
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    =]]]]]]]]~....................nick ola mình là shy.gjrl đó.................nhưng h thì k thấy au post pên đó nữa.............đợi mún chết ==''..................zù j thì cũng đợi chap mới của au...............chap nỳ minh cug~ coi lun goy` :3 :chut:
    • Like Like x 2

Share This Page