Fastening Days
  1. Rule ở forum áp dụng từ ngày 11.10.2013

    Để nâng cao số lượng bài viết và sự gắn bó của member với forum, đồng thời tạo sự thoải mái cho member khi hoạt động tại forum, BQT thông báo một số những thay đổi sau:

    1. Bỏ chế độ không tính post ở các box thuộc khu vực FAN WORLD và MUA BÁN
    2. Không hạn chế lập các topic 8, đặc biệt các topic theo chủ đề hàng tháng để tăng cường thảo luận, giao lưu giữa các members về một chủ đề hot trong tháng.
    3. Đối với quy định về nội dung bài viết, đặc biệt là các post thuộc khu vực ALL ABOUT GASOOS
    .... Đọc đầy đủ rule tại topic này: Nội quy của 360KPOP

  2. Xin chào Guest,

    Chào mừng bạn đến với 360Kpop - Trang Fansub về Kpop và non-Kpop tại Việt Nam.

    Nếu bạn chưa có nick tại 360Kpop, bạn có thể đăng ký nick cho mình tại link này để cùng tham gia giao lưu với các thành viên khác. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng account Facebook sẵn có của mình.

    Nếu bạn là thành viên mới, hãy xem các hướng dẫn dành cho thành viên mới tại topic này

  3. Chào Guest,

    - Hiện tại forum đã sử dụng lại hệ thống banner Flash ở top forum. Để biết cách thức hoạt động cũng như đóng góp ý kiến cho hệ thống banner này, bạn có thể vào topic này Thông báo Banner Flash ở Top của forum
    - Nếu bạn có thời gian và muốn đóng góp cho forum, hãy vào box Tuyển nhân sự để kiếm vị trí thích hợp và đăng ký: Tuyển nhân sự

[K] Fishing or being fished [One Shot | KyuMin]

Discussion in 'Completed Fic' started by Aquariuz, Jul 13, 2011.

  1. Aquariuz Tĩnh Lam

    Message Count:
    993
    Likes Received:
    5,104
    Reputation:
    43,025
    Ratings Received:
    +22 / 9 / -0
    Awarded Medals (5):
     
    Author: Aberlin & Aquariuz (codai1302)

    Rating: K

    Disclaimer: KyuMin là của nhau, chấm hết.

    Category: General


    Summary: cuối cùng, là ai câu ai?

    Pairing: KyuMin

    Note: - Ý tưởng gốc xuất phát từ bạn Aber và được viết hoàn chỉnh bởi bạn Aqua thân yêu ^^~

    - bảo bối thứ hai của cp BơQua (hay còn được biết là cp YênTĩnh [​IMG] ) xin được dành cho couple mà chúng tôi yêu quý cũng như những KuyMin shipper. Mong tất cả sẽ có một 13.7 thật nhiều niềm vui (cùng với KM [​IMG] ).

    - Và cảm ơn Aqua của tôi thật nhiều, vì tất cả…[​IMG] (- Và cũng cám ơn Aber của tôi rất nhiều...^^~~)


    --

    Fishing or being fished


    [From: RyeoWookie

    SungMinie hyung, ngủ ngon neh~~~~]



    [From: Hyukie Monkey

    Này, giấy tờ đã lo xong cả chưa? Ngủ sớm đi, mai chúng ta có cuộc họp quan trọng đó.]



    [From: Teukie Duckie

    Ngủ chưa SungMinie? Giữ sức khỏe đi đó, ốm là không tốt.]



    [From: ChulieRella

    Ngủ sớm mau!!!! Muốn nghe giọng hyung không hả???]



    SungMin khẽ cười nhìn vào màn hình vi tính của mình - những khung cửa sổ và các đoạn đối thoại của những người thân cho anh. Nhanh chóng gõ một dòng chữ tùy tiện nào đó như cái cách anh luôn làm cho mọi người rồi off nick, tắt máy.


    Anh bước vào nhà bếp và tự pha cho mình một tách cacao nóng. Hương thơm ngọt ngào lan ngập không gian và cảm giác ấm nóng từ tách tỏa ra làm anh dễ chịu. Bên khung cửa sổ, cacao và anh. Yên tĩnh.



    [From: KyuHyun

    Ngủ đi]



    Điện thoại báo có tin nhắn vừa đến phá vỡ sự yên tĩnh trong không gian. SungMin khẽ lắc đầu mỉm cười. Đổ hết cacao trong tách đi, rửa sạch. Anh lên giường và khép mắt lại.



    Lee SungMin luôn là một người sống cuộc sống vô định tự tại. Lông bông mây trời cây cối. Nhưng như vậy không có nghĩa là anh không có ý thức được về cuộc sống đang xoay quanh mình.



    Trong lòng anh không có khái niệm yêu. Trong quá khứ, tình yêu đến rồi đi theo lẽ tự nhiên. Với ái nhân cũng như tri kỷ, luôn là kỷ niệm gắn liền với đau thương. Yêu là gắn bó, là cho đi, là để sự cân bằng nơi cuộc sống của mình bị ảnh hưởng bởi họ. Và vì như vậy, anh yêu thích sự cô đơn vây quanh mình. Yên tĩnh mà lắng đọng.



    Dù rằng anh luôn thích cảm giác yên tĩnh và không bị quấy rầy, nhưng anh cũng không muốn bị xem như ở vị trí của một người bị xã hội hắt hủi. Vì thế …anh có một sở thích kì lạ: Câu nhân.



    Anh luôn đủ nhạy cảm để biết người khác muốn gì và cần gì. Thuộc chòm sao Ma Kết, anh luôn có thói quen dùng cách thận trọng nhất mà nghĩ cho người khác. Không khó để luôn biết họ cần gì và anh dễ dàng đáp ứng những chuyện đó.



    Với cậu em họ RyeoWook nhỏ bé và nhạy cảm, anh cho cậu có cảm giác có thể dựa dẫm. Anh dùng cách nói chuyện nhẹ nhàng để giúp cậu ấy qua những khó khăn trong cuộc sống. Và anh biết, với RyeoWook, cậu luôn xem Sungmin như một người anh trai thật sự. Cậu luôn quanh quẩn trong kí túc xá của anh những ngày cuối tuần, nấu ăn và phàn nàn rằng anh không bao giờ biết tự chăm sóc bản thân là gì.



    Với đồng nghiệp luôn cộng tác với mình, Hyuk Jae, SungMin luôn biết hoàn thành công việc một cách xuất sắc và tạo sự tin tưởng. Nhưng anh cũng biết chừng mực để giữ đúng nhịp độ cũng như sự cân bằng giữa họ tránh để một người vượt qua người kia. SungMin sẵn sàng giúp đỡ khi Hyuk Jae có thể gặp rắc rối nào đó. Vì sự tinh ý, anh có thể phối hợp với HyukJae một cách tốt nhất. Và trong công ty, họ là một cặp partner xuất sắc lẫn quan hệ bạn bè.



    Với HeeChul lẫn LeeTeuk, họ là đàn anh cũ khi còn dưới mái trường Đại Học. Và như những người anh trai, họ luôn quan tâm và lo lắng cho anh. Những buổi chiều vừa tan ca hay những tối buồn chán, cả ba có thể kéo nhau đi ăn hay uống ở một quán ven đường nào đó. Anh hay bên cạnh hưởng ứng theo những câu chuyện không đầu không đuôi của LeeTeuk và tính khí quái đản của HeeChul. Đối với SungMin, hai người họ bên cạnh như những người bạn và luôn thành công trong việc khuấy động không khí xung quanh anh.



    Thực tế, anh đã câu tất cả xunh quanh mình. Có thể làm hài lòng thế giới xung quanh mình cho anh cảm giác rằng anh không thiếu thốn, không khiếm khuyết và vẫn còn người cần đến mình. Nhưng anh chưa bao giờ thật sự có tình cảm sâu đậm với một ai.



    Ngày cứ nối ngày tà tà trôi như thế. Những lần câu của anh vẫn bài bản hoàn hảo. Thợ câu giỏi sẽ biết cách làm sao để điều chỉnh mức tình cảm của bản thân - làm sao để người bên cạnh anh đủ thân thiết để có thể có mặt khi anh cần, nhưng cũng không quá mức thân để có thể can thiệp vào việc cân bằng cuộc sống của anh.



    Thời gian dần trôi, mọi người đều tìm được cho mình một nửa hoặc một người xem trọng họ hơn anh.



    Anh nhận thấy được, xoay quanh những câu chuyện không hồi kết của RyeoWook giờ đây đã quanh quẩn một người có tên là JongWoon. Và những ngày cuối tuần, sự có mặt của cậu bé vắng dần.



    Anh ý thức được xoay quanh quỹ đạo thời gian của Hyuk Jae trong công ty, giờ đây là một cậu nhân viên mới có mái tóc nâu nhạt và đôi mắt buồn trong veo.



    Và những tối đi ăn, bên cạnh LeeTeuk đã xuất hiện một người có thân hình cao to luôn chăm chú lắng nghe những câu chuyện. Và thu hút sự chú ý của HeeChul là một người Trung Quốc với vốn tiếng Hàn có hạn. Rồi anh dần tự rút mình đi.



    Tình cảm là cho đi bao nhiêu thì sẽ nhận lại bấy nhiêu, vì anh cho đi mỗi nơi không nhiều, nên những gì anh nhận lại cũng không là bao nhiêu. Đến một lúc nào đó, những khi anh cần, số người có mặt dần ít đi.



    Có một đêm nào đó, SungMin nhận thấy mình đang một mình lang thang giữa phố xá đêm lạnh. Chuông đổ 12h báo hiệu ngày thánh huyền diệu. Anh tìm cho mình một chỗ ngồi nơi quán cappucinno đối diện, lướt nhìn bâng quơ những cặp đôi tay trong tay hạnh phúc, hay một nhóm bạn nào đó cười nói vui vẻ xoay quanh cây thông noel lớn lấp lánh đèn giữa quảng trường. Và những bản thánh ca vang lên. Anh chợt mong rằng mình đã không một mình ngày hôm nay.



    [From: KyuHyun

    Tuyết rơi rồi]



    Tin nhắn vừa đến khiến SungMin hơi bất ngờ, hình như, vẫn còn một người ở lại.



    [From SungMin: Đùa à, có tuyết đâu!!]


    [From KyuHyun: Nói bừa thôi ^^~]


    [From SungMin: Không đi chơi à?]


    [From Kyuhyun: Không, vừa xong starcraft, anh đang ở đâu?]


    [From SungMin: Quảng trường]


    [From KyuHyun: =.= Em tưởng anh không thích chỗ đông người.]



    Dòng tin nhắn của KyuHyun làm anh giật mình. Anh không nhớ rằng mình đã nói với ai rằng mình thích sự yên tĩnh và không thích chỗ đông người. Nhất là trong những câu chuyện đối thoại câu nhân của anh, SungMin luôn rất ít nói về bản thân và bộc lộ tính tình lẫn sở thích của mình. Với KyuHyun, có lẽ là càng không.



    Anh với KyuHyun, gặp nhau ba lần đều qua tình cờ. Ấn tượng để lại chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một cậu nhóc kém anh hai tuổi, ăn nói không trên dưới chỉ vì cậu ta cao hơn anh và mê game. Chỉ là qua ba lần, cả hai đã có thông tin liên lạc của nhau và những câu chuyện không đầu không đuôi bắt đầu như thế.



    …♪ ♫ ♪ ♫♫ ♪ ♪♫ ♪..



    Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên khiến anh dứt khỏi dòng suy nghĩ. Cái tên KyuHyun lại hiện trên màn hình.



    [ - Sao tự nhiên im lặng thế?

    - Không có gì, nghĩ về chút chuyện thôi

    - Uhm… Aiisshhhh ~~~

    - Chuyện gì đấy

    - Em thua starcraft…

    - ….. Em vừa nói chuyện với huyng vừa chơi game sao!!

    - Vì anh nên em mới thua đấy

    - Thằng nhóc này…..]



    Và trong vô thức, anh rời khỏi nơi quảng trường đông đúc và rải từng bước chậm rãi về ngôi nhà của mình. Cuộc nói chuyện không đầu không đuôi lẫn những tiếng cười theo anh cả đoạn đường dài. Trong một thoáng, anh cảm thấy rằng, dù là đã một mình, nhưng anh vẫn không cô đơn trong đêm giáng sinh này.


    [ - Anh vẫn ở quảng trường à?

    - Không, anh về đến nhà rồi.

    - Sao tự nhiên hôm nay lại đến nơi ồn ào đó?

    - Hôm nay là Noel

    - Noel thì sao?

    - Không biết nữa

    - …. Thế… anh đã đi một mình à?

    - Uhm, một mình.

    -… SungMin hyung này

    - Hmm?

    - Sau này nếu muốn… có thể gọi cho em.

    - …

    - Em sẽ đi với hyung……]


    Chỉ vì một câu nói, anh cảm thấy trong lòng chợt dao động khe khẽ. Là cảm giác, mà có lẽ anh đã bỏ quên từ rất lâu về trước. Một chút ngọt ngào và ấm áp len lỏi. Trong vô thức, hình như anh đã đồng ý với đề nghị đơn giản đó của KyuHyun - Cậu nhóc star craft.


    Bằng một cách nào đó, cậu luôn có mặt khi anh cần, thậm chí khi anh chưa mở miệng ra nói, cậu cũng đã biết cách xuất hiện trước mặt anh. Khi mà chỉ còn cậu, là người duy nhất nhìn thấy và nghe thấy những điều thật sự đang diễn ra trong anh. Và trước khi anh có thể nhận ra, cuộc sống của anh đã dần dần chỉ xoay quanh người có tên là Cho KyuHyun đó thật rồi…


    [From KyuHyun:

    Ngày mai hyung có cuộc họp quan trọng phải không? Buồn ngủ thì đi ngủ đi, sao lại thức khuya làm gì thế?...]



    Anh vẫn lâu lâu dành thời gian ở nhà những khi RyeoWook sang chơi, làm việc vui vẻ với EunHyuk, thỉnh thoảng đi cùng LeeTeuk và HeeChul. Nhưng sẽ luôn cố dành ra một khoảng trống thời gian nào đó trong ngày để anh dành cho cậu.



    [From KyuHyun:

    Hyung! Rảnh không? Cùng xem phim này với em! À dĩ nhiên là qua mạng thôi…chúng ta có đang ở cạnh nhau đâu…]



    Dần dần, anh nhận ra mình không còn hứng thú với những chuyến câu nhân nữa. Anh có thói quan khi câu nhân là sẽ luôn lắng nghe những câu chuyện của họ, và chỉ có thể là như vậy. Nhưng với người đó, anh luôn thật sự muốn lắng nghe. Từ khi người đó dần đi vào cuộc sống, những chiến thuật câu nhân của anh đều trở nên rất thật như anh dùng nó lần đầu tiên, chứ không phải là đầy kỹ xảo hay chuyên nghiệp nữa.



    [From KyuHyun:

    Sao em có cảm giác đều là anh nghe em nói vậy…? Em đang chơi game mà nên nói nhiều sẽ thua đấy, anh nói gì về anh đi, đừng chỉ nghe mãi thế…]


    Anh là một người đẹp, số người phát sinh tình cảm với anh không thiếu. Anh vẫn nghe nhàm tai những câu như “Anh yêu em” hay là “em yêu anh.” Nhưng rồi sau cùng, ở lại là người chưa bao giờ nói một câu như vậy, dù chỉ là “anh quan trọng với em” hay cái gì đại loại vậy. Chỉ là lặng lẽ mà luôn hiện hữu bên cạnh anh.



    [From KyuHyun:

    Đêm qua tuyết rơi, muốn gọi cho anh nhưng nghĩ chắc anh đã ngủ rồi….]



    Thời gian cứ vậy mà thấm thoát dần trôi, và KyuHyun vẫn luôn cứ ở đó như cái cách cậu đã luôn làm suốt những năm qua. Từ lúc nào, anh nhận ra rằng, tâm trí anh luôn nghĩ về cậu. Càng ngày anh càng không thể thức dậy và đi ngủ mà không nghĩ đến cậu. Ngày càng cảm giác tình cảm ấy rõ hơn, nhưng vẫn không đủ can đảm. Phải hay không, chỉ cần có thể ở cạnh nhau là đủ?


    [From SungMin:

    Hôm nay em đi học sớm nữa phải không? Ăn sáng chưa đấy…?]



    Vì cậu, mà anh luôn bị quấy rối với những câu hỏi của bản thân mà mãi chẳng thế trả lời được, hoặc nếu có, cũng chỉ là một phần và không toàn vẹn. Vì cậu, mà bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì, rồi suy nghĩ của anh cũng chỉ có thể hướng về một nơi. Càng ngày anh càng có thể trở nên mất bình tĩnh dù rằng cố tỏ ra mình bình thường nhưng trong thâm tâm, anh cảm nhận được rõ rằng, đã có gì đó đã thay đổi mất rồi.


    [From SungMin:

    Anh đang nghỉ giữa giờ này, uhmm sắp ăn trưa…Em ăn trưa chưa…?]


    Dường như không có bình yên hay hạnh phúc nào tồn tại quá lâu. Sớm hay muộn, bằng cách này hay cách khác, một ngày nào đó cũng sẽ vuột đi. Sẽ phải như thế nào nếu mình có thể nhìn thấy được một cách rõ ràng nhất, rằng điều quý giá nhất đó đang ngày một trôi xa.



    [From SungMin:

    Vẫn đang học tiếng Đức à?]



    Có thể hay không, một lần bước qua giới tuyến kia. Một lần, níu kéo hạnh phúc đang dần trôi kia ở lại bên cạnh mình. Một lần, ích kỉ ảo tưởng rằng giữa anh và cậu tồn tại loại tình cảm đó. Hoặc dù đó là thế nào, anh biết chắc chắn rằng, mình hoàn toàn không muốn người đó rời đi. Dựa dẫm và ỷ lại luôn là một thói quen không tốt, nhưng từ lúc nào mà… anh không thể ngừng dựa dẫm vào cậu nữa.



    [From: SungMin

    Định đi thật sao?]




    Càng gần giờ phút chia li, sự ray rứt khó chịu trong lòng muốn giữ cậu lại càng lớn. Cho KyuHyun đó, suy cho cùng cũng chỉ đơn giản là một cái chấm thật nhỏ trong giữa biển người rộng lớn. Nhưng với Lee SungMin này, cậu tự bao giờ đã trở thành người mà anh nhìn thấy trước nhất…



    [From: SungMin

    Sẽ về chứ?]



    Anh không trông mong cậu hứa sẽ trở về. Cũng biết rằng bản thân có lẽ sẽ không đủ sức để chờ. Nhưng có lẽ, cậu là người duy nhất mà anh không bao giờ hối hận vì đã chọn.



    Ngày cậu bay, anh chỉ đơn giản là ở nhà, bên khung cửa sổ và ly cacao nóng trên tay. Yên tĩnh. Tiếng kim đồng hồ vẫn lướt qua từng phút vô tình. Mỗi khắc là một dao động nhẹ trong đáy mắt kia, là một chút hoảng loạn bất lực. Lần đầu tiên, anh nhận thấy mình ghét sự yên tĩnh đáng sợ này đến thế.



    Cho đến khi đồng hồ chạm đến mốc thời gian đó, anh bỗng thấy trong lòng chợt có một khoảng trống nhẹ hẫng. Chợt cảm thấy một hồi mất mát. Nước mắt từ lâu đã kiềm nén nay vô thức rơi không kiểm soát. Dù là đã biết trước được từ rất lâu, nhưng sự thật cậu có hiểu được rằng… chưa bao giờ anh sẵn sàng mất cậu trong cuộc đời.



    Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.



    Anh giật mình vội lau đi những giọt nước còn ngấp nghé mi, cố chỉnh đôi môi cong lên cho một nụ cười tử tế, anh đẩy cánh cửa ra.



    - Mặt anh làm sao thế kia?



    Giọng nói lẫn ánh mắt đều có vẻ lo lắng khi thấy gương mặt đỏ ửng sưng húp của anh. Có lẽ anh cũng nhìn nhầm người trước mặt mình mất rồi. Dáng người gầy gầy, cao cao này phải chăng chỉ là ảo giác. Bàn tay kia khẽ chạm vào gương mặt anh, vụng về gạt đi những giọt nước mắt đang bất giác rơi xuống. Cậu khẽ cười nhẹ và thì thầm điều gì đó….Nước mắt, lại vô thức mà rơi nữa rồi.



    Nắng vàng khẽ hòa quyện khắp không gian, trải đều lên những hàng cây lá xanh, lan tỏa ấm áp những yêu thương…



    “SungMin hyung, đi Đức với em nhé….”

    - The End –

    Cuối cùng, là ai câu ai?
    • Like Like x 29
    • Thanks Thanks x 2
  2. SGbiased 360Kpop Member

    Message Count:
    12
    Likes Received:
    14
    Reputation:
    100
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    Au ơi, au cho phép mình mang fic sang bên 137f được không? Sẽ ghi cre và dẫn link đầy đủ mà :) Nhưng mình muốn hỏi về mấy lỗi type í, nếu được mang fic đi thì au có thể cho mình chỉnh lại được không (chỉ lỗi type thôi, hứa đấy)? Nếu không được thì mình sẽ chỉ mang nguyên fic này đi thôi :| Và mình sẽ ghi link forum mình cho au, thế nhé :)
    P.S.: Au bao nhiêu tuổi thế? ^^
    • Like Like x 2
  3. conandoyle.holmes 360Kpop Member

    Message Count:
    366
    Likes Received:
    616
    Reputation:
    228
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    uhm .... fic này là nhẹ nhàng hay bình yên nhỉ??
    câu nhân??? một cụm từ không có định nghĩa
    bắt đầu là những lời đối thoại, không đầu không đuôi của Min và mọi người
    đoạn giữa là những chuyển biến về tâm hồn, khi mà thời gian trôi qua, mọi thứ thật thay đổi
    những lời nhắn từ Kyu .... và sự trả lời của Min bởi suy nghĩ
    đến phần gần cuối, cảm xúc hoàn toàn bị thay đổi, bị người ấy lấn áp ...
    sẽ không là lắng nghe nữa, mà là quan tâm, chăm sóc ....
    và tới khi cảm giác mất mát ập đến, mới thật đáng sợ làm sao khi cô đơn ....
    và cảm xúc vỡ òa bởi hình ảnh ấy, giọng nói ấy và cảm xúc ấy ....
    có lẽ ngay tại thời khắc ấy, đã không phải là hành động câu nhân nữa rồi ....
    mà chỉ duy nhất một từ .....
    ........ yêu ........
    • Like Like x 3
  4. penhilove209 360Kpop Member

    Message Count:
    188
    Likes Received:
    201
    Reputation:
    199
    Ratings Received:
    +0 / 4 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    hình như không ai dựt tem thì fải*ngơ ngơ*
    thế thì hai bạn chẻ ở trên cho mìh lấy tem náh
    giờ em comt cho au nè!!!
    fic của au lúc nào củng là sự bình yên,mọi chuyện lúc nào củng đến thật chậm rải,nhẹ ngàng.
    lời văn của au nhẹ nhàng dến mức em cứ ngở là sad fic mặc dù nó là happy end,em luôn mang một cảm giác rất sâu lắng và man mác buốn khi đọc xong fic au
    từ duy nhứt miêu tả dc fic au là sâu sắc và rất hay
    mong fic khác của au ,iu au nhìu
    • Like Like x 2
  5. Thiên Tiểu Tuyết 360Kpop Member

    Message Count:
    6,818
    Likes Received:
    12,022
    Reputation:
    3,488
    Ratings Received:
    +8 / 20 / -0
    Awarded Medals (3):
     
    Câu nhân.

    Một cụm từ không rõ nghĩa và vô định.

    Sung Min ở đây là một con người lặng lẽ, tinh ý và có đôi lúc dường như tách biệt với cả thế giới. Cậu tạo cho mình một khoảng trời riêng, một không gian mà chỉ riêng cậu mới có thể đặt chân vào. Một người bạn thân thiết nhưng không đi sâu vào cuộc sống của nhau, một người chịu lắng nghe nhưng luôn giữ vẫn quan hệ cân bằng, mọi thứ cứ tiếp tục theo quỹ đạo của nó cho đến khi những người xung quanh cậu tìm được một nửa của mình, cho đến khi trong câu chuyện của cả hai đã có thêm một người khác, cho đến khi Noel, cậu nhận được tin nhắn từ một người quen nhưng chẳng hề thân thiết.

    Kyuhyun có thể không hiểu rõ cậu nhưng đủ tình cảm để biết rằng cậu không thích ồn ào. Kyuhyun có thể mê game và lém lỉnh nhưng dường như luôn ân cần quan tâm đến cậu, ngày càng nhiều, tràn ngập yêu thương. Từ khi nào anh đã biến cậu thành con người vốn chỉ biết lắng nghe giờ đây lại thích dựa dẫm, thích chiều chuộng và quan tâm chăm sóc. Ngày anh nói rằng anh sẽ rời đi thì cảm giác dường như thật sự thay đổi, cậu cần anh và chưa bao giờ có đủ can đảm để tiễn anh đi. Nhưng cuối cùng, khi khoảnh khắc giọt nước mắt đau đớn rơi xuống, Kyuhyun lại xuất hiện trước mặt Sung Min.Vẫn cái dáng cao gầy quen thuộc, vẫn nụ cười ấm áp đến tuyệt vời và câu nói nhẹ nhàng đầy luyến lưu

    "Sung Min hyung, đi Đức với em nhé..."

    Qúa đủ cho một cái kết trọn vẹn
    • Like Like x 6
  6. Aquariuz Tĩnh Lam

    Message Count:
    993
    Likes Received:
    5,104
    Reputation:
    43,025
    Ratings Received:
    +22 / 9 / -0
    Awarded Medals (5):
     
    @SGbiased:
    Xin lỗi bạn vì lâu như vậy mà au mới đi rep comm. T__T
    Được nhé bạn ^^~ Cám ơn vì đã đọc fic và comm. cho mình.
    p/s: Mình là 92er



    @conandoyle.holmes:
    Fic này được viết theo phong cách của cả 2 author nên nó cũng không giống như KyuMin của chỉ mỗi Aqua của thường lệ. Theo chiều hướng sâu lắng và nhẹ nhàng chăng ^^~
    Cảm ơn những cảm nhận của bạn đã dành cho fic, cũng như cho couple KyuMin… và mình cũng rất vui khi có reader luôn theo dõi và thích fic của mình… ^___^~~



    @penhilove209:
    Au không nỡ viết sad cho ngày vui vẻ của couple đâu, hihi.
    Fic này au đã viết theo dạng nhẹ nhàng và sâu lắng nên không tạo nên cao trào, không quá sad cũng không có hạnh phúc. Chỉ có những ấm áp khẽ len lỏi trong fic mà thôi.
    Cám ơn nhữg dòng comm. của bạn đã dành cho fic của chúng tớ ^^~



    @Tiểu Tuyết:
    “Câu nhân” ở đây là từ gốc của Aber, người đã nghĩ ra ý tưởng cho fic này ^^~ … có lẽ sẽ có người không hiểu rõ nghĩa của cụm từ này, mà ss cũng không rõ phải giải thích như thế nào, nên để reader tự cảm nhận qua fic vậy ^^!

    Đã rất khó để ss có thể bộc lộ được hết sự thay đổi trong lòng của SungMin và cả sự ảnh hưởng của KyuHyun đối với anh. Và vì đây là fic hợp tác nên nó cũng đã là một thử thách vì cứ sợ cách mình viết không đủ truyền đạt hết những gì author muốn gửi gắm. Nhưng có lẽ sự hợp tác này đã thành công rồi. ^^~ Một chút ấm áp, một chút chân thật, nhẹ nhàng và ngọt ngào là những gì mà fic muốn reader cảm nhận.

    Cám ơn em đã đọc và comm. cho ss <3 *ôm ôm*
    • Like Like x 3
  7. hoa ngũ sắc_26613 My Rainy ♥

    Message Count:
    1,558
    Likes Received:
    5,641
    Reputation:
    588
    Ratings Received:
    +2 / 1 / -0
    Awarded Medals (1):
     
    uhm...
    sorry ss rất nhìu vì em k có nhìu thời gian để comt cho ss 1 cái comt tử tế được!!!
    nhưng em thật sự rất thích fic này, rất nhẹ nhàng và sâu lắng, nhưng vẫn cứ vương lại mãi trong lòng người đọc những cảm xúc bình yên...
    một Lee Sung Min k hẳn là luôn tách mình với thế giới bên ngoài, nhưng dường như anh lúc nào cũng thật lặng lẽ, thậm chí em còn cảm thấy cả 1 chút gì đó cô đơn...
    và Kyu Hyun xuất hiện, như mang đến cho cậu 1 phép màu, biến Sung min từ 1 con người luôn lắng nghe thành 1 người muốn dựa dẫm, muốn được yêu thương...
    Kyumin thực sự là mãi mãi...
    em iu au nhứt!!! ^^

    P/S; Au cho em post fic nì qua bên 2T nhé!! em rất muốn post 1 fic hay như vầy cho mn cùng đọc!!! ^^
    • Like Like x 2
  8. pOo.cOm 360Kpop Member

    Message Count:
    770
    Likes Received:
    1,215
    Reputation:
    768
    Ratings Received:
    +1 / 1 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    hìhì fic này nhẹ nhàng lắm
    fic này mình thấy khác hẵn vs n~ fic mình đọc. Hay và tâm lý lắm, nghe như trưởng thành hơn ấy
    n~ fic mình đọc thì đa fần là tự truyện, pink, sad nhưng fic của bạn cứ có tâm trạng ngang ngang sao ấy, có lúc lên, lúc xuống nhưg zẫn ngang ngang zậy àh. K có kịch tính nhưng fic của bạn lại hay nhờ cách bạn dẫn truyện với cách bạn diễn tả tâm trạng của Min. Quả thật .. fic rất nhẹ nhàng lun ấy ^^
    mình thx n~ fic như zậy, có thể nhàm chán vs ng` khác nhưng chưa bao h nhàm chán vs mình
    ủng hộ bạn
    • Like Like x 3
  9. SGbiased 360Kpop Member

    Message Count:
    12
    Likes Received:
    14
    Reputation:
    100
    Ratings Received:
    +0 / 0 / -0
    Awarded Medals (0):
     
    A~ Em đã edit (một vài chỗ) nhé, đã dẫn link fic bên này và ghi cre rồi ^^
    Link fic của ss bên 137f đây ạ: http://137f.ace.st/t1069-topic#4677
    Cảm ơn ss đã cho phép em re-post ^^ Hóng các fic tiếp theo của ss ạ ^^
    • Like Like x 1
  10. Max Young .Maxmaxcita. Virgo

    Message Count:
    13,404
    Likes Received:
    47,842
    Reputation:
    329,224
    Ratings Received:
    +7,158 / 688 / -0
    Awarded Medals (16):
     
    tinh tế :) ... fic của bạn thiệt là rất nhẹ nhàng, không quá kịch tính khiến người đọc hồi hợp, không quá pink để người đọc nhàm chán, dường như cái gì vừa phải thì tốt hơn nhỉ :D. Cảm xúc bình yên và một cái kết đẹp.
    Kyumin sẽ bên nhau dù 2 người là 2 tính cách khác nhau ...
    cám ơn au nhiều lắm, mong những fic tiếp theo của au :)
    p.s : mình cũng 92 ... hơi bị nể cách viết văn của bạn, rất là nhẹ nhàng.
    • Like Like x 3

Share This Page