My Spring Day
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

Completed [M] Câm [Short fic | YunJae]

Discussion in 'High Ratings' started by khisock, Sep 25, 2012.

  1. khisock 360Kpop Member

    Message Count:
    832
    Likes Received:
    7,764
    Reputation:
    2,835
    Ratings Received:
    +34 / 38 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    -Tên fic: Câm
    -Author: khisock
    -Rating: K
    -Pairing: YunJae
    -Disclaimer: họ thuộc về nhau ... nhưng mà chưa chắc ;;)
    -Category: Sad
    -Summary: Hạnh phúc là thứ xa xỉ mà không phải ai cũng có.
    Vẫn câu cũ, Hạnh phúc mãi mãi về sau là không hề tồn tại :D

    Đây là quà như đã hứa :) nhưng lẽ ra là viết cái gì đó vui vui thì mình lại đi viết cái này, không biết bị sao nữa ==" chỉ biết là sau khi nghe Hurt (Ali) và Timeless (Jang Ri Inn - Xiah Junsu) thì chỉ muốn đâm đầu viết cái này :|
    Thế nên mình ko chắc là nó sẽ ổn cho lắm, hoặc có thể khiến mọi người thấy hài lòng ^^~


    ----------

    Chap 1 | Chap 2 | Chap 3 | Chap 4 | Chap 5 | Chap 6 | Chap 7 | Chap 8 | Chap 9 | Chap 10 | Chap 11 | Chap 12 | Chap 13 | Chap 14 | Chap 15 | Chap 16 | Chap 17 | Chap 18 | Chap 19 | Chap 20


    EXTRA: 1 2 3 4 5



    ----------

    CÂM


    (Kiếp Sau)


    - Này Jaejoong, nghe nói nhà mày nghèo lắm hả?

    .

    .

    .

    - Này Jaejoong, nghe nói cha mẹ mày mới mất hả?

    .

    .

    .

    - Này Jaejoong, nghe nói mày mất nhà hả, thành kẻ lang thang rồi hả?

    .

    .

    .

    - Này Jaejoong, nghe nói cha mà nợ tiền người ta nhiều lắm, mày bán thân trả nợ hả?

    .

    .

    .

    - Này Jaejoong, mày có biết mày xấu cỡ nào không? Xấu hơn ma nữa đấy…

    .

    .

    .

    Cuộc đời người có trung bình 60 năm để sống, còn cậu – Kim Jaejoong có trung bình 1/6 cuộc đời để nghe người khác xỉ vả cười nhạo, khi mà bản thân chỉ vừa 15 tuổi. Và có ½ thời gian trong 15 năm đầu đời phải sống chui nhủi do tủi nhục, do vẻ ngoài kinh tởm của mình…

    Cậu mất cha mẹ vì bạo bệnh, đói nghèo. Cuộc sống vốn dĩ đã cô đơn lẻ loi ngay khi họ còn sống thì lúc họ chết nó cũng chẳng thay đổi bao nhiêu. Chỉ thêm vài điều tồi tệ khác, như mất nhà vì nợ, bán thân làm người hầu hết nhà này sang nhà nọ để trả nợ. Từ khi nào mà bản thân mình biến thành một món vật trao tay nhau để cấn nợ nhỉ, cậu cũng không nhớ nữa, chỉ biết dù là làm gì mà nghe chủ bảo dọn đồ cút xéo là cậu hiểu, à mình đã bị trao tay để trừ nợ cho chủ. Mà cái giá của cậu cũng rẻ mạt, rẻ hơn cả đứa trẻ hầu nhỏ xíu, cao hơn con heo con vịt chút đỉnh, lửng lơ tùy vào lòng thương của người sẽ tiếp nhận mình. Cái giá ấy ngày càng thấp, từ mua bán người ta gần như chuyển sang trao tặng hay vứt bỏ cho nhau, vì cậu xấu lắm. Tai nạn năm 10 tuổi đã làm nửa gương mặt cậu phỏng rát, lột hẳn lớp da và thay vào bằng những nếp nhăn xô đẩy xấu xí của da thịt. Đó cũng là lúc cậu chẳng bằng con vật trong nhà, thấy cậu xấu xí chủ nhà càng có cớ đánh cậu khi bực tức. Đã trầm cảm lẻ loi, thêm gương mặt đáng sợ và chi chít vết đòn roi rải khắp người, Jaejoong biến thành tập hợp những thứ tệ hại nhất của tạo hóa. Cậu chỉ được cái nấu ăn ngon, khéo tay dọn dẹp nhưng chung quy ra là công việc bán sức khỏe làm lâu năm trở nên thành thạo. Cậu còn chịu đựng im lặng đến đáng sợ tới nỗi người ta tưởng cậu điếc không nghe người ta chửi, nhưng cậu không điếc, cậu nghe hết mà không phản kháng hay đúng hơn là không thể phản kháng… vì cậu bị câm.

    Chưa bao giờ cậu dám mơ về cuộc sống tốt đẹp hơn, chỉ đơn thuần là đứng thẳng nhìn mọi người cậu cũng chẳng dám, luôn luôn cúi gập gần như nửa người để tránh ánh mắt và tránh làm người ta khóc thét khi thấy mình. Cậu hiền lắm, cái hiền của sự nhu nhược phó thác, ai muốn đánh đập mắng chửi thì cứ tự nhiên vô tư, có khi cậu khùng đến mức bị chủ đánh mà đưa đầu vào chịu trận, vừa đau vừa lẩm nhẩm đánh mạnh lên để một cú thôi rồi cậu kết thúc cuộc đời này. Nhưng cậu cũng mâu thuẫn lắm, vừa muốn chết ngay mà vừa muốn sống tiếp, đơn giản là cậu mong mình trả hết nợ cho kiếp này để kiếp sau có thể làm người như ý mình muốn, thế nên có bao nhiêu cơ hội chạy trốn mà cậu chưa mảy may ngó tới. Mặt khác chủ có đánh mạnh cỡ nào cũng luôn nương tay, họ không muốn cậu chết trong nhà họ, may mắn cho cậu mà xui xẻo cho họ.

    Công việc hàng ngày của cậu là… mà không nên tốn công đếm xem cậu làm bao nhiêu việc, sẽ rất mất thời gian, chỉ cần trừ ra việc cậu không được làm là ngồi nghỉ thôi, còn lại trong nhà có gì cậu làm cái đó. Cậu hiền quá, bị bắt nạt là đương nhiên, không chỉ chủ đánh mà người hầu kẻ hạ còn đánh cậu, đổ hết công việc lên vai bắt cậu làm 1 mình. Vì cậu luôn im lặng, luôn thui thủi không có ai bảo vệ bênh vực, luôn trùm khăn kín đầu để che mặt mình, luôn mặc quần áo lết phết che cả cơ thể. Jaejoong với mọi người, là cái bóng vô giá trị, không hơn không kém.

    10 tuổi mất hết tất cả, 11 tuổi bán thân trả nợ, 12 13 14 15 16 17 18 tuổi, suốt khoảng thời gian đó là vô vàn những cuộc trao tay hoặc vứt bỏ cậu, đòn roi ư, mắng nhiếc hả, cậu vô cảm rồi… Và sắp tới đây, lại 1 cuộc đổi chác vứt đi cậu vào tay kẻ khác, nó đang diễn ra hết sức công khai mà chẳng sợ cậu phản đối hay bỏ trốn, cậu còn ai trên đời này ngoài chính mình, nên âm thầm đi theo ai đó vẫn tốt hơn lang thang bên ngoài.

    TBC
    • Like Like x 18
    • Thanks Thanks x 16
  2. khisock 360Kpop Member

    Message Count:
    832
    Likes Received:
    7,764
    Reputation:
    2,835
    Ratings Received:
    +34 / 38 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Đây chỉ là Shortfic, xuất hiện sau vài phút khó kiềm chế của mình :)
    Có thể nó thuộc dạng SE và màu sắc cũng ko đc sáng cho lắm =="
    Nhưng mong mọi người, nếu đc thì ghé mắt sang nó :D
    Nói chứ mình muốn viết cái thể loại này lâu lắm rồi =))

    summer gainhayhp01 tag 2 bé vào >:D<

    -------------

    Chap 1

    -------------

    Tay cậu vẫn đều đều giặt quần áo , tai loáng thoáng nghe tiếng ông chủ nài nỉ xin khất nợ .

    -Cậu Yoochun , tôi xin cậu gia hạn …

    -Không xin xỏ gì hết , trả tiền đi .

    -Nhưng … nhưng tôi không có …

    -Vậy thì thay bằng mạng .

    -Không … xin cậu … tôi … tôi đổi người của tôi cho cậu , được không ?

    -Người ? Người gì … Con gái ông thì tôi không lấy đâu .

    -Không không , người hầu , nó làm việc giỏi lắm , cậu không cho nó ăn nó cũng chẳng phản kháng gì đâu .

    -Có loại người đó nữa sao ?

    -Dạ , nó còn rất nghe lời nữa , cậu chửi mắng gì cũng được …

    -Hmm …

    -Nó có thể làm việc như 10 người ấy .

    -Thôi nài nỉ mãi nhức tai quá , mang nó ra đây .

    -Dạ … đội ơn cậu …

    Ông ta nhẫn tâm lắm , khi cậu vừa về thì giở trò sàm sỡ , thấy bộ dạng cậu quá kinh tởm thì đánh đập bỏ đói . Giờ cậu hết giá trị rồi , ông ta đẩy cậu đi hòng giải quyết món nợ . Cậu nghe gọi tên , cũng tự mình chú ý chứ chẳng ai giúp cậu đâu , không nghe rõ có mặt thì cứ đòi roi mà quất vào người . Để nguyên 2 cánh tay ướt cũng , cậu kéo khăn thấp xuống cúi đầu chạy ra .

    -Dạ thưa cậu , nó đây …

    -Sao trùm kín mít vậy ?

    -Dạ , nó thích thế …

    -Ngẩng mặt lên coi .

    -Ơ …

    -Ta nói ngẩng mặt lên .

    Lão già lúng túng , để Yoochun thấy mặt cậu thì khác nào đào mộ chôn lão tại đây , không khéo chẳng được trừ nợ mà còn bị giết chứ . Lão ta run lập cập , lo tìm đường thoát ở cái thế kẹt này . Cậu thì bình thản lắm , dù sao cũng là món vật để đổi chác nên coi qua trước khi giao dịch là quyền của người mua , không phải của cậu . Còn nếu không đổi được , ừ thì chắc chắn là ăn đòn rồi , đau nhiều lắm nhưng vài tuần sau cũng lành thôi …

    Chun đến phát bực khi thấy lão già này chậm rãi , lần lữa như cãi ý anh . Tức quá , anh định không chấp nhận cậu , đòi lấy tiền thì từ ngoài có tên thuộc hạ chạy vào .

    -Bẩm cậu , có thư của cậu Yunho .

    -Thư ? Lại chuyện gì nữa đây ?

    Đang sẵn tức trong người , anh giằng mạnh lá thư xé vội rồi đưa mắt nhìn sơ qua . Hàng chân mày đang chau lại , rồi tự nhiên giãn ra và có chiều hướng háo hức , chẳng biết anh đọc cái gì mà trông vui hẳn lên .

    -Ahahahaha … Mọt sách hôm nay đòi tiệc tùng , trời sập mất thôi .

    Anh cười phá lên , quên luôn việc coi mặt Jae hay đòi tiền . Lão già thấy thế đánh liều đến van xin vài câu , kèm theo mấy chữ khen ngơi sự chịu đựng của cậu , thế là anh đồng ý luôn . Hết chuyện rồi , cậu sang nhà khác đây , từ nay về sau thành món đồ của người khác đây . Họ hối cậu thu dọn đồ đạc nhanh lên , nhưng cậu có gì mà thu dọn , đồng tiền lương còn chẳng có thì đào đâu ra tiền mua đồ để thu với dọn . Cậu chỉ có mỗi 2 bộ quần áo dính da , 1 bộ đang mặc còn 1 bộ đang phơi , 2 cái khăn trùm đầu đi kèm với bộ đồ , hết .

    Chẳng có lời chào tạm biệt nào , có chăng là tiếng cười mừng rỡ vì vừa tống được cậu , vừa được xóa nợ . Khi cậu bước chân ra khỏi sân thì cánh cổng đóng sập vào , từ giã rồi nhé , cậu cũng chẳng trở về làm gì đâu , bao nhiêu cánh cổng đóng lại với cậu rồi . Có điều , Yoochun nổi tiếng là công tử lắm trò , để kiểm nghiệm xem lời lão già kia nói có đúng không , anh ra lệnh cho đoàn người về trước , còn cậu cố mà đuổi theo sau . Cậu im lặng vì có nói được gì đâu , anh coi đó là lời đồng ý rồi dửng dưng phi ngựa về . Cậu đứng đó , chờ cho bụi đường tan dần . Sau lưng là cánh cổng đóng chặt , trước mặt là con đường trải rộng tùy bước chân cậu đến , lẽ ra cậu nên chạy chứ , nhưng chạy đi đâu đây …

    Jae lần mò theo dấu chân ngựa , đoạn đường xa dai dẳng tưởng chừng như không có điểm dừng mà cậu chẳng sợ hãi gì , chết thì chết thôi , với cậu chết là giải thoát nên có đến thì đến nhanh lên , đừng để cậu lây lất cuộc sống đau thương này nữa . Nhưng thần chết dường như cũng chê cậu , trưa nắng như thiêu đốt , đường xa mệt nhoài , bụng rỗng không , cổ họng khô khốc mà cậu vẫn tìm được đến nhà Yoochun . Này thần chết , ông chê cậu xấu xí trên cung đường khắc nghiệt mới không đến chứ gì , ông đi tìm người khác đẹp đẽ hơn để ban cái chết phải không … Thôi thì cậu hẹn ông lần sau nhé , nhớ phải đến đấy …

    Cậu đứng lóng ngóng trước cửa , chưa biết bắt đầu từ đâu thì 1 cô gái ăn mặc sặc sỡ sực mùi nước hoa xuất hiện trước mặt , cô ta chống tay cao như kẻ quyền quý , đưa đôi mắt khinh khỉnh nhìn cậu .

    -Ăn mày đi chỗ khác đi …

    ……

    -Sao , không nghe hả , đi đi ở đây không cho tiền đâu .

    ……

    -Ơ cái thằng ăn mày này chờ tao lấy chổng quét mày đi phải không ?

    ……

    Cô ta vớ cây chổi gần đó , giáng mạnh xuống cậu , cậu chỉ biết đứng đỡ thôi . Không biết may mắn hay xui xẻo mà có người đến can ngăn …

    -IM YOONA … Sao không lo làm việc ?

    -Ơ , cậu Yoochun , có ăn mày trước cửa nhà mình .

    -Ăn mày ? À là cậu , cũng giỏi lắm tự tìm đến đây , chắc cậu thích để người ta sai khiến nên mới không biết thừa cơ mà trốn . Thôi đã tới thì vào đi , nói trước là ở đây không êm ái đâu …

    Anh hất tay Yoona khi cô ả định ôm anh õng ẹo , rồi đưa đôi mắt sắc lẻm nhìn Jae , anh phải ngạc nhiên đấy vì nói móc sỉ vả đều đã nói mà cậu chẳng mở lời , sức chịu đựng cao quá hả , anh không tin là Park Yoochun này không thể khích cho cậu gào thét đến phát khóc . Nhưng anh đánh giá sai rồi , anh cứ khích đi thì cả đời cũng không nghe lời vàng ngọc nào của cậu đâu , cậu câm mà . Cũng chẳng cần đe dọa ghê gớm ra sao , có đòi roi nào mà cậu chưa nếm qua …

    Anh đi khỏi , giao cậu cho Yoona tùy quyền quyết định . Cô ả nhìn cậu là thấy ngứa mắt rồi , ăn mặc luộm thuộm , che kín mặt , đen từ đầu đến chân . Đã vào tay ả thì đừng mong nhẹ nhàng , ả sẽ hành hạ cậu chừng nào ả chán thì thôi . Ả quay lưng đi trước , vứt lại câu nói cộc lốc .

    -Đi vào đây

    Cậu theo sau , không quan tâm xung quanh không khí nó thế nào , chỉ chăm chăm nhìn xuống bước chân mình đến khi đụng đầu vào cột nhà mới dừng lại . Bản thân cậu tuy có thể làm rất nhiều việc nhưng bên trong yếu lắm , cũng vì làm việc quá sức nên yếu càng yếu thêm , đụng đầu trầy xước hay tất tần tật những chấn thương dù nhỏ cũng khiến cậu chảy máu . Tay ôm dòng máu nhỏ đang rỉ trên đỉnh đầu , cậu cố ấn thật mạnh cho nó đừng tung tóe ra khắp mặt , đó là lí do vì sao cậu thích màu đen , vì chùi máu cỡ nào cũng không bị phát hiện . Cô ta dẫn cậu vào căn bếp tan hoang sau khi nấu nướng chuẩn bị tiệc .

    -Này vào đây …

    ……

    -Mày thấy rồi chứ , liệu mà dọn dẹp cho sạch vào .

    ……

    -Có nghe không ?

    *Gật đầu*

    -Tao đang hỏi , mày trả lời cho đàng hoàng .

    *Gật đầu*

    -Tao bảo mày nói …

    Cậu cứ lầm lì khiến cô ta tức điên lên , tiện tay kéo mạnh khăn trùm đầu của cậu xuống . Và đó bảo đảm là phút giây kinh hãi nhất đời cô , cô gào lên trong cơn hoảng sợ cực độ khi nhìn vào gương mặt cậu , rồi lồm cồm bò dậy chạy ra ngoài . Ngay lúc đó cậu biết mình gặp rắc rối to rồi , nhẹ thì bỏ đói , nặng thì đánh đến khi nào bất tỉnh thì thôi . Trước đây là vậy , nhưng giờ thì không biết sao .

    Nghe tiếng hét thất thanh , Yoochun chạy ngay vào bếp theo hướng chỉ của Yoona , chính anh cũng giật mình khi thấy khuôn mặt không che chắn của cậu . Cho người lôi cậu ra nhà lớn , anh quát mắng cậu thậm tệ trước mắt đông đảo người làm ở nhà , thường thôi , cậu không sợ mất mặt đâu , có ai dám nhìn cậu chưa mà có mặt để mất .

    -MÀY LÀ CÁI THỨ GÌ THẾ ?

    ……

    -TAO ĐANG HỎI , NÓI MAU .

    ……

    -MÀY CÂM RỒI HẢ ?

    *Gật đầu*

    -CÁI GÌ ???

    Anh sấn tới nắm tóc cậu ngửa cổ ra xem , cổ họng phẳng lì như con gái thì chắc chắn là câm bẩm sinh rồi . Giờ thì giận sôi máu lên , lão già Lee Soman dám chơi anh , được , để xem lão có sống nổi không . Anh cho người chuẩn bị ngựa , mang cả đoàn người theo đến nhà lão như đòi nợ . Còn cậu , chính tay anh cột cậu sau đuôi ngựa để lôi đi . Hành động này tàn nhẫn quá , nhưng Jae vẫn giữ nguyên sự bình thản không sợ hãi của mình . Thì ra là lôi theo sau ngựa , tính ra cậu cũng bị lôi hết mấy lần rồi nên biết tư thế ra sao để không bị đau , chỉ cầu mong trên đường đi đừng gặp tảng đá nào to quá dễ va vào đầu . Cậu nghĩ mình không thể chết vì đập đầu được , hơn nữa thần chết không ghé nơi nắng nóng đó làm gì nên có đập thì chỉ đau thêm thôi .

    Anh điên tiết khi thấy sự thản nhiên của cậu lúc anh cột tay , này thì thản nhiên , anh ra sức siết sợi dây to đùng vào đôi tay gầy khẳng khiu rồi quất ngựa chạy tới . Cậu như cái xác bị lôi theo , mọi bụi đường cậu hứng đủ . Đến nỗi toán người theo sau Chun cũng không dám nhìn cảnh này , 1 tên đuổi kịp anh và ngỏ lời xin cho cậu . Dường như cảm thấy kéo theo cậu là gánh nặng , anh thẳng tay cắt đứt dây trói để cậu lăn lóc giữa đường , bỏ mặc đó rồi đi tiếp . Cậu lăn ra bên đường , khó nhọc ngồi dậy cùng cơ thể rỉ máu bên trong lớp áo , vậy là cậu đi bộ đoạn đường còn lại , cũng không xa lắm , đi nào …

    Cậu mất khá lâu để theo kịp Chun , vừa tự nhỉ không bao giờ trở lại mà giờ phải đứng đây , thật chán mà . Nhưng sao im lặng quá vậy , không lẽ Chul đã ra tay giết hết cả nhà cho bỏ ghét , à phần này cậu chẳng mất công mà quan tâm mà tò mò thì có . Vừa lò dò chân vào thì cả cái bàn bay thẳng ra cửa , suýt nữa là lãnh đủ rồi , chưa kể tiếng Chun quát tháo đập phá dữ dội bên trong nữa . Cậu có hơi sợ , mấy kẻ giàu thường rất khó chịu và hay coi mạng sống người hầu theo cái giá rẻ mạt , không sợ chết mà chỉ sợ không được chết thôi . Cậu chậm rãi đến gần cửa , ló mắt nhìn vào thì thấy anh đang ngồi chễm chệ trên ghế , trước mặt là lão già Soman đang bị vực dậy bởi cái thuộc hạ , anh đùa giỡn cùng lưỡi kiếm khi lia nó lên rồi xuống , vòng vo đủ chỗ trên người lão .

    -Cậu … xin cậu … tha mạng …

    -Hay quá nhỉ , giờ xin tha mạng sao ?

    -Xin cậu … xin cậu …

    -THẾ NGƯƠI VỪA ĐƯA CHO TA CÁI THỨ GÌ THẾ ?

    -Nhưng … nó làm việc …

    -NHÀ TA DƯ NGƯỜI ĂN KẺ Ở RỒI , KHÔNG CẦN NÓ … Đừng nói nhiều nữa , đem tiền ra trả xong nhận lại nó đi .

    -Cậu Yoochun … cậu đã kí giấy nợ rồi …

    -Xé nó đi .

    -Nhưng … trong đó có viết là không được xé .

    -CÁI GÌ ???

    Anh banh mắt nhìn lão theo cách tức giận nhất , lão dám không xé thì anh cũng dám chia lão ra làm nhiều mảnh . Đùa sao , Park Yoochun này là ai mà bị lão già xỏ mũi dễ dàng như thế . Nhưng đúng là anh bị chơi rồi , sau khi anh vừa đi khỏi lão đã khéo léo thêm vào 1 số điều kiện , đại khái là không được trả vật cấn nợ , không được xé giấy nợ , không được đòi tiền . Cách này của lão khá liều vì lão biết anh thế nào cũng quay lại đập phá cho bỏ giận , nhưng số tiền lão nợ anh là rất nhiều , cả cái nhà này cùng đám người hầu bán hết đi cũng chưa chắc đủ trả cho anh nên lão dùng cách này . Đê tiện đấy , mà giữ được tài sản tiền của thì cỡ nào lão cũng làm , anh cứ đập phá đi , tính theo cách nào đi nữa thì lão cũng hưởng lợi trong việc này …

    Đợi đủ lâu để anh đọc mảnh giấy , lúc này lão mới khéo léo nhắc anh nhớ đến người cha làm quan rất liêm chính của mình . Anh bị nắm điểm yếu mất rồi , bởi dù ăn chơi quậy phá hay lắm trò cỡ nào thì anh vẫn là đứa con rất hiếu thảo . Giờ thì ở lại lâu chỉ khiến anh tức thêm thôi , cộng với cái dáng đứng như trời trồng của Jae ngoài cửa càng khiến anh thêm điên đầu . Anh vo nát mảnh giấy vứt xuống đất , hầm hầm ra cửa nắm đầu cậu lôi theo . Mất tiền mà còn rước thêm kẻ như cậu , đúng là xui tận mạng . Nhưng cậu lọt vào tay anh rồi , cậu sống chết thế nào là anh toàn quyền quyết định , thế nên đừng mong sẽ có cuộc sống yên ổn sau này . Anh sẽ hành hạ cậu đến khi cậu thân tàn ma dại , hay ít nhất là thấy đáng với số tiền mình mất .

    Còn Jae thì , ôi thôi phát mệt . Đi qua đi lại cũng chưa giải quyết xong việc này , làm ơn dứt điểm rồi cho cậu biết giờ chủ của mình là ai . Nhưng với hành động của Chun thì cậu cũng hiểu rồi , vĩnh biệt được nơi chết tiệt này , chào đón địa ngục mới và sẵn sàng cho trận đòn chào mừng cậu đến . Thường là như thế , lần này cũng như thế .

    Cậu bị lôi đi sau đuôi ngựa đến khi về nhà , bị kéo như cái xác vào sân sau , bị chính tay Chun quất cho 50 roi để hả giận . Mọi người hãi hùng với cảnh hành hạ cậu , đâu ai lạ gì cơn tức giận của Chun , anh bình thường đã đáng sợ thì khi giận tốt nhất đừng ai đến gần . Đánh xong mệt rã rời tay chân , anh vứt cây roi trúng đầu cậu như phát cuối rồi quay lưng đi , cấm không cho ai giúp đỡ , mà cũng chẳng có ai dám đến gần cậu , với 1 cái xác nằm yên như đã chết cùng thân hình đầy máu , thấm qua cả bộ đồ đen và khăn trùm đầu . Cậu chưa chết đâu , trớ trêu ở chỗ đó , dù lãnh bao nhiêu đòn roi hay bị hành hạ thể xác cỡ nào cậu cũng không chết . Sống vất vưởng nay đau mai bệnh là cuộc đời cậu , đôi khi cậu tự nhận chắc đỉa đói cũng không dai nhách như mình . Tuyệt nhiên chẳng ai đụng đến cậu , cứ để cậu nằm đó , người tốt bụng nhất cũng chỉ mang xô nước đến tạt vào người cho trôi đi mùi máu tanh tưởi , mà đó là làm theo ý của Chun ấy , chứ người ta cũng không muốn .

    Nằm chán rồi , cậu mà không dậy hoạt động ngay dám chắc tối nay bị bỏ đói lắm . Cậu lồm cồm bò dậy làm vài kẻ yếu bóng vía hét lên kinh hoàng , lê chân tìm gần giếng nước , cậu muốn lau sạch máu trên mặt để lấy lại tầm nhìn nhưng sao lau mãi không sạch nhỉ , máu từ đâu trên đỉnh đầu ấy cứ chảy dòng xuống mãi . Mất 1 lúc lâu cậu mới lau xong , nhìn lại xô nước cứ như có ai vừa thọc huyết heo ấy , hứng được cả xô máu của nó .

    Yoochun bảo Yoona giấu cậu vào xó bếp , để nuôi cơm mà không làm gì thì thật tốn gạo , mà gương mặt cậu như thế cũng không nên xuất hiện . Cậu trở về nơi quen thuộc của mình , như vật nuôi thì ngoài sân còn cậu là xó bếp , nhà này qua nhà khác cũng luôn là xó bếp . Làm việc ở xó bếp , ngủ cũng ở xó bếp , xét theo góc độ nào đó cậu cũng vui khi có không gian riêng , dù rằng nó nhỏ xíu đến mức khó xoay trở , nhưng ở đó cậu không sợ ai nhìn thấy mình . Cậu luôn là thế mà , lầm lũi quen rồi , chẳng cẩn ai quan tâm . Cậu mang bộ quần áo cũ mèm quý giá để trong góc kẹt , dùng làm gối cho đở tủi thân . Xong thì cả cái bếp tan hoang đang chờ cậu , thêm cả mấy người hầu ở nhà nữa , họ muốn xem kĩ lại trông cậu thế nào , hay vài người lúc nãy không kịp đến xem cũng mò mẫm đứng ngay cửa . Cậu không quan tâm , lo chăm chăm làm việc thôi , phải nói là cậu rất khéo tay , phẩm chất đó là cái giá duy nhất cuộc đời cho cậu để đánh đổi tất cả . Cậu xấu , cậu câm , cậu này kia kia nọ đủ thứ không đẹp , nhưng dọn dẹp bếp núc cậu là nhất , cả chăm sóc bản thân nữa . Cả Yoona cũng giật mình mà , thân cậu lẻ loi lui cui trong bếp mà thoáng cái đã bóng loáng , mấy góc tường ố đen do nấu ăn lâu ngày cậu cũng lau rửa sạch sẽ . Ngày đầu ở nhà mới là ngày rãnh rỗi duy nhất , bởi qua ngày thứ 2 sẽ lần lượt có người nhờ cậu làm việc này việc kia , nên tranh thủ thời gian này cậu tự thưởng cho mình 1 chiếc lá để xếp cào cào . Tuy là xếp không đẹp nhưng cậu cứ thích xếp , rồi ngày nào đó lũ cào cào sẽ chất đầy “ phòng “ cậu , chơi đùa trong đó chắc vui lắm nhỉ . Nói vậy chứ ngày đó chắc xa lắm , vì xếp cào cào vừa khó vừa lâu , cậu mà xếp xấu là tháo ra xếp lại , thời gian dần dần lại bị triệt tiêu nên chưa chắc có đủ 10 con cho cậu chơi chứ đừng nói chất đầy cái góc nhỏ kia . Thôi , lo hôm nay đi đã …

    Cậu ngồi 1 mình ngay cửa bếp , mắt chăm chú nhìn đôi tay gầy guộc uốn cong chiếc lá nhỏ , tai văng vẳng nghe tiếng vó ngựa ồn ào . Nghe cho vui thôi , cậu không quan tâm đâu . Bên ngoài nhà lớn bạn bè của Yoochun đã đến gần như đông đủ , cả nhân vật chính khó tính cũng đến rồi . Hôm nay tiệc tùng thoải mái , để mừng bạn anh vừa đỗ Trạng Nguyên nhậm chức trở về . Họ ăn uống vui vẻ , thoáng chốc Chun đã quên luôn cái cảm giác bực tức khi nãy , tiền có là gì với anh , mất thì thôi , bạn anh đây này mới là quan trọng …

    Cách biệt 1 khoảng sân lớn , âm thanh ồn ào bị gạt lại phía sau trả cho khu bếp chỗ Jae sự yên tĩnh điềm đạm . Cậu vẫn say sưa với con cào cào sắp hình thành , ánh chiều tà đỏ au có vẻ làm khó người quá , cậu vừa muốn coi mặt trời lặn sẽ chạy như thế nào , vừa muốn xong con cào cào . Nhưng chưa quyết định được gì thì Yoona đã gọi cậu đến , thế ra ở nhà này không hề có ngày thứ 1 rãnh rang cho cậu . Cô ta dặn tuyệt đối không được lên nhà - cậu biết , dặn phải trốn đi nếu bị khách bắt gặp – cậu hiểu , dặn phải dọn rửa sạch sẽ mọi thứ - cậu nghe . Tóm lại toàn dư thừa , làm tốn thời gian của cậu . Đang định quay đi thì gia nhân trên nhà chạy xuống báo đã làm thiếu món mà Yoochun thích . Yoona tím mặt , không khéo cô lại sắp sửa nhận đòn nếu như anh phát hiện ra , bằng mọi cách nó phải nằm trên bàn ăn ngay lập tức . Nhưng cô không biết làm món đó , mạo hiểm nấu thì trước sau gì cũng ăn đòn . Cô liền nhìn qua phía Jae , à có người lãnh đòn cho mình rồi …

    -Mày … đi … đi nấu món đó ngay đi …

    Cậu tạm cất con cào cào vào túi , nhìn theo phía tay chỉ thấy con gà còn đang chạy lăng quăng trong bếp . Món gà hả , nhiều món lắm nha muốn nấu theo kiểu nào . Cậu đưa mắt nhìn cô như đang chờ đợi nhưng cô chỉ giơ chân đá cậu vào bếp , không nói nghĩa là làm sao cũng được , ừ thì làm .

    Jae xắn nhẹ tay áo để lộ đôi tay , cậu nhanh chứ chớp chụp lấy con gà , cắt cổ vặt lông chặt ra từng khúc , rửa sạch rồi thảy hết vào chảo . Trước con mắt ngạc nhiên của Yoona và gia nhân , họ chưa ăn hết trái táo cậu đã làm xong món gà . Cậu còn bày ra dĩa rất đẹp , rồi đẩy cái dĩa về phía họ , quay lưng tìm chỗ ngồi hoàn thành con cào cào . Gia nhân mừng rỡ bưng dĩa chạy lên nhà trên , không biết thế nào mà làm ngay món Chun thích , nhưng coi như qua được cái họa trước mắt rồi . Yoona nhìn cậu , cả 1 tiềm lực để sai khiến bên trong con người này , tuy thế cô không đon đả như cách mình hay dùng với tất cả đàn ông ở nhà , cô vẫn giữ khoảng cách và cao giọng sai khiến . Cậu lại là người cam chịu , không trách móc hay than thở , gọi thì cậu đi , thế thôi . Sẵn đó cô giao hết công việc còn lại cho cậu , cũng không quên dặn dò là cấm mò lên nhà trên rồi thong thả chạy đi góp vui . Các công tử nhà giàu toàn đẹp trai cả , chịu khó õng ẹo 1 lát biết đâu lọt vào mắt xanh của ai đó .

    Rồi cả gian bếp chỉ còn lại mình cậu , nhìn quanh quẩn cậu tự liệt kê ra phải làm những gì , cái nào trước cái nào sau hết sức tỉ mỉ . Bắt tay vào làm thôi , dọn dẹp , giặt phơi quần áo , rửa đống chén bát to đùng mới được mang xuống và vô số việc lặt vặt khác . Không gian im lặng , chỉ có tiếng đồ vật chạm nhau chứ chẳng nghe gì nữa . Cậu 1 mình , không ai bên cạnh , không ai trò chuyện …

    Mặt trời lặn , hụt mất dịp coi ông mặt trời chạy xuống núi . Bù lại cậu đã hoàn thành gần xong công việc rồi , đang loay hoay phơi đồ thì có tiếng bước chân sột soạt . Cậu đứng thẳng cố nhìn xem đó là ai , khi thấy gương mặt chàng trai lạ đang tiến gần đến chỗ mình , cậu thụp xuống tìm chỗ trốn . Ngồi bó gối im lặng trong lùm cây , cậu nghe rõ giọng nói kia đang than thở và trách móc bạn …

    -Chết thật mà , đã nói mình không uống nhiều được … Ôi đau đầu quá …

    .

    .

    -Đây là vườn hoa , kia là nhà bếp . Nhà bếp sạch quá nhỉ , chả bù cho nhà mình …

    .

    .

    -Nước , nước đâu . Sao chẳng có người hầu nào dưới này vậy ?

    .

    .

    Bực quá , người kia cứ quanh quẩn ở chỗ cậu trốn thì sao mà chui ra . Nhưng kể ra thì người này đẹp quá , vẻ đẹp lạ mà cậu chưa từng thấy bao giờ . Mắt xếch , mũi cao , chân mày rậm , thân hình to lớn . Sao cậu chú ý nhiều điểm quá nhỉ , trước giờ có thấy công tử nào cũng chỉ nhìn qua thôi , sao hôm nay nhìn kĩ thế . Lạ chưa , người này hình như đang cuốn hút cậu thì phải . Nè đừng nhìn nữa , chẳng được gì đâu chỉ mỏi mắt thêm thôi … Jae có vẻ đắm đuối trước gương mặt này , đơn giản là uống nước mà cũng đáng để nhìn quá chứ . Cậu chưa khen ai đẹp bao giờ , không phải vì tính cậu khó mà là cậu ít nhìn ai lâu để dám phán xét đẹp hay không . Nhưng lần này cậu dám chắc người đó đẹp , rất đẹp là khác .

    -Cậu Yunho … Cậu Yunho …

    -Chết , bị phát hiện rồi .

    -Dạ , cậu chủ mời cậu lên nhà . Cậu đừng ở đây dơ lắm .

    -Biết rồi biết rồi , đừng có kéo để ta đi …

    Anh khoác tay tên gia nhân , thong thả đi 1 mình . Thì ra anh là Yunho , là chủ nhân chính của buổi tiệc mà , nhưng ngán màn chơi mấy trò quái đản của Chun kèm điều kiện thua là phải uống . Có trò nào mà anh thắng nổi tên mưu mẹo đó đâu , mà uống thì cũng không uống được nhiều . Giờ mà thử kiếu đi về đi , dám tên đó cho người theo bắt trói anh quay lại lắm . Có 1 điều lệ mà ai cũng biết , là đừng đùa giỡn và chọc giận Park Yoochun , đó là người mà ai cũng dám chống .

    Anh đi rồi cậu mới chui ra , ngồi thất thần để nhớ lại gương mặt anh . Đúng là nó có tác động mạnh lên cậu rồi , đến nỗi vô tình đè bẹp con cào cào lúc nào không hay … Yunho nhỉ , tên đẹp quá … Rồi chợt nhớ ra điều quan trọng , cậu đánh mạnh vào đầu mình . Làm ơn đừng quên bản thân cậu như thế nào , làm ơn đừng mơ tưởng đến những người quá xa xôi . Cậu nghe người ta nói yêu là khổ , nhưng khổ vẫn yêu , còn bản thân cậu không có cái quyền đó đâu . Thử hỏi xấu xí tật nguyền như cậu thì ai mà dám yêu , nhìn thôi cũng chưa chắc có người dám nhìn …

    Yunho quay ra cùng với những tiếng hú hét đón chào . Phen này anh anh mệt cho coi vì vẻ mặt Yoochun rất không bình thường , thể nào chẳng nghĩ ra trò nào mới hay ho hơn .

    -Chơi đá gà đi .

    -Đá gà ?

    -Ừ , vén quần lên , hoạt động 1 chút cho nó hay .

    -Mà khoan đã , thua thì sao ?

    -Uống cả bình rượu .

    -CÁI GÌ ???

    -Sao , quên rồi hả , ở đây tôi là luật , lời từ miệng Yoochun này nói ra là chắc nịch đấy .

    -Ơ hơ … mình đổi đi , phạt cái khác đừng phạt rượu …

    -Cái khác , cũng được để suy nghĩ đã .

    Yunho lau mồ hôi , coi như không uống rượu thì cái gì anh cũng chơi . Nhưng anh đâu biết đầu óc lém lỉnh của Chun đã kịp nghĩ ra 1 món phạt mà có mơ anh cũng không mơ đến .

    -Vậy đổi người .

    -Đổi người ? Là sao ?

    -Nếu cậu thua , nhất định phải làm theo lời tôi . Còn nếu cậu thắng thì ngược lại .

    -Thế hả … Cũng được …

    Yunho xông xáo kéo quần nhào vô đấu với Chun . Nhìn dáng vẻ thì anh quả là có lợi thế , nhưng nếu so về sức lực thì anh thua rồi . Trong suốt bao nhiêu năm anh đóng cửa học tập thì Chun chạy nhảy đây đó , sự dẻo dai , anh không sánh bằng Chun đâu . Và khi ra điều kiện cho trò chơi này , chính Chun cũng đã suy nghĩ đặt anh vào tròng , đừng hòng thắng cuộc để sai khiến Chun , chỉ có anh thua cuộc mà nghe lời thôi .

    Không khó cho kết quả đã được ấn định , Ho ngã nhào xuống đất cả người mướt mồ hôi trong khi Chun đến 1 giọt cũng không có . Mình thua là điều khó chối cãi , anh đứng dậy chỉnh lại quần áo , xua tay bái phục .

    -Thôi thua rồi , cậu muốn sao đây ?

    -Ừ được … Dẫn nó lên .

    Nó , nó ở đây là Jae đấy . Cậu đang tìm lá đẹp hái để xếp lại con cào cào thì 3 4 gia nhân chạy đến quát nạt bảo cậu lên . Không phải cấm lên sao , giờ lại bảo đi , nhà này thật khó hiểu . Cậu cất cái lá , kéo khăn trùm đầu lẽo đẽo theo họ , chẳng nghĩ gì nhiều , chắc cậu lại vô tình khiến họ ngứa mắt , hoặc Yoochun nổi hứng muốn đánh đập ai đó , hay Yunho phát hiện ra cậu trốn trong lùm cây khi nãy … Ôi làm ơn xóa hình ảnh Yunho đi mà , đừng để nó lởn vởn nữa , chỉ thêm đau mà thôi , dù cậu chưa biết nổi đau lòng nó có giống cơn đau thể xác hay không , nhưng nghe đến đau là thấy chẳng hay ho gì rồi .

    Cậu xuất hiện gây tò mò cho đám nhà giàu , cho cả Yunho nữa . Trùm kín màu đen từ trên xuống dưới , cậu khiến mọi người phải tò mò muốn biết sau tấm màn đen đó liệu có phải 1 tuyệt sắc giai nhân hay không . Cậu nghe vài tiếng khen bâng quơ , thật là sai lầm mà , khen đi rồi chút nữa đây ngồi khóc . Hi vọng Chun không ác đến độ bắt cậu tháo khăn ra cho mọi người xem , bảo đảm xem xong ói hết cho coi . Khi thấy mọi người có đủ hứng thú với cậu , anh kéo Yunho đến gần mình , thì thầm to nhỏ …

    -Đây là món quà dành cho cậu .

    -Tặng tôi á , hì hì , ý gì đây …

    -Cậu … sẽ cưới người này .

    -CÁI GÌ ???

    -Nhỏ tiếng thôi , cuộc đối thoại này chỉ có chúng ta biết , cậu muốn hét cho mọi người nghe thì tùy .

    -Ơ … nhưng mà không được .

    -Mắc gì không được .

    -Ít ra cũng cho tôi coi mặt chứ .

    -Ừ coi đi .

    Chun phẩy tay , miệng nhếch mép nhìn Ho từ từ tiến gần đến cậu . Anh khá là hồi hộp , trước giờ mang danh mọt sách mà , nay đưa đến cho anh 1 người bảo phải cưới , chuyện trọng đại này anh không dám quyết định đâu , nhưng xem mặt trước thì được . Anh đứng cạnh cậu rồi , miệng lẩm nhẩm sẽ là cô gái xinh đẹp , còn cậu chỉ mong anh đừng kéo khăn mà coi , nếu có cũng mong anh đừng lên cơn đau tim mà chết , uổng lắm . Nào ngờ anh đưa tay ra , kéo hờ tấm khăn . Đôi mắt ẩn sâu trong bóng tối của cậu bỗng bị ánh sáng chiếu vào , vô tình mất tầm nhìn . Cậu giựt cái khăn che lại gương mặt , còn anh thì thất thần lùi chục bước đến chỗ Chun …

    -------------

    Chẳng có ai là nhân vật phản diện cả :), nên đừng bashing bất cứ nhân vật nào nhé :D
    Ở đây YooChun ko ác, chỉ là bản tính mình tạo dựng cho anh là như thế :)
    • Like Like x 36
    • Disagree Disagree x 1
  3. meomuopbun 360Kpop Member

    Message Count:
    563
    Likes Received:
    2,384
    Reputation:
    688
    Ratings Received:
    +0 / 20 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    hux.....sao Jae bị hành hạ nhìu wá z........hết gặp Soman giờ tới Chun hành hạ.....Chun àh....Jae tội nghiệp lắm......a đừng đem Jae ra làm trò đùa nữa......ớ.....ông Yun chơi ác.....bắt Yun cưới Jae O___o.....a nghĩ Yun có chấp nhận hok???
    hix.....Yun đã thấy mặt Jae rùi.....ko bít Yun sẽ phản ứng ntn.....có hắt hủi Jae ko T^T
    Ps: GIỀ???? SE hả???? E ko thấy Jae khổ wá hay sao mà còn cho SE hả??? *gào*
    HE đi mòa HE đi mòa *năn nỉ*
    • Like Like x 1
  4. rob_s2_tvfxq_4ever 360Kpop Member

    Message Count:
    16
    Likes Received:
    30
    Reputation:
    14
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    AU à! Sau một hồi suy nghĩ mình cũng quyết định com cho au.
    Chỉ vì mình muốn nói ràng : au ơi sad quá
    Thực sự mình rất buồn cho Jae trong fic.
    Au làm mình xuống tinh thần nhưng cũng chỉ vì fic của au hay lém.
    Nhưng làm ơn đừng hành hạ Jae quá. Mình đau lắm!
    Fic của au có net mới nhưng đau khổ lại là để Jae vào một tình trạng quá thảm.
    Mong rằng HE. Au mau ra chap mới nha.
    • Like Like x 2
  5. Phạm Vĩ Hà 360Kpop Member

    Message Count:
    100
    Likes Received:
    101
    Reputation:
    258
    Ratings Received:
    +3 / 6 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chào au ^^
    Đây thực sự là một fic có nội dung lạ đấy! Uhm, mình nghĩ thế. Vì thực ra, từ trước đến nay, hình tượng của Jae mà mình biết, dù tật nguyền, cũng chưa bao giờ thê thảm như vậy cả. *Cười*
    Mình thích cách hành văn của bạn, chau chuốt và không có quá nhiều lời thoại. Lời thoại của bạn ngắn gọn và đơn giản, nhưng đủ để hiểu diễn biến câu chuyện và không trở thành phương tiện chính để dẫn dắt cốt truyện.
    Nhưng mình thực sự tò mò khi nhân vật của Yoochun lại là một người như vậy. Đúng là Yoochun là công tử, thì hình tượng sẽ ngông cuồng, sẽ không coi ai ra gì. Nhưng với người bạn thân là Yoonho, thì mình nghĩ anh ta sẽ không đối xử như vậy đâu. Hơn nữa, mình không biết trong truyện của bạn, thì đoạn tụ có được coi là điều đương nhiên không, nhưng dù nó có là điều đương nhiên, thì hầu như sẽ không ai bắt cưới một kẻ xấu xí như vậy làm chính thất đâu? :-? Mình cũng không chắc lắm, là suy nghĩ của mình thôi ^^
    Mình cảm thấy thực sự hứng thú đối với điều kiện của Yoochun. Không biết là Yoonho có đáp ứng hay không vậy? *cười*
    Mình hy vọng dù đây là một fic SE, thì cũng là một cái SE thoả mãn đối với tất cả mọi người. Dù sao thì hầu hết mọi người đều thích HE, nhưng SE cũng sẽ là một luồng gió mới đối với readers, phải không? :) Vậy nên bạn hãy tiếp tục cố gắng và cho ra những chap tiếp theo nhé ^^~~ :D Mình chờ chương mới của bạn!
    Thanks :x
    .
    Hà Nội
    2012.10.06 ~~ 02:17 PM
    "Quả là một ngày đầy sương mù!"
    • Like Like x 3
  6. park.sung.young 360Kpop Member

    Message Count:
    200
    Likes Received:
    486
    Reputation:
    1,299
    Ratings Received:
    +0 / 10 / -0
    Awarded Medals (1):
     
    ành nhong ss.....cuối cùng cũng lết xác vào com cho ss đây....haizz...ss có fic mới...thế là lại có thêm đệ tử để canh chừng em...rồi em biết trốn đường nào đây..hixhix...

    cơ mà sao ss hành jae dữ vậy...nhưng cuối cùng may là yunho không phải người xấu....chắc sẽ đổ cái rầm trước sự..ờm..*suy nghĩ*...chịu đựng chăng....huhu....fic này ss làm cho jae không còn ưu điểm nào ngoài sự chịu khó...chịu đòn...và ngoan ngoãn thôi...hix....chùng nào jae nhà em mới hết khổ đây....hy vọng chap sau sẽ tươi sáng hơn...

    p/s: hóng chap nha ss...ờm ss đừng théc méc tại sao em nói jae là của em vì em bias nhiều cp lắm^^
    • Like Like x 3
  7. khisock 360Kpop Member

    Message Count:
    832
    Likes Received:
    7,764
    Reputation:
    2,835
    Ratings Received:
    +34 / 38 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Tag mọi người vào nhé :) vì chưa có gì để rep hết ^^

    meomuopbun rob_s2_tvfxq_4ever Phạm Vĩ Hà park.sung.young

    --------------

    Chap 2

    --------------

    -Sao , thích chứ ?

    -Cậu làm vậy với tôi sao ?

    -Làm vậy là làm gì ?

    -Sao có thể … tôi không chịu …

    -Ấy , đã hứa rồi , toàn thể mọi người ở đây đều nghe thấy , muốn chạy hả ?

    -Nhưng … nhưng …

    -Đã nói rồi , ở đây Park Yoochun là luật . Cậu không thoát khỏi vụ này đâu , phải chi hồi nãy đừng đòi đổi hình phạt …

    Yoochun ngửa ra ghế chậm rãi uống rượu , anh lia mắt nhìn bộ dạng khó xử của Yunho . Đúng là ngố quá mà , không biết mở lời năn nỉ nữa , chỉ cần năn nỉ là anh cho qua ngay . Giỡn chơi đó chứ , anh đâu phải loại đê tiện tới mức dồn bạn vào đường cùng . Nói sao cũng là bạn tốt của nhau , dù cá tính và cách sống hết sức đối lập nhưng đối với Chun thì Ho là người bạn đúng nghĩa nhất .

    Ho cắn chặt môi , anh lại hiểu Chun không hề nói đùa , mà lời hứa của quân tử thì rất quan trọng . Nuốt lời hôm nay , mai sau anh chẳng là gì nữa . Không được , phải nghĩ cách cho qua chuyện này . Rồi chợt tìm thấy lỗ hổng trong điều kiện khi nãy , anh ghé sát tai Chun thì thầm .

    -Khi nãy cậu bảo tôi cưới người này hả ?

    -Đúng .

    -Nhưng tôi chưa nhận lời …

    -Ừ , đòi đi coi mặt mà .

    -Vậy có nghĩa là chưa có hiệu lực vì tôi không nhận lời .

    -Hê hê , đừng có dùng cái đầu chơi với Yoochun này .

    -Không , ý tôi là … tôi nhận mình thua , nhận hình phạt … nhưng cậu không thể ép tôi cưới kẻ đó .

    -Sao ? Tìm ra cách chuồn hả ?

    -Thì … nể bạn bè đi , thật tình không thể cưới mà .

    -Hmm …

    -Tôi thế này , hắn ta thế đó , nhìn sao cũng không được .

    -Nhưng mà …

    -LÀ NGÀN LẦN KHÔNG ĐƯỢC .

    Ho gằng giọng , thả trôi từng chữ vào tai Chun . Coi như không hẳn là lời xin lỗi từ Ho , nhưng ít ra Ho đã chịu xuống nước nhỏ giọng thì anh cũng thấy thích . Hơn nữa Ho đã chủ động nói sẽ mang Jae đi , nghĩa là anh bỏ được cục nợ kinh tởm . Quá tiện . Nhưng đồng ý ngay thì chán quá , anh phải vờn Ho đến khi nào thấy đủ thì thôi . Quả là vui mà , thú vui khác người của kẻ hơn người . Ngồi chễm chệ , nhìn bộ mặt khổ sở năn nỉ khổ sở của Ho mãi cũng chán . Thôi được , anh đồng ý .

    -Tội nghiệp quá , thôi tha cho đó . Mang nó đi rồi muốn làm gì thì làm .

    -Tốt quá , cám ơn nha bạn hiền .

    -Ừ , không có gì .

    Ho thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi trò chơi quái đản này , suýt chút nữa là anh chôn đời bên người có bộ dạng khủng khiếp kia rồi . Nhận thấy ở càng lâu là càng nguy hiểm với trí tưởng tượng phong phú của Chun , anh ra lí do xin kiếu về trước . Chun cũng chẳng cản , chỉ bảo anh đợi cho Jae quay vào lấy quần áo , ừ thì đợi , đến nước này chạy đi đâu nữa .

    Mặc xác những gì bọn nhà giàu nói , trong đầu Jae giờ chỉ lởn vởn hình ảnh Ho và câu nói mang cậu đi từ Chun . Nghĩa là cậu sẽ đi khỏi đây , mà còn đi theo anh nữa chứ . Cứ như mơ ấy , cậu bị anh cuốn hút , rồi dặn mình cố đẩy hình ảnh anh ra thì giờ lại phải đi theo anh . Đùa hả , vu vơ trong chốc lát mà không ngờ thành sự thật . Cậu chưa biết tình yêu là gì , cũng chẳng nhận mình yêu anh . Chỉ là nó hơi khác lạ so với những gì cậu từng trải qua . Đột nhiên cậu lại muốn sống , nổi khao khát từ đâu ào ạt đổ đến khiến cậu vui .
    Thần chết , cậu chưa từng có cái hi vọng tồn tại lớn thế này , nên ông khoan tới nha .


    Nhưng cậu chưa biết … thần chết đang thỏa thuận điều gì đó cùng số phận …

    Mặc kệ đi , cậu vui thích trước đã . Khoảnh khắc lạ lẫm đầu tiên của những năm tháng sống cam chịu là đây , cậu đang cười đấy , chẳng biết vì lí do gì mà đứng cười một mình . Cậu gom vội bộ đồ cũ , cuống cuồng chạy theo vì sợ anh bỏ đi , nhưng anh dám rời bước khi chưa có cậu sao , bảo đảm Chun sẽ cho người vác cậu đến tận nhà anh . Cậu đưa đôi mắt tìm kiếm thân người cao lớn của anh , dễ quá nhỉ , anh nổi bật như thể không gian này chỉ có cậu và anh . Anh cao lớn chững chạc và có phong thái nho nhã nhà quan , bờ vai rộng với mái tóc lãng tử . Nói chung anh là tuyệt nhất . Thậm chí còn tốt bụng cho riêng ngựa để đưa cậu đi . Nghe rõ không Jaejoong , cậu được đi ngựa đấy , không phải cực chân chạy theo hay bị lôi xềnh xệch . Cả cuộc đời mới tươi sáng đang bày ra trước mắt , hoặc ít nhất là cậu cho phép mình tưởng tượng như thế . Anh tử tế mà , lại là con nhà quan to thì thế nào cũng hậu đãi người ăn kẻ ở , hay nhẹ nhàng hơn những chủ cũ . Vậy đó , cậu đâm ra tự huyễn hoặc suốt đường đi mà chẳng thấy ánh mắt e ngại từ anh .

    Ho lẩm nhẩm trong miệng trách Chun , chơi ác quá , biết trước anh sẽ thua nên đặt ra cái luật quái gở này . Giờ mang cậu về , phải tìm cách giải thích sao cho cha mẹ anh đây . Thật rầu rĩ cho anh , nhưng là mỹ mãn với Chun . Tính ra lần này Chun cũng không thâm lắm , bởi Chun biết nhà Ho to gấp mấy lần nhà mình , lại là quan lớn trong triều nên sẽ chẳng rũ bỏ Jae để mang tiếng ác , hành hạ đánh đập càng không . Thế là tốt cho tất cả , Chun vứt được cái gai , Jae đến nơi mới có cuộc sống khá khẩm hơn mà Ho cũng đâu cần bận tâm nhiều về cậu . Nhà Ho lớn , người ăn kẻ ở đông vô số , thêm hay bớt 1 người thì có vấn đề gì .

    Đoàn người về đến nhà , lần đầu tiên Jae thấy cổng nhà lớn thế này , to hơn mấy cái nhà cậu từng sống . Quan to là đây sao . Có cả đám hầu nữ chạy ra lo thu dọn đồ đạc , rồi người này người nọ cầm đồ ăn thức uống chạy theo anh mà anh phủi tay , ăn uống gì lúc này chứ . Họ thay nhau dọn , không khí có vẻ vui nhưng khi chạm mắt phải cậu thì cả bọn im lặng . Cậu chưa biết phải làm gì , đối xử ra sao , chỉ ngóng mắt nhìn về phía anh để chờ ra lệnh . Tên hầu chạy theo nhắc anh nhớ đến cậu , rồi anh rùng mình thở dài , chỉ tay vào nhà . Lập tức một cô gái trẻ tuổi xuất hiện , cúi chào khúm núm . Anh chỉ cậu , thì thầm ngắn gọn vài câu xong đi mất .

    Cô gái cúi đầu chào anh theo cách nghiêm trang kính trọng . Anh vừa khuất thì cô ta buông hơi thở dài , lấy tay xoa ngực , lầm bầm may mắn cái gì đó mà cậu không nghe rõ . Rồi đưa mắt nhìn bộ dạng kì quái của cậu , nhăn nhó .

    -Thể loại gì đây . Cậu chủ nghĩ sao mà mang cục này về rồi giao cho mình … Đúng là cứ thích làm khó người khác .

    ……

    -Nghe đây , ta là Yuri , là người mà ngươi phải kính trọng . Có nghe rõ chưa ?

    *Gật đầu*

    -Đứng đó làm gì , vô đây .

    Cô ta dời bước , chẳng cần biết cậu khổ sở đuổi theo trong cái sân đầy ngõ ngách như mê cung . Cứ đi vài bước là thấy cây , thêm vài bước là vách tường , vài bước nữa là nhà . Rồi lại cây , vách tường và nhà đến hoa cả mắt . Tính ra nhà anh to thật , rã chân mỏi tay mới tới được nhà bếp . Vậy mà người kia cứ phăng phăng đi , sau đó thình lình dừng lại làm cậu giật mình . Bếp rộng lắm , chất đầy đồ mà vẫn thênh thang , thêm nữa đồ dùng toàn hạng sang , đẹp đẽ to lớn . Cậu lóa mắt , ngửa nghiêng coi bếp , cố căng mắt tìm cái góc nhỏ cho chính mình mà cũng khó , bếp to quá nên góc nào cũng bự .

    -Nhìn cái gì ghê thế ?

    *Lắc đầu*

    -Từ bây giờ bắt đầu làm việc ở đây . Công tử bảo phải giấu ngươi dưới này , nhất định không được bén mảng lên nhà . Cũng chẳng hiểu thế nào , mang về làm gì rồi giấu … Bộ … ngươi xấu lắm hả ???

    *Gật đầu*

    -Chà , không ngại ngần mà thú nhận nhỉ . Ta đang tò mò không biết đây có phải cách công tử giấu mĩ nữ mang vào phủ không , vì ngài dặn đừng có dại mà coi mặt ngươi . Nhưng ta là tò mò lắm …

    Cậu bất ngờ với cái suy nghĩ của cô gái này , sao ai mới nhìn thoáng qua bộ quần áo cậu mặc đều quy về vẻ đẹp nghiêng trời bên dưới nó nhỉ , sao không nghĩ khác đi . Nếu đẹp cậu đã khoe ra cho tất cả biết chứ chẳng dại gì sống chui núp thế này , tại sao , vì bất cứ mĩ nhân nào cũng có được sự hậu đãi . Nhưng trở về cái con người này , có vẻ rất bất chấp . Thì anh đã lời cảnh cáo mà không nghe , thôi được coi như cô tự đánh mất giấc ngủ đêm nay . Cậu đưa tay định kéo khăn che mặt xuống thì cô ta xua tay .

    -Thôi khỏi , đừng mở nữa … Giờ thì làm việc đi …

    Nói rồi cô ta đi như bay ra khỏi bếp , vừa đi vừa lắc đầu như muốn đẩy đôi tay kinh dị kia ra khỏi tâm trí . Trên đời chưa từng thấy ai có đôi tay đầy sẹo như thế . Nhưng cũng khiến cô yên tâm , rằng công tử đào hoa – chủ nhân nhà này chưa để mắt đến ai . Nghĩa là cô còn cơ hội đèo bồng đến cái ghế bên cạnh Yunho . Tuy Yuri cũng chỉ là kẻ ăn người ở trong nhà , nhưng cô ta có lợi thế gần gũi Ho từ nhỏ nên xét cùng các tiểu thư con quan khác , cô hiểu anh hơn một bậc . Có điều , anh thích cô hay không mới là cái quan trọng , và dĩ nhiên là con người cao quý thanh tao đọc nhiều sách như Ho chẳng ưa nổi cô gái õng ẹo hay tìm cách khoe da thịt này . Đôi khi anh còn thấy phiền , bởi cô cứ lẽo đẽo theo sau hỏi mấy câu chẳng ăn nhập gì …

    Jae tự hiểu lí do , cô ta đã thấy bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn và hằn sâu đòn roi của cậu . Thế đấy , bàn tay là nơi được coi là lành lặn nhất cơ thể cậu mà cô ta còn chịu chẳng nổi mà đòi coi mặt . Không khéo cậu lại mang tiếng sát nhân . Nhưng cô ta nói gì nhỉ , làm việc , giờ này sao ?

    Cậu đưa mắt nhìn bếp , tóm hết vào một cái thở dài . Giỡn chơi , bắt cậu dọn dẹp đống lùng bùng này lúc đêm khuya , nhưng biết sao được . Tôi tớ mà thuộc loại thấp kém nhất như cậu có quyền chống cự hay đòi hỏi chắc . Ngước nhìn trời đêm , khẽ kéo tấm khăn đen nhẻm dơ bẩn phủ trên mặt , chỉ có ánh trăng dịu nhẹ thế này mới chiếu rõ gương mặt chằn chịt sẹo mà không làm lóa mắt cậu . Nếu như , chỉ nếu như thôi nhé , cậu xin phép đời cho mình chút ít ân huệ rằng , nếu như không bị phỏng năm xưa , không có những vết sẹo hiện tại chắc có lẽ cậu cũng đẹp như người ta … Thôi đừng nhìn nữa , ngước mắt cao để khiến mặt nhòe nước sao . Lâu rồi cậu không cho phép mình khóc nhưng cứ nhắc đến phần nếu như kia thì cậu lại dễ dãi cho mình khóc .



    Thần chết , liệu ngày nào đó ông đến thì có mang cái nếu như kia cho cậu không …
    Ngoài kia chẳng mấy chốc mà yên ắng lạ thường , cũng phải , trời đã khuya thì ai nấy lo đi ngủ chứ đâu như cậu mà còng lưng dọn dẹp ở đây . Dọn dẹp , cắm cúi làm đến khi xong ngẩng mặt lên đã mờ cả mắt . Cậu buồn ngủ quá , lo ôm bộ quần áo chui vào góc để gạo ngả lưng . Nhà quan chất gạo dư thừa làm đổ đầy ra đất , lại toàn gạo thơm nữa . Thật phí phạm , sáng mai thức dậy cậu sẽ hốt gọn đống này . Giờ thì ngủ nào , nhắm mắt , gác hờ cánh tay lên mặt hòng chống chọi với những ưu tư tấn công cậu trong giấc mơ . Mệt mỏi quá , biết khi nào mới sống sung sướng như người khác đây , làm ơn cho cậu nằm mơ một giấc mơ hoang đường đi , được sở hữu gương mặt vốn có của mình , được ai đó nâng niu yêu chiều … Nha , để cậu mơ đêm nay nha , giấc mơ bình thường thôi vì với cậu , bình thường đã là may mắn . Quên mất …



    Thần chết , chúc ông ngủ ngon …



    Cậu ngủ không bao lâu thì trời đã tờ mờ sáng , và Yuri bắt đầu cầm roi da đi quanh dãy phòng cho đám người hầu để quất bất cứ ai chưa dậy kịp . Công việc yêu thích của cô , đó là mệnh lệnh nhưng cô đã làm nó méo lệch theo cách của mình , cô muốn tất cả phải nể trọng cô vì cái hoang tưởng làm vợ Ho đang ngày càng lớn dần . Dĩ nhiên cô không quên thành phần đặc biệt như Jae , chỉ là cô chưa tìm ra cậu chui ở cái góc nào thôi . Cũng chẳng cần cô nhọc công , cậu đã tự mò dậy trước cả cái đám người kia , xong ngồi ngay cửa bếp đợi công việc đổ lên vai . Chưa thấy ai xuất hiện sai khiến , cậu lững thững đi quanh khoảng sân ngoài gian bếp tìm mấy chiếc lá đẹp xếp cào cào .

    -Này , rãnh quá không có gì làm hả . Mày nên nhớ đã vào phủ thì phải luôn luôn làm việc , có nghe chưa ?

    *Gật đầu*

    -Cũng đừng quên là không được bước lên nhà lớn , chỗ của mày là ở đây , dù có người gọi cũng nhất quyết không lên .

    *Gật đầu*

    -Tốt , kể cũng ngoan . Làm việc đi .

    Yuri đi khỏi , chớp mắt cả đống quần áo bốc mùi không biết từ đâu xuất hiện , nhiều đến nỗi cao hơn cậu , che cả ánh mặt trời . Kiểu này người hầu lười biếng chưa giặt đây mà , thôi , giặt thì giặt . Ngày mới bằng giặt quần áo , rồi nấu cơm cho cả phủ hơn 200 người ăn , rồi dọn rửa đồ dơ , rồi lại giặt đồ , rồi đủ thứ việc khác . Lưng cậu đau buốt do làm nặng , nhưng im lặng là cách hay nhất để tránh đòn roi , thử lên tiếng phản bác đi rồi sẽ nhận đủ hậu quả . Cơ thể cậu đã hết chỗ cho đòn roi hiện diện , nếu thêm vào chỉ là dấu này đè dấu kia .

    Cuộc sống cứ thể trôi qua , cậu không còn gặp anh dù cả hai sống chung nhà . Gọi là sống chung cho đỡ phũ phàng chứ giữa anh và cậu là mấy ngôi nhà nối liền rộng lớn , chưa tính vườn tược sân bãi . Thôi cứ “ chung nhà “ kiểu này cậu cũng vui . Còn cậu cứ thế , chẳng thay đổi gì ngoài việc mọi người nhận ra cậu bị câm …

    2 năm qua cũng thật nhanh , 2 năm là 730 ngày . 730 ngày mà những khoảnh khắc cậu nhìn thấy anh chỉ đếm vừa hết hai bàn tay cộng hai bàn chân , nghĩa là không quá 20 lần anh chạm bước chân vàng ngọc xuống khu vực bẩn thỉu của cậu . Đành thế , anh là con quan lớn lại có chức tước , giữa anh và cậu dĩ nhiên chẳng có chút nào tương xứng . Dẫu biết , nhưng không hiểu sao trong suốt 2 năm qua cậu cứ lóng ngóng bóng dáng anh , dần dần anh trở thành thứ thuốc phiện khó cưỡng của cậu . Thấy anh thoáng qua cũng đủ để cậu mơ mộng cả ngày .



    Thần chết , cấm ông đụng vào anh ấy , nếu không cậu ăn thua đến chết với ông đấy .



    Hỏi lý do hả , vì anh là … Cậu chợt sững người , phải rồi , anh là cái gì của cậu chứ . Có thể anh là tất cả , là ngọn nguồn sự phấn khởi , là người cậu ngưỡng mộ … nhưng đó là cậu thôi . Còn anh , cậu là gì của anh . Chẳng là cái chi cả .

    Đã bao lần rồi nhỉ , cậu như hù dọa thần chết tránh xa con người thần thánh như anh ra thì sau đó lại phân vân . Sao lại làm thế , hay cậu yêu anh , khoan đã yêu là cái gì vậy ? Mà không được , cậu chẳng có cái quyền gì đứng cạnh anh hết . Đặt bản thân mình vào câu chuyện tình yêu dù là viễn tưởng cùng anh cũng làm cậu thấy xấu hổ . Cậu đứng cạnh anh là một sự sỉ nhục khổng lồ , không phải cho cậu mà là cho anh . Cậu vừa xấu xí , nghèo khổ , mồ côi lẻ loi quá chênh lệch với người quyền uy , toàn diện từ trong ra ngoài như anh . Thì thôi , cậu chịu kiếp trốn ở xó bếp , nhón chân nhìn qua vách tường tìm kiếm hình bóng anh còn hơn là xuất hiện chẳng biết để làm gì .

    Gian bếp đã lâu là không gian của riêng Jae . Cậu mặc sức tung hoành muốn nó ra thế nào thì ra , sạch hay dơ là quyền dưới tay cậu . Lần đầu tiên có nơi riêng cậu thích lắm , nằm đâu cũng được . Nơi này là ngõ cụt trong phủ , chỉ có cánh cửa sau giáp ngay chợ , thỉnh thoảng mở ra đưa thức ăn vào cất trong kho . Ngày ngày ồn ào rôm rả tiếng buôn bán . Từ đây , chỉ cần chịu khó là có thể nghe hết mọi chuyện đời thường ra sao . Cậu thường chỉ nghe cho vui tai những lúc giặt quần áo , nhưng tin về anh thì cậu phải nghe kĩ , phải dừng hết công việc rồi chạy đến ôm cửa để nghe . Người ta khen anh nhiều lắm , lời khen có cánh đến cậu còn thấy nức mũi . Họ nói anh làm việc liêm chính , không ăn hối lộ , tốt bụng , thương dân , anh từ chối chức quan lớn ở kinh thành để về đây sống … Rồi đủ điều tốt khác , nói chung là cậu thích nghe ai đó khen anh , lời khen vu vơ chẳng liên quan cũng được . Buồn cười làm sao khi họ khen anh mà cậu tự hào .

    Nghe thì nhiều , mà đọng nhiều nhất là chuyện anh lập gia đình . Họ nói anh có vẻ kén chọn , tiểu thư quan lại hay thương gia giàu có anh đều lắc đầu . Anh chỉ thích quanh quẩn ở công đường xong về nhà đọc sách , thỉnh thoảng sang nhà Yoochun chơi . Vài người bảo anh đang đợi thời gian để đánh một cú quyết định để đời , nghĩa là anh đang nhắm đến công chúa . À , nghe xong thì cậu nghĩ ngợi , công chúa có phải cô gái xinh đẹp giỏi giang ai ai cũng tung hô , người mà đầu đường xó chợ thậm chí cỡ như cậu đều biết đến . Công chúa xinh lắm , mảnh khảnh dáng con gái với làn da trắng đầy mê hoặc , lại thông minh đọc nhiều sách và chắc chắn có đôi tay đẹp . Nếu so sánh công chúa cùng những cô gái giàu khác , cậu sẽ bảo anh chọn công chúa , lợi cả con đường công danh sự nghiệp lẫn tiền tài cho anh . Nhưng khoan , còn cậu thì sao … Cậu đâu có yêu anh , cậu không dám nghĩ mình yêu anh mới đúng . Cậu chỉ thích ngắm anh thôi vì anh đẹp , tóm chung lại , cậu thích chứ không yêu anh …


    Thần chết , ông đừng đứng đó nhìn cậu , cậu chắc chắn và sẵn sàng dối lòng mình suốt cuộc đời vì anh . Cũng đừng thương hại hay cười vào mặt cậu , sống đến giờ này là chờ ông đón đấy . Nhưng có thể cho cậu thư thả thời gian không , cậu muốn ngắm anh thêm vài lần nữa … Ông hứa rồi đó nha …
    Nói cậu mù quáng đi , để hai năm qua cậu lặng lẽ chăm lo từng chút cho anh . Từ bữa ăn đến giấc ngủ , cả quần áo nữa . Suốt ngần ấy , cậu ngày ngày lựa chọn những thứ tốt nhất nấu riêng phần anh , tỉ mỉ giặt sạch bất cứ vết bẩn nào trên áo rồi căng phơi chỗ thích hợp để không bạc màu , trời có mưa cậu cũng co chân gom đồ của anh trước . Cả áo anh rách chỗ nào , bao nhiêu lần cậu cũng nhớ , chính cậu mò mẫm tìm kim chỉ may lại chỗ rách , còn có cả 1 đống chỉ đủ màu cho hợp với quần áo . Anh biết không , thức ăn mang về nhà là bị vứt ngay cửa bếp như thứ bỏ đi , mình cậu gom vào , cắt rửa sạch sẽ và nấu thành bất cứ món nào anh yêu cầu . Là cậu làm tất cả đấy , phỏng tay đứt tay bị lửa táp suýt cháy xém quần áo , cũng chỉ mình cậu chịu . Chắc anh chẳng biết đâu , vì món ăn mang lên bằng tay Yuri và qua miệng lưỡi thì đó toàn là công sức của cô ta .

    Thôi cậu chẳng chấp , còn bao nhiêu thời gian ở gần anh đâu . Từ bao giờ anh thành lẽ sống của cậu , nhưng cậu không yêu anh … Không dám yêu anh …

    Nhắc đến anh mãi , cậu phải dừng lại để nói về những người bạn mới của mình chứ . Nhưng bạn này là ở ngoài , chứ trong nhà cậu là tầng lớp tận dưới đáy rồi , ai dám chơi với cậu . Bạn mới của cậu là cặp vợ chồng trẻ Kangin LeeTeuk và đứa con đáng yêu Shindong . Anh chồng sáng sớm giúp vợ buôn bán ngoài chợ , tối được giao nhiệm vụ gõ mõ báo thời gian . Lần đầu tiên cậu gặp họ là vào một đêm mưa rất to , ngồi rửa chén bát mà tai cậu vẫn có thể nghe tiếng gõ mõ đều đặn , nhưng bẵng phần sau thì không nghe nữa . Tò mò xen lẫn lo lắng , cậu liều lĩnh chạy ra lối cửa sau và thấy Kangin ngồi ôm chân chảy đầy máu , thân mình ướt sũng . Lúc đó cậu chẳng cần biết mình có làm anh sợ hay không , kéo anh vào nhà rồi tính tiếp . Ban đầu anh như bao người , giật mình choáng váng khi thấy gương mặt thấp thoáng dưới lớp khăn . Nhưng sau đó Kangin nhận ra , ở cậu có cái mà ít ai có là tấm lòng , cậu xấu mà khiến anh ghen tị , buồn cười chưa . Những ngày sau cậu gặp LeeTeuk , rồi dần dần họ thân nhau , bé trai nhỏ của vợ chồng Kangin cũng thích cậu lắm . Giữa cả đám hầu cố tỏ ra vui tính thì bé con chỉ thích ùa vào lòng cậu , bé không sợ mà càng tỏ ra thích mấy con cào cào cậu xếp . Kangin cũng là người duy nhất có thể giao tiếp với cậu , vì ngày xưa anh được học ngôn ngữ câm thông qua mẹ mình . Cậu có nuôi cả mèo nữa , chú mèo hoang màu xám trên nóc nhà là người bạn bí mật của cậu . Tự suy nghĩ tên cho nó , sao phải thật đáng yêu mà mạnh mẽ , thế là cậu gọi Jiji . Vậy đó , cuộc sống sang trang , dù đòn roi vẫn có nhưng ít hơn trước rất nhiều . Cậu không phải tốn công chạy qua chạy lại giữa nhà chủ này chủ kia . Ổn định rồi …

    Ừ thì ngồi đếm thời gian trôi , cậu là cái bóng mãi nấp sau lưng anh hướng ánh nhìn tội nghiệp , chỉ mong ngày nào đó anh bắt được đôi mắt này . Bấy nhiêu thôi , cậu chẳng cần anh gào thét hay đòi sống đòi chết để bên cậu . Anh sống thì cậu sống , nhưng cậu chết thì anh vẫn phải sống . Nhắc đến sống chết thì … hôm nay là ngày rất đặc biệt trong năm , nhà cửa đông đúc lắm , dù rằng vốn thường đã đông bởi người làm nhưng hiện tại gồm rất nhiều người từ nhiều thành phần đến nhà . Giàu có , quan lại ai ai cũng mang hàng đống quà gói đỏ chất đầy nhà lớn , tiệc tùng chuẩn bị linh đình , người người xúng xính quần áo sặc sỡ xuất hiện . Cũng đúng , hôm nay sinh nhật anh , kỉ niệm anh sống 22 năm trên đời với đầy tràn hoài bão và ấp ủ những công việc lớn lao . Nhưng đó là cái cớ thôi , tiệc lớn mà chỉ phần nhỏ mừng anh thêm tuổi chứ toàn bộ phần còn lại dùng để thiết đãi mấy ông khách già lắm tiền rồi , vì sao , vì họ mang cả con gái đến để “ tặng “ anh mà . Dưới con mắt của cha mẹ anh , mỗi khi có dịp mở tiệc sẽ là sự trá hình cho lễ tuyển con dâu , họ càng nôn nóng tìm vợ thì anh càng thờ ơ trước việc này . Với Yunho , anh có thể ngoan ngoãn nghe theo mọi sự sắp đặt của đấng sinh thành , chỉ mỗi chuyện gia đình là anh muốn tự tìm sắp xếp . Không phải anh kén chọn , cũng chẳng ham công chúa tài giỏi , anh chỉ mong tìm thấy ai đó đơn giản mà thành thật giữa cái chốn lấy phấn hoa nhan sắc làm nền tảng này . Thân là chủ tiệc , nhận đủ lời chúc mừng và quà chất đống mà anh chẳng thấy vui , nụ cười nhếch bên ngoài quá hoàn hảo để che đi sự ngán ngẫm . Khẽ lia mắt nhìn bàn tiệc , rượu thịt và lại rượu thịt , đâu đâu cũng là hai món đó , đột nhiên anh lại thèm bánh bao , nếu có ít nhất hai cái thì hay biết mấy . Cảm thấy ồn ào quá , đã có vài ông khách say mèm khi mà chủ tiệc chưa nhận hết quà . Anh chóng cả mặt , mùi son phấn từ những cô gái cứ xộc thẳng vào mũi . Đứng phắt dậy , anh lựa lời bảo mình có việc riêng rồi lẩn đi thật nhanh trước khi bị giữ lại .

    Anh chạy thật nhanh trong bộ quần áo rườm rà trên người , thoáng cái đã tách rời hoàn toàn với nhà lớn . Trút hơi thở dài nặng mùi phàm trần ra , anh vươn vai khỏe khoắn rồi xoắn quần áo lên tới đầu gối , lững thững đi bất cứ đâu mình muốn . Giờ có thời gian yên tĩnh , anh nghĩ đến cuộc sống của Yoochun . Quá tự do khiến anh phát thèm , yêu ai hay làm gì cũng không bị ngăn cản cấm đoán . Anh cũng muốn tìm ai đó để yêu lắm chứ , nhưng nhìn quanh quẩn cũng chỉ là lớp mặt nạ giống nhau , bấy nhiêu người mà đeo cùng một loại thử hỏi anh dám yêu ai . Khi mà mọi người quan trọng hóa tiền tài danh vọng của nhau , anh bỗng cảm nhận tình yêu là thứ xa xỉ dành cho họ , họ không đáng để được yêu . Anh mà ra tay chọn , sẽ chọn một người khéo tay sắp xếp , biết vun vén nhà cửa và nhất là nấu ăn ngon . Nhắc về ăn , anh đói bụng gần chết , nhịn từ trưa để thay đi thay lại gần trăm bộ quần áo mà . Thôi , xuống bếp kiếm cơm nguội đây .

    Mò từng bước chân xuống bếp , anh cứ nghĩ gia nhân người hầu đều tập trung trên nhà hết rồi nên dưới này chẳng có ai , thế thì hình tượng đạo mạo của mình anh cũng vứt đi luôn . Nhìn anh bây giờ giống hệt kẻ đầu đường xó chợ , quần áo xộc xệch , giày dép chiếc còn chiếc mất . Bụng đói , ăn no xong hãy nghĩ đến hình tượng .

    Anh phăng phăng tiến vào cấm địa của Jae mà chẳng biết cậu đang cần mẩn nấu rượu thịt , với hi vọng anh sẽ ăn no ăn đủ , cậu còn lo xa tới mức nấu canh giải rượu phòng khi anh uống say hết biết trời trăng . Ngoài nấu ăn cậu còn phải rửa cả đống chén chồng chất sau bếp , chúng nằm quéo quắt ở đó từ lâu rồi chờ cậu đến giải quyết . Ừ thì nấu ăn xong là rửa chén , rửa chén xong giặt quần áo , giặt xong dĩ nhiên phải phơi cho khô , còn phải may lại mấy chỗ rách trên áo anh nữa . Lắm việc thật , làm cậu quên béng mất bữa cơm nghèo nàn của mình . Cậu có đói , nhưng ăn bây giờ thì nửa đêm chắc chắn chịu không nổi , thế là cậu đẩy chén cơm và dĩa rau và góc , chăm chỉ cho xong phần việc .

    Kết thúc phần nấu ăn , lúc này cậu mới phát hiện ra thức ăn thừa còn nhiều qua , chẳng lẽ mang đổ hết thì uổng lắm . Thế rồi cậu nảy ra ý làm bánh bao . Hôm nay sinh nhật anh mà , cậu cũng sẽ ăn mừng và tự cho rằng đây là sinh nhật mình . Thật ra cậu không biết sinh nhật có nghĩa thế nào , chỉ thấy đến ngày này của bất cứ ai trong phủ thì đều có đồ ăn ngon , không ít thì nhiều . Cậu ganh tị chứ , muốn có một ngày trong năm được ăn mấy món ngon đó , vả lại cậu muốn ngày anh vui mình cũng phải vui . Nên quyết định , hôm nay là sinh nhật của Jung Yunho và Kim Jaejoong .

    Nghĩ thế nên cậu cóp nhặt tất cả thịt thừa trong chén bát bẩn để lên cao , sau đó dùng bột dư nhào nặn kết hợp thịt thừa thành hai cái bánh bao . Đẹp mắt lắm , cậu làm giống hệt như mấy cái bánh mà thỉnh thoảnh đêm khuya Kangin hay mang cho cậu . Trang trí xong rồi hấp , hấp chín rồi mình ăn . Nhưng bánh vừa chín thì chén bát đổ ào xuống đất do chất quá cao , cậu đành nhìn cái bánh rồi để ngay bậc cửa sổ , lo quay đi rửa chén . Cậu đi khuất thì vừa lúc Yunho mò vào , anh lén lút từ ngoài vườn rồi len lỏi đến đây . Nhìn quanh quẩn chẳng có ai , nồi chảo cũng dọn dẹp sạch tanh . Ngẫm nghĩ thật chán , đành quay lại nuốt vài miếng thịt cho đỡ đói thì gửi mùi thơm từ hai cái bánh bao nóng hổi . Mắt anh sáng rỡ ôm lấy dĩa bánh , nóng và thơm lừng . Cám ơn trời nhé , xem như hai cái bánh là phần quà vô giá cho hôm nay , đúng là ước gì được đó .

    Anh chẳng ngại ngần gì kê lên miệng ăn ngấu nghiến . Mùi vị rất lạ , ngon theo cách riêng không giống loại bán ngoài chợ . Nhân thịt ngon ngọt , vỏ bánh mềm mại . Dưới bàn tay của ai mà nó trở nên thần thánh thế này nhỉ , thôi kệ ngon thì mình phải ăn nhiều vào . Chỉ qua hai cú đớp anh nuốt gọn hết một cái , chưa no đâu , nhưng phải chi nó có nhiều hơn hai cái thì anh không phải suy nghĩ . Cầm cái cuối cùng còn bốc khói trên tay , lần này anh ăn chậm rãi , bóc từng chút bỏ vào miệng để cảm nhận nó ngon đến thế nào . Đúng là tuyệt phẩm mà , sinh ra 22 năm mà đây là lần đầu tiên anh ăn loại bánh bao này . Chắc trời thương anh nên ban hai cái xuống , đúng hệt ý anh muốn lúc nãy còn gì . Anh tiếc rẻ , biết vậy ước chục cái ăn cho đã . Đứng mỏi chân , anh ngồi bệt xuống bậc thềm gian bếp tận hưởng hết cái còn lại , ăn xong còn mút tay để không uổng chút hương vị đặc biệt .

    Thật là thích quá , còn có cả chén nước trong vắt để cạnh dĩa bánh nữa . Ăn uống no nê rồi , định ngồi hít thở khí trời cho mát mẻ thì đám gia nhân đã tìm ra anh . Bắt buộc anh phải lên nhà lớn , chán chết đi được , sinh nhật tiệc tùng mọi người ăn no là xong rồi cần gì anh có mặt . Nhưng lệnh cha anh khó cãi . Rời bước chân khỏi gian bếp cũ kĩ , anh cố ngoái đầu nhìn sau lưng mình xem có phát hiện ra bóng dáng nào không . Biết đâu có tiên nữ mang bánh và nước xuống , sau đó thấy anh đến nên nấp ở góc nào đó . Bánh bốc khói nghĩa là mới hấp xong . Thế nên tiên nữ à , anh sẽ gặp nàng để cám ơn sau nhé , nếu được … anh sẽ yêu nàng luôn …

    Anh đi mất , Jae mới từ từ ló đầu ra . Miệng cậu vẫn chưa thể khép sau điệu bộ như bị bỏ đói mấy chục năm của anh khi nãy . Ngạc nhiên chưa , chắc anh chẳng biết hai cái bánh bao làm từ đồ thừa và chén nước anh uống là chén nước mưa cậu cố tình hứng lại cho con Jiji . Anh mà biết , chắc cậu chết mất . Nhưng bình lặng một chút , vẻ mặt anh khi ăn lại ám ảnh cậu , hệt như lần đầu tiên thấy anh ở nhà Yoochun cách đây hai năm . Vẫn là cái cảm giác khó tả đó , cảm giác mà ngay cả bản thân cậu cũng khó tìm ra từ ngữ thích hợp . Sao anh hay thế , lần này xuất hiện là lần đó làm cậu khó thở , hôm nay sinh nhật nhìn anh càng đẹp hơn nữa . Cậu bỏ mặc đống việc nằm chỏng chơ chờ mình , cho cậu chút ít thời gian để mường tượng lại thôi , để nhớ ra gương mặt đó , dáng dấp đó .



    Thần chết , ông đang ganh tị vì cậu khen anh đẹp phải không ? Ông có ở đây không , hay lại quanh quẩn đâu đó lôi kéo linh hồn người khác … Ơ vậy thì ông cứ làm việc đi , đừng làm phiền cậu .
    Tách rời những mơ mộng đẹp đẽ của cậu , anh lại mang một cảm xúc khó chịu đến nghẹt thở . Quá đông người , quá ồn ào , quá nhiều con gái kèm theo những mùi hương cứ pha trộn vào nhau . Cả những sự tiếp xúc thể xác theo cách cố tình nữa . Nhưng anh buộc phải giấu tất cả trong mình , đưa gương mặt toàn diện gán với nụ cười thường trực . Anh biết không được phép bày tỏ thái độ , không được phép từ chối hay lớn tiếng bỏ đi . Anh khác xa Yoochun nhỉ , cả hai ngồi cách nhau có bao xa đâu mà khoảng bên kia như hoàn toàn thuộc về Chun , Chun thích ai thì người đó tới , ghét ai thì lập tức cút xéo để tránh họa vào thân .

    Yunho ngồi đó , nhìn bàn tiệc rồi bỗng có cảm giác như bị chặn ngay cổ , mở miệng nuốt một miếng anh cũng không làm nổi . Đã vậy còn bị đám người dự tiệc vây lấy mình ép uống rượu , ừ thì anh vẫn uống mà chỉ toàn nhấp môi . Khổ nỗi , ngàn người dự tiệc là ngàn ly rượu chờ anh nhấp môi , nhấp rồi lại nhấp liên tục , chẳng mấy chốc anh say mèm hết cử động nổi . Anh cố kiềm chế để không đổ gục xuống bàn , bây giờ thì mặc kệ cha mẹ có nói gì , anh chạy về phòng đây . Bước chân xiêu vẹo vắt lấy nhau mang cả thân thể nặng nề ra khỏi phòng tiệc , chết thật , đường nào là đường về phòng thế này . Trời đất đảo lộn rồi , anh ngả nghiêng đi qua đi lại mãi mà chưa tìm được phòng mình . Người hầu gia nhân , số thì say nằm lăn lóc ra sân ngủ , số thì ăn uống bên trong . Anh phải tự xoay sở thôi …

    ……

    Tiếng gõ mõ vang lên hai lần , nghĩa là khuya lắm rồi . Jae đã làm xong tất cả công việc , cậu ôm chén cơm và dĩa rau ra bậc thềm ngồi ngóng xem anh đã vào ngủ chưa . Mãi không thấy dáng anh , chắc vì là chủ tiệc nên khó lòng được tha sớm . Cậu mệt rồi , ăn cơm no lo dọn chỗ ngủ , thế nào lát cũng có người gọi cậu dậy để rửa chén nên tranh thủ ngủ chút đã . Gối đầu , co người , chợp mắt … nhưng có vẻ như cậu chưa được phép ngủ , khi mà trời đang thanh tịnh bỗng trở mưa xối xả . Cậu choàng tỉnh , hối hả chạy đi gom quần áo của anh , mặc kệ những thứ khác , quần áo của anh mới là quan trọng nhất . Lẽ ra cậu phải chú tâm bảo quản đồ trước , nhưng ánh nhìn đã chạm phải một thân người đang nằm sóng soài dưới đất theo thế úp mặt , dáng nằm cũng rất khó hiểu . Ôi cậu làm gì đây , dù sao đồ đã ướt hết , thôi đành giặt thêm lần nữa vậy , giờ cậu đi cứu người kia đã .

    Định thế đấy , cậu vừa nắm tay lật người đó lại thì giật mình nhận ra đó là anh . Đúng là anh mà , đang ngủ say như chết , mặt mũi lem nhem dính đất , cả cơ thể ướt sũng do mưa nữa . Đột nhiên cậu khựng lại , nhìn anh trân trối . Đúng thôi , lần đầu tiên cậu có cơ hội nhìn anh kĩ và gần thế này mà . Nhưng khoan ngắm anh đã , kéo vào mái hiên đi …

    Không được , anh là công tử giàu có sao để anh nằm chỗ cậu được . Cậu nhìn anh , thương quá , uống say đến mức chẳng biết gì , lỡ có ai muốn giết anh thì tính sao đây . Cậu giãy nãy với chính mình , sau đó thở dài vuốt từng ngón tay sần sùi lên mặt anh , cậu chỉ muốn vén tóc thôi mà chẳng hiểu sao khi tay chạm mặt , cậu lại không thèm rút ra . Rồi gió lùa qua , lạnh thật , da thịt anh cũng lạnh nữa . Cậu nhanh chân vác anh lên vai mình , khó nhọc cõng về phòng . Dĩ nhiên là cậu biết phòng anh ở đâu chứ , anh bước đi chân nào trước chân nào sau cậu còn biết mà .

    Đặt anh lên giường , cậu không quên đóng cửa tránh gió . Giờ mới khó xử đây , phải thay quần áo khô cho anh khỏi bệnh , nhưng mà … chỉ có anh và cậu , làm sao cậu dám thay cho anh . Mà không thay cũng không được , tính sao đây . Cậu cắn môi nhìn cơ thể anh từ từ co lại vì lạnh , nhắm mắt làm liều thôi , cậu xin lỗi anh trước .

    Mở vội tủ mang quần áo khô ra , chưa đụng vào anh mà mặt cậu đã đỏ lựng cả lên . Rồi lần tay cởi áo mà mắt cậu chỉ hướng ra cửa , ngại nhìn anh vừa lo sợ có ai xông vào thì cậu chết chắc . Trong lúc vô ý , tay cậu đụng phải da thịt , tiêu rồi , mắt cậu vô thức quay lại nhìn chằm chằm vào cơ thể anh . Hóa ra anh không chỉ đẹp ở gương mặt mà còn đẹp cả thân hình nữa , ganh tị quá , cậu mà được một góc hoàn hảo của anh là đủ may mắn rồi . Từ vầng cổ , xương vai đến khuôn ngực và hai cái chấm đỏ nâu , sau đó kéo dài xuống rốn rồi …

    Á , Kim Jaejoong cậu thật là biến thái mà . Nhưng đâu trách cậu được , tại anh đẹp quá , anh hãy tự trách mình đi . Rối lắm rồi , tay chân run hết lên , cậu thay nhanh áo cho anh xong đắp kín chăn , tay luồng vào trong kéo mạnh quần ra . Cậu không thấy gì đâu nha , chỉ muốn biến khỏi đây ngay . Nhưng hơi thở nặng nhọc của anh níu cậu lại , anh cảm hay sao mà thở có vẻ khó quá . Cậu quay đầu , cố thu ngắn khoảng cách và đặt tay lên trán , thì ra anh nóng đến thế , vậy mà lúc thay quần áo cậu chẳng hay biết gì . Anh thế đấy , lớn đầu to xác mà chưa lo được cho chính mình , khiến cậu chẳng yên tâm chút nào , tốt nhất nên tìm một cô gái để sau này có người chăm sóc cho anh … nhất là khi cậu đã bị vứt đi như đống rác .

    Dông dài quá , cậu co chân chạy trong màn mưa từ bếp qua phòng anh . Đoạn đường khá xa mà phải đi ba bốn lần , nào mang nước ấm , khăn sạch , thuốc giải cảm , canh giải rượu , cả cháo nữa . Đắp chăn kín , cậu phủ thêm khăn nóng lên trán cho mau hạ sốt . Cái khó là chưa biết khi nào anh thức dậy để ăn cháo uống thuốc , nên cứ được một chút là cậu thay phiên mang cháo thuốc canh đi hâm nóng rồi để lại chỗ cũ . Cả nước xả khăn cậu cũng thường xuyên thay đến mức phỏng tay . Không sao , chỉ cần sáng mai anh thức dậy khỏe mạnh như chưa từng dầm mưa là cậu vui rồi .

    Suốt đêm gần như cậu không ngủ , phần lo cho anh , phần dọn rửa những thứ đồ người khác vứt xuống . Kể cũng hay , không phải ngủ quên bỏ bê anh , con Jiji thì được quá trời đồ ăn . Chỉ tội cho cậu , bận rộn cả đêm nên đã ngủ gục bên đống chén bát khi trời hừng sáng . Sáng ra thấy chưa hoàn thành công việc , cậu bị Yuri đánh vài roi vào lưng đau điếng . Nhưng cậu vẫn cười , vì sao , vì lúc gần sáng anh đã ngồi dậy ăn cháo uống thuốc , uống cả chén canh xong ngả lưng ngủ tiếp . Thấy không , anh ăn bánh bao cậu làm , ăn cháo cậu nấu , uống canh , uống thuốc đều do một tay cậu mang đến . Hạnh phúc không … ừ hạnh phúc lắm …



    Thần chết , ông có vui dùm cậu không …
    ------------​
    • Like Like x 33
    • Disagree Disagree x 1
  8. park.sung.young 360Kpop Member

    Message Count:
    200
    Likes Received:
    486
    Reputation:
    1,299
    Ratings Received:
    +0 / 10 / -0
    Awarded Medals (1):
     
    yahhhhhhhhhhh temmmmmmmmmmmmmmmmmmmm......chút edit nhá ^^

    =============
    tội cho Jae quá đi......thôi Jae à...đừng yêu yun nữa...càng đau khổ thêm thôi...trái tim của anh nhỏ bé lắm...đừng suy nghĩ lung tung rồi sau này khổ lắm...nhưng em biết tình yêu cao lớn lắm...người ta có thể hy sinh tất cả vì tình yêu mà...cho dù yun có chấp nhận anh thì chưa chắc gia đình yun chấp nhận...em hy vọng anh sẽ có một cuộc sống hạnh phúc không đau khổ khi không có yun (nghĩa là vẫn ở nhà yun nhưng đừng mơ mộng nữa...em xin anh >.<'')

    p/s:hix hix ss thật là thích hành hạ quá cơ...vậy truyện này là SE..ô no ta không muốn...hóng chap nhé
    • Like Like x 3
  9. meomuopbun 360Kpop Member

    Message Count:
    563
    Likes Received:
    2,384
    Reputation:
    688
    Ratings Received:
    +0 / 20 / -1
    Awarded Medals (0):
     
    Thật não lòng wá àh......cuộc đời của JaeJae chỉ mới le lói 1 điểm sáng.....nhưng nếu cậu bít suy nghĩ của Yun về cậu chắc.....SE nên ss chẳng trông mong j` nó zui....ss chỉ bùn cho Jae....ko thể có đc hạnh phúc trọn vẹn.....ko đc iu thương......lại iu đơn phương >"<....ở đây e có nhắc đến Thần Chết......ss nghi lắm.....có thể đó là 1 cách giải thoát chăng? :((:((:((:((
    Ariel Nguyen zô đây khóc "phụ" tui nè pà....cái fic sầu thảm oaoaoa T^T
    • Like Like x 2
    • Agree Agree x 1
  10. rob_s2_tvfxq_4ever 360Kpop Member

    Message Count:
    16
    Likes Received:
    30
    Reputation:
    14
    Ratings Received:
    +0 / 2 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Chap mới! ? Buồn quá hà!
    Au ơi! Nếu au muốn viết SE thì mình gợi ý ha! Không phải mình kiêu nhưng chỉ là mình không muốn Jae khổ quá thôi, và mình mới có đủ dũng khí đọc tiếp. Hì. Trước giờ toàn đọc HE thui à.
    SE thì au cho Yun yêu Jae đi rồi hẵn hành hạ Jae sau. Ừm trước hết cứ để đôi bạn trẻ biết tình cảm của nhau đã. Sau đó au có cho Jae từ biệt thì cũng không buồn bằng cái kiểu chết khi Yun chẳng biết cái gì.
    Tùy au thôi. Chỉ là mình muốn góp ý vài lời. Au thông cảm nhé. Đừng giận!
    • Like Like x 1
    • Agree Agree x 1

Share This Page