Love On ep 11
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

Completed [M] Phi tử là của ta mà [Long fic | YunJae]

Discussion in 'High Ratings' started by jungjung_1507, May 2, 2011.

  1. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Tiêu đề : Phi Tử Là Của Ta Mà
    Post-er : jungjung_1507
    Tác giả : maingan1991 (Tử Tố) cùng với sự họp tác của editor : wing thân yêu
    Disclaimer : Các anh không thuộc về ai cả vì họ thuộc về một DBSK
    Paring: YunJae, HanChul, v v
    Độ dài : longfic
    Đánh giá : M
    Cảnh báo: 15+
    Thể loại : cổ trang , cung đình , một chút kiếm hiệp , Sa , little yaoi ( sẽ được thông báo ), hơi ngược tâm, sinh baby
    Tap:


    [​IMG]

    Nhân vật : Jung Yunho ( Hoàng đế), Kim Jae joong ( Mai hậu), Kim Heechul ( Hoa phi) , Kim Junsu (Sương phi) , Shim ChangMin ( Hồng phi) , ngoài ra còn có mấy nhân vật chính nữa .

    Tóm tắt : Đất nước Dong Bang đang là thời thiên hạ thái bình , quốc thái dân an , nơi nơi hoan ca nhảy múa .
    Thế nhưng tại hậu cung cùa Jung hoàng đế chỉ có bốn người cư ngụ một hậu ba phi mà nếu chỉ có thế thì nói làm gì ?

    Tại sinh thần lần thứ 20 của Jung hoàng đế cứ tưởng một nhà 5 người cùng ăn mừng thôi , ai ngờ xuất hiện một đứa bạn đã lâu không gặp , rồi thằng hoàng đệ suốt tám năm mất tích cứ tưởng chết ở đâu rồi , sau cùng là tại sao cả tên hoàng đế của nước Shin Ki kia cũng đến chứ ???

    Ghi chú : Cuối cùng là vài dòng nhắn nhỏ .Thứ 1 là trong đời người ai không sai lầm ,mà sai lầm lớn nhất của Tố là viết sai chính tả ( không sao nữa đã có editor rồi) . Thứ 2 fic này mình đã ấp ủ 2 năm rồi mới dám đánh word , post bài nên mình không thích fic của mình lan tràn mà không biết. Và cuối cùng là vì lần đầu viết fic có gì sơ xuất mong các bạn bỏ qua cho và cứ chém thổi mái .

    Chương 1 Sinh Thần Lần Thứ 20

    Dong Bang Thiên Trị năm thứ hai dưới sự cai quản của Jung Yunho hoàng đế tài ba thì quốc thái dân an là chuyện hiển nhiên , thiên hạ thái bình càng khỏi nói .

    Nói chung thái bình vậy nên nơi nơi luôn hoan ca múa hát , chổ nào mà chẳng có lễ này hội nọ cho nên sinh thần của Jung hoàng đế chẳng qua cũng chỉ là chuyện cao hơi mức bình thường một chút thôi .

    - Sinh thần , lại tới sinh thần , sao năm nào cũng có sinh thần vậy chứ chán chết ! . Lời nói đó xuất phát từ chính miệng của Jung hoàng đế chúng ta

    - Sao lại ngồi đây thở dài vậy ? . Jae joong từ gốc khuất hành lang đi tới thấy phía trước có người ngồi thừ ra trên cỏ còn tưởng là ai lại không ngờ là vị hoàng đế ngồi ở trên cửu ngũ chí tôn kia .

    - Sao vậy hôm nay là sinh thần của người mà sao không vui vậy ? . Jae joong nở một nụ cười làm chúng sinh điên đảo rồi từ tốn gạt những sợ tóc trên trán của Yunho ra hai bên

    - Không có chuyện gì đâu , Jae cũng biết tới ngày này là ta không vui mà . Yunho kéo Jae joong xuống ôm vào lòng .

    - Chuyện cũng qua lâu rồi sao có nhớ bọn họ à ? . Jae joong tựa vào lòng Yunho những cũng không quên nhéo cho hắn một cái vào hông khi nhắc đến những người đó .

    - Jae cũng nói chuyện qua lâu rồi mà sao còn nhắc làm chi , dù gì thì họ bây giờ cũng rất hạnh phúc , mà Jae thật không nhớ bọn họ sao dù gì cũng là thân tỉ muội mà ? . Yunho không quên cạ mũi vào má Jae joong .

    - Nhớ thì nói đại đi cần gì phải đổ qua Jae chứ , nếu nói thân thì không phải bọn họ cũng từng là những phi tử mà người yêu mếm sao ? . Liếc cho Yunho một cái Jae joong đưa tay xoa xoa lên cái bụng hơi tròn của mình .

    Làm sao mà Yunho không biết là hoàng hậu của mình đang giận dổi chứ , yêu thương hôn lên má Jae joong một cái .

    - Bọn họ mà là phi tử sao ngay cả phòng còn chưa cho ta vào nữa bước , không như Jae đáng yêu của ta , nếu yêu mếm thì Jae là nhất rồi , không chỉ không sợ mệt hầu hạ ta còn phải chịu khổ mang long thai nữa .

    - Cài miệng này càng ngày càng ngọt chết người , còn cái này (chỉ xuống bụng) không phải là do con trâu sung sức không biết tiết chế là người không kể ngày đêm cưỡi ta như cưỡi ngựa mà nên sao .

    Nhéo một cái lên mũi Yunho Jae joong mới xoay người đứng dậy .

    - Quay về Tâm Thiên Điện đi Jae có món quá lớn cho Yunnie . Yunho tiến đến ôm lấy Jae joong khẽ nói vào tai cậu

    - Ta muốn đến Mai Nghi Cung ngay bây giờ hơn …Ha..Ha . Ngay lập tức mặt Jae joong đỏ bừng lên.

    - Hàm hồ mau đến Tâm Thiên Điện đi nếu không đừng hối hận á !!. Nói xong Jae joong bỏ đi trước , ngay tức thì Yunho liền đuổi theo sau

    - Chờ ta với này Jae đi từ từ thôi kẻo ảnh hưởng đến cục cưng á ..hahahaha….

    Mọi chuyện phải nói đến lần sinh thần năm năm về trước lúc đó Jung Yunho hai mươi tuổi .

    Ngày hôm đó cũng như bao ngày khác , sau khi thức dậy ở Mai Nghi Cung rồi tắm rửa lên thượng triều, trong khi Mai Hậu của hắn còn đang trên giường ngủ bù cho tối hôm qua bị hắn hành hạ suốt đêm. Những chuyện lạ là chẳng lẽ như thường ngày hắn sau khi lâm triều sẽ trở lại Mai Nghi Cung xem hoàng hậu của hắn đã dậy chưa ( thương vợ dữ hôn), rồi cùng cậu dùng ngự thiện , ai ngờ vừa bước khỏi Tâm Thiên Điện thì được công công báo lại

    - Bẩm hoàng thượng hoàng hậu cho người báo nói hoàng thượng không cần đến Mai Nghi Cung mà sang Ngự Hoa Viên ạ !

    - “ Sao lại lạ vậy nhỉ , hôm nay hoàng hậu của ta không chờ ta về kêu dậy rồi giận dữ dạy một bài thế nào là tiết chế với ta sao ? ” . Yunho nghĩ một hồi lâu cũng không biết nguyên nhân gì dành đến đó hỏi vậy ?

    - Thôi được rồi dời giá đến ngự hoa viên đi . Yunho khoanh tay sau lưng dẫn đầu đi trước , bỏ lại sau lưng một đám cung nhân .

    Ngự Hoa Viên

    - Này Chang min dạo này hoàng thượng có thường đến Hồng Uyển Các không vậy ? . Heechul hỏi

    - Hazz….. Heechul huynh thích nói đùa , một Mai hậu sắc nước hương trời , chim sa cá lặn như thế này hoàng thượng còn nhớ gì chứ đến một tên tép riu như đệ chứ !!.

    Chang min đang trong tư thế tay trái cầm một cái đùi gà , tay phải đang vơ lấy hộp điểm tâm , còn trong miệng thì đang chớp chép quả hạnh đào .( ăn uống vậy mà không bội thực thật bái phục bái phục ).

    - Này Chang min đệ ăn từ từ thôi có ai giành của đệ đâu chứ , coi chừng mắc nghẹn . Junsu yêu thương gỡ cái đùi gà trong tay trái của cậu ra .

    - Không đệ muốn ăn mà …hic. Chang min nhìn Junsu với cặp mắt to tròn long lanh nước tiện tay giật lại cái đùi gà trong tay Junsu luôn .

    - Mặc kệ tên tiểu quỷ này đi Junsu đệ không cần phải lo cho nó đâu ! . Hechull nằm ườn ra cho cung nữ đút nho .

    - Những … hazz thôi bỏ đi …mà Heechul huynh hoàng thuợng có đến chỗ huynh không vậy ?. Junsu cũng hơi tò mò hỏi

    - Dù có đến ta cũng đuổi đi , đệ cũng biết ta chấp nhận trở thành phi tử của hắn là vì lý do gì mà , còn đệ thì sao hoàng thượng có đến Sương Tĩnh Các không ?

    - Um…ừm …cũng cũng có ..những mà… . Mặt Junsu đỏ cả lên khi nhắc đến chuyện đó .

    - Junsu đệ vẫn còn nhớ đến người đó sao ? . Cuối cùng người im lặng từ nãy giờ cũng lên tiếng Jae joong

    - Đệ .. đệ không biết những mỗi khi trời mưa thì đệ... đệ không làm sao quên được chuyện ngày hôm đó được , hic..có phải đệ rất có lỗi với hoàng thượng không ..hic..hic. Những giọt nước mắt thi nhau rơi trên khuôn mặt của Junsu.

    - Đừng khóc chứ , có ai nói gì đâu chuyện dù sao cũng xảy ra rồi , với lại Yunho cũng đâu có trách đệ đâu . Jae joong lau đi nước mắt trên mặt cậu .

    - Những mà… đến bây giờ đệ cũng không thể cùng với ..ưm…

    - Phải đấy giống như huynh vậy Junho cũng đâu có trách huynh , chừng nào đệ sẵn sàng thì hãy nói với chung ta, chúng ta sẽ giúp đệ mà phải không Jae joong , đệ sẽ không phiền nếu Yunho không đến chổ đệ một ngày chứ .

    Hechull làm mặt cười đểu khi hỏi Jae joong nhưng trong lòng cũng đang tự hỏi còn mình thì sao đến bao giờ mình mới có thể sẳn sàng đây , 1 năm 10 năm hay là suốt cả đời này.

    - Này huynh cười thế là sao hả , đệ có muốn ngày nào hắn cũng đến đâu chứ . Tốt nhất là đi lâu một chút , đệ cầu mà không được này. Jae joong liếc xéo Heechul

    - Lời nói này là thật sao , đau lòng quá đau lòng quá đi .Lời này đích xác là của Jung hoàng đế ta.

    - Hoàng thượng . Cả bốn người giật mình đồng loạt quỳ xuống hành lễ

    - Không phải ta đã nói rồi sao khi không có người ngoài không cần hành lễ , đứng lên cả đi. Yunho đi tới dìu Jae joong lên. ( vợ cả vẫn hơn tiểu thiếp nhỉ)

    - Hoàng thượng còn chúng ta thì sao ?. Chang min trề môi làm nũng , từ từ đứng dậy

    - Có muốn ta dìu về Hồng Uyển Các luôn không , đừng trề môi nữa xấu ráng chịu đấy !!. Chang min chạy lại kéo lấy tay trái hắn trong khi tay phải của hắn đang đặt ở eo Jaejoong.

    - “ sao mình cứ cảm thấy Chang min không giống phi tử của mình chút nào giống thằng em trai hơn ”.

    - Sao rồi mời ta đến đây có chuyện gì sao hay là chỉ muốn nói cho ta biết nên ở lại Tâm Thiên Điện ngủ luôn .

    - Giận dổi gì chứ không phải lúc nào Jae cũng đuổi mà người có chịu đi đâu . Jae joong phồng má liếc Yunho.

    - Này hai người ở đây còn có chúng ta đấy đừng có ở đó liếc mắt đưa tình . Hechull đá cho Yunho một cái khi hắn chỉ lo nhìn Jae joong không để ai trong mắt. Yunho cũng thâm tình nhìn lại hechull những mà hình như có tia lửa thì phải

    - Hoàng thượng hôm nay là sinh thần của người mà , người không muốn tổ chức tiệc mừng sao ? . Junsu từ nãy giờ không lên tiếng cũng đành lớn tiếng phá cục diện sắp có chiến tranh xảy ra này.

    - Phải đấy , người có dự tính gì không ? . Jae joong cũng nhảy vào can thiệp , Yunho bất đắc dĩ quay qua nhìn Jae joong .

    - Cũng chẳng chuyện gì to tát Jae joong làm chủ đi . Yunho vuốt ve mái tóc sau lưng Jae joong .

    - Hay là ra ngoài cung chơi một chuyến đi . Heechul đưa ra ý kiến

    - Những bên ngoài hình như không được an toàn lắm . Junsu lo lắng lên tiếng

    - Phải đấy với lại ra ngoài không được ăn ngon hay là ở trong này mở một buổi tiệc lớn đi . Chang min cũng nhảy vô đống góp ý kiến .

    - Đệ lúc nào cũng ăn , không sợ ta bỏ thuốc sổ vào thức ăn hả ? .Heechul cười tươi như hoa .

    - Heechul huynh , huynh cũng đừng quên đệ xuất thân từ đâu với mấy cái thuốc sổ đó không làm khó dễ được đệ đâu. Chang min cũng cười tươi như hoa, Heechul biết không thể đe doạ được thằng quỷ nhỏ này đành phải dụ dỗ vậy.

    - Hazz .. ta cứ tính lần này xuất cung dẫn mọi người đến Phụng Nguyên Lầu nổi tiếng nhất kinh thành đại khai nhãn giới , biết thế nào là mĩ vị nhân gian chứ , hazz .. xem ra không được rồi , tiếc ghê ở đó nổi tiếng nhất là món gà quay , rồi cả đào hoa nhưỡng nữa chứ ( cái đào hoa nhưỡng này là lấy từ tam thê tứ thiếp của Diễm Tuyết Tuyết tỉ tỉ nha ).Làm ra vẻ tiếc rẻ những Heechul biết câu nói này không chỉ đánh vào tâm lí mê ăn của Chang min còn cả sở thích uống rượu cùa Yunho .

    - ĐI .

    Yunho và Chang min đồng lên tiếng sau đó là quay qua nhìn Jae joong thâm tình

    - Giờ quyết sao đây Jae joong . Có thêm đồng minh Heechul vui vẻ hất càm nhìn Jae joong cũng không quên liếc xéo cho Junsu một cái .

    - Nếu đã vậy thì xuất cung vậy , nhưng sao khi ra ngoài rồi không được ham chơi chạy nhảy lung tung (nhìn Chang min) , không được uống say quậy phá ( nhìn Yunho), không được la cà các hàng quán son phấn ,trang sức , trang phục ….( nhìn về phía Heechul), còn nữa không được hỡ chút là la hét khóc lóc ( thâm tình nhìn Junsu), nếu ai vi phạm lập tức hồi cung , như thế nào đồng ý thì đi không thì miễn ở nhà . (có uy chưa)

    - Được rồi không chạy lung tung chứ gì ? “ ra ngoài rồi làm sao huynh quản được đệ đây ”. Chang min gật đầu ưng thuận những trong lòng đang âm thầm cười .

    - Người ta mua chút quà thôi cũng không được sao , thôi đành khi nào trở về sai người ra ngoài mua vậy !!. Heechul cũng gật đầu đồng ý .

    - Ta sẽ cố gắng không uống say , “ đào hoa nhưỡng này sau khi về phải cho người đến đó ép ông chủ dâng mấy vò mới được ”. Yunho cũng ưng thuận .

    - Đệ sẽ không làm càn ở ngoài như thế đâu , nhưng mà có thật sự an toàn không ?. Dưới sự uy hiếp của heechul Junsu còn không ưng thuận sao !!

    - Sẽ không sao đâu đệ quên huynh của đệ trước đây là ai sao ? . Jae joong gõ một cái lên trán Junsu.

    - Phải đấy Jae joong cũng đường đường là cung chủ Ngân Nguyệt cung mà .Heechul chen vào

    - Ta phải cực khổ như thế nào mới đưa được cung chủ Ngân Nguyệt lạnh lùng , xa cách này về làm hoàng hậu cũng là một thân bản lĩnh á . Yunho tranh thủ ra oai một chút .

    - Đừng tự đại nữa theo như ta nhớ thì là do người sử dụng thủ đoạn làm cho gạo nấu thành cơm nên Jae mới phải chấp nhận thôi chứ làm gì Jae phải theo người về đây chứ ??

    - Đừng Nhắc Chuyện Đó Nữa , không phải đã nói không được nhắc lại chuyện đó nữa sao ! Hay là theo Jae nghĩ chúng ta cứ ở trong cung tổ chức một buổi tiệc nhỏ thôi , chứ xuất cung làm gì lắm chuyện phải lo thế . Một câu nói này làm cho 3 người lạnh sống lung , sơn tóc gáy cả lên .

    - Thôi mà Jae chỉ nói chơi thôi mà . Yunho ôm lấy Jae joong lắc qua lắc lại làm cậu đỏ cả mặt

    - Thả ra mau… làm gì thế hả ? . Jae joong cố gắng vùng vẫy ra khỏi hắn .

    - Phải đấy huynh đi đi mà , Min năn nỉ đó bớt quá Min chia cho huynh một cái đùa gà nha nha . Phía sau một người bên phải lại một người lắc như thế chóng cả mặt , hơn nữa nghe được câu đó thì Jae có giận cách mấy cũng phải mềm lòng . Đối với người thường chia một cái đùi gà chả là cái gì cả , những với cái tên quỷ nhỏ kia mà nói thì đó là một tổn thất nho nhỏ rồi . Cuối cùng kẻ cầm đầu cũng lên tiếng nhận sai những mà … hazzz....hazz

    - Phải đấy dù gì chuyện lâu rồi có gì đâu mà sợ , bất quá Chul nhận sai vậy , mai mốt sẽ không nhắc lại chuyện Jae bị Yunho chuốc thuốc ra sao rồi gạo nấu thành cơm như thế nào , phải về với người ta ra sao với bất cứ ai cả được chưa !. Một ngọn núi lửa sắp phun trào

    - HEECHUL HUYNH …

    - Biết rồi không nói nữa , không nói nữa , nói một hồi lại nói ra luôn lí do Jae bị chuốc thuốc bởi một con sâu thì chết .

    - IM LẶNG NGAY LẬP TỨC

    Hết chương 1
    • Like Like x 19
    • Thanks Thanks x 1
  2. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chương 2 : XUẤT CUNG


    Cuối cùng cũng ra khỏi hoàng cung sau khi Jae bị Yunho kìm phía sau , tay phải bị Chang min ôm, tay trái bị Junsu giữ , cuối cùng là Heechul ôm một chân của cậu không ngừng xin lỗi đến khàn cả giọng .


    - Ra ngoài rồi , hay quá lâu lắm rồi chưa được ra ngoài thoải mái như thế này phải không hoàng..a.. Yunho huynh. Chang min hí hửng ôm lấy Yunho giữa đường .


    - Khụ …Chang min lễ tiết á.“ thằng quỷ mau buông ra đi muốn sau khi về Jae nó hành cho à” .
    Heechul không muốn nhìn thấy thằng quỷ nhỏ tham ăn này bị cắt nguồn lương thực vô cớ rồi chạy qua ăn ké mình nên khẽ nhắc.


    - Phải đấy Chang min chúng ta đang giữa chợ mà , có gì về cung đi ta sẽ rất vui vẻ đấy. Yunho kéo Chang min ra khỏi người mình không quên ăn chút đậu hũ .


    - Người cũng xem lại hành động của mình đi . Nói xong Jae joong bỏ đi trước.

    - “ lần này thảm rồi, lại phải ngủ ở Tâm Thiên Điện dài dài quá ”. Yunho cũng nhanh chóng đuổi theo .





    Kinh thành đúng là kinh thành đường xá tấp nập người qua kẻ lại , các hàng quán nhiều không kể nổi .Chang min kéo mọi người chạy khắp các khu bán đồ ăn , Junsu vốn nhát gan luôn bám lấy Yunho nửa bước không rời , Heechul thì vui vẻ mua một đống tinh dầu thơm của một người Tây vực. Bỗng một âm thanh rao hàng làm cho Heechul đứng người.



    - Mua trâm đi , trâm hoa mai bằng thạch anh tím trăm năm khó tìm đây , mại vô mại vô…


    Lập tức một đám con gái vây quanh xem trâm , nhưng vì ông chủ nói chưa tìm được chủ nhân thật sự của nó nên không bán cho ai cả . Heechul đứng đó do dự một hồi cũng quyết định bước lại chỗ ông chủ bán trâm mà quên mất không thông báo cho nhóm Yunho .


    - Cô nương này xem trâm đi , chỗ tôi có rất nhiều trâm đẹp lắm .

    Ông chủ này là một người mập mạp nhưng nhanh nhẹn , khuôn mặt hiền hậu dễ nhìn, khi cười lên khiến cho người ta một cảm giác tin tưởng .

    - Trâm hoa mai này có phải bên trong ..bên trong có khắc một chữ chul không ? . Heechul như mất hồn nhìn cây trâm trong tay nên không để ý đến cách xung hô của ông chủ bán hàng . Nhưng câu nói này của Heechul làm cho khuôn mặt ông lập tức hoảng hốt .

    - Cô …cô nương ..làm sao cô biết được chứ .Câu này vừa nói ra trong đầu ông chủ bán hàng liền loé lên một ý nghĩ .



    - Không lẽ ..cô nương đây là.. Thái ..thái tử ..người …là người thật sao ? .


    Không nghe lời ông chủ bán hàng nói , anh lại hỏi tiếp.



    - Y đang ở đâu , mà thôi đi , ông chủ phiền ông về nói với y người mà y tìm đã chết rồi không cần tiếp tục tìm kiếm , không phải y đã có hoàng hậu rồi sao?! Bảo y hãy trân trọng người đang bên mình, không cần tìm kiếm một bóng hình trong quá khứ .

    Nói xong Hechull đặt lại cây trâm trên bàn dời bước sang chỗ khác mặc kệ tiếng kêu của ông chủ bán hàng .




    - Thái .. Không thiếu gia … thiếu gia người đừng đi .. thiếu gia…..



    Nhưng duyên phận là do trời định không phải nói muốn bỏ là bỏ được đâu chứ . Khi Heechul vừa quay mặt đi chỗ khác lại đụng trúng người đằng sau , mà người này có chết anh cũng không muốn gặp lại lần thứ hai .



    - Heechul ...!! .Chỉ một tiếng gọi thôi dường như quay lại 7 năm về trước


    - Han Kyung… Han Kyung huynh mau qua đây xem đệ có gì này .


    Năm đó 15 tuổi Kim Heechul là một đứa trẻ hoạt bát hiếu động , nhưng cũng là đệ nhất mĩ nhân Shin Ki quốc bấy giờ , da trắng môi hồng dáng người mảnh mai uyển chuyển , suối tóc đen mượt mà ôm lấy khuôn mặt trái xoan , đôi mắt đẹp sắc sảo , sóng mũi cao ngất , nụ cười tỏa sáng như ánh nắng mặt trời , một thân hồng y quyến rũ vạn người mê .


    - Heechul !! Đệ lại nghịch cái gì nữa đây , huynh đang tập kiếm mà .

    Người được gọi là Han Kuyng một thân hắc bào anh tuấn bất phàm , tư thái ung dung , khí thế bức người , điềm đạm nở nụ cười với thiếu niên đang chạy lại phía mình .

    - Đừng chạy như thế , lỡ như té ngã đập mặt xuống đất xấu hết hổng ai thương thì sao đây?


    - Ai té chứ nói xui không , mà đệ có xấu thì còn có huynh mà lo gì ..hihi… không nói chuyện đó nữa huynh xem đẹp không . Heechul đem một khối thuỷ tinh trong suốt màu tím trong ngực ra cho y xem.

    - Thạch anh tím làm sao đệ có được vậy , lại là một khối to như vậy ? . Han kyung không khỏi sửng sốt .

    - Là phụ hoàng cho Chul , phụ hoàng nói thạch anh tím này là do sứ thần nước Mirotic tiến cống đấy, huynh xem đẹp không ?
    Anh hí hửng đưa qua đưa lại trước mắt hai người .


    - Đẹp lắm, đẹp lắm những thua Heechul của huynh . Y kéo anh ôm vào lòng không ngừng hôn lên má , làm cả khuôn mặt anh trong chốc lát đỏ lên như quả cà chua.


    - Ai chuẩn cho huynh hôn chứ , đệ mà nói với phụ hoàng là huynh đi làm thái giám đấy . Nép vào lòng y cậu không ngừng rung rinh cười .

    - Đệ đành lòng sao ? Huynh mà là thái giám sẽ không có ai yêu đệ nữa đâu .
    Han Kyung hôn lên bờ môi mọng đỏ của Heechul, dù chỉ như chuồn chuồn lớt nước thôi nhưng Heechul vẫn rất thẹn thùng .


    - Han Kyung , đệ muốn làm một cây trâm hoa mai từ khối thạch anh tím này , bên trong phải khắc một chữ Chul nữa , đệ nghe phụ hoàng nói khi đêm tối ánh trăng chiếu vào nó sẽ trong suốt lấp lánh ánh tím rất đẹp.


    - Làm trâm từ thạch anh tím sao , đúng là chỉ có đệ mới nghĩ ra thôi , .. cha… cái này hơi khó nha , phải có cái gì khích lệ tinh thần mới có thể làm nhanh được á .


    Y cúi người đem môi dán lên đôi môi đang mở ra của anh , lần này không phải chỉ chạm nhẹ nữa mà thật thụ là một nụ hôn . Tuy lúc đầu có hơi giật mình nhưng vị ngọt từ đôi môi của Han Kyung đem đến làm Heechul từ từ yên tâm nhắm mắt lại hưởng thụ nó . một bên không ngừng mút lấy dịch ngọt bên trong , một bên vụng về đáp lại sự khiêu khích của đối phương .Hai người hôn nhau rất lâu cho đến khi không còn khí lực nữa mới buông ra .



    - Chừng nào cây trâm này được làm xong đệ sẽ …sẽ gả cho huynh . Anh nói trong tiếng thở dốc , ba tiếng cuối nhỏ như tiếng muỗi kêu .

    - Thật sao này nói lời phải giữ lấy lời đấy, không được thất hứa đâu nha.

    Mặt anh càng thêm đỏ vùi vào trong ngực y, nụ cười hạnh phúc trên môi ,nhưng anh nào có biết đâu người phía trên không hề có một tia ý cười nào , trong ánh mắt còn vương nét u sầu thống khổ .




    - Ha ha ha …. đúng là mắc cười thật , ngây thơ quả là rất ngây thơ , tự vẽ cho mình một viễn tưởng tương lai hạnh phúc , hic.. nào có hay biết đâu trong mắt họ mình chỉ là một chú cừu non đang tự sa vào lưới tình sắp đặt trước . Ngu ngốc ….rất ngu ngốc phải không hoàng đế Han Kyung .

    Mỹ nhân rơi lệ vạn người đau .




    Nói về phía nhóm Yunho sau khi đi xa một đoạn vô tình bỏ lại Heechul không hay biết thì đụng trúng một nhóm người .



    - Tránh ra , mau tránh ra không thấy thiếu gia của Lee So Man tướng quân sao .


    Đi đầu là một nam tử phục sức hoa lệ , cầu kì , hoang phí , diện mạo thì coi như xếp vào dạng xem được đi .Phía sau là 10 tên như hung thần đang không ngừng gạt người đi đường qua hai bên . Junsu luôn bám lấy Yunho ở phía bên trái nên khi bị các tên đó đi tới đụng phải mất thăng bằng ngã nhào ra giữa đường .

    - Á…

    - Junsu huynh . Chang min nhanh nhẹn nhảy ra đỡ lấy Junsu.

    - Huynh không sao chứ , có bị thương chỗ nào không vậy .


    Yunho và Jae joong vì bị mấy tên hung thần đó chèn ép vào phía trong nên nhất thời không cách nào chạy lại đó được.


    - Ôi .. tiểu mỹ nhân , tiểu mỹ nhân này có sao không , hazz .. cũng tại lũ ăn hại nhà ta, không làm bị thương mỹ nhân chứ .

    Tên thiếu gia đó cũng nhảy vào, nói là đỡ người thì chi bằng nói muốn trêu ghẹo thì đúng hơn .

    - Này làm gì thế??? Junsu huynh của ta không cần ngươi đỡ. Chang min lập tức chắn trước mặt tên thiếu gia đó .


    - THẰNG NHÓC CON NÀY TRÁNH RA COI . Tên đó quát lên với cậu



    - TA KHÔNG TRÁNH ĐÓ THÌ SAO? . Không chịu yếu thế hơn cậu cũng hét vào mặt hắn .


    - NGƯƠI CÓ BIẾT TA LÀ AI KHÔNG?! COI CHỪNG TA CHÉM ĐẦU CẢ NHÀ NGƯƠI ĐÓ OẮT CON . Tên đó vươn vai ra oai .


    - MẶC KỆ NGƯƠI LÀ AI , HỨ… LÃO TỬ ĐÂY MÀ MẤT CỌNG LÔNG TƠ NÀO CẢ NHÀ NGƯƠI CŨNG ĐỀN KHÔNG NỔI ĐÂU. Cậu cũng hất cằm lên hét với tên đó .


    - Chang min thôi .. hay thôi đi, huynh không sao đâu… chúng ta đi thôi .

    Junsu nhìn thấy hai người lớn tiếng như vậy thần hồn gì cũng bay đi mất hết.


    - Hừ …Lần này tha cho ngươi đó mai mốt thấy ta nên trốn xa một chút, ta mà thấy là thấy đâu đánh đó , chúng ta đi thôi Junsu huynh .



    Nhưng vừa đi khỏi ba bước đã bị tên thiếu gia đó giữ lại , Chang min tức giận định chửi cho tên đó một trận,nên không thấy được cảnh trước mắt như Junsu . Lúc này Yunho và Jae joong vẫn chưa thoát ra được , đã thấy một con ngựa đang lao nhanh về phía Junsu và Chang min , quá xa và nhiều người cản trước mặt để Jae joong có thể cứu kịp hai người



    - CHANG MIN COI CHỪNG PHÍA TRƯỚC .



    Jae joong hét lên , đến lúc Chang min ý thức được thì đã bị Junsu đẩy qua một bên , còn mình thì đứng yên bất động không còn giọt máu trên mặt .



    - JUNSU HUYNH .



    Ba người cùng nhau hét lớn ,Chang min cố gắng lao ra nhưng bị một người đá cho một cái , cậu chỉ thấy một màu lam lướt qua mình rồi sau đó Junsu huynh bị nhấc bay lên , đến khi nhìn lên lại thấy con ngựa đang hí dài và hai chân trước giơ lên cao ngay trên đầu mình . Chuyện là khi người đó cứu Junsu bay lên tiện thể đá cho con ngựa một phát làm lệch hướng, ai ngờ lại đưa người khác vào chỗ chết chứ .

    - “ đúng là cái số phải bị thương mà , chạy đâu cho khỏi nắng chứ ”.



    Cậu đành giương mắt ra chấp nhận số phận , ai ngờ người cưỡi ngựa đó lại phóng xuống ngựa ôm lấy che chắn trên người cậu một tiếng hét lớn đau đớn , trước mắt cậu chỉ một màu đỏ thẫm .

    - Nặng quá .


    Một màn kinh thiên động địa thế nếu là người thường nhất định sẽ hét ầm lên rồi sau đó sẽ ngất đi cũng không chừng , vậy mà câu đầu tiên Chang min nói ra không ngờ lại là nặng quá thôi.




    - Chang min đệ không sao chứ?


    Yunho , Jae joong , Junsu và cả Heechul , ngoài ra còn có thêm 2 người lạ mặt khác , lật cái người đè lên Chang min qua một bên , bọn họ không thèm hỏi thăm người đã cứu mạng một tiếng mà chỉ lo xem Chang min có bị thương chỗ nào không .Bị vứt qua một bên, người đó từ từ tỉnh lại nhưng vẫn không thể tự đứng lên được, cũng may có hai người trong nhóm đó đi ra đỡ lấy hắn .



    - Người bằng hữu không sao chứ , mà ta nói này, lần sau nếu có anh hùng cứu mỹ nhân thì cũng nên xem gia quyến người ta ra sao một chút , chứ không như lần này bị ngựa dậm hai phát mà có hỏi thăm tiếng nào đâu .

    Người đang nói là người lúc nãy đã nhảy ra cứu Junsu .


    - Huynh thì tốt hơn ta à , hừm..cũng không phải xém chút nữa cũng bị ngựa dậm mà người ta cũng đâu có nhớ tới, chỉ chạy lo cho em trai đấy thôi .

    Hắn cũng trả treo lại .


    - Xem ra vẫn chưa sao, còn sức nói móc người ta mà . Lần này là do Han Kyung nói


    - Ai nói không sao chứ, huynh thử bị ngựa dậm hai phát đi xem thế nào , không chừng gãy mấy cọng sườn rồi không biết đấy chứ … Ui da… Này người bị thương là ta này , cũng phải tìm thái y đến xem ta một chút chứ quá đáng lắm rồi nha nha…. Coi chừng ta kêu hoàng huynh của ta chém …ơ….Hoàng ..hoàng huynh ..sao có thể ..thể chứ .

    - Ngươi muốn chém luôn đầu hoàng huynh này luôn sao hả , JUNG KIBUM.


    Nổi giận rồi !! Jung hoàng đế luôn được người trong thiên hạ ca tụng đức tính ung dung hiền hoà chưa bao giờ nổi giận mà hôm nay lại đang đằng đằng sát khí muốn giết người thế này đây.

    - Á..

    Lập tức Kibum ôm lưng chạy nhưng làm sao thoát được tay Yunho, chạy chưa được hai bước đã bị Yunho túm tóc kéo lại .

    - Chạy …lại tính chạy đi đâu hả? Ngươi chạy suốt 10 năm rồi không ớn sao ? Ha Ha Ha .. người hôm nay để ta gặp được ngươi rồi thì có chạy đằng trời cũng không khỏi đâu Jung Kibum à !! .

    Yunho âm hiểm cười quỷ dị làm cho cả nhóm ai nấy sởn tóc gáy .

    - Hoàng huynh tha cho đệ đi mà ,” Hu hu hu lần này chết chắc rồi mẫu hậu à sao người lại chết sớm như thế, hôm nay ai cứu Bum đây ”. ( Jung hậu : ta cũng không dám rớ vào đâu… lơ xơ mơ chết rồi mà không được yên á !! )

    ( chữ in nghiêng là do Hechull và Han Kyung nhớ lại á )

    Hết chương 2



    • Like Like x 11
  3. daket_chetcungyeu 360Kpop Member

    Message Count:
    126
    Likes Received:
    86
    Reputation:
    72
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Ôi temmmmmmmmmmmmm
    Trời ơi, khổ thân Bum quá,
    ai biểu nói không đúng lúc,
    đúng chỗ, đúng người làm chi.
    Vậy là YunHo có nguy cơ bị mất
    Minie rồi. Khà khà
  4. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     

    Chương 3 NỔI LÒNG KHI MƯA RƠI


    Giữa đường phố kinh kì, một nam tử xách tai một nam tử khác đi nghênh ngang trên đường làm cho người đi kẻ lại không khỏi quay đầu nhìn một cái . Có người hỏi tại sao bon họ có thể tiêu diêu đi như thế mà không bị tên thiếu gia thích trêu ghẹo kia giữ lại , thì xin nhìn lại cảnh hỗn loạn lúc đó…

    Heechul còn đang mặt đẫm nước mắt nhìn Han Kyung thì chợt nghe tiếng Jae joong hét

    - CHANG MIN COI CHỪNG PHÍA TRƯỚC .


    Ngay lập tức anh bỏ lại y chạy đến chỗ hỗn loạn đó , nhưng vì quá nhiều người nên khi anh chạy được tới nơi đã nhìn thấy một con ngựa bị đá nằm qua một bên mà tác giả là Jae joong nhà ta , Chang min được một người che chắn phía trên . Nhìn đến cảnh này làm cho máu trong người anh sôi cả lên , sau khi xem xét Chang min không bị thương tích gì cả , thì anh trực tiếp đem tên đầu sỏ hống hách trêu hoa ghẹo nguyệt gây nên chuyện đánh cho một trận tơi bời kêu cha gọi mẹ .

    - Tên đáng chết này ỷ mình là con của tể tướng là hay lắm hả ?
    Mỗi câu là một phát vào bụng

    - Hôm nay gặp phải ta là gặp phải nội tổ mẫu nhà ngươi rồi , ta đánh chết ngươi tên ôn thần , đồ ỷ mạnh hiếp yếu , đồ đồi bại của đất nước … đồ ..đồ mắc toi , đồ..đồ … nói chung ngươi chết ngàn lần cũng không làm cho ta đây hả dạ , đi chết đi .

    Cuối cùng là một cú nốc ao vào mặt . Đến lúc Heechul được kéo ra thì tên thiếu gia đó đã tàn tạ bầm dập hơn tàu lá chuối , mười tên ôn thần đi theo khi thấy chủ bị đánh te tua đã sợ bỏ chạy hết , đến lúc chờ người ta đánh xong bỏ đi mới dám quay lại nhặt xác kéo về phủ trị thương .


    Chuyện là như thế đó , hỏi thử có thằng nào sắp chết mà còn hơi sức đâu đi ghẹo giai nữa không. Trở lại lúc bây giờ Kibum cứ thế bị Yunho kéo trên đường .

    - Hoàng huynh bỏ đệ ra đi người ta nhìn kìa .

    Kibum ra sức van xin Yunho , dù sao cũng đường đường là thân đệ duy nhất của hoàng đế Dong Bang lại bị chính hoàng huynh của mình xách lỗ tai kéo đi như thế , nếu bị người ta biết chỉ có nước cạo đầu đi tu luôn cho rồi.

    - Ta mà bỏ ra ngươi lại chạy nữa hả , không cần lo, sau khi về cung ta sẽ khiến cho ngươi muốn chạy cũng không chạy được .


    Yunho thản nhiên phun ra những lời làm cho Kibum không rét mà run . Một nhóm tám người, quen có không quen có cùng nhau kéo vào đệ nhất tửu lâu kinh thành Phụng Nguyên Lầu , Yunho hào phóng ném một ngàn lượng cho ông chủ quầy chọn một căn phòng sang trọng nhất và cũng im lặng nhất .
    Tuy là tửu lâu nhưng ông chủ này rất biết cách làm ăn , phòng ốc rất được chăm chút , cách bố trí rất đẹp nhưng không cầu kì , đơn giản mà không quá trống trải . Căn phòng họ chọn ở hướng tây với lại nằm gần một hồ sen nên được gọi là Tây Uyển Liên .





    Trời đã gần cuối hạ nên hoa sen trong hồ cũng đã tàn, chỉ còn một vài bông đang khoe sắc nhợt nhạt trên hồ nước mênh mông . Một cơn mưa rào chợt kéo đến làm trắng cả một khuôn trời nhưng chỉ trong chốt lát , cơn mưa ấy đã cuốn luôn đi những cành hoa còn soát lại , bây giờ cả một hồ nước chỉ là một bãi hoang phế , cánh hoa vùi mình trong lòng nước xanh ngắt .



    - Đời người như những cánh hoa sắp tàn và tình cảm là một cơn mưa rào chợt đến chợt đi , mưa có thể mang lại một cuộc sống mới hoặc là tàn phá luôn sự mong manh của nó . Như tình yêu, có thể mang lại hạnh phúc cho người ta nhưng cũng mang lại sự đau khổ suốt đời không quên .
    Lời này là của Heechul , anh đang tựa vào lan can vươn tay đón những giọt nước đang tí tách rơi xuống , nhưng ánh mắt đang hướng về nơi rất xa .



    - “ Nơi đó có đang mưa không , có hay không cũng có người ngồi dưới hiên đón từng giọt nước khi cơn mưa qua , có hay không cũng trông mong một ai đó ,có hay không thấy tuyệt vọng và có hay không cảm thấy trong lòng rất cô đơn lạnh lẽo như mình... ”



    Nỗi lòng này của Heechul nào có ai biết khi cơn mưa đến rồi đi , những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống nhưng nhờ vào hồ nước rộng mà biến mất không còn dấu tích .Mỗi người một cơn đau khác nhau, nếu như cơn đau của Heechul là những ngày dài cô đơn hiu quạnh chờ mong rồi thất vọng thì nỗi đau của Junsu là những dằn vặt , yêu hận và cả thầm than thân trách phận .




    - “ Nếu như y không đến trong cơn mưa hôm đó thì hay biết mấy , y không đến cậu sẽ không gặp y , không gặp y sẽ không yêu y , không yêu y sẽ không phát sinh chuyện , không có chuyện phát sinh thì cậu sẽ không đau lòng , nếu như không đau lòng thì bây giờ cậu sẽ không phải dằn vặt như thế này khi đối mặt với Yunho , trái tim cậu sẽ không vừa yêu vừa hận mỗi khi cơn mưa về ” . Trong lòng Junsu cũng đang thầm rơi lệ.





    - Trên đời này không có gì là hoàn thiện cả , nên chúng ta cần phải chấp nhận . Khi đã chấp nhận yêu thì phải chấp nhận đau khổ , chấp nhận thích một người có địa vị càng cao,càng quyền thế cũng đồng nghĩa phải chấp nhận chỉ chiếm được một góc rất nhỏ trong lòng người đó , vì trong tim họ còn phải dành cho nhiều người nhiều việc khác , có đôi lúc cảm thấy mình rất cô đơn cũng phải chấp nhận vì người đó không giành cho một mình mình . Một lần chấp nhận là một lần đau , nhưng chỉ cần nghĩ đến người đó khi không có mình sẽ ăn không ngon ngủ không được , không thấy mình thì đứng ngồi không yên , chỉ cần trong lòng người đó có mình thì dù cho phải chấp nhận nhiều hơn nữa cũng không sao .


    Nói ra lời này thì cũng biết trong lòng của Jae jong có bao nhiêu đau bao nhiêu khổ.

    Ngồi trên bậc mẫu nghi thiên hạ nhiều người mơ ước đã khó , lại là một người nam nhân càng khó hơn . Tuy rằng Yunho không có tam cung lục viện nhưng dù chỉ một người thôi cũng đủ làm cậu đau , người ta nói trong tình yêu rất ích kỷ , nhưng một khi chấp nhận lấy Yunho, một hoàng đế, thì dù có đau cỡ nào cậu cũng phải vui vẻ chấp nhận mà nhìn hắn lấy từng người từng người một về .



    Nhiều lúc cậu rất muốn hỏi hắn tại sao năm xưa lại hứa suốt đời này chỉ yêu một mình cậu ,có phải lúc đó chỉ vì muốn mình nguyện ý gả cho hắn nên mới hứa như thế thôi sao ?

    Nếu vậy thì không hứa thì sẽ tốt hơn , không hứa cậu sẽ không vì lời hứa đó mà tin tưởng , không hứa sẽ không thất vọng, không hứa sẽ không đau lòng.




    Yunho không lên tiếng chỉ lặng lẽ ôm lấy Jae joong bởi vì hắn biết mình sẽ không bao giờ bù đắp lại được cho cậu cho dù trong lòng hắn quả thật chỉ có mình cậu . Thì sao chứ, câu hứa ngày xưa vẫn khắc sâu trong xương tuỷ hắn , nhưng ở đời thân bất do kỷ có phải muốn là được đâu, huống chi lại là mạng người chứ .





    Mỗi người đuổi theo mỗi suy nghĩ khác nhau , khung cảnh vốn u sầu rồi người lại càng u sầu hơn, sự im lặng bao trùm cả không gian , Chang min vốn luôn huyên náo cũng không lên tiếng mà chỉ nhìn người đang nằm trên ghế dài. Mãi cho đến khi tiểu nhị vào báo thái y đã đến mọi người mới hoàn hồn lại . Nhưng chưa kịp kêu tiểu nhị mời thái y vào đã bị tiếng hét của Chang Min làm cho ba hồn bảy vía bay mất tiêu



    - HẮN CHÍNH HẮN .

    Chang min chỉ vào người nằm trên ghế tay run run cả lên


    - Heechul huynh … hắn chính là hắn , người đã lừa đệ bán vào lầu xanh đấy !!!
    Cậu nhóc mắt rưng rưng nhìn Heechul


    - Chang min là câu lang viện chứ không phải là lầu xanh , lầu xanh chỉ chứa kỹ nữ , câu lang viện mới có tiểu quan .


    Heechul đi lại gần chỗ Chang min kéo cậu ngồi xuống ghế , bởi vì anh biết sẽ có người xử lý tên đó thật thê thảm á .

    - Đệ không cần lo, phu quân của đệ sẽ xử lý hắn cho đệ thôi , phải không Yunho .

    Heechul nhìn Yunho cười rồi nhìn qua người đang từ dưới đất bò lên ghế cười càng tươi hơn .




    - Kibum à Kibum …không ngờ ngươi ngay cả hoàng tẩu cũng không tha , mười năm nay tuy không bắt được ngươi nhưng những chuyện động trời ngươi làm thì có nằm mơ ta cũng thấy mấy đại thần thay phiên nhau mà tấu á …


    - Hoàng …hoàng huynh ..không liên quan đến đệ đâu…đệ… đệ chỉ muốn giúp triều đình một chút thôi mà …còn chuyện của cậu ta…không là hoàng tẩu ..đệ thật không biết á …thật …thật đó …tha cho đệ đi mà …



    Kibum mặc cho vết thương trên lưng mà hết lời cầu xin Yunho , giờ mà có kề đao vào cổ hắn hắn cũng sẽ không thừa nhận đâu. Chang min nhìn thấy thế mà hơi đau lòng lên tiếng xin tha cho hắn .


    - Yun…Yunho huynh …có lẽ là do đệ nhận lầm người thôi …huynh tha cho y đi .


    - Thật là chỉ nhận lầm thôi sao ? . Heechul nheo mắt lại nhìn Chang min, trong lòng nghĩ đến một chuyện mà không khỏi cảm thấy hốt hoảng .


    - “ Thằng nhóc này mà có thể nhận lầm người sao , nó là người sẽ không bao giờ bỏ qua cho người đã tổn hại đến mình , còn là người từng xém tí nữa hại cả đời mình … Không lẽ một màn anh hùng cứu mỹ nhân nó giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm vì được cứu mà thầm yêu người ta rồi sao ? động lòng rồi …chết… lần này chết chắc rồi ”.




    - Này Heechul huynh sao tự dưng đứng lắc đầu vậy ? . Junsu nhìn thấy Heechul vì Chang min xin tha cho Kibum mà lắc lắc đầu không ngừng .


    - Ta nói cho đệ biết ta nghĩ là Chang min nhà chúng ta thích Kibum rồi , chứ nếu không một người như nó dễ dàng tha cho ai đã làm hại nó sao ?
    Heechul thì thầm vào tai Junsu , chưa kịp dặn cậu không được nói cho ai biết thì đã hét ầm lên.


    - Thật sao ???

    Cả một nhà đều nhìn về phía cậu .




    - Đệ lại hét cái gì vậy Junsu ? . Jae joong vì tiếng hét quá gần mà xém lủng màn nhĩ .

    Junsu nhận được cái lườm của Heechul mà ấp a ấp úng .


    - Đệ …a…không …tại …à tại đệ nghe Chang min nói cậu ta ( chỉ Kibum) không phải là người đã gạt đệ ấy …nên…nên chỉ muốn hỏi lại thôi .
    Cúi mặt thật thấp , cậu buông ra những lời nói dối đầy lỗ hổng . Phía bên kia gần góc tối có hai người vì lời nói dối đó của cậu mà mỉm cười .



    - Cậu ta dễ thương thật .
    Han Kyung nhìn người vận lam y mỉm cười .


    - Cậu ấy rất ngây thơ , trời mưa sẽ sợ sấm sét, có thể vì hiểu lầm người khác bị bệnh không chịu chữa trị mà khóc đến long trời đất lở , rất vụng về , khi động tình lên sẽ … Ôi sao mà cái gì cũng đem ra nói thế này .
    Y không khỏi cười chính mình .



    - Điều đó có thể nói lên ngươi rất yêu cậu ta , nếu đã vậy thì tại sao còn để cậu ta vụt mất khỏi tầm tay mình như thế ?


    - Có lẽ chúng ta chỉ hữu duyên vô phận thôi , hơn nữa bây giờ không phải cậu ấy rất tốt sao ? Là bằng hữu ta biết hắn có thể đem lại hạnh phúc cho người đó .


    - Không hỏi làm sao ngươi biết được cậu ta có hạnh phúc không ? Không hỏi làm sao ngươi biết cậu ta có hay không nhớ đến ngươi ? Không hỏi làm sao ngươi biết được cậu ta đã đau như thế nào , phải kiềm nén ra sao chứ ?


    - Ngươi …nói vậy là ý gì chứ ?


    - Ý gì thì ngươi hiểu rõ nhất . Còn ta đã đánh mất y một lần rồi vì vậy dù cho có phải dùng cả tính mạng mình , đánh đổi cả giang sơn kia ta cũng quyết cướp bằng được Kim Heechul từ tay hắn !!! .

    Từ trong ánh mắt Han kyung , Yoochun có thể thấy được y có bao nhiêu kiên định và quyết tâm.


    - Ngươi rốt cuộc là ai ?





    - Một người có thể giúp ngươi dành lại cậu nhóc đáng yêu đó .
    Yunho trong ngày sinh thần của mình bị một người hùng hồn khiêu chiến sẽ cướp người của mình mà không hay biết gì ? .


    Hết chương 3
    • Like Like x 17
  5. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chương 4: Hoàng Đế






    Bên ngoài trời lại đổ mưa , nhưng không khí ở bên trong đã ấm áp hơn , khộng còn lạnh lẽo nữa .



    - Junsu đệ có biết khi đệ nói dối lỗ tai sẽ đỏ lên không vậy ?. Jae joong mỉm cười sờ sờ tai cậu .

    - Có …có sao… !!! . Cậu hốt hoảng lấy tay che hai lỗ tai lại .

    - Ha ha ha …Junsu…à Junsu …hành động vậy là sao chứ , trực tiếp nói cho người ta biết là mình đang nói dối sao ….cười chết ta rồi …Ha ha ha ....

    Heechul ôm bụng không để ý gì đến cái gọi là phép lịch sự mà cười đau cả bụng .

    - Huynh …huynh còn cười sao …không phải do huynh nói Chang min thích cái tên đang nằm trên ghế đó khiến đệ giật mình mới hét lên sao …hic…huynh chỉ biết ăn hiếp người ta..hu hu hu…

    Junsu hét lên vào mặt Heechul rồi khóc nức nở .


    - Không khóc nữa , đệ quên quy tắc huynh đưa ra trước khi xuất cung rồi sao , với lại sau này có muốn nói dối cũng đừng đem những chuyện như thế ra nói nghe chưa ?. Jae joong nhìn cậu đe dọa

    - “ Đệ có nói dối đâu chứ ”. Junsu trong lòng kêu lên

    - Về cung rồi sẽ nói chuyện này sau , chúng ta đang có khách đấy . Jae joong nói nhỏ với cậu khi đi qua .



    - Đúng đó , cũng đâu có ai vu oan cho cậu đâu chứ , có trách thì trách mình quá ngốc thôi .


    Trong góc tối có một người đi ra , phía sau còn có một người nữa cũng từ từ tiến ra nơi họ đang đứng .

    - Ngươi cũng nên xem lại người của mình một chút , không nên đổ hết lỗi lên cậu ấy .

    Vì chỉ để ý đến thằng đệ đệ trời đánh , nên đến lúc này Yunho mới nhớ ra , hình như khi đi vào tửu lâu này còn có hai người đi theo phía sau thì phải .

    - Jae hai người họ là ai vậy ?

    - Jae cũng không rõ , chỉ biết người vận lam y là người đã cứu Junsu khi đó , còn người mặc hắc bào thì thấy lúc nãy xuất hiện cùng với Heechul huynh , chắc là người quen .



    Tình hình lúc đó rất hỗn loạn , cho nên một người nhạy bén như Jae jong cũng không thể để ý được nhiều .


    - Theo như ta thấy có lẽ không đơn giản như vậy đâu , hơn nữa nếu ta nhớ không lầm thì người vận hắc y đó không phải chính là hoàng đế của Shin Ki quốc sao ?

    - Vậy còn người áo lam thì sao người có biết không ? . Jae joong hỏi

    - Sao lại không quen chứ !!! Còn rất quen nữa là đằng khác , phải không Park Yoochun , mà không… phải gọi người một tiếng tiểu thúc thúc mới đúng chứ nhỉ .




    Thân thế của Park Yoochun rất bí hiểm , mẹ của y là tỉ tỉ của thái thái thượng hoàng , tức là tiểu nội tổ mẫu của hắn ( bà nội nhỏ) , vì vậy đối với Yoochun cho dù hai người bằng tuổi nhau xem như huynh đệ , nhưng xét về vai vế thì Yunho vẫn phải gọi y một tiếng tiểu thúc thúc .

    Hai người chơi với nhau từ bé cho đến khi hai người mười lăm tuổi .

    Vào một sáng ngày đẹp trời y đến từ giã hắn nói là mình sẽ đi làm sát thủ không hẹn ngày về . Dù cho hắn có giữ y lại như thế nào cũng không được , đành nhìn y từ từ biến mất khỏi tầm mắt mình .

    Tính đến nay cũng được 5 năm rồi .


    - Ngươi vẫn còn giận ta ngày đó bỏ đi sao ?


    Yoochun bước lại gần Yunho hơn . Hai người một hoàng bào hiên ngang , mạnh mẽ , một phiêu diêu lãng tử sắc lam , nhưng điểm chung của họ chính là bá khí bức người , khiến người khác phải hoảng sợ .

    - Ta nào dám !!! Ngày đó dù cho tiểu nội tổ mẫu khóc lóc van xin cũng không cản được người , ta bất quá chỉ là một tiểu thái tử làm sao dám tranh .

    - Ngươi đã là một đế vương rồi , sao còn nhớ mãi chi chuyện con nít hồi đó hoài vậy ?
    Mà nếu xét về người ra đi thì không phải sớm hơn ta còn có một người sao , phải không Jung Kibum .



    Bị Yoochun gọi đích danh một lần nữa Kibum được nền nhà hân hạnh đón tiếp . ( là té ghế đó )



    - Tiểu thúc thúc mình người bị cháy được rồi sao còn kéo người khác vào cùng cháy là sao chớ !!!


    Kibum lại bò lên ghế cho thái y bôi thuốc .




    - Ta nói không đúng sao , ngươi hồi đó cầm theo lệnh bài của phụ hoàng ngươi cho , cứ như thế mới mười tuổi đã bỏ nhà đi ra giang hồ . Còn ở bên ngoài gây ra không biết bao nhiêu là chuyện …
    Ngươi có biết , vì ngươi mà ta phải trút hết túi tiền ra để đổi lấy cái mạng nhỏ này của ngươi không ???
    Cứ cách dăm hôm nửa tháng lại có người đến hội sát thủ bỏ tiền mua mạng của ngươi . Nếu như không có ta thì ngươi đã sớm đi chầu diêm vương lâu rồi , chứ không phải ngồi ở đây bôi thuốc đâu !!!


    Kibum nằm trên ghế nuốt nước miếng mấy cái mới dám lên tiếng .


    - Con có làm gì đâu chứ !! Chỉ đi ngao du thiên hạ một chút , tiện tay cùng với triều đình bắt vài tên đạo tặc thôi .


    - Bắt đạo tặc hay ngươi là đạo tặc . Xong vào nhà người ta xục xạo tùm lum lên , rồi còn nói tiểu thư nhà người ta thông đồng với đạo tặc, bắt cóc cô nương bán vào lầu xanh kiếm lời .
    Hừ…làm cho cô nương nhà người ta sắp xuất giá rồi còn bị nhà trai từ hôn , phải treo cổ tự tử nhưng không thành .
    Cũng may… phu quân tương lai của nàng ta là một người chung tình , vì yêu nàng mà bất chấp gia đình phản đối cưới nàng về .

    Ta vì chuyện này mà phải ngàn dặm xa xôi đến tận cửa nhà người ta giải thích , xin lỗi , mới không gây ra thêm sóng gió gì nữa .
    Vậy mà ngươi lại không biết hiểu , cứ đi đến đâu là để lại cho quan phủ ở đó một đống nợ , không bài bạc cũng là phung phí trong các lầu xanh kỹ viện…Ha ha ngươi đừng có nói , những việc kia cũng chỉ là muốn góp chút công sức cho triều đình thôi phải không ???


    Yunho mặt đen hơn mực bay qua chỗ Kibum đang ngồi dùng chân đá tới tấp , Yoochun nhếch miệng cười hả dạ , còn một người đứng gần đó đau lòng cũng không dám lại can .



    - Ngươi rốt cuộc có phải là thân đệ đệ của ta không vậy ? Nếu như phụ hoàng và mẫu hậu còn sống , ta thật muốn hỏi hai người họ , ngươi có thật là do chính họ sinh ra hay không , hay là lượm được ở đầu đường xó chợ nào !!
    Mới mười tuổi đầu đã bỏ nhà đi ra ngoài , phụ hoàng vì ngươi…mà tức giận công tâm nên mới băng hà sớm như vậy đó .
    Báo hại ta mới mười sáu tuổi đã phải lên làm hoàng đế…còn vì ngươi mà bị đám đại thần kêu réo tối ngày có biết không ??
    Ngươi có biết ta đã phải quỳ xuống trước mặt họ xin tha cho ngươi như thế nào không ???
    Ngươi có hiểu không ….rốt cuộc có hiểu không vậy …tên đáng chết này …


    Qua kẽ tay Kibum có thể thấy được những giọt nước mắt thấm ướt tay hoàng huynh mình rơi xuống .


    Jae joong đi lại gần ôm lấy Yunho , làm cho phút yếu mềm này của một hoàng đế vĩ đại sẽ không vì vậy mà trở thành điểm yếu trong mắt kẻ thù .

    - Đừng tức giận nữa , quay về người chỉ cần lấy xích thật to xích hắn lại , như thế hắn sẽ không tái chạy ra ngoài gây chuyện nữa .

    Jae joong thấy , chỉ có những lúc thế này mới có thể nhìn ra được , rằng tướng công của mình cũng rất mềm yếu , cũng có lúc cần một bờ vai để trút nỗi buồn , và nước mắt .



    - Phải ….phải đó hoàng huynh ….đệ… đệ biết sai rồi …huynh đừng tức giận nữa…đệ thề trước vong linh của phụ mẫu sẽ không tái chạy ra ngoài gây chuyện nữa ...đệ sẽ ở yên trong vương phủ…làm một đệ đệ ngoan mà ….hu hu hu…


    Kibum lần đầu biết được tình thân là quan trọng cỡ nào ,


    Thì ra hoàng huynh của hắn rất thương hắn , hồi đó vì cứ cho là hoàng huynh không yêu mình nên mới chỉ suốt ngày nhốt mình trong thư phòng không ra chơi với hắn .


    Nào có biết đâu , vì để hắn có thể được vui chơi mà hoàng huynh của hắn phải tự nhốt mình trong thư phòng cùng lão sư học cách làm một hoàng đế ngay từ nhỏ .


    Không được chạy trên nhảy trên thảo nguyên , không được thả diều , không được làm nũng phụ hoàng đòi cái này cái nọ , không có lấy một tí tuổi thơ vui vẻ .



    - Đệ sẽ ngoan mà …hu hu hu…

    Kibum ôm lấy chân của Yunho khóc như một đứa trẻ .



    - Cái thằng này , sao lại khóc lóc như thế chứ , đứng lên… đứng lên có chuyện gì trở về nói sau… cậu Chang min phải không , mau đỡ hắn đứng lên đi ….thật mất mặt quá .


    Yoochun lên tiếng phá không khí quái dị đang diễn ra , dù sao cũng là chuyện nhà đừng có ở trước mặt người lạ mà hành động vậy chứ .


    - Được rồi !!! Kịch cũng diễn xong rồi , chúng ta có thể nói chuyện trong đại được chưa Jung hoàng đế .



    - Từ nãy giờ đã thất lễ rồi hoàng đế Han .

    Yunho quay trở lại , là một hoàng đế kêu ngạo và thâm sâu .



    - Ta không muốn nói nhiều , hôm nay ta đến tận đây chỉ muốn đòi một người .

    - Là ai ?

    - Hoàng hậu của ta .

    - Không phải đang ở nước của người sao ?

    - Không phải người đó , hoàng hậu đích thực của ta kìa ???

    - Rốt cuộc là người muốn đòi ai ở chỗ ta ?







    - Kim Heechul .




    Hết chương 4


    có thể bạn thấy chap này hơn chán , những nó chứa những tình tiết quan trọng của fic sau này .

    p/s cho cái commm nèo, chán wé:fangirl:đọc chùa là không tốt :tonthuong:
    • Like Like x 14
  6. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chương 5 Khai Chiến


    - Rốt cuộc là người muốn đòi ai ở chổ ta ?

    - Kim heechul .

    Khai chiến rồi

    Hoàng đế Shin Ki quốc đến nước Dong Bang đòi hoàng hậu của mình .
    Hoàng đế Dong Bang vì danh dự của mình mà sống chết cũng không giao người .


    Vì sao chứ , vì người hoàng đế shin Ki muốn đòi lại chính là phi tử của đế vương Dong Bang .
    - Đó là phi tử của ta làm sao có thể là hoàng hậu của ngươi chứ Han đế -Yunho làm sao có thể để yên cho người khác cướp người của mình chứ .

    - Trước khi cậu ta là phi tử của ngươi thì cậu ấy là của ta, phải không Heechul .

    Han Kyung nhìn về phía heechul , chỉ thấy cả người anh run cả lên , nước mắt cũng rơi đầy mặt .


    - Ta …ta… không phải …không …đừng …đừng mà…

    Cơn chấn động theo anh từ khi gặp lại y tới giờ đã quá tải rồi , khi nghe y nhắc lại những chuyện ngày xưa trước mắt cậu xuất hiện rất nhiều máu đỏ .
    - Heechul huynh ..tỉnh…tỉnh lại đi . Nhận ra sự khác lạ , Junsu chạy lại gần lắc lắc người anh .


    - AAaaaa……..............





    ~ Ầm




    Sau tiếng hét dài , chỉ thấy Heechul đẩy Junsu ra , chạy nhanh về phía hồ sen bên cạnh không do dự mà nhảy xuống , rồi một sắc đen cũng lau vút qua nhảy xuống .

    Cho đến khi heechul được vớt lên thì đã nê mang bất tỉnh . Junsu vội chạy đến bắt mạch cho anh .

    - Không sao , nghỉ ngơi chút thì sẽ ổn cả . Chỉ có điều là , tôi không biết trước đây người đã làm những gì để cho Heechul huynh thành ra thế này , tôi chỉ biết từ sau khi huynh ấy xuất hiện thì đã mang theo một cơn tâm bệnh , dẫn đến tinh thần hỗn loạn mỗi khi bị tác động .Vì vậy để trách làm ảnh hưởng đến Heechul huynh , người tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt huynh ấy .

    - Ta biết rồi !! “ Không lẽ chuyện ngày hôm đó đã biến một con người hoạt bát sôi nổi , thành một người trầm cảm , dễ làm chuyện ngu xuẩn sao ?”

    Han Kyung đau lòng nhìn hồng y đang ngất đi trong lòng mình .

    - Chuyện đã như thế rồi chúng ta cũng nên về cung thôi . Jae joong lên tiếng
    - Ừm …dù sao cũng không thể để hoàng đế của Shin Ki quốc mất mạng ở Dong Bang được , Heechul vẫn là phi tử của ta không dám làm phiền tới người .

    Nhìn thấy Han Kyung bế Heechul lên Yunho không khỏi nóng cả người, nếu như không có Jae joong giữ lại thì hắn đã cho tên đó mấy cước rồi .

    Yunho tiến đến cướp lấy heechul trên tay y , nhưng không ngờ Heechul vì nhảy xuống hồ , lại gặp gió thổi vào lạnh run cả lên . Cho nên khi được Han kyung bế tuy ướt nhưng rất ấm áp , vô tình nắm chắc lấy y phục của y không buông .

    - Là cậu ấy thấy ở bên cạnh ta vẫn tốt hơn …ha ha ha…

    Han kyung thấy tức cười , khi thấy Yunho vì hành động của Heechul mà mặt đỏ cả lên .
    - Mau buông ra …ngươi tính ở trước mặt ta gian tình với người khác sao ?

    Yunho ra sức giật lấy tay đang nắm y phục của anh ra khỏi người y . Nhưng càng giật thì Hechul càng nắm chặc hơn


    ~ Xoạt


    - Này người không định để ta không mặc y phục ra đường chứ ???

    Han Kyung hỏi sau khi thấy hắn giật rách một mãnh y phục trên áo mình . Trong khi đó Heechul vì không còn y phục nắm nữa , nên trực tiếp vòng tay ôm lấy cổ y .( xem anh gỡ đường nào)

    - Thôi bỏ đi , ai bế mà chẳng được , về thôi .

    Jae joong thấy tướng công của mình như một đứa trẻ bị người ta giật mất kẹo vậy , trong lòng không khỏi buồn cười .
    - Những…
    Yunho nhìn về phía Jae joong rồi liếc mắt qua phía Heechul .
    - Thôi … ngươi thích bế như vậy về cung Jae cho người bế vài vòng hoa viên thế nào ? . Jae joong cười tươi như hoa nói nhỏ .
    - Thôi khỏi …đến lúc đó chắc hai tay bị phế luôn quá… Jae nặng như con heo con vậy ? . Yunho nói xong thì thổi một luồng hơi nóng vào tai cậu .
    - Trở về sẽ không cho người bước vào Mai Nghi Cung luôn…dám chê Jae mập hả? “ mất đi Kim Heechul người buồn như thế sao Yunho ” .

    Rời khỏi tửu lầu nổi tiếng nhất kinh thành , bọn họ trực tiếp trở về hoàng cung .
    Dẫn đầu là Yunho và Jae joong , bên cạnh là Han Kyung bế Heechul , kế tiếp là Chang min đang dìu lấy Kibum , cuối cùng là Junsu và Yoochun im lặng đi phía sau .


    Chuyến xuất cung mừng sinh thần lần thứ 20 của Yunho , vì gặp phải ba người Jung Kibum , Park Yoochun , và Han Kyung hoàng đế Shin Ki mà phá sản.

    Ngày ấy có thể nói người vui vẻ nhất là ông chủ của Phụng Nguyên Lầu , vì không cần tốn một đồng thức ăn mà đã thu vào được cả một ngàn lượng .


    Hoàng cung



    Heechul được đưa về Hoa Sơn Các , Chang min thì ở lại vương phủ với Kibum , với lý do là phải ở lại chăm sóc vết thương do Yunho gây ra .
    Junsu lặng lẽ trở về Sương Tĩnh Các , Yoochun thì biến mất ngay khi Junsu đi .
    Yunho , Jae joong và Han Kyung thì đến thẳng Tâm Thiên Điện .


    - Người vẫn một mực cho rằng Heechul là hoàng hậu của mình sao ??-Yunho lên tiếng ngay khi cách cửa được đống lại .

    - Phải !! . Nếu không tin người có thể hỏi cậu ấy .

    - Những bây giờ tin thần của Heechul huynh không được minh mẫn , làm sao có thể chắc chắn là huynh ấy là người đó của người . Jae joong xen vào
    - Trên người của cậu ấy có một bớt hoa mai trước ngực trái , đó là kí tự của người mang huyết thống Kim tộc .
    - Kim tộc , ý người muốn nói đến triều đại Kim hoàng trước của nước Shin Ki sao ?
    - Chính xác là Kim heechul chính là …thái… tử …vong …quốc… của triều đại Kim hoàng …-Han kyung nhấn mạnh bốn chữ về thân thế của anh .


    Sương Tĩnh Các


    - Sương phi có cần Tiểu Mai chuẩn bị nước cho người tẩy rửa không ?
    - Ừm … làm phiền rồi .
    - Đó là bổn phận của nô tì thôi , xin Sương phi chờ một lúc .
    Người được gọi là Tiểu Mai đó chỉ là một cô nương chưa đầy mười sáu tuổi , là một người nhanh nhẹn và thông minh .

    Một lúc sau


    - Sương phi nước đã chuẩn bị xong người có thể vào tẩy rửa . -Tiểu Mai cuối người bẩm báo .
    - Ừm… cô cũng ra ngoài đi , không cần hầu hạ ta đâu !! . -Junsu khoắt tay cho tất cả cung nhân lui xuống .


    Hơi nước mờ ảo , thân thể mỹ miều thấp thoáng trong làn nước nóng , nhãn thần nhắm nghiền lại như quên mất cõi hồng trần . Phấp phơ trong những mãnh tơ lụa mỏng mong lung được dừng xung quanh , một bóng người như ẩn như hiện , đôi mắt đen sâu thẩm chỉ nhìn về dung nhan kia .

    - Ngươi vẫn xinh đẹp như xưa , vẫn là người hằn sâu trong tim , làm cho ta không bao giờ có thể quên .

    Có tiếng động cậu giật mình quay đầu lại

    - Ai…….-Đôi mắt đó , cậu biết đôi mát đó , đôi mắt vẫn dõi theo cậu trong những đêm mưa .

    - Là ta , ngươi sẽ không lại quên ta một lần nữa chứ ?
    - ( im lặng )


    - Phải ngươi nên im lặng , chỉ cần ta nói thôi
    Junsu , khi trở về ta đã nghĩ rất nhiều về chuyện tại sao ngày hôm đó ngươi lại không đến chổ hẹn , cho nên ta đã đi tìm ngươi . Trở lại kinh thành thì ta mới biết ngươi đã không còn ở Kim phủ nữa .
    Lần dò mãi mới biết được ,thì ra ngươi đã vào cung trở thành Sương phi của đương kim thánh thượng .
    Nhưng ta vẫn không tin .
    Cho đến khi chính mắt mình nhìn thấy ngươi được mọi người gọi một tiếng Sương phi , thì mọi nổ lực cũng như trái tim ta cũng vì vậy tan vỡ hết .
    Ha ha ha… có phải rất trái ngang không , ta là tiểu thúc thúc , còn ngươi lại là phi tử của hắn . Có phải ông trời đã sớm sắp đặt trước chúng ta có duyên không phận rồi sao ?
    Từ bỏ sao ? Những ta không thể , vì vậy ta luôn âm thầm nhìn ngươi ở một nơi xa cho đến tận hôm nay , có người nói cho ta biết hạnh phúc không thể tự nó tìm đến mà do chính mình đoạt lấy, nếu đã đánh mất một lần rồi thì càng phải cướp lại nó .
    Từng đêm mưa nhìn thấy những giọt nước mắt của ngươi vì ta mà không ngừng rơi , ta biết mình đã sai rồi .
    Cho nên lần xuất hiện này của ta là để khai chiến ,
    Để có được ngươi ta sẽ không vì danh phận tiểu thúc thúc của hắn mà nhượng bộ nữa , ta xin thề nếu cuộc đời này không có được Kim Junsu ta sẽ không còn là Park Yoochun .
    Ta chỉ muốn biết ngươi có chấp nhận cùng ta đi hết cuộc đời sau này không thôi ?
    Dù cho ta không còn lấy một chút danh phận nào , dù cho trở thành một đôi khất cái xin ăn đầu đường xó chợ , dù cho bị thế gian người người khinh rẻ hay thậm chí dù cho là một đôi oan hồn .
    Junsu ta chỉ cần một lời của ngươi mà thôi .


    Junsu không trả lời , chỉ có những giọt nước mắt vẫn lặng lẽ rơi . Yoochun chạy đến ôm lấy hình dung mà trong mơ y cũng muốn được ôm lấy một lần nữa đó .

    - Tại sao ?
    Năm năm trước ngươi chỉ để lại cho ta một bức thư và mãnh ngọc bội bỏ đi không lời giải thích . Năm năm sau lại đến trách ta không đúng hẹn .
    Ngươi có biết khi ngươi bỏ đi như thế tim ta cũng chết theo ngươi.... hu hu hu…. Những đêm mưa ta vẫn luôn cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình , ngươi có biết ngươi làm vậy càng làm ta đau thêm không ?
    - Junsu……-Y càng ôm chặc lấy cơ thể không ngừng run lên của cậu .

    - Tại sao ngươi lại độc ác như thế …hic…nhìn thấy ta vì ngươi mà khóc lóc , chắc là sung sướng lắm hả …hu hu hu….
    - Không có …ta không có …Junsu ngươi phải tin ta ….tin ta ….hic..hic…
    Nước mắt cũng chảy dài trên mặt y
    - Tại sao lại không xuất hiện chứ ….hic…nếu như không phải hôm nay ta gặp nguy hiểm đến tính mạng , thì có lẽ ngươi suốt đời này cũng không xuất hiện có phải không ?

    - Là ta sai…ta sai rồi …hic…Junsu tha thứ cho ta…tha thứ cho ta đi mà….hic….

    Kéo giương mặt đẫm nước mắt của cậu , y hôn lên từng giọt nước mắt trên đó .

    - Tha thứ cho ngươi …hic…được vậy ngươi ngay bây giờ dùng dao dâm một nhát vào tim mình đi .


    Hết chương 5.

    _____________________________________

    :tonthuong::tonthuong::tonthuong::amuc::amuc::no2::no2:
    • Like Like x 11
  7. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    ETRA Chuyện Tình Đêm Mưa


    Junsu là một đứa trẻ bất hạnh .




    Năm đó dịch bệnh lan tràn khắp nơi , chỗ gia đình cậu cư ngụ cũng không tránh khỏi . Phụ mẫu lần lượt qua đời chỉ để lại cho cậu một căn nhà nhỏ và một đệ đệ chưa đầy hai tuổi .



    Ở tuổi 14 cậu cũng chỉ là một đứa trẻ được gia đình bao bọc chưa hiểu sự đời , nay lại phải đứng ra đảm đương tất cả, đã vậy lại còn phải chăm sóc che chở cho đệ đệ còn khờ dại .



    Vì để lo hậu sự cho phụ mẫu cậu đã đem toàn bộ gia sản còn lại lẫn căn nhà ra lo liệu . Từ đó hai huynh đệ cậu phải lay lất ngoài đường nay đây mai đó , cứ thế mà đến tận kinh thành xa hoa tráng lệ .



    Cậu biết tại chỗ xa lạ này mình còn một người thúc phụ làm quan rất to , nhưng sinh thời phụ thân luôn căn dặn dù có chết cũng không được tìm đến ông ta .


    Ở một nơi xa lạ thế này cậu phải sống ra sao đây ??? Thế là cậu phải trổ hết tài nghệ của mình ra để kiếm tiền , từ vẽ tranh , viết chữ đem ra bán . Ngay đến cả việc phải ngồi ở trên đường phố đem cầm nghệ ra mua vui cho kẻ khác cậu cũng làm .



    Nếu hôm nào có người thương tình hảo tâm cho cậu một vài đồng còn đỡ , nhưng những hôm mưa gió thì hai huynh đệ chỉ biết uống nước lã rồi cùng ôm nhau ngủ . Chỗ cậu ở hiện giờ cũng phải cực khổ lắm mới tìm được , đó là một ngôi miếu hoang , sáng không che được nắng , mưa không che được nước , từng cơn gió lạnh thấu xương cứ vô tình thổi qua .





    Sống được khoảng hai tháng thì Junmin ( em Junsu ) sinh bệnh nặng .



    Làm sao đây , cậu biết phải làm sao đây , trong lòng cậu bây giờ là trăm mối tơ vò .


    Làm sao có thể tìm được một căn phòng tốt hơn ?


    Làm sao để có tiền mời thầy thuốc đến xem bệnh cho Junmin ?


    Làm sao để cuộc sống của cậu và Junmin tốt hơn một chút ?

    Ngồi suy nghĩ hết một đêm dài cậu quyết định tìm đến người thúc phụ xa lạ đó .


    Gõ cánh cửa của phủ quốc sư đương triều Kim Jun Tae , cậu biết cuộc đời này đã không còn thuộc về mình nữa.


    Sự xuất hiện của cậu làm cho Kim Jun Tae rất vui , bởi vì trong tay ông lại có thêm một con cờ để ông bước gần hơn với sức mạnh quyền lực .



    Thời gian cậu ở lại Kim phủ được đối đãi rất tốt , chỉ là mất đi sự tự do mà thôi . Nhưng từ khi đến đây bệnh tình của Junmin lại càng trầm trọng hơn . Cậu bởi vì muốn chăm sóc tốt cho Junmin mà luôn vùi đầu vào y thư , tự tay mình kê đơn , bóc thuốc , sắc thuốc , rồi bón thuốc cho đệ đệ .



    Ba năm sau , với tư chất thông minh cộng thêm việc được đọc qua hàng ngàn y thư hiếm có trong Kim phủ , cho nên trong khoảng thời gian ngắn cậu đã được người ta xưng danh là hoa đà tái thế Kim thần y , tuy cậu không hề đi lại trên giang hồ nhưng lại được người người biết đến .



    Mà người đời nào có hay Kim thần y người người ngưỡng mộ đó lại phải bó tay nhìn thân đệ đệ của mình từ từ đi vào cõi chết . Junsu biết bệnh này của đệ đệ là do bẩm sinh , lại phải theo cậu sống những ngay cơ cực , bệnh ngấm vào tận xương tuỷ vô phương cứu chữa . ( Bệnh của Junmin nếu theo khoa học hiện đại nói thì là : bệnh tim bẩm sinh kèm theo suy nhược cơ thể , sức khoẻ ngày càng sa sút dẫn đến tử vong ).




    Từ khi Junmin chết đi cuộc sống của cậu chỉ còn lại là một mảng đen ảm đạm . Hàng ngày cậu phải học rất nhiều chuyện , từ lễ nghi cung đình , cách đi đứng ăn nói , đến cách lấy lòng người ta như thế nào , cả việc chăn gối cậu cũng phải học .



    Nửa năm sau cậu được thông báo sẽ phải vào cung làm phi tử của hoàng đế , khi tin này được đưa tới cậu cũng chỉ thản nhiên tiếp nhận , bởi vì cậu biết chuyện này không sớm thì muộn thôi , mọi chuyện đã được sớm định sẵn rồi . Nếu có trách thì đành trách số phận cậu quá cay nghiệt , lớn lên lại xinh đẹp đáng yêu như thế làm gì .




    Mang trên người một mái tóc , không đen thâm thuý mà hơi nâu đỏ mềm mượt xõa dài trên làn da ngọc nhuận trắng nõn nà , khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu , đôi mắt to luôn mang theo nét u buồn , làn môi như cánh hoa đào đã không còn bao giờ cười tươi như lúc xưa . Một tiểu mỹ nhân nhu mì khả ái như thế hỏi ai không động lòng .





    Nhớ lại khi còn ở bên ngoài cậu cũng nhiều lần bị người ta trêu ghẹo , có người còn có ý muốn cậu về làm nam sủng . Cũng may lúc nào cậu gặp rắc rối cũng đều được một người vận lam y , đeo mặt nạ cứu giúp . Mãi cho đến sau này khi đến Kim phủ thì cậu không còn gặp lại người đó nữa , cứ như hai người trên đường vô tình gặp nhau vậy .



    Thế nhưng vào một đêm mưa của ba năm sau , đúng vào cách ngày cậu phải nhập cung một ngày .

    Trong phòng cậu một lam y một tử y lôi lôi kéo kéo .

    - Đi theo ta . Người vận lam y đeo mặt nạ nói


    - Ngươi là ai ??? sao lại muốn ta theo một người xa lạ như ngươi chứ .- Cậu cố vùng ra khỏi tay người đó .


    - Ngươi không nhớ ta sao ???.- Người đó dừng lại động tác


    - Làm sao ta biết ngươi là ai , mau bỏ ta ra .


    - Quên rồi … quên cũng tốt .. quên rồi sẽ không vướng bận nữa .- Y nói rất nhỏ , như là nói cho chính mình nghe vậy .



    Cậu nhìn người đó trân trân bởi đôi mắt đen sâu thẳm đó, tại sao lúc nãy lại ánh lên nét u buồn , hụt hẫng như vậy ?


    - “ Tên này sao lại buồn như thế …là do mình sao ? ” . Đó là suy nghĩ của cậu trong lúc này .

    - Tóm lại không nói nhiều đi theo ta . - Y lại túm lấy tay cậu .


    - Không … ta không đi …bỏ ta ra …Người đâu …người …



    Nhìn y điểm hết bốn huyệt đạo trên người, cậu chỉ còn biết trơ mắt ra để mặc tên đó vác mình lên vai bay ra khỏi Kim phủ .

    Đến khi có người chạy đến nhìn vào chỉ còn lại một căn phòng trống, người đã biến mất không dấu vết , tất cả từ trên xuống dưới Kim phủ đều cuống cuồng đi tìm. Một đêm kinh thành không ngủ yên .


    Trở lại bên này sau khi đi được ba ngày đường họ dừng chân trong một thị trấn nhỏ. Vất vả tìm được một chỗ nghỉ chân thì là chuyện của mấy canh giờ sau .


    - Đây là khách điếm duy nhất trong trấn này, tuy không lớn lắm nhưng sạch sẽ , tối nay chúng ta sẽ ở đây . - Y nói khi đỡ cậu ngồi xuống ghế .


    - Tùy ngươi dù sao ta cũng đâu có chọn được , có phòng ở là may rồi, đỡ hơn phải ngồi ở trong rừng chịu rét .- Trong lời nói của cậu đầy ý châm chọc , vậy mà y một tia tức giận cũng không có .


    - Thức ăn cũng đến rồi ngươi ăn chút gì đi, chúng ta còn phải đi thêm hai ngày nữa mới tới nơi , ngươi cứ như thế này sẽ không chịu nổi đâu, ta cũng không muốn tay không về phục mệnh - Tuy lời nói của y rất lạnh nhạt, nhưng những ngày sống chung cậu biết thật ra y là người rất ôn nhu , dịu dàng .



    Thời gian qua cậu được y đối đã rất tốt , nhưng do cậu kiên quyết tuyệt thực , không ăn không uống cho nên bây giờ không khác một cái xác chết là mấy .

    - Ta không ăn , trừ phi ngươi nói ra được lý do tại sao lại phải bắt cóc ta đi như thế này???- Trên đường đi cậu đã rất nhiều lần hỏi y



    - Không phải nói rồi sao , là có người chi ra một số tiền rất lớn ở chỗ ta , nhiệm vụ của ta chỉ là mang ngươi về mà thôi . - Câu trả lời này y cũng nói là lần thứ 95 rồi .


    - Hứm…vậy thì thôi , ta không muốn ăn .- Nói xong cậu mặc kệ y
    leo lên giường ngủ .


    - Thật không ăn sao ? . Y cố hỏi theo

    - (im lặng) “ tên này thật đáng thương ngay tiếng người cũng nghe không hiểu ”. -Đây đương nhiên chỉ là suy nghĩ của cậu mà thôi .

    Bỗng nhiên thấy y không biết lúc nào đã đứng cạnh bên giường nhìn cậu .

    - Tên đáng ghét này …ngươi …ngươi định hù chết ta sao ? .- Cậu vuốt vuốt ngực mình .


    - Ăn cháo đi .


    - Ta đã nói là không ăn rồi mà …tê..n….ưm...umh...

    Lời nói bị chặn lại trong miệng , lần đầu tiếp xúc thân mật như thế không khỏi làm cậu giật cả mình , cho đến khi có cái gì đó được đưa vào miệng cậu mới biết mình có suy nghĩ không được trong sáng lắm . Mặt vì thế mà đỏ cả lên


    - Ngươi …ngươi…ngươi làm gì vậy hả ? “ hazz… hỏi gì mà ngu vậy chứ , đã biết rồi còn gì là mớm cháo cho ngươi đó , vậy mà còn muốn mất mặt để người ta nói ra sao trời ”. Junsu không tự trách mình .


    - Thì tại ngươi không chịu ăn nên ta đành mớm cho thôi .


    - “ Junsu ơi là Junsu ngươi đi chết đi là vừa ”.


    - Sao bây giờ tự ăn hay là muốn ta tiếp tục mớm cho hả ??? .



    Dù không nhìn thấy mặt thì cậu cũng nhận ra được trong lời nói của y có bao nhiêu phần chế giễu á . Giận dỗi cậu kéo chăn trùm kín cả người lại , nhưng ở đời nào có chuyện gì thuận lợi đâu nên chưa chui được vào cái vỏ ốc bao lâu lại bị y kéo ra .( ý nói bé đang chui vô chăn tự kỷ đấy).

    - Ngươi rốt cuộc muốn làm sao đây ? “ người ta đã quê rồi còn không cho trốn là sao hả trời ? ”.- Junsu tức giận vì bị y kéo ra ngoài .


    - Ăn cơm .- Y chỉ về bàn thức ăn


    - Ta không ăn đó thì sao ??? .- Cậu chống tay ngồi trên giường giương mắt nhìn y.


    Chỉ thấy y lại cầm một chén cháo lên cho vào miệng mình rồi đi đến gần cậu . Biết y tiếp theo sẽ làm gì cậu cố gắng đẩy ra .

    - Không … tránh ra đồ…kh..ốn…um…- Kinh qua một lần rồi nên lần này cậu kiên quyết cắn chặt răng xem y mớm thế nào .

    - Á…ng..ươi…umh

    Ngờ đâu y lại đưa một tay từ từ trên người cậu đi xuống tận eo , giật mình cậu “a” lên một tiếng giúp y có cơ hội chèn lưỡi vào trong , uất ức nuốt cháo trong miệng xuống cậu cho rằng y mớm cháo xong sẽ rời ra , ai ngờ y cứ lưu luyến mãi trong khoang miệng không rời, còn không ngừng mút lấy lưỡi cậu.
    Hoảng hốt vì hành động của y cậu kịch liệt chống cự lại .

    - B..ỏ.. ra…umh…um…

    - Ngoan … cho ta hôn …umh. - Một câu bá đạo y ôm lấy cậu không ngừng hôn lên đôi môi sưng đỏ .

    Ban đầu cậu còn chống cự kịch liệt nhưng vài phút sau lại cảm thấy rất thoải mái . Không hiểu sao bây giờ trong người cậu có một luồng khí rất nóng , mà khi chạm vào y sẽ cảm thấy rất mát mẻ , rất dễ chịu .

    - Nóng…nó..ng…. quá … ngươi...dễ ..dễ chịu….cho ..cho ta….

    Cậu dường như là rên rỉ trong miệng , thân mình cũng chủ động dựa sát vào người y. Nhưng lúc như vậy lại bị y đẩy ra

    - Không …không ..ta muốn …Mất đi sự mát mẻ khiến cho Junsu cuồng loạn cả lên, nhào vào trong lòng tại trên người y cậu không ngừng cọ dựa .

    - Không …không…tỉnh táo lại …tỉnh lại đi . Y không thương tiếc cho mình một cái bạt tay thật mạnh vào mặt . Sự đau đớn làm cho y thanh tỉnh hơn.


    - Tỉnh lại , tỉnh - Y cũng vỗ vào má cậu nhưng lực đạo nhẹ hơn .


    - Đau …đau…-Cậu từ từ bò ra khỏi người hắn .


    - Ngươi bị hạ dược .


    - Hạ dược , là khi nào chứ sao ta không biết ? - Vì dược tính nên trong nhất thời cậu vẫn hơi dựa vào người y.


    - Dược này không thể hạ trong ngày một ngày hai .


    - Ý ngươi là ta đã bị hạ dược từ trước mỗi ngày một ít sao …. ngươi biết ta bị hạ dược gì sao ? - Cậu đẩy y ra , dùng ánh mắt nghi ngờ mà nhìn y .


    - Ngươi là Kim thần y mà không biết mình bị hạ dược gì sao ? - Không để ý đến ánh mắt đó của cậu y tiếp tục nói .


    - Ta là thái y chứ có phải là độc y đâu làm sao mà biết chứ . ( ý bé nói là bé chỉ biết thuốc cứu người thôi chứ độc dược gì đó làm sao biết ).

    - Là song xuân chi dược , một loại xuân dược cực mạnh , người bị hạ dược sẽ không hay biết chỉ đến khi tiếp xúc thân mật mới bộc lộ ra , người kia cũng bị hương thơm phát ra từ trên người đó mà ý loạn tình mê - Y từ tốn giảng giải cho cậu tính chất của loại xuân dược đó .


    - Không ngờ bọn họ lại làm như thế , sợ ta hầu hạ không tốt mà liên lụy họ sao ?- Cậu không khỏi cười ảm đạm .

    - Xuân dược này chỉ có người hạ ra mới biết được các thành phần của nó cũng như cách giải
    .

    - Ta biết rồi …. “ và họ sẽ không bao giờ đưa ra thuốc giải ”.


    - Hơn nữa quan trọng là nếu như đã khơi dậy uy lực của thuốc mà nội trong hai canh giờ hai người không phát sinh quan hệ sẽ bị chảy máu cho đến chết .


    - Thật …thật sao ...nếu vậy ...tức là …chúng ta ...sẽ..sẽ… phải …sao - C
    ậu lắp bắp cả lên , mặt cũng đỏ ửng .

    - Thuốc này cho ngươi , uống nó vào ngươi sẽ không sao .


    Y đem một viên thuốc đỏ cho vào miệng cậu , khi nuốt xong cậu mới nhớ ra .

    - Vậy còn....còn ngươi thì sao , còn thuốc không , ngươi đã uống chưa ? Cậu nắm lấy tà áo y rồi cúi thấp đầu hỏi


    - Ta không sao đâu , tối rồi ngươi đi ngủ trước đi… ta muốn đi dạo một chút .

    Y đẩy cậu ra khỏi người mình

    - Vậy .. vậy ngươi về sớm một chút .- Cậu thả áo y ra , mặt lại cúi thấp hơn nữa che đi hai má đã hơi ửng đỏ


    - Ừ … ngươi nghỉ ngơi sớm .

    Vuốt lấy tóc cậu , y cảm nhận được hình như tiểu đông tây này đã có chút tình cảm với mình thì phải .
    - “ rốt cuộc là tốt hơn hay xấu hơn đây .”


    Y đi rồi cậu ngoan ngoãn nghe theo lời leo lên giường ngủ , nhưng không làm sao ngủ được cả .
    Còn y lúc đó thì đang trầm mình trong dòng nước lạnh ở một con sông cạnh khách điếm không xa .
    Cái cảm giác nóng rực trong người … y không làm sao hạ xuống được , nóng rất nóng, cái nóng làm cho y phát điên lên .

    Được khoảng một canh giờ sau gió thổi đến đem mây che khuất ánh trăng sáng, một cơn mưa dông kéo đến . Những cơn mưa cuối hạ thường mang theo tia sấm sét ghê người.

    - Phải quay lại thôi , thật không ngờ tiểu đông tây đáng yêu đó lớn già đầu rồi vậy mà còn sợ sấm sét chứ !! Cứ như tiểu hài tử vậy .


    Mưa rất nhanh rơi xuống trắng xóa cả bầu trời , y thầm nghĩ thật là may vì hôm nay cố đi thêm một chút mới có chỗ ở, mưa xuống cũng không phải sợ , nếu giờ này còn đang ở trong rừng thì thật là thảm. Trở về đến được khách điếm thì cũng quá một canh giờ , cơn nóng càng đốt cháy người y . Nặng nề đẩy cánh cửa phòng ra …

    - Ngươi ngủ rồi à ? .- Y thật muốn giây phút này cậu đang ngủ rất say , nhưng y vừa lên tiếng thì cậu từ trong chăn bò ra, cả người không ngừng run rẩy lên .

    - Ngươi ..ngươi đi đâu vậy ..ta ..ta sợ quá …hu hu hu .- Cậu nhào đến ôm lấy y khóc nức nở , cơn sợ vì được cậu kiềm nén quá lâu nên bây giờ cứ như thế mà vỡ òa ra .

    - Không sao ..không sao nữa…có ta ở đây ngươi không cần sợ .- Vòng tay ôm lấy cậu, y cố nén cơn đau đớn ở dưới hạ thân . Đã qua hai canh giờ có lẽ dược đang phát tán , mau mau phải tránh xa cậu một chút , nếu cứ tiếp xúc như thế này y e là mình sẽ không kiềm chế được mất , bức tường thành mà y cố gắng dựng lên đang từng mảnh từng mảnh một rơi xuống rồi .
    - Người ta đang ướt , ngươi buông ra trước đi .- Cố đẩy cậu ra khỏi người mình ,làm cho cậu cách xa mình một chút , hơi thở của cậu làm cho y sắp phát điên rồi .

    - Nhưng ta sợ lắm !! . Cậu nũng nịu vùi mặt vào khuôn ngực ướt nước của y , vì khoảng cách quá gần nên cậu có thể nghe rõ được tiếng tim đập của y .
    - Này tim ngươi sao lại đập nhanh vậy ? Rất nhanh đó .- Cậu áp tai vào ngực y để nghe rõ hơn .


    Thìch thịch …thình thịch


    - Mà sao người ngươi cũng nóng quá , này hay là do dầm mưa nên cảm mạo rồi , không được mau qua đây đưa tay ta bắt mạch cho .

    Nhìn dáng vẻ lo lắng của cậu, trong lòng y bức tường thành lại đổ xuống không ít .

    - Không …không ta không sao đâu .- Y đẩy tay cậu ra

    - Ngươi sao lại cứng đầu như thế?! Cảm mạo nhẹ không chịu trị , sao này nặng lên dẫn đến ho lao , suy nhược thì hết cách trị đó .. hic ..hu..hu… sao ngươi không chịu hiểu chứ ? Chết người đó …thật sẽ phải chết đó .
    Cậu nắm lấy áo y khóc nức nở .

    ( Có yaoi ! Yêu cầu 18 tuổi mới được coi nha )


    Mặc kệ , mặc kệ chuyện sao này có ra sao , cho dù cậu có hận y đến tận xương tủy cũng được , dù cậu có giết chết y cũng không sao . Nhưng giờ phút này y có chết cũng không thể bỏ cậu ra nữa .
    Đẩy ngã cậu xuống giường , y không ngừng hôn lên đôi môi anh đào mà y cho thiên hạ là ngon ngọt nhất đó .

    - Ngươi… là..m gì… vậy …b..ỏ ta… r…a ….umh…umh… Không ngừng chống cự lại , bởi vì cậu biết nếu không đẩy được y ra thì nhất định hôm nay sẽ có chuyện không hay . - Luồng khô nóng lại bắt đầu dâng lên trong người cậu .


    - Ngươi điên rồi hả ???- Cậu nhắm ngay chỗ giữa hai chân của y đá một cái . Y vì đau mà buông cậu ra .
    - Ngươi ..ngươi …làm gì thế …không phải đã uống thuốc rồi sao còn phát xuân cái gì ? “ nóng …người mình nóng quá …lần này chết chắc rồi …”.

    - Thuốc chỉ có một viên lấy đâu ra viên thứ hai chứ !!- Bây giờ trong người y mười phần thì tám phần đã bị dục vọng chiếm hữu , dù bị cậu đá cho rất đau nhưng so với cơn đau không được thỏa mãn lúc này của y thì chẳng ăn nhằm gì .

    - Không lẽ , ngươi cho ta thuốc còn mình lại chịu đựng đau đớn hành hạ sao ? -Hiểu ra được vấn đề, cậu nước mắt lưng tròng .
    - Không sai …nhưng bây giờ ta rất muốn ngươi …cho ta ..


    Y lại lần nữa áp cậu dưới thân mình , bàn tay cố xé mở y phục trên người cả hai , đôi môi tham lam hút lấy mật ngọt trong khoang miệng nóng hổi của cậu .

    - “ Tại sao lại làm vậy chứ ? tại sao lại đưa thuốc cho ta trong khi biết mình có thể sẽ chết ? ”
    “ Tại sao lại đối xử tốt với ta như thế , không phải nhiệm vụ của ngươi chỉ là mang ta về thôi sao … hic ? ”
    “ Tại sao ta lại thấy đau lòng khi nghĩ ngươi bị bệnh mà không chịu cho ta chữa trị …hic hic…? ”
    “ Và tại sao khi ở gần ngươi tim ta đập rất nhanh , rất dễ đỏ mặt ? Ngươi có thể cho ta biết cảm xúc lúc này của ta là gì không ? . Dù cho biết chuyện sắp sửa diễn ra , ta là thân nam nhân lại bị ngươi áp ở dưới giống như nữ nhân cũng không hề cảm thấy khó chịu là lý do gì ?”
    “ Nói cho ta biết có phải cảm giác này gọi là yêu không ? Nói cho ngươi biết cảm giác này đã theo ta từ ngày ngươi bắt ta đi , cái này gọi là nhất kiến chung tình sao” .
    “ Ta yêu một người ngay cả tên của đối phương vẫn chưa biết , yêu một người không biết khuôn mặt y tròn méo như thế nào , người ta yêu lại là một người nam nhân nữa chứ .”
    “ Liệu khi ta nói ra lòng mình ngươi có ghê tởm ta không ? Có tránh xa ta không ? Nhưng…nhưng ta không thể ngừng yêu ngươi được nữa rồi , rốt cuộc ta phải làm sao đây ? ”
    Ta yêu người … rất yêu ngươi …người…nói cho ta biết ngươi có thích ta không dù chỉ một chút thôi ..nói cho ta biết đi ??? . Không có câu trả lời, y giờ phút này sẽ không để ý đến chuyện gì khác ngoài thân thể trắng nõn của cậu ra.

    - Đẹp …ngươi rất đẹp …

    Đó cũng là câu cuối cùng cậu nghe được từ y .

    Làn da trần tiếp xúc với không khí lạnh lẽo mà run nhẹ lên . Mỗi một tất da trên người cậu đều được y hôn qua , sự nóng bức như thiêu đốt cả hai con người đang quấn lấy nhau .

    - Umh….mau…mau vào trong ta…ta muốn …ta muốn ngươi…..

    Cậu vì là lần đầu ân ái không tránh khỏi đau đớn khi y xâm nhập .

    - AAaaa……….Đau …đau quá…hic hic….

    Y yêu thương hôn lên những giọt nước mắt đang chảy xuống của cậu, rồi bờ môi mọng đỏ , trong khi đó bên dưới không kiên nhẫn cũng bắt đầu di chuyển ra vào .

    - Không…không…đừng động…. đừng…umh….ưm……

    Dược tính rất nhanh lấn át đi cơn đau nhức nóng rát khi nãy , khoái cảm theo mỗi lần đưa đẩy của y mà lan khắp người , bây giờ cậu thấy thiên đường đang ở rất gần mình.

    - Không...không được .....

    Cậu liên tục lắc đầu , mồ hôi đổ như mưa trên người cả hai . Sự sung sướng mới lạ làm cơ thể cậu run lên bần bật , ấu nha cũng cứng rắn ngẩng cao đầu

    - Aaa….không …mạnh hơn …mạnh hơn đi…ta muốn…

    Khoái cảm tăng lên đến đỉnh điểm, cậu hét lớn giải phóng ra . Y vì bị nội bích vừa nóng vừa chật, lại đột ngột co rút mà không lâu sau cũng đạt đỉnh cao trào .

    - AAAAaaaaaa………………………



    Cao trào qua đi cả hai cùng thở hổn hển , y vuốt lấy mái tóc vì hoan ái mà bê bết trước trán cậu qua một bên , hôn lấy cánh môi đã sưng đỏ của cậu .
    Cậu vì hoạt động quá mức mà mệt mỏi nhắm mắt lại .

    - Nhớ rõ tên ta là Park Yoochun … nếu như ta còn sống … đúng vào ngày7 tháng 7 chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Hồ Nguyệt Liên , nếu như ngươi hoặc ta không đến thì…..xem như chúng ta hữu duyên vô phận vậy.

    Y thì thầm vào tai cậu , nội trong ngày hôm nay thôi y đã phạm phải ba quy tắc của hội .

    Đầu tiên là động tình với con mồi .
    Thứ hai là điều lệ đầu tiên khi vào hội sát thủ là không được cho người khác biết tên của mình
    Cuối cùng là vì nhiệm vụ được giao cho thất bại đồng nghĩa với chết .
    Cho nên lần này trở lại y không biết mình còn có thể gặp lại cậu không , thả con mồi tức phản bội hội nhất định sẽ chết , nhưng vì cậu y sẽ cố gắng chống đỡ .

    Sáng hôm sao cậu tỉnh lại bên ngoài trời vẫn còn mưa , cắn răng đứng lên nhặt lên y phục mặc vào , nơi tư mật tối hôm qua dù đã được y xử lý tốt nhưng vẫn còn rất đau .

    - “ Mới sáng sớm hắn đi đâu rồi nhỉ ? ”

    Cậu cứ ngỡ sáng sớm thức dậy sẽ nhìn thấy y nằm bên cạnh chứ , nhưng khi cậu dậy thì y đã đi đâu mất tiêu rồi . Lúc nãy khi mặc vào y phục , mới phát hiện trên người mình đầy rẫy dấu hôn to nhỏ, làm cậu không khỏi nhớ tới chuyện phát sinh ngày hôm qua mà mặt đỏ cả lên .

    - “ Khô cổ quá !! ”

    Cậu chống lấy hông đi lại cái bàn tròn giữa phòng để lấy nước , thì thấy trên đó có một mảnh ngọc bội và một bức thư .

    Chuyện ngày hôm quá là do ta sai , ta không nên … nhưng thôi dù sao chuyện cũng xảy ra rồi có tìm lý do để biện minh cũng không được cho nên ta sẽ chịu trách nhiệm .
    Vì vậy ngươi trở về đi . Nếu như có cơ hội …mà thôi đi, ngươi trở về nhớ bảo trọng , nõn ngọc đó đã theo ta rất lâu nó có thể giúp cơ thể ấm lên , ngươi cứ giữ lấy.

    Tạm biệt .

    Cậu cầm nõn ngọc trong tay , nước mắt lại trào ra không ngừng rơi tí tách.


    - Đến cuối cùng chỉ là do ta đa tình sao ? Trở về …ha ha ha …ta còn có thể trở về sao , thà rằng ngươi một kiếm giết chết ta còn hay hơn ...tại sao …tại sao chứ ???... hic …hu…hu…


    Trái tim đã mất con người cũng chết lặng theo .




    Hết
    • Like Like x 10
  8. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chương 6 LÀ YÊU LÀ HẬN




    - Tha thứ cho ngươi …hic…được, vậy ngươi ngay bây giờ dùng con dao này , đâm một nhát vào tim mình đi.


    ~ keng!!!


    Cậu lấy ra trong đống quần áo một con dao nhỏ nhưng sắc bén vô cùng . Yoochun nhặt con dao lên xem xét , trên đó còn dính một ít máu đã khô .

    - Ngươi luôn để con dao này ở bên mình sao ?

    Junsu quay mặt đi tránh không nhìn vào y, vì cậu biết nếu cứ nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đó cậu sẽ mãi mãi không bao giờ làm được điều mình vừa nói .

    - Phải , nó luôn ở bên ta từ sau đêm hôm đó , ngày ta nhập cung cũng đã từng sử dụng nó . Nhưng mệnh ta quá lớn nên dù có đâm vào tim cũng không chết được .

    Tay y run cả lên khi nghe được một thông tin quan trọng từ cậu .

    - Em….từng tự….tự sát sao …Junsu ???- nước mắt y cũng chảy xuống .

    - Tại sao chứ ??? Không đáng đâu , ta không đáng để em làm vậy đâu . Ta….bất quá chỉ là một con người nhu nhược ….dù biết em hằng đêm vẫn hay khóc thầm…dù biết rằng em không hề yêu Yunho …nhưng …nhưng ta vẫn không dám xuất hiện ….hic…Nếu như ta dũng cảm hơn , nếu như ta sớm xuất hiện , nếu như ta dám đứng ra che chở cho em…thì…thì giờ đây chắc chúng ta sẽ không như vầy , em cũng sẽ không hận ta như thế này phải không Junsu , là ta sai …ta đã quá sai lầm rồi phải không ?

    Junsu vẫn quay mặt đi , cho nên khi dòng máu đã thấm ướt lam y cậu cũng không hay biết gì .

    - Ngươi cho rằng ta sẽ hạnh phúc hơn trong cung vàng điện ngọc chứ không phải là một ngôi nhà tranh rách nát sao? Hic… - Một người có địa vị cao sẽ có quyền uy hơn một tội nhân …hu hu…-Hay làm một quý phi sẽ tốt hơn một thường dân được sống bên cạnh người mình yêu .- Và thà rằng chúng ta mỗi người một nơi cũng tốt hơn làm một đôi oan hồn sao ???

    Junsu khi quay mặt lại chỉ muốn hét lớn vào mặt y , nhưng người đâu rồi . Nhìn máu tươi không ngừng nhuộm đỏ cả hồ nước , cậu hốt hoảng kéo y lên khỏi mặt nước .

    - KHÔNG….hu hu hu….tại sao…tại sao lại làm như vậy chứ ? Là ta hận ngươi tại sao không chịu xuất hiện khiến ta đau khổ , là ta ghét ngươi dù biết rõ ta đau vì ngươi mà không dám cùng ta dũng cảm đối đầu giữ lấy tình yêu , ta thật chỉ muốn trả thù ngươi một chút vì việc ra đi không lời từ biệt thôi mà…Ngươi chỉ cần ôm chặt lấy ta thêm chút nữa , nói xin lỗi với ta thêm trăm lần nữa… hu hu hu… ta sẽ…ta sẽ tha thứ cho ngươi mà…Đừng ...đừng bỏ rơi ta…đừng mà …ta xin ngươi đấy…Yoochun…đừng bỏ ta lại một mình …hic…- Cậu ôm chặt lấy y , như sợ rằng nếu mình hơi buông tay ra thì y sẽ mãi mãi biến mất vậy .
    - Có lẽ ta lại mắc sai lầm…nữa... rồi...Junsu đừng khóc …đừ..ng…kh...ó…c…-Mắt đã nhắm lại từ lâu , ngay cả nụ cười trên môi cũng ngày càng nhạt xuống… và rồi tắt lịm đi .


    - Không…Không…KHÔNG YOOCHUN……………………………



    Con dao găm sâu vào lồng ngực y không biết có đau không ? Nhưng ngực cậu bây giờ rất đau , cơn đau này cậu đã trải qua một lần rồi , là cơn đau khi mất đi người thân , mất đi trái tim .
    Là yêu là hận gì thì cậu cũng đều không muốn mất đi y .

    - Trái tim này đã từng đau một lần rồi , ta không thể để nó đau một lần nữa , ngươi nghe đây, dù có chết ta cũng sẽ cùng ngươi đến suối vàng , cho nên nếu như không muốn ta theo ngươi thì nhất định ngươi phải sống …Yoochun , Yoochun của ta ….hu hu hu…..



    Nghe thấy tiếng hét của chủ nhân đám cung nhân vội chạy vào , nhưng chỉ thấy một hồ nước được nhuộm đỏ . Ở giữa chính là chủ nhân của họ, Sương phi loã thể đang ôm lấy một nam nhân khác , mà quan trọng người đó lại chính là Park thân vương bỏ đi từ mười năm trước .

    - Sương phi …người không sao chứ …Thái y…mau đi mời thái y đến .-Tiểu Mai nhanh nhẹn phân phó người đi tìm thái y đến , còn mình vì thấy máu chảy thấm ướt cả hai người nên không biết được ai mới là người bị thương .
    - Đúng mau…mau mời thái y đến….Yoochun hắn…hình như là chảy nhiều máu lắm .-Nước mắt lại chảy xuống .
    - Trời Sương phi mắt…mắt của người .-Tiểu Mai hoảng hốt lên khi thấy chủ nhân của mình khóc không hề chảy ra nước mắt như xưa nữa , mà thay vào đó là nhưng đường máu nhỏ .
    Sờ vào dòng lệ đang chảy ra , cậu chỉ thấy mờ mờ nó có một màu đỏ sẫm .

    - Ta …không sao đâu …Tiểu Mai , ngươi đỡ y lên trên giường trước đi , rồi giúp ta mặc y phục vào .
    - Vâng….hic…hic
    - Tiểu nha đầu này khóc gì chứ ? Ngươi quên ta là Kim thần y sao , mắt của ta chỉ vì nhất thời chảy ra máu thôi, không mù đâu .
    - Thật là không mù chứ Sương phi …hic…
    - Thật mà , mau giúp y lên giường trước đi , ta không muốn khi thái y vào mình vẫn không có mảnh vải che thân như vậy đâu .
    - Vâng…vâng…


    Tiểu Mai là một cô nương được Junsu mua ở một phiên chợ , là một đứa trẻ mồ côi nên cô luôn xem Junsu như là một người thân vậy .
    Cô biết Junsu vẫn luôn thương nhớ một người , nhưng đêm mưa sẽ ngồi bên cửa sổ khóc thầm . Cô từng rất căm giận người đã làm cậu đau khổ , và cũng trách tại sao cô nương đó có thể bỏ lại một người chung tình như cậu chứ ??? Nếu như là cô nhất định sẽ trói thật chặt cậu vào bên mình , làm cho cậu không bao giờ tái nhìn đến ai nữa .

    Nhưng giờ sao chứ ? Con người đó đã trở lại , còn vì cậu mà đâm mình một nhát . Hai người nam nhân đó làm sao còn có chỗ trống nào cho người khác nữa chứ , một người sống chết chưa rõ , một người cả lệ máu cũng chảy ra . Hazz….chung quy không phải cũng điều vì một chữ tình sao ? Là yêu là hận , hỏi thế gian ai mới là người hiểu rõ nhất đây ???
    Tin tức rất nhanh lan khắp hoàng cung , ngay cả Tâm Thiên Điên đóng kín cửa không lâu sau cũng biết tin.


    Tâm Thiên Điện


    - Hoàng thượng…hoàng thượng hạ thần có chuyện khẩn cần bẩm báo !! – Một vị công công tóc hoa râm từ đằng xa chạy đến , người chưa thấy đâu tiếng đã vang vọng khắp hoàng cung .

    - “ Lại chuyện gì nữa đây, chê ta không đủ phiền sao ? ”
    Yunho đang rất đau đầu với chuyện phi tử mình trước đó lại là người của hoàng đế Shin Ki quốc rồi . Bây giờ lại chuyện gì nữa , có người sắp chết hay là có người tạo phản đây .

    - Jae ra ngoài xem có chuyện gì không, ta đau đầu quá rồi !! . Yunho nói nhỏ
    - Được rồi việc đó cứ giao cho Jae đi , còn chuyện của Heechul huynh thì phải xem huynh ấy ra sao đã rồi hẵng hay , người đừng quá lo lắng .
    - Ta biết rồi, Jae joong ra ngoài đi .



    ~ kẹt


    - Hoàng hậu nương nương ….hoàng thượng người ? – Lão công công cố ngóng cổ vào bên trong tìm người .
    - Hoàng thượng đang bận tiếp khách quý , có việc gì cứ nói với ta , ta sẽ thông báo lại cho người sau !
    - Vâng…vâng …Bẩm hoàng hậu nương nương , lúc nãy nô tài có đi qua Sương Tĩnh Các, vô tình nghe được các cung nhân nói chuyện với nhau rằng Sương phi ở trong dục trì ôm một nam nhân khác , mà chuyện quan trọng là người đó chính là Park thân vương , Park Yoochun đã bỏ đi mười năm trước.

    - “ Trời là Park Yoochun sao ”. - Jaejoong thoáng sững người trước thông tin ấy, nhưng sau đó lại nhanh chóng lấy lại bình tĩnh hỏi tiếp .
    - Hiện giờ bọn họ vẫn còn ở Sương Tĩnh Các sao?
    - Không …bây giờ họ đang ở Thái Y Viện .
    - Thái Y Viện , tại sao họ lại đến đó chứ ??? – Trong lòng Jae joong càng ngày càng nóng hơn , sẽ không có chuyện gì xấu hơn xảy ra chứ .
    - Theo thần được biết, các cung nhân sau khi chạy vào đã thấy trên người Park Thân Vương có một con dao đâm vào ngực rồi, mắt của Sương Phi hình như còn chảy ra máu…
    - SAO ??? “ Junsu ơi Junsu , đệ cũng đừng nên vào thời điểm này mà làm ra nhưng chuyện kinh thiên động địa như thế chứ !! ”

    Jae joong thấy như bầu trời sụp đổ xuống vậy , màn đen rất nhanh kéo lại che đi tất cả .

    - Hoàng hậu nương nương….người đâu …người đâu hoàng hậu ngất xỉu rồi .

    Yunho nghe tiếng hét của lão công công thì vội mở cửa lao ra ngoài , chỉ thấy hoàng hậu của hắn đang nằm dưới nền đá xanh lạnh lẽo .

    - Jae joong …Jae joong không sao chứ tỉnh lại đi ….Jae joong ……Thái y…truyền Thái y mau .


    Nửa canh giờ sau


    - Hoàng …hoàng thượng không xong …không xong rồi… Hoa phi….Hoa phi lúc nãy tỉnh lại không hiểu sao tự dưng nổi điên lên đập phá tất cả đồ đạc trong phòng , còn…còn hết lần này đến lần khác tìm cách tự tử .
    - Sao lại xảy ra chuyện này chứ ? Mau đến Thái Y Viện mời thái y đến xem bệnh cho Hoa phi đi .
    - Nô tì đã đi rồi nhưng Thái Y Viện lúc này rất hỗn loạn , các thái y đều bận việc cả nên…
    - Cả một đám người bận , là bận ra sao chứ ? – Yunho tức giận quát ầm cả lên .

    - Hoàng thượng bớt giận ….hoàng thượng bớt giận , theo nô tài biết chắc là do bọn họ bận chữa vết thương cho Park thân vương .- Lão công công hồi nãy lên tiếng .
    - Park thân vương , Yoochun hắn… hắn tại sao lại bị thương ? – Yunho không khỏi sửng sốt , làm sao một sát thủ bậc nhất của Dong Bang quốc lại có thể bị thương trong hoàng cung chứ .
    - Bẩm hoàng thượng, Park thân vương lúc đó đang ở cùng với Sương phi trong dục trì , nên tạm thời không biết nguyên nhân thân vương bị thương .
    - Junsu , tại sao lại liên quan đến Junsu nữa chứ ? – Yunho đầu óc loạn cả lên .
    - Nô tài không biết… chỉ nghe nói , khi Park thân vương được đưa đến Thái Y Viện thì trong lồng ngực đã có một con dao , mắt của Sương phi hình như cũng chảy ra máu nữa.
    - Mau …mau dời giá đến Thái y Viện .- Hắn phải đến xem thật ra trong thời gian ngắn đó chuyện gì đã xảy ra , tại sao Yoochun lại ở trong dục trì của Sương Tĩnh Các , mắt Junsu tại sao lại chảy ra máu , rồi sống chết của Yoochun nữa . Quan trọng là Jae joong vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh cần gặp thái y gấp , nhưng theo tình hình này chắc là không có ai đến được rồi .


    Nghe thấy hoàng thượng dời giá đến Thái Y Viện , cung nữ của Hoa Sơn Các quên cả sợ vội nắm lấy góc áo của Yunho mà hỏi .

    - Hoàng thượng …còn …còn Hoa phi thì xử lý ra sao đây .
    - Hoa phi thì……- Yunho đang không biết xử lý chuyện của Heechul ra sao thì Han Kyung từ trong Thiên Tâm Điện phi ra .


    - Heechul …Heechul bị làm sao ??? – Đôi vai của cô cung nữ bị y nắm chặt đến đau đớn .

    - Hic…hic…đau quá… xin người mau thả tay nô tì ra trước đi .- Cô cung nữ bị nắm đau chảy cả nước mắt .
    Han kyung biết mình phản ứng hơn quá nên vội thả hai tay ra .

    - Xin…xin lỗi ….nhưng ngươi mau nói cho ta biết Heechul bị làm sao rồi ?
    - Hoa phi …người sau khi tỉnh lại thì nổi điên lên đập phá các đồ đạc trong phòng , sau đó còn luôn tìm cách tự tử .
    - Tự tử ?!!!- Đầu óc y như trống rỗng sau khi nghe xong hai âm tiết đó, đôi chân trong vô thức hướng về phía Hoa Sơn Các định chạy. Thế nhưng lại bị Yunho ngăn lại.

    - Ngươi tính đi đâu vậy Han đế ?
    Yunho cũng biết lúc này mình không thể lo cho nhiều người cùng một lúc như thế , nhưng dù gì cũng không thể cho y đến đó được , thể diện của hoàng tộc biết để đi đâu chứ .
    - Ngươi nên lo cho hoàng hậu của mình trước đi , người của ta không cần người quan tâm đâu Jung đế .- Y gạt tay Yunho ra .
    - Người của ngươi ….Hừm…nực cười y bây giờ đã là phi tử của ta, điều này không thể chối cãi được đâu !!

    - Ngươi…Hừm ….ta cứ đi đấy, ngươi làm gì được ta chứ Jung đế ?

    - Ngươi cho là ta không thể giết một hoàng đế như ngươi sao ? Chỉ với một tội danh bôi nhọ danh dự hoàng tộc ta đã có thể đem ngươi ra chém ngàn lần rồi , đừng quên đây là Dong Bang chứ không phải là Shin Ki quốc .

    - Vậy ta cũng nói cho ngươi biết , chỉ cần trong vòng một tháng ta còn không quay về thì hai mươi vạn quân Shin Ki đang đóng ở phía tây biên giới , cùng với năm vạn quân của Mirotic phía bắc sẽ đồng loạt tiến công vào Dong Bang . Hơn nữa theo như ta biết thì , trong triều này hình như có người cấu kết với nước Mirotic âm mưu tạo phản á !!!

    Han Kyung khoanh tay đứng nhìn Yunho đang không ngừng chảy ra mồi hôi lạnh .

    - Tạo phản?!!! Sao có thể thế được??

    - Lòng người khó đoán, nhưng chỉ cần Jung đế đồng ý giao người thì mười vạn quân Shin Ki sẽ cho người mượn không để dẹp phản loạn. Hơn nữa hai nước Dong Bang và Shin Ki sẽ ký hiệp ước đời đời hoà bình, không ai xâm phạm lẫn ai…Sao? Ngươi thấy thế nào?! Bao nhiêu chuyện tốt vậy chỉ cần đổi lại một người mà Jung đế không hề yêu thương, chẳng phải quá lời cho người rồi sao?

    Yunho nhìn xuống người đang nằm trong lòng mình , dung nhan xinh đẹp đã phai mất nét hồng hào , đôi chân mày không ngừng nhíu lại , cánh môi dưới cũng bị cắn đến chảy máu . Hắn ôm lấy cậu càng chặt hơn .

    - Được, ta đáp ứng ngươi , nhưng ta có một điều kiện !!!
    - Điều kiện gì ?
    - Hoa phi vì có gian tình với người khác , hoàng đế Dong Bang vì danh dự hoàng tộc phán tội chém bí mật .

    Yunho hoàn toàn nghiêm túc đưa ra yêu cầu của mình , Han kyung cũng hoàn toàn nghiêm túc trả lời hắn .

    - Được , ta hiểu ý ngươi, mười ngày sau cậu ấy sẽ lãnh án chém . Còn bây giờ ta có thể đi xem hoàng hậu của ta rồi chứ Jung đế .
    - Cậu ấy vẫn còn là người của ta , người nên cận trọng trong cách cư xử một chút .
    - Người yên tâm , ta không phải như ai đó thích làm ẩu đâu …cáo từ .
    Hai chữ cuối như lẫn vào trong gió , Yunho nhìn về phía Hoa Sơn Các rất lâu mới ôm lấy Jae joong đi đến Thái Y Viện .

    - Heechul , chúc huynh tìm lại được con người … cũng như trái tim mình .



    Ngày đó vô tình gặp được Heechul trên một đỉnh núi cao, anh, một con người xinh đẹp nhưng thiếu mất trái tim. Khi biết Yunho là hoàng đế Dong Bang, Heechul đã quỳ xuống cầu xin hắn đưa mình vào cung. Yunho hỏi lý do tại sao, Heechul chỉ cười chua xót mà nói rằng, anh phải trốn tránh một người, kiếp này không bao giờ muốn gặp lại lần nữa…
    Yunho biết con người ấy nhất định đã từng trải qua những chuyện rất khủng khiếp , một nửa linh hồn đã chết theo con người kia . Năm ấy hắn chỉ mới lần đầu biết yêu, nên không biết được tình cảm khi đó mình đối với anh không phải là tình yêu thật sự.
    Hai người sống chung lâu ngày nên cũng sinh ra cảm tình , anh chấp nhận làm phi tử của hắn với điều kiện chỉ trên danh nghĩa , hắn nạp anh làm phi phần đông là vì sức ép của triều đình , một phần là do chút tình cảm không rõ ràng đối với anh .
    Rồi khi gặp Jae joong , hắn mới biết thì ra mình chỉ xem anh như một người thân trong gia đình, đó đơn giản chỉ là cảm giác muốn che chở bảo vệ chứ không phải là yêu. Ngày hắn lập cậu làm hậu anh vẫn rất vui vẻ đến chúc mừng , điều đó làm cho hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Từ đấy hắn xem anh như một huynh trưởng mà ra sức che chở hơn , anh thì xem hắn như một bằng hữu không hơn không kém.



    Hết chương 6 .

    ( khúc này thì biết được lý do tại sao Yunho oppa lại lập Heechul oppa làm phi rồi nhá . Cũng may Heechul oppa không có yêu Yunho oppa nên không có cảnh gà bay chó chạy , yên yên ổn ổn sống qua ngày )
    • Like Like x 11
  9. jungjung_1507 360Kpop Member

    Message Count:
    242
    Likes Received:
    818
    Reputation:
    528
    Ratings Received:
    +2 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chương 7 TỬ




    Thái Y Viện


    - Mau mang nước nóng vào đây .
    - Thêm vải nữa nhanh lên .
    - Tránh ra , tránh ra đi .
    - Tránh vô ….nước nóng , nước nóng .
    - Kim thái y hết vải rồi , làm sao đây ?
    - Lấy đỡ mấy khúc vải ta để trong ngăn tủ thứ ba đi “ hazz…khúc vải yêu quý của ta , cứ tính để may thêm mấy bộ xiêm y vậy mà….hic ”. –Kim thái y khóc thầm trong bụng . Nhưng nếu người đó mà có mệnh hệ nào , thì cái đầu trên cổ ông còn không giữ nổi chứ nói chi vải với vóc .
    Thái y viện lúc này vừa loạn vừa ồn còn hơn cái chợ , người chạy tới kẻ chạy xuôi tấp nập mồ hôi chảy dài trên mặt họ .

    - Sương phi thứ cho lão thần này to gan , nhưng ta rất muốn hỏi một điều . –Lee thái y quỳ xuống trước Junsu .
    - Lee thái y người tuổi đã cao không nên quỳ như thế !!! Ta chỉ là bậc hậu bối có gì người cứ nói . – Junsu đỡ ông ngồi lên một cái ghế bên cạnh mình .
    - Sương Phi, đó có phải là con dao mà năm năm trước người đã từng… không?
    - Đúng vậy , không lẽ có chuyện gì phát sinh sao ???- Junsu càng lo lắng hơn , không lẽ con dao đó có vấn đề gì sao ?
    - Không… không sao cả, nếu vậy thì thật là may quá, người cũng biết đấy, con dao đó không đủ dài để đâm tới tim…
    - Phải năm đó ta cũng bị lừa bởi nó…phì …. Thật không ngờ một con dao dài hơn một gang tay, vậy mà khi đâm vào thì sẽ thụt lại chỉ còn khoảng năm phân chứ .
    - Vết thương của Thân vương không nghiêm trọng lắm , chỉ có điều mất máu quá nhiều nên cần phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian dài .
    - Ta biết rồi , lúc nãy vì ta hoảng quá làm người sợ rồi .
    - Quả làm thần hết cả hồn luôn , mắt người chảy lệ máu, Park thân vương thì máu me đầy mình .- Lee thái y nghĩ lại vẫn còn thấy hơi sợ , mồ hôi lạnh lại chảy xuống .

    - Hi…cảm ơn ông Lee thái y , nếu như không có ông có thể mắt ta đã mù thật rồi .
    - Không có gì đâu, chỉ một viên Thiên nhãn thôi mà . “ Người nào có biết , vì có được viên thiên nhãn trân quý đó mà ta phải hi sinh cái mông mình từ thời tuổi xuân đôi tám cho đến gần lục tuần đâu? Hừ… nói chung cũng tại cái lão Choi tướng quân đó cả , khi hắn xuất binh ta luôn cầu trời cho cái lão già đó ngoài xa trường chết sớm một chút , vậy mà không chịu chết ngược lại cứ hay bị thương , sau đó sẽ viết thư tấu với hoàng thượng đòi ta một hai ra ngoài biên cương chữa thương cho hắn . Chữa thương…hứ… ta phi! Chữa cho hắn hay chữa cho cái mông sắp nở hoa của ta đây ….hic….hu hu… Nỗi lòng này ai hiểu cho ta đây ”.


    Junsu thấy Lee thái y chắc là đang rất đau lòng chuyện gì đó nên không hỏi nhiều nữa . Lúc ở Sương Tĩnh Các cậu vì thấy máu Yoochun không ngừng chảy ra mà hoảng loạn , đầu óc lúc đó cũng không đủ sáng suốt để phân biệt mọi chuyện . Đến khi tới Thái Y Viện được Lee thái y kéo ra ngồi ở ngoài thư phòng uống thuốc chữa mắt mới nhớ ra con dao đó , cười dài một tiếng, những buồn phiền , lo lắng , âu sầu rồi cả yêu hận trong cậu cũng đều không cánh bay đi cả . Một hồi sinh sinh tử tử đã làm cho gánh nặng trong cậu tiêu tan đi hết , giờ đây cậu chỉ muốn y thật nhanh khoẻ lại thôi . Dù cho tương lai sau này của họ có ra sao cũng không quan trọng , chỉ cần được ở bên nhau một đôi oan hồn cũng không tĩnh mịt .


    Nếu như Park Yoochun chỉ mất máu hơi nhiều nhưng không chết được , vậy chỉ cần xử lý vết thương rồi băng bó lại là được rồi , đâu cần tấp nập người như vậy chứ ? . Sao chúng ta không thử đi sâu vào bên trong xem sao !!!

    Bên trái là Yoochun đã được băng bó ổn thoả , bên phải …chặc…là ai đây ta , khắp mình đầy vết thương, khuôn mặt chẳng còn nhận dạng được là ai , lại còn đang bị đánh nữa chứ .

    - Tên chết tiệt này dám ở ngoài tìm hoa vấn liễu hả ? – Một cước vào hông .
    - Hồng…hồng….- Mười mấy thái giám , cung nữ , cùng thái y chỉ biết đứng nhìn người bị thương nặng đó liên tiếp bị ăn đá cũng không dám nhào vô can , lỡ như can không được lại chọc giận thêm con sư tử hà đông đó thì mình cũng chết .
    - Hồng , hồng cái đá…..hừ….hôm nay ta không đánh chết cái tên đào hoa này ta không còn là Shim Chang min nữa . – Thêm một cước vào lưng .
    - Nhưng Hồng phi , người cứ đánh như thế sao còn đem đến đây làm gì , trực tiếp đánh xong rồi chôn luôn không phải tốt hơn sao ? –Kim thái y tức giận quát lên .
    - Ta cũng muốn vậy lắm , nhưng hắn mà chết thì lời cho hắn quá rồi !! Ta phải ngày ngày đánh hắn ba cử sáng trưa chiều , tối tối buồn bực lôi hắn dậy đánh tiếp .- Chang min đá cho hắn một cái nữa mới lui ra cho thái y trị thương cho người đó .


    Thật ra sự việc gì đã xảy ra trong thời gian đó ? Không phải Chang min đang ở lại vương phủ chữa thương cho Kibum sao ? Tại sao Chang min lại tức giận như vậy , còn người đang bị thương là ai ? Nào chúng ta cùng nhau quay lại xem khoảng thời gian đó chuyện gì đã xảy ra .


    Vương phủ


    - Ngươi thật không sao chứ ??? Có cần ta cho người vào cung mời ngự y không ?. -Nhìn cái dáng không thể đứng thẳng của hắn cậu lại đau lòng .
    - Ta không sao thật mà , lúc nãy hỗn loạn quá không làm bị thương người chứ hoàng tẩu .- Dù không muốn kêu một người vừa nhỏ tuổi hơn mình rồi còn dễ thương thế này là tẩu tẩu , nhưng ai biểu người ta là vợ của hoàng huynh mình chứ.

    - Ngươi vừa kêu ta cái gì ? .- Chang min đen mặt quay qua nhìn Kibum .
    - Thì là hoàng tẩu rồi !!! – Kibum hồn nhiên không biết bão sắp đến với mình rồi .
    - Ngươi lập lại một lần nữa xem .- Sát khí bốc lên nghi ngút .
    - Một trăm lần cũng vậy thôi , người là vợ của hoàng huynh ta tức là hoàng tẩu của ta .
    - NGƯƠI …………...

    - AAaaa……………..


    ~ Rầm


    - Đau , đau quá ….người bị làm sao vậy hoàng tẩu ??? – Kibum bị Chang min cho ăn đất rất tức giận .
    - Hoàng tẩu….hoàng cái đầu nhà ngươi….ngươi dám kêu ta một tiếng hoàng tẩu nữa ta sẽ cho ngươi xuống mồ luôn .- Chang min đá tới tấp vào người hắn nhưng cố ý tránh phần lưng ra .
    - Thì người là hoàng tẩu thì ta kêu hoàng tẩu , chứ không lẽ kêu người là nương tử hả ? . – Hắn bị đánh quá mất khôn , nhưng lời không nên nói cũng nói ra .
    - Nương tử……ngươi còn dám kêu ta là nương tử sao ? Ngươi kêu một tiếng nương tử ta cho ngươi từ dưới mồ cũng phải sống dậy rồi bị ta đánh chết đi mười lần nữa.
    - Ta đâu có thù có oán gì với ngươi chứ ? Là ta giết sạch nhà ngươi , cướp nương tử của ngươi , cưỡng bức ngươi rồi bán vào câu lang viện sao ???.- Kibum đứng dậy nổi nóng nắm lấy cổ áo cậu , một tay giơ lên chuẩn bị đánh thì …
    - Hic…ngươi muốn đánh ta sao ? Ngươi cái tên khốn kiếp này …uổng công ta chờ ngươi suốt tám năm nay ….. hu hu hu ………Ngươi muốn đánh ta , được vậy thì đánh đi đánh đi…..đánh chết hồng nương tử của ngươi luôn đi …OA…Oa……

    Cục diện lúc này là , Chang min nắm lấy cổ áo người kia lắc không ngừng , Kibum như hoá đá sau câu nói đó .

    ~ 1s
    ~ 1.5s
    ~ 2s
    ~ 2.7s
    ~ 3s

    - AAAAaaaa……Hoàng huynh ơi cứu đệ với, đệ chưa muốn chết !!!
    Kibum chạy trốn ra cửa , chân chưa kịp bước qua khỏi đại môn thì ...

    - Ngươi còn muốn chạy sao Jung Kibum , được nếu như ngày hôm nay ngươi bước chân qua khỏi cánh cửa này chúng ta cắt đứt tất cả …hic…
    - ( im lặng )
    - Nếu như ngươi đã không đi thì bước qua đây tạ lễ với ta đi . – Chang min cứ tưởng rằng hắn không đi là do còn chút tình cảm với mình , không ngờ vừa quay mặt lại đã thấy hắn bị một đám mỹ nhân ôm lấy không cách nào đi được .

    Kibum mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng , hắn liên tục lắc đầu khi thấy cậu ngày càng đi về phía mình .

    - Ôi vương gia cuối cùng thiếp cũng chờ được người rồi . –Mỹ nhân áo đỏ nói .
    - Phải đấy ta đây chờ người sắp mốc meo lên cả này .-Mỹ nhân áo xanh nói xong thì tựa vào vai hắn .
    - Các cô còn đỡ, ta đây từ năm mười lăm tuổi đã vào đây , tính đến nay cũng được ba năm rồi đó . –Mỹ nhân áo vàng trực tiếp ôm lấy cổ hắn nũng nịu .
    - Ta…ta…..
    - Vậy có ai năm mười tuổi đã vào đây không vậy ?- Chang min đứng kế bên khoanh tay mỉm cười .
    - Mười tuổi …ha ha …đùa sao… mười tuổi chúng ta vẫn còn là một đứa trẻ chưa có hương sắc , làm sao có thể lọt vào mắt xanh của vương gia đây chứ!!! – Mỹ nữ áo đỏ thơm lên má hắn một cái , nào biết hành động này của cô càng làm cho mặt Kibum trắng bệch .
    - Không …ta không …..
    - Hi…vậy sao ? – cậu đi lại gạt các mỹ nhân qua một phía , rồi nở một nụ cười thật tươi với Kibum .


    ~ Binh


    ~ Bốp


    - Cái tên chuyên đi lừa gạt người ta này , đã có nương tử trong nhà rồi còn dám tìm hoa vấn liễu .- Một đá vào bụng một chỏ vào lưng và kết thúc bằng một cú nốc ao đạt mười điểm từ dưới lên ngay mặt . Kibum bay xa 5 mét bất tỉnh nhân sự .
    - AAaa….tên điên này ở đâu ra vậy ? .-Mỹ nữ áo đỏ chạy lại đỡ Kibum lên .
    - Dám đánh tướng công của ta hả , ta liều với ngươi .-Mỹ nữ áo vàng lao vào dùng bạch cốt trảo đánh Chang min .
    - Tướng công…hừ mấy người muốn chết sao dám kêu hắn là tướng công hả ?.- Cậu không chịu thất thế cũng nhào vô đánh trả .
    - Ngươi có tư cách gì dám không cho chúng ta gọi vương gia là tướng công chứ ?.- Vì có người tiên phong rồi nên mỹ nhân áo xanh cũng nhảy vào cuộc chiến .
    - Cho ngươi chết nè…..lấy tư cách gì thì mấy người đi mà hỏi hắn ta…ui đau…
    - Ngươi là nam nhân mà đi đánh nhau với nữ nhi thật không biết nhục…đau… đau quá ….Híc .- Thấy tình hình đánh không lại Chang min nên Mỹ nhân áo xanh sử dụng kế kích tướng .
    - Ta là nam nhân đấy rồi sao , đâu có luật nào cấm nam nhân không được đánh nhau nữ nhi đâu chứ , nói chung cũng chỉ tại cái tên đó cả ….ui đau… ngươi chơi bẩn dám nhân lúc ta phân tâm đánh lén ta .
    - Ha ha đáng đời ngươi .- Mỹ nhân áo đỏ vì đánh lén thành công mà vui mừng cười to .


    ~ Xẹt


    - AAaaa….ngươi dám huỷ dung của ta ….ngươi….ngươi…oaoa ………- Mỹ nhân áo đỏ vì mải vui mừng nên bị Chang min cào rách một đường dài trên mặt , biết đánh không lại đành ngồi một bên ôm mặt khóc .
    - Đánh nhau ắt có bị thương , còn ngươi có muốn giống cô ta không ?.- Cậu lườm cho mỹ nhân áo xanh một cái sắc hơn dao .
    - Ta …ta …không đánh nữa….ta là người rộng lượng không chấp tiểu nhân như ngươi .- Mỹ nhân áo xanh nhìn đồng minh của mình không tham gia nữa , thấy mình không đánh lại người ta nên cũng không dám đánh tiếp .
    - Thùng rỗng kêu to , ta mới không thèm chấp ngươi , biến .- Chỉ tay ra phía cửa cậu ra lệnh cho hai mỹ nhân đó nhanh biến đi .
    - Ngươi …hu hu…- Đuổi xong mỹ nhân áo xanh cậu quay ra nhìn mỹ nhân áo đỏ đang ngồi ăn vạ .
    - Ta không phải nàng ta bảo biến là biến , ta không đi có đánh chết ta cũng không đi .- Mỹ nhân áo đỏ nhất quyết ngồi lì ở đó không chịu đi .
    - Thật không đi sao ? Hay là đợi ta cho gương mặt xinh đẹp của ngươi thêm mấy đường nữa hả ???
    - Không , Không ….hu hu hu ….ta đi là được chứ gì ? Nếu bị huỷ dung ta thà chết còn sướng hơn .
    Mỹ nhân áo đỏ cũng đi rồi , bây giờ chỉ còn lại một người từ nãy giờ ngồi xem kịch vui thôi .
    - Ngươi đứng lên cho ta .
    - Ta …ta không sợ ngươi đâu ? – Mỹ nhân áo vàng bị chỉ đích danh , miệng tuy nói không sợ nhưng hai tay lại run rẩy cả lên .
    - Sao lại run dữ vậy , ta đâu có ăn thịt ngươi đâu chứ , ngươi tên gì ?
    - Ta ….ta là ai không quan trọng , ta phải hỏi ngươi…ngươi mới là ai mới đúng ?
    - Vậy ngươi nghe thấy tên shim Chang min chưa ? – Chang min như một thợ săn đang đùa giỡn với con mồi của mình .
    - Chưa…chưa nghe bao giờ ? – Mỹ nhân áo vàng bây giờ ngay cả chân cũng run lên .
    - Vậy ngươi biết hậu cung của Jung hoàng đế có bốn người , trong đó có một người là Hồng phi không ?
    - Chuyện này một đứa trẻ lên năm cũng biết .
    - Vậy ta tốt bụng nói cho người biết , Hồng phi đó tên là Shim Chang min , mà Shim Chang min chính là ta đây . – Cậu nhìn con mồi của mình khắp người đang run lẩy bẩy mà cười thầm .
    - Hồng….phi….ngươi….là…..a


    ~ Bịch


    - Xỉu nhanh thật , này tỉnh dậy đi ta còn muốn chơi tiếp mà…này… – Chang min dùng chân đá đá mỹ nhân áo vàng vài cái nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì , đang buồn không biết chơi với ai thì Kibum tỉnh lại .

    - Ui...đau quá .
    - Tỉnh rồi sao , ngươi hình như có điều cần giải thích với ta phải không Jung Kibum ? .- Chang min cười rất ư là xinh đẹp và giơ chân lên .
    - Không …hu hu hu …đừng đánh , đừng đánh nữa nương tử của ta , ta biết sai rồi , ta biết sai rồi mà . Kibum bò dậy ôm chân Chang min khóc xin tha mạng .
    - Nương tử , ai là nương tử của ngươi . Tám năm trước chúng ta vẫn còn chưa thành thân xong , ta bây giờ vẫn là một người độc thân . Bất quá năm đó bị phụ hoàng ngươi viết chiếu chỉ ép ta chưa đến mười tám tuổi thì phải ở lại trong cung bên cạnh hoàng hậu học tam tòng tứ đức , vẫn phải là hồng vương phi của ngươi . Nhưng không còn lâu nữa rồi , mười tám tháng chín chỉ cách hai tháng nữa thôi . Nói cho ngươi biết ngày ta rời cung cũng sẽ là ngày tử của ngươi .

    Chang min tính đá thêm mấy cái nữa mới thôi , ai ngờ chân vừa mới nhắc lên thì đã bị người ta từ sau đá cho một cái vào lưng .
    - AAaaa………- Chang min bị đá té xuống , khuôn mặt dính đầy đất tóc tai cũng rối bù cả lên .
    - Dám đánh cả vương gia lá gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ .- Từ cửa lại xuất hiện thêm ba mỹ nam xinh đẹp đáng yêu .
    - Cái đồ xấu xí này là ai chứ , lại dữ dằn như vậy ?.- Một người trong ba người đó lên tiếng .
    - Ta là ai ngươi hỏi hắn thì biết …hừ…A… Ta biết mấy ngươi , ngươi là nhị thiếu gia của thượng thư bộ hộ Sung Min , còn ngươi là thiếu gia của thượng thư bộ hình Eun Hyuk, còn ngươi là ưm….lâu quá ta quên mất rồi .
    - Ta là thiếu gia của đại trang chủ lớn nhất kinh thành Lee Teuk .
    - Phải ...phải ….mà các ngươi sao lại đến đây . – Chang min chống lưng đứng dậy chỉ vào đám người đó .
    - Chúng ta …à nghe nói vương gia đã trở về nên chúng ta đến xem người có khoẻ không ấy mà . Lee Teuk nở nụ cười má lúm đồng tiền xinh xinh .
    - Ai ngờ đâu !!! Vừa đến đã thấy một người vừa xấu vừa điên như ngươi đang đánh vương gia chứ .- Eun Hyuk lên tiếng .
    - Ai xấu , ta hỏi các ngươi thử bị một đám nữ nhân quần cho tơi tả , rồi bị một đám ngu ngốc không biết chuyện đạp cho một cái té nhào xuống đất lấm lem cả người , nói thử có xấu không ?
    - Thì không xấu nhưng bị điên, ngay cả vương gia cũng dám đánh , ngươi không sợ hắn tâu với hoàng thượng chém đầu cả nhà ngươi sao ? – Sung Min nói .
    - Ta thách hắn đó , hắn có mười cái gan cũng không dám động một cộng cọng lông chân của ta nữa chứ nói chi là chém đầu .
    - Tốt …tốt lắm…ha ha ha… cuối cùng thì chúng ta cũng tìm được một người trị hắn rồi , phải không Sung Min , Eun Hyuk .- Lee Teuk vui vẻ vổ vỗ vai Chang min .
    - Phải….phải cái tên này lúc nào cũng ỷ mình là vương gia , lại trời sinh hắn anh tuấn bất phàm nên chẳng xem ai ra gì , bao nhiêu mỹ nữ , tuấn nam điều bị hắn quyến rũ đem về phủ cả . – Eun Hyuk gác tay lên vai Chang min nêu tội Kibum .
    - Vậy sao ? Hi hi hi… số ngươi cũng đào hoa nhỉ vương gia ? . Chang min bước lại gần hắn hơn , trong khi đó Kibum không ngừng thụt lùi về phía sau.
    - Không chỉ vậy , nghe nói năm hắn lên mười đã cưới một nương tử rồi , lạ là sau đó hình như cũng đã bị hắn gạt bán vào kỹ viện . -Sung min không biết mình đang chêm thêm củi vào lò lửa .


    ~ Rắc….rắc….


    - Jung kibum , ta nghĩ lại rồi có lẽ hôm nay là ngày giỗ của ngươi thì hay hơn đó Yahhhh….Chết đi tên sắc lang mắc dịch…~ Bộp… Ta đánh chết tên khốn kiếp ngươi…~ Binh….Ta nguyền rủa ngươi đời đời , kiếp kiếp đều tiệt tôn tiệt tự ….~ Bốp….Dám gạt ta đi tìm mỹ nhân hả….Chết đi……..

    Chuyện là như thế , người đang nằm trên giường thương tích đầy mình đó chính là vương gia Jung Kibum của chúng ta . Trở lại thái y viện lúc này , sau khi Chang min vừa đi ra thì đụng trúng ngay Yunho đang ôm Jae joong chạy vào .

    - Hoàng thượng vạn tế vạn vạn tế . - Tất cả người hiện có tại Thái Y viện đều đồng loạt quỳ xuống hành lễ .
    - Đứng lên cả đi …Lee thái y mau qua đây xem bệnh cho hoàng hậu . – Yunho đặt Jae joong lên một cái giường trống gần đó .
    - Hoàng thượng , Jae joong huynh bị làm sao vậy ? . Junsu và Chang min đồng thời lên tiếng .
    - Ta cũng không biết khi ta chạy ra thì Jae đã ngất đi rồi .- Yunho cũng không biết thật ra hoàng hậu của hắn đang bị bệnh gì nữa , lần đầu hắn cảm thấy mình thật vô dụng .
    Lee thái y chuẩn bệnh xong thì đôi mày hơi nhíu lại, đắp chăn lại cho Jae joong ông mới nói nhỏ với Yunho , sau đó chỉ thấy hai người nhanh chóng rời phòng , trước khi đi Yunho có nói .
    - Ta có chuyện cần bàn với Lee thái y , hai người ở lại chăm sóc cho Jae , Junsu , cả Chang min nữa, khi trở lại ta có rất nhiều chuyện cần hỏi hai người .
    Yunho đi rồi Junsu và cả Chang min chỉ biết lặng người , chuyện gì đến thì sẽ đến thôi .


    ~ Kẹt


    - Thật ra là có chuyện quan trọng gì đây , sẽ không phải là chuyện liên quan đến bệnh tình của hoàng hậu chứ ? .- Yunho cau mày lại lo lắng .
    - Đúng là có liên quan đến bệnh tình của hoàng hậu .
    - Vậy sao còn không mau nói ? .- Yunho như muốn bóp chết ông .
    - Hoàng thượng nhẹ tay ….khụ….hoàng thượng chắc còn nhớ ngày đó khi lập hậu, trước đại điện hoàng hậu đã nói đến mình có thể sinh người kế tục huyết mạch hoàng triều chứ .
    - Hình như đúng là có nói , thì sao chứ ……A không lẽ……
    - Phải , hoàng hậu đã có thai , hơn nữa còn là song thai .
    - Người nói hoàng hậu của ta có thai…..hơn nữa còn là song thai .- Yunho tỏ ra như rất bình tĩnh trước thông tin về Jae joong .
    - Đúng vậy , hoàng thượng người ……
    - YAHHH……HA HA HA………….TA CUỐI CÙNG CŨNG CÓ HÀI TỬ RỒI….TA CÓ HÀI TỬ RỒI , LẬP TỨC TRỞ VỀ TA PHẢI BÁO TIN NÀY CHO TOÀN DÂN BIẾT. - Yunho như bị điên lên chạy lại nói mình đã có hài tử cho từng cây cột , cái bàn , ấm trà trong phòng cứ như chúng là một sinh vật sống vậy .
    - Hoàng thượng bình tĩnh lại…thần còn chưa nói xong mà…- Lee thái y cố lôi kéo tinh thần của Yunho trở lại
    - Nói…ngươi cứ nói đi…Ha Ha Ha
    - Hoàng thượng hài tử này tốt nhất đừng nên sinh ra , thần nghĩ hoàng hậu có thai nhất định có liên quan đến một loại võ công gọi là phá công dục thai mà người từng nói . Nghe nói người luyện võ công này phải có một nội lực thật thâm sâu còn phải luyện thành mới có thể mang thai , nếu như chưa luyện xong mà đã có thai sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng , có thể chết cả mẫu lẫn tử . Thần không biết hoàng hậu đã luyện được đến tầng thứ mấy , chỉ biết cơ thể người lúc này rất không ổn, nếu như cứ tiếp tục giữ lại sẽ chết người thật đấy .
    - Ta có hài tử rồi , ta thật có hài tử rồi , Jae ơi chúng ta có hài tử rồi ..ha ha ha ….- Hắn vì niềm vui lớn của mình , cho nên lời của Lee thái y đối với hắn lúc này một câu cũng không nghe lọt tai .
    - Hoàng thượng người tính sao đây ?.-Lee thái y lo lắng chờ kết quả .
    - Tính gì ? A ..ta biết rồi bây giờ trở về ta lập tức chiếu cáo thiên hạ thông báo cho toàn dân chúng biết ta Jung hoàng đế đã có người nối dõi….Ha Ha Ha .- Yunho vui mừng chạy thẳng về Tâm Thiên Điện viết chỉ mà quên mất mình cần phải trở lại Thái Y Viện xem tình hình của hoàng hậu, rồi xử hai người kia nữa .




    Thiên nhãn : Thiên nhãn là một trong ba dược vật rất trân quý , là quốc bảo của nước Moritic từ khi lập quốc . Thiên nhãn có công dụng làm mắt của một người mù cũng có thể sáng lại , hơn nữa nó có một công dụng khác mà chỉ có hoàng thân , quốc thích Moritic mới biết được đó là , người mang dòng máu hoàng tộc Moritic ăn vào thiên nhãn có thể nhìn thấy được quá khứ và tương lai . ( Vì vậy oppa Junsu có ăn vào thiên nhãn cũng chỉ không bị mù thôi , còn cái nhìn thấy được quá khứ và tương lai thì botay.com )

    Hết chương 7 .
    • Like Like x 11
  10. _sun_ 360Kpop Member

    Message Count:
    5
    Likes Received:
    5
    Reputation:
    100
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    jungjung.sun comming!!!!!!!!!!!!!!
    ss ah,em bị thik fic nèy nên lập nik mới con cho ss đêy!
    tình hình là trong đây bạn min bị láo toét+liều í.cơ mà em bị thik tính bạn í nt.
    em mới đọc dến chương 4 ah.nên hem bít com j nhìu.sẽ cố gắng com tx hơn!
    iu ss:jangch0:
    ps:cho em con tem~con tem đầu tiên cua cai nik nèy~:huyendc:
    • Like Like x 1

Share This Page