The Genius S2 E8
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[M] Duyên Kiếp [Long fic | YunJae, KyuMin]

Discussion in 'High Ratings' started by MH_18, Oct 22, 2011.

  1. MH_18 360Kpop Member

    Message Count:
    486
    Likes Received:
    2,134
    Reputation:
    3
    Ratings Received:
    +10 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Author: MH_18

    Rating: M

    Pairings: YunJae, KyuMin, các couples truyền thống DBSK và Super Junior

    Category: Sad, happy...?

    Disclaimer: Những nhân vật trong fic không thuộc về author mà họ thuộc về nhau

    Note:
    - Không mang fic ra khỏi forum khi chưa được sự đồng ý
    - Hi vọng các bạn cmt để động viên cũng như góp ý cho author bởi vì author mới tập viết, không đọc chùa, nếu không biết cmt gì thì hãy like
    - Bạn không thể chấp nhận tính cách các nhân vật trong fic, bạn là fan của SNSD, F(x) xin hãy click back. Không gây war trong fic. Cảm ơn :”>
    - Chân thành cảm ơn Bí unnie đã giúp em viết yaoi :”>

    Sumary:

    Đi cả một quãng đường vòng, chúng ta lại tìm về với nhau…
    Em sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi, em mãi mãi thuộc về tôi…
    Bởi giữa em và tôi…
    Chúng ta có duyên kiếp…
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    CHƯƠNG 1:
    .
    .
    .
    .

    Trong cái buổi cuối thu, tại hoàng cung DongBang quốc, ở vườn thượng uyển, anh gặp một cậu bé mang một vẻ đẹp trong sáng, thánh thiện. Mái tóc đen ôm sát luôn mặt và làn da trắng như sữa, đôi mắt to tròn và đôi môi đỏ mọng nước, đẹp tới say lòng người. Ngây người trước vẻ đẹp đó, anh tiến lại gần cậu, vuốt nhẹ lên má cậu, sờ làn da mịn màng của cậu. Mặc cho cậu bé vẫn đang ngơ ngẩn nhìn người đối diện, anh dùng chất giọng trầm ấm và đầy uy quyền...

    - “Đệ tên gì?”

    - “Đệ tên JaeJoong, Kim JaeJoong”

    - “Ta là Hoàng thái tử của DongBang quốc, Jung YunHo. JaeJoong, kể từ nay, đệ thuộc về ta”

    .....

    Kim JaeJoong, đại thiếu gia của Kim phủ. Cha là Kim tể tướng đứng trên vạn người chỉ dưới một người, ông từng lập được nhiều công lao cho Jung hoàng tộc nên có thể coi Kim gia thuộc vào hàng đại quý tộc của DongBang quốc. Kim tể tướng chỉ có duy nhất Kim phu nhân, sắc đẹp bậc nhất. Ông có hai người con, cả hai đều là nam nhưng mang một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đặc biệt là JaeJoong.

    JaeJoong từ nhỏ vì là con nhà họ Kim nên được bảo bọc rất cẩn thận, cậu ít khi được ra ngoài điều đó làm JaeJoong không có nhiều bạn bè, ngoài những tiểu hầu trong phủ ra thì chỉ có em trai cậu là người cậu chơi cùng. Hơn nữa, vì vẻ đẹp của mình mà cậu bị không ít các cô tiểu thư ghét bỏ và xa lánh. Năm JaeJoong tròn 8 tuổi, cha cậu dẫn cậu vào cung để dự tiệc, không ngờ vì ham vui mà cậu bị lạc tới một vườn hoa vô cùng đẹp. Trong lúc lúng túng để tìm đường về chỗ cha, cậu đã gặp một cậu bé trạc tuổi mình. Cậu bé đó vô cùng đẹp trai, đôi mắt một mí, khuôn mặt nhỏ, toàn thân toát ra một bá khí khiến người khác kinh sợ. Dù nhỏ tuổi nhưng ngữ điệu đủ để hiểu đó người không tầm thường.

    “Ta là Hoàng thái tử của DongBang quốc, Jung YunHo. JaeJoong, kể từ nay, đệ thuộc về ta”

    Trong khi cậu còn đang ngỡ ngàng chưa hiểu gì thì cậu đã bị Hoàng thái tử nắm tay lôi đi. Mùa thu năm 8 tuổi, Kim JaeJoong đã có người bạn thân đầu tiên trong cuộc đời. Và, người đó là người tương lai sẽ trở thành Hoàng đế của cậu, của DongBang quốc – Jung YunHo.

    .....

    Vườn thượng uyển

    - “Joongie...”

    - “Vâng, thái tử” – Cậu đáp lại.

    - “Gọi ta như ta đã nói” – YunHo tỏ vẻ không hài lòng nhưng cứ nghĩ tới phải gọi anh như vậy là cậu ngượng tới không thể ngượng hơn rồi.

    - “... Y... Yunnie...” – Khó khăn lắm JaeJoong mới bật được hết câu ra khỏi cổ họng.

    YunHo rất mến JaeJoong, hàng ngày đều nói với cha cậu đưa cậu vào cung để chơi với anh. Không phải YunHo không có bạn như JaeJoong, anh có rất nhiều là đằng khác. Bạn bè anh đều học ở Ngự Đình Quán, là trường học dành riêng cho con cái hoàng tộc, quý tộc và quan lại cấp cao. YunHo và JaeJoong bằng tuổi nhưng không như anh, cậu không đi học. Cậu được cha mẹ mới thầy về tận nhà để dạy. Cha cậu nói, vẻ bề ngoài của cậu sẽ khiến cậu gặp rắc rối. Lại thêm cả mối quan hệ với thái tử, e là...

    - “Đệ đã nói với Kim tể tướng chưa?” – Vuốt mái tóc đen huyền, YunHo hít hà hương thơm của sữa toát ra từ người cậu – “Ta rất muốn được đi học với đệ”

    - “Không được đâu...” – JaeJoong lắc đầu – “Đệ không thể. Phụ thân nói là học ở nhà cũng được. Yunnie huynh, đừng làm khó phụ thân được không? Mỗi ngày chúng ta gặp nhau như vậy không đủ sao?” – Đôi mắt tròn to chớp chớp nhìn người đối diện.

    - “Không đủ... ta muốn được gặp đệ suốt”

    - “Đệ...” – Cậu cúi đầu khó xử, cậu không muốn YunHo buồn càng không muốn làm khó cho cha mình. Cậu biết, cha cũng vì lo cho cậu.

    Anh nhìn cậu, khẽ nheo mắt lại, lại làm cậu đau đầu rồi. Mặc dù YunHo không muốn thấy cậu buồn và khó xử nhưng anh vẫn muốn ích kỉ một lần. Đưa tay lên xoa xoa đôi má bầu bĩnh trắng ngần kia, anh khẽ nở một nụ cười.

    - “Thôi bỏ đi. Ta không ép đệ đâu”

    - “Thôi mà, được rồi mà. Đệ sẽ về năn nỉ phụ thân lần nữa mà” – Quả nhiên JaeJoong không bao giờ nỡ nhìn thấy anh thất vọng, cậu vội vàng níu tay anh, nói.

    - “Được” – Nhìn vào khuôn mặt đẹp như hoa của cậu, YunHo bĩu môi không hài lòng – “Joongie, đệ là của ta phải không? Ta có một ý chỉ, nhất định đệ phải thực hiện, không được từ chối”

    - “Dạ...?” – JaeJoong thực sự hơi ngạc nhiên, chưa bao giờ YunHo dùng từ ‘ý chỉ’ với cậu hết – “Chuyện gì vậy, Yunnie huynh?”

    - “Ta muốn đệ phải ăn mặc thật xấu, tuyệt đối không được để người khác nhìn thấy vẻ đẹp của đệ. Ngoài ta ra, ta không muốn ai thấy” – Vị thái tử năm nay mới lên 8 mà tính chiếm hữu cao một cách đáng sợ.

    “Đệ là của ta, mãi mãi, Joongie~”

    .....

    JaeJoong từ hôm đó không còn mặc bộ cánh đẹp, chải tóc, chỉnh trang gọn gàng. Cậu để đầu tóc bù xù, che đi khuôn mặt xinh đẹp kia, quần áo thì mặc đồ cũ của EunHyuk – là một tiểu hầu trong Kim phủ. Sau khi nài nỉ, áp dụng mọi biện pháp, cuối cùng Kim tể tướng cũng chấp nhận cho cậu đi học tại Ngự Đình Quán theo ý thái tử. Kim tể tướng tin là YunHo sẽ bảo vệ và giúp đỡ JaeJoong.

    Đúng như YunHo nghĩ, với vẻ ngoài hiện tại, khi JaeJoong nhập học ở Ngự Đình Quán, lũ trẻ con không ai chịu lại gần cậu. Cho dù là con trai của Kim tể tướng nhưng với bản tính tiểu thư, công tử của đám trẻ học tại đó, tuyệt đối không bao giờ chơi với một thằng nhóc ăn mặc bẩn thỉu lại xấu xí như Kim JaeJoong. Tất nhiên, Jung YunHo vẫn là người duy nhất quan tâm, chăm sóc JaeJoong. Điều đó càng làm cho những đứa trẻ khác ghen tị và ganh ghét cậu.

    - “Yunnie huynh, sao họ cứ ghét đệ vậy?” – JaeJoong rơm rớm nhìn YunHo khi cả hai đang ngồi trên chiếc trường kỉ trong cung thái tử. Cậu thực sự rất tủi thân, vốn tưởng đi học sẽ có thêm nhiều bạn.

    - “Mặc kệ họ, chỉ cần có ta là bạn của đệ là được. Đệ là của ta” – YunHo vẫn thói quen cũ, đưa tay xoa xoa tấm lưng của cậu.

    - “Huynh sẽ làm bạn của đệ mãi mãi đúng không? Sẽ không bỏ rơi, không lừa dối đệ chứ?” – Vòng tay ôm lấy anh, cậu nức nở.

    - “Đúng vậy, ta không bao giờ bỏ rơi, không bao giờ lừa dối đệ hết. Joongie của ta...” – Thơm nhẹ vào trán cậu, YunHo khẽ mỉm cười – “Đệ là của ta, ta thương đệ”

    “Đệ là của ta...”

    Câu nói đó, YunHo cứ lặp đi lặp lại mãi từ ngày cả hai quen nhau, nhưng lúc đó JaeJoong thực sự chưa thể hiểu hết ý nghĩa của câu nói này cũng như vì sao anh cứ nhắc mãi nó... Bởi vì, cậu sẽ mãi mãi không bao giờ thoát khỏi bàn tay của con người đó, cậu thuộc về anh, vị Hoàng thái tử tài ba, ưu tú và có trái tim lạnh như băng của DongBang quốc.

    .....

    Thời gian cứ thế trôi qua, đã 2 năm từ ngày gặp anh, cậu vẫn cứ tiếp tục đi học tại Ngự Đình Quán. Ngự Đình Quán nằm ở trong cung, đó là một căn nhà với sân lớn được Hoàng thượng xây dựng bên Lầu Thanh Phong, nơi ngắm cảnh nghỉ ngơi ưa thích của người và các cung phi tần. JaeJoong vừa học, vừa phải chịu sự ghen ghét của đám bạn cùng lứa, khổ cực vô bờ nhưng vì anh, cậu vẫn tiếp tục đi học đều đặn, không nghỉ buổi nào. Dạo này JaeJoong hơi buồn, chẳng hiểu sao YunHo gần đây không còn hay cười nói với cậu, anh cũng không quan tâm chăm sóc cậu như mọi khi, khi cậu tìm anh thường nói bận để không gặp. Điều đó làm JaeJoong cảm thấy chán nản và thất vọng.

    - “JaeJoong...” – Khi cậu đang ngồi đó nghịch nước ở hồ bên cạnh Ngự Đình Quán, tiếng gọi quen thuộc làm cậu hơi giật mình, quay lại – “Cậu làm gì vậy? Nghịch vậy sẽ ốm đó, trời qua thu rồi”

    - “YooChun~” – JaeJoong reo lên khi thấy hắn.

    Cậu bị cô lập thì có cô lập nhưng vẫn có một vài người tốt bụng thực sự vẫn làm bạn với JaeJoong. Một trong số đó là con trai của Park đại tướng quân, một vị tướng tài ba, người duy nhất ngang hàng với cha cậu trong triều đình, Park YooChun. Gia đình họ Park cũng thuộc hàng đại quý tộc như Kim gia cậu. Park YooChun bằng tuổi JaeJoong và YunHo, có khuôn mặt đào hoa, lãng tử, khiến biết bao nữ nhân bị mê hoặc. Tính tình tốt bụng, ấm áp lại gần gũi, biết chăm sóc người khác. Mặc dù JaeJoong xấu xí là thế nhưng vẫn vui vẻ làm bạn với cậu.

    - “Ngâm chân lâu sẽ bị ốm đó, ngốc à” – YooChun bật cười, ngồi xuống cạnh câu – “Sao? Lại buồn cái gì nên mới ra đây phải không? Tớ đã bảo buồn gì thì phải nói với tớ hoặc nói với SiWon mà. Toàn làm ba cái chuyện có hại cho sức khỏe không à”

    - “Yunnie huynh, huynh ấy...” – Giọng cậu lí nhí.

    - “YunHo huynh á? Huynh ấy làm sao?” – Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, tất nhiên là biết cậu với anh khá thân nhau nhưng nói chung là chi tiết mọi chuyện thế nào thì hắn không rõ cho lắm.

    YooChun cũng là một người bạn thân thiết của YunHo. Người muốn được YunHo để ý thì hàng đống hàng vạn nhưng mà YooChun đây lại là một trong những người được vị thái tử băng giá của DongBang quốc tuyệt đối tin tưởng cơ. Ngoài YooChun ra còn có cả Choi SiWon, con trai Choi học sĩ. Rồi anh em Kim YeSung, Kim KangIn là 2 vị vương tử, anh em họ của anh và Park LeeTeuk, anh trai của YooChun. Trong số họ, ngoài YooChun thì có SiWon là chơi với cậu.

    - “À, không có gì” – Cậu lắc đầu, không nên làm phiền YooChun – “YooChun này...”

    - “Ừ...”

    - “Sao cậu lại làm bạn với một kẻ xấu xí như tớ?” – Đôi mắt cậu buồn man mác nhìn lên bầu trời xanh, lững thững có vài đám mây thả trôi.

    - “Là bạn mà phải để ý là đẹp hay xấu sao?” – YooChun nhíu mày – “Chỉ cần JaeJoong cứ là JaeJoong là được, tớ cần bạn đẹp tâm hồn chứ không cần người đẹp vẻ ngoài mà bên trong mục nát”

    - “Cảm ơn, YooChun” – Sững lại vài giây, JaeJoong mỉm cười dịu dàng với hắn.

    - “Yah, hai người sao lại ngồi đây?” – Một tiếng quát khiến cả hai giật bắn cả mình.

    Quay lại, đó là một cậu nhóc tầm tuổi cả hai, khuôn mặt tuấn tú, khí chất vương giả đầy mình. Cậu nhóc mặc bộ đồng phục của Ngự Đình Quán, hiện đang nhăn nhó, bực tức, tay chống nạnh, mắt lườm tóe lửa về phía hắn và cậu.

    - “SiWon...” – Cả hai đồng thanh không hẹn mà lên tiếng.

    - “Vào lớp nhanh nhanh đi, Kwon học sĩ gọi rồi đó” – Tiến tới kéo JaeJoong đứng dậy, SiWon bực bội quát – “Huynh đó, đã bảo là bỏ cái tật ngâm chân dưới nước rồi mà. Ốm thì sao hả? Con chuột kia thì không nói nhưng sức khỏe huynh thì chẳng bằng ai đâu. Đừng có mà rước bệnh vào người chứ”

    - “Yah yah, Choi SiWon, nói thế là sao hả? Ta là chuột sao? Trong mắt đệ ta chỉ bằng con chuột thôi hả?” – YooChun gườm gườm nhìn nhưng có vẻ chả có tác dụng gì. SiWon vẫn bở bờ bơ, lôi JaeJoong đứng dậy.

    - “Thôi nào, hai người” – JaeJoong cười huề.

    .....

    Ngay gần đó, trên đỉnh Lầu Thanh Phong, anh đứng đó, bàn tay xiết chặt vào. Cảm giác cực kì khó chịu khi nhìn thấy cảnh 3 người họ cười đùa. Tuy nhiên, YooChun và SiWon đối với YunHo mà nói lại là những người bạn tốt, nếu không phải thế đảm bảo là cả hai sẽ không còn lành lặn với anh đâu. Anh ghét việc JaeJoong cười với hai người họ, hai người họ ân cần chăm sóc cậu. Cậu là của anh, của anh, vậy thì tại sao cậu lại cười với người khác, để người khác chăm sóc, chạm vào trong khi họ không phải anh chứ. Đó là lí do vì sao thời gian gần đây YunHo xa lánh JaeJoong, anh tức lắm, cảm giác như có hàng trăm con kiến bò trong người, anh không thích cảm giác này chút nào.

    - “Hoàng ca, ca đang nhìn gì vậy?” – Một cô bé có khuôn mặt xinh xắn, mặc trên người chiếc áo lụa đắt tiền màu hồng phấn chạy lại phía YunHo – “A, đó không phải là Kim JaeJoong sao? Cậu ta đi với SiWon ca và YooChun ca kìa”

    - “Nari... ít lời đi” – Anh nhíu mày, lườm.

    - “Muội có làm gì đâu chứ? Sao tự dưng ca mắng muội”

    Jung Nari, đại công chúa của DongBang quốc, bằng tuổi với YunHo. YunHo nguyên là con trai do Hoàng Hậu sinh ra còn Nari là con của Ha quý phi sinh ra. Tuy là anh em cùng cha khác mẹ nhưng nói chung là tình cảm anh em giữa hai người rất thân thiết. Nari rất thương anh và anh cũng quý cô bé. Nari không hề khinh ghét JaeJoong như những người khác nhưng vốn là một công chúa, việc làm bạn với nam giới là rất hạn chế, bởi vậy ngoài YunHo, Nari ít khi nào nói chuyện với các bạn nam.

    - “Thôi được rồi, cãi với muội mệt mỏi lắm” – Đưa tay lên vỗ vỗ vào vai tiểu muội, anh quay bước – “Xuống đi, tới giờ vào rồi. Lúc nãy Cha thái giám vừa bảo Kwon học sĩ gọi đó”

    - “Thì muội tới để giục ca đi mà” – Nari chu mồm, làu bàu.

    .....

    JaeJoong sung sướng cầm bài văn mình viết, trên đó cho cậu điểm tuyệt đối, cậu vui mừng tới òa khóc. Không phải cậu không học giỏi mà là bài văn hôm đó nói về ý nghĩa của người quan trọng nhất. Cậu đã dùng hết tình cảm của mình dành cho YunHo để viết. Không ngờ được điểm ưu tuyệt đối. Chạy thật nhanh về hướng Đình Nghi Các cạnh Lầu Thanh Phong. Cậu biết giờ YunHo đang ở đó, anh thường ở đó sau mỗi giờ học.

    - “YunHo thái tử, thần vẫn không thể hiểu nổi sao thái tử có thể chơi được với cả một tên bẩn thỉu, xấu xí như Kim JaeJoong” – Một tên công tử trong số đám con nít ngồi bâu lấy anh ở Đình Nghi Các bĩu môi với vẻ khinh thường, nói.

    - “...” – Bước chân JaeJoong chợt ngưng lại nơi cổng, cậu đứng lặng ở đó, muốn biết anh sẽ nói gì.

    - “Đúng đó thái tử, một kẻ như vậy mà lại là Kim đại công tử. Uổng cho Kim phu nhân xinh đẹp là vậy, Kim tể tướng tuấn tú là vậy. Nghe nói cậu ta còn có một đứa em, không biết có xấu xí như thế không” – Giọng một cô tiểu thư chanh ngoa kêu lên.

    - “Yah, đừng có nói xấu người không có mặt ở đây chứ. Thật không quân tử” – YooChun ngồi cạnh bên YunHo tức giận, đập tay xuống bàn đá quát.

    - “Ngồi xuống đi, YooChun” – Giọng anh lạnh băng, ra lệnh, tay vẫn cầm ly trà nhấm nháp.

    - “Nhưng...” – Hắn cự lại.

    - “Ngồi đi”

    - “Hừ...” – Hắng giọng, YooChun bất đắc dĩ ngồi xuống, lòng không khỏi hậm hực.

    - “Huynh ấy không đẹp nhưng phẩm chất của huynh ấy thì thanh cao hơn bất kì ai. Các người không nói chuyện, không tiếp xúc thì làm sao có thể hiểu được JaeJoong huynh chứ” – SiWon cũng không kềm được sự bức xúc.

    - “SiWon công tử, YooChun công tử, hai người thật là... sao lại bênh vực tên đó chứ?” – Đám công tử, tiểu thư nhao nhao lên. Nhưng đáp lại chỉ là bộ mặt cáu giận của cả hai người kia.

    SiWon càng nói, YooChun càng bênh vực thì YunHo càng khó chịu, lòng không khác nào đang bị lửa nó nung sôi lên. Từ bao giờ mà hai người này lại thân thiết và hiểu JaeJoong như thế. Rõ là đã che đi vẻ đẹp kia rồi mà tại sao vẫn có những kẻ bị thu hút bởi cậu, hơn nữa lại là những kẻ ưu tú nhất. Ruột gan anh cứ nóng hừng hực. Chả nhẽ phải nhốt cậu như một chú chim trong lồng, mãi mãi không để cho người khác nhìn thấy thì mới ổn sao?

    - “Hoàng ca, hoàng ca nói gì đi chứ?” – Nari ngồi bên kia của YunHo thấy tình hình không mấy khả quan, thì thầm vào tai anh.

    - “Đồ chơi...” – Hai từ phát ra từ miệng YunHo khiến tất cả tròn mắt nhìn – “Cậu ta chỉ là đồ chơi của ta, chơi chán thì bỏ đi. Vậy thôi”

    Đưa bàn tay run rẩy lên, JaeJoong bịt chặt mồm vào ngăn tiếng nức nở của bản thân. Đau, trái tim như bị hàng ngàn con dao cứa vào, sâu thật sâu. YunHo nói vậy, anh đã từng nói không lừa cậu, không bỏ rơi cậu mà. Từng hàng nước mắt cứ thi nhau rơi xuống đất, vải từ chiếc áo cũ mèm ướt nước. Bài văn bị cậu xiết tới nát cả giấy. Bên trong Đình Nghi Các, tất cả tròn mắt nhìn anh rồi rộ lên tiếng cười, họ biết mà, làm sao vị thái tử cao quý lại thật lòng quý mến thằng nhóc bẩn thỉu đó. YooChun và SiWon thì nhíu mày nhìn YunHo, nửa tức giận nửa tới run người lại nghĩ tới tình bạn với anh. Nari nhìn anh, khó hiểu, rõ ràng đâu phải vậy. YunHo mặt lạnh tanh, không cảm xúc, giọng nói đều đều như một con rối bị điều khiển.

    - “Cậu ta đơn giản là đồ chơi của ta, với cậu ta ta không có chút cảm xúc nào hết” – Nhếch mép cười, ánh mắt YunHo sầm lại, một màu đen. Tiếng cười của đám trẻ bên cạnh vang vang bên tai anh.

    BÔP!!!

    Một cuộn giấy ném thẳng vào mặt YunHo khiến tất cả sợ hãi giật mình, trước giờ nào ai dám làm bị thương Hoàng thái tử. Tất cả quay lại cánh cửa Đình Nghi Các, là JaeJoong, cậu đứng đó, toàn thân run rẩy, tay áo đẫm nước, khuôn mặt căm phẫn, đôi môi mím chặt lại, ánh mắt đỏ hoe cúi xuống nhìn nền đất lạnh.

    - “JaeJoong...” – SiWon và YooChun hoảng loạn khi thấy JaeJoong.

    - “...” – YunHo mở to mắt ngạc nhiên, tại sao cậu lại...? Không lẽ đã nghe hết? Lòng anh hoảng loạn, bối rối, đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi – “... ta...”

    - “Là ta ngu ngốc” – Giọng nói trong trẻo của JaeJoong cất lên cắt ngang lời YunHo – “Là ta đã tin vào một tình bạn, tin vào những lời ngươi nói, những lời ngươi hứa... ta đặt hết tình cảm vào bài văn đó để rồi...” – Ngưng lại một chút, cậu hít một hơi, ngẩng lên nhìn thằng vào đôi mắt nâu của YunHo – “JUNG YUNHO, TA HẬN NGƯƠI. MÃI MÃI, TA HẬN NGƯƠI!!

    Ba từ đó làm đầu óc YunHo như đảo lộn, JaeJoong nhanh như một cơn gió, quay người bỏ chạy trước sự ngỡ ngàng của tất cả đám trẻ. YunHo ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ xoan, ánh mắt thất thần, khuôn mặt bàng hoàng dường như không thể tin được mọi chuyện. Sau đó không lâu, cả đám trẻ nháo nhác lao tới coi xem vết đỏ trên trán anh có bị bầm không, ban này JaeJoong ném quá mạnh. SiWon và YooChun hoang mang nhìn hết YunHo lại quay sang nhìn phía cổng trống không rồi vội vàng dứng dậy chạy theo người bạn của mình. Tiếc là bóng của cậu đã biến mất lúc nào...

    .....

    Sáng hôm sau, tay xiết chặt tờ giấy bị nhăn nhúm trên vẫn còn nét chữ của JaeJoong bước tới trước cánh cổng gỗ to uy nghiêm của Kim gia. Bài văn đó, tối qua YunHo đã mất một đêm để đọc. Sự sợ hãi và ân hận bao trùm lên tâm hồn của vị Hoàng thái tử bé nhỏ. Hai bên anh, một YooChun, một SiWon, cả hai im lặng, khuôn mặt không giấu nổi nỗi lo lắng.

    - “Hoàng thái tử” – Kim tể tướng nhìn người ngồi trên ghế tại trung đường nhà mình, khuôn mặt ông không giấu được đau đớn – “Tiểu tử sáng sớm nay đã không còn ở đây nữa. Thần không biết có chuyện gì, chuyện gì đã khiến cho tiểu tử đau lòng tới vậy. Nó vốn là người rất mạnh mẽ...”

    - “Không còn ở đây?” – Đôi đồng tử mở to ra, trái tim tê tái buốt lạnh – “Joongie đi đâu rồi?” – Bàn tay xiết chặt tưởng như muốn bật máu, YunHo hét lớn.

    - “Tiểu tử đã rời DongBang quốc rồi, thái tử” – Nước mắt khẽ lăn trên má khuôn mặt già nua không khỏi khiến người ta thương xót.

    YooChun và SiWon bàng hoàng, lặng nhìn YunHo đang đứng im đó, khuôn mặt cúi xuống. Mái tóc dài che đi nửa khuôn mặt trên khiến họ không biết anh đang nghĩ gì. Chỉ biết rằng, thái tử của họ đang đau đớn tới tột cùng. Chạy trốn sao? Người đó muốn thoát khỏi tay của anh? Hất văng ly trà, đôi tay đập mạnh xuống khiến chiếc bàn gỗ tưởng chứng nứt đôi ra.

    - “KIM JAEJOONG, DÙ CÓ CHẾT ĐỆ VẪN LÀ CỦA TA. ĐỆ TUYỆT ĐỐI KHÔNG BAO GIỜ THOÁT KHỎI TA

    Nghiền từng chữ từng chữ, bá khí tỏa ra khiến người khác run sợ. YooChun và SiWon không khỏi tái mặt, chưa bao giờ họ thấy thái tử lại đáng sợ thế này, giống như một con quỷ dữ thức tính sau một giấc ngủ dài vậy. Còn Kim tể tướng, trước nay tới Hoàng thượng ông cũng không thấy sợ ấy vậy lại run sợ trước vị thái tử năm nay mới tròn 11 tuổi. Kim JaeJoong, con trai ông rốt cục liệu sẽ có tương lai thế nào đây?

    Ta gặp đệ mùa thu năm chúng ta 8 tuổi, đệ tới, như cơn gió thơm lành thổi vào tim ta...

    Mùa thu năm 11 tuổi, đệ lại như cơn gió bỏ ta lại...

    Không, ta không thể để đệ đi mất...

    Cứ chạy đi, cứ trốn đi...

    Cho dù tới chân trời góc bể ta cũng nhất định sẽ bắt được đệ...

    Bắt đệ trở về bên ta...

    Giam cầm đệ suốt đời suốt kiếp làm người của ta...

    Kim JaeJoong, dù có chết, đệ mãi mãi là của ta, thuộc về ta...

    Thuộc về Jung YunHo này...

    HẾT CHƯƠNG 1
    • Like Like x 70
    • Thanks Thanks x 6
  2. beboo_nhoxjnh 360Kpop Member

    Message Count:
    523
    Likes Received:
    2,312
    Reputation:
    2,074
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    *Nhìn trước ngó sau* Hok có ai, hà hà hà *Giựt phong bì, ôm thùng thư*
    *Chuồn êm* :giun:
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Trùi ui, trùi ui!! Mới cháp đầu mà đã thấy kết dễ sợ!!!!
    Minhf đoán tính cách Uma sau này sẽ có 1 bc chuyển biên s đáng kể, có lẽ sẽ mạnh mẽ và sâu sắc hơn!! :uni:
    Còn Apa thì mình nghi là au sẽ cho apa trở thành 1 ông vua lạnh lùng, nhẫn tâm n0 luôn tìm kiếm "1 bóng hình ai kia" :giun:
    Giong văn của au khá mượt, tuy nhiên ta nghĩ nên đi sâu vào nội tâm nv hơn 1 chút thì có lẽ sẽ ổn hơn!!!
    P/s Com nhảm cho au r!!^^ Ta là Bi 94er, rất vui đc biết au!! :chuotse::jun:
    • Like Like x 6
  3. Jaejin_cass JJ anvil ♥YJ재중's ♥.♥

    Message Count:
    5,007
    Likes Received:
    11,852
    Reputation:
    99,495
    Ratings Received:
    +34 / 60 / -0
    Awarded Medals (9):
     
    Lời nói đầu... Umma vào lúc sáng nhưng đến giờ mới có thời gian đọc và comt, sr con nhé :please:
    Vì mới chap đầu nên cũng chưa biết nói gì nhiều, con thông cảm :D

    Note: Những comt dưới đây chỉ là cảm nhận của riêng umma, k p là fic của con như thế và trong con mắt người khác như vậy. Nhấn mạnh lại là "những cảm nhận của riêng umma" ^^~.


    Ừhmmm... phải nói là, fic của con khá ấn tượng với tình huống đưa ra.Umma là umma kết mí kiểu Yun làm Jae đau lòng, sau đó phải trả giá thía này =)).

    Về tính cách nhân vật. Tuy rằng cái tính sở hữu và bản chất ngây thơ đó là đã quen thuộc (vì vốn thật ra 2 chàng cũng vậy :)) ) nhưng cách khắc họa hoàn toàn mới mẻ. Đặc biệt là Jung ca. Tính sở hữu quá cao, đến nổi làm xấu JaeJae, rùi còn vì nó nên mới bảo JaeJae chỉ là đồ chơi ^^~. Còn JaeJae không biết các chap sau thế nào, nhưng chap đầu thì tính cách thật sự chưa thể hiện rõ =.=


    Về cách viết. Con viết khá tốt, rất chính chắn! Nhưng đôi chỗ ngôn từ... hơi khó hiểu =.= (hay chỉ mìk
    umma k hiểu nhở :(( ). Và còn một vài điểm lặp từ, chỉ một chút thôi ^^~. Tuy nhiên, tâm lí nhân vật vẫn chưa được rõ nét, nên ở đoạn cao trào của chap này, đáng lẽ reader phải đau lòng lắm nhưng umma chỉ đau có 1 chút rùi thui àh =.=. Hay là con không nghiêng về khắc họa tâm lí nhân vật :-?. Tùy con nhé, nhưng hãy cố gắng lưu thật sâu, thật đậm fic của con vào lòng người đọc.

    Hizz, tại umma k có time, nên k comt đầy đủ cho con được :(, sr con nhé. Umma hứa nếu có time sẽ comt thật chi tiết vào fic lun.
    Àh, còn một điểm vô lí =.=, umma k nghĩ 8+2=11 =.=, hay tại umma đọc k kỉ mà bỏ sót một năm nhỉ :">???

    Thôi, dù sao cũng chúc fic của con thật thành công nhé. Để khi nhắc đến fic cổ trang, mọi người sẽ nhớ đến có một fic tên "Duyên kiếp" rất hay ^^~.

    P/s: Con yêu khi nào ra chap mới nhớ vào báo gia đình nghe chưa.
    Còn một điều nữa, con cho phép umma re-up fic con lên wattpad nhé :-s. Tại taz chẳng có time đọc trên máy tính, chỉ có thể luyện fic hằng đêm trên điện thoại thui :((. Nhưng taz sẽ cố gắng comt cho con đầy đủ. Con cho phép nha, nếu đồng ý thì rep lại umma trong VM nhé ^^~.

    Pipi con yêu, *chụt chụt* - gửi nụ hôn đến con (mong bé Rinnie k ghen :p )
    Nhanh ra chap mới nhé.....!!!
    • Like Like x 7
  4. MH_18 360Kpop Member

    Message Count:
    486
    Likes Received:
    2,134
    Reputation:
    3
    Ratings Received:
    +10 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Umma: Dạ vâng, con ko chú ý vào miêu tả nội tâm cho lắm ;)) Cảm ơn umma cm fic con, dạ... umma cứ tự nhiên ạ, ai chứ umma thì... ;))

    Vk: Cảm ơn vk dù đang bận rộn học hành nhưng vẫn cm cho ck :(( yêu vk nhiều nhắm :x

    Bi + windysunflower: Cảm ơn hai bạn đã cm fic, mình sẽ cố gắng chỉnh sửa :">

    All: Đang trong quá trình tự kỉ, cái chap mới hơi nhảm, thông cảm :">

    .....................

    CHƯƠNG 2:
    .
    .
    .
    .
    Dạo bước quanh khuôn viên của Kim phủ, hắn ngắm nhìn những hàng hoa muôn màu sắc được đặt hai bên đường. Hồ nước trong xanh, lặng sóng, yên bình bên trên là chiếc cầu gỗ màu nâu nhỏ bắc qua. Khung cảnh không khác nào thần tiên, dù không được rộng như vườn thượng uyển ở hoàng cung nhưng nếu so ra với Park phủ thì đã hơn vạn phần. Không hổ là phủ tể tướng.

    Đã qua 3 tháng kể từ ngày người đó ra đi, YooChun vẫn thường ghé qua Kim phủ cùng SiWon để thăm Kim tể tướng và Kim phu nhân. Đối với họ, JaeJoong là một người bạn, một người anh tuyệt vời mà họ vô cùng yêu quý bởi vậy hai người thấy rằng mình cần có trách nhiệm chăm sóc cho cha mẹ JaeJoong khi cậu không có nhà. Nhắc tới cũng thấy lạ, từ hôm đó trở đi, Hoàng thái tử không còn tới Ngự Đình Quán học nữa. Kwon học sĩ nói rằng thái tử muốn học tại cung của người. Điều đó khiến cho biết bao vị tiểu công tử, tiểu thư tiếc nuối.

    Dù thỉnh thoảng vẫn vào cung vì được YunHo vời nhưng nói thật là dù hắn là Park YooChun đi chăng nữa thì việc muốn gặp Hoàng thái tử bây giờ cũng khó khăn vô cùng. Hơn nữa dạo gần đây hắn thấy lo cho YunHo. Anh ngày xưa lạnh thì có lạnh nhưng vẫn còn có cười, có trêu đùa. Còn giờ thì giống như một cái máy, lầm lì, ít nói, không chút cảm xúc, khuôn mặt thì lúc nào cũng tỏa sát khí, dường như là đã khép kín trái tim của mình vào vậy.

    - “JaeJoong à, rút cục là cậu đang ở đâu vậy?” – Đi rồi mà vẫn gây ra một đống rắc rối rồi để lại cho những người như hắn và SiWon giải quyết, thật là...

    - “Hức... hức...” – Từ đâu một tiếng khóc thút thít đã gây chú ý cho YooChun.

    - “Thiếu gia à, người đừng khóc nữa có được không? Người khóc làm tôi cũng muốn khóc theo luôn đó” – Tiếp tới là tiếng nói lảnh lót của ai đó.

    YooChun đi tới phía phát ra hai tiếng nói lạ, thầm tò mò trong bụng không biết là ai. Dù tới đây cũng khá nhiều nhưng với hắn Kim phủ vẫn là một bức màn bí ẩn. Ngoài Kim tể tướng và Kim phu nhân cùng vài gia nhân ra thì hầu như hắn chưa gặp ai khác. Cách chỗ hắn đứng vừa nãy không xa có một mái đình, đình không to, xây bên cạnh hồ nước. YooChun đứng nấp sau tảng đá to gần đình, lén nhìn.

    - “Hu hu... EunHyukie, ta ứ biết đâu, ta muốn đại huynh cơ... hức... hu hu...” – Một cậu bé có khuôn mặt bầu bình, trông có vẻ nhỏ hơn hắn đang ngồi trong đình, òa khóc nức nở.

    Trong vài giây, YooChun đã bị choáng váng bởi vẻ đẹp ngây thơ và dễ thương đó. Nước da cậu bé kia trắng ngần, đôi mắt một mí, đôi môi hồng hồng chúm chím như trái dâu, khoác trên mình bộ cánh màu tím nhạt lụa thượng hạng cũng đã đủ biết cậu bé này không phải là hạng tiểu hầu trong phủ. Kế bên cậu bé là một cậu nhóc khác tên EunHyuk, EunHyuk mặc chiếc áo hơi cũ, có vẻ là một tiểu hầu, gương mặt nhỏ, đầu tóc không được chau chuốt như cậu bé kia nhưng làn da trắng, khuôn mặt yêu kiều cũng không thể bị che mờ.

    - “Phủ này... sao toàn người đẹp vậy, tới tiểu hầu cũng đẹp” – YooChun lẩm bẩm – “... ấy vậy mà JaeJoong...”

    - “Nhị thiếu gia của tôi ơi, tôi xin người đó, người cứ khóc hoài thế này cũng đâu phải cách chứ. JaeJoong thiếu gia đâu phải đi luôn không về, nhất định một thời gian nữa JaeJoong thiếu gia sẽ về mà” – EunHyuk có vẻ bực mình khi dỗ mãi mà người kia vẫn không nín – “Đâu phải mình người buồn, tôi cũng buồn lắm chứ”

    - “Phụ thân xấu, mẫu thân xấu. Không cho ta ra ngoài rồi, ta có mỗi đại huynh với EunHyukie làm bạn thế mà... Oa oa, Jae huynh, huynh về với đệ đi mà” – Cái giọng the thé, cao vun vút như giọng cá heo khiến YooChun phải bịt tai, nhăn mạt.

    - “Nhị thiếu gia, còn tôi nữa mà, tôi chơi với người là được chứ gì?”

    - “Ứ ừ, ngày nào chả chơi với con khỉ nhà ngươi, ta muốn có bạn cơ, bạn mới cơ” – Vị nhị thiếu gia kia giãy đành đạch như đỉa gặp vôi, sử dụng tuyệt chiêu ăn vạ.

    EunHyuk lúng túng trước vị thiếu gia của mình, đã 10 tuổi rồi mà vẫn còn nhõng nhẽo, theo hầu cậu từ nhỏ sao nó lại không biết cái bản tính ‘ăn không được nhất định phải cố ăn được’ của cậu chứ. Đằng sau tảng đá, nhìn cái vẻ trẻ con kia mà hắn không kìm được tiếng mà bật cười.

    - “Ai đó?” – EunHyuk quắc mắt quay lại nhìn về hướng tảng đá, gì chứ tai nó thính lắm à.

    - “Xin lỗi...” – Hắn bước ra từ sau tảng đá, khuôn mặt lãng tử nở một nụ cười chết người, dù nhỏ nhưng toàn thân toát ra sự đĩnh đạc hơn người.

    - “Ngươi là ai?” – Nó tiếp tục chất vấn YooChun.

    - “Park YooChun, ta là khách tới chơi Kim phủ, đang đi dạo bỗng nghe thấy có tiếng khóc nên tò mò tìm tới đây. Thứ lỗi khi làm phiền hai cậu” – Hơi cúi người, hắn điềm tĩnh trả lời câu hỏi của EunHyuk một cách thành thật nhất có thể.

    - “A, ra là Park công tử” – Lúc này EunHyuk mới giật mình, cúi đầu chào lại – “Xin thứ lỗi cho tiểu nhân, tiểu nhân không biết người là Park công tử”

    - “Cậu biết ta?”

    - “Park công tử và Choi công tử là bạn của JaeJoong đại thiếu gia, Kim phu nhân và Kim lão gia đã dặn hai người là khách quý của phủ” – Nhìn thấy vẻ đẹp trai của YooChun, EunHyuk hơi ngạc nhiên nhưng sau đó thì nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường – “Tôi là tiểu hầu của nhị thiếu gia, Lee EunHyuk”

    - “Tiểu hầu sao? Quả nhiên như ta nghĩ” – Hắn nghiêng đầu nhìn sang người sau nó – “Còn người đó...”

    - “Đây là Kim JunSu, nhị thiếu gia của Kim phủ chúng tôi” – EunHyuk quay lại nhìn JunSu mắt đỏ hoe, đang sợ hãi núp sau người mình lén lén đưa mắt về phía hắn – “JunSu thiếu gia, chào Park công tử đi, công tử là bạn của JaeJoong thiếu gia đó”

    YooChun nheo mắt, thầm lấy làm lạ. Đã nghe qua Kim phủ ngoài JaeJoong còn có một người con trai nữa. Tuy nhiên chưa bao giờ gặp mặt, trước đây có nghe đám trẻ ở Đình Nghi Các nói là JaeJoong xấu thế thì em trai cậu cũng sẽ như vậy thôi nhưng không ngờ... Nay được gặp quả là sắc nước hương trời, vẻ đẹp khiến nam nhân mê hoặc, nữ nhân thì ganh tị, như bông hoa cúc, thanh khiết, thuần túy. Quả không hổ là con trai của Kim tể tướng và Kim phu nhân. Nhưng xét tới đây lại nghĩ tới JaeJoong. Tại sao chỉ có mình JaeJoong là lại xấu xí?

    - “Jae đại huynh, bạn của đại huynh sao?” – Cắt ngang suy nghĩ của hắn, JunSu ngây thơ hỏi, ngước lên nhìn EunHyuk. Nhìn hai người chả giống chủ tớ gì hết mà trông EunHyuk giống anh trai kiêm bảo mẫu của JunSu thì đúng hơn.

    - “Đúng thế”

    - “Xin chào, ta là Kim JunSu... 10 tuổi...” – JunSu rụt rè nói.

    - “Ta là Park YooChun, con trai Park đại tướng quân năm nay 11 tuổi” – Hướng ánh mắt dịu dàng về phía cậu, hắn mỉm cười – “Ta có thể chơi cùng hai người không?” – Chỉ về đình, hỏi.

    - “Mời công tử” – EunHyuk gật đầu, đưa tay lên làm lễ.

    Hắn bước tới đình, nhanh chóng sử dụng võ công nhảy qua các bậc đá trơn trượt. Từ nhỏ đã được cha dạy võ thuật cho, dù mới 11 tuổi nhưng về võ thuật thì có thể nói khó kiếm được ai tầm tuổi hắn có thể đánh lại Park YooChun. JunSu và EunHyuk tròn mắt nhìn YooChun phi thân như chú chim, nhanh nhẹn thoăn thoắt nhảy hết từ bậc đá này sang bậc đá khác. Chả mấy chốc đã đứng trước đình.

    - “Oa, giỏi quá” – Cái rụt rè ban nãy chẳng hiểu bay biến đi đâu, JunSu mắt sáng rực, vui vẻ chạy lại hắn với sự ngưỡng mộ – “Sao ngươi làm được thế?”

    - “Ta học võ mà” – YooChun mỉm cười.

    - “Cao thủ” – EunHyuk vỗ vỗ tay, khen.

    - “Cảm ơn” – Nhìn EunHyuk, hắn mỉm cười rồi lại quay lại nhìn JunSu đang ngô nghê, trông thật đáng yêu – “Đệ là JunSu, ta có thể làm bạn với đệ và cậu ấy chứ?” – Chỉ EunHyuk.

    - “Làm bạn? Ngươi làm bạn với ta và EunHyukie? Không phải ngươi là bạn của Jae đại huynh sao?” – Nghe tới ‘bạn’ mà JunSu vui tới đỏ hết cả mặt.

    - “Phải, ta là bạn của JaeJoong, nhưng ta cũng muốn làm bạn với đệ. Sao nào? Không được hả? Tại ban nãy ta nghe đệ nói đệ không có ai làm bạn cho nên ta tưởng đề nghị thế đệ sẽ vui chứ. Xem ra ta đã lầm”

    - “Không không” – Níu tay hắn, JunSu nhảy cẫng lên – “Làm bạn, làm bạn. Ta thích làm bạn với ngươi, JunSu thích làm bạn với ngươi”

    Phì cười trước dáng vẻ của cậu, hắn xoa xoa mái tóc nâu mềm như tơ của cậu, đôi mắt to long lanh dịu dàng và ấm áp. Cậu giống như một đứa trẻ lớn xác, khi vừa nhìn thấy JunSu, không hiểu sao trong thâm tâm, YooChun đã muốn bảo vệ con người này, không muốn JunSu bị vướng bẩn bụi trần của thế gian. Cậu đáng yêu giống như một đứa em trai nhỏ. Còn cả EunHyuk, EunHyuk dù chỉ là tiểu hầu nhưng mang một nét mạnh mẽ và cuốn hút hắn, làm hắn muốn kết nghĩa huynh đệ với nó.

    - “Được, vậy đệ phải gọi ta là huynh, xưng đệ”

    - “Tại sao?” – Chớp chớp mắt, JunSu hỏi.

    - “Ta 11 tuổi, đệ 10 tuổi, nhỏ hơn ta nên tất nhiên phải gọi ta là huynh rồi. Đồ ngốc” – Hắn bĩu môi chọc ghẹo.

    - “JunSu không có ngốc, JunSu thông minh mà” _ Cậu chu mồm cãi lại – “Huynh thì huynh, có gì đâu cơ chứ. Thế thì EunHyukie cũng phải gọi YooChun huynh là huynh, vì EunHyukie bằng tuổi với JunSu”

    - “Park công tử, tôi làm bạn với người liệu có...” – EunHyuk lo lắng nhìn YooChun.

    Được làm bạn với hai vị thiếu gia đã là may mắn lắm rồi đằng này lại là Park công tử của Park phủ. Không như JaeJoong và JunSu, EunHyuk chỉ là 1 tiểu hầu theo hầu JunSu, chỉ là hạng thường dân chứ đâu thể sánh với những vị công tử thuộc hàng đại quý tộc của DongBang quốc này chứ. Nói làm bạn thì liệu có phải thất lễ.

    - “Đừng lo, không sao hết” – YooChun lắc đầu – “Tiểu đệ của JaeJoong cũng là tiểu đệ của ta. Cứ coi ta như huynh trưởng của đệ đi, EunHyuk”

    - “Được sao?”

    - “Được chứ” – Hắn gật đầu chắc nịch – “Trong lúc JaeJoong không có ở đây, ta sẽ chăm sóc cho đệ và JunSu”

    .....

    7 năm sau

    SuJu quốc, Vương phủ

    SuJu quốc nằm ngay cạnh DongBang quốc, cùng DongBang quốc là 2 nước lớn nhất trong tất cả các nước nằm ở vùng SM. Mối quan hệ giữa hai nước vô cùng hòa hữu, trước giờ luôn giúp đỡ nhau trong mọi chuyện, chưa bao giờ xảy ra chiến tranh hay tranh chấp gì hết. Người dân hai nước thương yêu và hòa thuận với nhau. Nói về quân đội, uy quyền, sự giàu có, tài nguyên, SuJu và DongBang không ai kém ai.

    Nằm phía tây kinh thành SuJu, Vương phủ là phủ dành cho các vương gia, bối lạc và quận chúa, những con người mang trong người dòng máu hoàng tộc ở. Vương phủ rất rộng, to lớn và bề thế chỉ thua có hoàng cung. Đứng đầu Vương phủ chính là Lee vương gia, là anh trai của Đương kim Hoàng thượng Suju quốc. Sau là các công chúa, em gái của Lee vương gia và Hoàng thượng. Không như mọi ngày tại gian nhà ở của Tam thiếu gia, con trai thứ 3 của Lee vương gia, luôn luôn ồn ào và tràn ngập tiếng cười nói nhưng hôm nay lại yên lặng tới rợn người khiến những người trong phủ không khỏi lo lắng.

    - “Đệ không chịu đâu, không chịu đâu” – Một cậu bé có mái tóc xoăn màu rơm, khuôn mặt vô cùng dễ thương đang ngồi trên ghế phụng phịu – “Tại sao đại huynh và nhị huynh được đi mà đệ không được đi chứ?”

    - “TaeMin, đệ phải hiểu là các huynh ấy đi có công việc mà. Đâu phải đi chơi” – Ngồi đối diện Tam công tử của Vương phủ, Lee TaeMin là một chàng trai, khuôn mặt điển trai, nở một nụ cười đẹp như hoa – “Ngoan ngoãn ở nhà đi”

    - “Hứ...” – Phồng má, TaeMin phụng phịu khiến cho chàng trai kia bật cười – “Joon nói thế chứ đệ biết dư là chỉ có nhị huynh là đi làm việc chứ đại huynh á, còn trẻ con hơn cả đệ, có mà đi chơi ý”

    Lee Joon chỉ còn biết lắc đầu ngán ngầm trước sự giận dỗi của TaeMin. TaeMin vốn là con trai thứ ba của Lee vương gia. Lee Joon lại là con trai độc nhất của Lee đại công chúa, là em gái Lee vương gia. Nói ra thì Lee Joon phải gọi TaeMin là ‘huynh’ nhưng tính trong số các anh em, TaeMin là người nhỏ nhất, từ nhỏ đã được nuông chiều, chăm sóc, lại nhỏ hơn Lee Joon tới 2 tuổi nên chả biết từ bao giờ, TaeMin cứ gọi Lee Joon là huynh xưng đệ và LeeJoon thì ngược lại.

    - “Lần này đại huynh đi, thực huynh thấy lo quá” – Lee Joon chống tay xuống bàn, cằm đặt lên mu bàn tay, trầm ngâm nói.

    - “Tại sao vậy?” – TaeMin hồn nhiên hỏi.

    - “Cậu đúng là đồ ngốc” – Một giọng nói cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai, từ cửa phòng, cậu trai có khuôn mặt thanh tú, mái tóc màu tro, nở một nụ cười rất đáng yêu bước vào – “Joonie đang lo về người đó”

    - “Mir...” – Chu mồm nhìn người bạn thân, mặt TaeMin ngơ ngác – “Người đó? Người đó nào?”

    - “Haiz~...” – Thở dài một cái, Mir bơ luôn TaeMin, tiến lại chỗ Lee Joon, đặt môi lên môi anh, cười ngọt ngào – “Chào Joonie...”

    - “Chào bé yêu...” – Lee Joon cũng mỉm cười ngọt ngào không kém, đáp trả lại nụ hôn, đưa tay vuốt mái tóc của Mir – “Đệ tới lúc nào thế? Sao biết ta ở chỗ TaeMin?”

    - “Yah, hai người kia, còn có ta ở đây đó nhá” – TaeMin ngượng đỏ cả mặt khi trở thành khán giả bất đắc dĩ.

    Hai tay ôm mặt, cúi xuống TaeMin gắt nhẹ nhưng rốt cục hai người kia chỉ nhìn một cái rồi lại tiếp tục ‘công việc’ của mình như chốn không người. Gì chứ, lời nói của Lee TaeMin chả có kí lô nào với Lee Joon và Bang Mir đâu, từ xưa đã vậy rồi...

    Bang Mir là con trai của Bang đại thương gia, giàu có bậc nhất đất SuJu, có quan hệ thân thiết với Lee vương gia. Từ nhỏ Mir đã thường xuyên tới vương phủ chơi rồi chả hiểu từ bao giờ lại nên duyên với Lee Joon bối lạc của hoàng tộc này. Chiều ý hai con, Bang gia và Lee đại công chúa đã đính hôn cho hai người, chờ lúc hợp lí sẽ tổ chức hôn lễ. Thật là khiến TaeMin quá quá là ghen tị.

    - “Qua bên Joonie nhưng Hang quản gia nói là sáng nay SungMin đại huynh và DongHae nhị huynh mới đi xa cho nên đệ đoán là TaeMinnie thể nào cũng làm loạn lên và rồi Joonie sẽ phải qua đây dỗ cậu ấy” – Mir nói mà không nén được sự chán nản, rõ ràng là 14 tuổi như nhau nhưng TaeMin thật là một người quá quá ngây thơ, quá quá không biết sự đời – “Người đó đã biết tin đại huynh đi chưa?”

    - “Chắc chưa, nếu không đã loạn phủ lên rồi”

    - “Người đó thật kì lạ, rõ ràng là rất có ý với đại huynh nhưng lại làm như không quan tâm tới đại huynh”

    - “Không phải là làm như không quan tâm mà vốn người đó cũng là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu giống hệt đại huynh. Hai người đó rõ ràng cũng lớn rồi nhưng lại không hiểu chuyện bằng chúng ta” – Khẽ nhún vai, Lee Joon thơm nhẹ lên má Mir khi cậu đang yên vị trên đùi anh.

    - “Lần này mà ham vui không hiểu bao giờ thì SungMin đại huynh mới chịu về. Còn DongHae nhị huynh chắc sẽ về sớm thôi”

    - “Ừ, nhị huynh chỉ hộ tống họ thôi mà, sau đó sẽ về luôn”

    - “Mà họ đi đâu thế, Joonie?”

    - “DongBang quốc”

    - “Không lẽ...” – Ngạc nhiên, Mir quay lại nhìn Lee Joon – “... đừng bảo là... theo lệnh của Kim tể tướng hả?”

    - “Đúng thế. Kim KiBum đích thân tối qua qua bên phủ ta nhờ DongHae nhị huynh đưa JaeJoong huynh về DongBang quốc. Mất miếng thịt nào thì chết với KiBum tể tướng đó” – Nghĩ tới cái mặt lạnh như tiền của vị tể tướng trẻ nhất, tài năng nhất trong lịch sử của SuJu quốc là Lee Joon lại ớn cả người – “Mà huynh cũng mong là nhị huynh về sớm chứ không, mình huynh gánh cả cái quân đội của SuJu quốc chắc huynh chết”

    - “Ủa chứ sao Joon lại phải gánh quân đội nước ta?” – TaeMin (lại) ngây thơ hỏi. Bị bơ nãy giờ ứ chịu được nên quyết tâm bon chen.

    - “TaeMin, đệ có thể quan tâm tới người khác một chút được không?” – Lee Joon thở dài – “DongHae nhị huynh là Đại tướng quân, huynh ấy mà không về sớm thì cái trách nhiệm củng cố quân đội tất nhiên là do ta - Phó đại tướng quân gánh vác rồi”

    - “Chán thật đó, JaeJoong huynh ở với chúng ta đã 7 năm rồi, giờ huynh ấy về lại DongBang quốc...” – Mir rơm rớm nước mắt.

    - “Đừng khóc chứ... không sao, khi nào đệ nhớ JaeJoong huynh, ta sẽ đưa đệ tới chơi với huynh ấy mà” – Nựng đôi má bầu bĩnh của Mir, Lee Joon khẽ an ủi.

    - “Nhưng đệ đang lo lắm, Joon à... nếu JaeJoong huynh về DongBang quốc, không phải là... phải gặp lại người huynh ấy không muốn gặp nhất sao? Đệ chỉ cần nhớ về lúc huynh ấy mới qua SuJu quốc lại thấy xót xa. Lúc ấy huynh ấy đóng cửa trái tim với tất cả, lúc nào cũng như một con nhím, xù gai với bất kì ai...” – Vê vê vạt áo, TaeMin lặng lẽ nhìn xuống nền đất lạnh.

    - “JaeJoong huynh rất mạnh mẽ, đừng lo lắng, sẽ ổn thôi” – Nụ cười trên môi Lee Joon nở ra, một cách gượng gạo.

    JaeJoong huynh, nhất định huynh sẽ ổn thôi, phải không?

    .....

    Lọc cọc... lọc cọc...

    Tiếng những bước chân ngựa chạy, tiếng chiếc bánh xe làm bằng sắt lăn trên đường. Phong cách đậm chất SuJu quốc khiến người dân DongBang quốc không thể không ngoái nhìn. Đó rõ là xe của quý tộc SuJu quốc, lại thêm có khoảng vài chục quân lính mặc quân phục SuJu quốc chạy theo bảo vệ không khỏi khiến người ta tò mò.

    - “Dừng...” – Vị tướng quân cao giọng hô khi chiếc xe dừng lại trước cánh cổng gỗ uy nghiêm, trên mái có biển khắc chữ vàng ‘Kim phủ’. Tiến lại phía chiếc xe ngựa, vị tướng quân cúi người sẵng giọng – “Thưa Đại tướng quân, đã tới nơi”

    - “Được” – Một giọng nói trầm, đầy uy lực cất lên từ trong xe.

    Một chàng trai kéo chiếc rèm che phía trước ra, bước xuống. Khuôn mặt điển trai khiến bao cô gái rung động, dáng người cao, phong thái đĩnh đạc, nghiêm nghị. Vận chiếc áo màu xanh biển trên người, chàng trai đưa mắt nhìn cánh cửa Kim phủ rồi nụ cười nhẹ nở trên môi.

    - “Hai huynh, tới nơi rồi”

    - “Tới rồi sao” – Chất giọng nhí nhảnh, vui vẻ như một đứa trẻ con được kẹo khiến chàng trai kia không khỏi bật cười, ôi... vị đại huynh của hắn – “DongHaenie, DongHaenie, đỡ huynh xuống”

    Người đó hơi lùn, có khuôn mặt đẹp hơn cả con gái, làn da trắng hồng như trứng gà, đôi mắt lấp lánh tựa vì sao, đôi môi hồng hồng như cánh hoa anh đào, toàn thân toát ra một mùi hương dâu quyến rũ. Mặc một bộ y phục hồng từ đầu tới chân, thật chẳng thể đoán là nam nhân nếu ban nãy DongHae không gọi ‘huynh’. Bước ra một, anh nhào vào người DongHae đang đứng dưới giơ hai tay đỡ như một cậu nhóc con nũng nịu.

    - “SungMin huynh, cẩn thận chứ. Ngã thì sao?” – Nhìn vị huynh trưởng đang phấn khích tột độ, DongHae nửa cảm thấy anh quá dễ thương nửa lại cảm thấy hình như hai chữ ‘vương phủ’ đang bị bôi bác trong mắt các quân lính đi đằng sau.

    Trong lúc cả hai người DongHae và SungMin đang không để ý, một dáng người thanh mảnh, vận chiếc áo trắng tinh bước xuống xe ngựa. Người đó đẹp như một vị thiên thần giáng thế, làn da trắng mịn như sữa, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt ngập nước có chút u buồn giống như bị phủ một lớp sương mờ, sống mũi cao và cả mái tóc đen ôm sát vào khuôn mặt thanh tú. Tiến lại trước cánh cửa gỗ dày kia, ngước nhìn tấm biển vàng có chữ ‘Kim phủ’. Người đó cất tiếng, giọng nói trong trẻo, tựa hồ tiếng gió thổi.

    - “7 năm rồi, ta đã trở về...”

    7 năm rồi ta đã trở về...
    Kim phủ, DongBang quốc...
    Vẫn ngôi nhà cũ, vẫn là những người cũ, phong cảnh cũ, chả có gì khác xưa...
    Chỉ tiếc là...
    Trái tim ta, tâm hồn ta đã thay đổi từ lâu rồi...
    .
    .
    .
    .
    HẾT CHƯƠNG 2
    • Like Like x 68
  5. love_ fanfic suju 360Kpop Member

    Message Count:
    226
    Likes Received:
    402
    Reputation:
    475
    Ratings Received:
    +0 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chào au mình là reader mới;-)
    Mới cháp 1 đã thấy tính sở hữu cao ngất trời của Yun rồi
    7 năm trôi qua Jae đã trở về
    Không biết hai người họ gặp nhau phản ứng sẽ như thế nào đây:nhớ nhung hay thù hận
    Trong đây EunHae hay HaeHyuk vậy au
    Hóng cháp mới của au
    • Like Like x 4
  6. MH_18 360Kpop Member

    Message Count:
    486
    Likes Received:
    2,134
    Reputation:
    3
    Ratings Received:
    +10 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    biglady: Ồ, thanks bạn đã cm fic nhé :x tớ sẽ cố gắng post đều đều :">

    tinaseheel: Bạn chạy thế có nhanh đc bằng Ho không hay lại bị lão ý phi một cước hapkido đây =))
    Yên tâm là tớ chưa có ý định với Siwon nhưng tự dưng bạn gợi ý vậy làm tớ phải suy nghĩ lại... muahaha =))

    love_fanfic suju: Tớ đã từng là fan EunHae nhưng để rồi phải não lòng chuyển qua HaeHyuk vì... tớ phải công nhận là bạn Hyuk ko đè đc bạn Hae =)) Cảm ơn bạn đã cm fic ;))

    Mun: Em 96, cứ gọi em là Miu :"> thực em vốn ko chú ý quá tới tâm trạng mà, hay chính xác là em chưa biết cách viết để tả cảm xúc của nv. Cái này em sẽ sửa dần dần :"> cảm ơn ss đã cm fic em :x

    sapphire_cloud_245: Vui vì bạn thích fic của mình, hi vọng bạn sẽ tiếp tục ủng hộ :x

    Umma: Ầy, con bảo mà, umma khinh thường con quá, dù con hay quên nhưng sao lại quên tên nick umma ;)) con nói thật là tối hôm t7 ngồi chán quá mới viết chap 2 chứ con nào có định post sớm thế, cũng may cái fic ngồi 1 tiếng viết vội ko bị chém te tua :)) cái fic này là ý tưởng bất chợt của con trong giờ Anh chán nản của bà chủ nhiệm =)) có lẽ sau khi end, con phải gửi hoa tặng chủ nhiệm lớp con =))
    ps: Sao lại lôi vk con ra uy hiếp con thế :| umma biết con thương vk con mà :((

    Vk: Cảm ơn vk ha, yên tâm là ck ko để vk bị umma cắt ăn đâu =))
    Mặc dù ck có thể lôi vk về bên nhà ck ăn nhưng nhà ck ứ ai nấu đc bằng Jae umma hết á, mà nhà thì tới 13 miệng ng, có lão Dong rồi thêm vk thì e là... cho nên cứ yên tâm, ck ko để vk bị cắt phần ăn đâu =))

    All: Mình rất vui vì các bạn đã ủng hộ fic nhưng tình hình là càng viết thì mình càng mất khả năng điều khiển nội dung fic thì phải, nhiều khi không hiểu bản thân đang viết gì hay chính xác phải nói là nhảm *thở dài, chấm nước mắt*
    Thôi thì các bạn thứ lỗi, mình sẽ điều chỉnh từ từ *thở dài - again*

    ..............................

    CHƯƠNG 3:
    .
    .
    .
    .
    SuJu quốc, phủ tể tướng

    Kim KiBum, vị tể tướng mới 17 tuổi, tài ba, giỏi giang và trẻ nhất trong lịch sử SuJu quốc đang ngồi trên chiếc bàn gỗ, cần mẫn chăm chỉ đọc từng cuốn sách một. Công việc của một tể tướng đó là giúp Hoàng thượng giải quyết bớt các công việc không quan trọng. KiBum nổi tiếng là người người máu lạnh, không có cảm xúc, giải quyết công việc lúc nào cũng nghiêm minh cho nên rất nhiều người sợ và ghét hắn.

    Cốc cốc...

    - “Vào đi” – Không thèm ngẩng lên, KiBum cất giọng nói lạnh băng của mình.

    - “Tể tướng...” – Một nữ hầu bước vào khúm núm, mồ hôi vã ra như mưa – “Có người muốn gặp ngài ạ” – Vành tai cô ta đỏ ửng lên, phải thôi đứng trước một người đẹp trai và tài năng như KiBum không có một nữ nhi nào không động lòng.

    - “Nói ta không rảnh”

    - “Nhưng...”

    - “Không được đâu ạ, người không thể làm như thế được ạ” – Cô hầu chưa kịp nói dứt câu thì cái tiếng ồn ào, can ngăn của đám gia nhân cùng với ông quản gia khiến hắn phải ngẩng lên, chau mày một cách khó chịu.

    RẦM!!!

    Cái cửa thư phòng của KiBum cứ tưởng là long ra luôn sau cú đạp ‘siêu nghệ thuật’ của vị khách không mời. Một nam nhân bước vào, vận một bộ y phục màu vàng, dáng người cao không khác gì một cái sào, khuôn mặt đẹp trai pha chút dễ thương non nớt của một người chưa trưởng thành, đôi lông mày nhíu mày vào nhau, đôi mắt đỏ ngầu vì tức. Đứng trước mặt KiBum mà gầm gừ.

    - “Lại là cậu sao?” – Vị tể tướng lạnh băng, tưởng như không có cảm xúc nay lại thở dài não nề khi nhìn thấy kẻ đứng trước mặt mình. Kẻ duy nhất có thể làm Kim KiBum loạn cảm xúc chắc chỉ có duy nhất người này.

    - “YAH, NHÀ NGƯƠI GIẤU JAEJAE CỦA TA Ở ĐÂU HẢ???

    Chỉ thẳng vào mặt người đứng trên vạn người, dưới một người của SuJu quốc, chàng trai kia cất tiếng hét ‘trời phú’ làm rung chuyển cả cái phủ tể tướng. 2000V điện cứ gọi giọng hét kia bằng cụ, trong khi KiBum bị choáng váng thì số người hầu trong phủ cùng người dân sống trong vòng bán kính 100m chắc ngất và điếc lâm sàn hết cả rồi.

    - “Shim ChangMin, cậu không thể nào cứ mỗi lần vào phủ của ta là lại làm ta mất tiền thuốc để khám tai không hả? Jae huynh là của cậu bao giờ thế hả?” – Ôm cái đầu chưa hết choáng của mình, KiBum lườm ‘hung thủ’ – “Mà sao ngày nào cậu cũng qua đây thế hả? Hay phủ của Đại học sĩ ít việc lắm cho nên cậu rảnh quá, tôi tăng khối lượng công việc lên cho cậu nhé?”

    - “Ta qua tìm ngươi đó hả?” – Chống tay vào nạnh, ChangMin lừ mắt nhìn lại – “Nói, JaeJae của ta đâu? Sao ta qua chỗ huynh ấy thì phòng huynh ấy trống không, không-còn-gì, HẢ???” – Gằn giọng.

    - “Tìm Jae huynh làm gì?”

    - “Ta muốn ăn, ta muốn ăn, ta muốn được ăn đồ huynh ấy nấu” – ChangMin người cao lêu nghêu hiện nay đang dậm chân bình bịch một cách giận dỗi, trông rất đáng yêu – “Ta muốn ăn bánh bao hấp, muốn ăn súp tổ yến, muốn ăn thịt heo nướng,...” – Mơ mộng, vừa nói vừa chảy nước miếng.

    - “Huynh ấy là đầu bếp nhà cậu chắc. Về đi, xùy xùy” – Phẩy phẩy tay, mặt KiBum không giấu được vẻ khinh bỉ cái tên cuồng ăn uống trước mặt mình.

    - “Ta không cần biết, ta phải ăn đồ JaeJae nấu. Ngươi giấu huynh ấy ở đâu rồi hả?”

    - “Asshi...” – Bực bội vời cái con đỉa thân dài kia, KiBum nhăn nhó, thật đau đầu – “Jae huynh về DongBang quốc từ sáng sớm nay rồi. Vậy nên từ sau này đừng có qua phủ của ta làm loạn nữa đi. Phủ tể tướng mà cậu coi cứ như cái chợ không bằng...”

    Trong khi hắn cứ thao thao bất tuyệt thì ChangMin đã và đang chết lâm sáng ngay từ cái đoạn ‘về DongBang quốc’. Không phải chứ? Không phải đúng không? Trời ơi, Shim ChangMin có thể bỏ đi cái chức Đại học sĩ của mình, bỏ cái vẻ ngoài đẹp trai sáng láng này để được ăn đồ của JaeJoong nấu. Đồ ăn của Kim JaeJoong là tình yêu, là nỗi niềm, là sự hạnh phúc của nó, thế mà trời nỡ lòng nào cướp đi cái hạnh phúc to lớn, vĩ đại kia. Về DongBang quốc sao? Vậy là từ nay về sau sẽ không được ăn đồ của JaeJoong nấu sao? Không thể nào? Chuyện gì có thể được, trời sụp cũng không sao chứ riêng chuyện này thì không được.

    - “Yah, cậu ổn đó chứ?” – Thấy ChangMin cứ đứng lặng người một chỗ, KiBum cũng thấy hơn chột dạ.

    - “Không... không thể nào...” – ChangMin mếu máo òa khóc – “Không thể nào, không thể nào...”

    - “...” – Câm nín.

    - “Kim KiBum, ta nghỉ phép 1 tháng, báo lại với Hoàng thượng như thế. Ta phải sang DongBang quốc, ta phải ăn được bánh bao hấp, súp tổ yến, thịt heo nướng của JaeJae”

    - “Khoan...”

    - “Vậy nhé” – Tiến lại phía KiBum, nó chả thèm nghe hắn nói, đặt cái lệnh bài Đại học sĩ của mình xuống – “Ta nhờ ngươi, nếu Hoàng thượng có hỏi hãy bảo rằng ta đã theo đuổi ước mơ to lớn của cuộc đời mình. Đời ta không thể không có đồ ăn ngon, thế nhé” – Vỗ vai KiBum hai cái rồi nó chạy biến đi với sự sung sướng là sắp lại được ăn đồ JaeJoong nấu.

    Sau một hồi ngơ ngẩn do bị shock vì lí do rất vớ vẩn của ChangMin, KiBum bắt đầu suy nghĩ. Nếu mà Hoàng thượng biết chuyện Shim Đại học sĩ, người đừng đầu bên các quan văn bỏ đi 1 tháng chỉ vì đồ ăn và sự nghiệp ăn chắc hẳn sẽ vô cùng tức giận. Mà suy cho cùng rồi thể nào cũng là hắn bị mắng oan, bị chịu trận. Suy ra kiểu gì cũng bị phạt phải làm cả đống việc của phủ tể tướng lẫn phủ học sĩ. Chỉ cần nghĩ tới làm thêm việc là mặt KiBum lại tái xanh cả vào, phủ tể tướng chưa đủ việc sao mà lại còn gom cả việc bên phủ học sĩ, đã thế còn bị chửi oan. Hắn bật dậy, hét lớn.

    - “YAH, SHIM CHANGMIN, NGƯƠI QUAY LẠI CHO TA!!!!! SHIM CHANGMIN!!!!! YAH, ĐỒ CUỒNG ĂN!!!!!!!! QUAY VỀ ĐÂY CHO TA!!!!!” – Chỉ tiếc là người có cái tên Shim ChangMin đã biến, đã bay đâu mất rồi.

    .....

    DongBang quốc, Kim phủ

    Kim tể tướng và Kim phu nhân ngồi ở trên hai ghế cao nhất trong trung đường Kim phủ. Bên dưới, nhị thiếu gia họ Kim và công tử họ Park ngồi cạnh nhau, nói chuyện rôm rả, lôi EunHyuk đang đứng phía sau JunSu ra trêu chọc. Từ năm đó tới giờ, ngày nào YooChun cũng bớt chút thời gian qua Kim phủ chơi với hai người EunHyuk và JunSu như đã hứa, chăm sóc họ như một vị huynh trưởng. Có lẽ bởi vì thế mà nỗi buồn xa JaeJoong của cả hai cũng vơi đi bớt phần nào. Nhìn khung cảnh trước mắt, Kim tể tướng và phu nhân vui vẻ mỉm cười hài lòng.

    - “Thưa, thưa lão gia, phu nhân” – Bỗng một gia nhân chạy xộc vào, hoảng hốt khiến tất cả 5 người đang ngồi trong trung đường giật mình đưa mắt nhìn.

    - “Chuyện gì vậy? Sao lại hoảng hốt như thế?” – Kim tể tướng không trách mắng hành động hơi khiếm nhã kia mà ôn tồn hỏi. Nói về đối nhân xử thế, Kim tể tướng xưa nay là người đứng nhất DongBang quốc, ông không bao giờ trách mắng ai khi chưa rõ sự tình.

    - “Lão gia, về rồi ạ...” – Người gia nhân thở dốc.

    - “Cái gì? Về gì cơ?” – Khẽ nhíu mày, ông hỏi lại.

    - “Là...”

    - “Phụ thân, mẫu thân, con đã về” – Cắt ngang lời của gia nhân, bóng y nhân áo trắng bước vào, khuôn mặt thanh tú đẹp mê lòng người, đôi môi đỏ nở một nụ cười ngạo mạn.

    Không chỉ có Kim tể tướng và Kim phu nhân, thậm chí JunSu, EunHyuk và YooChun cũng đứng hình nhìn người con trai trước mặt. Bất động trong vài giây, cảm xúc chôn vùi 7 năm trời trong phút chốc như vỡ òa ra. Nụ cười trên môi của JunSu biến mất, cảm giác giống như có một luồn điện chạy ngang qua não. Đứng bật dậy, đôi mắt JunSu ầng ậc nước, đôi tay run rẩy vươn về phía người con trai kia.

    - “Là thật sao?” – Kim phu nhân không kìm được tiếng nấc của mình.

    - “ĐẠI HUYNH!!!” – JunSu ào vào ôm chầm, vùi mặt vào lồng ngực người đó mà nức nở khóc – “Không lừa đệ chứ? Là đại huynh, là đại huynh”

    - “SuSu ngoan” – Người kia khẽ mỉm cười, đôi mắt dịu dàng như dòng suối mùa xuân, nhẹ ngàng vòng tay ôm lấy JunSu, vỗ về.

    - “Đại thiếu gia...” – EunHyuk tới lúc này vẫn chưa tin vào mắt mình, đưa tay lên bịt miệng mình lại.

    YooChun nãy giờ bị choáng trước vẻ đẹp người kia nhưng vẫn chưa hiểu người đó là ai mà khiến cho tất cả từ Kim tể tướng tới EunHyuk lại xúc động thế này. Ba từ bật ra từ miệng của EunHyuk và JunSu như một cái búa giáng mạnh vào gáy của hắn. Hắn trợn mắt nhìn người đó, không thể tin vào mắt của mình, không thể tin nổi.

    - “Ja... JaeJoong?”

    - “...” – JaeJoong nghe thấy có người nhắc tên mình thì ngẩng lên nhìn hắn, đôi lông mày khẽ nhướng lên – “... ngươi là?”

    - “Có thật là JaeJoong không? Mình này, Park YooChun đây” – YooChun loạng choạng đứng dậy. Trong kí ức của hắn, JaeJoong không thể đẹp tới mức này, cho dù thời gian có trôi qua đi chăng nữa thì tuyệt đối không thể từ một người xấu xí trở nên đẹp tới mức này.

    - “A...” – Khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười lạnh băng – “Đã lâu không gặp”

    - “...” – Hắn chợt cảm thấy rợn người, dướng như đứng trước mặt hắn không còn là người bạn JaeJoong thưở năm nào. Con người này có gì đó... đáng sợ...

    - “Phụ thân, mẫu thân, EunHyukie” – Hướng ánh mắt về phía ba người kia, cậu nghiêng đầu hỏi – “Không nhận ra Kim JaeJoong này sao?”

    - “Thiếu gia/JaeJoong”

    Dường như chỉ chờ có thể, cả ba người kia cũng lao về phía cậu, ôm chầm lấy cậu. Nước mắt lại trào ra nơi khóe mắt, đã 7 năm rồi, cuối cùng đã trở về. Vị thiếu gia mà EunHyuk yêu quý, người anh trai mà JunSu thương yêu và đứa con mà Kim tể tướng, Kim phu nhân hết lòng yêu chiều, mong nhớ.

    .....

    YooChun vẫn ngồi chỗ cũ, cạnh JunSu. Đối diện với ghế của YooChun là JaeJoong, khuôn mặt như hoa, dáng vẻ kiêu ngạo, mặc chiếc áo trắng thanh thoát ngồi cạnh một người không rõ là nam hay nữ. Người ngồi cạnh cậu mặc bộ đồ của quý tộc SuJu quốc, hồng toàn tập, khuôn mặt bầu bĩnh, vô cùng xinh đẹp, chẳng kém cạnh gì với anh em nhà họ Kim, đôi mắt sáng lấp lánh, nhấp từng ngụm trà Ô Long một cách thích thú. Đứng sau người mặc áo hồng là một chàng trai điển trai, cũng mặc y phục quý tốc của SuJu quốc nhưng màu xanh biển, toàn thân toát ra một sự uy nghiêm khó tả, bản năng của một người học võ cho hắn biết kẻ này là một cao thủ.

    - “Xin hỏi, hai vị đây là...?” – Kim tể tướng đưa mắt nhìn hai vị khách quý của mình.

    - “À, phụ thân, mẫu thân để con giới thiệu. Người mặc áo hồng đây là Đại bối lạc của SuJu quốc, Lee SungMin, năm nay 18 tuổi bằng con. Còn người mặc áo xanh là em trai SungMin - Nhị bối lạc, Lee DongHae. DongHae mới 17 tuổi nhưng đã là Đại tướng quân của SuJu quốc rồi đó ạ” – JaeJoong mỉm cười giới thiệu cả hai – “Họ đều là bạn tốt của con”

    - “Ồ, khách quý, khách quý” – Hai vợ chồng Kim tể tướng vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng nói.

    - “Haenie, Minnie. Đó là phụ thân và phụ mẫu của ta. Kia là em trai của ta Kim JunSu, đằng sau là Lee EunHyuk. Dù EunHyukie là tiểu hầu trong phủ nhưng với ta thì Hyukie không khác gì một người em trai hết” – EunHyuk nhìn JaeJoong khẽ đỏ mặt, ngại quá – “Còn người ngồi cạnh JunSu là Park YooChun, bạn của ta”

    - “Tôi là Park YooChun” – YooChun đứng dậy, khẽ cúi đầu – “DongHae tướng quân, lâu rồi không gặp”

    - “Phải” – DongHae gật – “Park Đại tướng quân của DongBang quốc, từ sau hồi tỉ thí giữa các tướng sĩ hai nước tới nay không gặp lại. Nếu có dịp, hãy so tài”

    - “Rất hân hạnh”

    - “Chà, xem ra YooChun giờ đã thay Park bá phụ trở thành Đại tướng quân của DongBang quốc” – JaeJoong đưa mắt nhìn YooChun – “7 năm, xem ra có rất nhiều chuyện đổi thay. YooChun, nếu có thời gian rảnh hãy qua đây dẫn tớ đi chơi nhé”

    - “Được” – YooChun nhìn JaeJoong, trả lời dứt khoát. Dù có đôi lúc hắn cảm thấy hơi sờ sợ JaeJoong, cảm giác bây giờ JaeJoong có một cái gì đó rất lạ nhưng vì tình bạn đã khiến hắn quyết tâm tin tưởng hoàn toàn vào cậu.

    - “À, phải rồi, SungMinnie muốn ở lại DongBang quốc một thời gian. Phụ thân, liệu có thể...”

    - “Được được, Đại bối lạc, xin cứ ở lại nhà chúng tôi” – Kim tể tướng không hề chần chừ một giây, gật đầu nhanh chóng – “Còn Nhị bối lạc vừa đi đường xa tới, hãy ở lại vài hôm rồi hãng về SuJu quốc”

    - “Oa, cảm ơn” – SungMin cười tít cả mắt quay sang DongHae mè nheo – “Haenie, Haenie, ở lại vài hôm với huynh nha, nha, nha~~~”

    - “Được được, đệ ở lại với huynh vài hôm” – DongHae quả không thể nào mà từ chối được ông anh trai của mình. Tuyệt chiêu dễ thương của SungMin quả là bất khả chiến bại – “Vậy làm phiền bá phụ, bá mẫu”

    - “Không sao, không sao” – Kim tể tướng xua tay.

    - “Hai vị bối lạc, tôi vốn là người SuJu quốc, nay được gặp hai vị quả thật là...” – Kim phu nhân đứng bật dậy hành lễ theo phong tục SuJu quốc.

    - “Ấy, bá mẫu đừng làm thế” – DongHae chạy lại đỡ bà dậy – “Tại hạ biết là người là người SuJu quốc nhưng theo Kim bá phụ về DongBang quốc làm dâu. KiBum tể tướng hình như là cháu gọi bá mẫu là dì?”

    - “Đúng thế. Sao Nhị bối lạc biết?”

    - “Tối qua KiBum tể tướng đã đích thân sang Vương phủ nhờ tại hạ hộ tống JaeJoong huynh về DongBang quốc. Hôm nay lúc đi đường tại hạ có hỏi JaeJoong huynh...”

    - “À, ra là thế. Vậy bối lạc thân với tiểu tử nhà tôi lắm?”

    - “Vâng, dù JaeJae ở phủ tể tướng nhưng hôm nào cũng qua Vương phủ chơi với ta hết luôn á” – SungMin chồm người qua bàn, ôm chầm lấy JaeJoong, nũng nịu dụi đầu vào ngực cậu – “Minnie là Minnie thương JaeJae nhất luôn. Thương hơn Haenie, TaeMinnie cả Joonie với Mir luôn. JaeJae là của Minnie”

    - “Không đúng” – JunSu ngồi im nãy giờ đứng bật dậy – “Jae huynh là của Su” – Lật đật chạy lại dằng một bên tay của JaeJoong – “Đại huynh, đại huynh là của Su cơ”

    - “Của ta” – SungMin cãi.

    - “Của ta chứ” – JunSu cũng không thua kém gì.

    - “Của Minnieeeeeeeeeeeeee~~~~~”

    - “Của Suuuuuuuuuuuuuuuuu~~~~~”

    - “Minnieeeeeeeeeeeeee~~~~~”

    - “Suuuuuuuuuuuuuuuuu~~~~~”

    Kim tể tướng, Kim phu nhân cùng YooChun, EunHyuk và DongHae đưa mắt nhìn hai kẻ con nít trong xác người lớn mà đồng thanh thở dài não nề. Cái Kim phủ này đã có một JunSu rồi giờ lại thêm một SungMin nữa. JaeJoong ngồi giữa hai cái loa phát thanh, mặt điềm tĩnh, đưa ly trà lên môi nhấp từng ngụm coi như không có việc gì xảy ra. Xem ra khoảng thời gian Lee SungMin ở Kim phủ sẽ có rất nhiều chuyện hay để coi đây.

    ......

    JaeJoong ngồi trong căn phòng của mình, đã 7 năm rồi nhưng mọi vật dụng không hề bị thay đổi, đồ đạc vẫn được lau sạch sẽ. Khu vườn trước cửa phòng vẫn được chăm sóc, nhớ năm xưa cậu có sở thích trồng hoa hồng, nên khu vườn ngập một màu đỏ trông rất đẹp. Bây giờ hoa vẫn nở, chỉ tiếc là không được đẹp như ngày nào do chính tay JaeJoong chăm sóc.

    - “JaeJae...” – SungMin chạy nhào vào – “Minnie ở gian kế phòng JaeJae đó”

    - “Ừ ừ, nếu tối mà không ngủ được thì cứ qua phòng mình nhé” – Vuốt vuốt mái tóc của SungMin, JaeJoong cười dịu dàng – “Mà DongHaenie đâu? Ban nãy đệ ấy bảo đi xem nơi ở cho các quân sĩ xong là lặn tăm luôn”

    - “Haenie đi thăm quan Kim phủ rồi. Hình như đi với Park gì gì đó đó”

    - “Chắc đi với YooChun rồi. Thôi kệ họ đi, chắc lại nói chuyện binh pháp gì đó đấy mà” – Nhún vai, cậu lôi đống hành lí ra và bắt đầu sắp xếp – “Minnie, đừng có cãi nhau với SuSu nữa nhé. Nó là đứa em mà mình rất yêu thương. Hơn nữa mình cũng rất yêu Minnie, bởi vậy nếu hai người mình yêu thương cãi nhau, mình sẽ bị tổn thương đó”

    - “Minnie ứ thích thằng nhóc đó. Nhưng mà thôi, JaeJae nói vậy thì mình sẽ cố hòa thuận với nó” – Nhảy lên giường của cậu, anh ôm chiếc gối, mặt phụng phịu.

    - “Ngoan...” – Cậu bật cười nhưng nụ cười nhanh chóng mất đi thay vào đó là vẻ vô cảm cố hữu – “Minnie này, khi đi... đã nói với người đó chưa?”

    Bàn tay trắng múp míp đang nghịch ngợm đống chăn nệm của SungMin chợt khựng lại. Khuôn mặt dễ thương, đáng yêu như đứa trẻ biến mất thay vào đó là một khuôn mặt u buồn. Nhìn anh lúc này mới đúng trở về bản chất thật của 1 con người 18 tuổi. Mím chặt đôi môi, hàng lông mi cong vút cụp xuống.

    - “Chưa nói đúng không?” – JaeJoong dừng tay, ngẩng lên nhìn anh.

    - “Không nói thì sao chứ? Mình có là cái gì mà đi đâu làm gì cũng phải báo cáo với người đó chứ” – Giọng anh vang lên, không còn vẻ nụng nịu mọi khi, nó đĩnh đạc hơn hẳn – “Dù có làm gì đi chăng nữa thì người đó mãi mãi không bao giờ để ý tới SungMin này” – Nhếch mép, cười khẩy một cái.

    - “Định cứ để mọi chuyện như thế à?”

    - “Ai quan tâm chứ” – Ném chiếc gối một cách thô bạo, SungMin nằm phịch xuống giường, đôi mắt nhắm lại – “Muốn sao cũng được, mình... từ bỏ rồi”

    JaeJoong nhìn SungMin, lòng cũng muốn thắt lại theo. Chỉ khi nhắc tới người đó, SungMin mới trở về với đúng tuổi thật của mình, một con người yêu hết lòng hết dạ nhưng... lại không được đáp lại. Những lúc nhìn anh thế này, JaeJoong không khỏi xót xa.

    - “Thôi không nhắc nữa. Minnie, chút nữa chúng ta sẽ đi chơi phố nhé?”

    - “Được được” – Nghe tới chơi là SungMin bật dậy, đôi mắt long lanh như đứa trẻ vớ được kẹo.

    Hãy cứ ngây thơ thế này nhé, Minnie. Mình không muốn thấy cậu bị tổn thương...
    Có lẽ từ bỏ sẽ tốt hơn cho cậu, trước khi lún quá sâu để rồi bị tổn thương quá nhiều...
    Một mình mình chịu nỗi đau, vậy là đủ rồi...

    .....

    - “DongHae, thực ra ta có một chuyện muốn hỏi tướng quân” – YooChun cất tiếng trước trong khi cả hai đang đi dạo quanh hồ nước trong vườn hoa Kim phủ.

    - “Huynh cứ nói”

    - ‘”7 năm nay JaeJoong đã ở SuJu quốc?”

    - “Đúng thế”

    - “JaeJoong... cậu ấy đã làm cái gì mà trở nên đẹp tới thế? Ta nhớ trước đây cậu ấy rất xấu xí, ăn mặc nhếch nhác khiến cho đám trẻ trong Ngự Đình Quán xa lánh. Trừ ta và một vài người khác ra không ai chơi với cậu ấy...”

    - “JaeJoong huynh xấu xí?” – DongHae ngạc nhiên rồi sau đó bật cười lớn – “Ha ha... ha ha... YooChun huynh, lần đầu tiên ta nghe có người nói JaeJoong huynh xấu xí đó. Huynh ấy vốn rất đẹp mà, ngay từ hôm đầu gặp đã khiến tất thảy những đứa trẻ ở Vương phủ phải ngây ra vì vẻ đẹp thanh tú của huynh ấy. Phải nói rằng trừ đại huynh ra, ta đây cũng chưa bao giờ gặp ai đẹp tới thế”

    YooChun nhíu mày, đẹp sẵn thế, vậy chứ chả nhẽ năm xưa hắn cùng toàn thể đám trẻ ở Ngự Đình Quán đều bị đui à? Rõ ràng là JaeJoong đâu có đẹp vậy, ăn mặc thì nhem nhuốc, đầu tóc thì bù xù che hết cả khuôn mặt.... Khoan, che hết cả khuôn mặt? Đúng thế, mặt của cậu lúc nào cũng bị mái tóc che đi hết, khiến cho khuôn mặt trở nên vô cùng u ám làm người khác không tới gần. Đúng, chưa bao giờ YooChun được nhìn khuôn mặt thật sự của JaeJoong tới một lần. Chẳng nhẽ...

    - “... không lẽ là... Hoàng thượng?”

    - “Chuyện gì vậy, YooChun huynh?” – DongHae nhìn nét mặt YooChun căng thẳng mà lo lắng.

    - “Không có gì” – Hắn xua tay, cố cười cho qua chuyện nhưng đầu lại tập trung về vấn đề khác.

    Cho tới nay SiWon và YooChun vẫn chưa thể hiểu hết về mối quan hệ giữa Jung YunHo và Kim JaeJoong. Chỉ biết được rằng thực sự cậu có vị trí rất quan trọng trong lòng anh. YunHo luôn luôn muốn sở hữu JaeJoong. Suốt 7 năm nay không biết đã bao nhiêu lần YunHo lùng sục tung tích của JaeJoong nhưng rốt cục không thu được kết quả gì. Cứ mỗi lần như thế, họ lại được chứng kiến cơn thịnh nộ đáng sợ của vị Hoàng thái tử. YunHo ngày một trở thành một con người không có trái tim và linh hồn, còn JaeJoong thì hắn có thể nhận thấy được sự thờ ơ và vô cảm từ cậu. Với tư cách một người bạn, YooChun không thể để hai người họ như vậy.

    - “Phải làm rõ chuyện này” – Xiết chặt bàn tay, YooChun thầm nói với mình – “DongHae tướng quân, ta chợt nhớ có việc phải về trước. Xin tướng quân nếu gặp EunHyukie, JunSu hoặc JaeJoong thì nói lại dùm”

    - “Ơ...”

    Nói là làm, YooChun sử dụng võ công, phi thân nhanh như gió, thoắt cái đã biến mất để lại mình DongHae ngơ ngẩn. Rõ là đang dẫn DongHae đi tham quan giờ bỏ DongHae lại giữa Kim phủ rộng lớn thế này, làm thế nào để tìm được đường về chỗ ở của JaeJoong cơ chứ? DongHae... bị lạc rồi...

    .....

    Hoàng cung

    - “Hoàng thượng, con phải ăn một chút đi, sẽ hại tới long thể” – Người phụ nữ ăn vận bộ cánh màu hoàng kim, đầu cái trâm ngọc, dù đã quá 40 tuổi nhưng khuôn mặt vẫn còn nét đẹp của tuổi thanh xuân. Bà nhìn con trai mình, xót xa.

    - “Hoàng thái hậu cứ để đó, chút ta ăn” – Đôi tay viết những dòng chữ như rồng bay phượng múa lên trên trang giấy trắng. Người kia không thèm ngẩng lên nhìn Hoàng thái hậu.

    - “Hoàng thượng, phải chăng cứ phải phí công vì một người như vậy?” – Bà thở dài – “Đã 7 năm rồi, nếu có duyên có số nhất định sẽ gặp lại nhau. Không duyên không số dù con có ép thế nào vận trời vẫn không đổi”

    - “Hoàng thái hậu, chuyện gì ta có thể bỏ qua nhưng nếu người cứ nhắc tới chuyện đó, ta tuyệt đối không tha, cho dù người là hoàng mẫu của ta” – Đập mạnh tập sách xuống bàn, vị Hoàng thượng nhíu mày tức giận – “Gì mà số với chả duyên chứ? Đơn giản là người đó thuộc về ta”

    - “YunHo...~ sao lại cố chấp thế?”

    - “Hoàng thái hậu, giờ ta đã vua một cõi, cho dù người là hoàng mẫu nếu không được ta cho phép cũng không được gọi tên của ta” – YunHo phẫn nộ lớn tiếng, anh ghét nhất ai gọi tên của mình, cái tên đó, chỉ một người duy nhất được gọi – “Thôi, người ra ngoài đi. Ta muốn được yên tĩnh...”

    Phẩy phẩy tay ra hiệu cho Hoàng thái hậu, YunHo khẽ nhắm mắt mình vào, thở dài một cách mệt mỏi. Hoàng thái hậu nhìn đứa con trai rồi miễn cưỡng bước ra khỏi thư phòng. Bàn tay với lấy miếng ngọc xanh hình con rồng để trên bàn, YunHo nâng niu nó một cách cẩn thận. Khuôn mặt lạnh lùng không thay đổi nhưng ánh mắt chợt trở nên vô cùng hiền hòa, dịu dàng. Cặp ngọc đôi này, anh cầm ‘long’, cậu cầm ‘phụng’. Giống như một vật tín ước. Tựa như nhìn vật giống như nhìn thấy người.

    - “Đệ mãi mãi không bao giờ thoát được ta, Joongie”

    Suốt đời suốt kiếp này, đệ không bao giờ thoát khỏi bàn tay ta...
    Suốt đời suốt kiếp này, đệ thuộc về ta...
    Sẽ nhanh thôi, cái ngày đệ trở về trong vòng tay ta...
    Kim JaeJoong, Joongie của ta...
    .
    .
    .
    .
    HẾT CHƯƠNG 3
    • Like Like x 56
  7. lovelysexymyboy 360Kpop Member

    Message Count:
    118
    Likes Received:
    85
    Reputation:
    64
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    like kịch liệt lun ý
    đđịnh hok comt bằng tiếng việt đâu
    nhưng nhìu bạn thắc mắc quá nên mệt
    fic này nội dung khá quen thuộc
    nhưng mà jae trốn dc Yun 7 năm lận thì cũng lâu đó nha
    kỉu này trở về xem mối quan hê của 2 người họ sẽ tháo ra như thế nào
    ak mà cung nói với au lun
    tớ từng comt và chứng kiến rất nhìu au
    mở đâu vèo veo( tức là ra chap mới nhanh ý) nhưng càng về sau thì như tịt ngòi vậy
    nên tớ mong au ra chap mới đều nha
    • Like Like x 4
  8. tinaseheel 360Kpop Member

    Message Count:
    90
    Likes Received:
    146
    Reputation:
    163
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    bạn ở trên *chỉ chỉ* không lấy tem thì ta xách cả tem lẫn phong bì nha
    chap này Jae lại trở về hình tượng lạnh lùng quen thuộc(cơ mà ngoài lạnh trong ấm) nhỉ, nhưng mà đáng nhẽ chỉ lạnh với Yun thôi chứ, sao đến ngay cả Chun cũng đối xử như thế chứ? rõ ràng lúc ở đình quán đó Chun đã phản ứng kịch liệt để bảo vệ Jae cơ mà:huyt:
    Yun thì lúc nào cũng bá khí đầy mình, đến ngay cả nói năng với mẹ cũng như thế luôn. thật tình...
    chap này nói chung thì tính cách các nhân vật vẫn chưa thay đổi mấy, nhưng mà hầu như tính cách ai cũng khá quen thuộc, nếu k có điểm đặc biệt sẽ dễ bị lẫn với các fic khác, gây chán.
    về hình thức: vẫn có vài lỗi về hành văn và chính tả nè
    - nhưng vì tình bạn đã khiến hắn quyết tâm tin tưởng hoàn toàn vào cậu.
    --> bỏ chữ "vì" thì câu sẽ có chủ ngữ, mà cũng xuôi hơn nữa
    - dằng--> giằng
    - Nhìn anh lúc này mới đúng trở về bản chất thật của 1 con người 18 tuổi
    --> anh lúc này mới trở về đúng bản chất của mình(vì bản chất thì đâu phải ai cũng như nhau, sao nói là bản chất của ng 18 tuổi được)
    góp ý thế thôi nhỉ, hi vọng au đừng cấm cửa mềnh(có cấm cũng chẳng được:)). ra chap đều nhá au

    • Like Like x 1
  9. MH_18 360Kpop Member

    Message Count:
    486
    Likes Received:
    2,134
    Reputation:
    3
    Ratings Received:
    +10 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    CHƯƠNG 4:
    .
    .
    .
    .
    - Su muốn đi chơi, muốn đi chơi... – JunSu bám lấy cánh tay của JaeJoong mà mè nheo – “Su muốn đi với Jae huynh, cho Su đi với”

    - “Không thích, rõ ràng JaeJae nói chỉ có ta với JaeJae đi. Không cho ngươi đi” – Cánh tay kia cũng bị SungMin giữ rịt, không buông.

    - “Jae là đại huynh của ta, ngươi là gì chứ?” – Vênh mặt.

    - “JaeJae là bạn thân nhất của ta, ta cũng là bạn tốt nhất của JaeJae. Em trai thì sao chứ” – Tự đắc không kém.

    - “Thôi, thôi... cho ta xin...” – JaeJoong bị kẹt giữa quả thật sắp phát điên.

    Kim tể tướng và Kim phu nhân nhìn đứa con trai xa nhà 7 năm vừa thương vừa xót nhưng không dám xớ rớ vào gần hai cái loa phát thanh kia. Không khéo trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết chớ chẳng chơi. Thôi thì JaeJoong à, coi như số con gặp hạn đen nên mới bị chịu trận đi vậy. Ai bảo JunSu nó bám anh quá làm gì và ai bảo SungMin thương JaeJoong quá làm chi.

    - “Ta sẽ đưa cả hai người đi dạo phố được chưa? Không cãi nhau nữa nhé”

    - “Hứ...” – SungMin và JunSu nhìn nhau chằm chằm rồi đồng loạt quay ngoắt mặt sang hai phía trái nhau – “Nếu như JaeJae/Jae huynh đã nói thế thì đành vậy”

    Quả là hai kẻ ‘thiên hạ đệ nhất bám JaeJoong’. Lời JaeJoong nói đáng giá ngàn vàng, nói phát nghe ngay, thử cứ là người khác coi, chen mồm vào thế trận hai bên kiểu gì cũng sống dở chết dở với Đại bối lạc SuJu quốc và Nhị thiếu gia của Kim tể tướng DongBang quốc.

    .....

    Phố xá DongBang quốc đã thay đổi nhiều hơn nữa từ nhỏ JaeJoong ngoài hoàng cung và Kim phủ, Park phủ, Choi phủ thì không bao giờ được dạo chơi ở đâu hết thành ra bảo là dẫn hai người kia đi chơi bây giờ lại hóa ra cả ba lạc đường. Thật là mất mặt, bảo đi chơi ở SuJu quốc thì cậu còn biết chứ đằng này...

    - “SuSu, em đã bao giờ tới đây chưa?” – JaeJoong nhăn nhó nhìn cậu em trai nhưng đáp lại chỉ là một cái lắc đầu với khuôn mặt nhìn như chú cún con – “Haiz~, xem ra mệt rồi đây”

    - “JaeJae, JaeJae... Minnie muốn ăn cái kia” – SungMin hoàn toàn không để ý tới hoàn cảnh, sung sướng chỉ vào chiếc kẹo hồ lô đỏ tròn, thích mắt – “Mua cho mình đi, mua cho mình”

    - “Em cũng muốn ăn” – Lại thêm một kẻ không hiểu hoàn cảnh mà.

    - “Được, thì ăn”

    Hai tay dắt hai người, JaeJoong tiến tới tiệm bán hồ lô. Mua tổng cộng 3 que, mỗi người một que. Lúc nãy thì chí chóe cãi nhau ấy vậy mà giờ chỉ nhờ có vài que hồ lô mà hai con người kia, tức Lee SungMin và Kim JunSu lại tay nắm tay, chân bắt chân, cười cười nói nói tán dóc về sự ngon ngọt của kẹo như kiểu đã thân lâu lắm rồi. Đúng là trẻ con mà...

    - “Ngon không?”

    - “Ngon lắm” – Đồng thanh hai cái mồm trả lời.

    - “Thế thì tốt... chậc, mình không rõ phố xá, biết tới chỗ nào tiếp theo đây?” – Nhìn khung cảnh xung quanh tấp nhập người qua người lại nhưng tự dưng cậu cảm thấy kì kì – “Yah, Minnie, SuSu... hai người có thấy hình như từ nãy tới giờ ai cũng nhìn chúng ta chằm chằm không?”

    - “Nhìn chúng ta?” – Hai con nai ngơ ngác hỏi.

    - “Đúng thế”

    - “À, đúng rồi. Họ nhìn chúng ta kìa” – SungMin nhìn mọi người đứng xung quanh mình – “Không phải là chúng ta đã thay đồ thường phục rồi sao. Không lẽ họ nhận ra chúng ta?”

    - “Không thể nào, SuSu từ nhỏ không mấy khi lộ mặt, người ta sao biết đệ ấy được. Còn mình thì từ nhỏ đã qua SuJu quốc, làm sao mà nhận ra. Minnie lại còn là người SuJu quốc nên càng không thể” – JaeJoong phản bác lại ngay.

    - “Ha ha... vì ba người đẹp quá đó, cho nên họ nhìn” – Một giọng nói cắt ngang cuộc đối thoại giữa ba người.

    Cả ba quay lại, trước mặt họ là một tiểu cô nương vô cùng xinh xắn và đáng yêu. Đôi mắt sáng long lanh tựa vì sao sáng, nụ cười ngập tràn ánh mai. Vận trên người một bộ y phục màu cam bắt mắt, tiểu cô nương chống tay vào hông, nghiêng đầu nhìn ba người.

    - “Cô là...” – JaeJoong nheo mắt.

    - “Bổn cô nương là Nicole” – Nicole vui vẻ tiến lại gần cả 3 – “Yah, sao các người cứ ngơ ngơ ngác ngác như người mới rơi từ trên trời xuống thế. Không khéo lại thành mồi cho đám tiểu tử đầu trộm đuôi cắp đó. Thậm chí mình đẹp thế nào cũng không biết, lại còn tự hỏi sao mọi người nhìn mình. Ngốc thật, hì hì”

    - “Bọn tôi đẹp?” – JunSu chu mồm hỏi.

    - “Phải, phải nói là sắc nước hương trời” – Cô chống tay, mặt ngửa lên trời, cười vang mấy tiếng – “Mà các người là nam nhân hay nữ nhân vậy? Bổn cô nương nhìn hoài không ra, đẹp dữ vậy”

    - “Cả ba chúng tôi đều là nam nhân” – JaeJoong trả lời – “Là người nước khác tới DongBang quốc du ngoạn, tất nhiên chúng tôi không biết hết đường xá nơi này. Xin hỏi, ở đây có chỗ nào có thể thưởng ngoạn chăng? Nếu có thể, cô nương dẫn chúng tôi đi được chứ?” – Nhìn tiểu cô nương sáng sủa lại dễ mến, hơn nữa lại có vẻ am hiểu, cậu mạnh bạo đề nghị.

    - “Được” – Nicole quả quyết đáp – “Ta sẽ dẫn các người đi chơi. Gọi ta là Nicole, năm nay bổn cô nương tròn 16 tuổi”

    - “Vậy thì gọi bọn ta là ca ca đi, Nicole muội muội à” – SungMin bật cười – “Ta là SungMin, đây là JaeJoong, kia là JunSu. Người nhỏ nhất trong 3 người bọn ta là 17 tuổi đó”

    - “CÁI GÌ??? THẬT HẢ???” – Không thể tin nổi vào mắt mình, ba người này mà lớn tuổi hơn cô sao chứ – “Xin các người, trẻ vậy mà... ta cứ tưởng chỉ có 14, 15 tuồi thôi chứ”

    - “Vì thế... Nicole muội, nhờ muội dẫn đường” – Nở nụ cười sát máu người khác, JaeJoong gập người, đưa tay mời tiểu cô nương đi trước.

    .....

    Park phủ

    RẦM!!!

    - “Huynh nói gì? JaeJoong huynh đã trở về?” – Người nam nhân đứng bật dậy, đập bàn, khuôn mặt không giấu được vẻ ngạc nhiên tới tột độ.

    - “Đúng, SiWon đệ” – Đối diện, Park YooChun điềm tĩnh ngồi uống trà.

    - “Vậy mau báo cho Hoàng thượng”

    - “Không, chưa thể báo cho Hoàng thượng” – YooChun lắc đầu, thở dài – “Mối quan hệ của họ như thế nào, tới giờ chúng ta chưa thể biết. Việc năm xưa tác động rất lớn tới cả hai cộng với việc Hoàng thượng lúc nào cũng nóng lòng muốn chiêm hữu JaeJoong huynh, chỉ e là hậu quả khó lường. JaeJoong huynh sẽ càng bị tổn thương”

    - “...” – Nhíu mày, SiWon ngồi xuống – “Phải làm sao?”

    - “Đệ chưa gặp nên không biết, JaeJoong giờ đây... ừm có gì đó, ta cảm thấy sợ cậu ấy. Lạnh lùng, thờ ơ và bất cần đời. Có lẽ tổn thương năm đó... quá lớn. Hơn nữa vẻ đẹp đó khiến người ta quả bị rơi vào trạng thái ma mị đầu óc”

    - “Vẻ đẹp đó?” – Anh bật cười – “Ha ha, YooChun huynh, huynh có nhầm JaeJoong huynh với EunHyuk hay JunSu không đó hả?”

    - “Không, JaeJoong đẹp còn hơn cả EunHyuk với JunSu cộng lại. SiWon, đệ nghĩ lại đi, năm xưa đã bao giờ chúng ta nhìn được mặt của JaeJoong, JaeJoong thường mặc đồ cũ, tóc bù xù che hết khuôn mặt điều đó khiến chúng ta nghĩ cậu ấy xấu xí. Năm đó gặp JunSu ta đã thầm tự hỏi tại sao Kim phủ chỉ có JaeJoong như vậy” – Nói ra hết những suy nghĩ của mình, YooChun chống cằm, vẻ mặt đăm chiêu – “Ta nghi... JaeJoong cố tình làm mình trở nên như thế?”

    - “Không thể nào” – SiWon phản bác – “Huynh không nhớ vì bộ dạng đó mà huynh ấy đã bị cô lập, bị bao nhiêu khổ cực sao? Không thể có chuyện huynh ấy lại muốn mình bị như vậy”

    - “Sẽ không thể nhưng nếu...”

    - “Nếu...?”

    - “Nếu đó là lệnh của Hoàng thái tử... à không, bây giờ phải gọi là Hoàng thượng, thì sao?” – Đưa ánh mắt nhìn SiWon – “Nói về sự ích kỉ và chiếm hữu của người đó, hoàn toàn có thể”

    Đôi tay xiết chặt lại, SiWon nhìn xuống sàn nhà lạnh tanh, nếu như YooChun nói, quả là hoàn toàn có khả năng đó. Rốt cục cái mối quan hệ giữa hai người đó là như thế nào đây chứ? Hóa ra 7 năm trời ở SuJu quốc, khiến cho cả hắn, cả anh và cả YunHo mất bao nhiêu công sức tìm kiếm. Hơn nữa lại ở phủ tể tướng thảo nào mà hành tung lại được giấu kín thế.

    - “Ngày mai đệ sẽ qua Kim phủ gặp JaeJoong huynh. Chuyện này tạm thời không cho Hoàng thượng biết vậy”

    - “DongHae tướng quân nói khoảng ngày mai, ngày kia sẽ qua bái kiến Hoàng thượng. Chỉ sợ bản tính trẻ con ngang JunSu của Đại bối lạc kia sẽ làm lộ hết mọi chuyện thôi. Bởi vậy nếu có gì, đệ và ta đành phải lấp liếm cho qua chuyện, đệ hiểu chứ?”

    - “Đệ hiểu mà, huynh đừng lo” – Gật đầu chắc nịch, SiWon nói.

    .....

    Kim phủ

    - “Chết rồi, giờ phải làm sao đây? Càng đi càng thấy loạn. Sao mà cái phủ này nó to thế này hả giời?” – DongHae đã đi lòng vòng cả tiếng đồng hồ rồi, quả thực không còn hơi sức đâu mà đi nữa, thế mà cái nơi cần tới thì mãi chưa tới.

    Đường đường là Đại tướng quân của SuJu quốc, không chết oai phong trên chiến trường thì thôi ít nhất cũng phải chết tại quê hương chứ chả nhẽ phải chết tủi nhục ở đất khách quê người này. Hơn nữa lại với cái lí do lãng toẹt là chết vì đói do bị lạc ở trong Kim phủ. Không, đánh chết Lee DongHae cũng không chấp nhận điều này. Cái chết này quá quá vô nghĩa. Nghĩ tới lại thấy muốn bóp cổ cái kẻ tên Park YooChun.

    - “Lee tướng quân” – Cái giọng lảnh lót kia đúng là cứu tinh của đời Lee DongHae.

    - “Ai đó?” – Vùng dậy như một con cá sắp chết đuối vớ được phao (!?), mắt hắn sáng hơn vì sao, cố gắng tìm chủ nhân giọng nói kia.

    - “Tôi, Lee EunHyuk đây” – EunHyuk tiến lại gần – “Tướng quân sao lại ở đây giờ này. Đã quá giờ ăn rồi, mọi người chờ mãi không thấy tướng quân ra tưởng ngài mệt sau một ngày đi xa nên...”

    - “Ta...” – Gãi đầu khó xử, chả nhẽ lại đi nói là bị lạc. Mất mặt quá – “... ừm...”

    Ọc ọc ọc...

    Ba tiếng vang lên mà quả như tiếng báo tử của DongHae. Khuôn mặt anh tú vốn lúc nào cũng oai nghiêm nay cúi gằm xuống, từ hai má tới vành tai đỏ còn hơn trái cà rốt. Bụng ơi là bụng, ngươi hại chết ta rồi. EunHyuk thì đồng tử mở to nhìn người trước mặt. Có đúng là Đại tướng quân của SuJu quốc, người ngang tài ngang sức với Park YooChun đây không trời?



    - “Khục... khục...” – Cậu bật cười – “Tướng quân, xem ra ngài đói quá rồi”

    - “Xin lỗi... ta... thực ra thì chiều nay ta đi với Park tướng quân, không ngờ tướng quân lại bỏ đi trước... vì thế...” – Đời hắn chưa bao giờ ăn nói ấp úng thế này. Từ nhỏ tới lớn lúc nào cũng dõng dạc, rõ ràng ấy vậy mà nay lại có các biểu hiện này trước mặt một hầu nhân Kim phủ.

    - “Bữa ăn tối đã kết thúc rồi...” – Nghe cậu nói, DongHae chợt thấy chột dạ, không lẽ đêm nay bắt cá ở hồ mà ăn. Không được, Lee DongHae ăn gì thì ăn chứ quyết tử không ăn cá (=))) - “... nhưng thôi, ngài theo tôi, tôi sẽ nấu cho ngài ăn mặc dù không được ngon như các đầu bếp nhưng ăn không tới nỗi nào đâu”

    DongHae ngẩng lên nhìn EunHyuk với ánh mắt không sao biết ơn hơn, không phải chứ... con người này hôm nay đã cứu hắn tới 2 lần rồi đó. Lúc này ngẩng lên mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của người đối diện, DongHae chợt ngẩn ngơ ngắm nhìn. Hơi gầy, khuôn mặt nhỏ, mặc một chiếc áo cũ nhưng vẻ xinh xắn, dễ thương thì hoàn toàn không bị che phủ. Không thể nói là đẹp như JaeJoong hay SungMin, nhưng nếu để so với TaeMin, em trai hắn thì cũng không thua kém. Hơn nữa giọng nói lảnh lót mê kia quả là thu hút thính giác của người ta.

    - “DongHae tướng quân, tướng quân ổn đó chứ?” – Hua hua tay trước mặt hắn, cậu lo lắng.

    - “À... ừm, ta ổn...” – Như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, mặt hắn đã đỏ lại thêm đỏ. Tự dưng nhìn người ta chằm chằm như thế, quả thất lễ.

    - “Tự dưng tướng quân đứng đờ ra vậy”

    - “Ừm... ta đang nghĩ một số chuyện. À mà EunHyuk... cậu sẽ không nói...” – Nhanh chóng lảng qua chuyện khác.

    - “Yên tâm đi, tôi không kẻ với ai đâu. Chuyện tướng quân bị lạc và bị đói” – EunHyuk che miệng khúc khích cười mà không biết có một người đang đơ vì nụ cười của cậu. Đẹp thật – “Vậy tướng quân, chúng ta đi tới nhà bếp chứ?” – Vẫn tiếp tục đơ – “Tướng quân, tướng quân...”

    - “À, ừ... đi đi...” – Giật mình.

    Thế là có hai cái bóng rồng rắn nối đuôi nhau đi về hướng nhà bếp mang hai tâm trạng khác nhau. Một người thì nghĩ vị ai đó hóa ra rất đáng yêu chứ không đáng sợ như mình nghĩ, vừa cười thầm trong bụng khi nghĩ lại cảnh ban nãy, vừa lo lắng không biết người kia có làm sao không khi nãy giờ hồn cứ như ở trên mây. Một thì ôm ngực, sợ hãi, sao mà tim đập mạnh thế, không lẽ mình bị bệnh tim (!?)

    .....

    Kim phủ, phòng của JaeJoong

    - “Hôm nay đệ muốn ngủ với đại huynh” – JunSu hí hửng ngồi trên ghế, cười tươi rói nhìn JaeJoong đang pha trà.

    - “Minnie cũng muốn ngủ với JaeJoong” – Quay sang JunSu – “Đệ cũng muốn ngủ với ta nữa đúng không, SuSu?”

    - “Vâng”

    Đúng là trẻ con, chỉ nhờ 1 buổi đi chơi chiều nay mà hai người đó từ ‘quyết không độ trời chung’ nay thành ‘tri kỉ hoạn nạn có nhau’, thật đúng là... JaeJoong nhìn cảnh tượng trước mắt cũng thầm gật đầu cảm tạ trời đất, cậu đang lo là tối nay nhờ mà hai đứa nó xẻ cậu làm đôi thì phải làm sao đây.

    - “SuSu, EunHyukie đâu, sao từ chiều không thấy đệ ấy?”

    - “Hyukie đi đâu rồi ấy” – Nói tới đây, khuôn mặt bầu bĩnh của JunSu bỗng xị xuống giống như chiếc bánh bao để quá chiều – “Hyukie xấu, bỏ SuSu. Lúc chiều đệ rủ cậu ấy đi chơi, cậu ấy nói phải lo chuẩn bị nơi ở cho các quân lính SuJu quốc. Sau bữa ăn thì bảo phải dọn dẹp rồi biến mất tích luôn từ lúc đó”

    - “Nói tới đây, không phải Haenie cũng thế sao?”

    - “Minnie huynh, không lẽ hai người họ đi với nhau sao?” – JunSu chồm người qua SungMin. Đôi mắt mở to, hào hứng giống như vớ được chuyện gì đó rất hay ho.

    - “Chẳng nhẽ, Haenie với EunHyuk...” – SungMin hều theo, giả bộ ngạc nhiên.

    - “Không thể nào, hai người họ đâu có quen biết. Đừng có ăn nói linh tinh” – Cốc cho mỗi người một cái, JaeJoong lườm.

    - “Người ta giỡn thôi mà” – Chu mồm, mắt anh ngấn nước, hờn dỗi.

    - “Giỡn lăng nhăng” – Kí đầu anh cái nữa, cậu liếc qua JunSu – “Còn đệ, nếu đệ ngủ bên huynh hôm nay thì nhớ mà nói lại với Hyukie. Chắc chút về phòng không thấy đệ thì đệ ấy sẽ qua đây thôi” – Nhìn SungMin – “Cả cậu đó, chút nữa phải nói với DongHaenie hiểu chưa?”

    - “Minnie cũng phải nói với Haenie sao? Sao mà cứ coi mình là trẻ con hoài vậy?” – SungMin phụng phịu – “Minnie lớn hơn Haenie 1 tuổi nhá, là huynh trưởng của Haenie nhá”

    - “Cả đệ nữa, đệ bằng với Hyukie mà...” – JunSu cũng lanh chanh.

    Ngẩng mặt lên trời, JaeJoong thầm than, hãy nhìn cái thái độ này mà xem. Vâng, 17, 18 tuổi đó hả? Giống lũ trẻ 4, 5 tuổi thì có... một Kim JunSu rồi, nay lại thêm một Lee SungMin. Hai người đúng là bao giờ mới lớn nổi cho cam? Lee DongHae, Lee EunHyuk... hai người đúng là sinh ra để làm bảo mẫu khi hầu được hai con người này từ thưở nhỏ tới giờ.

    - “Nicole muội muội nói sáng mai sẽ lại hẹn chúng ta ở chỗ cũ. Muội ấy sẽ đưa chúng ta đi thăm Bán Dụ Cốc” – Nói tới đi chơi, SungMin lại hào hứng.

    - “Đúng, đúng... Nicole muội thật đáng yêu”

    JaeJoong nhìn JunSu và SungMin nói chuyện thì khẽ mỉm cười. Dù mới gặp nhưng cậu rất có thiện cảm với Nicole. Mặc dù hành tung của cô bé rất đáng ngờ nhưng cậu bị thu hút bởi tính quyết đoán, sự năng động và đáng yêu của Nicole. Chính vì thế chỉ trong 1 buổi chiều Nicole đã khiến cho cả SungMin và JunSu quý mến. Tuy nhiên với JaeJoong mà nói, bây giờ cậu không thể nhanh chóng thân thiết với ai được, với Nicole thì càng nên cẩn thận khi chưa biết rõ về cô gái này. Trong đầu cậu giờ đây không còn hai chữ ‘niềm tin’ vào bất cứ thứ gì, bất cứ ai nữa...

    Quá tin tưởng vào người khác chỉ là ngu ngốc làm tổn thương bản thân mình mà thôi...

    .....

    Hoàng cung

    Đại công chúa Nari ngồi trong thư phòng của Hoàng thượng, khuôn mặt đẹp như hoa lại thêm dáng vẻ yêu kiều thục nữ khiến cho người khác giới không khỏi mê mẩn. Khẽ phẩy nhè nhẹ chiếc quạt, Nari đưa mắt nhìn ông anh trai đang làm việc như một cái máy trên bàn. Khay đồ ăn đã nguội lạnh từ khi nào.

    - “Hoàng ca à, muội nghĩ ca nên ăn một chút thì hơn. Không thì không có sức đâu”

    - “Ta không sao” – Giọng YunHo vang lên lạnh tanh.

    - “Muội nghe nói là Đại tướng quân cùng với Đại bối lạc của SuJu quốc đã tới DongBang ta. Họ không ở Hoàng cung sao hoàng ca?”

    - “Không, Hong thái giám bẩm rằng Kim tể tướng của SuJu quốc là cháu họ của Kim phu nhân cho nên hai người họ sẽ ở... Kim phủ một thời gian” – Hai từ ‘Kim phủ’ khó khăn lắm mới bật được ra khỏi cổ họng của anh. Nari nhìn anh trai mà không khỏi buồn lòng, rõ là vẫn còn quá nặng tình – “Mai họ sẽ qua Hoàng cung trước khi Lee Đại tướng quân về nước. Còn Đại bối lạc chắc lưu lại DongBang ít lâu”

    - “Ra thế... nhưng như thế ổn chứ? Không phải ở trong cung vẫn tốt hơn sao... nhỡ...”

    - “Yên tâm đi, bảo vệ của Kim phủ nghiêm ngặt không kém gì hoàng cung đâu. Không lo thích khác đâu mà sợ. Hơn nữa YooChun ngày nào cũng ghé qua đó rồi”

    Nếu không nghiêm ngặt làm sao mà các thiếu gia của Kim tể tướng lại có thể giấu mặt được lâu như thế chứ. Vẻ đẹp của anh em nhà họ Kim có thể làm suy chuyện cả một vận nước chứ chẳng đùa bởi vậy cho nên từ lúc lọt lòng, anh em họ Kim đã được Kim tể tướng và Kim phu nhân bao bọc, nâng niu hơn cả bảo bối.

    - “Mà... Nari...” – Khẽ ngẩng lên, anh nhìn cô.

    - “Vâng”

    - “Con bé đó lại trốn ra khỏi cung hả? Đường đường là Tam công chúa của DongBang quốc mà lại vô phép tắc như thế” – YunHo nhíu mày – “Cho dù ta có là Hoàng đế chăng nữa nhưng chuyện hậu cung vẫn là hoàng mẫu cai quản. Nếu hoàng mẫu biết nó cứ trốn ra khỏi cung suốt như thế thì nó sẽ phải chịu hình phạt không nhỏ đâu”

    - “Có can ngăn nó cũng đâu có được chứ?” – Nari thở dài – “Nó không thích bị gò bò bởi các quy định trong cung mà. Mà hoàng ca, hoàng mẫu đang hỏi bao giờ ca mới chịu lập Hoàng hậu đây? Không phải huynh đã có vị hôn thê từ 2 năm trước rồi sao?”

    - “Vẫn là chuyện đó à?” – Ánh mắt anh đanh lại – “Không phải ta đã nói là chuyện đó đừng có nhắc nữa rồi sao” – Rồi lại cúi xuống tiếp tục viết.

    - “Muội biết... ca vẫn đang... tìm người đó... nhưng hoàng mẫu thì... ca hiểu mà...”

    Lảng ánh mắt đi chỗ khác, cô không nhìn vào YunHo nữa mà nhìn vào bức họa được treo trên tường bên chiếc trường kỉ. Đó là khuôn mặt một đứa con nít, vẻ đẹp như hoa như ngọc, trong sáng, thơ ngây tựa một thiên thần giáng thế, lay động lòng người. Đôi mắt tròn, đôi môi đỏ, nét mày ngài, mái tóc dài ôm sát khuôn mặt trái xoan.

    - “Hoàng ca này, đã nhiều lần muốn hỏi nhưng muội lại không dám...”

    - “Chuyện gì?” – Hai tiếng khô khốc vang lên.

    - “Ca trước nay là kì tài trong cầm kì thi họa nhưng chỉ vẽ độc nhất bức tranh này, lại dành hết tình cảm yêu quý nâng niu, treo nó bên cạnh chiếc trường kỉ để mỗi lần nằm lại được ngắm nó... phải chăng người trong này là...” – Ngưng lại một chút, Nari hít một hơi – “... mặc dù không muốn tin, bởi vì 7 năm trước chính muội đã nhìn thấy người đó. Xấu xí, nhếch nhác chứ không phải mang vẻ đẹp tới động lòng thế này”

    - “...” – Anh im lặng không nói gì. Dù không ngẩng lên nhưng đôi tay đã ngừng viết.

    - “Tuy nhiên, muội có thể đoán được người trong tranh là ai vì dựa vào sự nâng niu và yêu quý của hoàng ca cũng như vẻ đẹp tâm hồn của người đó. Một tâm hồn đẹp và trong như nước hồ Lệ Tuyết trên núi Nam Mi” – Quay lại nhìn YunHo, ánh mắt Nari phảng phất nỗi buồn – “... nhưng hoàng ca, phải chăng năm xưa người đó giả bộ xấu xí như thế là do...”

    - “Phải, do ta” – Nhìn thằng vào mắt Nari, YunHo cao ngạo trả lời – ‘Ta không muốn ai nhìn thấy vẻ đẹp đó, ngoài ta. Ta ghét ánh mắt hau háu nhìn vào bảo bối của ta, bởi vậy ta đã nói người đó ăn vận thật xấu xí. Lúc đó người đó sẽ bị xa lánh, cô lập và chỉ còn biết dựa vào ta”

    - “Tính chiếm hữu của ca thật quá cao” – Cô khẽ lắc đầu.

    - “Nhưng dù có làm như thế nhưng người đó vẫn thu hút ánh nhìn của kẻ khác. Không phải những kẻ phàm nhân mà là ánh mắt của những kẻ kì tài, những kẻ ta chỉ lơ là một chút là có thể cướp đi bảo bối của ta. Muội có biết ta ghét cảm giác phải chia sẻ người đó với kẻ khác thế nào không?” – Bàn tay YunHo xiết chặt lại khi nhớ tới hình ảnh cậu đùa nghịch với SiWon và YooChun năm xưa. Chưa bao giờ, anh quên đi.

    - “Cho nên... năm đó ca mới nói ra hai từ đó”

    - “Đúng, đó là sai lầm lớn nhất của ta, trong lúc tức giận nhất thời...” – Mím chặt môi, YunHo nhìn ra ngoài bầu trời đầy sao ngoài kia – “... đã 7 năm, nhưng ta tuyệt đối không thể để mất người đó”

    - “Tại sao?”

    Tại sao lại cứ cố chấp như thế chứ... cô không hiểu. Xưa nay anh cô luôn thờ ơ với mọi thứ, tất cả thay đổi từ khi người đó xuất hiện. Sự chiếm hữu của anh dâng tới đỉnh điểm. Cô tuyệt đối không hiểu dựa vào đâu mà YunHo cứ luôn nói rằng người đó thuộc về anh, một cách chắc chắn và tự tin tới như thế. Giống như anh có thể nhìn thấy được vận duyên của mình.

    - “Nari, muội không hiểu sao? Đơn giản đó là... người đó thuộc về ta, mãi mãi. Bởi vì thế, cho dù có như thế nào thì cuối cùng người đó vẫn sẽ trở về bên ta”

    Thà là để ta giam cầm...
    Thà là để chính tay ta giết chết...
    Chứ tuyệt đối không để người đó thuộc về người khác...
    Đời này kiếp này...
    Kim JaeJoong mãi mãi thuộc về Jung YunHo...
    .
    .
    .
    .
    HẾT CHƯƠNG 4

    All: Thực sự tớ đang bị khủng hoảng tinh thần, chán nản triền miên nhờ cái SM concert NY =.=" cho nên ko rep lại cho từng bạn đc, thông cảm nhé. Dù sao cảm ơn các bạn đã ủng hộ fic. Nói chung khoảng 2, 3 chap nữa hai con ng kia mới gặp nhau. Tớ sẽ cố gắng viết sao cho fic không nhàm, một lần nữa cảm ơn các bạn. Tớ đi tự kỉ tiếp đây =.="
    • Like Like x 52
  10. biglady 360Kpop Member

    Message Count:
    432
    Likes Received:
    427
    Reputation:
    746
    Ratings Received:
    +0 / 10 / -2
    Awarded Medals (0):
     
    tem cái nào.
    em chỉ nhận xét bằng 2 chữ thôi : Quá hay!!
    Ôi Ú với Min . :rp0n:. Cười ngất. 2 đứa con nít gặp nhau.
    Phải công nhận tính chiếm hữu của Jung ca quá cao. !!
    Chê là của mình anh à. Oánh chít h...:huyt:
    Em thích cái cách au miêu tả tâm trạng. Nó phù hợp với hoàn cảnh và suy nghĩ của nhân vật khiến cho nhân vật dù mới đc 4 chương nhưng có chiều sâu. Có điều cá tính của Jae bộc lộ chưa rõ lắm.
    Hóng cháp mới !!
    like like like:huyendc::huyendc:
    • Like Like x 2

Share This Page