TWD
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

Completed [M] Lọ lem và ác quỷ [Trans-Long fic | KyuMin, EunHae]

Discussion in 'High Ratings' started by Savann, Aug 29, 2013.

  1. Savann 360Kpop Member

    Message Count:
    272
    Likes Received:
    1,521
    Reputation:
    1,636
    Ratings Received:
    +22 / 27 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    - Author: anghelsalupa
    - Pairing(s): KyuMin, EunHae,...
    - Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi và tôi dịch fic này với mục đích phi lợi nhuận.
    - Rating: M
    - Category:
    romance, humor.
    - Translator: Savann
    - Post-er: Savann
    - Tag: Fic dịch đã được sự đồng ý của tác giả.
    - Cap:

    [​IMG]

    - Link fic : here
    - Summary: Sungmin sẽ là thành viên mới của đại gia đình nơi mà ngài hiệu trưởng trường đại học của anh đang sinh sống. Có lẽ đó là chuyện tốt, là một cơ hội hết sức tuyệt vời... nếu không có những phiền tóai mà anh gặp phải vào tuần trước...

    [​IMG]


    Chap 1

    Chuyện gì đã xảy ra vào tuần trước?



    “Sungmin à!!!”

    Sungmin quay lại nhìn với một cái bĩu môi rồi tiếp tục cặm cụi trộn kim chi trong một cái thau lớn. Anh mặc kệ giọng nói the thé, phiền phức của mẹ mình và vẫn tiếp tục nêm gia vị vào chỗ rau tươi.

    “Ya! Ya! Dừng cái công việc của con lại ngay đi.” Sungmin nhìn mẹ mình bằng ánh mắt khó chịu rồi gạt tay bà ra khỏi vai mình. Có vấn đề gì với mẹ của anh vậy chứ?

    “Ya… Lee Sungmin, con có nghe mẹ nói không hả? Mẹ bảo con ngừng cái công việc đang làm lại cơ mà-”

    “Aigoo! Mẹ à ~” anh khẽ nhăn mặt cằn nhằn. Anh cần phải làm cho xong số thực phẩm của mình nếu không nó sẽ không đủ dùng trong một tháng. Cuộc sống của họ vốn đã nghèo khó từ khi anh mới lọt lòng và cái mà bây giờ anh có thể làm được là chế biến số thực phẩm này, nếu không hai mẹ sẽ phải nhịn đói trong những ngày sắp tới, thậm chí là nhiều tuần lễ tới. “Con cần phải làm xong việc đã. Mẹ có thể ngừng làm phiền con một chút được không?!”

    “Ya!” Bà Lee vừa quát vừa đánh mạnh vào tay anh bằng cây quạt giấy mà bà tình cờ trông thấy. Sungmin nheo một bên mắt khi cảm thấy đau đớn. Bất cứ thứ gì ở gần mẹ anh cũng có thể trở thành công cụ gây sát thương. “Mau thu dọn đồ đạc của con lại đi và chúng ta sẽ rời khỏi ngôi nhà này.”

    “Gì cơ?!” Sungmin mở to mắt khi nghe những lời mẹ anh vừa nói. Họ không có khả năng trả tiền thuê nhà ư? Ngôi nhà của họ vốn đã ọp ẹp rồi mà còn không trả nổi tiền thuê thì thật là đáng xấu hổ. Ôi lạy Chúa, họ sẽ phải ra đi sao? Tệ nhất là, họ sẽ phải ngủ ngoài đường?

    “Mẹ à, mẹ lại làm cái gì nữa đây?” Anh hỏi, bờ vai xụ xuống tỏ ra mệt mỏi và khó chịu. “Tại sao mẹ luôn đặt con vào hoàn cảnh rắc rối như vậy chứ?”

    “Cái gì?” Mẹ anh hỏi ngược lại. “Ya... con lại xem mấy bộ phim truyền hình dài tập nữa sao?! Mẹ đặt con vào hoàn cảnh rắc rối khi nào? Aigoo~” Mẹ anh trợn tròn mắt rồi khẽ chắt lưỡi. “Lần này mẹ vớ được một món lời lớn rồi. Mau thu dọn đồ đạc của con lại đi và đừng làm mấy thứ đồ ăn hôi thiu này nữa.”

    Bà Lee đẩy cái thau rau đã được trộn sẵn đi. Sungmin nhìn bà và tự hỏi “món lời lớn” đó là gì trong khi thực tế họ còn không đủ tiền trả tiền thuê nhà và có vẻ như sắp bị chủ nhà tống cổ đến nơi.

    “Mẹ à… mẹ đã đi cờ bạc có phải không?” Anh nhắm mắt một cách bất lực. “Mẹ... cuộc sống của chúng ta như thế này cũng tốt mà. Chúng ta sẽ ổn nếu như mẹ dừng những chuyện mình đang làm lại. Con sẽ hoàn thành chương trình đại học, sẽ đi tìm một công việc ổn định và làm việc thật chăm chỉ để nuôi mẹ. Chỉ cần... làm ơn...”

    Bà Lee bật cười. “Ya, làm thế nào mà con lại nghĩ ra những chuyện ngớ ngẩn đó hả? Cờ bạc? Mẹ nghiện cờ bạc từ bao giờ?” Bà vừa nói vừa lấy cây bắp cải đánh vào người anh. “Mẹ cờ bạc từ khi nào, dám hỗn với mẹ thế hả?”

    “Mẹ sẽ kết hôn với một người đàn ông giàu có!” bà vui vẻ nói.

    Sungmin chớp mắt liên tục mà không có bất kỳ biểu hiện nào. Mẹ đang đùa với anh sao? Chuyện gì vậy chứ? Trò đùa này chẳng vui chút nào! “Ya!” Anh giật nẩy mình vì đau khi mẹ lại đánh vào người anh, lần này là trái dưa chuột. “Mẹ nói là mẹ sẽ kết hôn với một người đàn ông giàu có, con có đang nghe không hả?”

    “Mẹ đã uống say phải không?!” Anh vừa nói vừa lại gần ngửi ngửi miệng và tóc của bà. “Cũng hơi có mùi-”

    “Vớ vẩn.” Bà Lee tiếp tục đánh vào đầu Sungmin bằng trái dưa chuột tội nghiệp. “Mẹ nói nghiêm túc đấy, Min. Ông ấy muốn chúng ta dọn đến sống cùng và hiện giờ ông ấy đang đợi ở ngoài.”

    “Mẹ à...” Sungmin vừa nói vừa xoa xoa cánh tay tội nghiệp của mình. “Mẹ gặp người đó ở đâu? Sao mẹ có thể kết hôn với một người mà con chưa từng biết mặt? Lỡ ông ta cũng giống như Người đàn ông thứ tám thì sao?”

    Anh không thể nhớ nổi tên những người tình của mẹ mình, anh gọi họ bằng những con số và Người đàn ông thứ tám là kẻ thường hay đánh đập mẹ anh… cho đến khi Sungmin không nhịn được nữa, tặng cho ông ta một cước vào “chỗ hiểm” và làm gãy hết một chân để ông ta tàn phế suốt đời… chính là kẻ đó.

    “Ông ấy là một người tốt. Có lẽ con cũng biết người này vì ông ấy đang làm việc ở ngôi trường mà con theo học.” Mẹ anh hào hứng nói.

    “Mẹ đang hẹn hò với một người trong trường của con?” Sungmin hét lên. “Mẹ à! Sao lại có thể?!”

    “Mẹ không phải cố tình đâu! Chỉ tại ông ấy rất có duyên và còn… mẹ cũng không biết nữa!” Bà Lee hơi đỏ mặt trong lúc áp hai bàn tay vào má. “Mẹ đã hẹn hò với ông ấy một thời gian khá lâu rồi và ngày hôm qua ông ấy đột nhiên đề nghị và mẹ không thể từ chối~”

    Sungmin chỉ biết lắc đầu. Mẹ anh trông giống y như những fangirl cuồng nhiệt mà anh thường thấy trên tivi. Mẹ của Sungmin thở dài và vỗ nhẹ vào vai anh. “Sungmin à, cho ông ấy một cơ hội nhé, ông ấy thật sự rất khác biệt. Mẹ bảo đảm, ông ấy sẽ chăm sóc tốt cho cả hai chúng ta. Tin mẹ đi.”

    Anh luôn nghe những lời như thế này từ mẹ mình. Lúc nào bà cũng nói người đàn ông này sẽ khác và sẽ cho hai mẹ con họ một cuộc sống tốt hơn. Anh biết những gã đàn ông này chỉ muốn qua đường với mẹ anh thôi, chỉ ban bố cho họ một chút tình cảm, một chút thức ăn và vật dụng nhưng rồi họ cũng cảm thấy mệt mỏi, bắt đầu ra vẻ gia trưởng, và điều Sungmin thích nhất là, những người này cuối cùng rồi cũng bỏ đi, anh thấy tất cả họ đều như nhau và người lần này chắc cũng không ngoại lệ.

    “Nhanh nào, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi.” Bà Lee vuốt ve đôi má anh và hôn anh như hứa hẹn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.

    Sungmin uể oải đứng dậy mang ra một chiếc ba lô với vài bộ đồ và chiếc túi vải đựng đồ dùng học tập của mình. Anh sẽ không mang theo hết tất cả mọi thứ vì anh biết đây chỉ là tạm thời, anh sẽ chờ tới khi người đàn ông này cảm thấy mệt mỏi và yêu cầu họ rời khỏi nhà. Trên đường đi, anh ngó dáo dác xung quanh xem tên khốn nào đã hứa hẹn sẽ kết hôn với mẹ mình nhưng anh không nhìn thấy ai cả. Anh có thể tượng tượng ra một người đàn ông có vẻ ngoài bóng bẩy với một vết sẹo dài và cổ áo thì cởi tung vài cúc. Aa… thật kinh tởm. Bất cứ là ai, Sungmin cũng không quan tâm nữa, anh gọi ông ta là Người đàn ông thứ mười hai vì đây là người tình thứ mười hai của mẹ mình kể từ khi cha ruột anh mất năm anh lên sáu tuổi.

    “À, ông ấy đây rồi.” Bà Lee dẫn Sungmin đến trước chiếc xe hơi mà dường như anh cảm thấy rất quen thuộc. Bên ngoài khu nhà ổ chuột họ đang sống, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang đậu với nhãn hiệu có vẻ đắt hơn gấp nhiều lần so với ngôi nhà tồi tàn mà họ đang thuê. Anh nuốt nước bọt. Cánh cửa chợt mở và cứ như trong phim, một đôi giày sáng bóng đặt xuống nền đất và người đàn ông trung niên khoảng ngoài bốn mươi trong bộ vest màu xám lịch lãm bước ra khỏi xe.

    Sungmin nuốt nước bọt và đôi chân như muốn khuỵu xuống trước người đàn ông vừa bước ra. Mẹ anh cúi mặt ngại ngùng khi người đàn ông đó quay sang mỉm cười và nắm lấy tay bà.

    “Sungmin?” Ông gọi. Sungmin ngập ngừng ngẩng đầu lên và chợt bắt gặp phải ánh mắt dịu dàng của ông ta. Anh mỉm cười lúng túng trước Người đàn ông thứ mười hai trong khi ông ta nở nụ cười thật tươi, đầy tự tin nhưng cũng rất đỗi dịu dàng và đáng tin cậy.

    Làm thế nào mà chuyện này có thể xảy ra được? Anh tự hỏi. “Sungmin à… đây là ông Choi…” Sungmin không cần biết tên của ông ấy. Anh vốn biết Người đàn ông thứ mười hai này là ai. “Ông Choi. Đây là con trai em. Sungmin. Hy vọng ông sẽ không phiền nếu em dẫn nó theo.”

    Ông mỉm cười và lắc đầu. “Em biết đó, tôi cũng có hai đứa con trai, tôi sẽ không ngại nếu có thêm một đứa nữa đâu.” Ông nhìn mẹ của Sungmin trìu mến khiến bà thoáng đỏ mặt.

    Sungmin khẽ gật đầu và thở dài, nở nụ cười gượng gạo. Điều tiếp theo mà anh biết là bọn họ đang ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng đó và đi về ngôi nhà mới của anh. Sungmin chỉ ngồi im lặng, muốn thoát khỏi tình cảnh khó xử này. Người đàn ông thứ mười hai này là một người hết sức hoàn hảo, anh thầm nghĩ; ông ta giàu có, lại rất đẹp trai dù đã có tuổi, và dường như cũng rất quan tâm đến mẹ anh. Nhưng với anh thì có lẽ sẽ rất tồi tệ; trước tiên, ông ta là hiệu trưởng của trường đại học SM nơi anh đang theo học, thứ hai…

    còn thứ hai là…

    Sungmin gục đầu nhớ lại những chuyện vừa xảy ra cách đây không lâu… hình như là… tuần trước thì phải?



    -------------------------POV LAST WEEK----------------------------


    “Siwon à...” Sungmin nói trong lúc nhìn xuống và đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên anh tỏ tình, là tình yêu đầu của anh. Anh đã quyết định sẽ thổ lộ tình cảm của mình dành cho cậu kể từ khi nhìn thấy cậu bước chân vào SMU (SM University). Anh cần phải vượt qua nỗi sợ hãi của mình và cố gắng để trở thành người yêu của Siwon, cũng chính là con trai lớn của ông Choi, hiệu trưởng trường đại học.

    Sungmin có thể vào học được ở ngôi trường danh tiếng này là nhờ vào suất học bổng của nhà nước. Anh chỉ cần chi trả mười phần trăm học phí cho mỗi kỳ. Anh là một người có năng lực vì vậy có thể dễ dàng giành lấy được học bổng mà không cần tốn chút sức lực nào. Anh đang theo học khoa diễn xuất vì anh có đam mê với âm nhạc và khiêu vũ, thậm chí là nhạc kịch, bất cứ điều gì có liên quan đến diễn xuất.

    Từ từ bước đến, anh thở dài và định giơ tay đưa bức thư tỏ tình của mình nhưng...

    “Tôi không quan tâm.” Chàng trai cao lớn trước mặt anh lạnh lùng nói. Cậu đã từng làm điều này với những cô gái khác... kể cả những chàng trai… và Sungmin cũng không ngoại lệ. Siwon xoay lưng lại với Sungmin trước khi anh kịp đưa lá thư khiến Siwon không thể nhìn thấy nó khi cậu bỏ đi. Sungmin chết lặng, đôi mắt mở to với cánh tay vẫn còn đang cầm lá thư, hơi vươn ra một chút.

    Giống như sét đánh ngang mày, Sungmin đứng yên bất động. Anh không thể tin được. Anh đã bị từ chối. Anh thậm chí còn chưa nói được điều gì. Anh thậm chí còn chưa kịp đưa tay ra. Anh đã bị từ chối. Cả không gian như trở nên tối om, những từ đó cứ lặp đi lặp lại, ngày một lớn và rõ ràng hơn.

    “Tôi không quan tâm.”

    “Tôi không quan tâm.”

    “Tôi không quan tâm.”

    Khi đã bỏ đi thật xa, Siwon mới ngẩng đầu lên với đôi mắt lạnh lùng và vô cảm. Cậu dừng lại khi chắc chắn rằng Sungmin không có ở xung quanh. Cậu cúi mặt và thở dài. Cậu phải thừa nhận rằng Sungmin có một đôi mắt đáng yêu, là mẫu người ngọt ngào, lại có tài năng và một trái tim ấm áp. Anh ta có lẽ là một người yêu tốt nhưng Siwon vội gạt phăng những suy nghĩ đó.

    Đó chính là Lee Sungmin. Cậu có thể chấp nhận chuyện này nếu như đó không phải là anh ta hoặc trong một trường hợp nào khác nhưng không. Cậu đứng thẳng người lên và bước vào lớp học.

    Sungmin cố nén sự xấu hổ của mình và thở dài trước khi đứng thẳng người lên. Cái gì vậy chứ? Siwon không thèm đụng đến lá thư tỏ tình của anh, anh đã phải thức rất khuya để viết nên những lời này dành cho cậu ta. Anh thật là xúi quẩy. Khi ngẩng lên, anh chợt nhìn thấy một chàng trai khác đang đứng trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào anh với một nụ cười nửa miệng rất kỳ lạ. Là ai đây? Anh bỗng nổi da gà khi chàng trai đó nhìn mình.

    “Lá thư này để làm gì? Anh muốn tỏ tình với tôi hả?” Chàng trai kỳ lạ kia hỏi.

    “T-tất nhiên là không phải!” Sungmin hét lên, lông mày nhíu lại và đỏ mặt mà không có lý do gì. Chàng trai nhoẻn miệng cười và trong vòng vài giây sau đó đã giật mất bức thư Sungmin định gửi cho Siwon rồi bỏ đi. Những gì mà Sungmin có thể nhìn thấy trong đôi mắt băng lãnh đó, anh đều không thể diễn tả được. Điều duy nhất anh biết được là anh chàng đó trông rất quái lạ và đáng sợ. Và anh chỉ biết đứng ngẩn ra nhìn con người quái lạ đó lấy bức thư đi mất. Anh chớp mắt liên tục… Anh phải làm gì bây giờ?

    Hừ, hôm nay quả thật không phải là một ngày tốt. Anh lủi thủi bước vào thư viện để gặp bạn mình. Tại sao ngày hôm nay lại có quá nhiều chuyện xui xẻo? Đầu tiên, Siwon đã từ chối, thậm chí trước khi kịp nghe anh thổ lộ, anh đã luyện tập suốt cả đêm hôm qua nhưng lại không thể nói được lời nào với cậu ấy. Thứ hai, cái tên quái dị đó tự nhiên xuất hiện và lấy mất bức thư. Cậu ta là ai chứ? Cậu ta muốn làm gì với lá thư của Sungmin? Cái quái gì đã xảy ra ngày hôm nay vậy? Ít nhất anh cũng nên làm cái gì đó-

    Sungmin đứng thẳng người lên và suy nghĩ thật kỹ. Anh không nên để anh chàng đó giữ bức thư của mình! Cậu ta sẽ làm gì với nó? Anh tự mắng bản thân mình.

    “Aa… ngốc thật!” anh tự đánh vào đầu. “Cái đầu của mày sao lại vô dụng đến thế?” Anh nói rồi lại đánh vào đầu mình một lần nữa. “Ai mà biết được tên khốn đó sẽ làm gì với bức thư của mình? Aish” Anh đứng dậy và bắt đầu suy nghĩ xem có thể tìm thấy hắn ta ở đâu.



    ********************

    Siwon thân mến,

    Lần đầu khi nhìn thấy cậu, tôi đã có cảm giác này. Tôi thích cậu từ cái nhìn đầu tiên. Tôi nghĩ về cậu suốt cả ngày và thậm chí là trong cả những giấc mơ.

    Tôi thực sự rất thích cậu. Hãy nhận lấy lời tỏ tình của tôi. Tôi hy vọng cậu có thể chấp nhận tôi cũng như tôi đã thích cậu vậy.

    Lee Sungmin.

    Nghiến chặt răng. Cậu vò nát tờ giấy và gần như xé rách nó. Cậu ném nó trên bàn và hít vào một hơi nặng nề, tâm trạng rõ ràng là rất xấu. Cậu trừng mắt nhìn sang bên cạnh. Choi Siwon có cái gì hay mà tên lùn này lại nói những lời ngưỡng mộ như thế dành cho anh ta? Tại sao Lee Sungmin lại nói những lời này với anh ta?! Siwon thậm chí không hề đẹp trai; anh ta chỉ cao thôi, đúng không?! Mặt thì dài, miệng vừa rộng vừa móm, đôi mắt thì láo liên. Tóm lại là chẳng đẹp trai chút nào hết.

    “Ya… Cho Kyuhyun. Đó không phải thư của em. Sao lại vò nát nó?”

    “Ai cần quan tâm?” Cậu trả lời một cách giận dữ. Cậu cầm lấy tờ giấy đã bị vò nát và đọc lại lần nữa. Cậu nhìn chằm chằm vào nó và cái cảm giác khó chịu ban nãy lại dâng lên khiến cậu trút giận vào tờ giấy trước khi ném đi một lần nữa. Cậu gác chân lên bàn, hơi thở dồn dập đầy tức tối, tay khoanh trước ngực. Cậu liếc nhìn tờ giấy và lại nhặt lên đọc.

    Hyukjae, bạn thân của cậu chỉ biết lắc đầu. Tại sao Kyuhyun lại tức giận chỉ vì một lời tỏ tình trẻ con như thế? Tại sao còn đọc đi đọc lại trong khi đã biết điều đó chỉ càng làm cho bản thân bực tức rồi lại vò nát nó để mà trút giận? “Ya, nhìn cái bộ dạng em như thế này anh không nghĩ là có người nào thích em cho nổi.”

    “Thôi đi, Hyukjae… anh làm ơn im lặng dùm em.” Kyuhyun vừa nói vừa thở ra một cách nặng nề trong lúc quăng tờ giấy tội nghiệp một lần nữa. Ánh mắt cậu nhìn tờ giấy như có thể đốt cháy nó. Hyukjae ném tờ giấy đi trước khi cậu có thể nhặt lấy nó và lặp lại hành động như đã làm nãy giờ. Cậu chỉ trừng mắt nhìn xa xăm và thở dài.



    *********************


    “K-Kyuhyun?” Sungmin hỏi. “Em có chắc đó là tên cậu ta không?”

    “Dáng người cao gầy, đôi mắt đen, nụ cười cổ quái… không ai phù hợp với cách miêu tả của anh ngoài cậu ta.” Donghae nói. Anh chỉ gật đầu.

    “Anh có thể tìm cậu ta ở đâu?”

    “Tầng hai.”

    “Tầng hai? Cậu ta nhỏ tuổi hơn?”

    “Đúng vậy. Nhưng hãy cẩn thận. Cậu ta là con trai út của hiệu trưởng Choi. Là một kẻ rất cứng đầu, tới họ của cha mình mà cậu ta còn không chịu theo.” Sungmin gật đầu và nhìn thấy Donghae đột nhiên phá ra cười. “Hyung, sao anh lại ngốc đến vậy? Anh thậm chí còn không nhớ tới chuyện đòi lại nó khi bị người ta giật mất?”

    Sungmin cúi mặt, hơi xấu hổ vì anh đúng là ngốc thật. “Đúng vậy, cậu ta không nên bất lịch sự như thế khi lấy đi bức thư của người khác.” Anh thở dài và quyết tâm. “Anh phải lấy lại lá thư.”

    “Sungmin hyung, cẩn thận, cậu ta thực sự là một tên ác ma mà anh không nên đắc tội.” Donghae nói trong khi nhớ lại những gì mà Sungmin kể với cậu về lời tỏ tình ngu ngốc đó.

    Điều tiếp theo mà Sungmin biết là anh đang đứng ở trước mặt Kyuhyun. Kyuhyun bình thản nhìn sâu vào đôi mắt anh. Cậu biết anh đang sợ. Đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút khiến anh có cảm giác như mình có thể bị cuốn vào đó bất cứ lúc nào. Kyuhyun đang ngồi trên ghế, hai chân gác lên bàn và cánh tay tựa vào thành ghế. Sungmin cảm giác như mình đang bị cậu ta đe dọa. Siwon và Kyuhyun là hai anh em nhưng nhưng tại sao họ lại quá khác biệt? Họ hoàn toàn không có điểm gì giống nhau. Ánh mắt của Siwon tuy lạnh lùng nhưng vẫn có nét dịu dàng. Còn ánh mắt của Kyuhyun… vừa tối, vừa băng lãnh lại sắc lạnh, và còn…

    Anh cần phải lấy lại bức thư cho nên đã ngừng suy nghĩ về chuyện đó. “Có thể cho tôi xin lại bức thư không?” Anh hỏi một cách nhẹ nhàng.

    Một nụ cười nhếch mép. “Anh đến đây chỉ để nói điều đó thôi sao? Tôi đã đưa nó cho Siwon rồi. Nó cũng đâu có ý nghĩa gì với tôi cho nên anh-”

    “CÁI GÌ?!” Sungmin lập tức hét lên, cảm giác vô cùng tức giận, tuy vẫn còn hơi sợ nhưng cảm giác khó chịu đã dâng lên đỉnh điểm khiến anh thậm chí không để Kyuhyun hoàn tất câu nói. “Cậu đang nghĩ cái gì vậy?!”

    Kyuhyun hơi giật mình khi Sungmin đột ngột lên cao giọng. Nhưng cậu lại mỉm cười khi nhìn thấy phản ứng từ anh. Tên lùn này nhìn kỹ cũng dễ thương, giống hệt như một chú thỏ bông.

    “Tôi chỉ muốn giúp một tay khi anh bị từ chối thôi mà. Một bức thư tỏ tình khá ngọt ngào nhỉ.”

    Sungmin hít một hơi thật sâu. Anh muốn ngừng lại ngay bây giờ để trấn tĩnh nhưng không thể. Tên khốn này đã lấy mất lá thư của anh, đọc nó rồi đưa cho Siwon. Anh thật sự rất tức giận. “Ya… cậu nghĩ cậu là ai hả? Tại sao lại thích chõ mũi vào chuyện của người khác?!” Siwon sẽ nói gì đây? Làm sao anh có thể đối mặt với cậu ta được nữa? Siwon sẽ nghĩ gì về anh chứ?

    Kyuhyun hơi bị sốc khi thấy Sungmin phản ứng dữ dội như thế nhưng cậu bất chấp điều đó và thầm nghĩ anh chàng thấp người với gương mặt dễ thương này cũng khá thú vị. Cậu nhếch mép khi nhìn thấy khuôn ngực Sungmin phập phồng vì quá tức giận. Cậu thích những gì mình trông thấy và cậu thích cái suy nghĩ rằng cái con người chân ngắn này đến đây để gặp cậu từ tầng năm.

    Sungmin không biết làm thế nào để biểu lộ sự giận dữ vì anh không thể lớn tiếng nguyền rủa người khác. Anh nhìn xung quanh và trông thấy một mảnh giấy, anh vò nát và ném vào mặt Kyuhyun. Anh cũng không muốn nhưng lại không có cách nào tốt hơn.

    “Đồ khốn.”

    Anh định bỏ đi thì… “Anh biết anh vừa làm cái gì không?” Kyuhyun nói trong lúc đứng dậy, khoanh tay trước ngực. Cậu mỉm cười nhìn Sungmin. “Anh nhất định sẽ phải hối hận.”

    Sungmin hít vào một hơi trước khi bước về phía Kyuhyun, nhặt tờ giấy mà anh vừa ném khi nãy lên. “Đồ khốn.” Anh nói khi ném vào mặt Kyuhyun lần thứ hai và bỏ đi.

    Kyuhyun sững người. Sungmin ném tờ giấy vào mặt cậu không chỉ một mà những hai lần. Cậu cúi xuống nhặt lấy tờ giấy đã bị vò nát và nhìn nó một cách ngớ ngẩn. Hyukjae, người đứng bên cạnh chứng kiến từ nãy giờ, bật cười và đứng lắc đầu, vỗ tay khi Sungmin vừa đi khỏi. “Wow!” Anh nói trong khi bước lại gần Kyuhyun, người vẫn đang đứng chết trân sau những chuyện vừa xảy ra.

    “Đây là lần đầu tiên!”

    Kyuhyun nhếch mép cười và nhìn chằm chằm vào cánh cửa như thể Sungmin vẫn còn ở đó.



    ---------------END OF POV----------------


    Trở về với hiện tại, Sungmin nhắm nghiền mắt và cảm thấy hối hận vì mình vẫn còn sống cho đến bây giờ. Tại sao anh không thể tan chảy hoặc biến mất đi một thời gian để có thể thoát khỏi hoàn cảnh khó xử này. Anh quay sang bên phải và nhìn thấy ông Choi đang nắm lấy tay mẹ mình, bàn tay họ đan lồng vào nhau, dường như ông ta rất yêu mẹ anh. Anh cúi mặt thở dài. Có lẽ ông ta không phải là người xấu, nhưng cũng không có nghĩa ông ta sẽ chấp nhận họ! Anh nguyền rủa cái sự thật rằng ông ta là hiệu trưởng của trường đại học, còn Siwon và Kyuhyun lại là con trai của ông ta! Sẽ rất hoàn hảo nếu anh có thể xóa được những chuyện có liên quan tới hai người kia nhưng liệu có thể không?

    Anh cần phải làm chuyện gì đó? Nhưng là cái gì mới được? Anh đang trên đường đi vào hang cọp. Thật sự quá mất mặt, Siwon sẽ đối xử với anh như thế nào?

    Làm sao anh dám đối mặt với Siwon sau khi đã bị từ chối? Một là anh nhảy ra khỏi xe hai là hy vọng sẽ có một phép lạ nào đó. Tâm trí của anh cứ để ở đâu đâu đến nỗi không hề nghe thấy những gì mẹ anh đang nói. Đến khi anh cảm thấy có cái gì đánh lên đùi thì mới chợt giật mình. “Con có nghe ông Choi nói gì không thế?” Mẹ anh hỏi. Anh nhìn ông Choi trong lúc ông chỉ nhìn anh, mỉm cười hiền từ.

    “Chúng ta sẽ có một bữa cơm gia đình vào tối nay.” Ông nói. Sungmin gật đầu. “Con sẽ được gặp hai đứa em của mình, Sungmin à… bác đã nói với chúng về chuyện này.”

    “Dạ.” Sungmin trả lời. Ôi trời, chết tiệt thật!

    “Từ bây giờ còn đã là anh trai lớn rồi đấy, Sungmin à…” mẹ anh nói. Ông Choi nhìn bà mỉm cười.

    “Con biết không, bác đã nói chuyện với Kyuhyun vào đêm trước.” Sungmin không muốn nghe gì nữa. Chỉ nghĩ đến việc trở thành anh trai của cậu ta thôi đã khiến anh cảm thấy đó là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời này. “Bác đã nói với nó rằng Sungmin sẽ đến nhà và cậu ấy sẽ ở cùng chúng ta. Thằng bé đó, nó bảo là nó rất muốn được gặp Sungmin. Bác đã rất ngạc nhiên, bác cứ nghĩ nó là người khó chịu nhất nhà nhưng không ngờ nó lại còn tình nguyện chia sẻ căn phòng mình với Sungmin nữa chứ. Con nghĩ thế nào?”

    “Thật sao?” bà Lee hỏi. “Em cá là hai đứa nó sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với nhau. Phải không, Min?”

    Sungmin giả vờ như không nghe gì cả nhưng anh thầm nuốt nước bọt. Sống cùng một nhà với họ đã là địa ngục đối với Sungmin, cái gì mà ở chung phòng với Kyuhyun chứ? Anh thề sẽ tự tử nếu chuyện đó xảy ra.


    End chap 1

    Note: "ông Choi" và "bà Lee" trong fic gốc vốn là hai nhân vật ẩn danh, nhưng ngòai poster mình đã mượn hình ảnh của Kangin và Kim Hye Soo để miêu tả về hai nhân vật này, cũng là để rds dễ hình dung khi đọc fic. Theo như tác giả viết thì "ông Choi" rất là phong độ và đẹp trai dù tuổi đã tứ tuần:)) Nhìn tới nhìn lui ko ai hợp vai bằng Kangin kkkk~
    Hy vọng rds sẽ tiếp tục ủng hộ cho trans-fic thứ ba của mình tại forum^^
    • Like Like x 13
    • Thanks Thanks x 5
  2. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    128
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    653
    Ratings Received:
    +40 / 13 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    tem~ há há chung nhà nha mốt rồi hốt lun thằng mỡ nha. Sao có vẻ như chộ rỗ thích mỡ nà em từ trước mà k nói ra í nhỉ *gãi cằm* còn bác won chuyên chen giữa các couple. Fic này bác won được tung hoành chắc nhiều. mà umma của Min mỡ là ai mà bí ẩn thế ss >< còn ông Cho nữa. Đừng nói gấu chồn mập bự với vịt diss lép nhá >< . Thoi mới chap đầu chưa có gì com nhiêu đây thôi, pp ss nhá
    • Like Like x 2
  3. Kul_aloha 360Kpop Member

    Message Count:
    71
    Likes Received:
    130
    Reputation:
    240
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Fic này k còn ngược như những fic trước nữa*tung bông*:))
    "Ác quỷ" chắc là Kyu rồi=)) đọc cái đoạn xé bức thư mà mắc cười:)) sao là anh em mà ghét won vậy? Dìm hàng người ta thấy ớn:)) dụ là sẽ có nhiều màn bi hài kịch sau khi Min về ở chung nhà vs Kyu;)) cơ mà Min lại thích won, để coi Kyu làm sao mà giành đây;))
    • Like Like x 2
  4. evaline_suju 360Kpop Member

    Message Count:
    43
    Likes Received:
    88
    Reputation:
    47
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Mới chap đầu mà đã "gây cấn" vậy rồi sao =))
    Đúng là có rất nhiều nút thắt cần phải gỡ
    Và câu hỏi mà ai cũng đặt ra ở đây là
    Liệu Siwon và Kyuhyun có phải là anh em ?
    Chap sau thật sự rất đáng được mong chờ;)
    • Like Like x 2
  5. Rinteuk 360Kpop Member

    Message Count:
    500
    Likes Received:
    1,031
    Reputation:
    5,094
    Ratings Received:
    +0 / 14 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Nói thực là đến fic thứ 3 em mới comt cho ss thì hơi ngại.
    Mà hai fic trước ss trans em toàn đọc bằng đt, vì đt của em đểu quá k đăng nhập được forum nên cứ coi là em đọc chùa đi :"> Giờ dù sao cũng phải mò mặt vô com vì thấy tội lỗi quá, xl ss :(
    Nói chung là em thích cách trans của ss, nếu hai fic trước đều là rating T và cái cảm giác lo sợ, đau khổ, vụng trộm, khóc lóc, bla bla... thì em nghĩ fic này sẽ là một đột phá mới.
    Đọc ngay chap 1 đã thấy nó rất hấp dẫn, có pha hài hước trong nó nên nó chắc chắn là thú vị, và cái kiểu "ở chung một phòng" vs rating M thì em càng hóng hơn nữa.
    Có vẻ như bạn Won cũng thích Ming nhưng vì lí do gì đó nên k thể đồng ý chăng ;)) Còn bạn Kyu à, rốt cuộc tôi chả hiểu cậu tức về điều gì, hay cậu đã phải lòng bạn nhỏ "lùn lùn có khuôn mặt đáng yêu" rồi?
    Dạo này em đọc nhiều fic những chap đầu hấp dẫn còn sau đó nhạt dần nên em rất hy vọng vào những fic trans, vì thường là những fic hay nên người dịch mới đặt tâm huyết vào để trans. Em lười comt lắm nên có gì rảnh thì em comt, còn không đk thì em vẫn sẽ like cho ss đều đều, ss hwaiting.
    • Like Like x 2
  6. Savann 360Kpop Member

    Message Count:
    272
    Likes Received:
    1,521
    Reputation:
    1,636
    Ratings Received:
    +22 / 27 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    @Na <3 "ẩn danh" ý là tác giả ko đề cập tới một người cụ thể nào cho 2 nhân vật đó, mà chỉ đơn giản là "ông Choi" và "bà Lee":D ss chỉ mượn hình tượng Kangin vs Kim Hye Soo để làm poster cho đẹp và cũng để rds dễ hình dung khi đọc fic thôi:D Cũng ko phải là Leeteuk, đàn ông thì mần sao mà sinh ra Sungmin được?;))

    @Kul_aloha fic này thuộc thể lọai lãng mạn, hài hước, tình tiết cũng nhẹ nhàng thôi chứ ko ngược hay khóc lóc sầu thảm như những fic trước:D

    @evaline_suju mối quan hệ giữa Siwon vs Kyuhyun và lý do tại sao 2 người này ko ưa nhau sẽ được giải thích ở những chap tiếp theo;))

    @Rinteuk ko có gì đâu:D, vs lại ss cũng ko đặt ra yêu cầu gì đối vs rds mà:D vì người Min thích là Siwon nên Kyuhyun mới có phản ứng dữ dội như thế:)) bạn ý vốn đã ko ưa gì Won rồi mà:))

    ---------------------

    Chap 2

    Họp mặt gia đình…



    Sungmin hoàn toàn im lặng trong bữa cơm gia đình đầu tiên của họ. Anh không biết phải nói gì mà cũng không hiểu tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này? Tại sao lại là Siwon và Kyuhyun? Anh có thể trở thành anh trai kế của bất kỳ ai nhưng tại sao cứ phải là hai người này?

    “Thật tình, em rất vui khi được gặp Sungmin hyung.”

    Anh nghĩ là anh đã nghe được tên của mình. Anh liếc nhìn Kyuhyun và Kyuhyun cũng nhìn anh kèm theo một nụ cười hết sức giả tạo. Cậu ta vui khi gặp mình là vì muốn làm cho mình khốn đốn đây mà! Sungmin cố mỉm cười gượng gạo.

    “Con sẽ còn nhiều cơ hội để tìm hiểu thêm về Sungmin của cô mà.” Bà Lee mỉm cười dịu dàng.

    “Hyung, chúng ta sẽ là bạn bè tốt, tốt hơn cả anh em, được không?” Kyuhyun nói trong khi nhìn thẳng vào mắt anh, cái nhìn đầy chết chóc như ngầm đe dọa nếu anh không nói đồng ý thì ánh mắt đó có thể giết chết anh.

    Sungmin khẽ cười và gật đầu. “C-cũng được.” Anh cố ngăn bản thân mình không tỏ rõ thái độ rằng anh không hề thích sống chung dưới một mái nhà cùng với Kyuhyun. Bạn tốt? Muốn giết tôi sao?!

    “Em thật tò mò muốn biết về anh nhiều hơn, Sungmin hyung.” Kyuhyun vẫn tiếp tục bóng gió thông qua ánh mắt kỳ lạ khiến Sungmin nuốt nước bọt và cảm thấy sợ hãi.

    Sungmin cúi mặt và tự hỏi làm thế nào anh có thể thóat được tình cảnh này thì chợt trông thấy Siwon vẫn giữ im lặng và ăn phần thức ăn của mình. Siwon ngẩng lên nhìn Sungmin khiến anh đỏ mặt vì anh biết cả hai đều vẫn còn nhớ những chuyện xảy ra vào tuần trước. Lời tỏ tình của anh đã thất bại. Siwon khẽ mỉm cười.

    Sungmin lúng túng cười đáp lại. Làm thế nào mà Siwon có thể tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra? Ôi lạy Chúa. Anh ước gì mình có thể thu lại những hành động mà mình đã làm vào ngày hôm đó. Anh thở dài. Cuộc sống này thật phức tạp.


    ******************​


    “Sungmin à…” Ông Choi gọi khi nhìn thấy anh thu dọn hành lý. Anh nhìn ông, người có vẻ hơi do dự với những điều mình muốn nói. “Con… ý bác là…”

    Anh cúi mặt. Anh cần phải nhân cơ hội này nói rõ với ông Choi. “Bác Choi à. Thú thật với bác.” Anh nói một cách nhẹ nhàng và lễ phép. “Con không được thỏai mái với cuộc sống mới này cho lắm.” Anh cúi mặt và suy nghĩ xem nên nói như thế nào. “Con rất vui vì bác thật lòng với mẹ con nhưng mà… con không nghĩ là mình sẽ cảm thấy thỏai mái khi ở trong ngôi nhà của bác với vai trò là một phần của gia đình.”

    “Từ bây giờ con đã là một phần của gia đình này… vì con là con trai của mẹ con… và bác thật lòng yêu thương mẹ con… Sungmin à…”

    Sungmin khẽ mỉm cười trong lúc cúi mặt nhìn xuống. “Con hiểu mà bác Choi… nhưng…” Anh thở hắt ra để lấy lại can đảm. “Con không thể ỷ lại vào sự giúp đỡ của bác.” Anh cắn chặt răng trong giây lát. Anh có lòng tự trọng của mình và anh phải giữ vững lập trường.

    “Ít nhất hãy để con phụ giúp công việc trong nhà. Xem như bù lại cho chi phí chỗ ở của con vậy…”

    “Chi phí chỗ ở?” Ông Choi cảm thấy khó hiểu. “Sungmin à…”

    “Có thể con không làm xuất sắc tất cả mọi việc… nhưng con có thể giúp bác trông chừng nhà cửa; làm các công việc lau dọn, giặt ủi… bất cứ chuyện gì.”

    “Sớm muộn gì con cũng là con trai của bác… bác nghĩ không cần thiết…”

    “Con nghĩ…” Sungmin nhấn mạnh. “Bởi vì con chỉ có một người cha duy nhất.” Anh cúi gằm mặt, cảm thấy ngại vì cuối cùng cũng nói ra những gì mình suy nghĩ. Anh cắn môi cảm thấy có lỗi vì đã lỡ lời. “Hy vọng bác hiểu.”

    Ông Choi mỉm cừơi thở dài. “Ba con sẽ rất tự hào về con, Sungmin à. Bác sẽ không giành lấy vị trí của ông ấy đâu. Nhưng bác sẽ thay ông ấy hòan thành trách nhiệm… chăm sóc cho hai mẹ con.”

    “Nhưng… con vẫn muốn…”

    “Bác không thể tranh luận với con về vấn đề này, đúng không?” Ông Choi mỉm cười hỏi, cố gắng không cười lớn khi nhìn thấy nét mặt nghiêm túc của Sungmin. Sungmin cúi mặt ngại ngùng. “Nhưng nếu điều đó khiến con cảm thấy thỏai mái khi sống trong ngôi nhà này, vậy thì con cứ làm.” Ông Choi nói. “Nhưng… bác hy vọng con sẽ học được cách yêu thương gia đình mới của mình và trở thành một phần của nó.”

    “Cảm ơn bác Choi.”

    “Được rồi, Siwon đang chờ con đấy. Nó sẽ dẫn con lên phòng của mình.”

    “Phòng của con?” Anh nhớ ông Choi đã nói anh sẽ ở chung phòng với Kyuhyun… không lẽ tại vì anh than phiền nên mới có sự sắp xếp này, thực ra thì đây có lẽ là điều tốt duy nhất khi sống ở đây.

    “Uhm, bác không nghĩ là con trai mới của bác sẽ thỏai mái khi ở trong căn phòng đó đâu. Nó trông như đám rừng vậy.” Ông Choi vừa nói vừa cười một cách hài hước. Sungmin gật đầu rồi cúi chào ông trước khi rời đi.


    ******************​

    Siwon đưa anh đi tham quan căn phòng mới của mình. “Đây sẽ là phòng của anh. Nó hơi nhỏ hơn so với các phòng khác vì trước đây nó dùng để làm phòng nghỉ dành cho khách. Gần đây chúng tôi đã sửa sang lại khi ba nói sẽ đón hai người về ở chung. Hy vọng anh không ngại.”

    Sungmin vội gật đầu. “Anh ổn mà. Nhỏ lớn không thành vấn đề vì nó vẫn lớn hơn phòng của anh trước đây.” Anh nói rồi nở nụ cười gượng gạo. Anh không hề có phòng riêng trong ngôi nhà cũ trước đây. Chiếc giường gỗ nơi anh thường ngồi làm kim chi, chiếc giường gỗ nơi mẹ anh ngủ, chiếc giường gỗ nơi họ dùng để ủi đồ, và cũng trên chiếc giường gỗ đó là nơi anh nằm ngủ. Không có căn phòng nào khác ngòai gian bếp chật chội và nhà vệ sinh nhỏ xíu. Từ đó anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ được ngủ trong một ngôi nhà rộng rãi khang trang.

    “Vậy được, nếu có gì cần giúp đỡ, phòng em ở bên kia.” Siwon vừa nói vừa chỉ về phía bên trái. Sungmin gật đầu và mỉm cười với cậu.

    Đây là lần đầu tiên anh thấy Siwon mỉm cười với mình. Cậu giống như là một chàng hòang tử mà Sungmin thầm ngưỡng mộ. Anh luôn quan sát cậu từ đằng sau. Cử chỉ nhẹ nhàng và gương mặt điển trai đã từng xuất hiện một vài lần trong giấc mơ của anh và anh biết rằng mình thực sự yêu đơn phương cậu ta. Từ bây giờ, người trước mặt anh sẽ chỉ coi anh như một người anh trai. Tại sao anh còn nghĩ đến lời tỏ tình đó? Siwon từ chối anh âu cũng là một điều tốt.

    Siwon định bước đi thì Sungmin khẽ gọi. “Siwon à…” Anh lên tiếng làm cậu chợt dừng lại. Anh chàng cao lớn nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu. Sungmin mỉm cười gượng gạo khi bắt gặp phải ánh mắt cậu. “Em đã biết chuyện ba em hẹn hò với mẹ anh từ khi nào?”

    “Cũng chưa lâu. Nhưng em nghe nói ông ấy muốn kết hôn với mẹ anh vào tuần trước, vậy nên…”

    Sungmin gật đầu. Bây giờ thì Sungmin biết Siwon từ chối anh vì cậu đã sớm biết chuyện này. “Sẽ rất khó khi vướng vào một mối quan hệ nào với anh từ khi em biết anh có thể là anh trai kế của em.” Siwon nói, có thể nhìn thấy được sự chân thành từ trong ánh mắt và nụ cười dịu dàng của cậu dành cho anh.

    “Tất nhiên rồi…” Sungmin vừa nói vừa gật đầu mỉm cười. Làm thế nào mà anh lại ngu ngốc khi nghĩ đến một mối quan hệ với em trai kế của mình chứ. Nhưng khi đó anh đã không hay biết chuyện này. Cái gì sẽ xảy ra nếu ba mẹ của họ không kết hôn? Anh nhìn Siwon một lần nữa. “Được rồi… chúc ngủ ngon. Cảm ơn em.”

    Anh bước vào phòng và Siwon cũng trở về phòng của cậu. Anh ngả mình xuống chiếc giường cỡ lớn và gác tay lên trán. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ không phải là anh em? Siwon đã suy nghĩ về chuyện này vì vậy mà ngày đó cậu đã từ chối Sungmin.

    Sungmin ngạc nhiên với căn phòng của mình. Tuy nó nhỏ hơn so với các phòng khác nhưng anh cảm thấy căn phòng “nhỏ” này cũng lớn hơn hẳn căn nhà cũ của mình. Chiếc giường cỡ lớn tuyệt đẹp, mọi vật dụng đều được bày trí bằng màu ngọc trai và xanh lá. Anh thề rằng đây là lần đầu tiên anh sở hữu một căn phòng đẹp như thế này. Anh cũng có phòng riêng như bao người khác và cửa sổ đủ lớn để đón gió lùa vào. Anh ngồi trên giường và mỉm cười thật tươi. Anh chưa bao giờ ngồi trên chiếc giường nào êm ái như thế này.

    Anh đặt túi xách xuống và vào nhà vệ sinh để tắm gội trước khi đi ngủ. Phòng tắm cũng giống như một thiên đường thu nhỏ. Có hẳn bồn tắm được ngăn cách với một phòng tắm đứng riêng. Mùi hương hòa nhài và hoa ỏai hương thật êm dịu khi anh bước vào bên trong. Anh tranh thủ tắm gội và kỳ cọ cơ thể. Thật ra, cuộc sống ở đây tốt hơn nhiều. Mặc dù anh chắc chắn là mình phải làm việc để bù lại chi phí ăn ở nhưng … thật tuyệt khi được sống ở đây.

    Anh ngồi trên giường lau khô đầu tóc bằng một chiếc khăn rồi đặt nó xuống chiếc ghế bên cạnh. Anh đưa chân vào tấm chăn dày rồi từ từ trượt cả cơ thể mình vào đó. Anh thở hắt ra. Thật tuyệt. Anh chưa bao giờ được ngủ trên chiếc giường nào êm thế này. Anh cá là những thiên thần sẽ theo anh vào trong giấc mơ.

    Tuy nhiên, trước khi có thể tận hưởng mùi thơm dịu dàng của căn phòng mới, anh cảm giác có một cánh tay trườn qua cơ thể mình. Cái gì thế này? Anh lập tức bật dậy và trông thấy Kyuhyun đang nằm trên giường của mình. Cậu ta làm cái gì ở đây? Làm sao cậu ta vào được?

    “Hyung… anh quên khóa cửa.” Cậu nói trong khi chống khủyu tay lên gối và tựa đầu mình lên cánh tay.

    “C-cậu đang làm gì ở đây?” Sungmin lo lắng hỏi. Không phải cậu định trả thù chuyện anh đã lớn tiếng và ném mảnh giấy vào mặt cậu đó chứ? Hay là Kyuhyun không thích có thêm một gia đình mới nên muốn làm cho cuộc sống của Sungmin trở nên khốn đốn? Hoặc là Kyuhyun ghét anh nên không muốn anh trở thành anh trai kế? Chết tiệt thật. Cậu ta làm cái quái gì trong phòng anh chứ?

    “Tôi muốn ngủ ở đây.”


    End chap 2
    • Like Like x 15
  7. Na <3 360Kpop Member

    Message Count:
    128
    Likes Received:
    627
    Reputation:
    653
    Ratings Received:
    +40 / 13 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Tem~

    Min vẫn chưa chấp nhận nhỉ. Ở chung nhà với người mình thương và người mình ghét thì cảm giác nó gượng gạo. Còn kyu em chắc nó thích Min mỡ nhà em rồi, đòi ngủ chung với thằng nhỏ chắc có ý đồ gì đây. Em vẫn còn tò mò hai ông bà bí ẩn kia nga~ *cắn gối*
    • Like Like x 2
  8. evaline_suju 360Kpop Member

    Message Count:
    43
    Likes Received:
    88
    Reputation:
    47
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Kyuhyun bá đạo @-)
    Không cần bộc lộ bản năng sớm vậy chứ
    Còn Mã gia mình cứ tưởng ảnh đổi tông lạnh lùng
    Ai ngờ vẫn là hoàng tử của ngày nào :)

    Co cảm giác Won sẽ hối hận khi từ chối Min
    • Like Like x 2
    • Agree Agree x 1
  9. Rinteuk 360Kpop Member

    Message Count:
    500
    Likes Received:
    1,031
    Reputation:
    5,094
    Ratings Received:
    +0 / 14 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Em nghĩ cái diễn biến chuyện sẽ như thế này:
    Sungmin yêu SiWon -> Kyu ghét Won -> Kyu cố tình tán Min để chọc tức Won -> sau đó là yêu Ming thật :)))))
    Trời ơi em muốn hai đứa ở chung phòng.
    Th Ku dọn đồ qua luôn đi =)))))))) Chưa gì đã vòng tay ôm người ta là xao.
    • Like Like x 2
  10. Savann 360Kpop Member

    Message Count:
    272
    Likes Received:
    1,521
    Reputation:
    1,636
    Ratings Received:
    +22 / 27 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    @Na <3 thì hai ông bà đó là ba của WonKyu và mẹ của Sungmin chớ có gì mà bí ẩn đâu nàng;))

    @evaline_suju có phải là "hoàng tử" hay không thì vẫn còn quá sớm để kết luận ah~

    @Rinteuk cái diễn biến của nàng nghe cũng rất là hợp tình hợp lý ah~ :))

    @Kul_aloha phong độ chỉ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi=))

    ------------------------

    Chap 3

    Phiền toái trong giờ ngủ




    “Tôi muốn ngủ ở đây.”

    “Cái gì?!” Sungmin hét lên. “Yah… Trò đùa này chẳng vui chút nào đâu.” Kyuhyun bật cười và ngồi dậy. “Ai nói tôi đang đùa?”

    Kyuhyun kéo Sungmin ngã xuống gối khiến anh thở gấp. Cậu vòng tay ôm lấy anh, thậm chí gác cả chân mình lên người anh. Cậu kéo Sungmin lại gần hơn khiến anh không thể cựa quậy. Kyuhyun cười thầm khi không nghe bất kỳ âm thanh nào từ anh vì dường như anh vẫn còn quá sốc trước những hành động cậu đang làm. Cậu tựa đầu lên vai anh và chậm rãi hít hà mùi thơm mà Sungmin vừa mới tắm khi nãy.

    “Wow… người anh thơm thật, Lee Sungmin.” Cậu nói. Sungmin giả vờ như mình không nghe thấy Kyuhyun nói gì cả. Đây có thể coi là quấy rối, xâm phạm, hành hung không? Hay là cái gì khác? Anh cần phải tránh xa cậu ta ngay lập tức. Tim anh đập thình thịch. Kyuhyun có ý gì khi nói rằng anh sẽ phải hối hận sau những hành động mà anh đã làm với cậu ta? Anh cố sức giãy giụa để thoát khỏi vòng kiềm kẹp của Kyuhyun nhưng thật ngạc nhiên là cái thân hình tưởng chừng thư sinh ốm yếu này lại nặng đến vậy. Không, anh không thể chịu thua được… mà nếu có thua thì ít nhất anh cũng phải chống cự đến cùng.

    “Yah! Tốt nhất cậu nên bỏ tôi ra trước khi tôi đánh vào mặt cậu đấy.” Anh đã học được một vài món nghề từ Người đàn ông…uhm… thứ tư hay thứ năm nhỉ? Khi còn nhỏ anh đã từng áp dụng và bây giờ anh sẵn sàng làm lại một lần nữa nếu Kyuhyun vẫn không chịu buông anh ra.

    Thay vì nghe theo lời Sungmin, Kyuhyun thậm chí còn quấn chặt lấy anh hơn như thể cậu không hề nghe thấy lời cảnh báo của Sungmin. Anh bây giờ trông chẳng khác gì khoanh thịt nguội kẹp giữa miếng bánh mì sandwhich. Kyuhyun nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ thì bà Lee đột nhiên hí hửng xông vào phòng.

    “Yah… Sungmin à-” Hai chàng trai bỗng ngóc đầu dậy khi nghe giọng nói the thé của bà Lee vang vọng trong phòng, mặt khác bà Lee hơi sốc nhìn thấy Kyuhyun đang quấn chặt lấy người Sungmin. Kyuhyun đang nằm trên giường của Sungmin và ôm con trai bà thật chặt?

    May quá! Mẹ đến rồi! Sungmin thầm mỉm cười. Kyuhyun, cậu chết chắc, mẹ tôi sẽ đá vào mông cậu dùm tôi. Bà đúng là vị cứu tinh.Anh thề sẽ để mẹ mình kết hôn với bất kỳ người nào bà muốn chỉ cần giúp anh thoát khỏi Kyuhyun. Anh nhìn mẹ mình và tự hỏi liệu bà sẽ chộp lấy thứ gì trong tay để giết chết Kyuhyun vì tội đã quấy rối đứa con trai duy nhất của bà.

    “Kyuhyun à…” Bà Lee lên tiếng, hơi ngập ngừng khi từ từ bước đến bên cạnh Kyuhyun.
    Đúng rồi! Hãy yêu cầu cậu ta rời khỏi đây và trở về đúng nơi mà cậu ta nên ở.. Hoặc tốt nhất hãy bảo Sungmin thu dọn đồ đạc trở về ngôi nhà nhỏ tồi tàn của họ, anh sẽ không phiền hà gì đâu. Chỉ cần đưa anh thoát khỏi móng vuốt của Kyuhyun. Làm ơn!

    “Omo!” Bà Lee thốt lên trong lúc bước đến gần Kyuhyun. Bà ngồi xuống bên cạnh chàng trai nhỏ tuổi, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc trước khi di chuyển bàn tay xuống gương mặt cậu. “Con đến đây để làm bạn với Sungmin của cô sao?” Ánh mắt của bà Lee vẫn không rời khỏi gương mặt Kyuhyun như thể vô cùng ngưỡng mộ cậu ấy.

    “Dạ.” Kyuhyun đáp; đôi mắt ngây thơ như thể cậu không hiểu tại sao bà Lee lại xúc động trước những gì cậu đang làm với con trai bà.

    “Omo! Omo! Kyuhyun của chúng ta quả thật là một chàng trai ngọt ngào. Bà vừa nói vừa lấy tay che miệng như muốn khóc.

    Sungmin mở trừng mắt, trề môi tỏ vẻ khinh thường.

    Kyuhyun bật cười và thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu gật đầu và lấy tay dụi dụi vào mũi, khẽ mỉm cười. Người phụ nữ này thật lạ. Uhm, không phải cậu than phiền hay khó chịu về điều gì. Bà Lee trông cũng rất đáng yêu với giọng nói và cử chỉ lúc nào cũng vui vẻ hoạt bát. Cậu đã nghĩ bà Lee sẽ để bụng chuyện cậu quấy rầy con trai bà. Nhưng dường như bà không hề làm vậy.

    “Con chỉ… nghĩ rằng mình nên ngủ cùng Sungmin hyung vì đây là lần đầu tiên anh ấy đến ở trong nhà này. Con muốn anh ấy cảm thấy thoải mái khi sống ở đây.” Đôi mắt trong sáng và ngây thơ khi cậu nhìn bà Lee nhưng lại thay đổi trong tích tắc khi liếc sang phía anh. Sắc lạnh và đáng sợ.

    “Aigoo~” Bà Lee thốt lên trong lúc đánh nhẹ vào cánh tay Kyuhyun. “Kyuhyun của chúng ta đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện. Cô rất vui vì con thực sự muốn làm bạn với Sungmin.” Bà Lee khẽ chạm tay vào mặt cậu và vuốt ve nhẹ nhàng như cách một người mẹ đối với con trai mình.

    “Mẹ à, mẹ không phiền nếu con ngủ ở đây chứ?” Kyuhyun hỏi bà. Mẹ. Kyuhyun vừa gọi bà bằng mẹ. Mẹ của Sungmin càng vui mừng hơn khi nghe được những lời này. Kyuhyun gọi bà bằng mẹ. Trong lòng bà như muốn thét lên ngay thời điểm Kyuhyun gọi bà bằng mẹ.

    “Không, không phiền. Mẹ không phiền gì cả. Con có thể ở đây với Min. Mẹ sẽ rất vui nếu con chịu làm bạn với nó.” Sungmin mở to mắt đến nỗi anh cảm giác như tròng mắt của mình sắp sửa bị lọt ra ngoài. Tại sao mẹ lại đối xử với anh như thế?! Bà ấy đang đẩy anh vào chỗ chết!

    Mẹ à, không thể rơi vào tay Kyuhyun được đâu!!!

    “Ý mẹ là… nếu con không ngại.” Bà Lee hỏi trong lúc nhìn Kyuhyun, cố hành động thật dễ thương để thuyết phục cậu làm bạn với đứa con trai yêu quý của mình.

    Kyuhyun quay sang liếc Sungmin với một nụ cười nửa miệng. Nghe rõ chưa? Anh không thoát được đâu. Ánh mắt Sungmin biểu lộ sự sợ hãi khi trông thấy nụ cười nhếch mép và cái nhìn ẩn trong đôi mắt u tối. Mẹ anh đã giao anh cho một con quái vật… không, mẹ anh đã giao anh cho một con ác quỷ! Một con ác quỷ kiêu căng, hợm hĩnh.

    “Tất nhiên là con không ngại. Tụi con sẽ bầu bạn cùng nhau suốt đêm nay, phải vậy không Sungmin hyung?” Cậu nói mà không hề chớp mắt.

    Sungmin nuốt nước bọt thay cho câu trả lời. Mẹ anh đang nghĩ cái gì vậy? Anh chỉ muốn chết quách đi cho xong!

    “Được rồi, mẹ không làm phiền hai đứa nữa. Ngủ ngon, các con yêu quý của mẹ!” Bà nói. Kyuhyun quay sang phía bà Lee, ánh mắt sắc lạnh bỗng trở nên dịu dàng khi cậu nhìn bà và mỉm cười.

    “Chúc mẹ ngủ ngon.” Cậu nói. Trái tim bà như tan chảy khi cảm nhận được Kyuhyun thực sự là một đứa trẻ ngọt ngào. Bà mỉm cười xoa đầu cậu trước khi rời khỏi phòng. Hoàn toàn bỏ mặc sống chết của con trai mình.

    Sungmin thở dài nhìn sang bên cạnh. Anh phải làm gì bây giờ? Anh nhắm nghiền mắt rồi lại thở dài. Bỗng anh mở choàng mắt khi Kyuhyun kéo anh lại gần và quấn hai tay hai chân cậu quanh người anh một lần nữa trong lúc đẩy anh nằm xuống giường. Sungmin có thể cảm nhận được hơi thở của Kyuhyun ở phía sau cổ mình. Anh khẽ nhích vai lên và quay sang nhìn cậu.

    “Yah…” Anh nói trong lúc cố đặt cánh tay mình vào giữa để tạo ra chút khoảng cách giữa họ.”

    “Suỵt. Ngủ đi.”

    “Cậu cũng có phòng riêng mà. Sao không về đó mà ngủ?” Sungmin cằn nhằn. Kyuhyun mở mắt và bắt gặp phải ánh mắt thỏ con của anh.

    “Mẹ anh kêu tôi làm bạn với anh mà. Tôi chỉ làm theo yêu cầu thôi.”

    “Tôi không cần.”

    “Tôi đã nhịn anh lắm rồi đấy… nhắm mắt lại và ngủ ngay đi.”

    “Tại sao cậu lại làm như vậy?” Sungmin mở to mắt và lặp lại câu hỏi.

    Kyuhyun cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh và mỉm cười trong lúc ngắm nhìn thật kỹ gương mặt anh. Anh ta thật sự rất đẹp.

    “Tôi sẽ không để anh yên thân sau những chuyện mà anh làm với tôi đâu.” Kyuhyun thì thầm. Sungmin bật cười khi nghĩ rằng anh chỉ ném mảnh giấy vào mặt và mắng cậu ta có vài tiếng. Có phải là chuyện gì to tát lắm đâu? Chẳng lẽ cậu ta phải bắt anh chết mới vừa lòng hả dạ sao?

    “Tsch.Chuyện đó thực sự nghiêm trọng vậy sao?”

    Kyuhyun gật đầu và nhếch mép cười.

    “Thật vô lý.” Sungmin lắc đầu.

    “Không, không hề.” Kyuhyun nói một cách mỉa mai trước khi mỉm cười với anh. “Chuyện này sẽ rất thú vị, Lee Sungmin.”

    Sungmin nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong ánh mắt của Kyuhyun, một lần nữa lại đang run sợ. Anh thề rằng anh có thể bị chết đuối trong đôi mắt sâu tối đó. Như thể anh bị bao vây bởi bóng tối và rơi vào tận cùng của nỗi sợ hãi và những cơn ác mộng.

    “Anh sẽ phải sống cuộc sống của một anh chàng Lọ Lem thực sự… và tôi…”

    Sungmin mở to mắt khi Kyuhyun thu hẹp khoảng cách giữa họ và kề sát tai anh. Trái tim của Sungmin đập như điên. Kyuhyun đang nghĩ gì? Đôi mắt đen sâu thẳm đó lại đang nhìn anh. Anh cứ nghĩ mình sẽ được ngủ trong một căn phòng tuyệt đẹp với những thiên thần theo anh vào giấc mơ, nhưng anh lại quên rằng mình đang sống chung nhà với Cho Kyuhyun… một con ác quỷ thực sự.




    “Tôi sẽ là đứa em trai kế độc ác của anh.”

    End chap 3
    • Like Like x 13

Share This Page