Journal of The Night Watchmen
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[M] Promise [Long fic | Yo Seob, Ji Yeon, Ki Kwang...]

Discussion in 'High Ratings' started by joongjae, Dec 8, 2011.

  1. joongjae 360Kpop Member

    Message Count:
    684
    Likes Received:
    714
    Reputation:
    317
    Ratings Received:
    +5 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Author: joongjae ( hoặc Den )
    Characters: Yo Seob, Ji Yeon, Ki Kwang, Hyo Sung, Cho Rong.
    Rating : M
    Disclaimer: các nhân vật trong fic không thuộc về Au và Au viết fic với mục đích hòan tòan phi lợi nhuận
    Category: vui, buồn, lãng mạng.
    Statur: On Going
    Warning:
    A/N : mình viết fic này vì muốn có thêm nhiều bạn sẽ yêu mến Ji Seob giống mình chứ không muốn gì cả, và đây là lần đầu tiên viết fic có nhiều chỗ không hay thì mọi người nhớ góp ý cho mình nha.Fic mình có 1 vài chi tiết không được logic cho lắm, mong mọi người bỏ qua.
    Sumary:

    Lời hứa ngày đó
    Em luôn tự hỏi là anh còn nhớ hay không ?
    Đến ngày hôm nay
    Em nhận ra rằng, em nên quên lời hứa ấy.
    Lời hứa ngày đó
    Anh mãi mãi khắc ghi trong long
    Đến tận bây giờ
    Anh muốn em hãy luôn nhớ về lời hứa ấy.

    Casting:
    [​IMG]
    Yang Yo Seob - cậu ấm của tập đòan Cube, tập đòan kinh doanh bất động sản hùng mạnh của Hàn Quốc. Sống xa cha mẹ, từ nhỏ luôn sống với bà ngọai, bà là người anh yêu nhất trên đời. Khi bà mất anh từ một cậu bé hồn nhiên trở nên lạnh lùng, khó gần, thích chơi đùa với nhưng cô gái đẹp, chân dài cho đến 1 ngày anh gặp lại cô…

    “ Sao em lại biến mất mà không một lời từ biệt vậy, anh đã hứa thì anh nhất định sẽ giữ lời hứa đó mà, Em hãy mau xuất hiện đi , anh luôn ở đây để chờ đợi em. Anh muốn thấy khuôn mặt tròn trĩnh đó, cái thân mình mà lúc nào em cũng than với anh là béo ú, nhưng không hiểu sao anh lại bị thu hút bởi em ”.


    [​IMG]
    Park Ji Yeon - Từ khi sinh ra đời, cô đã luôn gặp nhiều điều bất hạnh. Nhưng lúc nào cô cũng lạc quan sống bên người mẹ thân yêu của mình. Đối với cô, mẹ là người đẹp và hiền từ nhất trên đời. Cô gái lạc quan này đâu biết rằng cô còn một đọan đường đi rất dài và gian nan phía trước. Đi hết quãng đường đó liệu cô có được hạnh phúc hay tiếp tục cuộc đời bất hạnh của mình ?
    “ Chính cuộc sống và hòan cảnh này bắt em phải quên anh và quên lời hứa ấy anh à. Em rất muốn tìm gặp anh nhưng mà em thấy mình không hề xứng với anh. Em không sao quên được những ngày đó, khỏang thời gian khủng hỏang nhất đối với em, nhưng rất may em đã có anh bên cạnh. Khi anh thốt ra câu ấy, trái tim em như ngừng đập, có lẽ đó là lần đầu tiên em cảm nhận được một sự quan tậm, trân trọng của một người khác giới. Còn bây giờ anh hãy quên lời hứa ấy đi anh nhé “.
    [​IMG]
    Park Cho Rong - em cùng cha khác mẹ với Ji Yeon. Trái ngược hòan tòan với Ji Yeon về tính tình bề ngòai và hòan cảnh. Từ khi sinh ra cô luôn gặp những điều may mắn Bố Ji Yeon vì chạy theo tiền của của gia đình mẹ cô mà bỏ mẹ con Ji Yeon.


    [​IMG]

    Lee Ki Kwang - con trai trong một gia đình bình dân. Có vẻ ngòai vừa ngây thơ vừa quyến rũ. Rất thích tán tỉnh những cô gái đẹp và giàu có. Nhưng khi gặp Hyo Sung chính anh lại bị cô hạ gục trước và yêu say đắm Hyo Sung.



    [​IMG]

    Jun Hyo Sung – tiểu thư trong một gia đình giàu có, là người bạn thân duy nhất của Ji Yeon, cô là một người bạn tốt, luôn luôn bên cạnh Ji Yeon. Cô là đối tượng của Ki Kwang nhưng cô lại dạy cho Ki Kwang bài học thế nào là tình yêu.


    Chap 1
    5 năm trước

    *Chớp* rầm… Một tiếng sét chói tay vang lên. Bầu trời thì đen kịt, gió bắt đầu thổi làm cây nghiêng ngả, rồi một cơn mưa trút xuống. Quang cảnh thật làm cho con người ta khiếp sợ. Ai nấy cũng ở trong nhà của mình, bật hết tất cả đèn nhưng ở đâu đó trong một ngôi nhà khá khang trang. Có một căn phòng thì tối om và một cô gái đang nằm trên giường mà thổn thức, khóc cho số phận và câu chuyện tình yêu đầu đời của mình.



    _Flash Back _

    “ Ki Kwang à! Tớ …tớ…” Cô gái với hai tay run cầm cập, mặt thì cuối xuống đưa nbức thư lên trước mặt chàng trai.

    “ Cái gì vậy ?” Anh nhìn xuống với đôi mắt khó hiều.

    “ Tớ thích cậu lâu lắm rồi, xin hãy nhận cái này của tớ” Cô gái vẫn giơ bức thư lên, đôi mặt thì nhắm nghiền lấy hết can đảm mà nói. Đợi chàng trai cầm lấy bức thư là cô chạy một mạch núp sau gốc cây gần đó.

    Anh chàng sau một hồi đứng ngây người thì cũng hòang hồn lại, nhếch mép cười đểu, anh đi đến chỗ cô gái.

    “ Ya ! Park Ji Yeon, chuyện này thật đáng buồn cười mà, dù cô có thích tôi đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ chẳng bao giờ để ý đến cô đâu. Cô nhìn lại than hình mình đi, sao mà bằng Hyo Sung được. Tôi quan tâm đến cũng chỉ muốn lấy lòng Hyo Sung thôi. Muốn quen tôi à, về nhà giảm hai mươi kí đi nha ” Nói xong anh cầm bức thư nhét vào tay cô mà bước đi.
    _End Flash Back_


    Lại một chuyện đau khổ nữa đến với cô. Cô đã lấy hết can đảm của mình để bày tỏ với anh thế mà anh lại từ chối một cách thẳng thừng đến vậy. Cô cứ tưởng anh cũng có cảm tình với mình. Vì từ đó đến giờ anh là người con trai đầu tiên chịu nói chuyện lịch sự với cô, chịu làm bạn với cô. Quan tâm tới cô, không bao giờ lấy chuyện cô béo ra mà làm trò cười cũng là người con trai đầu tiên tốt với cô như vậy đấy. Cô thật sự biết ơn anh về điều đó nhưng hôm nay anh đã đem chuyện cô có thân hình xấu xí ra mà từ chối lời tỏ tình của cô. Cô còn biết được thật ra Ki Kwang làm vậy cũng chỉ vì Hyo Sung – bạn thân duy nhất của cô. Tính đến cô cũng chỉ có 1 người bạn thân và một cậu bạn là Ki Kwang thôi vì từ nhỏ đến lớn lúc nào đi học cô cũng bị bạn bè cùng lớp chọc ghẹo vì cái thân hìh quá khổ và chuyện cô không có ba.

    Hồi xưa mẹ cô là một tiểu thư trong một gia đình giàu có nhưng lại đi yêu ba cô là một chàng sinh viên nghèo. Mẹ bà và anh trai bà đều phản đối mối quan hệ đó vì biết rằng cha cô chỉ yêu gia sản nhà bà mà thôi. Nhưng vì tình yêu mù quáng mẹ cô bỏ nhà chạy theo thứ gọi là tình yêu và sinh ra cô. Đến khi cô vừa chào đời được một tháng thì để lại mẹ cô với đứa trẻ mới sinh. Mẹ cô đành đem cô về nhà mẹ bà trước sự khinh miệt của mọi người trong gia đình và hàng xóm. Nhưng vì thương con mẹ bà vẫn chấp nhận bà và cô. Còn anh trai bà từ đó vì tức em gái mình không nghe lời mà đến nông nổi này nên luôn tỏ ra thờ ơ với mẹ cô. Mặc dù ai cũng hận ba cô nhưng cô lại là mó bảo bối trong gia đình Cô lớn lên trong sự yêu thương hết mực của mẹ và bà ngọai. Có một điều lạ là mẹ cô chẳng bao giờ kể chuyện ba cô đã lừa dối bà vì bà còn rất yêu ông. Bà luôn làm mọi cách để bù đắp lại tình cảm thiếu thốn của người cha dành cho cô. Bà nuông chiều cô cho cô tất cả mọi thứ. Cô sống sung sướng bên gia đình ngọai và chẳng phải làm gì nên đã biến cô thành một cô gái béo ú tròn vo, khuôn mặt tròn xoe với hai cái má phúng phính.

    Càng nghỉ nước mắt cô càng chảy dài, đôi mắt cô đỏ hoe và sưng vì khóc quá nhiều. Cô nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ tìm được tình yêu đích thực. Nhưng ai mà đóan trước được tương lai cơ chứ. Biết đâu sẽ có một chàng trai thật lòng yêu cô và an tâm tình nguyện dống với cô đến già.

    ------o0o------

    “ Ji Yeon à ! Dậy mau con ” Tiếng gọi hối hả của mẹ cô làm phá vỡ giấc ngủ sâu vì đêm qua cô ngủ cô ngủ trễ mà.

    “ Gì vậy mẹ? Hôm nay là chủ nhật mà ” Cô trả lời với một mắt nhắm mắt mở.

    “ Dậy đi con, sửa sọan nhanh lên, đi chỗ này với mẹ”.

    “ Đi đâu thế mẹ ?”

    “ Con có muốn gặp bố con không ? Chẳng phải từ từ nhỏ đến giờ con lúc nào cũng muốn gặp ông mà”

    Cô tỉnh hẳn và chuyện này thật bất ngờ đối với cô. Cô chưan chuẩn bị sẵn sang để gặp ông bởi vì từ khi có mặt trên đời này được 16 năm thì đây là lần đầu tiên cô gặp ông. Cô vừa muốn đi vừa muốn không. Gặp được ông thì cô sẽ hỏi lí do tại sao ông lại bỏ mẹ con cô ở lại, cô cũng muốn nói là cô nhớ ông lắm, muốn một gia đình hạnh phúc, có cha có mẹ như bao người.

    “ Dù sao cũng phải gặp một lần. Mình cũng muốn gặp bố mà. Hôm nay vậy.” Ji Yeon’s POV

    Cô vệ sinh cá nhân với một tốc độ ánh sáng, lật đật chạy xuống nhà với mẹ. Vừa đi tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Vừa đến nơi cô thấy bong một người đàn ông đứng tuổi, bên cạnh còn có một cô gái cao cỡ cô, khuôn mặt rất xinh, thân hình nhỏ gọn rất dễ thương.

    “ Bố con đứng đó đấy” Nghe xong tay chân cô bủn rủn không bước nổi nữa, đứng một chỗ mà cũng muốn khụya xuống. Mắt mở to nhìn người đàn ông đanh tiến lại phía mình.

    “ Ji Yeon à ! Bố đây. Bố về với con đây” Ông danh rộng vòng tay của mình.

    “ BỐ !!! ” Cô òa khóc, chạy ngay vào vòng tay của ông. Cảm nhận hơi ấm của người cha. Đây là lần đầu tiên cô ôm bố mình, nó ấm áp và yên bình quá. Có lẽ đây là thời khắc hạnh phúc nhất của cô trong 16 năm nay.

    “ Bố về ở với mẹ và con luôn bố nhé, đừng đi nữa nha bố”

    “Bố sẽ đến thăm con thường xuyên mà. Còn đây là em nuôi con đấy con chào em đi”Ông chỉ tay về cô bé bên cạnh, cô bé mỉm cười nhìn cô. Ji Yeon ngại ngùng chìa tay ra nhưng cô bé lại bắt tay thật chặc làm cô 1 thóang bất ngờ. Sao bố nói là chĩ em nuôi nhưng cô thấy có một sự liên kết giữa hai người.

    “ Chào chị. Em là Park Cho Rong. Từ nay em sẽ đến chơi với chị thường xuyên nha” Cô rất mến cô bé này. Lúc đầu cứ sợ cô bé sẽ không muốn chơi với cô vì hai người quá khác biệt về vẻ bề ngòai.

    Từ đó về sau, bố cô đến thăm cơ nhiều hơn nhưng mỗi lần như vậy mẹ luôn lén dẫn cô gặp ông vì sợ mẹ và anh trai bà mà biết được mà đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà. Lần nào đến ông cũng dẫn theo Cho Rong, dần dần cô và Cho Rong cũng thân thiết hơn. Cô cũng kể chuyện cô thích và tỏ tình với Ki Kwang cho Cho Rong nghe. Hai người thường xuyên đi chơi chung, chụp hình chung. Cô bé cũng chuyển trường qua học chung với cô. Càng ngày cô càng mến con bé nhưng cô đâu ngờ rằng dưới lớp vỏ thiên thân kia lại là một cô gái thủ đọan, Cho Rong xin hình cô nói là giữ làm kỉ niệm nhưng thực ra là….

    “ Này các cậu có thấy ai mập như thế này chưa ?” Cho Rong cầm hình của Ji Yeon đưa trước mặt đám bạn của mình.

    “Ai vậy? Ai vậy? Tướng này đi sao nổi, chắc lăn không à” Cả đám hứng khởi, giựt qua giựt lại tấm hình tỏ vẻ thích thú.

    “ Chị mình đó!”

    “Phải chị cậu không? Sao mà khác quá vậy?” Đám bạn mở to mắt ngạc nhiên.

    “ Ừ, bố mình nói chị ấy là cùng cha khác mẹ với mình. Vì khác mẹ nên có sự khác biệt lớn đến vậy đấy. Các cậu đừng nói ai nghe nha, mình sợ chị ấy buồn” Cho Rong giả vờ nói vậy thôi chứ thật ra đi đâu cô cũng đem hình ấy đi rêu rao khắp nơi. Cô cũng đem cả chuyện Ji Yeon tỏ tình với Ki kwang cho mọi người trong trường biết. Từ đó Ji Yeon càng bị các bạn đem ra true chọc hơn. Ngày nào đi học đối với cô cũng giống như là một cực hình nhưng cô không hề biết rằng mọi chuyện thế này đều do em mình gây nên.

    -----o0o----

    Tối nào về, mẹ cũng là người an ủi cô, cô chỉ biết khóc với mẹ. Không biết không có mẹ cô sẽ như thế nào nữa. Mẹ luôn là niềm vui sống của cô

    “ Mẹ, hôm nay tụi nó lại bày trò khác để trên con đấy mẹ ạ.” Cô nằm ôm mẹ thật chặt, khuôn mặt vùi vào tấm lưng gầy nhom. Mà sao lạ quá, hôm nay mẹ cô trả lời cũng không nhúch nhích, cũng chả cảm nhận được hơi ấm của mẹ như mọi khi. Cô lật mẹ lại thì thấy đôi mặt mẹ nhắm chặt. Cô lay hòai mà mẹ chẳng tỉnh dậy.

    “ MẸ!!!” Cô hỏang hốt, la tóang lên, nước mắt chảy dài trên đôi mắt đã sưng tự bao giờ

    End chap.
    TBC

    Chap một này hơi chán, mong mọi người ủng hộ, Xốp cũng chưa xuất hiện, chap sau sẽ có

    • Like Like x 9
    • Thanks Thanks x 1
  2. ZhinyLove 360Kpop Member

    Message Count:
    321
    Likes Received:
    716
    Reputation:
    112
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    tình hình là ta bị del cái com hqa hix
    thôi thì hnay ta com lại cho pé nhé ;)
    ss sẽ k nói về cốt truyện, vì chỉ mới chap đầu, đợi dài dài ròi ss sẽ bàn đến nó hehe
    nhưng em cho Ji tỏ tình với Ki thì thật là... mới mẻ nhé keke
    lời văn của em nó cứ vướng chỗ nào í =.= cũng có nhìu chỗ sai chính tả nhưng nó k có gì nhiều
    mới chap đầu và cũng là lần đầu tiên em viết fic, ss sẽ sửa 1 vài chi tiết trong fic cho em nhé :p
    ..., bật hết tất cả đèn nhưng ở đâu đó trong một ngôi nhà khá khang trang. [dấu phẩy ở đây nhé pé] Có một căn phòng thì tối om và một cô gái đang nằm trên giường mà thổn thức, khóc cho số phận và câu chuyện tình yêu đầu đời của mình.
    ...chịu làm bạn với cô. [,] Quan tâm tới cô,...
    Quan tâm tới cô, không bao giờ lấy chuyện cô béo ra mà làm trò cười cũng là người con trai đầu tiên tốt với cô như vậy đấy. Câu này nó lủng củng này em ạ =.= như ở trên, "...chịu làm bạn với cô, quan tâm tới cô. Anh không bao giờ lấy chuyện cô béo ra mà làm trò cười và anh cũng là người con trai đầu tiên tốt với cô như vậy đấy." Thế thôi em ạ :) như vậy câu văn sẽ mượt hơn đấy hihi
    đoạn của Ji và bố, ss k thấy em nói về tình cảm của Jiyeon lúc đó, ở đó, em sẽ có nhiều cái để khai thác đấy pé ;)
    "dang rộng", "khụya" là "khụy" thôi pé ạ =.=
    nhưng đoạn của Ji và Chorong thì lại khá nhéJi Yeon ngại ngùng chìa tay ra nhưng cô bé lại bắt tay thật chặc làm cô 1 thóang bất ngờ. Sao bố nói là chĩ em nuôi nhưng cô thấy có một sự liên kết giữa hai người. Đây này, cái giác quan này tsao k xuất hiện ở người bố 16năm mình k gặp ??
    nhân vật Jiyeon của em rất lạ nhé (em có lấy ý tưởng từ mình ra đúng k ;)) ss thấy em cũng mũm mĩm ấy nhé keke) ss k tưởng tượng đc chị ấy phát phì ntn cả, chị ấy thon nhỏ như thế mà, nhưng đây là 5 năm trước nhỉ, hiện tại cô bé này rất dễ thương đúng k :">
    Chorong, cô bé ấy k dễ thương = Naeun ;)) hình tượng này. tuy là xấu tính nhưng k gian tà đâu hả em, ss xem Chorong thế nào nhé
    hết ròi *cười ha hả* mẹ và bố Jiyeon ss k bàn đến nhé bởi ss rất ghét người đàn ông nvậy >"< nói đến mắc công ứa máu >"<
    khúc cuối... k thèm quan tâm vì chap sau sẽ rõ =))
    xong ròi... ss đi ra nhé keke
    hóng chap sau của em :">
    • Like Like x 4
  3. *Sâu ¼ £¤|/€£¥* [♥] Blue Berry

    Message Count:
    9,848
    Likes Received:
    26,887
    Reputation:
    59,389
    Ratings Received:
    +304 / 108 / -0
    Awarded Medals (4):
     
    keke, hôm qua phong bì rồi nhưng lại bị del comt, hức, nên hôm nay mình vào đây comt bù đây, hì hì
    tuy đỗi chỗ sai chính tả và quên dấu câu nhưng chap này của Au hay đó chứ, keke
    Ji phát phì, ui, người chị ý đẹp thế mà au, nhưng thui, chắc au sẽ cho chị ấy thon thả hơn trong vài chap tiếp
    Seob vẫn chưa xuất hiện, mới chỉ có Hyo Sung, Ji và Rong
    lại 1 điều ngạc nhiên nữa là Rong làm phản diện :)), trong Apink con bé dễ thương thế mà, nhưng thui, cast chính thì chắc sau này con bé sẽ đỡ giả tạo đi nhiều
    Au xây dựng ông Ki chắc đểu ko kém gì Rong nhỉ, mình đoán thế chẳng biết đúng hok
    đoạn cuối chắc mẹ Ji chết ồy mình đoán thế, huhu, thấy người bà lạnh ngắt cơ mà,
    thôi, hok đoán mò nữa, hóng chap sau của au, mình lượn
    • Like Like x 4
  4. kunkute_9x 360Kpop Member

    Message Count:
    344
    Likes Received:
    442
    Reputation:
    461
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    hixhix h ms lọ mọ mò zô com cho ss

    e PR trc, e là kun dễ thươg *tung hoa**hýhý fởn dễ sợ=))*, 97er

    lý lịch ngang dọc of ss e đc ss Zhin hú hý trc òy :))

    hehe nghe nói ss cũg tham gia bên kst cơ mà e chưa gặp bao h ^^

    trc tiên là cái chap 1 nè, ss lếy ý tưởg of DH hở?

    hixhix hok tưởg tượg ji mũm mĩm ra seo nữa =))

    thui thì tưởg tượg đại giốg IU v. :))

    kon pé ji tỏ tình vs kik kià, babo seo mà chảnh dữ *đá đýt*

    làm kon pé nó đau lòng ùi đếy, j` mà đối tốt zì mún lếy lòg sug chớ >.<*đạp đạp*

    còn chorong... chắc nàg ý chỉ xấu tánh thui fải hok ss? hok đến nỗi ác độc đâu nhỉ =))

    ô mai chúa!o_0 omma ji làm seo thế kia :-o ss đừg cho omma ji làm seo nhé

    tội kon pé lún :(, cơ mà đó là 5 năm trc fải hok?

    v. ji of 5 năm sau thế nào? xinh đẹp lún fải hok :">

    hóng chap sau of ss nha! mong ji of e về lại nguyên trạg :))
    • Like Like x 3
  5. camangu 360Kpop Member

    Message Count:
    247
    Likes Received:
    286
    Reputation:
    145
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    fic mới về Jiseob
    Ji mà phì à, nghĩ hoài cũng ko ra được cứ biết là mập thui chứ nhìn ra s thì ss ko tưởng tượng đc
    mà ông Ki sao chảnh quá v, dám từ chối Ji à, sau nì Xốp chém cho biết
    còn Chorong chỉ hơi xấu tính tí ti thui đúng ko, ko ác đâu nhỉ, ss í dễ thương mà
    chap này Xốp chưa xuất hiện nữa, Sung thì mới đc nhắc tên thui
    hem biết com j nhìu
    hóng chap sau của e
    • Like Like x 2
  6. joongjae 360Kpop Member

    Message Count:
    684
    Likes Received:
    714
    Reputation:
    317
    Ratings Received:
    +5 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 2


    Bầu trời Seoul tối hôm nay sao mà u ám và và đảm quá. Những cơn mưa ảm đảm, những đám mây ảm đảm, những tán cây ảm đảm. Dòng người qua lại dường như cũng im ắng và ảm đảm thê lương.Tất cả mọi thứ dường như muốn chia sẻ nổi đau cùng cô. Cô chỉ mới được gặp bố thôi mà, chẳng lẽ bây giờ ông trời lại cướp đi người mẹ thân yêu nhất của cô. Chỉ một mình, cô ngồi đó chắp tay cầu nguyện mong sao cho mẹ không có chuyện gì xấu xảy ra. Mẹ cô được bác sĩ đẩy vào phòng cấp cứu lâu rồi mà chẳng thấy ai a cả. Lòng cô thật sự như lửa đốt vậy. Bổng một vị bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra, cô liền lật đật bay ngay đến trước mặt bác sĩ với vẻ mặt hết sức lo lắng.

    “Cháu là người nhà bệnh nhân à?”

    “Dạ, đúng rồi”

    “Có một mình cháu thôi ư?”

    “Dạ, chỉ một mình. Mẹ cháu có bị sao không bác sĩ?”

    “Thật ra bệnh nhân mắc bệnh suy thận mãn thời kì cuối, bệnh này nếu phát hiện ra thì lúc nào cũng muộn, giờ chỉ có một cách duy nhất là ghép thận mà phải tìm được thận thích hợp mới ghép được. Nếu trong vòng 3 tháng tới nếu không tìm được thì e là bệnh nhân sẽ … này… này, cháu có sao không vậy ?”

    “Không, cháu không sao đâu ạ.” Đôi chân cô khụy xuống khi nghe bác sĩ nói, đôi mắt ngập tràn nước mắt, lỗ tai thì lùng bùng đi.

    Từ hôm mẹ cô bệnh , cô phải bỏ học vào viện chăm mẹ. Ba cô thì có gia đình và công việc riêng của ông, mợ và cậu cô thì ở nhà lo cho ngoại và công việc làm ăn của gia đình vì thế hang ngày chỉ có một mình cô túc trực bên mẹ. Nếu có người chăm mẹ thì cô cũng không an tâm để học với lại cô cũng ghét cay cái lớp học đó và sợ việc phải đến trường.

    Một tháng rồi, mà vẫn chưa tìm được thận thích hợp để ghép cho mẹ. Ngày nào cô cũng vào bệnh viện hy vọng tìm được thận, ở đây cô cũng có thói quen là chiều nào cụng lên sân thượng ngồi một mình. Quả thật từ khi mẹ bệnh chỉ có nơi này là tâm hồn cô được thoải mái chứ ở nhà cậu cô lúc nào cũng cằn nhằn và kiếm đủ chuyện để trách mẹ con cô. Ở đây nổi buồn phiền và nổi lo lắng cũng bị cơn gió mạnh kia cuốn đi bớt. Hôm nay cũng vậy, tranh thủ mẹ vừa chợp mắt thì cô lại gắn sức leo lên “thiên đường” của riêng cô. Vừa đến nơi, cô trố mắt hốt hoảng khi thấy một câu bé cũng trạc tuổi cô đang đứng trên thành lang cang của sân thượng, như muốn tự tử. Ánh mắt vô hồn nhìn xuống dưới, nhìn cách ăn mặt cô đoán chắc đây là cậu ấm của một gia đình giàu có nào đó. Chẳng nghỉ gì nữa cô liền chầm chậm tiến lại gần rồi bất thình lình cô ôm chầm lấy chân cậu. Với sức mạnh của cô thì cậu bé nhỏ nhắn kia sẽ bị cô kéo ngược về đằng sau một cách dễ dàng, rồi chả biết làm sao hai người quay một vòng, khi đáp xuống cô lại là người nằm trên. Thật tội nghiệp cậu bé, thà lúc nãy nhảy xuống dưới chết cho xong còn nhẹ nhàng hơn khi chết vì bị đè như thế này. Nhận ra được tình hình cô liền lật đật bật dậy không quên kéo cậu bé kia ngồi dậy đàng hoàng.

    “Ya ! Cậu bị điên à? Cậu là ai mà dám xía vào chuyện của tôi hả? Đâu có ai mượn, cô còn lấy cái thân mình ra mà đè lên người tôi nữa chứ, tôi đâu có muốn chết vì bị đè đâu” Vừa mới được đỡ ngồi dậy thì cậu đã lớn tiếng mắng một tràng dài vào mặt cô. Chỉ tội nghiệp cô có ý tốt muốn giúp mà lại bị mắng không thương tiếc.

    “Xin lỗi ! Tôi xin lỗi cậu. Cậu có bị sao không vậy?” Cô rối rít xin lỗi người mình vừa cứu. Bỗng lúc đó trời bắt đầu đổ mưa, ban đầu là hạt nho nhỏ rồi dần dần những hạt nặng hơn cũng trút xuống.

    “ Tôi không sao. Trời mưa rồi cậu xuống đi, ở đây làm gì?” Nói rồi cậu bé tiến lại lang cang rồi leo lên. Cô vẫn đứng đó ánh mắt dõi theo từng cử động của cậu “Cậu đứng yên chỗ đó cho tôi à. Cậu mà bước qua đây một lần nữa là tôi không tha cho cậu đâu”.

    “Cậu mới là người bị điên đó. Không có chuyện gì đến nỗi phải tìm đến cái chết cả. Một cách chạy trốn hèn hạ nhất” Cô lấy hết can đảm lên tiếng, đến lúc này đây thì không thể nhịn được nữa rồi.

    “Cậu thì biết cái gì chứ? Có ai cần tôi nữa đâu, bây giờ mà tôi có chết thì cũng chẳng ai đau lòng mà khóc cho tôi đâu, cụng chẳng có ai cần tôi sống trên đời này nữa” Bước chân cậu nhích thêm một chút nữa, hai tay giang rộng, đôi mắt nhắm nghiền chuẩn bị nhảy xuống thì…

    “Khoan, khoan, ai nói không cần cậu, ai nói không có người cần cậu sống chứ” Cậu chợt mở mắt, quay người lại khi nghe cô nói lên những lời đó.

    “Nếu cậu chết, tôi sẽ đau lòng lắm” Vừa nói xong thì mắt cô bỗng nhiên tối sầm lại rồi cô ngã xuống. Thì ra là từ nãy giờ đứng dưới mưa quá lâu gặp một tháng nay cô toàn phải thức khuya để chăm mẹ.


    -----o0o-----
    Đôi hàng mi dần hé mở, cô vẫn chưa định hình được là mình đang ở đâu. Đầu óc cô rối tung cả lên, vừa không biết chuyện mới xảy ra là thật hay mơ, nếu là thật thì cô nhớ rằng mình chị kịp thốt ra câu ấy trước khi cậu bé nhảy xuống. Rồi bây giờ cô nằm đây, vậy chuyện đó là thật. Cô đoán chắc mình xỉu sau khi nói cậu với người con trai đó. Vậy bây giờ người đó ở đâu ?Đã chết hay còn sống? Cô lay hoay định xuống giường tìm cậu.

    “Cậu tỉnh rồi à? Thấy sao rồi” Bỗng cậu từ đâu bước vào cất tiếng làm cô giật cả mình.

    “ Nè nè, đừng có qua đây. Cậu là người hay là ma vậy hả?”

    “Tôi chưa có chết, có ai chết mà đẹp ngời ngời như tôi không? Không tin thì chạm thử coi nè” Cậu tiến tới lấy tay cô chạm vào người mình.Cô liền giật tay lại. Thấy cô chưa tin cậu liền bước ra cửa rồi ngoảnh đầu lại :”Thôi được rồi, vậy bây giờ tôi ra nhảy xuống dưới chết rồi về đây cho cậu vừa lòng”.

    “ Này mình giỡn đó, cậu đừng để bụng chứ, mà mình hỏi cậu cái này” Cậu bước tới kéo ghế gần cô, khuôn mặt dịu xuống.

    “Sau cậu lại muốn tự tử vậy? Cho mình biết lí do được không? “ Cái tính tò mò của cô lại trỗi dậy.

    “Tôi đã nói rồi mà, lúc trên sân thương đó.”

    “Sao lại không ai cần cậu chứ, ba mẹ cậu đâu” Ánh mắt cô tập trung vào cậu.

    “Từ nhỏ đến giờ tôi chỉ gặp họ có hai ba lần thôi, họ đâu có sống với tôi. Người thân duy nhất bên cạnh tôi chính là bà, bà là người săn sóc tôi từ nhỏ”

    Thì ra cậu cũng có số phận đáng thương gần giống cô, chỉ khác là cô được sống với mẹ và cô gặp được bố mình mới đây thôi.

    “Sao cậu lại ở đâu vậy”

    “Bà tôi bệnh, nằm ở bệnh viện này, tôi vào đây thăm bà. Bác sĩ nói bà tôi mắc bệnh tim, với lại lớn tuổi nên khó trị lắm, hôn mê mấy ngày nay rồi chưa tỉnh. Chẳng ai cần tôi nữa cậu thấy không. Giờ thì cậu hiểu lí do vì sao tôi muốn tự tử chưa?”

    “ Vậy sao giờ cậu ngồi đây, không đi nhảy lần nữa à?” Cô nở nụ cười trêu ghẹo cậu.

    “Ya ! Cậu muốn tôi nhảy lầu lắm chứ gì? Đồ ác độc.” Câu nhướn người, lớn tiếng quát vào mặt cô.

    “ Tôi ác độc là hồi nãy đã không ngăn cậu rồi, mà giờ cậu còn có ý định đó nữa không?”

    “Không”

    “Tại sao vậy” Cô thật sự thắc mắc về điều này, chẳng lẽ cậu vì lời nói của cô.

    “Vì cậu” Cô đứng tim khi nghe cậu nói là cậu vì cô.

    “Vì hoàn cảnh cậu còn đáng thương hơn tôi mà cậu còn muốn sống, cậu còn đi ngăn cản người khác chết thì tôi không thể thua cậu được. Tôi phải sống để chờ bà tỉnh lại. Đáng lẽ hồi nãy lúc gọi bác sĩ cho cậu xong tôi định quay lên sân thượng rồi mà nghe bác sĩ nói về hoàn cảnh của cậu nên bây giờ tôi từ bỏ ý định đó với lại cậu nói nếu tôi chết cậu sẽ đau long lắm mà” Bỗng nhiên cô đỏ mặt khi nghe cậu nhắc lại câu đó, còn cậu thì thích thú khi thấy cô như vậy khiến cậu tự cười một mình.

    “Nè, cậu tên gì? Tôi tên Yang Yo Seob” Cậu chìa tay về phía cô.

    “Ji Yeon” Cô nắm lại tay cậu rồi hai người nhìn nhau cười một lúc lâu.

    Cô vui lắm khi mình làm quen thêm được một người bạn trong đây. Quả thật cậu đã làm cho cuộc sống những ngày quan trọng, áp lực này của cô trở nên vui vẻ hơn. Cậu với cô luôn luôn đi chung với nhau, có khi cậu qua săn sóc cho mẹ cô lại có khi cô qua chăm lại cho bà cậu. Mọi người trong đây cứ tưởng cậu và cô là anh em . Mối quan hệ giữa hai người cũng dần thân thiết hơn và chiều nào cô cới cậu đều lên sân thượng cùng nhau ngắm cảnh. Chắc có lẽ bây giờ hai người giống nhau nên rất dễ nói chuyện và sẻ chia.
    -----o0o------
    “Ji Yeon à, mình nhớ cậu quá”

    “Hyo Sung, mình cũng nhớ cậu lắm” Cô chạy lại ôm chầm lấy nhỏ bạn thân. Lâu lắm rồi cô mới gặp HyoSung. Rồi cô quay sang thấy Ki Kwang cũng ở đây.

    “Cậu cũng vô đây à? “

    “Ừ, mình đi với HyoSung” Lại là HyoSung, đến lúc này mà anh còn nói được những lời đó với cô. Trái tim cô lại nhói lên nữa rồi.

    “Mẹ cậu nằm đâu vậy Ji Yeon, mình vào thăm bác đi”

    Ji Yeon liền bắn mình thoát khỏi suy nghĩ đó rồi dẫn mọi người vào trong. Yo Seob vẫn đứng dõi theo từng cử động của cô.HyoSung và Ki Kwang vào đây càng làm cô thêm buồn hơn, hai người cứ liên tục thể hiện cử chỉ thân mật trước mặt cô , chắc hai người quên sự có mặt của cô và cả cậu nữa. Từ nãy giờ tất cả những thứ đó cậu đều biết hết, cậu luôn chăm chú nhìn vào hai con người đang hạnh phúc kia rồi lại nhìn vào khuôn mặt của cô.

    Sau khi họ về, cậu và cô lại cùng nhau lên sân thượng như mọi khi. Sau một hồi im lặng, cậu là người lên tiếng trước.

    “Người con trai khi nãy là mối tình đầu của cậu đúng không?”

    “Ừ, mình cũng đã từng tỏ tình với cậu ta rồi nhưng cậu ta lại từ chối vì thân hình của mình, cậu ta còn nói là cậu ta tốt với mình chỉ vì HyoSung thôi” Cậu im lặng lắng nghe từng lời nói của cô.

    “Cậu ta là người con trai đầu tiên tốt với mình mà còn như thế thì sau này chắc sẽ chẳng ai chịu yêu một đứa như mình đâu” Nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt cô. Cậu xoay người cô lại đối diện với cậu rồi ôm chầm cô vào lòng. Hành động này làm cô giật cả mình, quên cả chuyện đau lòng vừa mới xảy ra.

    Sau một hồi lâu hai người trong tư thế như vậy, cậu thả ra ,lấy tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại, cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

    “Lớn lên, mình nhất định sẽ cưới cậu” Câu lại ôm cô vào lòng mình và xiết chặc hơn.
    End Chap
    TBC
    ===========================================​
    HAPPY BIRTHDAY TO JUN HYUNG!
    HAPPY BIRTHDAY TO JOKER!
    Các bạn cứ nói là khó tưởng tượng Ji Yeon béo ú mà thôi cứ nghĩ đại đi nha, mình cũng không phải lấy lí tưởng từ DREAM HIGH đâu, tại mình cũng là người mập mạp ý mà, hìhì​
    với lại mình cũng không có ghét Cho Rong đâu, mà mình còn thích chị ấy nữa, cho chị ấy vào fic để mọi người viết đến chị ấy hơn, mọi người đừng ai ghét Cho Rong nha.​
    • Like Like x 6
  7. *Sâu ¼ £¤|/€£¥* [♥] Blue Berry

    Message Count:
    9,848
    Likes Received:
    26,887
    Reputation:
    59,389
    Ratings Received:
    +304 / 108 / -0
    Awarded Medals (4):
     
    trong mùa 4rum loạn lạc lại bốc được cái tem, số mình may thật, keke, thui, đợi sâu đọc đã, sẽ edit cho Au sau nha, hì hì
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    sâu edit cho Au đây, cái chap nó hay Au ạ
    cảm xúc con người đc bộc lộ rõ, tất cả đều ko bị lu mờ và có thể tưởng tượng ra những gì trước mặt
    với mấy chap đầu đã cảm nhận đc một mạch cảm xúc thế này thì Au đúng là người biết nắm giữ chìa khóa để mở ra mọi chuyện
    Ji gặp Seob trong một hoàn cảnh dở khóc dở cười, Seob đinh tự tử hén, may là a ko die :))
    Ki vẫn đểu, chỉ ở cạnh Sung thôi sao...thật là, không biết cảm giác của người đối diện mà.
    Seob có vẻ tâm lí nhé, Anh đã xem xét tất cả mọi hoạt động của 2 người kia và cả cô nữa.
    đây vẫn là 5 năm về trước hả Au, lúc này Ji Seob thân nhau, vậy câu nói cuối cùng của Seob chắc để dành đến 5 năm sau nhỉ :">
    p/s: ngóng cái chap sau của Au nha, 4rum lag nên h này sâu mới edt lại cho Au đc, hì, thứ lỗi nha
    • Like Like x 1
  8. b2utyluvbeast 360Kpop Subbing Team

    Message Count:
    8,239
    Likes Received:
    11,781
    Reputation:
    87,860
    Ratings Received:
    +183 / 59 / -0
    Awarded Medals (1):
     
    Chẹp chẹp, phong bì ơi~, tem ơi~ :run:. Thôi đành ngậm ngùi con cho Au zậy:please: :
    Em bấn fic này lắm Au ạ, vì cách viết của Au rất hay và nội dung thì phong phú khỏi phải nói :laiday:
    Còn cả cp JiSeob nữa chứ, cái đoạn này thì không thể không kết được:
    " Sau một hồi lâu hai người trong tư thế như vậy, cậu thả ra ,lấy tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại, cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

    “Lớn lên, mình nhất định sẽ cưới cậu” Câu lại ôm cô vào lòng mình và xiết chặc hơn. " " :bi3:
    Còn KiSung thì em cũng rất chi là thích, cái fic này của Au đúng là làm em rất rất là mãn nguyện :daigia:
    Mau mau ra chap mới nha Au ^^
  9. l3nky ll luv ll kyu 360Kpop Member

    Message Count:
    697
    Likes Received:
    1,963
    Reputation:
    721
    Ratings Received:
    +0 / 6 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    oa cái fic này hay quá ah
    có kisung lại còn kả jiseob nữa chứ
    huhuhu đọc mà thấy khổ thân cho ji quá cơ
    gia cảnh hoàn cảnh khó khăn quá
    mà cô em gái í thiệt tình là ghét quá ah
    mong sao ji mau trở nên xink đẹp hơn để con pé đó buýt mặt
    kết cái đoạn cuối kủa jiseob quá ah
    seob ôm ji vào và bảo sẽ lấy ji hay quá
    ki trong này ghét thật đấy
    thui hóng chap tiếp kủa ss ạ
    • Like Like x 2
  10. joongjae 360Kpop Member

    Message Count:
    684
    Likes Received:
    714
    Reputation:
    317
    Ratings Received:
    +5 / 7 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap 3

    Hai tháng qua, Ji Yeon và Yo Seob ngày càng thân thiết, cậu thường ghé nhà cô chơi nhưng cô lại rất ngại qua nhà cậu. Mỗi lần cậu có ý muốn mời là cô đều từ chối. Mọi người trong bệnh viện cũng biết cô với cậu không phải là anh em, họ còn gán ghép chọc ghẹo hai đứa trẻ. Ngay cả mẹ cô cũng như thế.
    “Mẹ thấy Yo Seob hay nhìn con lắm. Hình như nó thích con đấy” Nghe xong cô chỉ biết cuối mặt xuống che dấu đi khuôn mặt đỏ ửng của mình
    “Mẹ thấy con mẹ đỏ mặt rồi đóm nha. Yo Seob, nó là một cậu bé rất tốt. Mấy lần con ngủ gật ở trong đây, nó qua kiếm con mà thấy con ngủ, nó kêu mẹ đừng đánh thức con dậy, rồi còn ngồi đây vừa quạt vừa trò chuyện với mẹ cả buổi. Cũng tội nghiệp nó, bà nó chưa khỏe nữa à ??” Mẹ cô thở dài, đồng cảm cho những người mắc những căn bệnh ngặt nghèo giống bà.
    Đột nhiên bà lấy hơi lên, thở không nổi rồi ngất đi. Cô hỏang hốt tay chân lọang chọang tìm cái còi báo động. Vừa lúc đó, Yo Seob chạy vào thấy vậy liền bấm còi dùm cô rồi chạy lại chỗ cô đang run rẩy. Nghe còi, bác sĩ hối hả chạy vào rồi đẩy giường mẹ cô vô phòng cấp cứu. Cô chỉ biết đứng đó nhìn theo, gương mặt lấp đầy nước mắt.
    “Yo Seob… phải … phải làm sao đây…..Mẹ mình… mẹ mình có chết không ?” Cô quay sang Yo Seob lắc mạnh tay cậu.
    “Không sao đâu, mẹ cậu sẽ không sao đâu Ji Yeon à” Cậu chòang tay qua vai cô rồi kéo cô gần cậu hơn, lấy tay gạt đi nước mắt trên má ngả đầu cô vào lòng mình. Trong vòng tay Yo Seob, cô càng khóc to hơn nữa, đôi vai rung lên từng hồi. Thấy vậy cậu càng siết chặt cô hơn và lần này cậu để cô khóc thỏai mái.
    Sau một hồi khóc đã thì cô kéo mình ra khỏi lòng cậu, quệt đi những giọt nước mắt còn đọng lại: “Cám ơn cậu”. Cậu không nói gì chỉ mỉm cười ấm áp nhìn cô. Bác sĩ bước, cô với cậu lật đật đứng dậy rồi cùng chạy đến trước mặt bác sĩ.
    “Gần ba tháng rồi nên sức khỏe bệnh nhân yếu đi là điều đương nhiên. Hiện giờ mẹ cháu đã ổn rồi nhưng mấy ngày nữa không tìm được thận bà ấy sẽ gặp nguy hiểm. Thôi cháu vào thăm mẹ đi” Cô lặng người đi khi nghe những lời ấy.
    Bước vào trong, cô thấy mẹ nằm đó, không cử động, miệng thì thở ôxi. Gần 2 tháng nay, lâu lâu mẹ cô lại làm mệt rồi rơi vào cơn mê sản, trong cơn mê lúc nào bà cũng gọi tên cô. Cô chỉ biết khóc cầu mong cho số phận. Những lần như vậy, Yo Seob đều ở bên cạnh cô, an ủi, lau đi những giọt nước mắt cho cô. Hôm nay cũng thế, cô thật sự biết ơn ông trời đã cho cô gặp cậu.
    “Gần ba tháng rồi mà chưa tìm được, bây giờ chỉ còn mấy ngày thì làm gì mà kiếm được chứ.Yo Seob à, mình sợ lắm!” Giờm đây cô với cậu đang trên sân thượng mà bày tỏ những nổi lo trong lòng cô.
    “Cậu đừng nản long thế chứ. Mấy ngày nữa nhưng mấy ngày này sẽ tìm được thận cho mẹ cậu thôi. Hứa với mình đừng bỏ cuộc, biết không?” Cậu lấy hai tay ôm đầu cô bắt cô đối diện với mình.
    “Ừ, mình hứa” Cô gật đầu, khóe môi từ từ cong lên thành một nụ cười dịu dàng, nụ cười làm cậu lỡ mất một nhịp tim.
    “Mình tặng cậu cái này, coi như là vật đính ước đi hen” Cậu nháy mắt rồi từ đâu trong túi móc ra sợi dây chuyền có khắc chữ “JiSeob” ở giữa mặt trái tim.Cô ngạc nhiên nhìn cậu không nói gì.
    “Để mình đeo cho, nhớ giữ cẩn thận đấy” Cậu vòng ra đằng sau cô rồi đeo vào cổ cho cô. Cô quay lại nhìn cậu cười hạnh phúc, tay nắm chặt sợi dậy chuyền cậu vừa tặng: “Cám ơn cậu nhiều lắm”.
    “Mình phải là người cám ơn cậu chứ. Chính cậu là người khiến mình từ bỏ ý định tự tử mà” Cậu mỉm cười rồi chòang tay ngang vai cô. Cả hai người cùng ngắm nhìn khung cảnh Seoul về đêm.


    -------o0o-------


    Đôi mắt xưng húp từ từ hé mở. Kể từ hôm đó trở đi đêm nào cô cũng túc trực bên giường mẹ, đêm nào cũng lặng lẽ khóc gần đến sáng. Ngày nào cô cũng hy vọng, hy vọng rất nhiều, thời gian càng ngắn lại mà vẫn chưa tìm được thận thích hợp, cô càng lúc càng sợ hãi. Rồi chuyện gì đến cũng đến.
    “MẸ….MẸ ƠI…. Bác sĩ, bác sĩ ,mẹ cháu bị gì nè?” Khi thấy trên màn hình máy đo nhịp tim là một đường thẳng, cô hỏang sợ nhưng chợt nhớ lại lời Yo Seob là phải bình tĩnh khi gặp những chuyện như thế này. Cô chạy ra ngòai gọi bác sĩ vào. Cô òa khóc nhưng sao không có nước mắt vậy nè, nó cạn sạch lâu rồi. Thà nước mắt nó cứ chảy ra còn hơn, chứ bậy giờ lònh cô càng đau hơn gấp trăm lần.
    “Yo Seob…mình cần cậu" Ji Yeon's POV
    Mỗi lần cô cần là cậu đều ở đây sao hôm nay cậu không có trong thời khắc này chứ? Không ai để cô bám víu, không ai để cô nương tựa cả. Chạy lại chỗ bác sĩ vừa kiểm tra mẹ cô xong, hai chân khụy xuống, nắm lấy hai cánh tay bác sĩ.
    “Bệnh nhận không qua khỏi rồi cháu à, gán vượt qua thời gian khó khăn này nha” Ông bác sĩ vỗ vai Ji Yeon cố gắng an ủi.
    Mẹ - người cô thương nhất, người phụ nữ cô kính trọng nhất, trong mắt cô bà là người phụ nữ đáng thương nhất. Những giây phút cuối đời này mà bố cô cũng không ở đây với bà, đến phút cuối bà vẫn yêu ông. Ba tháng qua ông cũng có vô đây thăm bà nhưng đều một mình, vô đưa tiền cho mẹ con cô rồi về, nhiều lần cô muốn ông ở lại lâu hơn nhưng ông đều lấy lí do bận công việc mà từ chối. Có lần Yo Seob cũng gặp ông, cậu hỏi về người đàn ông đó thì cô chỉ nói là người bố mới gặp lại, không nói gì thêm. Một đứa con gái mới lớn như cô thì rất cần một người mẹ ở bên quan tâm, chăm sóc mà từ đây cô mất mẹ thật rồi. Cô thật đáng thương nhưng chắc có lẽ mẹ cô là người đau nhất ở bên kia thế giới. Bà thương cô nhiều như thế, nhưng căn bệnh số phận đã không cho bà ở lại với cô. Có người mẹ nào muốn ra đi khi co mình còn nhỏ thế không, cô còn cả một đọan đường dài phải đi mà không có mẹ bên cạnh.
    Sau mấy ngày an táng mẹ cô xong thì lại một tai họa nữa ập xuống gia đình cô. Công ty nhà ngọai cô làm ăn thua lỗ dẫn đến phá sản. Cả nhà cô phải chuyển đến sống một căn nhà nhỏ bé, thiếu tiện nghi ở một khu xóm nghèo. Về phần Yo Seob, vì bị cảm mấy ngày đều nằm ở nhà nên vắng mặt, đến khi cậu khỏi bệnh vô bệnh viện thì biết mẹ Ji Yeon đã mất. Cậu cố gắng liên lạc với cô nhưng không được, đến nhà tìm thì cũng biết tin nhà cô chuyển đi. Ji Yeon biết thân phận hòan cảnh mình như vậy nên cũng tránh mặt Yo Seob, coi như là một giấc mơ đẹp. Từ đây cô phải lo cho cuộc sống khó khăn này. Cuộc sống nghèo khổ thiếu thốn, khiến mợ cô phải dắt anh họ cô bỏ đi. Cậu cô đau khổ tối ngày uống rượu sai về lại mắng nhiếc cô, đổ lỗi cho mẹ cô là người đem xui xẻo cho gia đình. Ji Yeon phải bỏ học kiếm tiền để nuôi ngọai nuôi cậu và nuôi sống bản thân. Lúc mẹ mất, cậu cô đã kể hết chuyện bố cô đã kể hết chuyện bố cô đã gây ra cho bà, chính ông đã làm cho cuộc sống của bà trở nên tồi tệ như vậy. Cô cũng không muốn cho ông biết về hòan cảnh và nởi ở mới của mình, chẳng ai biết ngọai trừ Hyo Sung và Ki Kwang. Vì hòan cảnh cô luôn phải vật lộn với cuộc sống, làm đủ công việc mình có thể làm, về mặt tinh thần thì cô lại mất đo người mẹ thân yêu, không ai chăm sóc khiến cô đã từ từ ốm đi mà không cần chế độ giảm cân nào.



    ------o0o------


    5 năm sau.

    “Yah! Ji Yeon à, không ngờ bây giờ cậu lạo đẹp đến vậy, làm bạn gái mình đi nha” Ki Kwang hai tay chống cầm, đôi mắt chớp chớp nhìn cô nãy giờ.
    “Lo mà đi kiếm việc làm, kiếm tiền về nuôi Hyo Sung với e bé sắp sinh đi” Ji Yeon đang kiểm tra sổ sách phải ngừng lại lấy ngón trỏ ấn vào trán Ki Kwang khiến cậu bật ngửa ra đằng sau.
    “LEE KI KWANG !!! Sao còn ngồi ở đây hả? Anh định cho mẹ con em chết đói hết chứ gì?” Hyo Sung từ trong vác cái bụng khỏang 7 tháng đi ra quát lớn, mặt hầm hầm lại xách lỗ tai kéo Ki Kwang đứng dậy.
    “Thì anh đang cố kiếm mà có chỗ nào nhận đâu, với lại nhà mình có cửa hàng này mà, sợ gì chết đói” Ki Kwag vừa nói vừa xoa xoa lỗ tai.
    “Cửa hàng này là nơi duy nhất kiếm ra tiền nuôi hai vợ chồng mình ý, lúc bán được lúc không, bây giờ chưa sinh mà chỉ đủ ăn đủ mặc, còn sinh con ra rồi thì không chết đói mới là lạ”.
    Lúc phát hiện ra cô có thai trước khi cưới, ba mẹ Hyo Sung kêu cô bỏ đứa bé nhưng cô không nghe. Họ vừa giận vừa tức con nên chỉ cho cô một số tiền để cô mở cửa hàng này rồi từ đó không nhìn mặt cô nữa. Hyo Sung cũng gặp chuyện tương tự như mẹ Ji Yeon mấy năm về trước chỉ khác là Ki Kwang là một người đàn ông tốt ở bên cạnh HyoSung không giống bố cô. Cô cũng thường ghé quán này tâm sự phụ giúp Hyo Sung vì Sung cũng gần sinh. Bây giờ Ji Yeon đã 21 tuổi, khác hẳn với 5 năm về trước, ai mà 5 năm không gặp đều không nhận ra nổi cô, cô đã xinh đẹp lên rất nhiều. Có rất nhiều chàng trai đến quán này ăn cũng chỉ muốn làm bạn trai cô nhưng cô đều từ chối họ. Một đứa con gái phải lo bương chải kiếm tiền nuôi sống gia đình thì lấy đâu ra thời gian để yêu cơ chứ với lại….. cô cũng còn nhớ về cậu bé tên Yo Seob năm xưa.


    -------o0o-------


    “Bà à, cháu về rồi đây”.
    Vừa bước vào nhà, Ji chợt sững người ngạc nhiên, sao hôm nay trong nhà cô lại xuất hiện một ông chú mặc áo vest đen, lạ hơn nữa là hôm nay cậu cô cũng ở nhà chứ bình thường giờ này còn lang thang ở quán nhậu ven đường.
    “Ji Yeon, lại đây ngồi xuống đi” Cô ngoan ngõan nghe lời cậu lại ngồi xuống chiếc bàn giữa nhà. Trước mặt cô là tờ giấy với hàng chữ to đùng in đậm giữa trang:
    “ HỢP ĐỒNG MUA BÁN NGƯỜI GIÚP VIỆC”
    “Cậu chuyện này là sao vậy hả?” Đôi tay run run giơ tờ giấy lên trước mặt cậu cô.
    “Từ nay con phải lại nhà chú này mà sống. Ta xin lỗi con, ta bán con cho nhà họ rồi, con phải chăm chỉ mà làm việc đừng để người ta trách mắng” Cậu cô chỉ vế phía người người đàn ông bên cạnh nói với cô.
    “Sao cậu có thể đối xử với con như vậy chứ, con đã làm gì cậu giận nữa à ? Bao năm qua, con đều ra sức kiếm tiền, nhà mình cũng đủ sống, đâu đến nổi phải ra đường chết đói đâu. Sao cậu lại bán con ? Tại sao ?” Nước mắt bắt đầu hình thành trên mí mắt cô.
    “Nếu không làm vậy thì gia đình mình sẽ ra đường ở thiệt đó. Ta thiếu nợ một tiền rất lớn, họ nói nếu không trả thì sẽ lấy căn nhà này. Con can tâm để bà ra đường chịu đói chịu rét sao? Ta thật sự xin lỗi con, đều là lỗi của ta” Cậu cô đến lúc này thì cũng òa khóc đến trước mặt cô mà qùy xuống.
    “Này cô, ngày mai 5 giờ chiều sẽ có người đến đón cô.Cô có nguyên buổi sáng để sắp xếp đồ đạc đó. Nhớ đúng hẹn” Người đàn ông sau một hồi im lặng cũng lên tiếng rồi bước ra cửa. Cô đỡ cậu đứng dậy, xem kĩ lại thì bản hợp đồng này cũng không đến nổi nào. Ít ra một tháng cũng về thăm nhà được một lần, còn có tiền thì chuộc thân về luôn cũng được. Gia đình này thuê người giúp việc ngộ quá, chắc họ muốn giúp đỡ những người cần tiền gấp và lớn mà không có gì để thế chấp.
    “Thôi được rồi, con sẽ đi” Lau đi những giọt nước, cô lớn giọng nói với cậu mình.
    Ngày hôm sau đúng 5 giờ chiều thì một chiếc xe sang trọng đậu ngay trước cửa nhà cô. Bước xuống xe là người phụ nữ đã đứng tuổi, mặc váy ôm sát nhưng ở trên là áo vest nữ, nhìn rất lịch sự.
    “Cô mau lên xe đi, quản gia Yong đang chờ”.
    Cô nhanh chóng lên xe rồi chiếc xe phóng vụt đi. Đến nơi một cái cổng to đùng hiện ra trước mặt cô, ba chiếc xe lớn vô cùng một lúc cũng được, hai bên còn có 2 cổng nhỏ dành cho người đi bộ. Qua khỏi cổng cô định bước xuống xe thì người phụ nữ nắm tay cô lại.
    “Chưa đến đâu, cô xuống đây là đi bộ mệt à”.
    “Ũa, tôi tưởng tới rồi, qua cổng rồi mà” Người phụ nữ mỉm cười nhìn cô rồi ra hiệu cho xe chạy tiếp. Bây giờ thì cô mới biết hồi nãy không xuống xe là quyết định đúng đắn. Sân gì mà y chang đường đi, vườn cây thì rộng bao la làm công viên cũng được trong khi người ta ngòai kia đang thiếu đất xây nhà thì gia đình này tòan để đất trống.
    Cuối cùng cũng đến được cái ngôi nhà thực sự, mà đây đâu phải là nhà, sao cô thấy nó giống như mấy cái lâu đài trong truyện cổ tích vậy. Cô thật khâm phục cái kiến trúc sư và cả đội thợ xây căn nhà này nữa. Mới bên ngòai thôi đã làm cô chóang ngợp như thế thì lúc vào trong rồi cô càng ngạc nhiên hơn nhiều. Trong nhà mà cũng có hồ bơi nữa, kiến trúc thì khỏi bàn, giống y chang mấy ngôi nhà sang trọng ở Tây. Mọi thứ đều sạch sẽ không có bụi bậm như nhà cô, bóng đèn đủ kiểu đủ màu sắc. Sau một hồi người phụ nữ đó đưa cô đi tham quan hết căn nhà, giới thiệu kĩ càng từng nơi từng công việc mà cô phải làm thì chân cô hòan tòan mỏi nhừ, cô cũng đếm được nhà này cũng cỡ năm chục căn phòng lớn nhỏ.
    “Xây chi mà nhiều thế không biết, mình thấy có ở hết đâu, đúng là phí tiền. Làm cái chân qúy báu của mình mỏi gần chết.” Ji Yeon’s POV
    Người phụ nữ đó còn dẫn cô đi gặp quàn gia Yong. thì ra chính là người đàn ông hôm qua. Ông ăn mặc quần áo màu giống y chang như bà chỉ khác đó là vest đàn ông. Người phụ nữ này là quản gia Chu, hai người họ là vợ chồng, cùng làm quản gia nhiều năm cho gia đình này rồi. Cai quàn mọi việc trong nhà.
    “Từ nay cô ở phòng này cùng với HyoMin và EunJung. Các cô đừng gây gổ đánh nhau đó”
    “Chào, mình là Park Ji Yeon, 21 tuổi, mong hai người giúp đỡ” Cô cuối chào rồi mỉm cười với hai cô gái, bọn họ cũng mỉm cười lại rồi ra dẫn hành lí cô vào.
    “Được rồi, ngày mai cô sẽ dọn phòng cậu chủ, nhưng phải đợi cậu chủ đi rồi mới được vào dọn và không được lệnh thì đừng tùy tiện bước gần tới phòng đó, biết chưa?”
    Cô cuối đầu chào rồi bước vào phòng sắp xếp hành lí. Cô cũng nghe EunJung và HyoMin nhắc sơ về cậu chủ, rất khó gần, khó chịu, kĩ tính, rất hay dẫn những người chân dài về ban đêm. Họ cũng dặn kĩ cô là đừng đến phòng cậu khi không có việc. Cô cũng biết là làm người giúp việc ở đây cũng nhàn, công việc ít vì người hầu nhiều, mỗi người một công việc khác nhau.
    Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm lo mọi việc xong xui là cũng gần mười một giờ trưa, bây giờ chỉ còn phòng cậu chủ nữa là xong. Chắc giờ này cậu ấy đi rồi. Nghĩ vậy nên cô một tay cầm xô nước một tay cầm cây chổi bước lên lầu đến phòng cậu. Vừa mở cửa, bước vào là một cảnh tượng khiến cô hỏang hồn, giật mình buôn cả cây chổi và xô nước. Hai tay vừa bịt mắt bịt đi cái miệng vừa cất một tiếng hét vang vọng cả ngôi biệt thự. Trên giường là một người con trai không mặc gì hết chỉ có một chiếc khăn đắp khúc dưới đang nằm ngửa, cũng may là nó lên tới bụng. Kế bên một cô gái cũng thỏa thân nằm sát vào hắn, không che đậy gì hết. Nghe tiếng hét của cô cộng thêm tiếng cái xô nước rơi, anh nheo mắt ngồi dậy đối mặt với cô rồi quát lớn: “ Chuyện gì vậy hả? Dám phá giấc ngủ của ta”.
    Cô nghe thấy tiếng nói thì từ từ thả hai tay xuống, nhìn vào cậu chủ.
    “ Yo… Yo Seob…” Như có một tia lửa xẹt qua người cô khiến cô nói năng lắp bắp. Cô đừng hình khi nhìn thấy rõ khuôn mặt đó, khuôn mặt sao cô có thể quên được.


    End Chap
    TBC


    ==========================================

    Lâu lắm rồi mới post chap được. Mình có vài lời muốn tâm sự, dạo này mình thấy SeobIU lên ngôi, fic JunJi cũng càng ngày càng nhiều, Au tủi lắm vì tình yêu lớn nhất đời Au là JiSeob, mà hình như ít người thích Couple này lắm thì phải? Ai là fan JiSeob giống mình khi đọc fic thì comt cho mình một lần cũng được, để mình còn biết cũng có người thích JiSeob giống mình.

    @ Sâu, b2utyluvbeast, @l3nky : cám ơn các bạn nha, các bạn comt nhiệt tình lắm ý, mong mấy bạn sẽ theo dõi fic mình về sau.​
    • Like Like x 8

Share This Page