@Chan: chả hiểu sao page k load hết, cứ đứt khúc giữa chừng == mà ta thì chả nhớ mi đã com gì đặng mà rép lại == thôi để chừng nào hết lag edit cho nhé
Kỉ lục r`
Tịt gần 1 tháng, xong trong 2 ngày
Am xâu prồ 
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 12: Under the rain laid a stubborn man
Han Geng phăm phăm bước đi trên hành lang khu cấp cao. Đến chỗ rẽ, anh dừng lại, vẻ mặt ra chiều nghĩ ngợi. Nếu rẽ trái, thì anh sẽ ra đến sảnh lớn, và từ đó có thể trở về phòng tập hay canteen. Rẽ phải, anh sẽ gặp một ngõ cụt, nơi tọa lạc hai căn phòng tách biệt hẳn với các phòng khác ở nơi đây.
Suy nghĩ một hồi, anh rẽ phải, vẻ kiên quyết hiện rõ trên mặt.
Cánh cửa gỗ màu nâu đỏ đầu tiên hiện ra trước mặt Han Geng. Anh bỏ qua. Ít ra thì bây giờ anh không muốn gặp, hay tệ hơn là thỉnh giáo vài dao của cô ta. Rồi bức tường trắng báo hiệu dấu chấm hết của hành lang xuất hiện. Cạnh đó là cánh cửa màu đen. Han Geng dừng bước, đứng trước cánh cửa đó. Tấm bảng tên mạ vàng trên cửa lóe sáng như thể nhận ra có người. Không có chuông. Căn phòng có cánh cửa nâu đỏ thì có một chiếc nút nhỏ hình nốt nhạc, nhưng phòng này thì không. Han Geng đưa nắm tay, gõ nhẹ lên cửa.
Cộc… cộc… Một lần, hai, rồi ba lần. Cửa vẫn đóng im lìm. Chẳng điều gì cho thấy người ở trong có nghe được tiếng gõ cửa. Han Geng gõ lại, lần nữa, rồi lại lần nữa. Vẫn không có tiếng trả lời. Anh bắt đầu thả xích cho trí tưởng tượng bay xa.
Nhiệm vụ mới xong hôm qua, vậy thì hôm nay chắc chắn cậu ấy ở nhà. Cậu ấy cũng chẳng phải kẻ thích thú ra ngoài, vậy thì chắc hẳn chỉ có thể ở trong đây. Nhưng sao lại không trả lời? Cậu ấy đâu bất lịch sự tới mức mặc kệ người khác gõ đến sút tay ở ngoài này – thậm chí là cậu ấy còn lịch sự đến mức mời cả trà. Nghĩ đến đấy, Han Geng thấy trong lòng dậy lên một cảm giác bất an. Anh muốn phá cửa. Cánh cửa dày nhưng chắc sẽ bung bản lề ngon ơ sau hai hay ba cước gì đó. Anh không biết mình có đang lo hão hay không. Dù gì thì người mà anh đang nghĩ đến cũng đâu phải liễu yếu đào tơ gì cho cam. Nhưng thôi, cứ làm trước, rồi để mặc nó ra sao thì ra. Ít nhất thì anh nghĩ mình sẽ chạy thoát – mặc dù hi vọng khá mong manh.
RẦM
Cánh cửa bung hẳn bản lề với tướng tá móp méo sau khi chịu một cú đá khá mạnh của Han Geng. Anh vẫn đứng yên, chờ đợi xem có cái gì – hay một người nào – bay ra mà tương thẳng vào đầu anh một cú hay không. Nhưng không. Đến tận khi cánh cửa đã nằm im lìm dưới sàn, Han Geng vẫn bình yên vô sự. Chẳng có ai giận dữ cả. Chẳng có tiếng người la hét. Chẳng có đồ đạc bay tứ tung. Anh linh cảm điều chẳng lành. Bước vội vào phòng, anh nghĩ dường như mình đã đúng.
Trên chiếc giường lớn là một thân người đang cuộn kín mít dưới tấm chăn dày. Kín cả người, chẳng thò ra dù chỉ một lọn tóc hay một ngón chân. Han Geng tiến lại gần. Người đó có vẻ như đang ngủ. Nhưng chẳng ai lại ngủ say đến mức cửa bị tông hỏng mà không biết. Trừ phi người ấy không thể, hoặc không đủ sức dậy.
Han Geng lao lên chiếc giường, cố kéo tấm chăn ra. Không được. Có những ngón tay ở bên dưới đang giữ chặt tấm chăn. Anh cảm thấy thân người trên giường đang run lẩy bẩy. Dùng hết sức mình, anh giật tấm chăn khỏi những ngón tay nắm chặt. Thân người Kim Hee Chul lộ ra, cuộn tròn, run rẩy. Chiếc áo đen cậu mặc ướt sũng mồ hôi. Mặt cậu đỏ ửng, hơi thở nặng nhọc. Han Geng lấy tay sờ trán cậu. Nóng hổi. Sốt rồi.
Chẳng có thời gian suy nghĩ đến việc một kẻ quái vật như Kim Hee Chul mà lại có thể sốt nóng đến mức này, Han Geng nhanh chóng mở tủ tìm vài cái khăn vắt ướt, đắp cho cậu ta. Sau một thời gian chạy qua chạy lại, cuối cùng Han Geng cũng đã có thể bắc ghế ngồi cạnh giường, trong khi Hee Chul vẫn ngủ mê mệt với chiếc khăn trắng đắp trên trán. Hơi thở cậu đã dịu bớt phần nào, cặp chân mày cũng đã giãn ra, vẻ dễ chịu chứ không còn nhíu chặt lại như ban đầu. Han Geng trông khuôn mặt cậu trai tóc đỏ lúc này yên bình như đứa trẻ, mỉm cười dịu dàng.
.
.
.
- Chỉ cảm lạnh thôi. Chẳng có gì to tát đâu. Ngủ nghỉ vài hôm là khỏe.
In Young hùng hồn phán sau năm phút diễn vai bác sĩ thực thụ. Dù sao thì lời nói đấy cũng có tác dụng kha khá khi Han Geng thở phào nhẹ nhõm, tay cầm chặt mớ thuốc ngài tiến sĩ vừa ném cho. Suýt phì cười vì bộ dạng ngồ ngộ của anh, In Young tiếp lời, mong được nhìn một biểu hiện là lạ khác:
- Chậm chút nữa là viêm phổi rồi. Cái thằng mắc dịch này… khoái tắm mưa thì trước sau gì cũng phải thế thôi.
Han Geng thở phào vẻ nhẹ nhõm, trầm ngâm một hồi, rồi cảm thán ra chiều khó hiểu:
- Không ngờ… Kim Hee Chul mà cũng biết bệnh.
Vừa nói xong, anh bỗng dưng thấy lạnh cả sống lưng. Hình như In Young tiến sĩ đang lườm anh, cú lườm sắc lẻm đầy “yêu thương”.
- Ăn nói vớ vẩn gì đấy? Con người ai mà chả bệnh.
- A… Không… Ý em là… Quái vật như cậu ta…
Rồi anh sẽ gọi tôi là quái vật… Sớm thôi…
.
.
Tôi không phải con người!
.
.
Nét u buồn lướt qua tâm trí Han Geng như một đoạn băng tua ngược. Dáng hình nhỏ bé quay lưng bước đi trong đơn côi. Đắng cay vẫn còn đong đầy trong lời nói, như nỗi đớn đau khôn cùng chưa ngày nào nguôi ngoai.
Han Geng ngỡ ngàng nhận ra, từ trước đến nay anh chẳng khác gì những kẻ nơi đây, nhìn Kim Hee Chul bằng con mắt kính phục mà nể sợ. Nhìn cậu ta bằng con mắt mở to như đang nhìn một thể loại siêu nhân, một thể loại quái vật. Nhìn cậu ta bằng chính ánh mắt mà cậu ta căm ghét nhất, ánh mắt đã đẩy cậu đến đường cùng, đến đơn độc, ánh mắt biến cậu thành “Độc cô cầu bại”.
Cậu chỉ mở lòng với Jia, bởi vì chỉ cô ta mới nhìn cậu như nhìn một người bạn, một con người. Cô ta tìm thấy ở cậu, cũng như cậu tìm được ở cô, sự đồng cảm. Bởi lẽ, chính Jia cũng phải hứng chịu những ánh nhìn đó – ánh nhìn sợ sệt của những kẻ chung quanh, ánh nhìn không coi cô là người.
Anh nhận ra mình sai. Và bây giờ, có lẽ chưa quá muộn để anh sửa chữa lỗi lầm. Nhìn về người đang say ngủ trên giường, anh mỉm cười dịu dàng.
- Chị nói đúng… Con người ai mà chả bệnh.
Dường như anh có thấy In Young mỉm cười, nhẹ nhàng như nắng sớm.
.
.
.
Cậu bé có mái tóc đỏ rượu vang đùa nghịch dưới nắng. Nhảy múa cùng những tia sáng vàng, cậu mỉm cười toe toét. Nụ cười đáng yêu, ánh mắt tinh nghịch, đẹp hút hồn. Cậu bé, rạng ngời hơn cả ánh nắng.
Hong Ki…?
Nghe tiếng gọi, cậu bé giật mình, ngoảnh lại. Rồi như trông thấy người vừa gọi, nụ cười của cậu bé nở rộng, ánh mắt hấp háy tia vui mừng.
Ra đây chơi với tớ đi!
Vừa nói cậu vừa chìa đôi bàn tay múp míp, bé tẹo ra. Nụ cười càng lúc càng thêm rạng rỡ, tựa như một thiên thần.
.
Hee Chul lặng người đi khi cậu bé tên Hong Ki chìa tay về phía mình. Đầu óc cậu như đang quay cuồng. Sao chuyện này lại có thể xảy ra? Sao mình lại ở đây? Đây lẽ nào là ảo giác?
Trong lúc đó, bàn tay của Hong Ki vẫn đang hướng về phía Hee Chul, chờ đợi. Cậu bé đang chờ ai đến nắm lấy bàn tay ấy? Cậu nhìn xung quanh. Chẳng có ai. Lẽ nào, cậu bé đang chờ mình bước tới?
Đôi chân trong vô thức chuyển động. Cánh tay tự ý đưa ra. Tâm trí chỉ muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đợi chờ kia. Đã gần lắm rồi. Hee Chul có một cảm giác mạnh mẽ, rằng cậu muốn nắm lấy bàn tay ấy. Nắm thật chặt, như nắm giữ những yêu thương, những ngây ngô thuở nào. Nắm thật chặt, như nắm giữ những hạnh phúc, những kỉ niệm thuở ấu thơ.
Tay đan vào nhau. Cậu bé với mái tóc đỏ rượu vang cười rạng rỡ. Hee Chul bàng hoàng. Cậu bé có mái tóc hơi dài, màu nâu đỏ sáng lên dưới nắng cười khổ, nắm chặt lấy tay cậu bạn, kéo cậu vào chỗ bóng râm, vừa đi vừa cằn nhằn.
Đồ ngốc, cậu sẽ say nắng đấy, biết không?!
Hee Chul vẫn đứng chết trân ở khoảng sân đầy nắng, mắt dõi theo bóng hình hai cậu bé cùng nhau chạy về phía bóng râm. Bàn tay cậu vẫn giữ nguyên tư thế đang đưa ra, nắm lấy một thứ gì đó. Phải rồi, chỉ mới giây trước thôi, cậu đã cố đan tay vào tay cậu bé Hong Ki kia. Rồi cậu đã vô cùng kinh ngạc khi thấy bàn tay mình chỉ đơn thuần đi xuyên qua tay cậu bé. Trong khi đó, Hong Ki đã nắm lấy tay một cậu bé khác, cậu bé có mái tóc nâu đỏ và ánh mắt sắc sảo đẹp lạ kì.
Được rồi, Hee Chul à, cậu cứ như má tớ vậy á! Hong Ki nhìn cậu bạn, cười hề hề.
Hee Chul biết, mình đang nhìn thấy quá khứ, nơi cậu vẫn còn cảm nhận được hơi ấm bàn tay.
.
.
Cậu bé đứng chết trân giữa mảnh sân đầy nắng. Xung quanh inh ỏi tiếng hét trẻ con, và tiếng những người lớn gọi nhau đưa đám trẻ vào nhà. Tấm áo trắng của cậu vấy đầy thứ gì đó màu đỏ tươi, bốc lên cái mùi tanh tưởi phát ốm. Cậu không muốn đứng đây. Cậu muốn vào nhà, muốn tắm, muốn gột rửa cái màu đỏ gớm guốc và cái mùi tanh nồng hôi hám này đi. Nhưng cậu không thể. Đôi chân cậu chỉ đơn thuần không tuân theo lệnh chủ nhân nó. Não bộ cậu bây giờ chỉ còn tràn ngập kinh hoàng. Đôi mắt cậu nhìn trân trối xuống dưới chân, nơi hình hài bé nhỏ của cậu bạn tóc đỏ rượu vang nằm bất động, máu đọng xung quanh.
Cậu bé giơ đôi bàn tay lên trước mặt, chỉ để thấy những ngón tay nắm giữ thân thương ngày nào giờ đây thấm đẫm màu đỏ thẫm. Màu đỏ của máu.
Hee Chul biết, mình đang nhìn thấy quá khứ, nơi đắng cay ùa về.
Cậu bé, mái tóc chuyển màu đỏ rực tự bao giờ, đưa đôi bàn tay đẫm máu ôm lấy mặt, kinh hoàng còn hiện rõ qua đôi mắt mở to.
Và Hee Chul nghe tiếng mình hét lên trong hãi hùng.
.
.
.
Cậu thanh niên tóc đỏ bật dậy, thở hồng hộc. Cả người ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt còn mở to, hiện rõ vẻ hoảng loạn. Một tay cậu chống lên giường, tay còn lại ôm mặt, cố kiềm nén hơi thở gấp gáp, kiềm cả những giọt nước mắt cứ chực tuôn trào.
Sau một hồi tự trấn tĩnh bản thân, Hee Chul quay sang chiếc bàn bên cạnh. Có một chậu nước, cùng một chiếc khăn ở đó. Đến giờ cậu mới phát hiện ra một chiếc khăn lạnh khác rơi trên giường. Có vẻ như cậu vừa ốm, và ai đó đã ở đây chăm sóc cậu. Bất chợt cậu phì cười, chế giễu chính mình. Thế là đi tong hình ảnh Độc cô cầu bại mất bao công mới xây dựng được.
Rào… Rào…
Mưa?
Hee Chul hoảng hồn nhìn ra cửa sổ. Từng giọt nước từ trên trời đang đập ầm ầm vào mặt kính. Cảnh vật mờ mịt sau làn nước đục ngầu. Cây cối nghiêng ngả, chỉ chực bật gốc. Mưa quá to, có lẽ đã thành một trận bão.
Quen thuộc làm sao… Hee Chul áp tay lên cửa kính, hồ như muốn chạm vào cơn mưa xối xả ngoài kia. Cậu bỗng thấy có gì đó như nhung nhớ, như thôi thúc trong lồng ngực. Với tay lấy chiếc điện thoại dưới gối, cậu lướt nhanh đến phần Calendar. Một tiếng thở hắt, và đôi bờ môi, đã lâu lắm rồi mới nở nụ cười.
Mưa… như mọi khi, nhỉ Hong Ki?
Nụ cười ấy, là nụ cười của đau thương.
.
.
.
Han Geng dùng thân mình đẩy cửa vào phòng Kim Hee Chul vì tay anh đang bận bưng chiếc khay đựng một liễn cháo bự. Trước đó, lúc Hee Chul còn đang ngủ, anh đã xuống bếp tự tay nấu cho cậu một nồi cháo. Bây giờ bưng lên, chưa kịp mở miệng nói gì thì anh đã ngỡ ngàng khi thấy chiếc giường trống không, chăn gối bị lật lên bừa bãi, người thì biến đâu mất dạng. Đặt vội cái khay xuống bàn, anh lao nhanh ra ngoài cửa tìm “bệnh nhân” của mình về, chẳng buồn để ý đến nước mưa đang ồ ạt tạt ướt một mảnh sàn qua khung cửa sổ mở toang.
.
.
Đại sảnh chỗ canteen có một đám đông đang vừa nhìn ra ngoài sân vừa xì xào. Han Geng chạy tới đúng lúc có ai đó nói với người bên cạnh: “Năm nay cũng vậy à?”. Tò mò, anh chen qua đám người, lên đến phía trước để rồi há hốc miệng sững sờ vì những gì mình thấy.
Kim Hee Chul, phải, đích thị là cậu ta. Mái tóc đỏ đó không thể lẫn với ai được. Cậu đứng dưới mưa, quay lưng về phía đám người đang bàn tán. Nước mưa thấm ướt cả người cậu, làm cho mái tóc bết lại, lớp áo trắng anh đã thay cho cậu trở nên mỏng tang và dính sát vào người, ẩn hiện phần nào làn da trắng tới mức tái xanh. Mặc dù vẫn còn phừng phừng sốt, Hee Chul vẫn đứng yên, để mặc cho mưa tạt gió lùa vào người. Chưa kịp lao ra để kéo cậu vào, như có linh cảm, anh ngước lên. Đối diện, là tòa nhà cấp cao. Hai khung cửa sổ cách nhau khá xa đang mở. Suzy nhìn xuống với con mắt ái ngại, còn Jia thì chống cằm, ánh mắt vẫn băng lãnh thường ngày nhưng lại trông như có một nỗi niềm khó đoán.
Dường như bực mình vì bị đám đông xì xào bàn tán làm phiền, Hee Chul chậm rãi quay đầu lại. Cậu nhíu mày, vẻ không hài lòng. Sau đó là một cái lườm, lạnh như băng đá. Hầu hết những kẻ có mặt ở đó, Han Geng cảm nhận được, đều giật bắn người. Và lập tức rút nhanh. Chỉ còn một vài kẻ hiếu kì cộng với chút gan dạ dám ở lại. Nhưng rồi bọn họ cũng phải nhanh chóng bỏ chạy, bởi một lốc dao từ đâu lao đến cắm phập vào tường ngay chỗ họ đứng, kèm theo vài viên đạn xé gió lướt ngang. Lại ngước nhìn lên trên lần nữa, anh thấy Suzy đang dùng khăn lau chùi khẩu súng còn Jia thì xòe dao như xòe bài.
Không có thời giờ băn khoăn tại sao Suzy có thể ngắm chính xác như thế qua làn nước mưa, hay làm sao những con dao nhỏ của Jia có thể bay thẳng đến đích khi mà gió đang thét gào, Han Geng lao ra ngoài mưa. Anh đưa tay, kéo Kim Hee Chul quay lại, để rồi nhận ra cậu đang chắp tay như cầu nguyện.
- Cậu điên à?! Sao lại đứng ngoài mưa thế này?!
Gương mặt Hee Chul hiện vẻ ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi đanh ngay lại. Khẽ mím môi, cậu quay mặt đi, nhưng tay lại không ngần ngại mà đấm Han Geng một cú mạnh đến nỗi anh bay trở vào trong.
Han Geng vội xoay người, tránh bị va đập mạnh vào tường. Không màng đến cái vị tanh tưởi như sắt gỉ trong miệng, anh nhìn ra ngoài sân, nơi Hee Chul đang tiếp tục chắp tay cầu nguyện, lúc này đôi mắt đã nhắm nghiền. Vừa đứng dậy, chuẩn bị lao trở ra thì anh nghe tiếng nói, không lớn hơn thì thầm là bao.
- Đừng đến đây.
Chỉ mới vừa dứt lời, Hee Chul đã cảm thấy có một vòng tay từ phía sau ôm mình thật chặt. Chặt đến mức cậu dường như nghẹt thở. Chặt đến mức cậu không thể quay ra đằng sau, cũng không thể đánh bay hắn như vừa nãy. Và cậu chọn biện pháp mặc kệ. Bởi vì đôi tay cậu vẫn còn tự do, và vì cậu cảm thấy đầu óc mình ngày càng choáng váng, cậu không muốn phí thời gian với tên lì lợm này. Cậu quyết định là mình sẽ giết hắn sau. Tiếp tục chắp tay, tiếp tục nhắm mắt, cậu thì thầm những lời mà không ai có thể nghe ra.
Ôm chặt lấy Hee Chul từ phía sau, Han Geng vùi mặt xuống bờ vai gầy, mặc kệ việc bây giờ mình cũng đã ướt như chuột lột, và gió đang lùa vào lớp áo lạnh run. Sau một hồi thấy cậu không di chuyển, anh hét lớn:
- Tôi xin cậu, mau vào trong đi! Nếu cứ ở ngoài mưa thế này, cậu sẽ chết mất!
Trước giọng khẩn khoản van nài của Han Geng, Hee Chul vẫn không suy suyển, trừ việc cậu thấy có chút buồn cười. Chết à, tưởng lấy cái chết ra dọa được cậu sao? Thậm chí, trong thâm tâm cậu, chết được là quá tốt. Chết được, nghĩa là những tội lỗi, những dằn vặt, những oán hận của cậu được gỡ bỏ. Chết được, nghĩa là không còn gì níu kéo, cậu sẽ quay nhìn lần cuối thế giới đầy bi ai này, rồi sẽ ra đi mãi mãi. Chết, đối với Hee Chul, là một đặc ân mà cậu tự thấy mình không xứng đáng được hưởng.
Không cảm nhận được dù chỉ một cử động nhỏ nhất của Hee Chul, Han Geng lại tiếp tục khuyên bảo cậu vào trong, lần này anh không hét nữa, mà chỉ thì thầm vào tai cậu như đang hát điệu nhạc du dương:
- Nếu cậu không nghĩ đến bản thân mình, thì xin hãy nghĩ cho tôi một chút… Tôi sẽ phát điên lên nếu cậu chết, cậu hiểu không? Làm ơn, vào trong đi…
Hee Chul sững người. Cậu như không tin được vào tai mình. Những lời anh ta nói, là thật hay chỉ là những lời ngon ngọt để dỗ cậu làm theo lời anh ta? Cậu không biết được. Nhưng, cậu cảm thấy, đâu đó trong mình như đang thổn thức. Một cảm giác quen thuộc dường như ùa về, cảm giác của những ngày yên bình ấu thơ.
Đã lâu rồi không có ai nói những lời như thế với tôi…
Cũng chẳng ai đối xử dịu dàng với tôi nhường này…
Tôi chưa khi nào hiện hữu trong mắt kẻ khác.
Với họ, tôi như con búp bê, vô tri vô giác, và cả… vô hình.
Tôi cứ ngỡ mình đã quen…
Thế sao bây giờ trái tim tôi, dường như vừa mới lỗi nhịp?
Nhưng…
Han Geng cảm thấy thân người trước mặt lảo đảo. Bất ngờ trong giây lát, nhưng anh cũng kịp khuỵa chân, đỡ lấy Hee Chul khi cậu đổ xuống. Anh thấy cả người cậu mềm nhũn ra; cậu có lẽ đã kiệt sức rồi. Mặc dù cả hai đang ở ngoài mưa như trút nước, anh vẫn cảm thấy hơi nóng vì cơn sốt tỏa ra từ người cậu thanh niên tóc đỏ. Còn nóng hơn cả ban đầu – có vẻ như sốt nặng hơn rồi. Điệu này thì cậu ấy khó mà dậy được trong vòng ba ngày tới. Đưa tay đỡ lấy Hee Chul, chuẩn bị nhấc bổng cậu lên, anh dịu dàng nói:
- Để tôi đưa cậu về phòng…
Hee Chul để mặc cho Han Geng bế bổng cơ thể mình lên. Cậu cảm thấy cả người nặng trĩu. Tay chân buông thõng, không còn chút sức lực. Đầu cậu đang vừa quay cuồng vừa đau như búa bổ, thật khó để giữ được tỉnh táo. Hee Chul nghĩ là mình sẽ ngất trong vòng vài giây nữa. Gom chút lực tàn, cậu cố mấp máy môi, đủ lớn để Han Geng nghe được.
Tội lỗi của tôi… vì một lời nói của anh, mà xóa đi được sao?
Han Geng vừa ngơ ngác nhìn xuống thì thấy khuôn mặt đẹp đẽ đã chìm vào giấc ngủ đầy mỏi mệt. Anh thở dài, xốc lại hai tay, để đầu cậu dựa vào ngực mình, và chậm rãi đưa cậu lên phòng, thầm nghĩ rằng sau khi cậu khỏi ốm sẽ bắt đầu chiến dịch “vỗ béo”, “vì một Tứ Hoàng không suy dinh dưỡng”.
.
.
.
Nơi tòa nhà đối diện, một cánh cửa sổ đã khép kín, và rèm cũng đã đóng. Cánh cửa còn lại vẫn mở toang, và từ nãy đến giờ Jia vẫn quan sát không rời mắt chuyện xảy ra dưới sân, gương mặt lộ vẻ đăm chiêu khó dò.
End Chap 12.